Mối tình đầu - Samuel Beckett
2024-05-11
Mối
tình đầu
Samuel Beckett
(Giải
Nobel Văn học 1969)
Dịch giả: Hoàng Ngọc Biên
Bản tiếng Anh: Samuel Beckett, First Love
(1946)
Tôi
vẫn thường liên hệ, hoặc đúng hoặc sai, cuộc hôn nhân của tôi với cái chết của
cha tôi, về thời gian. Hai việc ấy, trên những bình diện khác, còn có những mối
liên hệ nào khác chăng, không phải là chuyện không thể có. Nói ra điều mình tưởng
là mình biết, việc ấy với tôi đã là chuyện không dễ.
Cách
nay không lâu, tôi có viếng mộ cha tôi, đó là điều tôi biết chắc, và có ghi lại
ngày tháng cha tôi mất, chỉ là ngày mất mà thôi, bởi lẽ cái ngày ấy, ngày sinh
của ông, tôi không thấy có gì đáng để ý. Tôi ra đi buổi sáng và trở về vào buổi
tối, ăn trưa nhẹ ở ngay nghĩa trang. Thế nhưng mấy hôm sau, khi muốn biết xem
ông mất lúc bao nhiêu tuổi, tôi phải trở lại ngôi mộ, để ghi ngày sinh của ông.
Hai cái ngày làm mốc giới hạn đó, tôi có ghi vào một miếng giấy, mà bây giờ đi
đâu tôi cũng đem theo. Chính bởi thế mà tôi có thể xác định là khi lấy vợ tôi hẳn
phải vào khoảng hăm lăm tuổi. Bởi vì ngày sinh của tôi, tôi xin nói lại, ngày
sinh của chính tôi, tôi chưa bao giờ quên nó, tôi chưa bao giờ buộc phải viết
ra, nó vẫn khắc sâu trong trí nhớ của tôi, ít ra là cái năm, với những con số
mà đời sống khó làm sao xóa nổi. Chính cái ngày cũng thế, tôi chỉ cần làm một cố
gắng là nhớ ra ngay, và tôi vẫn thường tổ chức ăn mừng nó, theo cách của tôi,
tôi sẽ không nói là mỗi lần nó trở lại, không, bởi vì nó cứ trở lại hoài, cứ trở
lại hoài.
Cá
nhân tôi không có gì chống các nghĩa trang, tôi đi dạo ở đấy một cách tự ý, có
lẽ còn tự ý hơn là ở nơi khác, khi tôi phải đi chơi. Mùi các xác chết, mà tôi
ngửi thấy rất rõ dưới mùi cỏ và mùn, tôi chẳng thấy nó khó chịu tí nào. Có lẽ
nó hơi quá ngọt một chút, hơi nồng một chút, nhưng thích hơn mùi người sống rất
nhiều, hơn cái mùi bốc lên từ nách, từ bàn chân, từ đít, từ những bao qui đầu
nhớp nháp và những cái noãn tuyệt vọng. Và khi xác cha tôi đến đóng góp vào đó,
dù chỉ là đóng góp khiêm nhường thôi, tôi hầu như đã có thể nhỏ một chút nước mắt.
Những người sống, họ có tắm rửa cũng vô ích, có xức nước hoa cũng vô ích luôn,
họ vẫn bốc mùi thối. Vâng, nói đến chỗ đi dạo, khi ta cần phải đi chơi ngoài,
hãy dành cho tôi những nghĩa trang đi, còn các bạn, các bạn cứ dạo chơi ở các
công viên, hay ở đồng quê. Miếng bánh mì kẹp nhân của tôi, trái chuối của tôi,
tôi ăn thấy ngon miệng hơn khi tôi ngồi ăn trên một ngôi mộ, và khi mắc tiểu,
mà tôi thì cứ mắc tiểu hoài, tôi tha hồ chọn. Hoặc tôi tản bộ, hai tay chắp sau
lưng, giữa những phiến đá mỏng, những phiến đá đứng thẳng, nằm dẹp, để nghiêng
và tôi tuyển lọc những câu khắc trên bia mộ. Những câu khắc trên bia mộ chưa hề
làm tôi chán ngán bao giờ, lúc nào cũng có ba bốn câu buồn cười tới độ tôi phải
níu vào cây thánh giá, hay tấm bia, hay tượng thiên thần, để khỏi ngã. Những
câu viết cho tôi, tôi đã viết từ lâu và lúc nào tôi cũng hài lòng về nó, khá bằng
lòng. Những cái viết khác, mực viết chưa kịp ráo tôi đã thấy chán ghét chúng,
thế nhưng văn bia của tôi thì tôi vẫn cứ thích mãi. Nó minh họa một điểm về ngữ
pháp. Không may là nó có ít cơ hội sẽ được đưa lên cao khỏi cái bộ óc đã quan
niệm nó, trừ phi là Nhà nước sẽ lo việc đó. Thế nhưng để có thể đào xác tôi
lên, trước tiên phải tìm ra tôi, và tôi e rằng mấy ông Nhà nước tìm ra tôi khi
sống khó khăn ra sao thì khi chết cũng khó khăn bằng ấy. Chính vì thế mà tôi vội
vàng ghi nó ngay vào chỗ này, trước khi quá trễ:
Nơi
đây yên nghỉ kẻ khật khờ
Chết
liên miên tới độ sống mãi tới giờ
Có
một âm tiết thừa trong câu thơ thứ nhì và là câu cuối, nhưng cái này chẳng có
gì quan trọng, theo ý tôi. Người ta sẽ tha thứ cho tôi còn hơn thế nữa, khi tôi
chết đi. Thế rồi chỉ may mắn một chút xíu, ta có thể được chôn cất đàng hoàng,
với những người sống để tang và đôi khi còn có một góa phụ đòi đâm đầu xuống
huyệt, và hầu như lúc nào cũng có câu chuyện hay ho về cát bụi, mặc dù tôi từng
để ý là chẳng có gì bụi bặm hơn những cái lỗ đào loại ấy, đất hầu như lúc nào
cũng là thứ đất bầy nhầy, và cả người chết cũng chẳng có gì đặc biệt cho thấy
là cát bụi, trừ phi hắn, hay thị, chết cháy thành than. Dù sao cái vở hài kịch
cát bụi đó coi cũng đẹp. Thế nhưng nghĩa trang của cha tôi, tôi không thấy có
gì thích đặc biệt. Nó ở xa quá, giữa chốn thôn quê, nằm bên sườn đồi, và cũng
quá nhỏ, quá nhỏ đi. Vả lại nó cũng coi như đã đầy, chỉ thêm vài bà góa phụ nữa
là hết chỗ. Tôi thích Ohlsdorf hơn, đặc biệt là về phía Linne, trên đất Phổ, với
bốn trăm mẫu xác người chật cứng, dù tôi không quen ai ở đó, trừ người dạy thú
tên Hagenbeck, mà tôi chỉ biết tiếng thôi. Người ta có khắc một con sư tử trên
mộ ông ta, nếu tôi nhớ đúng. Cái chết với Hagenbeck hẳn là có khuôn mặt một con
sư tử. Những chuyến xe đò đi đến đến đi, đầy ắp các ông chồng góa, các bà vợ
góa và những đứa con mồ côi. Những lùm cây, những hang động, những hồ nước với
những con thiên nga, đem an ủi đến cho những người đau khổ. Dạo ấy là vào tháng
Chạp, tôi chưa bao giờ cảm thấy lạnh đến thế, món canh cá chình ăn còn nằm
trong bụng, tôi sợ chết, tôi dừng chân lại để ói, và tôi thấy thèm được như họ.
Thế
nhưng, bây giờ để bước qua một đề tài ít buồn hơn, ngày cha tôi mất tôi đã phải
đi ra khỏi nhà. Ông chính là người muốn tôi ở lại. Đó là một con người kỳ lạ. Một
ngày nọ ông bảo, Hãy để nó yên, nó đâu làm phiền ai. Ông không biết là tôi đang
lắng nghe. Cái ý nghĩ đó ông hẳn là đã nói ra hoài, nhưng những lần khác tôi
không có mặt ở đấy. Người ta chưa bao giờ muốn cho tôi xem di chúc của ông, người
ta chỉ nói với tôi là ông để lại cho tôi nhiều tiền lắm. Dạo ấy tôi tin, và
ngày nay tôi vẫn còn tin, là, trong di chúc của ông, ông đã yêu cầu người ta để
cho tôi căn phòng tôi vẫn ở lúc ông còn sống, yêu cầu người ta đem đồ đến phòng
cho tôi ăn, y như trước đó. Có lẽ đây còn là điều kiện tiên quyết của mọi chuyện
còn lại. Bởi vì ông hẳn là thích có cảm tưởng tôi còn sống dưới mái nhà của
ông, nếu không ông đã không chống lại việc người ta đuổi tôi ra ngoài. Có lẽ chỉ
là ông thương hại tôi. Nhưng tôi không tin điều này. Lẽ ra ông nên để hết ngôi
nhà cho tôi, như thế tôi được yên thân, mà những người khác vả lại cũng sẽ yên
thân, bởi vì như thế tôi sẽ nói với họ, Các người cứ ở lại đi, hãy coi như nhà
của các người vậy! Đây là một ngôi nhà rộng mênh mông. Vâng, ông quả đã bị lừa,
ông cha tội nghiệp của tôi, nếu như thật sự ông có ý định bao bọc tôi, ngay cả
khi đã ở bên kia nấm mồ. Còn về tiền bạc, công bằng mà nói, họ đã đưa tiền cho
tôi, ngay hôm sau ngày chôn cất cha. Có lẽ trong thực tế họ không thể làm khác
hơn. Tôi bảo họ, Các người hãy giữ tiền ấy đi, và hãy cho tôi tiếp tục sống ở
đây, trong căn phòng của tôi, như lúc cha còn sống. Tôi nói thêm, Xin Chúa đón
nhận linh hồn cha, với hi vọng làm cho họ vui lòng. Nhưng họ không muốn thế.
Tôi đề nghị với họ xin cho được phục vụ họ, vài giờ trong ngày, làm những công
việc thu dọn vụn vặt mà nhà nào cũng cần có, nếu như người ta không muốn nhà
mình sập xuống thành cát bụi. Làm việc vặt, đó là chuyện còn có thể làm được,
tôi không biết tại sao. Tôi đề nghị với họ đặc biệt để tôi lo săn sóc cái nhà
kính trồng cây. Ở đấy tôi sẵn lòng làm việc ba hay bốn giờ một ngày, trong hơi
nóng, chăm sóc những cây cà chua, những cây cẩm chướng, những cây lan dạ hương,
những cây giống. Trong nhà này, chỉ có cha tôi và tôi mới hiểu được những cây
cà chua. Thế nhưng họ không muốn. Một ngày nọ, khi từ phòng vệ sinh trở về, tôi
thấy cánh cửa phòng tôi đóng khóa và đồ đạc tôi chất đống trước cửa. Đó là để
nói cho các bạn biết tôi bị táo bón như thế nào, vào cái thời ấy. Chính sự lo
âu làm cho tôi bị bón, tôi nghĩ thế. Nhưng tôi có thật bị táo bón không? Tôi
không nghĩ thế. Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào. Thế tuy nhiên, tôi hẳn là có bị
bón, bởi vì làm sao cắt nghĩa được cách khác hơn những buổi ngồi cầu kéo dài,
những buổi ngồi cầu khủng khiếp, trong phòng vệ sinh? Hồi đó tôi không đọc bao
giờ, trong cầu cũng như ở những nơi khác, tôi không mơ mộng cũng chẳng suy
nghĩ, tôi mơ hồ nhìn cái cuốn lịch treo trên một cái đinh trước mắt tôi, trên
đó ta thấy hình in màu một thanh niên râu ria đứng giữa một bầy cừu, hẳn đó là
Giêsu, tôi lấy hai bàn tay banh hai bên mông ra và tôi rặn, một! hậy! hai! hậy!,
với những động tác ch ?huyền,
và tôi chỉ có gấp mỗi một chuyện, là trở về phòng mình và nằm duỗi người ra. Đó
chính là táo bón, phải không? Hay là tôi đã nhầm nó với chứng ỉa chảy? Mọi thứ
đều lộn xộn trong đầu óc tôi, những nghĩa trang và những lễ cưới và đủ thứ loại
phân khác nhau. Đồ đạc tôi không nhiều lắm, họ đem chất đống dưới đất, sát ngay
cửa, giờ đây tôi còn thấy cái đống đồ nhỏ xíu nằm đó, trong một thứ hố tường tối
hù ngăn hành lang với phòng tôi. Chính trong cái khoảng trống nhỏ tí bít kín cả
ba phía đó tôi phải thay quần áo, tôi muốn nói là thay cái áo khoác dài mặc
trong nhà và áo ngủ để mặc vào bộ đồ đi xa, tôi muốn nói là vớ, giày, quần, áo,
áo khoác, áo choàng và nón, tôi hi vọng tôi không quên cái gì khác. Tôi thử nhiều
cánh cửa khác, bằng cách vặn quả nắm và đẩy ra, trước khi ra khỏi nhà, nhưng
không cánh cửa nào mở được cả. Nếu tôi tìm thấy một căn phòng cửa mở tôi nghĩ
là tôi sẽ cố thủ trong đó, chỉ có hơi ngạt mới lôi tôi ra khỏi phòng mà thôi.
