2026-01-24
Lá ngọc cành vàng (13)
Nguyễn
Công Hoan
Từ
khi khỏi bệnh điên, Nga đổi hẳn tính.
Họ
hàng bè bạn đến thăm và mừng nàng, nàng bẽn lẽn chỉ cố lẩn mặt. Ai nói đùa câu
gì, nàng chỉ nhếch mép cười. Nhiều người hỏi trong khi điên có biết mình nói những
gì không thì nàng đáp:
-
Cũng có lúc tôi biết là tôi nói càn, nhưng trong bụng tôi hình như uất ức,
không nói không chịu được.
Ông
Phủ tin rằng Nga khỏi, là vì phúc ấm của ông cha để lại. Cho nên ông thường đắc
chí bảo ông Tham:
-
Nhờ tổ ấm, cháu nó được lành mạnh. Nếu nghe chú, có phải tai tiếng biết bao
nhiêu không?
Ông
Tham vẫn đáp:
-
Dạ.
Nhưng
kỳ thực trong bụng ông rất lo.
Cái
lo này, ông đã biết từ trước. Vì muốn Nga khỏi được, tất ông phải lo như thế
này. Nhưng cái lo mà ông đã tưởng tượng nó không to bằng cái lo thực ngày nay.
Sự thực ngày nay, Nga tuy là con gái, nhưng chỉ có danh mà không có thực. Cái đời
lành mạnh của Nga bây giờ, ông Tham đã mua nó bằng cả một tấm trinh tiết của
cháu.
Thế
thì tất nhiên ông phải cố nói với ông Phủ cho Chi được lấy Nga. Vì ngoài Chi
ra, quyết không ai nhận Nga là vợ. Vả ông lại thấy Chi và Nga rất yêu nhau, cho
nên ông càng phải cố gắng. Vì vậy ông lo làm một điều rất khó khăn, khó khăn ở
chỗ đánh đổ được tư tưởng giai cấp của ông anh quá câu nệ.
Mấy
lần ông toan nói, nhưng đắn đo mãi, mà chưa dám lộ câu chuyện cho anh chị biết,
ông chỉ mới xin một điều là cho Nga ở Hà Nội để uống thuốc bổ mà thôi.
Ông
Phủ bà Phủ, sau khi cho tiền Nga đi sắm các thứ quần áo mới, thì cũng về phủ cả.
Ông
Tham chờ được đến kỳ thi, thấy tin Chi đỗ thì rất mừng, ông cho như thế là ông
bớt được điều khó khăn.
Nhưng
mà có một hôm, bà Tham lo lắng hơn.
Ông
hỏi, thì bà thở dài nói thầm:
-
Con Nga dễ thường có mang.
Ông
Tham giật nẩy mình. Mặt ông xám lại hỏi:
-
Sao mợ biết?
-
Tôi xem ý mọi ngày, đoán rằng nó nghén, ban nãy tôi gạn hỏi nó mới biết đích.
Ông
thừ người ra. Lúc ấy, có lẽ ông tưởng tượng đến nét mặt nghiêm khắc của anh,
cái bụng phồng to của cháu, ông thấy bao nhiêu trách nhiệm nặng nề, nó đặt cả
lên ngực ông, làm ông như tức hơi, như nghẹn thở. Ông bèn ôm đầu lên gác nằm.
Bà
Tham theo ông lên, ông quất tay xuống chiếu, nói:
-
Thế này thì không thể chậm được. Chủ nhật này, tôi phải về thú thực cùng anh chị
mới được.
Rồi
hai chồng gọi Nga lên bàn bạc quanh quẩn với nhau. Nga thấy chú thím buồn bực
vì mình, thì chỉ khóc, ông Tham thương cháu, sợ lo uất lên mà phải lại, nên bảo:
-
Công việc của cháu đã có chú thím định liệu cho. Thầy cháu nghiêm thật, nhưng
mà đã hóa ra như thế này, thì không nghe chú thím sao được.
Đến
chủ nhật, cả ông bà Tham cùng Nga cùng về phủ. Ông bà Phủ thấy hai em và con có
vẻ buồn thì lấy làm lạ quá.
Ăn
cơm xong, ông Tham mời ông bà Phủ vào buồng riêng, đóng cửa chặt lại để nói
chuyện. Thoạt tiên ông Tham ấp úng mãi mới nói được:
-
Bẩm anh chị, hai em về đây, cốt bẩm anh chị một điều cho cháu Nga.
