Một người hiếm có - Thế Lữ
2019-12-14
Anh ta là một người học trò rất lười, nhưng
rất thông minh. Ngồi trong lớp, một phần tư trí nghĩ để vào lời giảng của thầy
còn ba phần tư thì mơ tưởng. Giờ tập đọc, mọi người cắm cúi vào sách vở thì anh
cắm cúi xem tiểu thuyết. Nhưng được cái ứng đối thì không ai bằng. Nghe một câu
thầy giáo chợt hỏi, liếc mắt qua vào trang sách trên bàn, thế là đủ cho anh ta
hiểu nên trả lời thế nào cho đúng. Bài nhà trường không đời nào chịu học. Nếu
thầy gọi lên đầu tiên thì anh ta không nói được câu nào hết, nhưng nếu đã có ba
bốn anh lên bảng trước thì anh ta vừa nghe vừa học vội một lượt là đọc bài cũng
khá xuôi.
Học hết năm thứ hai ban Thành chung, anh bỗng
nhiên bỏ trường.
Ra đời cũng khéo xoay xở như lúc còn đi học.
Anh ta làm được đủ các việc: dạy tư, làm thợ chụp ảnh, vẽ kiểu nhà, thầu
khoán... Cứ mấy hôm trước chưa hiểu biết công việc được mấy tý, mấy hôm sau đã
ra người thành thạo trong nghề.
Nhưng anh chẳng theo đuổi được việc gì lâu.
Lần đầu, gặp nhau ở Hà Nội (hồi ấy tôi cũng mới ở ban Trung học ra) tôi hỏi anh
thì anh vui vẻ đáp :
- Tôi ấy à? Tôi giúp việc cho một trạng sư.
Cách ba bốn tháng nữa tôi thấy anh vội vã đi ở
đầu phố Hàng Ngang lại. Anh đạo mạo nói với tôi:
- Bây giờ thì tôi buôn to. Tôi đang tính mở
một đại lý độc quyền bán xà phòng cho khắp Đông Dương... Có lẽ buôn thêm các
hàng tơ lụa gấm vóc.
Lần khác tôi thấy anh mua từng đệm giấy đánh
máy và cắp dưới nách những sách về kế toán, về nhà băng, với một vài cuốn dạy
thế giới ngữ.
- Thế nào anh Sáng? - Sáng là tên anh ta - Cửa
hàng có chạy không?
- Cửa hàng nào?
- Đại lý độc quyền xà phòng ấy mà!
- À! Chạy lắm chứ. Nhưng tôi nhường lại cho
mấy người bạn rồi. Tháng trước các anh ấy đến Hà Nội chẳng có việc gì làm hết.
Rồi mỗi lúc thay một nghề khác, người con trai
ấy ngược xuôi ở Hà Nội trong cảnh ồn ào náo động, lúc nào cũng nhanh nhẹn, tháo
vát, lúc nào cũng tươi cười. Anh ta coi việc sống ở đời như người đánh tam cúc
mua vui, thua ván này, bày ván khác.
Tôi không đến chơi nhà Sáng bao giờ, vì anh ta
rất hay đổi chỗ ở. Gặp nhau chỉ trong những lúc tình cờ ở giữa phố, cùng đứng
lại bắt tay, nói đôi ba câu chuyện, rồi mỗi người lại đi một ngả đời riêng.
Tôi còn gặp Sáng bốn năm bận nữa, khi thì ngồi
trên xe tay cất mũ gọi với tôi hỏi thăm sức khỏe, khi thì đến cạnh vỗ vai tôi
trong một rạp chiếu bóng, khi thì chắp tay sau lưng miệng huýt còi, đi lững
thững trên bờ Hồ Gươm. Vẻ mặt sáng sủa, trẻ trung của anh lúc nào cũng hớn hở.
Tôi nghĩ bụng: Anh chàng này thực là người sung sướng, thấy cuộc đời cái gì
cũng đáng yêu.
Lần sau cùng gặp anh năm ấy, tôi thấy anh ăn
mặc rất sang, bước trên chiếc xe hơi lộng lẫy xuống cùng một thiếu nữ diễm lệ,
nhan sắc cao quý và thông minh. Anh chạy lại bên tôi, vồn vã như tìm thấy một
người thân xa cách lâu ngày, rồi giới thiệu :
- Anh Lê Văn, làm báo, cô Kiều Trang, một
người bạn gái của tôi.
Tôi nhìn Sáng tỏ ý ngợi khen anh, và đưa mắt
hỏi xem "người bạn gái" kiều diễm ấy là người thế nào. Sáng mời cô
kia vào hàng Gôđa trước rồi đi cạnh tôi theo sau. Anh se sẽ nói:
- Anh ạ, tôi vừa viết xong một cuốn văn.
