Tưởng tượng đã chết hãy tưởng tượng - Samuel Beckett
2024-05-25
Tưởng
tượng đã chết hãy tưởng tượng
Samuel Beckett
(Giải
Nobel Văn học 1969)
Dịch giả: Nguyễn Đăng Thường
Nguyên tác tiếng Anh: Imagination Dead Imagine.
Beckett đầu tiên viết bằng tiếng Pháp với tiêu đề là Imagination morte
Imaginez, là ngôn ngữ ưa thích của ông, sau đó ông tự dịch sang tiếng Anh.
Không
nơi nào có dấu vết của sự sống, anh bảo vậy, ôi, càng hay, tưởng tượng chưa chết,
chết rồi à, tốt, tưởng tượng đã chết hãy tưởng tượng. Đảo, nước, trời xanh, cây
lá, này nhìn đây, ố ô, cái gì đấy, một thiên thu, thôi im đi. Cho tới lúc trắng
xoá trong ánh sáng trắng là một căn lều tròn. Không ngõ vô, cứ vô, cứ đo. Đường
kính 80 phân, bằng với khoảng cách từ nền tới đỉnh mái vòm. Hai đường kính thẳng
góc AB CD chia cắt nền đất trắng ra làm hai hình bán nguyệt ACB BDA. Trên mặt đất
có hai cái thân hình trắng, mỗi cái trong hình bán nguyệt của mình. Cùng một
màu trắng là cái mái vòm và cái vòng vách chiều cao 40 phân trên đó cái mái vòm
tựa. Hãy bước ra ngoài, một căn lều tròn không có sự trang hoàng, trắng xoá
trong ánh sáng trắng, hãy trở vô, hãy gõ, vách cứng chắc đều khắp, tiếng gõ
vang như trong tưởng tượng khua tiếng gõ vào một khúc xương. Ánh sáng trắng
choá lòa nhưng nguồn đâu chẳng rõ, mọi vật tỏa sáng đồng đều, đất, vách, mái,
thân hình, không có bóng dọi. Cái nóng nung người, các mặt phẳng chạm vào thấy
nóng, tuy không bỏng, hai cái thân hình đẫm ướt mồ hôi. Hãy bước trở ra, hãy bước
giật lùi, căn lều vụt biến, hãy bay lượn, căn lều vụt biến, trắng xoá trong ánh
sáng trắng, hãy đáp xuống, hãy trở vô. Trống vắng, yên lặng, cái nóng, ánh sáng
trắng, hãy chờ, ánh sáng yếu dần, mọi vật đồng loạt sẫm màu, đất, vách, mái,
thân hình, khoảng 20 giây, toàn những sắc xám, ánh sáng phụt tắt, tất cả đã tan
biến. Ngay trong lúc ấy nhiệt độ hạ thấp, mức tối thiểu, gần không độ, vào lúc
bóng tối hiển hiện, cái này hơi kỳ cục. Hãy chờ, thời gian dài hay ngắn, ánh
sáng và cái nóng trở lại, đất, vách, mái và thân hình cùng trắng và ấm lại, khoảng
20 giây, toàn những sắc xám, trở lại mức cũ, ngay chỗ khởi của sự giảm. Thời
gian dài hay ngắn, bởi có thể để chen vào, như thử nghiệm cho thấy, giữa lúc cuối
của sự giảm và lúc đầu của sự tăng, những thời hạn rất khác biệt, từ một phần
giây đến một khoảnh khắc, mà ở các thời khác và chốn khác, có thể là một thiên
thu. Cùng chung một nhận xét về sự ngừng lại kia, giữa lúc cuối của sự tăng và
lúc đầu của sự giảm. Các thái cực, nếu còn tồn tại, cái tĩnh sẽ tuyệt đối, điều
mà cái cây cột nóng có vẻ như là kỳ quặc, những lúc đầu. Đôi khi cũng đã xảy ra
chuyện, như thử nghiệm cho thấy, giảm và tăng bỗng dưng tự gián đoạn, và có thể
bất cứ ở mức độ nào, để ghi một khoảng nghỉ lâu hay mau, trước khi tiếp tục lại,
hay biến đổi thêm, giảm thành tăng, tăng thành giảm, rồi cả hai, hoặc có thể tới
đích, hoặc có thể trước lúc ấy, để rồi lại tiếp tục thêm, hay đảo ngược thêm một
lần nữa, sau một khoảng thời gian dài hay ngắn, và cứ thế mà diễn biến, trước
lên tới ngọn kia hay tụt xuống tới đáy nọ. Đỉnh và vực, lại trồi lên và lại sụt
xuống, theo nhau trong những tiết nhịp vô tận, sự chuyển đổi thường là từ sáng
qua tối và từ nóng sang lạnh hay ngược lại. Chỉ các thái cực là còn vững, như
được chứng minh bởi cái nhịp đập xuất hiện vào những lúc dừng lại ở các bậc xen
kẽ, bất kể thời hạn và độ cao. Lúc ấy khẽ rung nhẹ đất, vách, mái, thân hình,
trắng xám hay khói hoặc ở giữa hai màu này tùy lúc. Dù gì thì chẳng mấy khi,
như thử nghiệm cho thấy, sự chuyển đổi đã xảy ra y như vậy. Mà thường thường,
khi ánh sáng bắt đầu mờ, và cái nóng giảm bớt theo, sự chuyển thái tiến hành
không bị trục trặc qua bóng tối khép kín và xuống tới gần không độ, cả hai đều
tới đích sau khoảng 20 giây. Cùng chung một hiện tượng là sự chuyển đổi ngược lại,
sang nóng và qua sáng. Chóng hay chầy lần lượt đổi thay theo trật tự là sự giảm
hay sự tăng với khoảng nghỉ lâu hay mau trong các màu xám sốt cảm ấy, mà chẳng
thấy có lần nào bước tiến của chúng bị xáo trộn. Mặc dù vậy, nếu sự quân bình bị
mất đi, ở bậc trên cũng như ở nấc dưới, sự chuyển tiếp qua giai đoạn kế có thể
biến dạng liên miên. Thế nhưng bất kể những cái bất ngờ, sớm hay muộn sự trở
lui về yên tĩnh nhất thời dường như đã được bảo đảm, trong lúc này, trong bóng
tối hay ngoài ánh sáng trắng bao la, với nhiệt độ tương xứng, một thế giới còn
trong thử thách của sự co giật không ngừng. May thay được gặp lại sau một lần
khuất bóng nào trong các sa mạc tuyệt tác, nó tuy dẫu đã khác, dưới góc cạnh ấy,
mà cũng vẫn vậy. Bề ngoài thảy đều không hề đổi thay, và cái kiến trúc bé lùn
đó luôn luôn khó nhận diện được, màu trắng của nó chìm vào bối cảnh. Nhưng cứ
bước vô, đây yên tĩnh ngắn lẹ hơn, và không bao giờ có chung một sự hỗn độn ở
hai lúc khác biệt. Ánh sáng và cái nóng liền nhau như được phân phát bởi một
nguồn lực chung chưa truy lùng ra. Vẫn nằm dưới đất, thân mình gập làm ba, đầu
đụng vách ở B, đít đụng vách ở A, hai đầu gối đụng vách giữa B và C, hai chân đụng
vách giữa C và A, nghĩa là nằm thu gọn trong hình bán nguyệt ACB, lẫn lộn với nền
đất nếu không có suối tóc một màu trắng khó tả, là cái thân hình trắng rốt cuộc
cũng nhận ra được là của một phụ nữ. Cũng nằm y hệt trong cái hình bán nguyệt
kia, đụng vách đầu ở A, đít ở B, hai đầu gối ở giữa A và D, hai chân ở giữa D
và B, trắng cùng màu với đất, là người đàn ông. Cả hai đều nằm nghiêng bên mé
phải của thân hình mình như vậy đầu ngược đầu lưng tựa lưng. Đặt một chiếc
gương soi trước cặp môi họ, mặt gương sẽ đục mờ vì hơi thở. Với bàn tay trái mỗi
người nắm lấy ống chân trái của mình ở chỗ dưới đầu gối một tí, với bàn tay phải
nắm cánh tay trái ở chỗ trên cùi chỏ một tí. Trong cái ánh sáng giao động ấy,
vào lúc sự tĩnh mịch trắng mênh mông đã ngắn và hiếm, sự kiểm soát quả thật là
quá vất vả. Mặc dù có cái gương soi họ vẫn có thể bị ngộ nhận là bất động, nếu
không có hai con mắt bên trái, trong những khoảng cách không thể đếm được, bất
chợt mở to và dang rộng ngoài sức lực của một con người. Xanh lợt và sắc bén
tác dụng của chúng thật là ghê rợn, những lúc đầu. Chẳng bao giờ có được cả hai
cái nhìn ngoại trừ một bận cỡ mười hai giây, lúc khởi của của cái nhìn này vướng
lúc cuối của cái nhìn nọ. Không béo không gầy, không to không nhỏ, cả hai thân
hình đều như còn nguyên vẹn và trong trạng thái khá tốt, nếu dựa trên cái phần
của mình mẩy được phơi bầy. Khuôn mặt họ cũng vậy, nếu cả hai phía được đều đặn,
thì chẳng thấy có mất mát một cái gì chính yếu. Giữa sự hoàn toàn bất động của
họ và cái ánh sán cuồng loạn đó, sự tương phản rất bắt mắt, những lúc đầu, ít
nhất là với kẻ còn nhớ rằng mình đã từng mẫn cảm các điều trái ngược. Tuy nhiên
rất rõ ràng, do muôn ngàn dấu hiệu quá bé nhỏ và đòi hỏi quá nhiều thì giờ để