Ông
Phủ ung dung vuốt râu vui vẻ đáp:
-
Được, chú cứ nói.
-
Bẩm cứ theo như lời Đốc tờ, thì cháu Nga tài nào cũng phải lấy chồng ngay.
Ông
Phủ cau mặt:
-
Đốc tờ! Chú cứ nhắc mài đến Đốc tờ! Thì cháu khỏi rồi, can gì đến Đốc tờ nữa.
-
Dạ! Nhưng mà chính Đốc tờ người ta nói thế, rất đúng bệnh của cháu, chính là uất
lên vì tình.
Ông
Phủ hơi gắt:
-
Ồ! Chú này dở hơi quá! Sao chú cứ nhắc mãi đến chữ ấy, tình là thế nào! Nhờ
phúc ấm các cụ, nay cháu được như thường rồi còn gì.
-
Dạ. Nhưng bẩm anh chị, ông Đốc tờ dặn, thế nào cũng cho cháu lấy chồng ngay.
Ông
Phủ cười thương hại:
-
Chú gàn quá! Chú nát về tư tưởng mới mất rồi.
Bà
Phủ hỏi:
-
Thế người Đốc tờ người ta bảo chú thế nào?
-
Bẩm chị, người ta chỉ dặn em có thế. Người ta bảo chớ tin rằng cháu khỏi thực.
Người ta lại bảo bao giờ cũng nên chiều ý cháu, nhất là về việc gả bán.
Ông
Phủ tức:
-
Nếu không dễ nó lại phát điên chắc! Gớm họ dọa thế mà chú cũng tin à?
Bà
Phủ nói:
-
Mà cũng được ông ạ! Mấy đám dạm nó trước, ta chọn lấy một chỗ xứng đáng, rồi trả
lời người ta chứ gì.
-
Nhưng mà nên để cho người ta nhắc mình, chứ ai lại gả tống gả tháo đi như thế,
con mình như vàng như ngọc, nào có phải của bán rao!
Ông
Tham xám ngoẹt mặt thưa:
-
Bẩm anh chị. Em nói thực điều này; chắc anh chị không bằng lòng em.
-
Được chú cứ thử nói.
-
Bẩm anh chị, cháu Nga sở dĩ chịu uống thuốc, mà ngày nay khỏi bệnh được, là
toàn ở công người học trò tên là Chi.
Ông
Phủ nghĩ rồi hỏi:
-
Tức là cái thằng xấc láo ngày hôm ấy, con nhà đồ Sơn ngoài kia ấy à?
-
Dạ.
-
Thế thì khó gì, để anh cho nó đồng bạc.
Bà
Tham thở dài, bà Phủ hỏi:
-
Đồng bạc đáng công đấy, thím nhỉ?
-
Dạ.
Ông
Tham lườm vợ một cái rồi nói với ông Phủ:
-
Bẩm anh, công của nó như thế thì rất to. Hãy nói ngay rằng nếu không có nó, thì
cháu Nga hiện nay tất vẫn còn điên, hoặc sẽ chết. Nghĩa là thằng Chi đã cải tử
hoàn sinh cho cháu.
-
Nhà không dày phúc, thì có họa thánh chữa! Chú ạ, anh vẫn tin rằng sao cháu
cũng sẽ khỏi kia mà.
Bà
Phủ tiếp:
-
Và không tốt lễ thì khó mà khỏi đấy!
Thấy
câu chuyện đi xa đầu đề dần, ông Tham nói:
-
Bẩm anh chị, em cho phép thằng Chi vào dỗ cháu Nga, thật là trăm tội với anh chị.
-
Thôi, nhưng mà cháu khỏi, anh chị mừng mà quên cái lỗi của chú. Chú thím chớ
quan tâm.
-
Bẩm thế nghĩa là em vẫn theo lời ông Đốc tờ.
Ông
Phủ nhăn mặt:
-
Thôi được, biết rồi. Chú đừng nhắc lại nữa mà!
-
Dạ. Bẩm anh chị cho nên em tưởng theo lời Đốc tờ dặn bảo mà giữ gìn cho cháu cẩn
thận thì hơn.
