Thời đại sắt đá (4) [Age of Iron] - J. M. Coetzee
2024-06-22
Thời
đại sắt đá (4) [Age of Iron]
J. M. Coetzee
(Giải
Nobel Văn học 2003)
Dịch giả: Anh Thư
Chương 3 (tiếp)
Thế
rồi đêm qua chuyện tồi tệ đã xảy ra. Trong khi thuốc ngủ sắp làm tôi mê đi, bỗng
có tiếng chó sủa chen vào làm tôi rất khó chịu. Con chó sủa liên hồi. Tại sao
Vercueil không ngăn nó lại?
Tôi
xuống cầu thang mà bước không vững. Khoác áo, đi dép, tôi bước ra ngoài hiên.
Trời lạnh. Đang mưa nhỏ. Tôi gọi gắt “Ông Vercueil đâu? Chó sủa gì thế, ông
Vercueil?”
Tiếng
sủa dừng lại, rồi tiếp tục. Không thấy Vercueil đâu.
Tôi
quay về giường nằm, không sao ngủ được. Tiếng sủa như những nhát búa gõ vào
tai.
Tôi
tự cảnh báo những bà già ngã gẫy xương hông là thế này đây. Họ bị bẫy mà không
biết.
Tôi
nắm cả hai tay vào lan can bò xuống.
Có
người trong bếp, nhưng đó không phải là Vercueil. Dù là ai tôi cũng không trốn
tránh. Trời ơi! Tôi tưởng là Bheki! Tôi rùng mình sợ hãi.
Trong
ánh sáng lờ mờ từ tủ lạnh hắt ra, cậu ta đến trước mặt tôi, vết thương trên
trán còn quấn băng trắng.
Tôi
khẽ hỏi “Anh muốn gì? Tìm thức ăn hả?”
Cậu
ta hỏi “Bheki đâu?”
Giọng
cậu nhỏ và trầm hơn Bheki. Ai thế nhỉ? Tôi hoang mang, cố nghĩ xem tên anh ta
là gì.
Anh
ta đóng cửa tủ lạnh. Chung quanh tối đen. Tôi chợt quát gọi “Ông Vercueil!” Con
chó lại sủa. Tôi khẽ nói “Hàng xóm đến đấy!”
Anh
ta lướt qua chỗ tôi đứng, vai chạm vào người tôi. Tôi lùi lại, ngửi mùi, tôi biết
anh ta là ai.
Anh
ta chạy ra cửa. Con chó lại sủa như điên.
Tôi
bật đèn nói “Florence không còn ở đây nữa”.
Anh
ta không mặc quần áo của mình. Hoặc giả đây là kiểu mới chăng? Áo khoác ngoài
như của người lớn, quần quá dài. Một bên tay áo không có cánh tay.
Tôi
hỏi “Tay cậu làm sao thế?”
Cậu
ta đáp “Tôi không cử động được”.
Tôi
bảo “Cậu đứng xa cửa đi”.
Tôi
hé mở cửa. Con chó nhảy lên thích thú. Tôi đập vào mũi nó và bảo “Im đi!” Nó
rên ư ử. “Chủ mày đâu?” Nó vểnh tai. Tôi đóng cửa lại.
Tôi
hỏi cậu ta “Cậu muốn gì ở đây?”
-
Bheki đâu?
-
Bheki chết rồi. Nó bị giết tuần trước, lúc cậu còn nằm bệnh viện. Người ta bắn.
Nó chết tại chỗ. Ngay sau hôm xảy ra vụ chiếc xe đạp ấy.
Cậu
ta liếm môi, vẻ sợ sệt, không biết làm gì.
-
Cậu muốn ăn gì không?
Cậu
ta lắc đầu nói “Tiền. Tôi không có tiền để đi xe buýt”.
-
Tôi sẽ cho cậu tiền. Nhưng cậu định đi đâu?
-
Tôi phải về nhà.
-
Đừng làm thế, tôi bảo thật đấy. Tôi biết tôi đang nói gì. Tôi đã thấy những gì
xảy ra ở khu đó. Trốn đi và chờ đến khi nào mọi chuyện trở lại bình thường hãy
về.
-
Sẽ không bao giờ bình thường đâu.
-
Xin cậu nghe tôi. Tôi biết cậu sẽ nói thế. Tôi không có thì giờ, cũng không
quan tâm đến chuyện đó đâu. Cậu cứ ở đây đến lúc yên ắng đã. Ở đây đến lúc khoẻ
hẳn đã. Tại sao cậu lại ra viện? Bị đuổi à?
-
Vâng, tôi bị đuổi.
-
Cậu mặc quần áo của ai thế?
-
Của tôi đấy.
-
Không phải của cậu. Cậu lấy ở đâu ra?
-
Của tôi thật mà. Một anh bạn đem đến cho.
Cậu
ta nói dối. Không dối giỏi hơn những đứa trẻ mười hai tuổi khác.
-
Ngồi xuống đó đã. Tôi đi kiếm cái gì cho cậu ăn, rồi ngủ đi một lúc. Có định
làm gì thì sáng mai hãy tính.
Tôi
pha trà. Cậu ta ngồi xuống không để ý đến tôi. Còn tôi không tin những gì cậu
ta nói, nhưng cậu ta không lúng túng. Tôi tin hay không tin chẳng có gì quan trọng.
Nhưng cậu ta nghĩ gì về tôi? Có nghĩ không? Cậu ta có phải là người biết nghĩ
không? Không, so với Bheki thì cậu ta không biết nghĩ, nói năng không rõ ràng,
đầu óc không biết tưởng tượng. Nhưng cậu ta còn sống, còn Bheki thì chết. Kẻ
năng động mất đi, kẻ ngớ ngẩn sống sót. Số phận Bheki quá thiệt thòi. Tôi chưa
bao giờ ngại Bheki, nhưng với cậu bé này thì tôi không chắc.
Tôi
để bánh kẹp và tách nước trước mặt cậu ta và bảo “Ăn uống đi”. Cậu ta không động
đậy, díp mắt, gục đầu vào tay ngủ. Tôi vỗ vào má cậu ta gọi “Dậy đi”. Cậu ta giật
mình, ngồi thẳng dậy, cắn miếng bánh nhai vội. Rồi không thấy nhai nữa. Miệng
còn đầy bánh, cậu ta có vẻ hoảng hốt, rã rượi. Tôi cầm miếng bánh ở tay cậu ta
nghĩ bụng, khi bọn nó gặp rắc rối là tìm đến đàn bà. Cậu ta tìm Florence nhưng
cô ta lại không có ở đây. Chẳng lẽ cậu ta không có mẹ hay sao?
Vào
phòng Florence cậu ta tỉnh ra ngay, miệng lẩm bẩm “Xe đạp”.
-
Xe không sao. Tôi đã giữ lại rồi. Phải sửa một chút thôi. Để tôi bảo ông
Vercueil làm cho.
Thế
là ngôi nhà đã từng là của mẹ và của con bây giờ biến thành ngôi nhà tị nạn,
ngôi nhà cho người ta quá cảnh.
Con
yêu quý nhất của mẹ, mẹ đang ở trong đám sương mù lầm lỗi. Đã quá muộn, mẹ
không biết tự cứu mình như thế nào. Nếu có thể xưng tội, mẹ chỉ xưng tội với
con thôi. Con hỏi mẹ lầm lỗi thế nào ư? Nếu có thể bỏ nó vào chai như bắt con
nhện bỏ vào đó và giữ nó cho con xem, mẹ sẽ làm ngay. Nhưng nó như sương mù, chỗ
nào cũng có mà không có ở đâu hết. Mẹ không thể sờ nó, bắt nó, đặt tên cho nó
được. Tuy vậy, dù miễn cưỡng, cũng để cho mẹ từ từ nói ra. Mẹ chẳng yêu qúy gì
thằng bé đang ngủ trên giường của Florence kia. Mẹ yêu con nhưng không yêu nó.
Trong lòng mẹ chẳng có chút tình cảm nào cho nó hết.
Con
bảo là nó không đáng yêu chứ gì. Nhưng chẳng phải trong mình con đã không có
chút gì làm cho con đáng yêu ư?
Mẹ
không phủ nhận, nhưng mẹ cũng không tin điều đó. Trái tim mẹ không chấp nhận nó
là của mẹ, đơn giản thế thôi. Trong lòng mẹ chỉ muốn nó đi đi, để mẹ được yên.
Đó
là lời đầu tiên mẹ xưng tội. Mẹ không muốn chết trong tình trạng hiện nay, một
tình trạng xấu xa. Mẹ muốn được cứu rỗi. Cứu như thế nào? Bằng cách làm những
việc mà mẹ không muốn làm ư? Mẹ biết đó là bước thứ nhất. Trước hết mẹ phải yêu
cái không đáng yêu, mẹ phải yêu cái thằng bé này. Không phải thằng nhỏ mặt mũi
sáng sủa, mà là thằng bé này cơ. Nó đến đây là có lý do. Nó là một phần của việc
cứu rỗi cho mẹ. Mẹ phải yêu nó. Nhưng mẹ không yêu nó. Cũng không muốn yêu ra
yêu, vô luận mẹ là người như thế nào.
Chính
vì không muốn có một trái tim để làm khác đi nên mẹ mới lang thang trong đám
sương mù.
Mẹ
không thể tìm thấy nó trong tim để mà yêu. Mẹ muốn yêu và được yêu.
Mẹ
đang chết dần trong tim nên không muốn sống. Mẹ đang chết dần vì mẹ muốn chết.
Vậy
con hãy nghe mẹ thốt ra lời thứ hai đây, lời của hoài nghi. Không muốn yêu nó,
và điều mẹ nói là yêu con có thật không? Vì tình yêu không phải là chuyện đói
khát. Tình yêu không bao giờ có thể thoả mãn, không bao giờ tĩnh lặng. Khi người
ta đã yêu lại càng yêu hơn. Yêu con bao nhiêu mẹ lại càng phải yêu nó bấy
nhiêu. Có lẽ mẹ không yêu nó thì cũng không yêu con.
Một
thứ lô gíc mang hình thập giá, nó đưa mẹ đến chỗ mẹ không muốn đi! Nhưng mẹ có
đề nghị người ta đóng đinh mẹ lên đó nếu mẹ thật sự không muốn!
Khi
mẹ bắt đầu viết lá thư dài này mẹ nghĩ nó sẽ giống như triều dâng, những con
sóng dưới đó chen chúc trồi lên mặt nước, có sức kéo liên tục như mặt trăng kéo
mẹ đến chỗ con và kéo con đến chỗ mẹ, như giọt mật kéo con gái đến với mẹ, kéo
người đàn bà đến với người đàn bà. Nhưng mỗi ngày mẹ viết thêm vào thư này hình
như lại thấy nó thêm trừu tượng, thành một bức thư viết gởi các vì sao ở khoảng
không gian trống rỗng, không cơ thể, trong như pha lê, không có máu. Số phận
tình yêu của mẹ là như thế chăng?
Mẹ
nhớ khi bị thương, máu của cậu ta chảy vô số không biết bao nhiêu mà kể, chảy rất
dữ. So sánh thì máu mẹ trên mặt giấy này mỏng vô cùng, vì nó là của trái tim đã
khô héo.
Mẹ
biết trước đây đã viết về máu, viết về mọi thứ, viết cho đến cạn máu mà vẫn viết.
Bức thư đã trở thành mê cung và mẹ là con chó trong mê cung, chạy lên chạy xuống
giữa những cành cây và đường hầm, vẫn mệt mỏi cào cấu và kêu rên ở những chỗ
cũ. Tại sao mẹ không kêu cứu, kêu gọi Chúa? Vì Chúa không thể giúp mẹ. Chúa tìm
mẹ nhưng không thể với tới mẹ. Chúa là một con chó khác trong mê cung, mẹ ngửi
Chúa và Chúa ngửi mẹ. Mẹ là một con chó cái đang gặp thời. Chúa là con chó đực.
Chúa ngửi mẹ, không nghĩ gì ngoài việc tìm thấy mẹ và lấy mẹ. Chúa nhảy lên nhảy
xuống trên cành, cào tay vào mắt lưới. Nhưng Chúa lạc đường và mẹ cũng lạc nốt.
Mẹ
mơ, nhưng mẹ không tin là mẹ mơ thấy Chúa. Khi mẹ thiếp đi, dưới mi mắt bắt đầu
hiện lên động tác của một hình bóng không hình hoặc thân thể, ngoài phủ sương
mù xám xịt, nâu, hoặc vàng như lưu huỳnh. Trong giấc ngủ, mẹ nhìn thấy chữ
Borodino, thấy một chiều hè nóng bỏng trên cánh đồng Nga, mọi nơi đều có khói,
cỏ cháy khô, thấy hai đám người mất hết ý chí, đi lại đó đây, sống trong nỗi khủng
khiếp của lửa cháy. Hàng vạn con người không mặt, không tiếng nói, khô cứng như
xương, bị kẹt trong trường giết chóc, đêm đêm hành quân qua cánh đồng cỏ cháy,
giữa mùi diêm sinh và máu, một địa ngục cho mẹ nhắm mắt nhảy vào đó.
Mẹ
càng tin chắc rằng những viên thuốc ngủ Diconal, đã triệu tập những đội quân ấy
trong giấc ngủ của mẹ. Nhưng không có viên thuốc đó, mẹ cũng không ngủ được.
Borodino,
Diconal, mẹ tưởng đó là những chữ cái đảo ngược, vì nó rất là giống những chữ
cái đảo ngược. Nhưng để làm gì kia chư? Và ở ngôn ngữ nào?
Tỉnh
khỏi giấc ngủ Borodino, mẹ gọi, hoặc khóc, hoặc ho bằng những tiếng sâu thẳm
trong lồng ngực. Rồi mẹ bình tĩnh lại, nằm nhìn chung quanh. Phòng mẹ, nhà mẹ,
đời mẹ, tất cả đều như bắt chước. Thật ra mẹ như thấy mình được trở lại lần nữa,
trở lại từ trong bụng cá voi bị phanh ngực. Mỗi lần là một phép lạ nhưng không
được công nhận, chào đón hoặc hoan nghênh. Mỗi sáng mẹ được nhả ra, vứt lên bờ
biển, được cho một cơ hội khác. Rồi mẹ biết làm gì nữa? Nằm bất động trên cát
chờ nước triều ban đêm quay lại quấn lấy mẹ và mang mẹ về trong lòng đêm tối.
Không được sinh ra tử tế, mẹ chỉ là một sinh vật hữu hạn, không biết thở trong
nước, thiếu can đảm để rời xa biển để trở thành người sống trên đất liền.
Ở
sân bay, ngày con ra đi, con ôm chặt người mẹ và nhìn vào mắt mẹ nói “Mẹ đừng gọi
con về nhé, con sẽ không về đâu”. Rồi con vung chân đá văng hết cát bụi của đất
nước này. Con làm thế là đúng, nhưng trong người mẹ vẫn còn chút gì luôn luôn cảnh
báo, mẹ đã quay mặt về hướng tây bắc, thèm khát được đón con, ôm con, nếu như
con nhất định về thăm mẹ bằng bất cứ cách nào. Trong ý chí của con có cái gì đó
vừa ghê gớm vừa rất đáng khâm phục, những thư con viết – mẹ nói thật nhé –
không có tình yêu, hoặc ít nhất là không đủ để có thể biến tình yêu thành cuộc
sống. Rất thân mật, tốt bụng, thậm chí tâm sự nữa, đầy những lo âu về mẹ tuy
nhiên những thư đó vẫn như của một người nào xa lạ, không quen biết.
Mẹ
buộc tội con ư? Không, nhưng đó là lời trách cứ từ trong tim mẹ. Bức thư dài
này – bây giờ mẹ xin nói – là tiếng gọi vẳng vào đêm tối, gọi vào miền tây bắc
để con trở về với mẹ. Con hãy về rúc đầu vào lòng mẹ như đứa trẻ, như con thường
làm, mũi con chui vào chỗ tối mà từ đó con đã chui ra. Thư này nói: nào con,
con đừng tách khỏi mẹ. Đó là lời thứ ba.
Nếu
con nói rằng con từ mẹ mà ra, mẹ sẽ không nói rằng mẹ từ bụng cá voi mà ra nữa.
Mẹ
không thể sống mà không có con, cũng không thể chết mà không có con.
Vắng
con, mẹ chỉ biết chịu đựng nỗi đau. Mẹ làm ra nỗi đau. Con là nỗi đau của mẹ.
Đó
là buộc tội con ư? Đúng, mẹ đang buộc tội. Mẹ tố cáo con đã bỏ rơi mẹ. Mẹ vứt lời
buộc tội này sang chỗ con, vứt hết về phía tây bắc, vứt vào hàm răng của gió. Mẹ
vứt nỗi đau vào chỗ con.
Borodino
là cách đáo chữ thay cho Trở về đi bằng thứ ngôn ngữ nào đó. Còn Diconal là Mẹ
gọi.
Lời
nói nôn ra từ bụng cá voi, méo mó, bí ẩn, con gái ơi.
-
Giữa
đêm, tôi gọi điện cho Đường Sống. Người đàn bà ở đó hỏi “Trao hàng tận nhà ư?
Không còn ai làm việc ấy đâu, trừ hãng Stuttafords. Bà thử hỏi hãng Xe Thực phẩm
xem”.
Tôi
nói “Không phải chuyện nấu nướng. Tôi tự nấu nướng được. Tôi chỉ yêu cầu chở thực
phẩm đến nhà. Tôi bị đau không xách được”.
Chị
ta nói “Bà cho số điện thoại. Sáng mai tôi sẽ bảo một nhân viên gọi lại cho bà
biết”.
Tôi
bỏ máy.
Kết
thúc đến nhanh như ngựa phi nước đại. Tôi không dè khi xuống dốc người ta càng
đi nhanh. Tôi tưởng có thể từ từ đi hết con đường. Nhầm, hoàn toàn nhầm.
Trong
kết thúc có cái gì đó làm mất danh dự, mà ý tưởng của ta, của nhân loại, cũng mất
danh dự. Người ta vào trong những phòng ngủ tối tăm, lộn xộn, bất lực. Người ta
nằm dưới mưa ngoài hàng rào. Con chưa hiểu điều này đâu. Vercueil hiểu được.
Vercueil
lại đi đâu mất, bỏ con chó lại sau. Tội nghiệp cho Vercueil. Không có Odysseus,
không có Hermes, có lẽ cũng không có cả người đưa tin. Anh ta chỉ chạy quanh,
lo sợ, mặc dù đã trải qua nắng gió.
Còn
tôi? Nếu Vercueil không thử được, tôi thế nào? Phải chăng cách thử của tôi là tự
thiêu trước Ngôi Nhà Dối Trá? Tôi đã trải qua hàng ngàn lần giây phút ấy. Giây
phút đánh cây diêm khi tôi đã bịt tai, ngạc nhiên, thậm chí thích thú ngồi giữa
đống lửa, không ai đụng vào mình, quần áo cháy từ từ, ngọn lửa có màu xanh bình
thản. Đem ý nghĩa đến cho cuộc sống của mình thì dễ biết bao, tôi suy nghĩ và
ngạc nhiên, nghĩ rất nhanh vào lúc cuối cùng khi mi mắt, lông mày bắt lửa,
không còn nhìn thấy gì nữa. Rồi sau đó cũng không nghĩ gì nữa, chỉ còn lại nỗi
đau (vì không có gì đến mà không có cái giá của nó).
Liệu
nỗi đau ấy có tệ hơn đau răng không? Tệ hơn sinh đẻ con không? Tệ hơn cái đau ở
hông này không? Tệ hơn phải đẻ một lúc hai đứa không? Phải mất bao nhiêu viên
Diconal thì nỗi đau mới tê dại đi được? Hay là phải giả bộ nuốt hết Diconal rồi
quay xe chạy dọc đại lộ Chính Phủ và lách qua sợi dây xích kia? Người chết rồi
mà vẫn hiểu biết đầy đủ về mình được không? Sinh ra cái chết mà không cần gây
mê được không?
Sự
thật là mỗi lúc hưng phấn bao giờ cũng có cái gì đó không thật, rất không thật,
dù cho kết quả là điên rồ hay thất vọng. Nằm chết từ từ trên giường qua hàng tuần,
hàng tháng, lấy cái đau và buồn tủi để chuộc tội như vậy cũng chẳng cứu rỗi được
linh hồn, vậy tại sao tôi không tự cứu bằng cách chết trong hai phút giữa đống
lửa? Liệu một bà già tự giết mình có chấm dứt được những điều dối trá hay
không? Có thay đổi được cuộc sống của ai không và thay đổi như thế nào? Thỉnh
thoảng tôi nghĩ đến Florence. Nếu Florence qua đây, dắt Hope và cõng Beauty
trên lưng, liệu cô ta có xúc động trước cảnh này không? Cô ta có thèm nghĩ đến
tôi không? Sẽ chỉ như người tung hứng ở rạp xiếc, như tay hề, như người mua
vui. Florence sẽ nghĩ tôi không phải là người đứng đắn. Rồi cô ta bỏ đi.
Nhìn
mắt Florence ai mà tin được cái chết ấy có thật? Cái gì được cô ta chấp nhận?
Trả lời: cái chết suy tôn cuộc sống của một người lao động đáng kính, hoặc cứ lẳng
lặng mà chết, không cưỡng lại được, cũng không công bố, sẽ chỉ như một tiếng sấm
hay viên đạn bắn vào giữa trán.
Florence
là người phán xét. Đàng sau đôi mắt kính, cô ta bình tĩnh xét đoán được tất cả.
Cái bình tĩnh này cũng đã truyền sang các con gái. Florence là toà án. Tôi là
người bị đưa ra xử. Nếu cuộc sống của tôi là cuộc sống phải đưa ra xét xử, đó
là vì suốt mười năm tôi đã bị xét xử ở toà án Florence.
-
Bà có Dettol không?
Tôi
đang ngồi viết trong bếp. Cậu ta lên tiếng làm tôi giật mình.
-
Lên gác, trong phòng tắm, cửa bên phải. Tìm ở tủ thuốc dưới bồn ấy.
Cậu
ta lục lọi một lúc rồi xuống nhà. Băng quấn trên đầu đã tháo hết. Tôi ngạc
nhiên thấy vết khâu vẫn còn.
-
Họ không tháo chỉ à?
Cậu
ta lắc đầu.
-
Nhưng cậu rời bệnh viện từ bao giờ?
-
Hôm qua. Hôm kia.
Tại
sao phải nói dối thế?
-
Sao cậu không nằm lại cho họ chăm sóc?
Không
trả lời.
-
Cậu phải che vết thương ấy đi, nếu không sẽ nhiễm trùng rồi thành sẹo đấy.
Chỗ
đó sẽ thành vết suốt đời, như bị ai quất vào trán vậy. Để làm kỷ niệm chăng?
Cậu
ta là gì với tôi để tôi phải mắng mỏ chứ? Vậy mà tôi là người đã bịt vết thương
cầm máu cho cậu ta đấy. Sự thôi thúc của người mẹ thật là kiên trì. Như gà mẹ mất
con phải nhận vịt con về, không biết vịt con lông vàng, mỏ dẹt, rồi dạy nó tắm
cạn và bắt sâu bọ.
Tôi
rút khăn bàn màu đỏ, cắt ra một mảnh rồi nói “Nhà không còn băng, nhưng mảnh
khăn này sạch, màu đỏ cũng không sao”. Tôi quấn hai vòng lên đầu cậu ta rồi thắt
nút sau gáy. “Cậu phải đến ngay bác sĩ hay bệnh viện nào đó, để họ cắt chỉ cho.
Không thể để như vậy được”.
Cổ
cậu ta cứng như gỗ. Người cậu ta xông lên một thứ mùi đến chó cũng phải bỏ chạy,
một thứ mùi gay gắt, đáng sợ.
Cậu
ta hắng giọng, vai cựa quậy “Đầu tôi không đau, nhưng cánh tay không cử động được”.
-
Cậu nói thật đi, cậu đang chạy trốn phải không?
Cậu
ta im lặng.
Tôi
nói “Tôi nói nghiêm túc nhé, cậu còn quá trẻ đối với việc này. Tôi đã bảo Bheki
thế rồi, bây giờ tôi nói lại với cậu. Cậu phải nghe tôi. Tôi đã già và biết
mình đang nói gì. Các cậu vẫn còn là trẻ con. Các cậu vứt bỏ đời mình mà chưa
biết đời là như thế nào. Các cậu chỉ mới mười lăm tuổi chứ mấy. Mười lăm tuổi
mà chết thì quá trẻ. Mười tám cũng còn quá trẻ. Hai mươi mốt cũng còn trẻ”.
Cậu
ta đứng dậy, sờ nhẹ vào chiếc băng đỏ trên đầu như muốn cám ơn. Ở thời các hiệp
sĩ, đàn ông đánh nhau đến chết vì đàn bà ra ơn khẽ đập tay vào mũ sắt họ đội
trên đầu. Tôi chả phí hơi mà dạy khôn cậu ta. Trong người cậu ta, bản năng chiến
đấu còn thở rất mạnh. Chiến đấu là cách tự nhiên để thanh toán kẻ yếu và kiếm bạn
cho kẻ mạnh. Trở về trong vinh quang, họ muốn gì được nấy. Máu và vinh quang.
Cái chết và tình yêu. Một bà già như tôi, đã tàn tạ, sắp chết, quấn băng lên đầu
cậu ta cũng là cách ra ơn như thế chăng.
Cậu
ta hỏi “Bheki đâu?”
Tôi
nhìn cậu ta không hiểu. Cậu ta chưa nghe tôi nói gì sao? Hay cậu ta quên? Tôi bảo
“Ngồi xuống đã”. Cậu ta ngồi xuống.
Tôi
dướn người lên bàn nói “Bheki đã nằm dưới đất. Người ta bỏ nó vào hòm, chôn xuống
hố, đổ đất lên người nó rồi. Nó không bao giờ rời khỏi cái hố ấy đâu. Không bao
giờ. Không bao giờ. Cậu nên hiểu, đó không phải là trò chơi đá bóng, ngã rồi
còn đứng dậy tiếp tục chơi được. Đám người mà các cậu đấu với họ ấy, chúng
không hề bảo nhau “thằng bé này là trẻ con, hãy dùng đạn giả bắn nó như bắn
chơi thôi”. Chúng không cho các cậu là trẻ con đâu. Chúng nghĩ các cậu là kẻ
thù, các cậu căm ghét chúng thế nào thì chúng căm ghét các cậu như thế. Chúng
không ngần ngại gì mà không bắn các cậu. Trái lại, thấy các cậu ngã xuống chúng
càng vui thích và ghi thêm một vạch thành tích vào khẩu súng nữa”.
Cậu
ta nhìn như bị tôi đánh vào mặt, đánh liên tiếp. Nhưng cậu ta mím môi, cắn
răng, không tỏ ra sợ hãi. Mắt cậu ta long lanh.
Tôi
lại nói “Cậu tưởng chúng không có kỷ luật ư? Cậu nhầm đấy. Chúng rất kỷ luật. Nếu
như chúng có kiềm chế, không tiêu diệt hết bọn con trai các cậu, đó không phải
vì chúng thương tình hay nghĩ đến đồng loại gì đâu. Đó chỉ là kỷ luật thôi,
không có gì khác. Lệnh trên đó thôi, mà lệnh có thể thay đổi bất cứ lúc nào.
Tình thương bị vứt hết rồi. Đây là chiến tranh. Cậu hãy nghe tôi nói. Tôi biết
mình nói gì. Cậu nghĩ tôi định xúi cậu đừng đấu tranh nữa chứ gì. Đúng đấy.
Chính tôi đang làm thế đấy. Tôi chỉ bảo là các cậu hãy khoan đã, vì các cậu còn
quá trẻ”.
Cậu
ta như ngồi không yên. Chỉ nói suông! Từ đời ông bà cha mẹ cậu ta đã nghe nói
suông rồi! Toàn những lời dối trá, hứa hẹn, lừa phỉnh, đe doạ. Họ đã từng trải
qua và cúi đầu trước sức nặng của người lời nói suông ấy. Nhưng cậu ta thì
chưa. Cậu ta không thèm nghe những lời nói suông nữa. Cứ nói suông thì chết đi
cho rảnh!
Tôi
nói “Các cậu bảo đã đến lúc phải chiến đấu, đã đến lúc một mất một còn. Tôi nói
để cậu biết thế nào là mất hoặc còn nhé. Hãy nghe tôi, tôi sẽ nói về chữ hoặc ấy.
“Cậu
biết là tôi bị bệnh. Cậu biết là tôi bị bệnh gì không? Tôi bị ung thư. Tôi bị
ung thư vì tích luỹ những ô nhục phải chịu đựng trong cuộc sống. Ung thư tự
nguyền rủa thân mình đã biến thành ác tính và bắt đầu mục rữa.
“Tội
gì mà phải huỷ hoại thân mình bằng ô nhục. Tự nguyền rủa, cậu muốn nói như thế
chứ gì? Tôi không cần biết cậu nghĩ thế nào, đó là chuyện khác, nhưng tôi muốn
hỏi tại sao cậu không làm một cái gì đi? Cậu nói ra tôi sẽ “đồng ý” ngay.
“Nếu
cậu nêu câu hỏi, tôi chỉ có thể “đồng ý” chứ không thể làm gì khác. Nhưng tôi
phải nói “Đồng ý” là thế nào. Đem cuộc đời ra xét xử thì người ta chỉ được quyền
nói Có hay Không thôi. Khi cậu nín hơi để nói ra điều gì, cậu sẽ bị toà án cảnh
báo “Có hay Không” mà không được nói gì hơn. Cậu sẽ nói “Có” chứ gì. Nhưng cậu
vẫn cảm thấy có gì đó cựa quậy trong người như sự sống cựa quậy trong dạ con vậy.
Chưa phải đứa trẻ đó đạp đâu, nó chỉ như lúc đầu khi người đàn bà biết rằng
mình có mang thôi.
Chúng
tôi không chỉ có cái chết. Còn có cả sự sống nữa. Nhưng chết thì mạnh, còn sự sống
thì yếu. Nhiệm vụ của tôi là giữ lấy sự sống, phải giữ cho nó sống. Nhất định
phải thế.
Cậu
không tin vào lời nói. Cậu chỉ nghĩ đánh mới là thật, đánh và súng đạn. Nhưng cậu
nghe đây, cậu có tin những lời tôi nói là thật không? Nghe đi! Có thể đó chỉ là
không khí thôi, nhưng đó đến từ trái tim tôi, ruột gan tôi. Nó không phải là
Có, cũng không phải là Không. Tôi chiến đấu cho nó theo cách của tôi, chiến đấu
để nó không bị bóp nghẹt. Tôi giống như một trong những bà mẹ Trung Hoa biết rằng
con mình sẽ bị người ta bắt đi, nếu là con gái thì diệt ngay. Vì gia đình, làng
xóm, chỉ cần có những con trai khoẻ mạnh mà thôi. Họ biết rằng sau khi mình đẻ
sẽ có người đến nhà, che mặt, giật đứa bé trong tay bà đỡ, nếu đứa bé không phải
là con trai, người đó sẽ quay đi, ra vẻ tế nhị, đưa tay bóp mũi bịt miệng cho đứa
bé chết ngạt, rồi một phút sau là mọi chuyện đã xong.
“Người
mẹ đau buồn, nhưng sau đó người ta bảo đau buồn là chuyện tất nhiên. Chớ có hỏi:
sao lại gọi đứa bé là con trai, tại sao đứa bé là con gái thì phải chết?
“Cậu
đừng hiểu lầm tôi, cậu là con trai, con trai của ai đó. Tôi không phản đối con
trai, nhưng đã bao giờ cậu trông thấy đứa bé mới đẻ chưa? Nói để cậu nghe cậu sẽ
khó mà phân biệt được đó là con trai hay con gái. Bất cứ đứa bé nào mới đẻ cũng
có mẩu nhỏ phồng lên giữa hai chân. Mẩu nhỏ chìa ra để biết đó thật sự là con
trai cũng chẳng có gì quan trọng, rất ít để phân biệt giữa sự sống và cái chết.
Vậy mà mọi thứ khác, mọi thứ không được xác định, mọi thứ nếu ta đòi thì cho, lại
bị kết án là chưa bao giờ nghe nói đến. Tôi đang lý sự về cái chưa bao giờ nghe
nói đến ấy.
“Tôi
có thể thấy cậu chán không muốn nghe một bà già nói. Cậu đang nóng lòng muốn trở
thành người lớn và làm những việc người lớn. Cậu cũng chán không sẵn sàng với
cuộc sống. Cậu nghĩ đã đến lúc phải để cuộc sống tự nó sống. Như thế là cậu nhầm
đấy! Cuộc sống không đi theo một cây gậy, một ngọn cờ, một tiếng súng, để đi đến
chỗ nào nó đem cậu đi. Cuộc sống không ở ngay góc đường. Chính cậu đang ở trong
lòng cuộc sống”.
Chuông
điện thoại reo.
Tôi
bảo “Cứ để đó, tôi sẽ không trả lời đâu”.
Chúng
tôi ngồi yên chờ chuông ngừng lại.
Tôi
nói “Tôi không biết tên cậu là gì”.
-
John.
John,
tôi chưa từng nghe cái tên này. Y như tên lính vậy.
-
Cậu định như thế nào?
Cậu
ta không hiểu tôi định nói gì.
-
Cậu định làm gì? Cậu có muốn ở đây không?
-
Tôi phải về nhà.
-
Nhà ở đâu?
Cậu
ta ngơ ngác nhìn tôi. Cậu ta đã quá mệt, không còn nghĩ ra được điều gì để nói
dối nữa. Tôi lẩm bẩm “Cậu bé tội nghiệp”.
-
Tôi
không có ý do thám. Nhưng tôi đi dép nhẹ, cửa phòng Florence mở, cậu tay quay
lưng về phía tôi. Cậu ngồi trên giường, đang cầm một vật gì trong tay. Trông thấy
tôi, cậu giật mình nhét vật đó dưới tấm trải giường.
Tôi
hỏi “Cậu có cái gì đấy?”
Cậu
ta ngửng nhìn tôi đáp “Không có gì”.
Tôi
đã không ép cậu ta nhiều nếu như không nhìn thấy một mảnh ván ốp rơi ra khỏi tường
để trơ gạch lót bên trong.
Tôi
nói “Cậu định làm gì thế? Sao cậu lại phá nhà tôi thế?”
Cậu
ta im lặng.
Tôi
nhòm vào tường. Hàng gạch có một lỗ hổng để quạt gió. Qua lỗ hổng có thể thò
tay xuống dưới ván sàn.
-
Cậu để cái gì dưới mặt sàn thế?
-
Tôi có làm gì đâu.
Tôi
gọi số điện Florence để lại. Một đứa trẻ nhấc máy. Tôi bảo “Cho tôi nói chuyện
với bà Mkubukeli”. Im lặng. “Bà Mkubukeli. Florence ấy mà”.
Có
tiếng thì thầm rồi một giọng đàn bà đáp “Bà muốn nói chuyện với ai?”
-
Với bà Mkubukeli. Florence.
-
Cô ấy không có đây.
Tôi
nói “Tôi là bà Curren. Bà Mkubukeli giúp việc cho tôi. Tôi gọi về việc có thằng
bạn con trai bà ấy tới xưng tên là John. Tôi không biết tên thật của nó là gì.
Việc này quan trọng. Nếu Florence không có đấy thì cho tôi nói chuyện với ông
Thabane được không?”
Lại
một lúc im lăng. Rồi giọng đàn ông “Vâng, tôi là Thabane đây”.
-
Tôi là bà Curren. Chắc ông nhớ, chúng ta đã gặp nhau rồi. Tôi gọi về việc thằng
bạn của Bheki ở trường. Có lẽ ông không biết, nó đã nằm viện”.
-
Tôi biết.
-
Bây giờ nó đã ra viện, hoặc trốn khỏi bệnh viện và đến đây. Tôi tin rằng nó có
vũ khí hay một thứ gì đó không rõ lắm, mà nó và Bheki giấu ở phòng Florence. Có
lẽ vì thế nó quay về đây.
Ông
ta đáp gọn “Phải”.
-
Ông Thabane, tôi không yêu cầu ông ra oai với thằng bé, nhưng nó không được khoẻ.
Nó bị thương rất nặng. Tôi nghĩ tâm trạng nó đang rối bời. Tôi không có cách
nào liên lạc với gia đình nó, cũng không biết nó có gia đình ở Cape Town hay
không. Nó không chịu cho tôi biết. Tôi chỉ yêu cầu có người đến đây nói chuyện
với nó, người nào mà nó tin cậy được, rồi đưa nó đi trước khi nó gặp chuyện gì
không hay chăng.
-
Bà bảo tâm trạng nó rối bời nghĩa là thế nào?
-
Ý tôi nói là nó cần được giúp đỡ. Có thể nó không chịu trách nhiệm về những gì
nó làm. Nó bị đánh vào đầu. Tôi không sức đâu mà chăm sóc nó được. Phải có người
đến đây cơ.
-
Để tôi xem đã.
-
Không, như thế không được. Tôi muốn ông phải hứa cơ.
-
Tôi sẽ đề nghị cho người đến đón nó, nhưng không thể nói khi nào.
-
Hôm nay được không?
-
Không thể nói được. Có lẽ hôm nay, có lẽ ngày mai. Để tôi xem.
-
Ông Thabane, tôi phải nói rõ để ông biết, tôi không định bảo thằng bé này hay bất
cứ ai phải làm như thế nào. Nó đủ lớn và đủ ý chí để làm những gì nó muốn.
Nhưng việc giết chóc và đổ máu nhân danh những đồng chí này thì tôi rất ghét,
ghét bằng cả trái tim và tâm hồn tôi. Tôi nghĩ đó là dã man. Tôi chỉ muốn nói
thế thôi.
-
Bà Curren, như vậy không hay đâu. Nghe tiếng bà nhỏ và xa lắm. Bà nghe tôi có
rõ không?
-
Tôi nghe được.
-
Tốt. Vậy bà Curren, bà nghe tôi nói nhé. Tôi nghĩ bà không hiểu lắm về tình đồng
chí.
-
Tôi hiểu quá đi chứ. Cảm ơn ông.
Ông
ta nói chắc nịch “Không, bà không hiểu. Khi nào cả thể xác và tâm hồn bà cũng đấu
tranh như bọn trẻ, khi nào bà sẵn sàng hy sinh mạng sống cho nhau mà không đòi
hỏi điều gì, khi đó sẽ nảy ra mối quan hệ mạnh hơn bất cứ quan hệ nào bà sẽ thấy
được. Đó là tình đồng chí. Chính mắt tôi trông thấy hàng ngày. Thế hệ tôi chẳng
có gì để so sánh, vì thế chúng tôi phải lùi nhường bước cho bọn trẻ. Chúng tôi
lùi lại nhưng vẫn đứng sau lưng chúng. Đó là điều bà không hiểu được vì bà xa
quá”.
Tôi
nói “Đúng là tôi quá xa, quá xa và quá nhỏ. Tuy nhiên tôi e rằng tôi cũng biết
khá rõ về tình đồng chí. Người Đức có tình đồng chí, người Nhật cũng có tình đồng
chí. Dân Spartan xưa kia cũng có. Tôi chắc đế quốc Shaka cũng có. Tình đồng chí
chẳng là cái gì hết, chỉ là không khí thần bí của cái chết, của giết chóc và
cái chết, được hóa trang bằng một cái mà các ông gọi là mối quan hệ (quan hệ gì
nhỉ? Tình yêu ư? Tôi ngờ lắm). Tôi không có cảm tình với tình đồng chí ấy. Ông
nhầm đấy, ông và Florence và mọi người khác, bị lừa dối, tệ hơn nữa, còn đem nó
khuyến khích bọn trẻ. Chẳng qua đó chỉ là những cấu trúc của nam giới, lạnh
lùng, độc quyền, dẫn đến cái chết mà thôi. Ý tôi là thế đấy”.
Giữa
tôi và ông ta còn nói nhiều, nhưng tôi không muốn nhắc lại. Chúng tôi trao đổi
ý kiến. Chúng tôi đồng ý để khác nhau.
Buổi
chiều qua đi. Không thấy ai đến tìm thằng bé. Nằm trên giường, lờ đờ vì thuốc,
dựa lưng vào nệm, cố điều chỉnh cơ thể cho đỡ đau, rất muốn ngủ nhưng lại sợ giấc
mơ về Borodino.
Không
khí nặng dần. Trời bắt đầu đổ mưa. Nước chảy thành vòi trên ống máng bị tắc.
Chiếc thảm ở đầu cầu thang bốc lên mùi nước đái mèo. Tôi nghĩ đến một nấm mồ. Một
nấm mồ tư sản muộn. Đầu tôi lật đi lật lại. Tóc bạc rụng ra gối, chiếc gối mỏng
manh chưa được giặt. Ở phòng Florence, trong bóng tối dần, thằng bé nằm với quả
bom hay cái gì đó trong tay, mắt nó mở to, bây giờ không còn mờ nữa. Nó đang
nghĩ ngợi, hơn nữa nó đang mơ tưởng. Mơ tưởng đến một lúc vinh quang nó sẽ được
vươn lên, được trở lại hoàn toàn là nó, đứng thẳng người, mạnh mẽ, biến dạng.
Khi bông hoa rực lửa nở tung, ngọn khói cũng dâng lên. Nó ôm quả bom trên ngực
làm như đó là tấm bùa hộ mệnh, chẳng khác gì Christopher Columbus nằm trong
bóng tối, ôm la bàn trên ngực, thứ công cụ thần bí sẽ dẫn ông ta đến đảo Ấn,
vùng đảo được thánh nhân phù hộ. Những tốp gái đồng trinh, ngực để trần, sẽ hát
cho ông ta nghe, giang tay đón ông ta lội qua những chỗ cạn, tay giơ kim la bàn
không lay động mà chỉ hướng về một phía tương lai.
Tội
nghiệp thằng bé! Tôi bỗng tuôn nước mắt đến nỗi mờ đi không thấy gì nữa. Tội
nghiệp thằng bé, nếu là ngày xưa nó đã được ngồi chơi trong vườn, ăn bánh với mứt,
uống nước đóng hộp, bây giờ thì nó chiến đấu cho những người bị lăng nhục, bị
thương tật, bị dẫm đạp, bị chê là lố bịch, phải chiến đấu cho tất cả bọn trẻ
Nam Phi!
Sáng
sớm, lúc trời còn đang lạnh, tôi nghe như có ai đang mở cổng. Tôi nghĩ bụng có
lẽ Vercueil đã về. Rồi tiếng chuông cửa réo lên, một lần, hai lần, réo lâu, có
lẽ như nóng ruột, hách dịch nữa, tôi biết ngay đó không phải là Vercueil.
Những
ngày này tôi phải mất mấy phút mới xuống nhà được, nhất là đang bị thuốc làm
cho đầu óc mê muội. Đang lần mò ở chỗ nửa tối nửa sáng, tôi vẫn còn thấy họ bấm
chuông và gõ cửa liên tục. Tôi cố lên giọng thật to “Tôi đến đây!” Nhưng vẫn đi
rất chậm. Tôi nghe cổng bật mở. Rồi tiếng đập cửa bếp, giọng Nam Phi lai Hà
Lan. Rồi tiếng súng lẹt đẹt, nghe như cầm hai hòn đá đập vào nhau.
Im
lặng một lát, rồi tôi lại nghe tiếng kính vỡ. Tôi hét lên “Chờ đã!” rồi cố chạy
đến cửa bếp, không ngờ tôi hãy còn sức chạy được. Tôi lại kêu “Chờ đã!” rồi
tháo dây xích cài cửa. “Đừng có làm thế!”
Một
người mặc áo choàng xanh đứng ngoài hiên đưa lưng về phía tôi. Tuy đã nghe tiếng
tôi nói, anh ta không quay lại.
Tôi
kéo chốt cuối cùng, mở tung cửa, bước ra ngoài. Tôi quên không khoác áo ngoài,
chân đi đất, mặc áo ngủ trắng, như thân hình người chết dựng dậy. Tôi nói “Khoan
đã, các ông chớ làm gì vội, nó chỉ là đứa trẻ thôi”.
Họ
có ba người. Hai mặc đồng phục. Người thứ ba mặc áo len cộc tay, ngực áo thêu
con nai tuyết, tay cầm súng, nòng chĩa xuống đất. Tôi bước qua mấy vũng nước đọng
lại trong đêm, bảo họ “Các ông để tôi nói chuyện với nó đã”. Họ ngạc nhiên nhìn
tôi nhưng không ngăn lại.
Cửa
sổ phòng Florence bị đập vỡ. Trong phòng rất tối nhưng nhìn qua lỗ khoá tôi có
thể thấy nó ngồi trong góc phòng, bên cạnh giường.
Tôi
bảo “Cậu mở cửa ra. Tôi hứa sẽ không để họ đánh cậu đâu”.
Tôi
biết thế là nói dối. Cậu ta chẳng làm gì được, còn tôi cũng chẳng có quyền gì để
cứu cậu ta. Tuy thế một cái gì đó vẫn toát ra từ người tôi. Tôi muốn ôm lấy cậu
ta, che chở cho cậu ta.
Một
viên cảnh sát đến cạnh tôi, ấn tôi vào tường. Anh ta nói “Bảo nó ra đi”. Tôi
quay lại hét tướng “Anh cút đi!” rồi ho rũ rượi.
Mặt
trời bắt đầu lên, nắng hồng, bầu trời kéo đầy mây.
Tôi
vừa ho vừa gọi “John! Ra đi! Tôi không để họ làm gì cậu đâu!”
Người
mặc áo len cộc tay bước tới nói nhỏ: “Bảo nó đưa vũ khí ra”.
-
Vũ khí nào?
-
Nó có khẩu súng lục, không biết còn gì khác. Bảo nó đưa ra hết.
-
Nhưng trước hết các ông phải hứa không được làm gì nó.
Anh
ta nắm lấy cánh tay tôi. Tôi giằng ra, nhưng anh ta quá khoẻ. Anh ta nói “Bà đứng
đây sẽ bị viêm phổi đấy”. Một cái gì sau lưng khoác lên người tôi. Đó là chiếc
áo choàng của cảnh sát. Anh ta khẽ nói “Neen haar beene” (tiếng
Afrikaans: Không, chân cô ấy) rồi đưa tôi vào bếp đóng cửa lại.
Tôi
đứng lên ngồi xuống mãi. Chiếc áo choàng sặc mùi thuốc lá. Tôi quẳng nó xuống
sàn nhà, ra mở cửa. Người tôi lạnh cóng. Tôi gọi “John!” Ba người đó đang chúi
đầu nghe đài. Một người đã đưa áo choàng cho tôi quay lại, vẻ khó chịu “Này bà
kia, ở ngoài này nguy hiểm đấy”. Anh ta đẩy tôi vào trong nhà nhưng không thấy
chìa để khoá cửa.
Tôi
nói “Nó chỉ là đứa trẻ thôi”.
Anh
ta đáp “Xin bà để cho chúng tôi làm việc”.
Tôi
nói “Để tôi xem các ông làm những gì. Tôi đã nói, nó chỉ là một đứa trẻ mà thôi”.
Anh
ta định nói gì nhưng lại thôi, thở dài một cái để tôi nói tiếp. Anh ta còn trẻ,
khoẻ mạnh, cứng cáp. Con của ai đó, họ hàng với ai đó. Rất nhiều anh em, họ
hàng cô cậu, chú bác, ông bà, đứng sau và đứng trên cao như một dàn đồng ca, chỉ
huy dạy bảo anh ta.
Tôi
biết nói thế nào nhỉ? Giữa chúng tôi có gì là chung để có thể quan hệ với nhau,
trừ việc anh ta đến đây để bảo vệ tôi, bảo vệ quyền lợi của tôi, nói theo nghĩa
rộng?
Tôi
nói “Ek staan nie aan jou kant nie. Ek staan aan die teenkant” (tiếng
Afrikaans: Tôi không đứng về phía bạn. Tôi đứng ở phía đối diện). Tôi đứng về
phía khác, mà còn đứng ở bên kia bờ sông nữa cơ. Đứng ở bờ xa mà nhìn lại.
Anh
ta quay vào khám xét mọi thứ, lò bếp, các tủ chạn bát đĩa, chẳng thiếu thứ gì,
còn các bạn anh ta sẽ làm công việc của họ bên ngoài.
Tôi
nói “Tất cả chỉ có thế. Tôi chẳng còn gì hết. Tại sao tôi cũng không nói với
anh”.
Vậy
thì nói với ai? Vẫn là nói với con thôi. Nói để con biết mẹ đã và đang sống như
thế nào.
Chuông
cửa lại reo. Thêm mấy người nữa, chân đi ủng, đầu đội mũ, mặc quần áo rằn ri, ầm
ầm bước vào trong nhà. Họ xúm lại trước cửa sổ. Một viên cảnh sát chỉ tay vào cửa
phòng Florence nói “Hy sit daar in die buitkamer. Daar net die een deur en
die een venster” (tiếng Afrikaans: Anh ta đang ngồi đó trong phòng (cướp
bóc). Phòng đó chỉ có một cửa và một cửa sổ).
Một
người vừa vào nói “Nee, dan het ons hom” (tiếng Afrikaans: Không, vậy
thì chúng ta có anh ta).
Tôi
nói “Báo trước cho các ông biết, tôi đang theo dõi mọi hành động của các ông đấy”.
Anh
ta quay sang tôi nói “Bà biết thằng bé này chứ?”
-
Có, tôi biết nó.
-
Bà biết nó có vũ khí chứ?
Tôi
nhún vai “Những ngày này Chúa phù hộ cho những ai không vũ khí”.
Lại
một người khác bước vào. Một phụ nữ mặc quân phục, gọn gàng, sạch sẽ. Chị ta
nói “Is dit die dame díe?” (tiếng Afrikaans: Đó có phải là quý bà không?)
rồi quay sang tôi “Chúng tôi khám xét nhà một lúc, bao giờ xong thì thôi. Bà có
muốn đi chỗ nào khác không? Đến chỗ bạn bè hay bà con gì đó?”
-
Tôi không đi đâu hết, đây là nhà tôi.
Chị
ta vẫn thân mật, có vẻ lo lắng nói “Tôi biết, nhưng bà ở lại đây nguy hiểm lắm.
Chúng tôi phải để cho bà đi ra khỏi nhà một lúc”.
Những
người đứng bên cửa sổ thôi nói chuyện. Họ sốt ruột muốn tôi phải đi ngay. Một
người nói “Bel die ambulans” (tiếng Afrikaans: Gọi xe cứu thương). Người
đàn bà đáp “Ag, sy kan sommer by die stasie wag” (tiếng Afrikaans: Ồ, bà ấy có
thể đợi ở nhà ga), rồi quay sang phía tôi “Nào thôi, bà…” và chờ tôi xưng tên,
nhưng tôi không nói. Chị ta lại nói “Mời bà uống chén trà nóng vậy nhé”.
-
Tôi không đi đâu hết.
Họ
không thèm để ý tôi nói gì, coi tôi như đứa trẻ. Một người nói “Sýs amper blou
van die koue” (tiếng Afrikaans: Bà ấy gần như tái xanh vì lạnh).
Người
đàn bà lên gác đem xuống tấm khăn trải giường. Chị ta quấn khăn vào người tôi,
ôm lấy tôi, rồi giúp tôi xỏ chân vào dép. Chân cẳng tôi không có dấu vết gì bẩn.
Chị ta ngoan ngoãn, chắc đã được dạy dỗ để lấy chồng.
Chị
ta hỏi “Bà muốn mang theo thuốc men hay thứ gì khác không?”
Tôi
nhắc lại, ôm chặt tay vào ghế “Tôi không đi”.
Chị
ta cùng đám đàn ông nói gì đó với nhau. Họ không báo trước, bế tôi lên. Người
đàn bà giữ chân tôi. Họ khênh tôi ra cửa như khênh chiếc thảm. Lưng tôi đau nhừ.
Tôi kêu lên “Bỏ tôi xuống!”
Người
đàn bà đấu dịu “Một phút nữa thôi”
Tôi
hét to “Tôi bị ung thư! Bỏ tôi xuống!”
Ung
thư! Bật ra tiếng đó với họ, tôi cảm thấy rất hài lòng! Tiếng đó như nhát dao
buộc họ phải dừng lại. Một người đang giữ tôi nói “sit haar neer, dalk kom
haar iests or. Ek het mos gesê jy moet die ambulans bel” (tiếng Afrikaans: đặt
bà ấy xuống, có thể sẽ có chuyện gì đó xảy ra với bà ấy. Tôi đã bảo gọi xe cấp
cứu). Họ đành bỏ tôi nằm xuống ghế dài.
Người
đàn bà nhăn mặt hỏi “Đau ở đâu?”
-
Tôi đau ở tim!
Chị
ta không hiểu. “Tôi bị ung thư ở tim”. Chị ta hiểu ra, lắc đầu như đuổi ruồi. “Khênh
bà đi có mệt không?”
Tôi
nói “Lúc nào cũng đau”.
Chị
ta nhìn người đứng sau lưng. Họ trao đổi với nhau cái gì đó có vẻ thích thú nên
chị ta mỉm cười.
Tôi
nói luôn “Tôi uống phải nước đắng nên bị bệnh”. Nếu họ nghĩ là tôi điên dại thì
có sao đâu? “Một ngày kia các người cũng sẽ mắc bệnh này. Không tránh được.”
Có
tiếng đập vỡ kính. Cả hai người chạy vào phòng. Tôi nhổm dậy tập tễnh bước
theo.
Không
có chuyện gì, chỉ có một tấm cửa nữa văng đi. Ngoài sân không còn ai. Đám cảnh
sát, lúc đó có đến nửa tá, cúi lom khom trên hiên, tay súng sẵn sàng.
Một
người quát “Weg! Kry haar weg!” (tiếng Afrikaans: Đi! Đưa bà ấy đi!)
Người
đàn bà đẩy tôi vào sau cửa. Chị ta vừa đóng lại thì có một tiếng nổ dòn, rồi một
loạt tiếng súng, rồi im lặng, rồi có tiếng người nói nhỏ ở đâu đó, rồi tiếng
con chó của Vercueil sủa.
Tôi
cố mở cửa, nhưng người đàn bà giữ chặt tôi.
Tôi
nói “Nếu các người đánh nó, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho các người đâu”.
Chị
ta xoa dịu “Thôi được, chúng tôi sẽ gọi xe cứu thương cho bà”
Nhưng
xe cứu thương đã đến đó từ nãy rồi, đang đỗ bên đường. Mấy chục người từ các
nơi túm tụm đến, hàng xóm, người qua đường, trẻ già có, da đen da trắng có. Những
người từ lan can các nhà bên cạnh nhìn sang. Khi người nữ cảnh sát và tôi xuất
hiện ở cửa nhà, họ đã chở một xác người bọc kín chăn ra đường và đưa lên xe.
Rồi
họ bắt tôi trèo lên xe cứu thương. Một người đưa cánh tay đỡ tôi lên, nhưng một
viên cảnh sát nói “Khoan đã, để gọi xe cứu thương khác”.
Tôi
nói “Tôi không cần xe cứu thương khác”. Anh ta nhìn tôi, vẻ hiền lành, băn
khoăn. Tôi nói “Tôi muốn đi với nó” rồi định trèo lên xe. Tấm khăn trải giường
rơi xuống chân.
Anh
ta lắc đầu nói “Không”. Rồi ra hiệu cho xe đóng cửa.
Tôi
lẩm bẩm “Xin Chúa tha tội cho chúng con”. Tôi lại quấn khăn trải giường lên người,
đi bộ xuống phố Schooner, tránh xa đám đông. Tôi sắp đến đầu đường bỗng thấy chị
nữ cảnh sát chạy theo nói như ra lệnh “Bây giờ bà phải về nhà đi!” Tôi giận dữ
đáp “Không còn là nhà tôi nữa!” rồi đi tiếp. Chị ta níu lấy cánh tay tôi. Tôi
giằng ra. Chị ta nói bâng quơ “Sy s van kaar kop af” (tiếng Afrikaans:
Bà ấy đang điên), rồi bỏ đi.
Xuống
đến phố Buitenkant, tôi ngồi nghỉ dưới chân cầu vượt. Một đoàn xe chạy qua vào
thành phố. Không ai thèm nhìn tôi. Đầu tóc rối bù, lại quấn khăn trải giường
màu hồng quanh người, tôi có thể là một màn trình diễn trên phố Schoonder,
nhưng ở đây, giữa đống rác bẩn thỉu, tôi chỉ là một phần trong những chỗ tối
tăm của đô thị.
Bên
kia đường, một đôi nam nữ đang đi bộ, không biết tôi có nhận ra người đàn bà đó
không? Chị ta có phải là người mà Vercueil đã dẫn về nhà không? Hay tất cả phụ
nữ lang thang gần Khách sạn Avalon và Cửa hàng rượu Solly Kramer đều có chân cẳng
lều ngều như vậy? Người đàn ông đeo chiếc túi thắt trên vai không phải là
Vercueil.
Tôi
quấn chặt chiếc khăn trải giường và nằm xuống. Tôi có thể cảm thấy xe đi lại rầm
rập trên cầu làm rung đến tận xương. Thuốc đang còn ở nhà, còn nhà lại ở trong
tay người khác. Không có thuốc, liệu tôi còn sống nữa không? Không. Nhưng tôi
có muốn sống không? Tôi bắt đầu cảm thấy sự yên tâm bàng quan của một sinh vật
già nua, con vật cảm thấy đã gần chết nên lạnh lùng và từ từ bò vào cái hố dưới
đất mà ở đó mọi thứ sẽ chung đụng với nhịp đập của trái tim. Đằng sau cột xi
măng, ở một chỗ mà ba chục năm nay mặt trời chưa rọi đến, tôi nằm còng queo, nằm
nghiêng bên không đau, nghe cái đau có thể là tiếng đập của mạch máu.
Có
lẽ tôi đã ngủ quên. Thời gian đã trôi đi. Tôi mở mắt và thấy một đứa bé đang quỳ
cạnh tôi, tay mò vào dưới tấm khăn trải giường. Tay nó lần trên người tôi. “Không
có gì cho cậu đâu”, tôi định nói nhưng không mở miệng được. Nó chỉ khoảng mười
tuổi, đầu trọc, đi chân đất, vẻ mặt khắc khổ. Sau lưng nó còn hai đứa nhỏ tuổi
hơn. Tôi hé răng nói “Để tôi yên. Tôi đang bị bệnh, sẽ lây sang các cậu đấy”.
Chúng
từ từ lui ra như những con quạ, đứng đó chờ. Tôi cần đi tiểu. Tôi đành đái ngay
tại chỗ nằm. Lạy Chúa, lạy Chúa, cũng may mà tôi cứ nằm ì ra đó để cho mọi việc
tự nó giải quyết.
Bọn
trẻ lại đến gần. Tôi cứ chờ, mặc kệ cho chúng bâu vào. Tiếng xe cộ ngoài đường
kêu ro ro như một đàn ong ở tổ làm người tôi lâng lâng. Không gian đầy tiếng ù
ù. Hàng ngàn đôi cánh bay qua bay lại nhưng không đụng vào chỗ nào. Làm sao có
đủ không gian của chúng nhỉ? Không gian trên bầu trời dành cho linh hồn và những
kẻ ra đi chăng? Marcus Aurelius từng nói là những linh hồn ấy nhập vào nhau,
cháy lên và lại nhập vào nhau để trở về chu kỳ vĩ đại.
Chết
rồi lại chết. Tro tàn của đàn ong.
Một
góc khăn trải giường lật lên. Tôi chợt thấy ánh sáng, hai bên má bỗng thấy lạnh
vì nước mắt với trào ra. Ai nhét cái gì đó vào miệng tôi. Tôi ngậm chặt rẫy ra.
Cả ba đứa trẻ xúm đến đè lên người tôi. Có lẽ sau lưng chúng còn một bọn nữa.
Chúng định làm gì? Tôi càng dãy dụa chúng càng đè nặng hơn. Cổ họng tôi phát ra
tiếng òng ọc khô khan như tiếng xẻ gỗ. Bàn tay kia rụt lại. Tôi nói “Đừng…”
nhưng miệng đau không nói thành lời.
Tôi
định nói gì nhỉ? Đừng làm thế! Các cậu không thấy là tôi không có gì ư? Các cậu
không biết thương người ư? Thật vô nghĩa. Tại sao trên đời này phải có chuyện
thương người? Tôi nghĩ đến những con bọ hung, những con đen to có bướu trên
lưng đang yếu ớt dãy chết, đàn kiến kéo đến bò lên mình chúng, cắn vào những chỗ
mềm, khớp chân và mắt, xâu xé thịt con bọ.
Chúng
nhét vào miệng tôi cái que ngắn chừng một tấc, không phải cái gì khác. Que rút
ra rồi, miệng tôi còn dính đất.
Thằng
bé lại lấy đầu que cậy môi tôi. Tôi rụt lại và nhổ toẹt. Nó lẳng lặng đứng dậy,
co chân đá một cái, cát bụi tung bắn vào mặt tôi.
Một
chiếc xe đi qua, đèn chiếu vào mặt bọn trẻ. Chúng bỏ chạy về phố Buitenkant.
Chung quanh lại tối đen.
Những
chuyện đó xẩy ra thật không? Có đấy. Chả còn gì để nói nữa. Những chuyện đó xẩy
ra ở phố Breda, phố Schoonder, phố Vrede, cách đây một quãng. Trước đây một thế
kỷ bọn quý tộc ở Cape Town ra lệnh cho xây những ngôi nhà thật cao, thật to, để
chúng và con cháu ở đó mãi mãi, không tính trước cái ngày đám gà con núp bóng
chúng sẽ quay lại thống trị.
Đầu
óc tôi mung lung, hoang mang. Tôi rùng mình, ho liên hồi. Tôi không còn biết
mình đang ở đâu.
Rồi
có một vật gì ngửi mặt tôi. Nó là một con chó. Tôi né tránh nhưng nó lại liếm
vào ngón tay. Tôi đành mặc, nghĩ bụng còn có những thứ tệ hơn cái mõm và hơi thở
của con chó. Tôi để nó liếm mặt, liếm má, liếm những giọt nước mắt mằn mặn. Có
thể cho đó là những nụ hôn cũng được.
Hình
như có người cùng đi với con chó. Tôi nhận ra họ chăng? Đó là Vercueil chăng,
hay tất cả những kẻ lang thang ngoài phố đều có mùi mốc, mùi quần áo lót thối vứt
trong đống tro? Tôi rú lên “Ông Vercueil phải không?” Con chó thích quá cũng
kêu ư ử và dí mũi vào mặt tôi.
Một
que diêm bật lên. Đúng là Vercueil, đội mũ hẳn hoi. Anh ta hỏi “Ai để bà ở đây
thế?” Vòm miệng không còn vướng như lúc nãy, tôi đáp “Tự tôi đấy”. Cây diêm tắt.
Tôi lại ứa nước mắt. Con chó liếm hết ngay.
Tôi
không ngờ Vercueil lưng còng và ngực lép kẹp như chim mòng biển lại có thể khoẻ
thế. Anh ta nhấc tôi lên cùng với chiếc khăn ướt và bế đi. Tôi nghĩ bụng đã bốn
chục năm kể từ ngày tôi được người đàn ông bế đi như thế này. Cái bất hạnh của
người đàn bà to lớn. Câu chuyện sẽ kết thúc như thế này chăng: được đôi tay khoẻ
mạnh bế đi qua bãi cát, qua những chỗ nông, qua những ngọn sóng lớn rồi đi vào
những khoảng tối đen sâu thẳm?
Chúng
tôi đi khỏi cầu vượt trong im lặng lạ kỳ. Có thể chịu đựng mọi sự bất ngờ như vậy
được bao lâu nữa? Cái đau biến đi đâu rồi? Có phải cái đau đã khiến tôi vui hơn
không? Tôi bảo anh ta “Đừng quay lại phố Schoonder nữa”.
Chúng
tôi đi dưới ánh đèn đường. Tôi thấy mạch máu trên cổ anh ta căng lên, nghe anh
ta thở dốc. Tôi nói “Bỏ tôi xuống đây một lúc”. Anh ta bỏ tôi xuống rồi đứng
nghỉ. Bao giờ thì anh ta cởi áo và khoe đôi vai to rộng?
Anh
ta bế tôi lên phố Buitenkant, qua phố Vrede, phố hoà bình, bước đi chậm hơn, đi
dò từng bước vào khoảng rừng tối. Qua các cành cây, tôi ngước mắt nhìn các vì
sao trên trời.
Anh
ta đặt tôi xuống.
Tôi
nói rất thật tình “Tôi rất mừng lại thấy anh”. Rồi tôi nói tiếp “Trước lúc anh
đến, tôi bị bọn trẻ tấn công. Tấn công, hay ăn hiếp, hay thăm dò, cũng chả biết
nữa. Vì thế tôi thấy quái lạ. Cũng chẳng hiểu sao chúng lại thọc que vào miệng
tôi. Chúng làm thế thì thích thú gì cơ chứ?”
Anh
ta nói “Chúng muốn cậy răng vàng của bà đấy. Chúng đem đến nhà cầm đồ bán lấy
tiền”.
“Răng
vàng ư? Quái nhỉ. Tôi làm gì có răng vàng. Tôi lấy răng ra cho anh xem đây này”.
Anh
ta mò tìm trong bóng tối chiếc hộp giấy đã gập mỏng, trải ra đất và giúp tôi nằm
xuống. Rồi anh ta không ngần ngại, từ từ nằm quay lưng vào tôi. Con chó chen
vào giữa chân hai người.
Tôi
hỏi “Anh có cần đắp thêm mảnh khăn này không?”
-
Tôi không sao.
Thời
gian trôi.
Tôi
khẽ nói “Xin lỗi, tôi khát lắm. Ở đây có nước không nhỉ?”
Anh
ta đứng dậy, lát sau cầm về một chai nước. Tôi uống thử, đó là vang ngọt, trong
chai còn một nửa. Anh ta nói “Tôi chỉ có thế”. Tôi uống vào, không thấy đỡ
khát, nhưng các vì sao trên trời bắt đầu quay lông bông. Mọi thứ như xa dần,
mùi đất ẩm lạnh, người đàn ông bên cạnh tôi, và thân xác tôi. Như con cua đã
lâu ngày, mệt mỏi, gấp càng lại, cả cái đau trong người tôi cũng ngủ nốt. Tôi lại
chìm vào bóng tối.
Tôi
tỉnh dậy đã thấy anh ta quay người quàng tay lên cổ tôi. Tôi có thể gỡ ra nhưng
không muốn làm cho anh ta khó chịu. Ngày sáng dần ra, tôi vẫn nằm không cựa quậy,
mặt kề mặt anh ta. Anh ta giật mình, mở choàng mắt. Tôi khẽ nói “Tôi vẫn nằm
đây”. Anh ta lại nhắm mắt.
Tôi
chợt nghĩ: giờ này đây, ai là người tôi biết rõ hơn hết trong tất cả các sinh vật
trên trái đất? Anh ta chứ ai. Tôi biết từng sợi râu anh ta, từng vết nhăn trên
trán anh ta. Anh ta chứ không phải con đâu. Vì lúc này anh ta đang ở đây, bên cạnh
mẹ.
Tha
lỗi cho mẹ. Thời gian rất ngắn ngủi, mẹ phải tin ở trái tim mẹ và nói ra sự thật.
Mẹ chẳng nhìn thấy gì, chẳng biết gì, sự thật đem mẹ đi đâu mẹ sẽ đi đó.
Tôi
khẽ hỏi “Anh có thức không đấy?”
-
Có.
Tôi
nói “Bây giờ hai thằng bé ấy đã chết rồi. Chúng giết cả hai đứa. Anh có biết
chuyện ấy không?”
-
Tôi biết.
-
Anh biết ở nhà đã xảy ra chuyện gì không?
-
Có.
-
Tôi nói lại anh có nghe không?
-
Nói đi.
-
Thế này nhé. Hôm thằng Bheki chết, tôi gặp người anh của Florence, anh ruột hay
anh họ gì chẳng biết. Ông ta là người có học. Tôi bảo ông ta rằng tôi mong
chúng đừng có dính vào – gọi là gì nhỉ? – vào đấu tranh. Tôi bảo “Nó chỉ là đứa
trẻ, chưa sẵn sàng được. Nó không bao giờ nên vì thằng bạn mà dính vào chuyện ấy.
“Sau
đó tôi lại nói chuyện với ông ta trên điện thoại. Tôi thành thật nói với ông ta
điều tôi suy nghĩ về tình đồng chí mà bây giờ hai đứa đã phải chết. Tôi gọi đó
là không khí thần bí của cái chết. Tôi trách những người thân Florence và ông
ta đã chẳng làm gì để khuyên chúng nên thôi đi.
“Ông
ta lịch sự lắng nghe tôi nói, bảo là tôi có quyền góp ý kiến. Nhưng tôi chẳng
làm thế nào để ông ta nghĩ lại được.
“Nhưng
bây giờ tôi tự hỏi tôi có quyền gì mà có ý kiến về tình đồng chí hay bất cứ cái
gì khác chứ? Tôi có quyền gì mà mong rằng Bheki và bạn nó tránh xa những chuyện
rắc rối? Hình như đó chỉ là ý kiến rơi vào khoảng không, ý kiến chẳng làm ai
xúc động, chẳng có nghĩa gì. Đã là ý kiến thì phải có người khác nghe, cân nhắc,
không phải vì lễ độ mà nghe đâu. Mà muốn cho người ta cân nhắc thì ý kiến phải
có sức nặng. Ông Thabane không cân nhắc điều tôi nói. Nó không có sức nặng gì với
ông ta. Ngay cả Florence cũng không nghe tôi. Với Florence thì những gì tôi
nghĩ trong đầu hoàn toàn chỉ là sự bàng quan mà thôi, tôi biết thế lắm”.
Vercueil
đứng dậy, ra sau cây đứng đái. Rồi tôi ngạc nhiên thấy anh ta quay về và lại nằm
xuống. Con chó chúi mũi vào giữa hai chân anh ta. Tôi thè lưỡi liếm chỗ đau chảy
máu trên miệng.
Tôi
nói “Tôi vẫn không thay đổi ý kiến. Tôi rất ghét những lời kêu gọi hy sinh để kết
thúc bằng một loạt những đổ máu và chết trong đống bùn. Chiến tranh không bao
giờ đúng như nó vẫn giả bộ làm ra thế. Cạo sạch cái bề mặt đi, anh sẽ thấy rõ
ràng những người gài tống bọn trẻ vào chỗ chết nhân danh một thứ trừu tượng nào
đó. Dù cho ông Thabane nói gì (tôi không trách ông ta, tương lai đến bằng cách
trá hình, nếu nó trần trụi khi đến thì ta sẽ phải kinh hoàng với những gì thấy
được) thì đó vẫn là chiến tranh của người già chống người trẻ. Tự do hay là chết!
Bheki và các bạn nó hét lên như vậy. Những lời của ai thế? Không phải của chúng
nghĩ ra đâu. Tự do hay là chết! Tôi tin rằng hai đứa con gái nhỏ kia cũng nhắc
lại câu đó trong giấc ngủ. Không! Tôi muốn nói: hãy tự cứu lấy mình đi!
“Ông
Vercueil, tiếng nói thật sự khôn ngoan là của ai? Tôi chắc là của tôi. Nhưng
tôi là ai? Tôi là ai mà có tiếng nói được chứ? Làm sao tôi có thể vinh dự mà bảo
chúng quay lưng lại với lời kêu gọi ấy được? Tôi có quyền gì ngoài việc ngồi
vào một góc và ngậm miệng lại. Tôi không có tiếng nói. Tôi đã mất nó từ lâu rồi.
Có lẽ tôi chưa bao giờ có tiếng nói. Đúng thế đấy. Còn lại là phải im lặng.
Nhưng với tình hình này – dù là thế nào – tôi vẫn phải tiếp tục với tiếng nói
không phải tiếng nói. Cứ phải thế thôi.
Vercueil
mỉm cười chăng? Anh ta giấu mặt. Tôi vẫn nói tiếp, nói rin rít bằng cái miệng
không răng của tôi.
“Trước
đây đã lâu có một tội ác. Bao giờ tôi cũng không biết, nhưng chắc chắn là trước
năm 1916. Lâu nhưng tôi sinh ra vào cái thời đó. Nó là một phần di sản, một phần
của tôi, và tôi là một phần của nó.
“Như
mọi tội ác khác, nó có cái giá của nó. Tôi không nghĩ cái giá đó phải trả bằng
ô nhục, bằng cuộc sống ô nhục trong cái chết ô nhục, cái chết trong một góc tối
tăm, không ai thương xót. Tôi chấp nhận cái đó. Tôi không định tách riêng mình
ra. Tuy không phải tôi ác tôi yêu cầu người ta phạm, nhưng người ta nhân danh
tôi mà phạm tội ác đó. Thỉnh thoảng tôi phát điên khi những người làm cái việc
bẩn thỉu – anh đã thấy đó, một thứ điên ngu ngốc đáng hổ thẹn – nhưng rồi tôi lại
chấp nhận cho nó sống trong tôi. Khi điên lên tôi muốn chúng chết đi, muốn cả
tôi chết đi nữa. Nhân danh vinh dự. Một khái niệm vinh dự về vinh dự. Honesta
mors (tiếng Latin: Một cái chết trung thực).
“Ông
Vercueil, tôi chẳng biết gì về tự do hết. Tôi và Bheki và bạn nó cũng chẳng biết
gì. Có lẽ tự do luôn luôn chỉ là cái người ta không tưởng tượng được. Tuy nhiên
hễ thấy không tự do là ta biết ngay, phải thế không? Bheki không tự do, và nó
cũng biết thế. Anh không tự do. Ít nhất là không tự do trên trái đất này, tôi
cũng vậy. Tôi sinh ra là nô lệ và chắc chắn sẽ chết như một tên nô lệ. Một cuộc
sống trong xiềng xích, một cái chết trong xiềng xích, đó là một phần của cái
giá phải trả, không được phàn nàn, thắc mắc.
“Cái
gì tôi không biết, cái gì tôi không biết – anh đã nghe thấy nhé – cai giá phải
trả còn cao hơn nữa. Tôi đã tính nhầm. Sai lầm từ đâu mà đến? Nó chẳng liên
quan gì đến vinh dự, đến cái khái niệm mà tôi đã phải vất vả bám vào nó, bằng
giáo dục, bằng đọc sách, tất cả những cái mà người có vinh dự chẳng thấy đau đớn
trong tâm hồn. Tôi đã luôn luôn phấn đấu cho vinh dự, cho vinh dự của riêng
mình, dùng ô nhục làm kẻ hướng dẫn. Chừng nào còn thấy hổ thẹn thì tôi biết là
mình đã không rơi vào nhục nhã. Hổ thẹn có tác dụng như hòn đá thử vàng, nó
luôn luôn có mặt, là một thứ để anh có thể trở lại yêu quý một người mù, để biết
mình đang ở đâu. Còn lại thì tôi tránh xa hổ thẹn, không sa vào nó nữa. Hổ thẹn
không bao giờ có thể trở thành cái thú hổ thẹn được. Nó luôn luôn cắn rứt tôi.
Tôi không tự hào về nó, mà xấu hổ vì nó. Chỉ là sự hổ thẹn của riêng tôi thôi.
Nó là tro bụi trong miệng tôi hết ngày này sang ngày khác, không bao giờ hết
mùi vị của tro bụi được.”
Tôi
nói “Ông Vercueil, điều tôi nói sáng nay là sự thú tội, tôi biết phải thú tội
như thế nào, không giữ lại điều gì bí mật. Tôi vốn là người tốt, tôi tự do thú
tội. Bây giờ tôi vẫn là người tốt. Đây là thời buổi gì mà làm người tốt vẫn
chưa đủ?
“Điều
tôi chưa tính toán được có lẽ phải đòi hỏi nhiều hơn nữa mới là tốt. Vì đất nước
này có rất nhiều người tốt. Chúng ta chỉ thuộc loại hai xu, gần như tốt mà
thôi. Điều mà thời đại đòi hỏi rất khác với cái tốt thường tình. Thời đại đòi hỏi
chủ nghĩa anh hùng cơ. Đó là những chữ mà nói ra tôi thấy lạ miệng thế nào ấy.
Tôi ngờ rằng trước đây tôi đã dùng những chữ đó, thậm chí còn giảng chúng nữa.
Tại sao không chứ? Có lẽ vì tôn trọng. Có lẽ vì hổ thẹn. Như ngắm nhìn người
đang cởi truồng vậy. Lẽ ra trong bài giảng tôi đã phải dùng những chữ như cương
vị anh hùng. Người anh hùng với cương vị anh hùng. Người anh hùng là hình dáng
trần truồng ở thời cổ đấy”.
Chợt
nghe Vercueil ọ ẹ trong cổ. Tôi nhổm lên nhìn và thấy má anh ta sần sùi và có
lông ở lỗ tai. Tôi khẽ gọi “Ông Vercueil”. Anh ta không động đậy. Ngủ ư? Giả bộ
ngủ ư? Anh ta nghe tôi nói được những gì? Đã nghe tôi nóii về chuyện tốt bụng
và chủ nghĩa anh hùng chưa? Về danh dự và hổ thẹn chưa? Nếu không nghe thì những
điều tôi thú nhận có còn là sự thật không? Anh nghe tôi nói không, hay tôi đã
làm anh ngủ rồi?
Tôi
đi ra sau bụi cây. Chung quanh chim hót vang. Có ai mà nghĩ rằng chim chóc còn
sống được ở ngoại ô như thế? Y như Arcady vậy. Chả trách Vercueil và các bạn của
anh ta thích sống ngoài trời. Có một mái nhà tốt làm gì nếu không phải chỉ để
Vercueil và các đồng chí của anh ta vào tránh mưa.
Tôi
lại nằm xuống cạnh anh ta, chân tôi lạnh và dính bùn. Lúc này trời đã sáng hẳn.
Chúng tôi nằm trên chiếc hộp giấy trải rộng ở chỗ không người, chắc ai đi qua
cũng trông thấy. Chúng tôi là thế trong con mắt các thiên thần, những người sống
trong ngôi nhà kính, mọi hành động đều trần trụi. Trái tim chúng tôi cũng trần
trụi, đập trong những bộ ngực bằng kính. Tiếng chim hót dội xuống như mưa.
Tôi
nói “Sáng nay tôi thấy dễ chịu hơn. Nhưng có lẽ lúc này nên về nhà thôi. Dễ chịu
thường báo hiệu rằng tôi sẽ đau nặng hơn”.
Vercueil
ngồi dậy, cầm mũ, đưa ngón tay dài cáu bẩn lên gãi đầu. Con chó ở đâu nhảy đến
chạy theo. Vercueil gấp miếng bìa cứng lại, đem giấu vào bụi cây.
Tôi
nói bâng quơ “Anh có biết rằng tôi bị cắt một bên vú không?”
Anh
ta sững người, tỏ vẻ khó chịu.
-
Tất nhiên bây giờ tôi lấy làm tiếc. Tiếc là đã có vết. Y như định bán một thứ
bàn ghế trong nhà nhưng đã có vết hoặc cháy. Anh có thể bảo chiếc ghế đó còn rất
tốt, nhưng người ta không thích. Không ai thích đồ đạc đã có vết. Đây là tôi
nói đến cuộc sống của tôi. Có thể nó không tốt lắm nhưng nó vẫn là cuộc sống,
không phải là cuộc sống nửa vời. Tôi nghĩ là sẽ bán nó đi hoặc tiêu nó đi để cứu
vãn danh dự. Nhưng trong tình trạng như hiện nay thì ai mà chấp nhận được? Y
như đem bán tiền cổ Hy lạp vậy. Tiền xu có thể là rất tốt ở nơi khác, còn ở đây
thì không. Vết của nó khíến người ta ngờ vực.
-
Nhưng tôi chưa hoàn toàn bỏ cuộc đâu. Tôi sẽ còn đi đây đi đó tìm cách làm một
chuyện gì khác. Anh có ý kiến gì không?
Vecueil
đội mũ, kéo vành cẩn thận.
Tôi
nói “Tôi rất muốn mua cho anh chiếc mũ mới”.
Anh
ta mỉm cười. Tôi khoác tay anh ta, từ từ đi dọc phố Vrede.
Tôi
nói “Để tôi kể lại giấc mơ cho anh nghe. Người trong mơ của tôi không đội mũ,
nhưng tôi nghĩ người đó là anh. Tóc anh ta dài và bóng, chải lật ra đàng sau”.
Tôi không nhắc đến chỗ tóc dài bóng nhưng bẩn, vắt ra sau lưng như đuôi chuột.
“Chúng
tôi ra biển. Anh ta dạy tôi bơi. Anh ta giữ cho tôi nằm ngang trên mặt nước và
đạp chân. Tôi mặc áo tắm dệt kim, loại áo ngày xưa, màu xanh nước biển. Lúc ấy
tôi chỉ là đứa trẻ, vả lại trong giấc mơ thì mọi người chúng ta đều là trẻ con
hết.
“Anh
ta kéo tôi ra xa, chăm chăm nhìn tôi. Mắt anh ta cũng giống mắt anh. Biển không
có sóng, chỉ có những đợt lăn tăn cuộn vào, sáng lấp lánh. Thực ra nước biển
cũng trơn như dầu. Người anh ta nổi trên mặt nước như có dầu bám chung quanh.
Tôi nghĩ bụng đó là dầu cá sardines. Tôi là con cá sardine, anh ta đem tôi ngâm
vào dầu cá. Tôi muốn bảo Quay về đi, nhưng không dám mở miệng, sợ dầu tràn vào
phổi, tôi không có can đảm chết đuối trong dầu”.
Tôi
ngừng lại xem anh ta có nói gì không, nhưng anh ta vẫn im lặng. Chúng tôi rẽ
vào phố Schoonder.
Tôi
nói “Cố nhiên tôi chỉ ngẫu nhiên kể thế thôi. Nhắc lại giấc mơ bao giờ cũng có
nghĩa là muốn thực hiện điều gì. Nhưng vấn đề là điều gì”.
“Ngày
đầu khi thấy anh sau nhà xe cũng là ngày tôi được tin không hay về trường hợp của
tôi. Tin rất không hợp. Tôi tự hỏi không biết anh có phải là – xin lỗi phải
dùng từ này – có phải là thiên thần đến chỉ đường cho tôi không. Tất nhiên lúc
đó anh không phải thế, tôi biết chứ. Nhưng đó chỉ mới là một nửa câu chuyện
thôi, phải thế không? Chúng ta ai cũng chỉ nhận thức được một nửa và sáng tạo
cũng chỉ được một nửa.
“Rồi
tôi tiếp tục kể lại câu chuyện anh chỉ đường cho tôi theo. Tôi tự nhủ nếu anh
không nói lời nào có nghĩa là thiên thần không có gì để nói. Thiên thần đi trước,
người đàn bà theo sau. Mắt thiên thần mở, mắt người đàn bà nhắm, vì chị ta còn
chìm đắm trong giấc ngủ trần tục. Vì thế tôi vẫn quay về theo anh, nhờ anh chỉ
dẫn, giúp đỡ”.
Cửa
trước khoá, nhưng cổng vào sân mở toang. Những mảnh kính vỡ chưa quét sạch, cửa
vào phòng Florence còn hé một cánh. Tôi cẩn thận bước chậm, chưa dám nhìn vào
trong phòng.
Cửa
bếp không khóa. Họ không tìm thấy chìa.
Tôi
bảo Vercueil “Vào đây đã”.
Ngôi
nhà vẫn như cũ mà không còn như cũ. Đồ đạc trong bếp bị xê dịch. Chiếc ô của
tôi treo ở chỗ tôi chưa treo bao giờ. Ghế dài bị chuyển đi, để lại một vệt trên
thảm. Nhất là có mùi gì rất gắt tôi không thể xác định được. Họ để lại dấu vết ở
mọi chỗ, không chừa thứ gì. Tôi chợt nhớ đến hồ sơ trên bàn, các trang giấy đã
viết. Có lẽ họ cũng đã xem thư, ngón tay vấy máu của họ đã lật các trang thư,
những con mắt vô tình lướt qua những lời thô kệch ấy. Tôi bảo Vercueil “Anh đưa
tôi lên gác đi”.
Hồ
sơ cuối cùng tôi viết đã đóng lại, nay bị mở. Ổ khoá ở ngăn tài liệu bị đập vỡ.
Nhiều chỗ trên kệ sách trống hoác.
Khoá
ở hia phòng không dùng đến cũng bị phá.
Họ
đã lục soát tủ và các ngăn kéo.
Không
còn thứ gì họ không đụng đến. Y như vụ họ đến thăm nhà lần trước. Lục lọi chỉ
là cái cớ. Mục đích của họ là sờ vào mọi chỗ, đụng đến mọi chỗ, bằng một tinh
thần hiểm ác. Chẳng khác gì một cuộc hăm doạ, một cách bôi bẩn người đàn bà.
Tôi
quay sang Vercueil không biết nói gì, ruột gan rối bời.
Anh
ta nói “Có ai ở dưới nhà”.
Ra
đầu cầu thang, chúng tôi nghe có người đang nói chuyện điện thoại.
Bỗng
không thấy nói nữa. Một người trẻ tuổi mặc đồng phục xuất hiện ở hành lang gật
đầu chào chúng tôi.
Tôi
nói xuống “Anh làm gì ở nhà chúng tôi thế?”
Anh
ta vui vẻ đáp “Kiểm tra thôi. Chúng tôi không muốn người lạ vào đây.” Anh ta nhặt
mũ áo và khẩu súng. Hay là vừa rồi tôi ngửi thấy mùi súng? Anh ta nói “Tám giờ,
các thám tử sẽ đến đây. Tôi ra ngoài chờ”. Rồi anh ta mỉm cười, làm như vừa
giúp đỡ tôi một việc, chờ tôi cám ơn.
Tôi
bảo Vercueil “Tôi phải đi tắm cái đã”.
Nhưng
tôi không tắm. Tôi đóng cửa phòng ngủ, uống hai viên thuốc đỏ, rồi nằm xuống,
run khắp người, run như chiếc lá trong cơn giông. Người tôi lạnh toát nhưng
không phải run vì lạnh.
Một
phút sau tôi tự nhủ: lúc này chớ có tan ra từng mảnh, chỉ nên nghĩ đến phút sau
thôi.
Dần
dần tôi hết run.
Tôi
nghĩ bụng: con người là sinh vật duy nhất có một phần của đời mình không thể biết
tương lai ra sao vì nó chỉ như cái bóng lớn lởn vởn trước mặt. Luôn luôn đuổi bắt
lấy cái bóng ấy, sống trong hình ảnh của hy vọng. Nhưng tôi không thể có quyền
gì để được làm con người. Tôi phải là cái gì bé nhỏ hơn, mù quáng hơn, sát mặt
đất hơn.
Có
tiếng gõ cửa. Vercueil bước vào, theo sau là viên cảnh sát hôm qua khoác áo
lông hươu nhưng bây giờ đã mặc áo đeo ca vát. Người tôi lại run lên. Anh ta ra
hiệu cho Vercueil đi ra ngoài. Tôi ngồi dậy bảo “Ông Vercueil, ông đừng đi”, rồi
quay sang nói với viên cảnh sát “Ông có quyền gì vào nhà tôi?”
Anh
ta không tỏ vẻ gì khác lạ “Chúng tôi lo cho bà. Hôm qua bà đi đâu?” Tôi không
trả lời. “Bà Curren, thật bà không sao chứ?”
Tuy
tôi đã nắm chặt tay nhưng người vẫn run như muốn co quắp. Tôi hét lên “Tôi
không sao. Chỉ có anh là sao thôi.”
Anh
ta không chột dạ, trái lại anh ta như khuyến khích tôi nói nữa.
Tôi
nghĩ bụng anh liệu đấy! Họ sẽ buộc tội anh, sẽ bảo anh là điên và bắt anh đi!
Tôi
bình tĩnh hỏi lại “Anh muốn gì ở đây?”
-
Tôi chỉ muốn hỏi vài câu. Bà làm thế nào mà gặp thằng Johannes ấy được?
Johannes.
Đó là tên thật của nó ư? Chắc chắn là không.
-
Nó là bạn của thằng con người giúp việc cho tôi. Bạn thôi.
Anh
ta rút túi lấy chiếc máy ghi âm nhỏ để lên giường cạnh tôi.
-
Thế con trai người giúp việc cho bà đâu rồi?
-
Nó chết và chôn rồi. Anh biết điều đó quá đi chứ.
-
Sao nó chết?
-
Nó bị bắn ở khu nhà lụp xụp.
-
Bà còn biết đứa nào khác nữa không?
-
Đứa nào khác nữa?
-
Các bạn nó.
-
Hàng nghìn, hàng triệu. Anh không thể đếm hết được.
-
Ý tôi nói là những đứa khác trong chi bộ ấy. Còn có đứa nào khác đến ở nhờ nhà
bà không?
-
Không.
-
Bà có biết chúng làm thế nào mà có vũ khí không?
-
Vũ khí nào?
-
Súng lục ấy. Ba ngòi nổ ấy.
-
Tôi chẳng biết gì về ngòi nổ hết, cũng không biết ngòi nổ là thế nào. Còn súng
lục là của tôi.
-
Chúng nó lấy của bà ư?
-
Tôi cho chúng mượn. Không phải tất cả bọn chúng. Chỉ cho thằng John mượn thôi.
-
Bà cho nó mượn súng? Khẩu súng là của bà ư?
-
Phải.
-
Tại sao bà lại cho nó mượn súng?
-
Để nó tự vệ chứ sao.
-
Bà Curren, để nó tự vệ chống lại ai?
-
Để nó tự vệ khi bị tấn công.
-
Bà Curren, đó là loại súng gì? Bà có thể cho xem giấy phép được không?
-
Tôi chẳng biết loại súng gì. Tôi có nó từ lâu rồi, trước khi người ta làm ầm ĩ
về chuyện giấy phép nữa kia.
-
Bà có chắc là đã đưa cho nó không? Bà biết đây là chúng ta đang nói về chuyện
có thể phạm tội đấy nhé.
Viên
thuốc bắt đầu tác động. Lưng tôi đã bớt đau, bàn tay đã thoải mái hơn, chân trời
bắt đầu mở rộng.
Tôi
nói “Anh thật sự muốn tiếp tục với câu chuyện vô nghĩa này phải không?” Rồi tôi
ngả lưng vào gối, nhắm mắt lại. Đầu óc tôi quay cuồng “Chúng ta đang nói chuyện
về những người đã chết. Các anh chẳng thể làm gì được với họ nữa. Họ đã an toàn
rồi. Các anh đã giải quyết rồi. Việc gì còn phải lo xét xử nữa? Sao không khép
vụ án lại đi?”
Anh
ta cầm máy ghi âm loay hoay một chút, rồi để xuống gối nói “Tôi chỉ kiểm tra lại
thôi”.
Tôi
giơ tay gạt phăng cái máy ghi âm. Anh ta kịp chụp lại trước khi nó rơi xuống
sàn.
Tôi
nói “Các anh đã soát giấy tờ riêng của tôi rồi. Đã lấy đi những cuốn sách của
tôi nữa. Phải trả lại cho tôi. Trả hết mọi thứ. Những thứ đó không liên quan gì
đến các anh hết”.
-
Bà Curren, chúng tôi không nuốt sách của bà đâu. Cuối cùng bà sẽ được lấy lại tất
cả.
-
Tôi không muốn để đến cuối cùng. Tôi muốn ngay bây giờ. Những thứ đó là của
tôi, là của riêng tôi.
Anh
ta lắc đầu. “Bà Curren, đó không phải là vật riêng. Bà cũng biết thế. Chẳng còn
gì là của riêng hết”.
Tôi
bắt đầu mệt, không muốn nói gì nữa. Tôi gắt “Mặc tôi”.
-
Xin cho hỏi thêm vài câu. Đêm qua bà ở đâu?
-
Đi với ông Vercueil.
-
Đây là ông Vercueil chứ?
Tôi
cố mở mắt, lẩm bẩm “Phải”.
-
Ông Vercueil là ai thế? – rồi một giọng khác hẳn. “Wie is jy?” (tiếng
Afrikaans: Anh là ai?)
-
Ông Vercueil săn sóc tôi. Ông Vercueil là cánh tay phải của tôi. Ông Vercueil,
ông lại đây.
Tôi
giơ tay ra chạm vào ống quần anh ta, rồi chạm vào tay, bàn tay có những ngón
khoằm. Tay tôi tê dại nhưng cố nắm chặt lấy.
-
“In Godsnaam” (tiếng Afrikaans: Nhân danh Chúa), một thám tử đứng ở đâu đó lên
tiếng. Nhân danh Chúa! Anh ta nói thế là sao nhỉ? Không tán thành hay chửi hai
người chúng tôi? Tôi rời tay, lui ra xa.
Tôi
chợt nghĩ đến một từ: Thabanchu, hay Thaba Nchu. Tôi cố tập trung. Chín chữ đó đảo
lại có nghĩa gì nhỉ? Tôi thử đặt chữ b lên đầu xem sao, nhưng rồi tôi ngủ thiếp
đi.
Tôi
tỉnh lại, vừa khát nước, vừa mệt, người đau như dần. Mặt đồng hồ nhìn tôi nhưng
tôi không có ý niệm vẽ kim ngắn kim dài. Căn nhà im lặng như nhà hoang.
Thabanchu:
banch là cái gì? Hay bath? Tôi kéo tấm khăn bọc quanh người. Tôi có nên đi tắm
không đây?
Nhưng
đôi chân không đưa tôi vào phòng tắm. Tôi vịn tay vào thành lan can, cúi xuống
lẩm bẩm. Tôi xuống nhà gọi số điện ở Guguletu. Chuông reo mãi, cuối cùng có một
bé gái nghe điện. Tôi hỏi “Ông Thabane có đấy không?” “Không”. Vậy cho tôi nói
chuyện với bà Mkubuleki, à không phải bà Mkubuleki, Mkubukeli cơ. “Vâng”. “Cháu
là ai thế?” “Cháu là Lily”. Lee-lee. “Nhà có mình cháu thôi sao?” “Còn em cháu
nữa”. “Em cháu mấy tuổi?” “Em cháu lên sáu”. “Còn cháu mấy tuổi?” “Cháu mười tuổi”.
“Lily, cháu có thể nhắn lại cho bà Mkubukeli được không?” “Được”. “Đây là bác
nói về ông anh bà ấy, ông Thabane. Bảo bà ấy dặn ông Thabane nên cẩn thận. Tên
tôi là Curren. Cháu ghi lại đi. Số điện của tôi đây”. Tôi đọc số, đánh vần tên.
Bà Curren. Mấy chữ đó đảo lại để chỉ cái gì?
-
Vercueil
gõ cửa bước vào nói “Bà muốn ăn gì không?”
-
Tôi không đói. Còn anh tìm được cái gì ăn thì tùy anh.
Tôi
muốn ngồi một mình. Nhưng anh ta chằm chằm tò mò nhìn tôi. Tôi ngồi trên giường,
tay đeo găng, bút giấy để trên đùi. Suốt nửa giờ, tôi ngồi nhìn mặt giấy không
viết được chữ nào.
Tôi
nói “Tôi chờ cho tay ấm lên đã”.
Nhưng
không phải vì tay cóng mà không viết được. Chính là vì mấy viên thuốc tôi đã uống
quá liều. Chúng như những đám khói trong người tôi. Tôi nuốt vào, chúng tuôn ra
một đám sương mù trong bụng, sương mù của diệt vong. Tôi không thể vừa uống thuốc
vừa tiếp tục viết được. Thế là không đau thì không viết được, một thứ luật lệ
đáng sợ. Ngoài ra, sau khi tôi uống thuốc, chẳng còn gì đáng sợ nữa, mọi thứ đều
không đáng quan tâm, đều như nhau hết.
Dù
sao mẹ vẫn viết. Trong đêm yên lặng như chết, Vercueil ngủ dưới nhà, mẹ viết
thư này để con biết thêm về thằng “John”, thằng bé bất hạnh mà mẹ đã quen nó từ
bao giờ. Mẹ muốn nói để con biết, dù mẹ chẳng ưa gì nó, nhưng nó vẫn hiện rõ
trước mặt mẹ, hiện lên sắc nét hơn cả Bheki nữa kia. Nó theo mẹ hoặc mẹ theo
nó, hoặc theo dấu vết của nó. Lúc đó là nửa đêm nhưng cũng là bình minh cuối
cùng của nó. Mẹ ngồi trên giường nhưng mẹ cũng ngồi ở trong phòng Florence,
phòng chỉ có một cửa sổ và một cửa ra vào, không có đường thoát nào khác. Ngoài
kia họ đang chờ, cúi lom khom như đám thợ săn, chờ tặng cái chết cho thằng bé.
Nó giữ trong mình khẩu súng lục, chuẩn bị chiến đấu với bọn thợ săn. Đó là bí
quyết lớn nhất của nó và của Bheki, bí quyết sẽ làm chúng trở thành người lớn,
còn mẹ đứng bên hoặc lảng vảng đâu đó. Nó kẹp ổ quay khẩu súng lục giữa hai đầu
gối, vẩy lên vẩy xuống. Nó nghe tiếng thì thầm bên ngoài, mẹ cũng nghe với nó.
Nó sẵn sàng với làn khói làm nó tắc thở, với cú đá đạp tung cửa, với thác lửa sẽ
cuốn nó đi. Lúc đó nó đã sẵn sàng giơ súng bắn một phát vào giữa trái tim của
ánh sáng.
Mắt
nó không chớp, chăm chăm nhìn ra cánh cửa nó sắp từ bỏ cuộc đời này. Miệng nó
khô, nhưng nó không sợ. Tim nó đập đều đều như nắm đấm trong ngực khép vào lại
mở ra.
Mắt
nó mở, mắt mẹ dù đang viết cũng nhắm lại. Mẹ nhắm mắt để được nhìn cho kỹ.
Giữa
khoảng thời gian này không có thời gian, mặc dù tim nó đập với thời gian. Mẹ ngồi
giữa đêm trong phòng, nhưng mẹ cũng ngồi với nó mọi lúc, như mẹ vẫn lảng vảng
bên con ở bên kia biển rộng.
Thời
gian lảng vảng nhưng không phải là vô tận. Thời gian hiện tại chỉ là tạm đình
trước khi thời gian trở lại với cánh cửa bật mở và ở đây, trước hết là nó, rồi
đến mẹ, sẽ đối mặt với ánh sáng trắng chói loà.
➖➖➖
Nhận xét
Đăng nhận xét