mường tượng, rõ ràng là họ không đang trong giấc ngủ. Anh chỉ cần thốt một tiếng
a thật nhẽ, trong sự tĩnh lặng ấy, và tức khắc con mắt rình mồi sẽ bắt bí ngay
cái cựa cậy nhẹ lập tức bị đè. Cứ để mặc họ ở nơi đó, nhễ nhại và giá buốt, ở
chỗ khác có chuyện vui ngộ hơn. Nhưng thôi, cuộc đời đang kết liễu và không,
không có chuyện gì nữa tại một nơi nào khác, mà cũng chẳng còn chuyện tìm lại
điểm trắng đã thất lạc trong màu trắng ấy, hãy cố nhìn xem họ có còn nằm im giữa
cơn bão tố đang thịnh nộ đó, hay giữa một cơn bãp táp nào nguy ngập hơn, hay là
trong bóng tối đã khép kín vĩnh viễn, hay là ngoài ánh sáng vẫn trắng xoá bao
la bất biến, bằng không, thì coi họ đang làm gì.
(1965)
➖➖➖
Phần nguyên tác tiếng Anh
Imagination
Dead Imagine
by
Samuel Beckett, 1906-1989
-
No
trace anywhere of life, you say, pah, no difficulty there, imagination not dead
yet, yes, dead, good, imagination dead imagine. Islands, waters, azure,
verdure, one glimpse and vanished, endlessly, omit. Till all white in the
whiteness the rotunda. No way in, go in, measure. Diameter three feet, three
feet from ground to summit of the vault. Two diameters at right angles AB CD
divide the white ground into two semicircles ACB BDA. Lying on the ground two
white bodies, each in its semicircle. White too the vault and the round wall
eighteen inches high from which it springs. Go back out, a plain rotunda, all
white in the whiteness, go back in, rap, solid throughout, a ring as in the
imagination the ring of bone. The light that makes all so white no visible
source, all shines with the same white shine, ground, wall, vault, bodies, no
shadow. Strong heat, surfaces hot but not burning to the touch, bodies
sweating. Go back out, move back, the little fabric vanishes, ascend, it
vanishes, all white in the whiteness, descend, go back in. Emptiness, silence,
heat, whiteness, wait, the light goes down, all grows dark together, ground,
wall, vault, bodies, say twenty seconds, all the greys, the light goes out, all
vanishes. At the same time the temperature goes down, to reach its minimum, say
freezing-point, at the same instant that the black is reached, which may seem
strange. Wait, more or less long, light and heat come back, all grows white and
hot together, ground, wall, vault, bodies, say twenty seconds, all the greys,
till the initial level is reached whence the fall began. More or less long, for
there may intervene, experience shows, between end of fall and beginning of
rise, pauses of varying length, from the fraction of the second to what would
have seemed, in other times, other places, an eternity. Same remark for the
other pause, between end of rise and beginning of fall. The extremes, as long
as they last, are perfectly stable, which in the case of the temperature may
seem strange, in the beginning. It is possible too, experience shows, for rise
and fall to stop short at any point and mark a pause, more or less long, before
resuming, or reversing, the rise now fall, the fall rise, these in their turn
to be completed, or to stop short and mark a pause, more or less long, before
resuming, or again reversing, and so on, till finally one or the other extreme
is reached. Such variations of rise and fall, combining in countless rhythms,
commonly attend the passage from white and heat to black and cold, and vice versa.
The extremes alone are stable as is stressed by the vibration to be observed
when a pause occurs at some intermediate stage, no matter what its level and
duration. Then all vibrates, ground, wall, vault, bodies, ashen or leaden or
between the two, as may be. But on the whole, experience shows, such uncertain
passage is not common. And most often, when the light begins to fail, and along
with it the heat, the movement continues unbroken until, in the space of some
twenty seconds, pitch black is reached and at the same instant say
freezing-point. Same remark for the reverse movement, towards heat and
whiteness. Next most frequent is the fall or rise with pauses of varying length
in these feverish greys, without at any moment reversal of the movement. But whatever
its uncertainties the return sooner or later to a temporary calm seems assured,
for the moment, in the black dark or the great whiteness, with attendant
temperature, world still proof against enduring tumult. Rediscovered
miraculously after what absence in perfect voids it is no longer quite the
same, from this point of view, but there is no other. Externally all is as
before and the sighting of the little fabric quite as much a matter of chance,
its whiteness merging in the surrounding whiteness. But go in and now briefer
lulls and never twice the same storm. Light and heat remain linked as though
supplied by the same source of which still no trace. Still on the ground, bent
in three, the head against the wall at B, the arse against the wall at A, the knees
against the wall between B and C, the feet against the wall between C and A,
that is to say inscribed in the semicircle ACB, merging in the white ground
were it not for the long hair of strangely imperfect whiteness, the white body
of a woman finally. Similarly inscribed in the other semicircle, against the
wall his head at A, his arse at B, his knees between A and D, his feet between
D and B, the partner. On their right sides therefore both and back to back head
to arse. Hold a mirror to their lips, it mists. With their left hands they hold
their left legs a little below the knee, with their right hands their left arms
a little above the elbow. In this agitated light, its great white calm now so
rare and brief, inspection is not easy. Sweat and mirror notwithstanding they
might well pass for inanimate but for the left eyes which at incalculable
intervals suddenly open wide and gaze in unblinking exposure long beyond what
is humanly possible. Piercing pale blue the effect is striking, in the beginning.
Never the two gazes together except once, when the beginning of one overlapped
the end of the other, for about ten seconds. Neither fat nor thin, big nor
small, the bodies seem whole and in fairly good condition, to judge by the
surfaces exposed to view. The faces too, assuming the two sides of a piece,
seem to want nothing essential. Between their absolute stillness and the
convulsive light the contrast is striking, in the beginning, for one who still
remembers having been struck by the contrary. It is clear however, from a
thousand little signs too long to imagine, that they are not sleeping. Only
murmur ah, no more, in this silence, and at the same instant for the eye of
prey the infinitesimal shudder instantaneously suppressed. Leave them there,
sweating and icy, there is better elsewhere. No, life ends and no, there is
nothing elsewhere, and no question now of ever finding again that white speck
lost in whiteness, to see if they still lie still in the stress of that storm,
or of a worse storm, or in the black dark for good, or the great whiteness
unchanging, and if not what they are doing.
➖➖➖
.jpg)
Nhận xét
Đăng nhận xét