Ông
Phủ ngẫm nghĩ rồi nói:
-
Được. Anh chị sẽ lưu tâm.
Rồi
một lúc ông vẩn vơ tiếp:
-
Nhưng anh chị chưa bằng lòng vì nó còn đang đi học. Giá nó đỗ Tú tài rồi thì
hay.
Ông
Tham hở dạ như vừa trút được gánh nặng. Nhưng một câu nói của bà Phủ kéo ngay
ông lại với cái lo lắng trước.
-
Con cụ Tuần ấy à?
-
Phải.
Ông
Tham thở dài nói:
-
Bẩm anh chị, con ai thì con, em thiết tưởng gả chồng cho cháu thì nên tùy ý
cháu. Mình làm cha mẹ, cốt xem cái đứa nó hỏi cháu có ngoan ngoãn hiền lành, có
nhân cách không thôi là đủ.
-
Nhưng cũng phải con nhà đăng đối với nhà mình mới được.
-
Bẩm anh, em tưởng cần nhất là hai đứa đăng đối với nhau trước đã, hễ chúng nó bằng
lòng nhau là hơn. Như cháu Nga, lấy chồng là lấy cho cháu, thì anh chị nên tùy
cháu, cho cháu cái quyền được lấy chồng!
-
Chú nói rất phải, nhưng lệ ta, trong việc gả bán, người ta chọn dòng giống, cần
hơn chọn người.
-
Tổ tiên làm thế, mình phải theo thế chứ. Nhà người ta thế nào thì mặc kệ. Nhưng
nhà ta nếu không chọn kỹ, thì họ hàng, làng xóm, thiên hạ người ta cười cho.
Ông
Tham thấy ông Phủ nói át đi, rất thất vọng. Nhưng ông cũng cứ thưa:
-
Bẩm anh, em tưởng giá trị một người là chính ở người ấy. Ngay như nghề làm
quan, nhà nước chỉ dùng người có tài, thế thì việc hôn nhân, chỉ nên chọn người
chứ không nên chọn gia thế.
Ông
Phủ đáp:
-
Chọn gia thế, có nhiều cái lợi, chú không biết. Một là con nhà thế phiệt bao giờ
cũng dễ làm nên. Dễ làm nên vì học hành có đất. Dễ làm nên vì thế lực của ông
cha. Hai là nếu không làm nên quan tư gì, thì nó cũng có sẵn của cải, hương hỏa,
đủ suốt đời no ấm.
-
Nhưng mà lỡ nó chơi bời phá của thì em tính núi cũng phải hết.
-
Ồ! Nhiều ông quan giầu lắm, chú không rõ à? Các ông ấy có hàng dãy nhà ở Hà Nội,
không kể tiền gửi nhà băng, đồn điền, và ruộng nương ở nhà quê nữa. Con cháu
phá mấy đời cho hết. Vả lại mình gả làm gì cho những đứa phá gia?
-
Nhưng mà em tưởng bây giờ có người con trai thật tốt bụng, ngoan ngoãn, có nhiều
đức tính, nhất là có nhân cách, mà mình trông chừng nó có thể làm nên, nghĩa là
nó có cái tương lai rất tốt đẹp không kém con nhà quan, thì mình gả cũng được.
Bởi vì một người đàn bà có chồng, thì người ta theo chức vị của chồng, mà gọi
là bà Đốc, bà Tham, bà Huyện, chứ có ai dòm đến ông cha mà gọi là bà con dâu cụ
Thượng, cụ Tuần bao giờ!
Ông
Phủ hiểu ý cười hỏi:
-
Chú có đám nào muốn ghép cho cháu Nga chứ gì?
Ông
Tham hơi vui đáp:
-
Dạ, bẩm anh vâng.
-
Thế thì chú cứ nói, việc gì phải rào đón cẩn thận như vậy.
-
Bẩm anh, em xem ra cháu Nga cũng đã bằng lòng đám ấy.
Ông
Phủ hơi đổi sắc mặt mà trên trán nổi lên vài nét nhăn, nhưng ông gượng hỏi:
-
Chú cứ nói.
-
Bẩm anh nó đã đỗ ở trường Bưởi. Mà có thể theo học đến kỳ cùng. Người ta Kỹ sư,
Tiến sĩ.
Ông
Phủ gật đầu:
-
Được, nó là con ông nào? Chú cứ nói rõ.