- Ồ! Lại làm văn sĩ nữa.
Anh gật:
- Kịch sĩ. Tôi vừa soạn được một vở kịch để
tặng riêng cô Kiều Trang. Cô là một nhà nghệ sĩ diễn kịch có đại tài... Tôi
được quen biết cô cũng do một buổi diễn kịch mà cô đóng vai chính...
Anh bắt tay tôi, xin lỗi, rồi đến bên người
thiếu nữ, nhã nhặn, săn sóc đưa đi xem các đồ trang sức trong căn hàng.
Hồi ấy anh ta đang làm phái viên đi rao hàng
cho một hãng xe hơi.
Từ đó, bẵng đi đến hơn ba năm, tôi không trông
thấy Sáng đâu cả.
Tôi thì vẫn đi theo cuộc đời cầm bút bình
thường của tôi. Còn Sáng có lẽ vẫn sống một cách kỳ khôi trong cuộc đời bất
định của anh, một cuộc đời uyển chuyển đầy rẫy những sự mới lạ.
Tôi cho anh ta là một người lãng mạn hiếm có,
không chịu ở lâu trong một địa vị nào; mà tâm tính với tài năng thì thích hợp
được với đủ các hoàn cảnh, các công việc của đời. Sáng cũng tự biết mình như
thế. Anh thường nói: "Tâm với trí tôi như nước, đổ vào bình nào cũng rất
dễ, mà lấy theo hình nào cũng được".
Bỗng một hôm, trong một hiệu cao lâu nhỏ phố
Hàng Buồm, tôi chú ý nhìn một người thiếu niên quần áo lôi thôi, mũ chụp xuống
gần mắt. Chàng ta đang cắm cúi đọc một tập báo để bên cạnh mấy bát đồ ăn nguội
dần. Lúc người ấy cầm đũa ngẩng đầu lên, tôi nhận ra thì chính anh Sáng. Nhưng
không là anh Sáng chững chạc, xinh trai tôi gặp hồi trước nữa. Nước da anh ngăm
ngăm đen, vẻ mặt như rầu héo đi; trong đôi mắt vẫn lanh lẹ thông minh, tôi thấy
phảng phất có một vẻ âu sầu.
Tôi lại gần vỗ vai thì anh tươi cười ngay,
đứng lên gọi hầu sáng lấy thêm thức ăn và hỏi tôi:
- Anh mạnh chứ?
- Mạnh. Còn anh?
- Ồ! Tôi thì bao giờ cũng vậy, khỏe mạnh lạ
thường mà "mần công chuyện" cũng nhiều lạ thường. Đời vui lắm anh
nhỉ!
Giọng nói mạnh bạo, câu nói nhanh mà vui cùng
với những tiếng cười giòn, thực thà, và đôi mắt linh động ấy lại khiến tôi hơi
ngạc nhiên cho cái vẻ buồn rầu tôi thấy trên mặt anh mấy phút trước.
Tôi hỏi Sáng:
- Lâu nay anh ở đâu mà tôi không gặp?
- Ở nhiều nơi lắm: Sài Gòn, Mỹ Tho, Phnômpênh,
Tourane, rồi Huế, rồi Thanh, rồi bây giờ lại Hà Nội.
Anh cho tôi biết rằng trong khoảng ba năm trời
nay anh có vất vả hơn trước, nhưng anh cũng giầu có hơn. Làm giầu để mà sung
sướng, để mà yêu đời. Anh biết được rất nhiều người mà nhất là biết thêm được
nhiều nghề mới:
- Anh ạ, tôi muốn sống gấp bốn năm người khác,
nghĩa là muốn trong ngót ba mươi năm của tôi, tôi thấy, tôi nghe với tôi làm
bằng người sống tám chín mươi năm... Tôi học ở nhà trường ít là vì tôi muốn ra
đời sớm. Ở trường tôi còn học riêng cho biết rộng thêm nhiều... Bây giờ tôi
theo đuổi mỗi việc một hồi ngăn ngắn, nhưng việc nào tôi làm cũng chu đáo, cũng
hoàn toàn như người đã sống trong nghề lâu năm. Tôi làm xe hơi ở Phnômpênh, làm
thư ký lục sự ở Sài Gòn, làm kế toán ngân hàng, rồi có lúc làm cả bầu hát nữa.
Lúc nào cũng hết lòng, lúc nào cũng hăm hở. Nếu có một ngày kia tôi hết muốn
hoạt động là tôi khổ lắm. Không hoạt động nữa là chết, thà quyên sinh đi còn
hơn!