Tôi cảm thấy trong nhà có nhiều người như thường lệ, nhưng tôi không nhìn thấy
ai cả. Tôi mường tượng mỗi người đều tự giam mình trong chỗ ở riêng, đang vểnh
tai nghe ngóng. Thế rồi thoắt một cái mọi người ló ra ở cửa sổ, hơi lùi ra sau
một chút, núp kỹ sau màn trướng, khi nghe tiếng cánh cửa hướng ra đường khép lại
sau lưng tôi, lẽ ra tôi nên để cửa mở. Và thế là những cánh cửa mở và mọi người
đổ ra, đàn ông, đàn bà, trẻ con, mỗi người bước ra từ phòng mình, và những tiếng
nói, những tiếng thở dài, những nụ cười, những bàn tay, những chùm chìa khóa nắm
trong tay, một tiếng reo lớn nhẹ nhõm, rồi đến những câu nói cảnh giác nhắc nhở,
nếu như thế này thì thế kia, nhưng nếu như thế kia thì thế này, cả một bầu
không khí ngày hội thật sự, ai nấy đều hiểu rõ, xin ngồi vào bàn, xin ngồi vào
bàn ăn, việc xông căn phòng đợi được mà. Tất cả những cái ấy dĩ nhiên đều là
chuyện tưởng tượng, bởi lẽ tôi không còn ở đó nữa. Những sự việc có lẽ đã xảy
ra khác hẳn, nhưng cái cách những sự việc xảy ra thì có gì quan trọng đâu, một
khi chúng xảy ra? Và tất cả những cái môi từng hôn tôi, những trái tim từng
thương tôi (đúng là người ta thương yêu bằng trái tim, có phải vậy không, hay
tôi lại nhầm lẫn với cái gì khác rồi?), những bàn tay từng đùa chơi với những
bàn tay của tôi và những cái đầu suýt nữa đã chiếm hữu tôi! Con người thật là lạ
lùng. Người cha tội nghiệp, ngày hôm ấy ông hẳn là rất bực mình, nếu như ông có
thể nhìn thấy tôi, nhìn thấy chúng tôi, bực mình cho tôi, tôi muốn nói. Trừ phi
là, trong cái đạo lý cao siêu thoát tục của ông, ông nhìn xa hơn thằng con trai
mình, là kẻ mà thân xác chưa hoàn toàn đủ sức đối phó với mọi khó khăn.
Thế
nhưng bây giờ để bước qua một đề tài vui hơn, tên người đàn bà mà tôi sắp lấy
làm vợ ít lâu sau đó, tên tục, gọi là Lulu. Ít nữa là nàng xác nhận với tôi như
thế, và tôi không thấy nàng có thể có lợi lộc gì khi nói dối tôi, về chuyện
này. Dĩ nhiên là ta không làm sao biết chắc được mà nói. Không phải là người
Pháp, nàng gọi là Loulou. Tôi cũng vậy, cũng không phải là người Pháp, tôi gọi
là Loulou như nàng. Cả hai chúng tôi đều gọi là Loulou. Nàng còn cho tôi biết cả
họ nàng, nhưng tôi quên mất rồi. Lẽ ra tôi nên ghi lại, trên một mẩu giấy, tôi
không thích quên những danh từ riêng. Tôi làm quen với nàng trên một chiếc ghế
dài, trên bờ kênh, một trong những con kênh, bởi vì thành phố chúng ta có tới
hai con kênh, nhưng tôi chưa hề biết phân biệt kênh này với kênh kia. Đó là một
chiếc ghế dài đặt rất đúng chỗ, lưng dựa vào một đống đất và rác rưởi khô cằn,
đến độ nguyên cả bàn mông tôi được phủ kín. Hai bên sườn cũng vậy, từng phần,
nhờ hai cái cây già cỗi, có thể nói là đã chết, cặp hai đầu này và đầu kia chiếc
ghế dài. Chắc hẳn chính những cái cây ấy, một ngày đẹp trời nọ khi những tán lá
rì rào gợn sóng, đã gợi ý, cho một người nào đó, để một cái ghế dài ở đây. Trước
mặt, cách vài mét, con kênh chảy, nếu như những con kênh đều chảy, tôi thì tôi
chẳng biết gì cả, thế nên ngay cả về phía ấy tôi cũng khó bị ai bắt gặp. Thế mà
nàng đã bắt gặp tôi đấy. Tôi nằm dài, trời đêm dịu quá, tôi nhìn qua những cành
cây trụi lá, nhờ những cành ấy mà hai cây nọ chống đỡ cho nhau trên đầu tôi, và
qua những đám mây trôi rời rạc đứt đoạn, tôi thấy một góc trời đầy sao đi qua
đi lại. Nhích ra cho em ngồi với, nàng nói. Động tác đầu tiên của tôi là đứng dậy
bỏ đi, thế nhưng vì cơn mệt, và vì thật tình không biết đi đâu, tôi đổi ý không
làm vậy. Thế là tôi rút chân lại một chút và nàng ngồi xuống. Không có gì xảy
ra giữa chúng tôi, buổi tối hôm ấy, và nàng sau đó cũng bỏ đi ngay, chẳng nói với
tôi một câu. Nàng chỉ hát, như cho chính nàng, và may là không hát lời, vài bài
dân ca xưa, hát từng đoạn rất rời rạc, nhảy từ bài này qua bài khác, và trở lại
bài nàng vừa dứt nửa chừng trước khi hát hết bài mà nàng thích hơn bài kia.
Nàng hát lạc giọng nhưng nghe dễ chịu. Tôi cảm thấy tâm hồn ấy sớm mang một nỗi
buồn chán không đi tới đâu, nhưng trong mọi tâm hồn đây có lẽ lại là thứ tâm hồn
ít gây rầy rà hơn hết. Ngay cả chiếc ghế dài, nàng cũng mau chán nó, và về phần
tôi, thì chỉ một cái liếc thôi với nàng là đã đủ. Đây thật ra là một người đàn
bà cực kỳ kiên trì. Nàng trở lại ngày hôm sau và ngày hôm sau nữa và mọi việc xảy
ra gần như cùng một kiểu. Một vài lời đã được trao đổi có lẽ. Ngày kế đó trời
mưa và tôi nghĩ là tôi sẽ được yên thân, nhưng tôi đã lầm. Tôi hỏi nàng có phải
nàng có ý định đến làm phiền tôi mỗi tôi hay không. Em làm phiền anh sao? nàng
nói. Tôi cảm thấy nàng nhìn tôi. Nhưng hẳn là nàng chẳng thấy gì hơn. Hai hàng
lông mi có lẽ, và một chút mũi và trán, thấy trong tối, bởi vì trời tối. Em
nghĩ chúng ta thế này là thoải mái chứ, nàng nói. Cô làm phiền tôi, tôi nói,
tôi không thể duỗi người khi cô ở đây. Tôi nói trong chiếc cổ áo khoác ngoài của
tôi Nhưng dù thế nàng vẫn nghe được. Bộ anh thích duỗi người như vậy lắm sao?
nàng nói. Cái sai lầm mà con người vẫn mắc phải, là lên tiếng nói chuyện với
người khác. Thế thì anh cứ việc gác chân lên đầu gối của em, nàng nói. Tôi
không đợi nàng yêu cầu lần nữa. Tôi cảm giác dưới những bắp chân tôi cặp đùi
béo tròn của nàng. Nàng bắt đầu vuốt ve hai mắt cá của tôi. Hay ta đá nàng một
đá vào đít nhỉ, tôi tự hỏi. Ta nói với họ về chuyện duỗi người và thế là họ
nhìn thấy ngay một thân hình nằm dài. Cái mà tôi quan tâm, tôi, ông vua không
có quần thần, cái mà với nó việc tôi có một thân xác đúng chỉ là chuyện tai nạn
xa xôi và phù phiếm nhất trong những tai nạn, cái đó chính là sự biếng nhác
trong đầu, là sự làm lắng dịu ý nghĩ về bản ngã và ý nghĩ về cái cặn bã những
chuyện tầm phào rầy rà mà người ta gọi là phi ngã, và còn gọi là thiên hạ, vì
làm biếng. Thế nhưng vào tuổi hăm lăm mà con người hiện đại là hắn còn phải thủ
dâm, cả về mặt thể xác, thỉnh thoảng, ấy chính là phần số chung của mỗi người,
chính tôi đây tôi cũng không được miễn, nếu việc ấy ta có thể gọi là thủ dâm.
Nàng dĩ nhiên nhận ra ngay điều này, đàn bà họ đánh hơi dương vật lửng lơ cách
xa họ tới mười kilômét và họ tự hỏi, Làm thế nào mà nó phát hiện ra mình ở đây
được nhỉ? Ta không còn là ta nữa, trong những hoàn cảnh như thế, và ta mà không
còn là ta nữa thì thật là vất vả, còn vất vả hơn cả khi ta là ta, dù mọi người
có nói sao chăng nữa. Bởi lẽ khi ta là ta thì ta biết ta phải làm gì, để ít là
ta hơn hết, còn khi ta không còn là ta thì ta lại là bất cứ ai, không thoát đi
đâu được. Cái mà người ta gọi là tình yêu đó chính là lưu đày, với một tấm bưu
thiếp từ quê nhà thỉnh thoảng nhận được, đó là những gì tôi cảm nghĩ, buổi tối
hôm ấy. Khi nàng chấm dứt, và khi cái bản ngã của tôi, con người đã thuần hóa,
hồi phục được nhờ một khoảnh khắc vô thức ngắn ngủi, tôi chỉ còn một mình. Tôi
tự hỏi có phải mọi chuyện đều chỉ là do mình bịa đặt, có phải thật tình là sự
việc đã xảy ra hoàn toàn khác, theo một sơ đồ mà tôi phải quên đi chăng. Thế
tuy nhiên hình ảnh của nàng vẫn gắn liền với hình ảnh chiếc ghế dài, đối với
tôi, không phải với chiếc ghế dài ban đêm, mà là chiếc ghế dài vào buổi tối, đến
độ nói về chiếc ghế dài, y như khi nó đã hiện ra trước mặt tôi buổi tối, đối với
tôi, là nói về nàng. Điều này chẳng chứng minh đuợc gì, nhưng tôi chẳng muốn chứng
minh điều gì cả. Còn về chiếc ghế dài ban ngày, ta chẳng phải mất công nói tới,
tôi không có ở đó nữa, tôi bỏ nó đi từ sáng sớm và chỉ trở lại đó khi hết buổi
chiều. Vâng, ban ngày tôi lục lạo kiếm cái ăn, và đánh dấu những chỗ trú. Nếu
các bạn hỏi tôi, và chắc chắn là các bạn muốn hỏi, tôi đã dùng số tiền cha tôi
để lại vào việc gì, tôi sẽ nói cho các bạn biết là tôi chẳng dùng làm gì cả,
tôi vẫn giữ nó trong túi đây. Bởi vì tôi biết rằng tôi sẽ không trẻ mãi, và mùa
hè sẽ không kéo dài vĩnh viễn, cả mùa thu cũng vậy, cái tâm hồn trung lưu của
tôi nói cho tôi biết vậy. Rốt cuộc tôi bảo nàng là tôi chán lắm rồi. Nàng làm
phiền tôi vô cùng, cả khi vắng mặt cũng vậy. Vả lại nàng vẫn còn làm phiền tôi
hoài, nhưng nó cũng như những chuyện khác mà thôi. Vả chăng bị làm phiền với
tôi bây giờ cũng chẳng làm sao nữa, hoặc có làm sao thì cũng chỉ một chút, thế
thì bị làm phiền, nó có nghĩa là gì vậy, tôi còn cần bị làm phiền nữa là đàng
khác, tôi đã đổi hệ thống, tôi nắm đầu dây, đây là lần thứ chín hay thứ mười gì
rồi, và thế là sắp chấm dứt, những cái làm phiền, những cái dàn xếp, rồi người
ta sẽ không còn nói về nó nữa, không nói về nàng cũng chẳng nói về những người
khác, không nói chuyện cứt ỉa cũng chẳng nói chuyện trời đất. Thế là anh không
muốn em đến nữa? nàng hỏi. Thật không tin nổi là người ta có thể cứ lặp lại cái
người khác vừa nói với mình, y như họ sợ phải lên dàn thiêu nếu cứ tin vào tai
mình. Tôi bảo nàng thỉnh thoảng cứ đến. Thời ấy, tôi không hiểu rõ đàn bà. Vả
chăng đến nay tôi vẫn không hiểu rõ họ. Cả đàn ông cũng vậy. Cả thú vật cũng vậy.
Cái mà tôi hiểu rõ hơn cả, không nói ra nhiều, ấy chính là những nỗi đau của
tôi. Tôi suy nghĩ hết những nỗi đau ấy, ngày nào cũng vậy, mà nghĩ mau lắm, tư
tưởng nó đi mau quá, thế nhưng không phải mọi nỗi đau đều đến từ tư tưởng.
Vâng, có những giờ, nhất là vào buổi chiều, tôi cảm thấy tâm trí lờ mờ, kiểu
Reinhold. Thật là cân bằng. Vả lại những nỗi đau của tôi, tôi không hiểu chúng
rõ. Nó hẳn là do chỗ tôi không chỉ là sự đau khổ. Cái khó là ở chỗ đó. Thế nên
tôi rút lui xa dần, đến độ tôi đã phải thấy kinh ngạc và sửng sốt, nhìn từ một
hành tinh khác. Rất hiếm, nhưng thế cũng đã đủ. Đời sống, cái cũng không tệ lắm.
Không có gì khác hơn là đau khổ, điều này làm đơn giản biết bao nhiêu sự việc!
Đâu đâu cũng là chuyện buồn thảm! Như vậy thì đây đúng là cạnh tranh rồi, và
còn bất chính nữa. Tôi sẽ cho các bạn biết hết, một ngày nào đó, nếu tôi nghĩ tới,
và nếu tôi có thể nói, hết tất cả những nỗi đau lạ lùng của tôi, nói chi tiết,
và phân biệt từng loại riêng, để cho được sáng tỏ. Tôi sẽ nói cho các bạn biết
những nỗi đau của lý trí, những nỗi đau của trái tim hay những nỗi đau cảm xúc,
những nỗi đau của tâm hồn (đẹp lắm, những nỗi đau của tâm hồn), rồi đến những nỗi
đau của thân thể, những nỗi đau nội tâm hoặc âm ỉ lúc đầu, rồi đến những nỗi
đau hiện ra trên bề mặt, bắt đầu từ những sợi tóc và đi lần một cách có phương
pháp và không có gì vội vã xuống tới tận những bàn chân, cái chỗ yêu quí của những
vết chai, những chuột rút, những vết loét nẻ, những móng chân thụt, những mụn mủ
bị rộp, những chỗ da lột và những chứng kỳ cục khác. Và với những ai dễ thương
chịu lắng nghe tôi thì cùng dịp này, tôi sẽ kể cho nghe, y như một hệ thống mà
tôi quên mất tên tác giả, những lúc không say thuốc, chẳng say rượu, cũng chẳng
có ngất ngây gì, mà con người không cảm thấy gì hết. Tiếp đó dĩ nhiên là nàng
muốn biết tôi hiểu chữ thỉnh thoảng như thế nào, như thế mới biết mở miệng ra
nói ta sẽ mắc phải cái gì rồi. Tám ngày một lần? Mười ngày một lần? Mười lăm
ngày một lần? Tôi bảo nàng hãy đến ít hơn, ít hơn nhiều, đừng đến hẳn nếu có thể,
và nếu nàng không thể thì hãy đến ít được chừng nào hay chừng ấy. Vả chăng ngày
hôm sau tôi bỏ không đến chỗ chiếc ghế dài, do nản thì ít mà, tôi phải nói
thôi, do chiếc ghế thì nhiều, vì tình trạng của nó không đáp ứng được những yêu
cầu của tôi, dù những yêu cầu ấy chỉ là tầm thường, bởi lẽ những cơn lạnh đã bắt
đầu làm người ta rét run, và còn bởi những lý do khác quả là phù phiếm nếu đem
nói với những đồ ngốc như các bạn, và tôi đã đến trú trong một cái chuồng bò bỏ
hoang tôi phát hiện được trong những chuyến chạy lùng kiếm. Chuồng bò nằm ở góc
một cánh đồng mà trên mặt tầm ma ló ra nhiều hơn cỏ và bùn nhiều hơn tầm ma,
nhưng dưới đất thì có lẽ lại có nhiều đặc điểm đáng kể. Chính trong cái chuồng
đầy phân bò khô và rỗng, khi tôi lấy tay chọc thủng vào nó phát ra một thứ tiếng
thở dài, chính trong cái chuồng bò đó lần đầu tiên trong đời tôi, tôi sẽ sẵn
sàng nói là lần cuối cùng nếu tôi có đủ mocphin trong tay để mà phung phí, tôi
đã phải đấu tranh với một thứ tình cảm bấy giờ đang tự khoác cho mình, giữa lúc
đầu óc tôi vẫn lạnh băng, cái tên khủng khiếp là tình yêu. Cái tạo nên vẻ đẹp của
đất nước chúng ta, tất nhiên không kể sự kiện là nó có ít người, dù ở đây không
ai có cách gì tìm cho ra được một cái bọc dương vật nhỏ xíu, là mọi thứ người
ta đều bỏ phế không ai nhận chỉ trừ những đống phân cũ của lịch sử. Những đống
phân ấy, người ta hăm hở nhặt chúng lên, người ta nhồi rơm cho chúng và đưa
chúng đi trong đám rước. Bất cứ nơi nào thời đại thả xuống một cục phân mũm mĩm
ghê tởm các bạn sẽ thấy có những nhà yêu nước của chúng ta, ngồi xổm xuống đất
và lấy mũi hít hít, mặt mày nẩy lửa. Đây là thiên đường của những kẻ không nhà
không cửa. Là cái rốt cuộc đã cắt nghĩa tại sao tôi thấy hạnh phúc. Mọi thứ đều
giục ta cúi mình xuống. Tôi không thấy có cái gì liên hệ giữa những nhận xét ấy.
Nhưng nếu có một liên hệ, không những một mà nhiều, thì phần tôi, tôi chẳng
chút nghi ngờ. Thế nhưng những liên hệ nào? Vâng, tôi yêu nàng, đó là chữ mà
tôi đã dùng để gọi, và than ôi bây giờ tôi vẫn còn dùng để gọi, cái việc mà tôi
vẫn làm, hồi ấy. Tôi không có những dữ kiện về việc này, vì trước đây chưa hề
yêu bao giờ, nhưng tôi có nghe người ta nói tới chuyện này, tất nhiên, ở nhà, ở
trường, ở nhà thổ, ở nhà thờ, và tôi đã đọc những cuốn tiểu thuyết, viết bằng
văn xuôi và văn vần, dưới sự hướng dẫn của ông thầy dạy kèm, bằng tiếng Anh, tiếng
Pháp, tiếng Ý, tiếng Đức, trong đó người ta nói rất nhiều về vấn đề này. Thế
nên tôi cũng đủ tư cách đặt một cái tên gọi cho điều tôi đang làm bấy giờ, khi
tôi bất chợt thấy mình đang viết chữ Lulu trên một đống phân bò cái lâu ngày,
hay khi nằm dài dưới trăng, giữa đống bùn, tôi cố nhổ nguyên gốc những cây tầm
ma. Đó là những cây tầm ma bự tùa, có những cây cao tới một mét, tôi nhổ chúng
lên, và việc này làm tôi thấy khuây khỏa, mà bản chất tôi thì có bao giờ thích
nhặt cỏ dại đâu, ngược lại, tôi mà có cỏ dại trong tay tôi còn đem tống hết vào
làm phân bón. Hoa, thì lại là chuyện khác. Tình yêu làm ta đau khổ, đó là cái
chắc rồi. Nhưng nói đúng, thì tình yêu nàng thuộc loại gì vậy? Tình yêu đam mê?
Tôi không tin thế. Bởi vì tình yêu đam mê chính nó là cuồng dâm, có phải vậy
không? Hay tôi lại nhầm nó với một loại nào khác? Có nhiều loại lắm, có phải vậy
không? Loại nào cũng đẹp hơn loại nào, có phải vậy không? Tình yêu thuần khiết,
chẳng hạn, nó lại cũng là một loại mới trở lại với tôi đây. Nó không vụ lợi.
Hay có lẽ tôi yêu nàng bằng một tình yêu thuần khiết? Tôi khó tin được điều này
lắm. Liệu tôi có vẽ tên nàng lên chỗ cứt bò năm nắng ấy không nếu tôi không yêu
nàng bằng một tình yêu trong sáng và không vụ lợi? Và thêm vào đó, là vẽ với
ngón tay của tôi, ngón tay sau đó tôi đã cho vào miệng mút? Coi kìa, coi kìa.
Tôi cứ nghĩ tới Lulu, nếu nói thế chưa phải là đã nói hết, thì cũng đã là nói
khá nhiều, theo ý tôi. Vả chăng tôi đã chán cái tên Lulu ấy rồi và tôi sẽ cho
nàng một cái tên khác, lần này chỉ có một âm tiết thôi, Anne, chẳng hạn, tên
này không phải chỉ một âm tiết nhưng cái ấy cũng không sao. Thế là tôi cứ nghĩ
tới Anne, tôi, con người đã học được cách không nghĩ tới gì hết, có chăng là
nghĩ tới những nỗi đau của tôi, rất mau, rồi tới những biện pháp cần sử dụng để
không phải chết đói, hay chết lạnh, hay chết vì xấu hổ, nhưng không bao giờ bất
cứ vì cớ gì nghĩ tới những người sống với tư cách là người sống (tôi tự hỏi từ
này có nghĩa là gì), dù tôi có thể đã nói gì chăng, hoặc dù tôi có thể có lúc sẽ
nói gì chăng, về vấn đề này. Bởi vì tôi vẫn thường nói luôn, và lúc nào tôi
cũng sẽ nói những chuyện chưa bao giờ có thật hoặc đã có thật nếu các bạn muốn,
và có lẽ là lúc nào cũng sẽ có thật, nhưng không phải là sự có thật mà tôi gán
cho chúng. Những cái mũ kêpi, chẳng hạn, đúng là có thật, và ít có hi vọng là
chúng sẽ biến mất, thế nhưng tôi chưa bao giờ đội một cái mũ kêpi, không, sai rồi.
Tôi có viết đâu đó, Họ cho tôi một... cái mũ. Sự thật là “họ” chưa bao giờ cho
tôi một cái mũ, tôi vẫn luôn bảo quản cái mũ của chính tôi, cái cha tôi đã cho
tôi, và tôi chưa hề có một cái mũ nào khác cái ấy. Vả lại, nó đã theo tôi đến tận
mồ. Thế là tôi cứ nghĩ tới Anne, rất nhiều, rất nhiều, hai chục phút, hăm lăm
phút và lâu tới nửa giờ một ngày. Tôi có được những con số này là nhờ cộng những
số khác nhỏ hơn. Đó hẳn là cách yêu của tôi. Như vậy có phải kết luận là tôi
yêu nàng bằng loại tình yêu trí thức đã khiến tôi phát ngôn biết bao nhiêu điều
bậy bạ, ở một nơi khác? Tôi không thể nào tin chuyện đó. Bởi vì, nếu tôi yêu
nàng theo cách ấy, liệu tôi có thể thích thú khi vẽ ra chữ Anne trên những đống
cứt bò lâu ngày? Có thích thú khi nhổ đầy tay những cây tầm ma? Và liệu tôi có
cảm thấy dưới cái đầu mình cặp đùi nàng rung liên hồi, như hai chiếc gối dài bị
ma ám? Để chấm dứt, để cố gắng chấm dứt cảnh ngộ này, một tối nọ tôi đi đến chỗ
có chiếc ghế dài, vào cái giờ ngày trước nàng vẫn đến gặp tôi. Nàng không có đó
và tôi hoài công chờ đợi nàng. Bấy giờ đã là tháng Chạp, hoặc không nữa là
tháng Giêng, và đang giữa mùa lạnh, nghĩa là rất đúng, rất hợp lý, hoàn hảo,
như bất cứ cái gì đúng mùa. Nhưng khi trở về tới chuồng bò là tôi dựng ngay ra
một lý lẽ để cho mình một đêm thật ngon lành, và dựa trên sự kiện là giờ giấc
chính thức có nhiều cách ghi khắc, trong không khí và trong bầu trời, cả trong
lòng người nữa, cũng như một năm có nhiều ngày. Vậy thì ngày hôm sau tôi đến chỗ
chiếc ghế dài sớm hơn, sớm hơn rất nhiều, hầu như ngay từ đầu hôm, thế mà vẫn
là quá trễ, bởi nàng đã ở đó, trên chiếc ghế dài, dưới những cành cây đóng băng
kêu răng rắc, trước hồ nước lạnh buốt. Tôi đã nói với các bạn đây là một người
đàn bà cực kỳ kiên trì. Ngôi mộ trắng cả sương. Tôi không cảm giác gì hết. Nàng
theo đuổi tôi như thế có được lợi lộc gì nào? Tôi hỏi nàng thế nhưng không ngồi
xuống, mà cứ đi lui đi tới và dậm chân. Trời lạnh nên đường đi đã nhấp nhô chỗ
cao chỗ thấp. Nàng trả lời tôi là nàng không biết. Nàng có thể thấy gì nơi tôi?
Tôi xin nàng cho tôi biết điều này, nếu có thể. Nàng ăn mặc coi bộ ấm. Nàng đút
hết hai bàn tay vào một bao tay lông. Tôi còn nhớ khi tôi nhìn cái bao tay ấy
tôi đã bật khóc. Thế mà tôi không nhớ ra màu của nó. Tình hình lúc bấy giờ thật
là tệ. Tôi từ trước vẫn khóc dễ, khóc mà chẳng đem lợi lộc gì về cho mình, cho
tới mới đây. Nếu tôi cần phải khóc vào một giờ nào đó tôi sẽ nén không để rơi
xuống một giọt nước mắt, tôi thành thật tin như thế. Tình hình bây giờ đây thật
tệ. Chính những sự việc làm cho tôi khóc. Thế mặc dù tôi chẳng có gì buồn phiền.
Và khi tôi bất chợt thấy mình khóc không có cớ gì rõ ràng, ấy là tôi đã nhìn thấy
cái gì, thấy mà không biết. Đến độ tôi tự hỏi phải chăng chính cái bao tay phụ
nữ đã làm tôi khóc, tối hôm đó, chứ đúng ra không phải là lối đi, bây giờ đất cứng
và lồi lõm, nhắc tôi nhớ những viên đá lát đường, hoặc cái gì khác nữa, một cái
gì đó mà có lẽ tôi đã nhìn thấy, thấy mà không biết. Có thể nói là tôi nhìn thấy
nàng lần đầu. Nàng ngồi co ro và ủ kín khăn áo, đầu cúi xuống, cái bao tay với
hai bàn tay để trong lòng, hai chân khép vào nhau, gót chân lơ lửng. Nàng không
hình dạng, không tuổi, gần như không sống, có thể là một bà già hoặc một cô bé.
Và cái cách trả lời ấy, Em không biết, Em không thể. Chỉ có tôi mới không biết
mà cũng không thể. Có phải em đến là vì tôi? tôi hỏi. Vâng, nàng đáp. Vậy thì,
tôi đây, tôi nói. Thế còn tôi bộ không phải vì nàng mà tôi đã đến đây? Tôi đây,
tôi đây, tôi tự nhủ. Tôi ngồi xuống bên cạnh nàng nhưng lại đứng dậy ngay, đứng
phắt dậy, y như vừa ngồi trên một cái bàn ủi nóng. Tôi muốn bỏ đi, để xem có phải
chuyện như thế là chấm dứt hay không. Thế nhưng để an toàn hơn, trước khi bỏ
đi, tôi yêu cầu nàng hát cho tôi nghe một bài hát. Tôi tưởng nàng sẽ từ chối,
tôi chỉ muốn nói là không chịu hát, nhưng không, sau một lúc nàng bắt đầu cất
tiếng hát, và cứ thế hát một lúc lâu, vẫn hát hoài một bài tôi nghĩ vậy, không
thay đổi tư thế. Tôi không biết bài hát, tôi chưa bao giờ nghe ai hát nó và tôi
sẽ không bao giờ nghe ai hát nó nữa. Tôi chỉ nhớ là nó nói về những cây chanh,
hay những cây cam, tôi không còn biết là cây gì, và còn nhớ được nó nói về những
cây chanh, hay những cây cam, đối với tôi thế là đã thành công rồi, vì trong số
những bài hát tôi đã nghe trong đời mình, và tôi quả là có nghe hát, vì ta có
thể nói là thực tế không thể có chuyện sống, ngay cả sống như tôi sống đây, mà
không nghe ai hát, trừ phi là ta điếc, tôi không còn nhớ gì cả, không một chữ,
không một nốt, hoặc ít chữ, ít nốt đến độ, đến độ sao, đến độ không gì cả, bởi
câu này đã kéo khá dài rồi. Thế là tôi bỏ đi và vừa bỏ đi tôi vừa nghe nàng hát
một bài khác, hay là đoạn tiếp của vẫn bài hát ấy, bằng một giọng nhỏ và tôi
càng đi xa nó càng nhỏ dần càng nhỏ dần, và rốt cuộc im bặt, hoặc là nàng đã hết
hát, hoặc là tôi đã đứng quá xa nên không thể nghe nàng được. Tôi không thích cứ
phải ôm một sự bất định loại ấy, vào thời ấy; tất nhiên tôi vẫn sống trong sự bất
định, bằng sự bất định thôi, thế nhưng những bất định tủn mủn ấy, thuộc lĩnh vực
thể xác như người ta vẫn nói, tôi rất muốn tống khứ chúng ngay tức khắc, chúng
có thể quấy rầy tôi như những con ruồi trâu, suốt mấy tuần lễ liền. Vậy nên tôi
bước lùi mấy bước và dừng lại. Thoạt đầu tôi không nghe gì cả, rồi tôi nghe giọng
hát, nghe một tí thôi, bởi nó vọng đến nhỏ lắm. Tôi không nghe nó, rồi tôi nghe
nó, vậy nên tôi lại phải bắt đầu nghe nó, vào một lúc nào đó, thế nhưng không,
vẫn không có chuyện bắt đầu, bởi lẽ nó nhẹ nhàng ra khỏi sự im lặng và bởi lẽ
nó rất giống sự im lặng. Khi giọng hát rốt cuộc ngừng lại tôi vẫn còn bước về
phía nó, để được biết chắc là nó đã ngừng chứ không phải chỉ hạ giọng xuống mà
thôi. Rồi khi thấy thất vọng, tự nhủ, Làm sao biết được, trừ phi là mình ở bên
nàng, cúi sát nàng, tôi quay trở lại và bỏ đi luôn, lòng đầy bất định. Thế
nhưng vài tuần lễ sau đó, thừa sống thiếu chết, tôi lại trở lại chỗ chiếc ghế
dài, như thế là lần thứ tư hay thứ năm gì đó kể từ khi tôi bỏ nàng lại, gần như
cũng cùng giờ đó, tôi muốn nói là gần như dưới cùng bầu trời đó, không, cả điều
này cũng không phải, bởi vì lúc nào cũng vẫn cùng bầu trời đó mà không bao giờ
cùng là bầu trời đó, làm sao cắt nghĩa được điều này, tôi sẽ không cắt nghĩa
nó, thế thôi. Bấy giờ nàng không có đó. Nhưng đột nhiên nàng lại có đó, tôi
không biết làm sao như thế, tôi không nhìn thấy nàng đi đến, cũng chẳng nghe
nàng đi đến dù tôi đã hết sức nghe ngóng. Hãy cứ bảo là trời đang mưa, để cho
có cái gì thay đổi, một chút thôi. Nàng che dù, tất nhiên, nàng hẳn là phải có
nhiều quần áo lắm. Tôi hỏi nàng có phải đêm nào nàng cũng đến không. Không,
nàng đáp, thỉnh thoảng thôi. Chiếc ghế dài ướt quá không ai dám ngồi lên. Chúng
tôi đi bách bộ tùm lum, tôi cầm tay nàng, vì tò mò, để xem làm vậy tôi có thấy
thích thú gì không, nhưng tôi chẳng thấy có gì thích thú, nên tôi bỏ tay nàng
ra. Nhưng tại sao lại phải có những chi tiết ấy? Để làm chậm lại cái kỳ hạn
này. Bấy giờ tôi nhìn thấy mặt nàng rõ hơn một chút. Gương mặt nàng, tôi thấy
nó bình thường, một gương mặt như hàng triệu những gương mặt khác. Mắt nàng lé,
nhưng cái này chỉ về sau tôi mới biết. Gương mặt nàng, nó dường như không trẻ
cũng chẳng già, nó như lửng lơ giữa sự tươi mát và sự héo úa. Tôi chịu đựng rất
dở, vào thời ấy, cái kiểu nhập nhằng không rõ như vậy. Còn về việc gương mặt của
nàng, nó có đẹp hay không, hoặc xưa nó có từng đẹp hay không, hoặc liệu nó có
may mắn gì sẽ trở nên đẹp hay không, tôi thú thật là tôi không sao có ý kiến được.
Tôi từng thấy những gương mặt trên ảnh chụp mà có lẽ tôi có thể gọi là đẹp, nếu
tôi có được dăm ba dữ kiện về cái đẹp. Và gương mặt của cha tôi, trên giường
ông nằm khi chết, có ló ra cho tôi thấy khả năng một kiểu thẩm mỹ của con người.
Nhưng những gương mặt người sống, lúc nào cũng nhăn nhó, với làn da đỏ ửng, đó
có phải là những đồ vật không? Tôi nắm nghía chỗ nước bất động, hay đang chảy
chậm, lan tới nước trên trời rơi xuống, như thể chính nó đang khát vậy. Nàng hỏi
tôi có muốn nàng hát cho nghe bài gì không. Tôi trả lời không, rằng tôi muốn
nàng nói với tôi một cái gì đó. Tôi tưởng đâu nàng sắp nói với tôi là nàng
không có gì để nói với tôi, tính cách nàng lẽ ra là như vậy đó. Vậy nên tôi đã
ngạc nhiên một cách dễ chịu khi nghe nàng bảo là nàng có một căn phòng, ngạc
nhiên một cách rất dễ chịu. Vả chăng tôi lấy làm nghi ngờ. Ai mà không có một
căn phòng của mình? A, tôi nghe tiếng la ó. Em có hai phòng, nàng nói. Cô có mấy
phòng, nói đúng ra? tôi hỏi. Nàng trả lời là nàng có hai phòng và một phòng bếp.
Vậy là mỗi lần nói nó lại tăng lên. Cứ thế rốt cuộc nàng sẽ nhớ ra là có một
phòng tắm. Có đúng là cô nói có hai phòng? tôi hỏi. Vâng, nàng trả lời. Hai
phòng cạnh nhau? tôi hỏi. Rốt cuộc đã có một cuộc nói chuyện đúng nghĩa. Phòng
bếp nằm ở giữa, nàng nói. Tôi hỏi nàng tại sao nàng không nói với tôi điều này
sớm hơn. Phải tin là tôi không còn kiềm chế được nữa, vào thời ấy. Tôi không cảm
thấy thoải mái bên cạnh nàng, trừ mỗi chuyện là tôi cảm thấy tự do nghĩ tới điều
gì đó không phải là nàng, và thế là đã lớn lao lắm rồi, tới những chuyện cũ đã
sống qua, hết chuyện này đến chuyện khác, và như vậy dần dà chẳng nghĩ tới gì hết,
y như qua những nấc thang đi xuống một dòng nước sâu. Và tôi biết là khi rời bỏ
nàng tôi sẽ mất đi cái tự do ấy.
Quả
đúng đây là hai căn phòng, cách biệt nhau bởi một phòng bếp, nàng không hề dối
tôi. Nàng nói lẽ ra tôi nên đi lấy đồ đạc của tôi. Tôi cắt nghĩa cho nàng biết
là tôi không có đồ đạc gì. Chúng tôi ở tầng trên một ngôi nhà cũ và từ cửa sổ
người nào muốn nhìn thấy núi, có thể nhìn thấy núi. Nàng đốt một ngọn đèn dầu.
Em không có điện à? tôi hỏi. Không, nàng đáp, nhưng nước và hơi đốt thì có. A,
tôi nói, em có hơi đốt. Nàng bắt đầu cởi quần áo. Khi đàn bà họ không có việc
gì làm, họ cởi áo quần, có lẽ đó lại là điều hay hơn hết cho họ làm. Nàng cởi
ra hết, với một sự chậm rãi đến voi thấy cũng phải bực tức, trừ đôi vớ dài, chắc
hẳn cố ý để kích thích ham muốn của tôi lên tới tột đỉnh. Chính lúc đó tôi mới
thấy là nàng lé. May đây không phải là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người đàn
bà trần truồng, vậy nên tôi có thể ngồi lại, tôi biết là nàng sẽ không nổi giận.
Tôi bảo nàng là tôi muốn xem căn phòng kia, bởi tôi chưa nhìn thấy nó. Nếu tôi
đã nhìn thấy nó, tôi hẳn đã nói là tôi muốn nhìn lại nó. Anh không cởi áo quần
ra sao? nàng hỏi. Ô, em biết đấy, tôi nói, tôi ít khi cởi áo quần lắm. Quả đúng
thế, tôi chưa bao giờ là loại người có thể cởi quần áo bất cứ lúc nào. Thường
tôi vẫn cởi giày ra khi nằm ngủ, tôi muốn nói là khi tôi chuẩn bị tư thế (tư thế!)
ngủ, và sau đó là những áo quần ngoài tùy theo nhiệt độ bên ngoài. Thế là, vì
không muốn làm mếch lòng, nàng buộc phải khoác đại lên người một chiếc áo ngủ
và, tay cầm đèn, nàng đi theo tôi. Chúng tôi đi băng qua phòng bếp. Chúng tôi
cũng vẫn có thể đi qua hành lang, về sau tôi đã nhận ra điều này, nhưng chúng
tôi đã đi băng qua phòng bếp, tôi không biết vì sao. Có lẽ đó là lối đi ngắn nhất.
Tôi nhìn căn phòng một cách khủng khiếp. Đồ đạc dày đặc đến độ vượt cả mọi tưởng
tượng. Vậy là căn phòng này, tôi đã có nhìn thấy nó ở đâu đó rồi. Căn phòng gì
lạ vậy? tôi la lên. Đây là phòng khách, nàng đáp. Phòng khách. Tôi bắt đầu tống
hết đồ đạc ra qua cánh cửa đi ra hành lang. Nàng nhìn tôi làm. Nàng buồn, ít ra
tôi đoán thế, bởi vì sự thật là tôi chẳng biết gì cả. Nàng hỏi tôi tôi làm gì vậy,
nhưng không đợi một câu trả lời tôi nghĩ vậy. Tôi đưa ra ngoài hết món này đến
món khác, có khi tới hai món cùng một lúc, và tôi chất đống chúng ngoài hành
lang, sát cạnh chỗ tường tận cùng. Có cả trăm món, lớn có nhỏ có. Rốt cuộc đồ đạc
lan tới ngay trước cửa, đến nỗi chúng tôi không thể ra khỏi phòng được, lại
càng không thể đi vào phòng, qua cửa ấy. Chúng tôi có thể mở cửa và đóng cửa, bởi
lẽ nó mở về phía bên trong, nhưng cửa thì không sao đi qua được. Nói khoa đại,
là không đi qua được. Ít ra anh nên bỏ nón xuống chứ, nàng nói. Tôi sẽ nói với
các bạn về cái mũ của tôi một lần khác có lẽ. Bây giờ trong căn phòng rốt cuộc
chỉ còn mỗi một thứ ghế trường kỷ và vài ngăn kệ dính trên vách tường. Chiếc ghế
trường kỷ, tôi kéo nó về phía cuối phòng, gần chỗ cửa lớn, còn những ngăn kệ
thì ngày hôm sau tôi tháo chúng và tống hết ra ngoài hành lang, với chỗ đồ đạc
còn lại. Trong khi tháo chúng ra, tôi còn nhớ cái lạ lùng, là tôi nghe chữ u xơ
hay u xưa gì đó, tôi không biết chữ nào, tôi chưa bao giờ iết, tôi không biết
chữ ấy có nghĩa gì và cũng chưa bao giờ tò mò tìm hiểu. Ôi những việc con người
nhớ lại! Và kể lại! Khi mọi thứ được sắp xếp đâu đó tôi buông mình xuống ghế
trường kỷ. Nàng không hề nhấc một ngón tay, để giúp tôi. Em mang khăn trải giường
và mền cho anh đây, nàng nói. Thế nhưng khăn trải giường, tôi chẳng muốn tí
nào. Em không muốn kéo màn lại sao? tôi hỏi. Chiếc cửa sổ đầy sương giá. Nó
không trắng, là vì lúc ấy ban đêm, nhưng dù sao cũng có sáng lên một chút. Tôi
có nằm để chân ra phía cửa lớn cũng vô ích, vì cái ánh sáng mờ và lạnh kia, nó
vẫn cứ làm rầy tôi. Tôi đột ngột ngồi dậy và đổi vị trí chiếc ghế trường kỷ,
nghĩa là phía lưng dài, trước đó tôi để dựa sát vào tường, tôi đưa nó trở ra
ngoài. Nghĩa là cái phía hướng ra trước, để ngồi, nay quay sát vào tường. Sau
đó tôi trèo vào trong, như một con chó leo vào cái rổ của mình. Em để đèn cho
anh, nàng nói, nhưng tôi xin nàng đem nó đi. Thế nhỡ anh cần đi giữa đêm thì
sao? nàng nói. Nàng sắp bắt đầu bàn cãi vặt rồi, tôi cảm thấy như vậy. Anh có
biết phòng vệ sinh ở đâu không? nàng hỏi. Nàng có lý, tôi quên mất. Tiêu tiểu
ngay trên giường, đó là cái khoái của chỉ một lúc mà thôi, còn sau đó ta cảm thấy
khó chịu lắm. Em cho anh một cái bô đi tiểu đêm đi, tôi nói. Tôi xưa nay vẫn
thích, nghĩa là khá thích, trong một thời gian khá lâu, những chữ bô đi tiểu
đêm, nó làm tôi nhớ tới Racine, hay Baudelaire, tôi không còn biết là ai, có lẽ
là cả hai, vâng, tôi lấy làm ân hận, tôi có đọc sách, và qua họ tôi đã đi tới
chỗ động từ dừng lại, có thể nói là của Dante. Thế nhưng nàng không có bô đi tiểu
đêm. Em có một loại ghế ngồi có đục lỗ, nàng nói. Tôi đã thấy bà cụ ngồi trên
đó, ngồi cứng đơ như một cái cọc và hãnh diện, bà vừa mua nó, ấy xin lỗi, vừa
nhặt nó được tại một buổi bán hàng từ thiện, trong một cuộc xổ số có lẽ, đó là
một món đồ mang tính thời đại, và bà cụ dùng nó lần đầu, đúng hơn là bà cố dùng
nó, và hầu như mong có ai đó nhìn thấy mình. Ta hãy hoãn lại nào, hoãn lại nào.
Thế thì hãy cho tôi một cái gì làm đồ đựng thường thôi, tôi nói, tôi không có bị
kiết lỵ. Nàng trở lại với một thứ soong, không phải là một cái soong thật sự tại
vì nó không có cán, nó hình bầu dục và có hai quai với một cái nắp đậy. Đây là
cái soong hầm thịt, nàng nói. Tôi không cần nắp đậy, tôi nói. Anh không cần nắp
đậy? nàng nói. Nếu tôi nói tôi cần nắp đậy nàng hẳn sẽ nói, Anh cần nắp đậy?
Tôi chuồi cái dụng cụ nhà bếp xuống dưới mền, tôi vẫn thích cầm một cái gì đó
trong tay khi ngủ, như thế tôi ít sợ hơn, mà cái mũ của tôi thì hãy còn ướt
mèm. Tôi quay mặt vào tường. Nàng lấy cây đèn trên mặt lò sưởi là nơi nàng vừa
để nó xuống, ta hãy nói chính xác, hãy nói chính xác, phía trên tôi cái bóng
nàng cử động múa may, tôi nghĩ nàng sắp bỏ tôi lại đó, nhưng không, nàng đến
cúi xuống trên người tôi, trên chỗ lưng ghế. Tất cả những thứ đó, đều là của
gia đình, nàng nói. Nếu tôi là nàng tôi đã bỏ đi ra rồi, đi rón rén. Nhưng nàng
không nhúc nhích. Cái chủ yếu là lúc ấy tôi đã bắt đầu không còn yêu nàng nữa.
Vâng, tôi đã cảm thấy dễ chịu hơn, hầu như sung sức cho những chuyến tuột dốc
chậm rãi, những cuộc
đắm chìm kéo dài mà từ lâu lắm tôi bị tước đoạt, lỗi vì nàng. Và tôi thì chỉ mới
tới đây thôi. Thế nhưng trước tiên ngủ cái đã. Bây giờ hãy thử đuổi ta ra khỏi
cửa xem, tôi nói. Với tôi dường như ý nghĩa những lời nói ấy, và ngay cái tiếng
động mà chúng phát ra, tôi chỉ nhận thức được có vài giây đồng hồ sau khi đã thốt
ra. Tôi ít có thói quen nói đến độ thỉnh thoảng buột ra, từ miệng, những câu
nói không chê vào đâu được về phương diện ngữ pháp nhưng lại hoàn toàn thiếu,
tôi không nói là về ý nghĩa, bởi vì nếu ta xem xét kỹ những câu ấy ta sẽ thấy
là chúng có một, và đôi khi nhiều ý nghĩa, mà là về cơ sở. Thế nhưng tiếng nói,
lúc nào tôi cũng nghe nó, tôi phát ra đến đâu tôi nghe đến đó. Đây đúng là lần
đầu tiên tiếng nói của tôi vang đến tai tôi chậm tới như thế. Tôi xoay người nằm
ngửa, để xem cái gì xảy ra. Nàng mỉm cười. Một lát sau nàng bỏ đi, đem theo cây
đèn. Tôi nghe tiếng nàng đi băng qua phòng bếp và khép cánh cửa phòng nàng lại
sau lưng. Rốt cuộc tôi lại một mình, rốt cuộc lại nằm trong bóng tối. Tôi sẽ
không nói dài dòng về chỗ này. Tôi tưởng mình sẽ có một đêm ngủ ngon lành, dù
ngủ lạ chỗ, nhưng không, cái đêm của tôi quả là cực kỳ rộn ràng. Sáng hôm sau
tôi thức dậy mệt nhoài, quần áo xốc xếch, mền gối cũng vậy, và Anne nằm cạnh
tôi, tất nhiên là trần truồng. Nàng hẳn là đã ra sức quá nhiều! Tôi vẫn còn cầm
cái soong trong tay. Tôi nhìn vào bên trong. Tôi chưa dùng tới nó. Tôi nhìn cái
giống của tôi. Phải chi nó biết nói. Tôi sẽ không dài dòng về việc này. Đây là
đêm yêu đương của tôi.
Dần
dần cuộc sống tôi ổn định, trong căn nhà này. Nàng dọn ăn cho tôi vào những giờ
tôi đã chỉ định cho nàng, thỉnh thoảng nàng đến xem tôi có khỏe không và có cần
gì không, nàng đổ bô cho tôi mỗi ngày một lần và dọn dẹp phòng mỗi tháng một lần.
Nàng vẫn không cưỡng được cái cám dỗ muốn nói chuyện với tôi, nhưng nói chung
tôi không có gì phải than phiền về nàng. Thỉnh thoảng tôi nghe tiếng nàng hát
trong phòng nàng, bài nàng hát vang qua cửa phòng nàng, rồi phòng bếp, rồi cửa
phòng tôi và như thế đến tận chỗ tôi nghe nhỏ đi nhưng vẫn rõ. Trừ phi là tiếng
hát ấy đi qua ngả hành lang. Thỉnh thoảng nghe hát như thế, với tôi không có gì
là phiền phức quá đáng. Một ngày nọ tôi xin nàng đem cho tôi một cây lan dạ
hương, một cây còn sống, để trong chậu. Nàng đem cây lại cho tôi và để trên mặt
lò sưởi. Trong phòng tôi, nay chỉ có chỗ trên lò sưởi là nơi ta còn có thể để
những đồ vật, nếu không để chúng dưới đất. Cây lan dạ hương của tôi, tôi nhìn
nó mỗi ngày. Nó màu hồng. Tôi thì tôi thích cây màu xanh hơn. Lúc đầu nó tốt
lành, còn mọc ra vài cái hoa nữa, thế rồi nó chịu không nổi và rất chóng nó chỉ
còn là một cái cọng cây nhão nhẹt giữa những chiếc lá ủ rũ. Cái củ của nó, ló một
nửa ra khỏi đất, như đi tìm dưỡng khí, đã bốc mùi hôi. Anne muốn bứng nó đi
nhưng tôi bảo nàng cứ để nó đó. Nàng muốn mua cho tôi một cây khác nhưng tôi bảo
nàng tôi không muốn cây nào khác nữa. Điều làm tôi càng thấy phiền hơn, là những
tiếng động khác, những tiếng cười và tiếng rên nhỏ, nghe âm ỉ đầy cả căn nhà
vào những giờ nào đó, ban ngày cũng như ban đêm. Tôi không còn nghĩ tới Anne nữa,
hoàn toàn không nghĩ tới, thế nhưng dù sao tôi cũng cần yên tĩnh để sống cuộc sống
của tôi. Tôi có lý luận cũng vô ích, khi tôi tự nhủ không khí làm ra là để
chuyên chở những tiếng động của thế giới, và những tiếng cười và tiếng rên dự
phần nhiều trong số đó, tôi vẫn không bớt buồn phiền về việc ấy tí nào. Tôi
không sao định được có phải là lúc nào cũng vẫn cùng một tên ấy hay là có nhiều
người. Những tiếng cười và tiếng rên nhỏ kia nghe quá giống nhau! Vào thời ấy,
tôi sợ những trạng huống phức tạp khốn khổ kia đến độ lần nào tôi cũng bị mắc lừa,
tôi muốn nói là tôi cũng cố tìm cách biết rõ ràng đích xác. Tôi đã để rất nhiều
thì giờ, suốt cả cuộc đời có lẽ, để hiểu rằng màu của một con mắt thoáng thấy,
hay nguồn gốc của một tiếng động xa, đều gần với Giudecca, trong địa ngục của
ngu dốt, hơn là sự hiện hữu của Thượng đế, hay sự hình thành chất nguyên sinh,
hay sự hiện hữu của bản thể, và nó đòi hỏi, nhiều hơn, cái khôn ngoan hiểu biết
phải chuyển hướng. Suốt một cuộc đời, kể cũng hơi nhiều, để đi tới cái kết luận
an ủi ấy, ta không còn thì giờ để lợi dụng nó nữa. Vậy nên tôi đã đi tới khá
xa, khi tra hỏi nàng, và nàng cho biết đấy là những người khách nàng tiếp luân
phiên. Tất nhiên là tôi có thể đứng dậy và đến nhìn qua lỗ khóa, tỉ như nó
không bị bịt kín, nhưng ta có thể thấy gì, qua những cái lỗ ấy? Thế ra em sống
bằng nghề làm điếm? tôi hỏi. Chúng ta đang sống bằng nghề làm điếm, nàng trả lời.
Em không thể bảo họ bớt gây tiếng ồn một chút sao? tôi nói, tựa như tôi đương
nhiên tin điều nàng vừa nói với tôi. Tôi nói thêm, Hoặc là một loại tiếng ồn
khác? Họ phải sủa ăng ẳng như vậy, nàng nói. Vậy là tôi buộc sẽ phải đi, tôi
nói. Nàng tìm những cái màn phủ tường trong mớ đồ ngổn ngang của gia đình và
treo lên trước cửa phòng chúng tôi, cửa phòng tôi và phòng nàng. Tôi hỏi nàng
có cách gì, thỉnh thoảng, tôi có thể ăn một củ cần không. Một củ cần! Nàng la
lên, làm như tôi đã vừa cho nàng hay là tôi muốn nếm một đứa bé con Do thái.
Tôi lưu ý nàng là mùa củ cần sắp hết đến nơi và nếu, từ đây đến đó, nàng có thể
chỉ cho tôi ăn củ cần không thôi thì tôi sẽ biết ơn nàng lắm. Chỉ ăn củ cần!
nàng la lên. Củ cần có cái vị của những cây hoa tím, đối với tôi. Tôi thích củ
cần bởi chúng có cái vị của hoa tím và thích hoa tím bởi chúng thơm mùi củ cần.
Nếu không có củ cần trên mặt đất này thì tôi đã không thích hoa tím và nếu hoa
tím không có thì đối với củ cần tôi cũng sẽ dửng dưng như với củ cải, hay cải củ.
Và ngay trong hiện trạng hệ thực vật của chúng, tôi muốn nói trong cái thế giới
mà củ cần và hoa tím tìm được cách sống chung, thì tôi vẫn có thể dễ dàng nhịn
cả hai thứ, rất dễ dàng, cả thứ này lẫn thứ kia. Một ngày nọ nàng dám cả gan
báo cho tôi biết là nàng có thai, và có thai đã bốn hay năm tháng, với tôi.
Nàng đứng nghiêng bên hông và mời tôi ngắm cái bụng nàng. Nàng còn cởi áo quần
ra, chắc hẳn là để chứng tỏ cho tôi thấy là nàng không có giấu một cái gối dựa
dưới váy, và dĩ nhiên là để được có cái thú cởi áo quần mà thôi. Có lẽ đây chỉ
là một chứng trướng bụng thường thôi, tôi nói, để trấn an nàng. Nàng nhìn tôi bằng
đôi mắt to mà tôi quên mất màu gì, đúng ra là bằng con mắt to, bởi vì mắt kia
rõ ràng là đang chĩa về cái xác cây lan dạ hương. Nàng càng trần truồng, mắt
nàng càng lé. Anh xem này, nàng nói, đầu cúi xuống trên đôi vú, cái quầng vú nó
đã đậm lên rồi đấy. Tôi thu hết tàn lực còn lại và bảo nàng, Em phá thai đi,
phá thai đi, thế thì nó khỏi có đậm lên nữa. Nàng vén hết màn trướng ra để khỏi
làm mất đi những chỗ tròn trĩnh khác nhau trên người. Tôi nhìn thấy ngọn núi
trơ trơ, đầy hang động, bí ẩn, nơi từ sáng tới chiều tôi chỉ nghe tiếng gió, những
con chim mỏ nhát và những tiếng búa xa nghe sang sảng của những người đẽo đá
hoa cương nghe sang sảng. Ban ngày tôi đi dạo chơi ngoài các bụi thạch thảo
nóng bức, bụi đậu kim bốc mùi thơm và mọc dại và ban đêm tôi nhìn thấy những ngọn
đèn thành phố xa xa, nếu tôi muốn, và những ngọn đèn khác nữa, những ngọn hải
đăng và những thuyền có đèn hiệu, mà cha tôi từng đọc tên cho tôi biết, khi tôi
còn nhỏ, những tên gọi mà tôi có thể tìm thấy lại, trong trí nhớ của tôi, nếu
tôi muốn, là tôi biết. Bắt đầu từ ngày hôm đó mọi chuyện trở nên xấu đi, trong
căn nhà này, đối với tôi, ngày càng xấu, không phải vì nàng bỏ bê tôi, mà là
theo nghĩa nàng tối ngày cứ đến báo hại tôi với đứa con của chúng ta, đưa bụng
và vú ra cho tôi coi và bảo tôi rằng đứa bé sắp ra đời vào bất cứ lúc nào, nàng
đã thấy nó nhảy nhót trong bụng rồi đấy. Nếu nó nhảy nhót, tôi nói, nó không phải
là của tôi. Ở trong nhà này tôi chưa hề cảm thấy có gì tệ lắm, chắc chắn là vậy
rồi, dĩ nhiên đây không phải đã là cái lý tưởng, thế nhưng tôi không coi thường
những chỗ lợi. Tôi lưỡng lự không bỏ đi, lá đã rụng rồi, và tôi sợ mùa đông.