Ông
Tham ấp úng:
-
Bẩm anh, đó là một điều phụ.
-
Thì chú cứ nói đi.
-
Bẩm cha mẹ nó cũng là nhà nho nhưng chẳng đỗ gì cả.
Ông
Phủ cười, cười như được nghe ông Tham pha trò rất mặn mà vậy. Ông Tham ngượng
nghịu. Bà Tham vừa nóng ruột vừa lo cho chồng, nhìn chồng như có ý thúc giục.
-
Bẩm anh, người học trò ấy...
Nói
dở câu, ông Tham run lên. Ông Phủ cười nốt một mẩu con con nữa rồi hỏi:
-
Người học trò ấy chú biết?
-
Dạ. Cho nên em rất thương yêu nó.
-
Cái đó cố nhiên. Không thương yêu sao chú nói hộ nó.
Rồi
ông cười ha hả.
-
Bẩm anh, nó tức là đứa đã cải tử hoàn sinh cho cháu Nga.
Bầu
không khí trong buồng bỗng thay đổi một cách đột ngột, một tiếng đập bàn, làm
ba người giật mình đánh thót, ông Phủ trừng trừng đứng phắt dậy, nhìn ông Tham,
mắng:
-
Ra cháu vừa khỏi điên thì đến chú! Nhà ta vô phúc lắm rồi!
Rồi
ông run lên ngồi phịch xuống ghế.
Bà
Phủ chạy lại đỡ. Ông Phủ vừa thở vừa nói:
-
Thảo nào, chú ấy đắn đo mãi! Trời ơi! Chú ấy xui tôi dâu gia với con mẹ bán
hàng xôi chè! Chú Tham!
-
Dạ.
-
Thế chú có nhớ thầy, ông, ngày xưa làm gì không?
-
Dạ. Bẩm anh có.
Bà
Phủ can:
-
Thôi ông nói khẽ kẻo người nhà đầy tớ nó biết. Thôi, chú im đi, kẻo anh giận.
Ông
Tham nghẹn lời. Bà Tham lại gần chồng, bấm khẽ vào vai một cái. Nhưng trí xét
đoán của ông Phủ rất nhanh, nên ông dịu ngay mặt bèn hỏi:
-
Anh hiểu cả rồi, tất còn điều gì nữa, chú nói nốt đi.
-
Dạ bẩm anh quả có. Thằng Chi rất đỗi thương cháu Nga, mà cháu Nga cũng muốn trả
ơn nó. Bẩm anh hai đứa rất yêu nhau, mà cháu nhất định đòi lấy nó.
Ông
Phủ giật mình kêu:
-
Ối trời ôi!
Bà
Phủ ngơ ngác nhìn ông Tham như mới được nghe thấy chuyện ma chuyện quỷ. Ông Phủ
lại hỏi:
-
Anh biết rồi, nhưng còn nữa, chú phải nói hết.
-
Bẩm anh, bẩm anh thằng Chi làm được cho cháu Nga khỏi, vì nó đã phải làm cho
cháu đỡ uất lên vì tình.
-
Ối trời ôi!
Rồi
ông Phủ như không còn hơi để quát tháo nữa, ông ôm đầu, vuốt ngực. Bà Phủ lăm
đăm con mắt nhìn ông Tham. Một lúc như mê sảng, ông Phủ lại hỏi một cách đáng
thương:
-
Còn gì nữa khônợ? Chú ơi!
-
Dạ. Bẩm anh chị...
Rồi
ông vừa nói tiếp, vừa lau nước mắt:
-
Bẩm anh chị, bây giờ cháu có mang với nó.
Như
bị sét đánh ngang tai, ông Phủ ngắc lên, lả người, suýt ngã và rên rỉ:
-
Chú giết anh!
Bà
Phủ rú lên và ngã lạng xuống.
-
Ối!
Ông
Tham chạy lại đỡ anh. Bà Tham ôm lấy chị. Vừa lúc ấy, Nga ở ngoài đẩy cửa vào,
thấy cái cảnh thê thảm của cha mẹ, thì không tài nào cầm được nước mắt. Nàng nức
lên ôm lấy cha mẹ, rồi cũng ngã gục xuống gạch, ông Tham bà Tham nhìn cháu chán
nản, lắc đầu và thở dài...
➖➖➖

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét