2026-02-07
Lá
ngọc cành vàng (15)
Nguyễn
Công Hoan
Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Chương 15
Lòng cha mẹ
Bị
tóm được bức thư viết cho Chi, Nga đâm liều, đành chờ một phen đánh chửi nhục
nhã. Nhưng năm phút, rồi mười phút, Nga cố lắng tai, mà chẳng thấy cha mẹ đả động
một lời. Nàng đoán chắc cha mẹ đã ruồng bỏ, mà không hơi đâu dạy đứa con quá hư
đốn.
Một
lát, có tiêng động, nàng ngẩng đầu dậy, thấy mẹ bưng bát thuốc vào.
-
Nga!
Đáp
tiếng gọi, Nga khẽ thưa, uể oải ngồi dậy, tay vấn đầu. Bà Phủ nói:
-
Con hư dại, thầy me đã tha tội mà không nói nặng nửa lời, thì thôi chứ, sao
trên má con còn ngấn nước mắt thế kia?
Nga
thở dài hỏi:
-
Bẩm me, me cho con cái gì đó?
-
Thuốc này tự me phải lên tận Hà Nội, nhờ một ông danh sư bốc cho. Me lại thân
hành sắc cho con, thì con phải uống.
-
Bẩm me, con không uống.
Thấy
con quả quyết, bà Phủ rưng rưng nước mắt, dỗ dành:
-
Con dại quá, con ơi! Con đã một lầm hai lỡ, mà chẳng may bụng mang dạ chửa, tức
là con đeo một vết nhục suốt đời cho cha mẹ, họ hàng. Người ngoài càng thấy con
là con nhà dòng dõi, người ta càng cười. Thà con là con thằng cu bố đĩ, thì con
chửa hoang, người ta chẳng nói làm chi. Vậy con cố uống, uống để giữ vuông tròn
tiếng tăm cho cả nhà cả họ.
Nga
khăng khăng đáp:
-
Me để con chết còn hơn bắt con làm một tội đại ác.
Bà
Phủ lại ôn tồn:
-
Còn về phần con, me đã giảng cho con ban nãy rồi. Nếu con làm được cho cái thai
nó ra, thì sau này con mới mong lấy chồng ông nọ ông kia được. Nhược bằng đứa
con nó sờ sờ ra đó, ngộ sau này có ai hỏi con, mà người ta thấy rằng con chửa
hoang với con con mẹ hàng xôi chè ở phố phủ, liệu người ta còn màng nữa hay
không? Vậy con nên biết rằng lòng cha mẹ thương con, dù thế nào cũng muốn cho
con sung sướng nên mới phải giả dối như thế. Con không nên phụ lòng cha mẹ.
Nga
khóc, khẽ hất tay mẹ ra. Bà Phủ biết ngọt không được, bèn bảo:
-
Me nói mà con không nghe, thì me nhường cho thầy con bảo con vậy.
-
Bẩm me, con dám nói rằng không ai bắt nổi con làm điều trái ngược.
Bà
Phủ tức, nghiến răng, ray rứt:
-
À, mày muốn giở lý sự phải không? Thế cái bụng mày ễnh ra thì ai bắt. Phỉ hổ!
Nói
đoạn, bà chạy ra nhà ngoài nói với ông Phủ:
-
Nhất định nó không uống. Đấy, tôi để phần ông dạy nó.
Rồi
lập tức, Nga nghe tiếng giày cha đi vào. Nàng sợ hết hồn.
Ông
Phủ tay cầm chiếc roi song, trỏ vào mặt con hỏi:
-
Mày có uống hay không thì bảo, con kia!
Nga
nhìn cha bằng đôi mát nằn nì, rồi chắp tay, lạy lấy lạy để:
-
Lạy thầy, trước khi thầy trừng phạt con bằng cách nào thì trừng phạt, thầy me
cho con bẩm một điều: Một là con chết, hai là thầy me cho con được kết hôn với
người mà con đã có mang.
Ông
Phủ hét:
-
Con này gan thật!
Rồi
ông quay sang bảo bà:
-
Bà chạy ra ngoài dặn người nhà lính tráng, cấm không đứa nào được lai vãng gần
đây! Rồi bà đứng ngoài ấy mà canh.
Đoạn
ông hung hăng hỏi con:
-
Mày có uống hay không?
-
Thưa thầy, nếu uống để xóa cái vết ái tình cũ, để mưu một cuộc nhân duyên mới,
thì con không muốn thầy me mang tiếng giả dối, tàn nhẫn.
-
Nhưng mày sẽ được sung sướng!