Không nên sợ mùa đông, mùa đông cũng có những cái tốt, tuyết giữ ấm và làm giảm
bớt tiếng ồn, và những ngày nhợt nhạt của nó lại qua mau. Thế nhưng tôi, vào thời
ấy, tôi chưa biết là đất đai có thể dễ thương với những ai chỉ có nó, và khi
còn sống, người ta có thể tìm thấy không biết bao nhiêu là mộ phần. Tôi đến chỗ
kết thúc, là khi đứa bé ra đời. Nó làm tôi sực tỉnh. Thằng bé ấy, nó mắc chứng
gì vậy. Tôi nghĩ là nàng có một người đàn bà bên cạnh, dường như thỉnh thoảng
tôi nghe có những tiếng chân bước trong bếp. Bỏ một căn nhà ra đi khi không có
ai đuổi mình ra đường, chuyện ấy làm tôi đau lòng. Tôi trườn người lên lưng ghế
trường kỷ, tôi mặc áo vét, áo khoác ngoài và đội nón, tôi không quên gì hết,
tôi buộc dây giày và tôi mở cánh cửa hướng ra hành lang. Một đống đồ cũ linh
tinh chắn lối tôi di qua, nhưng dù thế tôi vẫn bước qua được, bằng cách leo
lên, xô đẩy ầm ĩ. Tôi có nói về hôn nhân, dù sao đó cũng là một thứ kết hợp.
Tôi bận tâm như vậy có lẽ là sai nhầm, những tiếng la hét kia thực là chưa có
gì sánh kịp. Đây với nàng có lẽ là lần đầu. Những tiếng la hét theo tôi đến tận
ngoài đường. Tôi dừng lại trước cửa nhà và lắng tai nghe ngóng. Tôi vẫn nghe những
tiếng la hét đó. Nếu tôi không biết người ta la hét như thế trong nhà, thì chắc
hẳn có lẽ tôi đã không nghe chúng. Nhưng vì biết rồi nên tôi nghe rõ lắm. Tôi
không biết chắc lắm là mình đang ở đâu. Tôi tìm, giữa những ngôi sao và những
tinh tú khác, chùm Đại hùng, nhưng tôi không nhìn thấy chúng. Tuy nhiên hẳn
chúng phải ở đấy. Chính cha tôi là người đầu tiên đã chỉ chúng cho tôi. Ông
cũng đã chỉ cho tôi nhiều ngôi sao khác, nhưng một mình tôi và không có ông thì
lúc nào tôi cũng chỉ tìm ra được mỗi chùm Đại hùng. Tôi bắt đầu đùa với những
tiếng la hét đại loại giống như trước đây tôi đã đùa với bài hát, bước tới, dừng
lại, bước tới, dừng lại, nếu ta có thể gọi như thế là đùa. Hễ tôi bước đi, thì
tôi không nghe chúng, nhờ tiếng bước chân của tôi. Nhưng vừa dừng chân là tôi tức
khắc nghe chúng trở lại, dĩ nhiên mỗi lần nghe lại nhỏ hơn, thế nhưng một tiếng
la nó to hay nó nhỏ thì ăn thua gì? Điều cần thiết, là nó ngừng. Trong nhiều
năm sau đó tôi vẫn tưởng là chúng sẽ ngừng. Bây giờ thì tôi không còn tin điều ấy
nữa. Lẽ ra tôi có thể có nhiều mối tình khác nữa, có lẽ. Thế nhưng tình yêu,
không phải cứ muốn là có được.
(1946)
Mối
tình đầu của Samuel Beckett, Hoàng Ngọc Biên dịch từ nguyên tác Premier
amour (Paris: Les Éditions de Minuit, 1970) và giới thiệu, 64 trang, Nhà xuất
bản Trình bầy, 1993.
➖➖➖
Samuel
Beckett, First Love (1946)
First
published as Premier amour by Edition de Minuit, Paris 1970; English trans.
published by Calder and Boyars (18 Brewer St. London) in 1973) [ISBN 0 7145
0965 5.] Square brackets in the copy below mark the end of each page in the
Syrens Edition [i.e. Penguin] 1994.
***
I
associate, rightly or wrongly, my marriage with the death of my father, in
time. That other links exist, on other levels, between these two affairs, is
not impossible. I have enough trouble as it is in trying to say what I think I
know.
I
visited, not so long ago, my father’s grave, that I do know, and noted the date
of his death, of his death alone, for that of his birth had no interest for me,
on that particular day. I set out in the morning and was back by night, having
lunched lightly in the graveyard. But some days later, wishing to know his age
at death, I had to return [7] to the grave, to note the date of his birth.
These two limiting dates I then jotted down on a piece of paper, which I now
carry about with me. I am thus in a position to affirm that I must have been
about twenty-five at the time of my marriage. For the date of my own birth, I
repeat, my own birth, I have never forgotten, I never had to note it down, it
remains graven in my memory, the year at least, in figures that life will not
easily erase. The day itself comes back to me, when I put my mind to it, and I
often celebrate it, after my fashion, I don’t say each time it comes back, for
it comes back too often, but often.
Personally
I have no bone to pick with graveyards, I take the air there willingly, perhaps
more willingly than elsewhere, when take the air I must. [8] The smell of
corpses, distinctly perceptible under those of grass and humus mingled, I do
not find unpleasant, a trifle on the sweet side perhaps, a trifle heady, but
how infinitely preferable to what the living emit, their feet, teeth, armpits,
arses, sticky foreskins and frustrated ovules. And when my father’s remains
join in, however modestly, I can almost shed a tear. The living wash in vain,
in vain perfume themselves, they stink. Yes, as a place for an outing, when out
I must, leave me my graveyards and keep—you—to your public parks and
beauty-spots. My sandwich, my banana, taste sweeter when I’m sitting on a tomb,
and when the time comes to piss again, as it so often does, I have my pick. Or
I wander, hands clasped behind my back, among the slabs, the [9] flat, the
leaning and the upright, culling the inscriptions. Of these I never weary,
there are always three or four of such drollery that I have to hold on to the
cross, or the stele, or the angel, so as not to fall. Mine I composed long
since and am still pleased with it, tolerably pleased. My other writings are no
sooner dry than they revolt me, but my epitaph still meets with my approval.
There is little chance unfortunately of its ever being reared above the skull
that conceived it, unless the State takes up the matter. But to be unearthed I
must first be found, and I greatly fear those gentlemen will have as much
trouble finding me dead as alive. So I hasten to record it here and now, while
there is yet time: [10]
Hereunder
lies the above who up
below
So
hourly died that he lived on till
now.
The
second and last or rather latter line limps a little perhaps, but that is no
great matter, I’ll be forgiven more than that when I’m forgotten. Then with a
little luck you hit on a genuine interment, with real live mourners and the odd
relict trying to throw herself into the pit. And nearly always that charming
business with the dust, though in my experience there is nothing less dusty
than holes of this type, verging on muck for the most part, nor anything
particularly powdery about the deceased, unless he happen to have died, or she,
by fire. No matter, their little gimmick with [11] the dust is charming. But my
father’s yard was not among my favourite. To begin with it was too remote, way
out in the wilds of the country on the side of a hill, and too small, far too
small, to go on with. Indeed it was almost full, a few more widows and they’d
be turning them away. I infinitely preferred Ohlsdorf, particularly the Linne
section, on Prussian soil, with its nine hundred acres of corpses packed tight,
though I knew no one there, except by reputation the wild animal collector
Hagenbeck. A lion, if I remember right, is carved on his monument, death must
have had for Hagenbeck the countenance of a lion. Coaches ply to and fro,
crammed with widows, widowers, orphans and the like. Groves, grottoes,
artificial lakes with swans, offer consolation to [12] the inconsolable. It was
December, I had never felt so cold, the eel soup lay heavy on my stomach, I was
afraid I’d die, I turned aside to vomit, I envied them.
But
to pass on to less melancholy matters, on my father’s death I had to leave the
house. It was he who wanted me in the house. He was a strange man. One day he
said, Leave him alone, he’s not disturbing anyone. He didn’t know I was
listening. This was a view he must have often voiced, but the other times I
wasn’t by. They would never let me see his will, they simply said he had left
me such a sum. I believed then and still believe he had stipulated in his will
that I be left the room I had occupied in his lifetime and food brought me
there, as hitherto. He may even have given [13] this the force of condition
precedent. Presumably he liked to feel me under his roof, otherwise he would
not have opposed my eviction. Perhaps he merely pitied me. But somehow I think
not. He should have left me the entire house, then I’d have been all right, the
others too for that matter, I’d have summoned them and said, Stay, stay by all
means, your home is here. Yes, he was properly had, my poor father, if his
purpose was really to go on protecting me from beyond the tomb. With regard to
the money it is only fair to say they gave it to me without delay, on the very
day following the inhumation. Perhaps they were legally bound to. I said to
them, Keep this money and let me live on here, in my room, as in Papa’s
lifetime. I added, God rest his soul, in the [14] hope of melting them. But
they refused. I offered to place myself at their disposal, a few hours every
day, for the little odd maintenance jobs every dwelling requires, if it is not
to crumble away. Pottering is still just possible, I don’t know why. I proposed
in particular to look after the hothouse. There I would have gladly whiled away
the hours, in the heat, tending the tomatoes, hyacinths, pinks and seedlings.
My father and I alone, in that household, understood tomatoes. But they
refused. One day, on my return from stool, I found my room locked and my
belongings in a heap before the door. This will give you some idea how
constipated I was, at that juncture. It was, I am now convinced, anxiety
constipation. But was I genuinely constipated? Somehow I [15] think not.
Softly, softly. And yet I must have been, for how otherwise account for those
long, those cruel sessions in the necessary house? At such times I never read, any
more than at other times, never gave way to revery or meditation, just gazed
dully at the almanac hanging from a nail before my eyes, with its chromo of a
bearded stripling in the midst of sheep, Jesus no doubt, parted the cheeks with
both hands and strained, heave! ho! heave! ho!, with the motions of one tugging
at the oar, and only one thought in my mind, to be back in my room and flat on
my back again. What can that have been but constipation? Or am I confusing it
with the diarrhoea? It’s all a muddle in my head, graves and nuptials and the
different varieties of motion. Of my [16] scanty belongings they had made a
little heap, on the floor, against the door. I can still see that little heap,
in the kind of recess full of shadow between the landing and my room. It was in
this narrow space, guarded on three sides only, that I had to change, I mean
exchange my dressing-gown and nightgown for my travelling costume, I mean
shoes, socks, trousers, shirt, coat, greatcoat and hat, I can think of nothing
else. I tried other doors, turning the knobs and pushing, or pulling, before I
left the house, but none yielded. I think if I’d found one open I’d have
barricaded myselfin the room, nothing less than gas would have dislodged me. I
felt the house crammed as usual, the usual pack, but saw no one. I imagined
them in their various rooms, all bolts drawn, every [17] sense on the alert.
Then the rush to the window, each holding back a little, hidden by the curtain,
at the sound of the street door closing behind me, I should haveleft it open.
Then the doors fly open and out they pour, men, women and children, and the
voices, the sighs, the smiles, the hands, the keys in the hands, the blessed
relief, the precautions rehearsed, if this then that, but if that then this,
allclear and joy in every heart, come let’s eat, the fumigation can wait. All
imagination to be sure, I was already on my way, things may have passed quite
differently, but who cares how things pass, provided they pass. All those lips
that had kissed me, those hearts that had loved me (it is with the heart one
loves, is it not, or am I confusing it with something else?), those hands that
had played [18] with mine and those minds that had almost made their own of me!
Humans are truly strange. Poor Papa, a nice mug he must have felt that day if
he could see me, see us, a nice mug on my account I mean. Unless in his great
disembodied wisdom he saw further than his son whose corpse was not yet quite
up to scratch.