Anh nói những câu đó một cách tự nhiên và
miệng vẫn tươi cười. Nhưng tôi đoán như trong đó có một vài điều lo âu u ẩn.
Tôi chợt hỏi:
- Thế nay anh định làm gì ở đây?
Sáng vừa cho thìa làm tan đường trong cốc cà
phê, vừa yên lặng mỉm cười:
- Tôi bây giờ ấy à? Tôi định mở ở Hà Nội một
phòng xem tướng số.
Rồi không để ý đến sự kinh ngạc của tôi, anh
nói luôn, không ngừng :
- Tôi nói thật đó. Tôi xem tướng giỏi lắm. Ít
ra cũng đè bẹp được tụi thầy Tầu ở đây. Vì tôi có sách, có phương pháp hẳn hoi.
Đây, tờ báo tôi mới đăng mấy câu rao hàng, tôi đọc anh nghe thử:
"Giáo sư Huỳnh Ba, số... Đường Thành, Hà
Nội
Thầy tướng số đại tài mới xuất hiện
Biết việc trăm năm về trước
Và năm trăm năm về sau
Đoán định theo phương pháp khoa học tối tân.
Người hoài nghi đến đâu cũng phải tin phục.
Tiếp khách từ 10 giờ đến 12 giờ và từ 16 giờ
đến 20 giờ".
- Giáo sư Huỳnh Ba, không phải là một tên vu
vơ. Chỉ trong vòng một tháng là cả Hà Nội sẽ biết tiếng giáo sư Huỳnh Ba, mà
công cuộc của tôi sẽ có kết quả rất vững.
Lúc từ giã Sáng ra về, tôi vẫn còn lấy làm lạ
cho con người táo bạo ấy. Việc đời đối với tôi là một việc khó khăn, phải thận
trọng từng ly từng tý, thì đối với anh ta lại như một trò chơi. Anh coi việc gì
cũng thường, cũng dễ, mà dúng tay vào việc gì cũng tin là thành công.
Năm giờ chiều sau hôm gặp anh ở Hàng Buồm, tôi
tìm đến Đường Thành, mắt đã trông ngay thấy tấm biển lớn trên có tên "Giáo
sư Huỳnh Ba, thầy tướng số đại tài" kẻ bằng chữ đỏ. Tôi bước vào, một
phòng khách rộng và lịch sự, đồ đạc như mới sắm, thì ở đấy đã có một người
thiếu phụ ăn mặc xa hoa ngồi đợi. Bên kia bàn, một người đàn ông đang giở đọc
mấy tờ tạp chí.
Bên trong, sau bức bình phong, những tiếng nói
chuyện đưa ra, đều đều và nhỏ. Một lát, một người vận âu phục, dáng bệ vệ bước
ra, đi trước một ông trạc hơn bốn mươi tuổi, đeo kính trắng, tay cầm bút, vẻ
nghiêm trang như một nhà tu hành. Người này cúi chào mấy người khách đang chờ
và đưa người bệ vệ ra tới cửa. Tôi đã toan đứng dậy hỏi thì người đeo kính
trắng cười và lơ lớ nói bằng giọng Sài Gòn:
- Mời ông Lê Văn ngồi chơi đó, tôi coi cho bà
khách đây rồi xin tiếp ông sau. Mời bà vô.
Tôi không biết người thầy tướng kia bao giờ,
cũng không nói trước cho Sáng biết là tôi sẽ đến thăm, thế mà sao ông ta biết
tên họ tôi và nhận ngay được mặt. Sau đó chừng hai mươi phút, tôi còn đang tìm
hiểu việc vừa rồi, thì người đàn bà đi ra, vẻ mặt hớn hở. Ông thầy tướng lễ
phép tiễn khách ra đến cửa, đóng lại cẩn thận rồi nhìn tôi trân trân:
- Anh bỏ hộ tôi nét mặt ngây ngô kia đi một
tí, rồi vào đây nói chuyện một lúc chơi.
Câu nói bằng giọng Bắc, mà chính là giọng anh
Sáng. Tôi chưa kịp đáp thì "ông thầy tướng" đã kéo tôi vào trong, bỏ
bộ râu hoa râm và mục kỉnh ra rồi cười:
- Bốn tháng đóng kịch với hai tháng làm bầu
hát cũng quá đủ cho tôi đổi được cả giọng nói cho lẫn dáng người. Lần này tôi
cũng đóng kịch, Lê Văn ạ, nhưng đóng một tấn kịch quan trọng... Tôi cần phải
quảng cáo cho phòng xem tướng này... bởi vì tôi muốn gặp rất nhiều người ở đây,
nhất là một người tôi để tâm tìm kiếm mãi.
