Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 1, 2026

Lá ngọc cành vàng (14) - Nguyễn Công Hoan

Hình ảnh
  2026-01-31 Lá ngọc cành vàng (14) Nguyễn Công Hoan   Nhà xuất bản Hội Nhà Văn *** Chương 14 Chén thuốc rửa nhục Mấy hôm nay, ông Phủ không ra công đường nữa. Nhục lắm, ông chẳng muốn trông thấy một ai. Tuy việc Nga có mang, ông bà không dám lộ cho ngoài biết, vậy mà ông cũng tưởng như ai ai cũng rõ cả đầu đuôi rồi. Ngày nào cũng vậy, suốt từ sáng đến tối, các cửa nhà tư đều đóng kín. Người nhà, lính tráng thì thào với nhau là quan se mình. Nhưng kỳ thực, tuy ông Phủ nằm bẹp gí trên giường thật, song ông không ốm. Ông không ốm, mà ông vẫn rên. Đó là ông thở dài, rên rỉ. Cái buồn bực, cái đau đớn cho ông mấy ngày hôm nay tốn bao nhiêu nước mắt. Ông nghĩ đến ông cha, cực lòng, ông chỉ muốn thác cho rồi. Còn gì ái ngại cho bằng một người đã già lại mếu máo, khóc lóc! Mấy bữa cơm, ông bỏ hẳn. Ông khấn trời cho ông được ốm, để sớm về chầu tổ tiên. Nhưng mà thương hại thay, ông chẳng được ốm thật. Ngày nào ông cũng trô...

Lá ngọc cành vàng (13) - Nguyễn Công Hoan

Hình ảnh
  2026-01-24 Lá ngọc cành vàng (13) Nguyễn Công Hoan Nhà xuất bản Hội Nhà Văn *** Chương 13 Lụy thế gia Từ khi khỏi bệnh điên, Nga đổi hẳn tính. Họ hàng bè bạn đến thăm và mừng nàng, nàng bẽn lẽn chỉ cố lẩn mặt. Ai nói đùa câu gì, nàng chỉ nhếch mép cười. Nhiều người hỏi trong khi điên có biết mình nói những gì không thì nàng đáp: - Cũng có lúc tôi biết là tôi nói càn, nhưng trong bụng tôi hình như uất ức, không nói không chịu được. Ông Phủ tin rằng Nga khỏi, là vì phúc ấm của ông cha để lại. Cho nên ông thường đắc chí bảo ông Tham: - Nhờ tổ ấm, cháu nó được lành mạnh. Nếu nghe chú, có phải tai tiếng biết bao nhiêu không? Ông Tham vẫn đáp: - Dạ. Nhưng kỳ thực trong bụng ông rất lo. Cái lo này, ông đã biết từ trước. Vì muốn Nga khỏi được, tất ông phải lo như thế này. Nhưng cái lo mà ông đã tưởng tượng nó không to bằng cái lo thực ngày nay. Sự thực ngày nay, Nga tuy là con gái, nhưng chỉ có danh mà không có thực....