But
to pass on to less melancholy matters, the name of the woman with whom I was
soon to be united was Lulu. So at least she assured me and I can’t see what
interest she could have had in lying to me, on this score. Of course one can
never tell. She also disclosed her family name, but I’ve forgotten it. I should
have made a note of it, on a piece of paper, I hate to forget a proper name. I
met her on a bench, on the bank of the canal, one of the [19] canals, for our
town boasts two, though I never knew which was which. It was a well situated
bench, backed by a mound of solid earth and garbage, so that my rear was
covered. My flanks too, partially, thanks to a pair of venerable trees, more
than venerable, dead, at either end of the bench. It was no doubt these trees
one fine day, aripple with all their foliage, that had sown the idea of a
bench, in someone’s fancy. To the fore, a few yards away, flowed the canal, if
canals flow, don’t ask me, so that from that quarter too the risk of surprise
was small. And yet she surprised me. I lay stretched out, the night being warm,
gazing up through the bare boughs interlocking high above me, where the trees
clung together for support, and through the drifting [20] cloud, at a patch of
starry sky as it came and went. Shove up, she said. My first movement was to
go, but my fatigue, and my having nowhere to go, dissuaded me from acting on
it. So I drew back my feet a little way and she sat. Nothing more passed
between us that evening and she soon took herself off, without another word.
All she had done was sing, beneath her breath, as to herself, and without the
words fortunately, some old folk songs, and so disjointedly, skipping from one
to another and finishing none, that even I found it strange. The voice, though
out of tune, was not unpleasant. It breathed of a soul too soon wearied ever to
conclude, that perhaps least arse-aching soul of all. The bench itself was soon
more than she could bear and as for me, one look [21] had been enough for her.
Whereas in reality she was a most tenacious woman. She came back next day and
the day after and all went off more or less as before. Perhaps a few words were
exchanged. The next day it was raining and I felt in security. Wrong again. I
asked her if she was resolved to disturb me every evening. I disturb you? she
said. I felt her eyes on me. They can’t have seen much, two eyelids at the
most, with a hint of nose and brow, darkly, because of the dark. I thought we
were easy, she said. You disturb me, I said, I can’t stretch out with you
there. The collar of my greatcoat was over my mouth and yet she heard me. Must
you stretch out? she said. The mistake one makes is to speak to people. You
have only to put your feet on my knees, she said. I [22] didn’t wait to be
asked twice, under my miserable calves I felt her fat thighs. She began
stroking my ankles. I considered kicking her in the cunt. You speak to people
about stretching out and they immediately see a body at full length. What
mattered to me in my dispeopled kingdom, that in regard to which the
disposition of my carcass was the merest and most futile of accidents, was
supineness in the mind, the dulling of the self and of that residue of
execrable frippery known as the non-self and even the world, for short. But man
is still today, at the age of twenty-five, at the mercy of an erection,
physically too, from time to time, it’s the common lot, even I was not immune,
if that may be called an erection. It did not escape her naturally, women smell
a [23] rigid phallus ten miles away and wonder, How on earth did he spot me
from there? One is no longer oneself, on such occasions, and it is painful to
be no longer oneself, even more painful if possible than when one is. For when
one is one knows what to do to be less so, whereas when one is not one is any
old one irredeemably. What goes by the name of love is banishment, with now and
then a postcard from the homeland, such is my considered opinion, this evening.
When she had finished and my self been resumed, mine own, the mitigable, with
the help of a brief torpor, it was alone. I sometimes wonder if that is not all
invention, if in reality things did not take quite a different course, one I
had no choice but to forget. And yet her image remains bound, for me, [24] to
that of the bench, not the bench by day, nor yet the bench by night, but the
bench at evening, in such sort that to speak of the bench, as it appeared to me
at evening, is to speak of her, for me. That proves nothing, but there is
nothing I wish to prove. On the subject of the bench by day no words need be
wasted, it never knew me, gone before morning and never back till dusk. Yes, in
the daytime I foraged for food and marked down likely cover. Were you to
inquire, as undoubtedly you itch, what I had done with the money my father had
left me, the answer would be I had done nothing with it but leave it lie in my
pocket. For I knew I would not be always young, and that summer does not last
for ever either, nor even autumn, my mean soul told me so. In [25] the end I
told her I’d had enough. She disturbed me exceedingly, even absent. Indeed she
still disturbs me, but no worse now than the rest. And it matters nothing to me
now, to be disturbed, or so little, what does it mean, disturbed, and what
would I do with myself if I wasn’t? Yes, I’ve changed my system, it’s the
winning one at last, for the ninth or tenth time, not to mention not long now,
not long till curtain down, on disturbers and disturbed, no more tattle about
that, all that, her and the others, the shitball and heaven’s high halls. So
you don’t want me to come any more, she said. It’s incredible the way they
repeat what you’ve just said to them, as if they risked faggot and fire in
believing their ears. I told her to come just the odd time. I didn’t understand
[26] women at that period. I still don’t for that matter. Nor men either. Nor
animals either. What I understand best, which is not saying much, are my pains.
I think them through daily, it doesn’t take long, thought moves so fast, but
they are not only in my thought, not all. Yes, there are moments,
particularlyin the afternoon, when I go all syncretist, a la Reinhold. What
equilibrium! But even them, my pains, I understand ill. That must come from my
not being all pain and nothing else. There’s the rub. Then they recede, or I,
till they fill me with amase and wonder, seen from a better planet. Not often,
but I ask no more. Catch-cony life! To be nothing but pain, how that would
simplify matters! Omnidolent! Impious dream. I’ll tell them to you some day
none the less, [27] if I think of it, if I can, my strange pains, in detail,
distinguishing between the different kinds, for the sake of clarity, those of
the mind, those of the heart or emotional conative, those of the soul (none
prettier than these) and finally those of the frame proper, first the inner or
latent, then those affecting the surface, beginning with the hair and scalp and
moving methodicaLly down, without haste, all the way down to the feet beloved
of the corn, the cramp, the kibe, the bunion, the hammer toe, the nail ingrown,
the fallen arch, the common blain, the club foot, duck foot, goose foot, pigeon
foot, flat foot, trench foot and other curiosities. And I’ll tell by the same
token, for those kind enough to listen, in accordance with a system whose inventor
I forget, of those [28] instants when, neither drugged, nor drunk, nor in
ecstasy, one feels nothing. Next of course she desired to know what I meant by
the odd time, that’s what you get for opening your mouth. Once a week? Once in
ten days? Once a fortnight? I replied less often, far less often, less often to
the point of no more if she could, and if she could not the least often
possible. And the next day (what is more) I abandoned the bench, less I must
confess on her account that on its, for the site no longer answered my
requirements, modest though they were, now that the air was beginning to strike
chill, and for other reasons better not wasted on cunts like you, and took
refuge in a deserted cowshed marked on one of my forays. It stood in the corner
of a field richer on the [29] surface in nettles than in grass and in mud than
in nettles, but whose subsoil was perhaps possessed of exceptional qualities.
It was in this byre, littered with dry and hollow cowclaps subsiding with a
sigh at the poke of my finger, that for the first time in my life, and I would
not hesitate to say the last if I had not to husband my cyanide, I had to
contend with a feeling which gradually assumed, to my dismay, the dread name of
love. What constitutes the charm of our country, apart of course from its scant
population, and this without help of the meanest contraceptive, is that all is
derelict, with the sole exception of history’s ancient faeces. These are
ardently soughtf after, stuffed and carried in procession. Wherever nauseated
time has dropped a nice fat turd you will find our patriots, [30] sniffmg it up
on all fours, their faces on fire. Elysium of the roofless. Hence my happiness
at last. Lie down, all seems to say, lie down and stay down. I see no connexion
between these remarks. But that one exists, and even more than one, I have
little doubt, for my part. But what? Which? Yes, I loved her, it’s the name I
gave, still give alas, to what I was doing then. I had nothing to go by, having
never loved before, but of course had heard of the thing, at home, in school,
in brothel and at church, and read romances, in prose and verse, under the
guidance of my tutor, in six or seven languages, both dead and living, in which
it was handled at length. I was therefore in a position, in spite of all, to
put a label on what I was about when I found myself inscribing the [31] letters
of Lulu in an old heifer patyor flat on my face in the mud under the moon
trying to tear up the nettles by the roots. They were giant nettles, some full
three foot high, to tear them up assuaged my pain, and yet it’s not like me to
do that to weeds, on the contrary, I’d smother them in manure if I had any.
Flowers are a diffierent matter. Love brings out the worst in man and no error.
But what kind of love was this, exactly? Love-passion? Somehow I think not.
That’s the priapic one, is it not? Or is this a different variety? There are so
many, are there not? All equally if not more delicious, are they not? Platonic
love, for example, there’s anotherjust occurs to me. It’s disinterested.
Perhaps I loved her with a platonic love? But somehow I think not. Would I have
[32] been tracing her name in old cowshit if my love had been pure and
disinterested? And with my devil’s finger into the bargain, which I then sucked.
Come now! My thoughts were all of Lulu, if that doesn’t give you some idea
nothing will. Anyhow I’m sick and tired of this name Lulu, I’ll give her
another, more like her, Anna for example, it’s not more like her but no matter.
I thought of Anna then, I who had learnt to think of nothing, nothing except my
pains, a quick think through, and of what steps to take not to perish oS-hand
of hunger, or cold, or shame, but never on any account of living beings as such
(I wonder what that means) whatever I may have said, or may still say, to the
contrary or otherwise, on this subject. But I have always spoken, no doubt [33]
always shall, of things that never existed, or that existed if you insist, no
doubt always will, but not with the existence I ascribe to them. Kepis, for
example, exist beyond a doubt, indeed there is little hope of their ever
disappearing, but personally I never wore a kepi. I wrote somewhere, They gave
me … a hat. Now the truth is they never gave me a hat, I have always had my own
hat, the one my father gave me, and I have never had any other hat than that
hat. I may add it has followed me to the grave. I thought of Anna then, long
long sessions, twenty minutes, twenty-five minutes and even as long as half an
hour daily. I obtain these figures by the addition of other, lesser figures.
That must have been my way of loving. Are we to infer from this I [34] loved
her with that intellectual love which drew from me such drivel, in another
place? Somehow I think not. For had my love been of this kind would I have
stooped to inscribe the letters of Anna in time’s forgotten cowplats? To
divellicate urtica plenis manibus? And felt, under my tossing head, her thighs
to bounce like so many demon bolsters? Come now! In order to put an end, to try
and put an end, to this plight, I returned one evening to the bench, at the
hour she had used to join me there. There was no sign of her and I waited in
vain. It was December already, if notJanuary, and the cold was seasonable, that
is to say reasonable, like all that is seasonable. But one is the hour of the
dial, and another that of changing air and sky, and another yet again the
heart’s. [35] To this thought, once back in the straw, I owed an excellent
night. The next day I was earlier to the bench, much earlier, night having
barely fallen, winter night, and yet too late, for she was there already, on
the bench, under the boughs tinkling with rime, her back to the frosted mound,
facing the icy water. I told you she was a highly tenacious woman. I felt nothing.
What interest could she have in pursuing me thus? I asked her, without sitting
down, stumping to and fro. The cold had embossed the path. She replied she
didn’t know. What could she see in me, would she kindly tell me that at least,
if she could. She replied she couldn’t. She seemed warmly clad, her hands
buried in a muff. As I looked at this muff, I remember, tears came to my eyes.
[36]
And
yet I forget what colour it was. The state I was in then! I have always wept
freely, without the least benefit to myself, till recently. If I had to weep
this minute I could squeese till I was blue, I’m convinced not a drop would
fall. The state I am in nowl It was things made me weep. And yet I felt no
sorrow. When I found myself in tears for no apparent reason it meant I had
caught sight of something unbeknownst. So I wonder if it was really the muff
that evening, if it was not rather the path, so iron hard and bossy as perhaps
to feel like cobbles to my tread, or some other thing, some chance thing
glimpsed below the threshold, that so unmanned me. As for her, I might as well
never have laid eyes on her before. She sat all huddled and muffled up, her
head [37] sunk, the muff with her hands in her lap, her legs pressed tight
together, her heels clear of the ground. Shapeless, ageless, almost lifeless,
it might have been anything or anyone, an old woman or a little girl. And the
way she kept on saying, I don’t know, I can’t. I alone did not know and could
not. Is it on my account you came? I said. She managed yes to that. Well here I
am, I said. And I? Had I not come on hers? Here we are, I said. I sat down
beside her but sprang up again immediately as though scalded. I longed to be
gone, to know if it was over. But before going, to be on the safe side, I asked
her to sing me a song. I thought at first she was going to refuse, I mean
simply not sing, but no, after a moment she began to sing and sang for some
time, all the time [38] the same song it seemed to me, without change of
attitude. I did not know the song, I had never heard it before and shall never
hear it again. It had something to do with lemon trees, or orange trees, I
forget, that is all I remember, and for me that is no mean feat, to remember it
had something to do with lemon trees, or orange trees, I forget, for of all the
other songs I have ever heard in my life, and I have heard plenty, it being
apparently impossible, physically impossible short of being deaf, to get
through this world, even my way, without hearing singing, I have retained
nothing, not a word, not a note, or so few words, so few notes, that, that
what, that nothing, this sentence has gone on long enough. Then I started to go
and as I went I heard her singing another [39] song, or perhaps more verses of
the same, fainter and fainter the further I went, then no more, either because
she had come to an end or because I was gone too far to hear her. To have to
harbour such a doubt was something I preferred to avoid, at that period. I
lived of course in doubt, on doubt, but such trivial doubts as this, purely
somatic as some say, were best cleared up without delay, they could nag at me
like gnats for weeks on end. So I retraced my steps a little way and stopped.
At first I heard nothing, then the voice again, but only just, so faintly did
it carry. First I didn’t hear it, then I did, I must therefore have begun
hearing it, at a certain point, but no, there was no beginning, the sound emerged
so softly from the silence and so resembled it. When [40] the voice ceased at
last I approached a little nearer, to make sure it had really ceased and not
merely been lowered. Then in despair, saying, No knowing, no knowing, short of
being beside her, bent over her, I turned on my heel and went, for good, full
of doubt. But some weeks later, even more dead than alive than usual, I
returned to the bench, for the fourth or fifth time since I had abandoned it,
at roughly the same hour, I mean roughly the same sky, no, I don’t mean that
either, for it’s always the same sky and never the same sky, what words are
there for that, none I know, period. She wasn’t there, then suddenly she was, I
don’t know how, I didn’t see her come, nor hear her, all ears and eyes though I
was. Let us say it was raining, nothing like a change, if only of weather. She
had [41] her umbrella up, naturally, what an outfit. I asked if she came every
evening. No, she said, just the odd time. The bench was soaking wet, we paced up
and down, not daring to sit. I took her arm, out of curiosity, to see if it
would give me pleasure, it gave me none, I let it go. But why these
particulars. To put off the evil hour. I saw her face a little clearer, it
seemed normal to me, a face like millions of others. The eyes were crooked, but
I didn’t know that till later. It looked neither young nor old, the face, as
though stranded between the vernal and the sere. Such ambiguity I found
difficult to bear, at that period. As to whether it was beautiful, the face, or
had once been beautiful, or could conceivably become beautiful, I confess I
could form no opinion. I had seen [42] faces in photographs I might have found
beautiful had I known even vaguely in what beauty was supposed to consist. And
my father’s face, on his death-bolster, had seemed to hint at some form of
aesthetics relevant to man. But the faces of the living, all grimace and flush,
can they be described as objects? I admired in spite of the dark, in spite of
my fluster, the way still or scarcely flowing water reaches up, as though
athirst, to that falling from the sky. She asked if I would like her to sing
something. I replied no, I would like her to say something. I thought she would
say she had nothing to say, it would have been like her, and so was agreeably
surprised when she said she had a room, most agreeably surprised, though I
suspected as much. Who has [43] not a room? Ah I hear the clamour. I have two
rooms, she said. Just how many rooms do you have? I said. She said she had two
rooms and a kitchen. The premises were expanding steadily, given time she would
remember a bathroom. Is it two rooms I heard you say? I said. Yes, she said.
Adjacent? I said. At last conversation worthy of the name. Separated by the
kitchen, she said. I asked her why she had not told me before. I must have been
beside myself, at this period. I did not feel easy when I was with her, but at
least free to think of something else than her, of the old trusty things, and
so little by little, as down steps towards a deep, of nothing. And I knew that
away from her I would forfeit this freedom.
There
were in fact two rooms, [44] separated by a kitchen, she had not lied to me.
She said I should have fetched my things. I explained I had no things. It was
at the top of an old house, with a view of the mountains for those who cared.
She lit an oillamp. You have no current? I said. No, she said, but I have
running water and gas. Ha, I said, you have gas. She began to undress. When at
their wit’s end they undress, no doubt the wisest course. She took off
everything, with a slowness fit to enflame an elephant, except her stockings,
calculated presumably to bring my concupiscence to the boil. It was then I
noticed the squint. Fortunately she was not the first naked woman to have
crossed my path, so I could stay, I knew she would not explode. I asked to see
the other room which I had not yet seen. If I [45] had seen it already I would
have asked to see it again. Will you not undress? she said. Oh you know, I
said, I seldom undress. It was the truth, I was never one to undress
indiscriminately. I often took offmy boots when I went to bed, I mean when I
composed myself (composed!) to sleep, not to mention this or that outer garment
according to the outer temperature. She was therefore obliged, out of common
savoir faire, to throw on a wrap and light me the way. We went via the kitchen.
We could just as well have gone via the corridor, as I realized later, but we
went via the kitchen, I don’t know why, perhaps it was the shorter way. I
surveyed the room with horror. Such density of furniture defeats imagination. Not
a doubt, I must have seen that room [46] somewhere. What’s this? I cried. The
parlour, she said. The parlour! I began putting out the furniture through the
door to the corridor. She watched, in sorrow I suppose, but not necessarily.
She asked me what I was doing. She can’t have expected an answer. I put it out
piece by piece, and even two at a time, and stacked it all up in the corridor,
against the outer wall. They were hundreds of pieces, large and small, in the
end they blocked the door, making egress impossible, and a fortiori ingress, to
and from the corridor. The door could be opened and closed, since it opened
inwards, but had become impassable. To put it wildly. At least take off your
hat, she said. I’ll treat of my hat some other time perhaps. Finally the room
was empty but for a sofa and some shelves [47] fixed to the wall. The former I
dragged to the back of the room, near the door, and next day took down the
latter and put them out, in the corridor, with the rest. As I was taking them
down, strange memory, I heard the word fibrome, or brone, I don’t know which,
never knew, never knew what it meant and never had the curiosity to find out.
The things one recalls! And records! When all was in order at last I dropped on
the sofa. She had not raised her little finger to help me. I’ll get sheets and
blankets, she said. But I wouldn’t hear of sheets. You couldn’t draw the
curtain? I said. The window was frosted over. The effiect was not white,
because of the night, but faintly luminous none the less. This faint cold
sheen, though I lay with my feet towards the door, was [48] more than I could
bear. I suddenly rose and changed the position of the sofa, that is to say
turned it round so that the back, hitherto against the wall, was now on the
outside and consequently the front, or way in, on the inside. Then I climbed
back, like a dog into its basket. I’ll leave you the lamp, she said, but I
begged her to take it with her. And suppose you need something in the night,
she said. She was going to start quibbling again, I could feel it. Do you know
where the convenience is? she said. She was right, I was forgetting. To relieve
oneself in bed is enjoyable at the time, but soon a source of discomfort. Give
me a chamber-pot, I said. But she did not possess one. I have a close-stool of
sorts, she said. I saw the grandmother on it, sitting up very stiff and grand,
[49] having just purchased it, pardon, picked it up, at a charity sale, or
perhaps won it in a raffle, a period piece, and now trying it out, doing her
best rather, almost wishing someone could see her. That’s the idea,
procrastinate. Any old recipient, I said, I don’t have the flux. She came back
with a kind of saucepan, not a true saucepan for it had no handle, it was oval
in shape with two lugs and a lid. My stewpan, she said. I don’t need the lid, I
said. You don’t need the lid? she said. If I had said I needed the lid she
would have said, You need the lid? I drew this utensil down under the blanket,
I like something in my hand when sleeping, it reassures me, and my hat was
still wringing. I turned to the wall. She caught up the lamp off the
mantelpiece where she [50] had set it down, that’s the idea every particular,
it flung her waving shadow over me, I thought she was oK, but no, she came
stooping down towards me over the sofa back. All family possessions, she said.
I in her shoes would have tiptoed away, but not she, not a stir. Already my
love was waning, that was all that mattered. Yes, already I felt better, soon
I’d be up to the slow descents again, the long submersions, so long denied me
through her fault. And I had only just moved in! Try and put me out now, I
said. I seemed not to grasp the meaning of these words, nor even hear the brief
sound they made, till some seconds after having uttered them. I was so unused
to speech that my mouth would sometimes open, of its own accord, and vent some
phrase [51] or phrases, grammatically unexceptionable but entirely devoid if
not of meaning, for on close inspection they would reveal one, and even several,
at least of foundation. But I heard each word no sooner spoken. Never had my
voice taken so long to reach me as on this occasion. I turned over on my back
to see what was going on. She was smiling. A little later she went away, taking
the lamp with her. I heard her steps in the kitchen and then the door of her
room close behind her. Why behind her? I was alone at last, in the dark at
last. Enough about that. I thought I was all set for a good night, in spite of
the strange surroundings, but no, my night was most agitated. I woke next
morning quite worn out, my clothes in disorder, the blanket likewise, and [52]
Anna beside me, naked naturally. One shudders to think of her exertions. I
still had the stewpan in my grasp. It had not served. I looked at my member. If
only it could have spoken! Enough about that. It was my night of love.
Gradually
I settled down, in this house. She brought my meals at the appointed hours,
looked in now and then to see if all was well and make sure I needed nothing,
emptied the stewpan once a day and did out the room once a month. She could not
always resist the temptation to speak to me, but on the whole gave me no cause
to complain. Sometimes I heard her singing in her room, the song traversed her
door, then the kitchen, then my door, and in this way won to me, faint but
indisputable. Unless it travelled by the corridor. This did not [53] greatly
incommode me, this occasional sound of singing. One day I asked her to bring me
a hyacinth, live, in a pot. She brought it and put it on the mantelpiece, now
the only place in my room to put things, unless you put them on the floor. Not
a day passed without my looking at it. At first all went well, it even put
forth a bloom or two, then it gave up and was soon no more than a limp stem
hung with limp leaves. The bulb, half clear of the clay as though in search of
oxygen, smelt foul. She wanted to remove it, but I told her to leave it. She
wanted to get me another, but I told her I didn’t want another. I was more
seriously disturbed by other sounds, stifled giggles and groans, which filled
the dwelling at certain hours of the night, and even of the [54] day. I had
given up thinking of her, quite given up, but still I needed silence, to live
my life. In vain I tried to listen to such reasonings as that air is made to
carry the clamours of the world, including inevitably much groan and giggle, I
obtained no relie£ I couldn’t make out if it was always the same gent or more
than one. Lovers’ groans are so alike, and lovers’ giggles. I had such horror
then of these paltry perplexities that I always fell into the same error, that
of seeking to clear them up. It took me a long time, my lifetime so to speak,
to realize that the colour of an eye half seen, or the source of some distant
sound, are closer to Giudecca in the hell of unknowing than the existence of
God, or the origins of protoplasm, or the existence of self, and even less
worthy [55] than these to occupy the wise. It’s a bit much, a lifetime, to
achieve this consoling conclusion, it doesn’t leave you much time to profit by
it. So a fat lot of help it was when, having put the question to her, I was
told they were clients she received in rotation. I could obviously have got up
and gone to look through the keyhole. But what can you see, I ask you, through
holes the likes of those? So you live by prostitution, I said. We live by
prostitution, she said. You couldn’t ask them to make less noise? I said, as if
I believed her. I added, Or a diSerent kind of noise. They can’t help but yap
and yelp, she said. I’ll have to leave, I said. She found some old hangings in
the family junk and hung them before our doors, hers and mine. I asked her if
it would not be possible, [56] now and then, to have a parsnip. A parsnip! she
cried, as if I had asked for a dish of sucking Jew. I reminded her that the
parsnip season was fast drawing to a close and that if, before it finally got
there, she could feed me nothing but parsnips I’d be grateful. I like parsnips
because they taste like violets and violets because they smell like parsnips.
Were there no parsnips on earth violets would leave me cold and if violets did
not exist I would care as little for parsnips as I do for turnips, or radishes.
And even in the present state of their flora, I mean on this planet where
parsnips and violets contrive to coexist, I could do without both with the utmost
ease, the uttermost ease. One day she had the impudence to announce she was
with child, and four or five months gone [57] into the bargain, by me of all
people! She offered me a side view of her belly. She even undressed, no doubt
to prove she wasn’t hiding a cushion under her skirt, and then of course for
the pure pleasure of undressing. Perhaps it’s just wind, I said, by way of
consolation. She gazed at me with her big eyes whose colour I forget, with one
big eye rather, for the other seemed riveted on the remains of the hyacinth.
The more naked she was the more cross-eyed. Look, she said, stooping over her
breasts, the haloes are darkening already. I summoned up my remaining strength
and said, Abort, abort, and they’ll blush like new. She had drawn back the
curtain for a clear view of all her rotundities. I saw the mountain,
impassible, cavernous, secret, where from morning to night I’d hear nothing but
the wind, the curlews, the clink like distant silver of the stone-cutters’
hammers. I’d come out in the daytime to the heather and gorse, all warmth and
scent, and watch at night the distant city lights, if I chose, and the other
lights, the lighthouses and lightships my father had named for me, when I was
small, and whose names I could find again, in my memory, if I chose, that I
knew. From that day forth things went from bad to worse, to worse and worse.
Not that she neglected me, she could never have neglected me enough, but the
way she kept plaguing me with our child, exhibiting her belly and breasts and
saying it was due any moment, she could feel it lepping already. If it’s
lepping, I said, it’s not mine. I might [59] have been worse off than I was, in
that house, that was certain, it fell short of my ideal naturally, but I wasn’t
blind to its advantages. I hesitated to leave, the leaves were falling already,
I dreaded the winter. One should not dread the winter, it too has its bounties,
the snow gives warmth and deadens the tumult and its pale days are soon over.
But I did not yet know, at that time, how tender the earth can be for those who
have only her and how many graves in her giving, for the living. What finished
me was the birth. It woke me up. What that infant must have been going through!
I fancy she had a woman with her, I seemed to hear steps in the kitchen, on and
off. It went to my heart to leave a house without being put out. I crawled out
[60] over the back of the sofa, put on my coat, greatcoat and hat, I can think
of nothing else, laced up my boots and opened the door to the corridor. A mass
of junk barred my way, but I scrabbled and barged my way through it in the end,
regardless of the datter. I used the word marriage, it was a kind of union in
spite of all. Precautions would have been superfluous, there was no competing
with those cries. It must have been her first. They pursued me down the stairs
and out into the street. I stopped before the house door and listened. I could
still hear them. If I had not known there was crying in the house I might not
have heard them. But knowing it I did. I was not sure where I was. I looked
among the stars and constellations for the Wains, but could not find [61] them.
And yet they must have been there. My father was the first to show them to me.
He had shown me others, but alone, without him beside me, I could never find
any but the Wains. I began playing with the cries, a little in the same way as
I had played with the song, on, back, on, back, if that may be called playing.
As long as I kept walking I didn’t hear them, because of the footsteps. But as
soon as I halted I heard them again, a little fainter each time, admittedly,
but what does it matter, faint or loud, cry is cry, all that matters is that it
should cease. For years I thought they would cease. Now I don’t think so any
more. I could have done with other loves perhaps. But there it is, either you
love or you don’t. [62]
[
End ]
➖➖➖
.jpg)
Nhận xét
Đăng nhận xét