Tiếng gọi đời thường - Knut Hamsun
2024-02-17
Tiếng
gọi đời thường
Knut Hamsun
(Giải
Nobel Văn học 1920)
Ở
gần khu cảng của Copenhagen, có một con đường tên là Vestervold, tuy mới nhưng
vắng vẻ. Ở đó chỉ có vài ngôi nhà, mấy ngọn đèn hơi đốt và hầu như không người
qua lại. Ngay cả lúc này, mùa hè, cũng khó mà thấy ai đi dạo ở đó.
Vậy
mà, đêm qua tôi đã gặp một chuyện ngạc nhiên trên con đường ấy.
Tôi
đang đi loanh quanh thì có một phụ nữ từ phía ngượi đi tới. Quanh đó không bóng
người. Ngọn đèn đường có đốt, nhưng vẫn tối, tối đến tôi không nhìn rõ mặt bà
ta. Tôi thầm nghĩ, hẳn cũng là loài đi ăn đêm đây, và đi qua bà ta.
Đến
cuối đường tôi thả bộ vòng lại. Bấy ấy cũng quay lại và chúng tôi chạm mặt lần
nữa. Tôi nghĩ bà ta đang chờ ai đó và bỗng tò mò muốn biết người đó là ai, thế
là tôi lại đi qua bà ta.
Khi
chạm mặt lần thứ ba, tôi khẽ bỏ mũ và nói:
-
Xin chào bà! Chắc bà đang đợi ai?
Bà
ta giật mình. Không - tức là, phải - bà ta đang đợi.
-
Bà có phiền khi tôi cùng đi dạo với bà cho đến khi người ấy tới không?
Không
- ít nhất bà ta cũng không phản đối điều đó, và còn cảm ơn tôi nữa. Thật ra, bà
ta giải thích, bà chẳng đợi ai. Bà chỉ muốn hít thở khí trời, mà ở đây thì yên
tĩnh.
Chúng
tôi đi loanh quanh bên nhau, và bắt đầu nói về đủ thứ chuyện tầm phào. Tôi giơ
tay cho bà khoác.
-
Không, cám ơn ông - bà ta nói, và lắc đầu.
Đi
dạo kiểu này mãi thì chẳng có gì hứng thú. Tôi không nhìn rõ được bà trong bóng
tối, tôi bèn đánh một que diêm để xem đồng hồ. Tôi giữ yên cây diêm và nhìn bà
ta.
-
Chín rưỡi rồi, - tôi hỏi. - Hay ta ghé vào chỗ nào đó uốn cái gì đi? Ở Tivoli
nhé? Hay National?
-
Nhưng, ông không hiểu là tôi không thể đi đâu được sao?
Và
đến bây giờ tôi mới nhận ra bà đeo một tấm mạng đen dài. Tôi vội vàng xin lỗi,
và đổ thừa cho bóng tối khiến tôi không được rõ. Và cung cách bà nhận lời xin lỗi
của tôi khiến tôi tin rằng bà không thuộc loại gái ăn đêm thường thấy.
-
Bà không khoác tay tôi được sao? - Tôi lại đề nghị - nó sẽ làm bà ấm hơn một
chút.
Và
bà khoác tay tôi.
Chúng
tôi lại đi lên đi xuống vài vòng nữa, bà bảo tôi xem giờ.
-
Mười giờ rồi, bà ngụ ở đâu vậy?
-
Ở Gamle Kongevei.
Tôi
dừng bà ta lại:
-
Tôi có thể đưa bà về nhà không?
-
Không tiện đâu, - bà đáp - Không, tôi không thể để ông... Ông ở Bredgade phải
không?
-
Sao bà biết vậy? - Tôi ngạc nhiên hỏi.
-
Ồ, tôi biết ông là ai mà, - bà ta trả lời.
Ngưng
một lát, chúng tôi khoác tay nhau đi về phía những phố sáng đèn. Bà đi nhanh nhẹn,
tấm mạng dài phất phơ đằng sau.
-
Ta nên nhanh nhanh một chút, - bà nói.
Đến
cửa nhà bà ở Gamle Kongevei, bà quay lại như để cảm ơn tôi đã đưa bà về. Tôi mở
cửa cho bà và bà chậm chạp bước. Tôi nhẹ nhàng đẩy vai vào cánh cửa và bước vào
theo. Đến bên trong, bà nắm lấy tay tôi. Cả hai đều không nói một lời.
Chúng
tôi theo cầu thang vượt hai tầng lầu và dừng lại ở tầng ba. Tự tay bà mở khóa
và xô cánh cửa ra, bà nắm lấy tay tôi và dẫn vào. Có lẽ đó là một phòng khách
nhỏ, tôi nghe tiếng đồng hồ tíc tắc trên tường. Khép cửa lại, bà ta sựng lại một
chút rồi đột nhiên giơ tay ôm chầm lấy tôi và run rẩy, mê đắm hôn ngay vào môi
tôi. Ngay vào môi tôi.
-
Ông ngồi xuống đi, - bà bảo - Có cái trường kỷ đây, để tôi đi thắp đèn.
Và
bà ta đốt một ngọn đèn.
Tôi
nhìn quanh, bàng hoàng, nhưng lại tò mò. Tôi thấy mình ngồi trong một phòng
khách rộng rãi, bài trí sang trọng với những cánh cửa khép hờ dẫn sang các căn
phòng cạnh đó. Cả đời tôi cũng không thể nhận ra mình vừa tình cờ gặp loại người
nào đây.
-
Phòng đẹp quá! - Tôi kêu lên - bà sống ở đây hả?
-
Phải, đây là nhà tôi.
-
Nhà của bà à? Bà còn sống với bố mẹ hả?