Tôi hỏi:
- Tìm một người? Ai thế?
Trong mắt Sáng thoáng qua một vẻ buồn, nhưng
anh vội cười, nhìn tôi một cách tinh ranh và để một ngón tay lên miệng:
- Bí mật nhà nghề... Vả chuyện hơi dài một
chút, tôi sẽ kể anh nghe sau.
Khách đến phòng giáo sư Huỳnh Ba ngày một
đông. Không đầy nửa tháng, mà một phần Hà Nội trí thức đều biết tiếng nhà tướng
số đại tài.
Sáng coi sự thành công đó là một lẽ rất
thường. Anh bảo tôi:
- Tôi nổi tiếng cũng là sự tất nhiên, có chi
là lạ lắm. Ở đời chỉ khéo khu xử một chút là việc gì cũng xong. Tôi biết xem
tướng thật thà, chứ không thèm khoác lác lừa dối ai, nhưng tôi cần quảng cáo
cho người ta phục tôi ngay lập tức.
Tôi hỏi anh học tướng số ở đâu, và vì đâu anh
lại nảy ra cái ý kiến làm thầy tướng thì anh cười:
- Khoa tướng số thì sách Tây, sách Tầu thiếu
gì? Tôi chỉ cần đọc dăm quyển, cần thực hành trong lúc chuyện trò với chú ý so
sánh, đoán xem tâm lý từng người... thế là đủ. Từ hôm mở phòng đến nay, tôi
thấy nghệ thuật mới của tôi tấn tới nhiều lắm, hình như đã kinh nghiệm lâu rồi.
Tôi biết rõ thêm được nhiều tình trạng lòng người - tôi không những chỉ dẫn cho
đường số mệnh cho người ta tôi lại biết yên ủi những nỗi buồn khổ của người ta
nữa.
Còn như anh muốn biết vì đâu tôi làm thầy
tướng... thì trước hết, tôi là người thích biết nhiều nghề. Nhưng xin thú thực
đó không phải là lẽ chính. Tôi mở phòng này chỉ vì một chuyện riêng của tôi -
một chuyện tình, anh ạ.
Sáng yên lặng một lát, đôi mắt lơ đãng nhìn đi
một phía, tay gõ điếu thuốc lá xuống bao diêm... Anh lại trông tôi, vừa mỉm
cười vừa thở dài:
- Phải. Cũng vì một chuyện tình, vì một người
đàn bà mà tôi lại đến thành phố này, xếp đặt ra cảnh tượng anh thấy hôm mới đến
chơi đây, làm nổi tiếng cho một cái tên lạ lùng. Tôi muốn gặp mặt người ấy mà
người ấy không nhận ra tôi... tôi muốn làm thầy tướng Huỳnh Ba để hỏi xem người
đàn bà ấy đối với Lương văn Sáng còn có chút tình nghĩa gì không, nếu không còn
thì Huỳnh Ba khuyên cô đừng nên tệ bạc như thế. Vì tôi biết cô hay tin khoa
tướng số, và biết thế nào cô cũng sẽ tìm đến đây. Tôi sẽ kiếm cách nối lại cái
tình tha thiết của Sáng với cô... Ờ đó là một cái mưu. Có lẽ là cái mưu chẳng
cao thượng gì, nhưng nó sẽ giúp tôi lấy lại được người tôi yêu, nó sẽ đem lại
cho tôi cái hạnh phúc đã mất.
- Anh còn nhớ cô Kiều Trang không? Người thiếu
nữ anh gặp đi với tôi vào hàng Gôđa ba năm về trước ấy mà! Người yêu của tôi
đó. Trời ơi, tôi yêu cô ta không biết ngần nào. Cô ta là người lãng mạn, là một
người cuộc đời cũng sôi nổi như đời tôi, một hạng gái giang hồ thông minh. Cô
đã tệ bạc, ác nghiệt với tôi nhiều, nhưng tôi không thể ghét cô được. Để tôi kể
thiên tình sử của tôi cho anh nghe.
Thiên tình sử ấy, Sáng thuật lại với tôi một
cách rõ ràng, miệng vẫn tươi cười, mắt vẫn linh động, như người kể một chuyện
vui, nhưng cái giọng nói ôn tồn, thân mật của anh nghe vẫn có những vẻ buồn
thảm.
Sáng được biết Kiều Trang trong một buổi diễn
kịch. Nhan sắc của cô làm cho Sáng vơ vẩn, lúc nào cũng thấy hình ảnh cô hiện
đến trong tâm trí. Sáng tự bảo mình rằng: "Thôi ta yêu cô mất rồi!".