-
Bẩm thầy, thầy me cho là sung sướng, chớ nếu con không được trăm năm với một
người bạn ý hợp tâm đầu, thì con cho là khổ sở.
-
Nhưng cái thằng ấy là thằng con nhà dân, con nhà nghèo, nghe chưa?
-
Nhưng con tưởng miễn là người ấy cho con được hạnh phúc.
Hai
mắt đỏ ngầu ngầu, ông Phủ gõ roi vào đầu Nga, hỏi:
-
Mày có uống thuốc hay không? Nói ngay! Tao không lý sự nữa.
Nga
khóc lóc:
-
Con lạy thầy.
Ông
Phủ trợn tròn xoe mắt, dữ dội như con cọp muốn nuốt chửng lấy Nga cho hả giận:
-
Mày có uống hay không?
Nga
vừa chắp tay lạy vừa sụt sịt đáp:
-
Lạy thầy, thầy tha tội cho con. Con không uống.
Đét!
Một
vết roi quật mạnh vào lưng Nga. Nga đau quặn, nhăn mặt. Ông Phủ lại hỏi:
-
Mày có uống không?
-
Bẩm thầy, thầy đại lượng cho con.
-
Đại lượng thế chứ còn thế nào nữa? Tao hết sức thương mày mà mày không biết. Uống
ngay đi!
-
Bẩm thầy, con nhất định không uống.
-
À gan à! Này!
Đét!
Đét! Đét!
Nga
tối tăm mặt mũi, nằm vật ra, rên rỉ:
-
Con lạy thầy. Trời đất ơi!
-
Ngồi dậy, cầm ngay lấy bát thuốc!
-
Bẩm thầy con quyết không uống.
Ông
Phủ hăng tiết, lập tức chạy ra ngoài, rồi vào ngay! Nga thoáng thấy cha cầm một
vật gì đen lay láy.
-
Mày có uống không?
Vừa
hỏi, ông Phủ vừa giơ tay kề sát thái dương Nga. Nga nhìn kỹ bỗng rùng mình. Ngọn
súng lục.
Nga
run bắn người lên.
Ông
Phủ tay giơ súng, tay bưng bát thuốc, hất hàm hỏi:
-
Mày có uống không? Nếu không tao không tiếc mày nữa!
-
Bẩm thầy, thầy muốn giết con, con xin vâng.
-
A, con này gan liền!
Rồi
ngẫm nghĩ một lúc, một ý kiến vụt nấy ra trong óc ông, ông bảo:
-
Nếu mày không uống, tao phải gọi thằng Chi vào đây, để nó cho mày uống. Nó đã
tài cho mày uống thuốc, mà lần này không bảo được mày, thì tao sẽ cho nó một
phát đạn.
Thấy
nói đến Chi, bỗng Nga động tâm.
Ông
Phủ biết lời nói của mình có công hiệu, bèn tiếp:
-
Một là mày uống, hai là thằng Chi chết. Mày chọn đằng nào. Nói ngay!
Nga
run run, giơ tay ra, đỡ lấy bát thuốc.
-
Thầy me chuộng chỗ quyền quý quá, khinh chỗ nghèo hèn quá, mà để khổ cho con.
Nói
xong, Nga để bát cạnh môi. Mấy giọt lệ theo nhau dòng dòng chảy xuống hòa với
nước thuốc.
Nhưng
nàng kinh tớm. Nàng kinh tởm việc uống thuốc cũng như cái kết quả của thuốc.
Nàng kinh tởm sự chuyên chế của gia đình nó làm nàng tủi nhục. Bỗng nàng thổn
thức khóc, gào lên khóc. Bát thuốc suýt nữa rơi. May quá, ông Phủ vội vàng đỡ
ngay được:
-
Bà đâu!
-
Dạ.
Bà
Phủ hớt hải chạy vào. Ông bảo:
-
Bà phải thân ra phố, lôi cổ thằng con con mẹ bán xôi chè vào đây.
Bà
Phủ ngơ ngác:
-
Thưa làm gì thế ạ?
Ông
Phủ trợn mắt:
-
Bà hãy lôi cổ nó vào đây đã. Con bé nó cứng đầu cứng cổ lắm, không dạy được.
Bà
Phủ vội vã vấn lại khăn, mặc áo lụa và cầm hộp trầu bạc.
Có
từ trong phủ ra nhà Chi, bà cũng đi xe, xe nhà. Bà vẫn thế. Bà chẳng đi bộ đến
đâu bao giờ, dù có gần.
Xe
bà đỗ ở cửa bác đồ Sơn. Bác đồ đang ngồi hàng, đứng dậy khúm núm chào. Trái lại,
mặt có vẻ sát khí đằng đằng, bà quý khách đi thẳng vào trong, khiến bác đồ chẳng
hiểu việc gì cả. Người lính kéo xe lấy làm ngạc nhiên. Một vài đứa trẻ quây lại
xem.
Nhưng
Chi hiểu ngay việc chẳng lành. Bởi vì, dù có lời hứa chắc chắn của ông bà Tham
tán thành việc hôn nhân, dù có mối tình tha thiết, cương quyết của Nga đối với
mình, dù cho chàng đã đỗ Cao đẳng tiểu học, nhưng chàng cũng chẳng hy vọng việc
trăm năm với Nga được như ý. Chàng thương Nga và yêu Nga. Nhưng càng thương yêu
bao nhiêu, chàng càng lo buồn bấy nhiêu. Nhất là từ hôm được tin cho Nga biết rằng
chàng thi đỗ đã về, mà không được một câu trả lời của Nga, chàng đoán tình thế
trong gia đình Nga đã trở nên nghiêm trọng.
Ông
bà Tham, lúc về Hà Nội, chàng có trông thấy hai người khi qua nhà chàng. Hai
người cùng có vẻ mặt rầu rầu. Như vậy, chàng biết là thất vọng và rất đau khổ.
Chi
đứng dậy chắp tay chào bà Phủ.
Bà
Phủ ngắm chàng từ chân đến đầu bằng đôi mắt thù hằn, hỏi:
-
Mày là con con mẹ này phải không?
Chàng
chưa kịp đáp, bác đồ Sơn đã trả lời thay:
-
Lạy bà lớn, con chúng con đấy ạ.
Bà
Phủ đứng im một lát, rồi quay lại bác đồ Sơn hách dịch hỏi:
-
Thế mẹ con nhà mày còn đợi gì mà không mời tao ngồi?
Bác
đồ Sơn run sợ, xoa hai tay:
-
Lạy bà lớn, bà lớn tha tội, rước bà lớn ngồi ạ!
Bà
Phủ nhìn quanh, vớ lấy quyển sách của Chi đang đọc, đặt ở dưới, và ngồi lên
trên. Bởi vì bà cho rằng chiếu bẩn. Bà hỏi:
-
Thằng kia, sao mày dám hỗn láo với cô?
Chi
xám ngoẹt, run run. Bác đồ Sơn ngạc nhiên, nhưng nghĩ ra ngay, vội vàng đáp:
-
Lạy bà lớn, ngày ấy chúng con đã mắng cháu rồi. Cháu dại dột, xin bà lớn đánh
cho chữ đại xá.
Bà
Phủ lại nói:
-
Học hành gì thứ này, đồ du côn! Sao mày không nghĩ đến tương lai, ở nhà mà đi gồng
gánh đỡ mẹ mày? Mà con mẹ mày cũng ngu như chó ấy.
Chi
cười chua chát đáp:
-
Thưa bà lớn có điều gì xin nói với tôi, mẹ tôi không có lỗi.
-
À, mày giở bướng. Mày vào ngay trong phủ quan truyền.
Tức
đầy ruột, Chi nói:
-
Chốc nữa tôi vào. Không có việc gì cần cả.
-
Thằng Lại đâu, lôi cổ nó đi cho tao.
-
Muốn mời tôi vào, thì nói tử tế tôi sẽ đi, tôi không làm gì nên tội, không ai bắt
được tôi cả.
Nói
đoạn, Chi mặc áo, và đi trước bà Phủ.
Thực
ra, trong bụng chàng rối như mớ bòng bong. Chàng biết rằng lần này đi là vào
hang cọp. Nhưng dù nguy hiểm, chàng cũng cứ đi, đi để được biết tình cảnh của
Nga, và chịu chung với Nga những nỗi đau đớn. Chàng cũng vui lòng.
Chi
đến sân công đường, thì xe bà Phủ cũng vừa tới. Chàng theo bà vào nhà tư.
Chàng
không chào ông Phủ. Nhưng ông Phủ không để ý đến cử chỉ ấy. Ông nhìn Chi, ngầu
ngầu hai mắt, sừng sộ kể tội:
-
À, thằng này, mày hỗn láo. Mày muốn sống hay muốn chết.
-
Thưa quan lớn, câu quan lớn hỏi, chúng tôi tưởng là thừa, vì không ai dại đến nỗi
muốn chết.
-
Sao mày dám hỗn láo với cô. Mày có biết cô là con tao không?