-
Ồ, không, - bà ta cười. - Tôi già rồi, như anh sẽ thấy đây. - Và bà gỡ tấm mạng
ra.
-
Đó... thấy chưa ! - Bà ta nói và ôm chầm lấy tôi lần nữa, thật đột ngột, như bị
thôi thúc không kìm được.
Bà
ta (phải gọi là nàng mới đúng) chỉ mới khoảng hai mươi hai, hai mươi ba, có một
cái nhẫn trên tay phải, và do đó hẳn đã có chồng rồi. Xinh đẹp ư? Không hẳn
nàng có nhiều tàn nhang, chân mày hầu như không có. Nhưng ở nàng có vẻ gì rất
sôi nổi, và đôi môi của nàng đẹp kì lạ.
Tôi
muốn hỏi nàng là ai, chồng ở đâu, nếu quả nàng có chồng, và căn nhà nay là của
ai, nhưng nàng lao vào ôm lấy tôi mỗi khi tôi mở miệng và ngăn không để tôi hỏi.
-
Tên tôi là Ellen, - nàng giải thích - Ông có muốn uống gì không? Bây giờ tôi có
rung chuông gọi thì cũng chẳng có ai phiền. Nhưng có lẽ mời ông qua đây, trong
phòng ngủ, chờ cho một chút.
Tôi
đi vào phòng ngủ. ánh đèn từ phòng khách soi qua đây phần nào. Tôi thấy hai cái
giường. Ellen rung chuông và gọi rượu vang, rồi tôi nghe tiếng người hầu mang
rượu vào và đi ra. Một lát sau Ellen đi vào phòng ngủ, nhưng nàng sựng lại ngay
cửa. Tôi vội bước tới. Nàng khẽ kêu một tiếng nhỏ và bước lại tôi.
Đó
là đêm hôm qua.
Rồi
chuyện gì xảy ra? A, xin hãy kiên nhẫn! Nhiều chuyện lắm!
Đến
mờ sáng hôm nay tôi mới thức dậy, ánh sáng tràn vào qua hai bên tấm màn. Ellen
cũng thức giấc và mỉm cười với tôi. Đôi cánh tay của nàng trắng và mượt mà, bộ
ngực vươn cao khác thường. Tôi thì thầm với nàng và nàng dùng môi để khép miệng
tôi lại, hết sức dịu dàng. Ngày rạng dần.
Hai
giờ sau tôi mới đứng dậy được. Ellen cũng đang lo mặc y phục, rồi nàng đi giầy
vào. Chính lúc đó tôi mới thấy một điều mà đến nay còn làm tôi bàng hoàng như một
giấc mộng kinh khủng. Lúc đó tôi đang ở chỗ bồn rửa mặt, Ellen qua phòng bên cạnh
làm việc vặt gì đó, và vì nàng không khép cửa nên tôi liếc nhìn được sang phòng
bên. Một luồng gió lạnh thổi vào người tôi qua ô cửa sổ, và giữa căn phòng đó
tôi nhìn thấy một xác người nằm dài trên bàn. Một xác chết, trong quan tài, có
bộ râu xám, xác đàn ông. Hai đầu gối xương xẩu nhô lên dưới tấm vải phủ trông
như hai nắm đấm, khuôn mặt tái mét, nhợt nhạt một cách kinh khủng. Dưới ánh
sáng ban ngày tôi nhìn rõ mọi thứ và tôi quay mặt đi, không nói nên lời.
Khi
Ellen trở lại, tôi đã áo quần tươm tất và sẵn sàng ra đi. Tôi chẳng còn tâm trí
đâu đáp lại vòng tay ôm của nàng. Nàng khoác thêm tấm áo nữa, có vẻ như muốn đi
cùng tôi xuống tới mặt đường, và tôi để nàng đi theo, vẫn chẳng nói một lời. Đến
cổng dưới, nàng nép sát vào tường như sợ bị nhìn thấy.
-
Thôi, tạm biệt - nàng thì thầm.
-
Đến mai nhé? - Tôi hỏi, phần nào vì muốn thử nàng.
-
Không, mai không được.
-
Tại sao không được?
-
Đừng hỏi nhiều thế. Mai tôi phải đi dự đám tang, một người họ hàng vừa chết.
Ông biết rồi đó.
-
Thế còn ngày kia?
-
Được, ngày kia, cũng ở cửa này. Mình sẽ gặp lại. Tạm biệt.
Tôi
bước đi.
Nàng
là ai? Còn cái xác nữa? Với bàn tay nắm chặt và khóe miệng trĩu xuống như thế...
thật trớ trêu kinh khủng. Ngày kia nàng sẽ chờ tôi. Liệu tôi có nên gặp lại
nàng không?
Tôi
đi thẳng tới quán cà phê Bernina và hỏi mượn cuốn danh bạ điện thoại. Tôi tìm
xem số nhà đó, đường Gamle Kongevei như thế, như thế... và... cái tên đây rồi.
Tôi chờ một lúc tới khi người ta phát hành tờ báo buổi sáng. Tôi vội lật tới
trang đăng cáo phó. Và như đã tin chắc tôi tìm thấy tên nàng ở đó, ngay dòng đầu;
in chữ đậm "Chồng tôi, năm mươi ba tuổi, đã qua đời hôm nay sau một thời
gian lâm bệnh". Lời cáo phó được ghi ngày hôm trước.
Tôi
ngồi một lúc lâu và ngẫm nghĩ.
Một
người đàn ông lập gia đình. Bà vợ trẻ hơn ông ta ba mươi tuổi. Ông bị một căn bệnh
mãn tính dai dẳng. Một ngày đẹp trời kia ông ta chết.
Và
người goá phụ trẻ thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.
➖➖➖
Nhận xét
Đăng nhận xét