Thế rồi một buổi tối kia, Sáng viết xong một vở kịch mà vai chính rất thích hợp
với tài cô và vừa ý cô. Sáng giữ vở kịch tặng riêng Kiều Trang, viết hai bức
thư cho Kiều Trang, nhận được ba bức thư cô trả lời: hai người quen nhau từ đó.
Rồi từ đó thân nhau, rồi yêu nhau, rồi lấy. Cuộc tình duyên se kết một cách tự
do, không theo khuôn phép.
Chiếm được hòn ngọc vô giá là trái tim kia
được ngót hai năm, thì Kiều Trang không cho Sáng là người đáng yêu nữa. Còn
Sáng thì vẫn không thấy người đàn bà nào đáng quý hơn, nhan sắc hơn Kiều Trang.
Hồi ấy ở Sài Gòn là nơi Sáng quyết chí làm
giàu cho người yêu sung sướng, anh ta một lúc làm hai ba việc, tiền của thu về
gấp bốn năm người cùng nghề. Kiều Trang muốn đưa vở kịch của anh đăng lên tờ
báo Phụ nữ kia, nhưng anh xin cô đề tên soạn giả là Kiều Trang, vì chính anh có
ý làm văn sỹ đâu. Vở kịch nếu không cốt để làm quen với cô thì không đời nào
Sáng soạn.
Kiều Trang vì thế mà được nhiều người coi là
một bậc nữ kịch sĩ, nhiều người khen ngợi và nhân đó thường gặp một ông điền
chủ giàu lớn, sắp cho ra một tờ báo Phụ nữ hằng tuần. Cái danh vọng làm cho
lòng Kiều Trang say sưa và thờ ơ với Sáng. Rồi trong lúc anh ta ngược xuôi, khi
Cao Miên, khi Lục Tỉnh, thì Kiều Trang kết bạn với bọn người theo cô o bế tâng
bốc để làm cô quên dần người đã hết lòng chân thực yêu cô.
Lúc Sáng biết ra, thì đã muộn. Anh ta hoảng
hốt tìm cách cố giữ tình nhân lại, nhưng lòng Kiều Trang đối với anh không còn
chút cảm tình nào. Sáng toan viết báo, làm văn thơ để trở nên một nhà văn có
tiếng như những người có tài cô vẫn mến phục, thì Kiều Trang lại yêu một người
kép hát trứ danh. Lập tức bỏ nghề văn sĩ, Sáng cũng theo một gánh hát cải lương
để tập nghề. Anh ta hết sức nhảy nhót pha trò trên sân khấu, chiều ý hết thảy
mọi người và khổ công rèn luyện mới mua được một chút hoan nghênh của công chúng.
Làm kép phụ đóng những vai thường trong ít lâu rồi lên kép chính, rồi sau cùng
vừa soạn vở vừa làm bầu một gánh hát lớn ở Sài Gòn. Chủ tâm của anh là làm thế
nào cho Kiều Trang lại phải chú ý đến anh.
Sáng muốn cho cô biết rằng anh không những có
thể làm nên giầu có, anh lại còn có tài, có chí, và gây cho mình cái danh vọng
rực rỡ chẳng kém gì các người tình địch của mình. "Nhưng Kiều Trang cũng
như con chim xanh kia quá ham mê những ánh sáng xa lạ đâu đâu, không bao giờ
tưởng đến lúc trở về cảnh cũ".
Sáng nói tiếp:
- Bây giờ Trang hiện đang ở Hà Nội, đang mải
miết trong cuộc vui thú mới, có lẽ cũng không có giây phút nào nhớ rằng ở đời
này, còn có anh Lương văn Sáng là người không bao giờ quên Trang... Tôi đã tìm
cách nhắc cho cô nhớ đến tôi như anh đã biết, nhưng không ích gì - hay là chưa
ích gì. Vậy tôi còn nhiều cách khác mà cách làm thầy tướng này là một, tôi đã
dự bị sẵn sàng các câu nói để đánh vào lòng tin số mệnh của Kiều Trang, rồi tôi
sẽ lựa lời để làm cô cảm động. Chắc cô đã chán cuộc đời phiêu lãng, có lẽ cô
cũng muốn tìm nơi yên ấm để hưởng lại thú bình tĩnh êm ái của một gia đình...
Tôi sẽ hiến cô cái gia đình nhỏ mà êm ái kia... Tôi sẽ đón cô vào, và cô sẽ
chẳng có lỗi gì, tôi sẽ làm cho cô quên hết mấy năm qua, sẽ làm cho cô sung
sướng gấp trăm lần thuở trước...
Ngày mai Kiều Trang sẽ tới đây do một người
bạn gái mách. Giáo sư Huỳnh Ba được các bạn phụ nữ hoan nghênh lắm. ồ! Tôi sẽ
không biểu lộ sự cảm động, tôi sẽ đóng vai kịch một cách hết sức tự nhiên... Mà
Kiều Trang sẽ tin lời giáo sư, sẽ không nhận ra tôi, và sẽ lại thương Lương văn
Sáng như trước. Có phải không? Việc gì tôi cũng làm được cả, huống chi việc
này? Mai, tôi sẽ thi hành một kế trong những kế cùng, nhưng tôi quyết là đắc
thắng.
Lúc tiễn tôi ra cửa, Sáng nói đùa một câu:
- Tôi quả là một thầy tướng có kỳ tài. Người
khác chỉ biết đoán việc thời thế về trước và về sau. Tôi thì tôi xếp đặt số
mệnh của tôi và của người khác.
Anh bắt tay tôi rất mạnh. Trong cử chỉ ấy tôi
thấy cả lòng tự tin và chí quả quyết của người con trai khác thường kia.
Cách đó bốn hôm, một buổi sáng chủ nhật, anh
đến chơi nhà tôi thì tôi còn đang ngủ. Anh gọi tôi dậy rồi mắng khôi hài:
- Anh nên sống lâu lâu một chút, chứ cứ quyên
sinh bằng cách ngủ muộn thế thì thực là tồi. Mặc quần áo mau lên rồi đi chơi
với tôi đi. Buổi sáng đẹp khiếp thế này mà ngủ hay ở nhà thì là một tội ác.
Anh mở cửa sổ huýt còi nhại lũ chim hót trên
cây trong lúc tôi rửa mặt chải đầu, rồi quay lại ngắm mình trong gương và sửa
hộ tôi cái ca vát. Mặt anh hình như sút đi nhưng anh khoát tay bảo:
- Cần quái gì. Đêm qua không ngủ tý nào nhưng
tôi dự định được nhiều việc hay lắm. Tôi xem báo thấy lão Voàng On vỡ nợ mà tôi
cười đến chết. Lão làm việc xoàng không biết đến chừng nào mà kể. Tôi có của
như lão thì hai năm là nổi cơ nghiệp to.
Anh lại cho tôi biết rằng hãng xe hơi ở Nam
Vang anh nhường việc trông coi cho một người quen bây giờ tấn tới lắm.
- Tôi mà vào Nam chuyến này thì còn nhiều việc
có lợi nữa.
Ra ngoài đường, tôi hỏi Sáng:
- Cô Kiều Trang đã gặp anh rồi chứ?
Sáng liếc nhìn tôi, nháy một mắt, vừa cười vừa
lắc đầu :
- Cô Kiều Trang không gặp tôi bao giờ; chỉ gặp
giáo sư Huỳnh Ba thôi.
- Ừ. Rồi thế nào?
- Thế nào? Cô Kiều Trang vẫn trẻ, vẫn đẹp như
xưa, mà cô nói chuyện có duyên quá. Huỳnh Ba cũng vậy, nên cô phục Huỳnh Ba vô
cùng.
Trên nét mặt, trong đôi mắt của Sáng, tôi như
thấy vẻ khác lạ thoáng qua, nhưng lúc ấy thì không chú ý đến lắm.
Bỗng anh trỏ bọn trẻ con đang nô nghịch trên
bờ hè:
- Bây giờ thì mình không nghịch như chúng nó
nữa nhỉ. Mình khôn hơn chúng nó: Mình nghịch một cách buồn cười hơn.
Rồi anh cúi xuống đón bắt quả bóng lũ trẻ đá
đến gần. Đặt bóng xuống, anh nhằm bóng rất lâu, lấy đà chân rất mạnh, nhưng cố
ý đá hụt để cho lũ trẻ phá lên cười.
Nhân thể, anh nói chuyện với tôi về tính vui
hồn nhiên của tuổi thơ ngây, nhắc đến những lúc còn bé dại, đến lúc đi học hay
đánh nhau với anh em bạn; lúc bị thầy giáo phạt, rồi bình phẩm các thầy giáo và
các bạn chung của chúng tôi:
- Ông Biên thầy cúng, chẳng biết bây giờ còn
ngâm thơ bằng cái giọng khàn khàn nữa không?... Ông Lương pha trò sao mà nhạt
thế... Ông Đàm hôm nọ tôi gặp ở phố Hàng Bún đang lau kính, đi lò dò như con cò
hương. Anh còn nhớ hồi ông mới đến dạy chúng ta không? Tôi hay chế ông ta nhất.
Lúc nhắc đến bạn thì anh ta nổi giận với một
vài anh cả đời chỉ gí mũi vào quyển sách, toán pháp và khoa học thì giỏi ghê
giỏi gớm, mà trông mặt ngô nghê như chúa tầu nghe kèn. Anh đạo mạo nhắc lại câu
nói của một giáo sư anh phục riêng: "Một người học trò tốt là một anh đần
độn".
Đi tới bên bờ Hồ Gươm, anh giữ cánh tay tôi
bảo nhìn một người vừa đi qua:
- Kìa, anh trông hộ tôi cái anh chàng cầm ba
toong vung tít lên kìa. Anh ta có vẻ bằng lòng lắm nhỉ!
Gặp mấy cô con gái, anh đợi họ đi khỏi rồi ngả
mũ chào, nói khe khẽ một câu tiếng Tây để họ không nghe thấy: "Vous êtes
bien moches, mesdemoiselles".
Rồi một lát:
- Nhưng cô đi một mình đằng xa kia thì khá
lắm. Xin kính chào quý nương.
Chúng tôi cứ thế đi lang thang từ Hàng Trống
đến nhà bưu điện, rẽ ra bờ sông, đi lộn về Tràng Tiền rồi qua Hàng Khay, Sáng
luôn luôn cất mũ chào và bình phẩm cử chỉ, dáng điệu từng người:
- Bà kia giá béo chút nữa thì cửa Gôđa phải
xây rộng thêm. Cậu công tử kia cái mũi hơi đỏ. Trời! Cô kia đi sao mà dẻo thế.
Còn tôi thì cũng lây cái vui vẻ của anh. Lúc
đó tôi chắc rằng Sáng trong lòng hẳn có điều khoan khoái, sung sướng. Ôi! Quả
thực không có cái gì sâu kín bằng lòng người.
Đến mười một giờ, Sáng kéo tôi vào hàng bánh
bắt ăn thực no. Anh vừa nhai vừa nói, luôn mồm nhắc đi nhắc lại câu:
- Đời vui đẹp quá!
Sắp chia tay, thì một người bạn chúng tôi vừa
qua nhà, ra gọi tôi :
- Văn, Văn, vào đây chơi!
Chúng tôi vào thì bạn rủ đánh tổ tôm. Thấy
Sáng ngần ngừ tôi hỏi:
- Anh biết chơi tổ tôm chứ?
- Sao không biết.
- Đánh chơi mấy hội.
Sáng nghĩ một lát, "chậc!" một
tiếng, rồi tươi cười đáp:
- Ừ thì đánh, nhưng góp nhỏ thôi!
Trong cuộc, Sáng là người hay nói nhất, mà ù
được ván nào to thì anh cười vỡ cả nhà. Một lần, anh ngồi thừ người ra, đôi mắt
mơ mộng. Tôi nhìn anh hỏi:
- Anh nghĩ gì thế?
- Phiền quá, tôi đánh hớ một nước không thì
chờ đã lâu.
Chiều hôm đó, ăn cơm ở nhà người bạn tôi, lúc
ra về, Sáng dặn nhỏ tôi:
- Tôi để lại phòng xem tướng cho mấy người bạn
rồi, họ muốn làm gì thì làm; hay cứ giữ cái nghề xem tướng cũng được.
- Ồ, thế còn anh?
- Tôi, tôi không cần đến nghề ấy nữa, dễ
thường anh tưởng tôi làm giáo sư Huỳnh Ba suốt đời ư? Tôi hiện thuê nhà riêng,
nhà tôi ở Hàng Đậu, số 25 bis, sáng mai anh đến chơi, tôi muốn cho anh biết một
tin này hay lắm.
Tôi y hẹn, sáng hôm sau, trước khi đến nhà
báo, tôi ghé qua thăm anh. Bước vào nhà thì người đầy tớ nói anh còn ngủ và đưa
cho tôi một cái phong bì. Tôi không đời nào quên sự kinh ngạc của tôi khi đọc
bức thư trong đó.
"Hà Nội, 4 giờ sáng ngày chủ nhật
18 Mars 1935
(Thì ra bức thư anh viết từ sáng hôm qua,
trước khi đến lôi tôi dậy)
Anh Lê Văn.
Tôi không là Huỳnh Ba nữa đâu,
cũng không là Lương văn Sáng nữa, vì khi anh đọc bức thư này thì tôi ngủ yên
rồi - ngủ một giấc ngàn năm, theo lối văn sáo người ta vẫn ưa viết. Chỉ khác
một điều là ngủ thì vẫn thở, có người vừa thở vừa ngáy, nhưng tôi thì không.
Anh ngạc nhiên làm quái gì? Câu
pha trò của tôi ít ra cũng có ý vị hơn những câu nhạt của thầy giáo Lương và
một ít nhà khôi hài khác. Vậy thì, như tôi đã nói, tôi đi ngủ một giấc ngàn
năm. Cái đó cũng chẳng khó gì (cũng chẳng khó hơn bao nhiêu công cuộc nghề
nghiệp tôi làm trong đời tôi): chỉ cần nhá gấp mười liều thuốc ngủ lên là xong
chuyện.
Tại sao tôi lại làm thế? Thì cứ
nói phăng ngay tại sao tôi lại tự tử. Tại rằng là... tôi muốn thế chứ sao! Mà
tôi muốn thế là vì tôi không còn tâm trí đâu thích làm việc nữa. Đó là một lẽ.
Còn lẽ nữa cũng quan trọng lắm: là từ nay Kiều Trang nhất định không yêu tôi.
Người thiếu nữ kiều lệ kia đổi tình nhân cũng như tôi đổi nghề. Tôi chỉ tiếc
rằng tài trí tôi yêu thích được nhiều nghề nhưng lòng tôi chỉ yêu được một
người, được một lần thôi! Quái thực!
Tôi yêu Kiều Trang thế nào tôi đã
nói cho anh biết đấy. Trang tệ với tôi nhưng tôi không tệ được với Trang; tôi
đã yêu Trang thì Trang phải là của tôi, nếu không thì tôi tưởng sự sống không
còn có nghĩa gì nữa.
Tôi đã phấn đấu, đã hoạt động suốt
một đời tôi rồi, tôi làm bao nhiêu việc, theo bao nhiêu nghề, là cốt để sung
sướng hơn lên. Mỗi phen thay đổi tức là một phen tôi "làm lại cuộc
đời" của tôi. Lần nào đổi mới cuộc đời của tôi cũng hay cũng đẹp thêm một
đôi phần, vì tôi đã định làm việc gì, là việc ấy phải được. Thế mà có một
"điều"... một "sự" - không phải - một "cái" không
thể nào "làm lại" theo ý muốn: ấy là lòng em Trang yêu quý của tôi.
Tôi biết thế từ hôm tôi gặp Trang
ở nhà giáo sư Huỳnh Ba kia, chính em Trang thú thực với Huỳnh Ba như thế. Tôi
toan lấy lẽ nhiệm màu khoa lý số để lừa lọc lòng Trang, nhưng trông đôi mắt của
Trang thì tôi thấy rõ vẻ lạnh lùng khi tôi đả động tới Lương văn Sáng.
Ngay trước khi thực hành cái mưu
tướng số, tôi đã bảo tôi rằng: "Hạnh phúc của ta ở Trang. Vậy nếu Trang
không muốn trở lại với ta, thì thôi! Thế là hết hạnh phúc. Vậy ta không cần làm
gì nữa cũng được. Ta quyên sinh đi cho khỏi buồn lâu".
Trang đến cho tôi coi tướng, luôn
thể đến gián tiếp hạ cái lệnh bảo tôi đi ngủ đi là xong nếu tôi không yêu người
khác được. Mà yêu người khác thì không thể được, vì tôi không thấy lòng tôi
muốn thế. Thế có buồn cười không?
Đêm vừa rồi, tôi nằm ngâm hát rất
lâu, rồi ôn lại những công việc của tôi, rồi ôn lại lúc gặp Trang, yêu Trang,
giận Trang; cuộc đời ái ân của tôi sao mà đằm thắm đến thế... Tôi không muốn
ngủ đêm nay vì đêm mai tôi sẽ ngủ luôn thể, sực nhớ đến anh là người tôi đã ngỏ
chút tâm sự, tôi liền viết mấy hàng này.
Tôi trông ra cửa sổ, mặt trời đã
dần ló đằng đông... Ngày hôm nay hẳn là tươi đẹp, tôi muốn vui cho trọn cho đến
lúc chết, nên tôi định viết thư này xong sẽ đi chơi... Có lẽ tôi sẽ lại rủ anh
đi cho có bạn.
Chào anh lần sau cùng,
Lương văn Sáng
T.B.- Nếu tiện, anh sẽ thản nhiên
làm như chưa đọc thư này, mở cửa phòng vào đánh thức tôi (vì tôi không khóa
cửa), và gọi không thấy tôi dậy, sẽ bảo cho người ta biết. Anh liệu làm cho
người ta tin rằng tôi chết vì uống thuốc ngủ quá độ, chứ không phải vì quyên
sinh. Tôi không muốn cho K.T. biết rằng Lương văn Sáng tự tử vì cô. Nhưng nếu
anh không giỏi đóng kịch thì cứ bảo là tôi tự tử cũng được, duy có điều tôi
không được hài lòng".
➖ ➖ ➖
Nhận xét
Đăng nhận xét