-
Thưa, tôi vẫn biết...
Chàng
chưa nói hết, bỗng cánh cửa buồng mở toang. Nga chạy ra, tóc rủ rượi, ngồi phệt
xuống đất, chắp tay, cúi đầu, lạy như tế sao:
-
Lạy thầy, lạy me, thầy thương hại cho hai chúng con. Thầy cho sống hai chúng
con cùng sống, thầy bắt chết, hai chúng con xin chết ngay.
Rồi
nàng ngẩng bảo Chi:
-
Anh lạy thầy me đi!
Chi
bối rối, không biết làm thế nào, thì ông Phủ đập bàn:
-
Hai chúng con! Con này to gan thật! Tao gọi nó vào đây, là bắt nó cho mày uống
thuốc. Thằng kia, mày phải bảo cho nó uống hết bát thuốc, không có tao cho mày
một phát đạn, mày quyến rũ con tao.
Nói
đoạn, ông đứng dậy, mở tủ lấy khẩu súng lục và bà Phủ đặt bát thuốc lên bàn.
Nga
khóc lóc:
-
Anh ơi, cực nhục lắm, thuốc thôi thai đấy.
Chi
nhủn cả người, đầu óc choáng váng, ông Phủ nói:
-
Tao không muốn có thứ máu tanh thối trong người con gái tao. Thằng kia! Trông
khẩu súng này đây. Mày muốn sống thì bảo nó uống.
Chi
đáp:
-
Cô Nga có uống hay không là tùy quan lớn, chứ tôi không thể nhẫn tâm. Còn như
quan lớn bảo tôi quyến rũ thì thực quan lớn lầm.
Nga
đứng dậy nói:
-
Lạy thầy, trăm tội ở như con. Chú thím con đã bẩm thầy hết. Ngoài con không ai
có lỗi cả.
-
Tao gọi thằng này vào đây, không phải để nghe chúng mày lý sự. Con kia, mày có
uống hay không?
-
Lạy thầy, con đã trót yêu người ta, con đã trót có mang với người ta, con xin
thầy thương hại con, thầy để con sống. Rồi thầy từ con, thầy đuổi con, con cũng
cam lòng.
-
Tao từ mày, tao đuổi mày, để mày đi bêu riếu tao nữa phải không? Mày có uống
thuốc hay không?
Nga
gạt nước mắt:
-
Không. Nhất định con không uống. Nhất là thầy giết con.
Chi
đứng cạnh, bâng khuâng, lòng thổn thức. Chàng thương Nga, cảm động mối tình tha
thiết của Nga đối với chàng. Chàng muốn khóc. Nhưng trước cái cảnh tàn nhẫn
này, chàng không sao có nước mắt được, ông Phủ cầm súng lục, trỏ vào Nga hung
hăng hỏi:
-
Có thật mày gan không?
Nga
đáp:
-
Vâng, xin thầy cho hai chúng con, mỗi người một phát đạn.
Nhưng
ông quắc mắt nhìn Chi:
-
Mày phải bảo nó uống.
-
Thưa tôi không bảo.
-
Mày không bảo phải không?
Nói
vậy, ông giơ súng về phía Chi, ngón tay trỏ mấp máy cò. Chi hoa mắt. Nhưng
chàng đứng gan. Ai nấy im phăng phắc. Chỉ một cái bóp khẽ, là kết liễu một đời
người.
Ông
gí súng vào thái dương Chi, quả quyết nói:
-
Tao đếm đến ba, mày phải bảo nó, không thì tao nhất định bắn.
Rồi
dằn từng tiếng, ông đếm:
-
Một!... Hai!...
Tức
thì Nga cuống quýt, lăn xả vào bát thuốc.
-
Lạy thầy, vâng, vâng, con xin uống.
-
Ực! Ực! Ực!
Nàng
uống để cứu Chi. Đối với nàng, có thể ông Phủ không nhẫn tâm. Nhưng đối với
Chi, thì ông bắn thật, nếu ông không bảo được.
Chi
ứa nước mắt. Đứt từng khúc ruột.
Độ
ba giây đồng hồ, Nga nhăn nhó thở khà một tiếng, rồi bổ rơi cái bát xuống gạch.
Nàng nhắm mắt, chạy vào buồng, nằm gục xuống giường cố thọc tay vào miệng để
nôn. Nhưng không thể. Nàng chỉ oẹ khan. Thuốc không theo ra được.
Thất
vọng, nàng đập phá lăn lộn như điên như cuồng.
➖➖➖

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét