Nuôi thù (2) - Kenzaburō Ōe
2024-07-13
Nuôi
thù (2)
Kenzaburō
Ōe
(Giải
Nobel Văn học 1994)
Dịch giả: Diễm Châu
Phần 2
SÁNG
HÔM SAU CHA LẲNG LẶNG ĐÁNH thức tôi dậy. Bấy giờ mới hồng đông. Một thứ nắng gắt
pha lẫn với màu xám nhờ nhờ len qua từng kẽ hở ở những tấm vách ván căn nhà chứa
đồ. Lúc nuốt vội bữa ăn sáng lạnh tanh tôi hãy còn ngái ngủ. Cha, súng trên
vai, cái gói cơm trưa thắt ngang hông, nhìn tôi ăn với đôi mắt một màu vàng đục
thiếu ngủ. Chợt tôi nhận thấy kẹp giữa hai đầu gối của người có một bó chặt những
da lông chồn quấn trong một cái sắc gai rách. Tôi nín thở — thế ra người sắp ra
tỉnh. Thế nào người cũng trình sở chuyện thằng mọi đen.
Bao
nhiêu câu hỏi xoắn xít cuốn lên cổ họng tôi không khéo dám làm tôi chậm bữa. Cứ
trông cái cằm bành bạnh ra của người đưa đi đưa lại dưới lớp râu rậm và cứng
tôi cũng biết bữa nay người bẳn tính và thần kinh căng thẳng vì thiếu ngủ. Tối
hôm trước, cơm nước xong người thay đạn mới rồi đi gác đêm.
Em
tôi hãy còn nằm thiêm thiếp, đầu rúc vào cái chăn bốc mùi cỏ mốc. Tôi kéo cái
áo thung màu lá cây đậm nặng nề xuống lồng ngực trần, xỏ đôi giày bố mà tôi đã
để dành cho những dịp đặc biệt. Rồi tôi khoác bó lông chồn của Cha lên vai, chạy
xuống cầu thang.
Sương
lan thấp dọc con đường ẩm ướt, và toàn thể khu làng ngủ vùi trong lớp mù nhẹ bốc.
Mấy con gà đã lặng gáy và không một tiếng chó sủa. Tôi thấy có một người lớn tuổi
đương đứng dựa trên thân cây mơ bên cạnh căn nhà chứa đồ, tay lăm lăm khẩu
súng. Cha nói mấy câu với người đứng gác. Tôi kinh sợ liếc nhìn về phía ấy, chỗ
khung cửa trổ trên hầm mở ra, đen như một vết thương, nửa như e ngại cánh tay của
người da đen có thể thò ra mà tóm lấy tôi. Tôi muốn ra khỏi làng ngay tức khắc.
Khi chúng tôi lặng lẽ lên đường, thận trọng từng bước cho khỏi trượt chân trên
làn đá, mặt trời đã xuyên qua lớp sương dầy, tỏa ánh sáng chan hòa ấm áp xuống.
«Thầy
ra tỉnh trình việc thằng mọi đen phỏng?» tôi hướng về tấm lưng mạnh mẽ của Cha
hỏi.
«Hử?»
Cha lầm bầm. «Ừ.»
«Liệu
có người cảnh sát nào ngoài tỉnh tới không thầy?»
«Tao
chưa biết ra làm sao cả», Cha lầu bầu. «Phải đợi đến khi tờ trình lên tới văn
phòng tỉnh đã.»
«Tại
sao mình cứ giữ nó ở trong làng lại không được hở thầy?» tôi nói. «Nó có nguy
hiểm lắm không?»
Cha
lặng thinh không đáp. Một lần nữa tôi lại thấy bốc lên trong người cái kinh ngạc
và sợ hãi đã cảm thấy đêm trước, lúc họ đem tên phi công da đen về làng. Không
hiểu bây giờ nó đang làm gì dưới hầm? Tôi dám chắc nó sẽ trốn thoát, sẽ giết hết
mọi người, giết luôn cả lũ chó săn và phóng lửa đốt nhà nữa. Tôi thấy sợ run
lên được, tôi không muốn nghĩ tới chuyện đó. Vượt qua Cha, tôi hổn hển chạy xuống
sườn đồi dài dặc.
Khi
chúng tôi ra tới tỉnh, tôi ép sát vai vào đùi Cha bước thẳng tới trước mặt, lờ
đi hết mọi sự khiêu khích của lũ trẻ ngoài phố. Nếu không có Cha đi cùng chắc
chúng đã cười nhạo tôi và ném đá. Tôi tởm gớm và khinh bỉ lũ trẻ con ngoài tỉnh
như thể chúng là một thứ dòi bọ với hình thù mà mình không bao giờ có thể cảm
thấy gần gũi được. Những đứa trẻ gầy guộc trong nắng trưa chan hòa với những
đôi con mắt phản trắc không thể nào tin cậy được. Hãy cất đi những con mắt người
lớn nhìn chúng tôi từ phía sau những cửa tiệm tối đen thời tôi dám chắc là tôi
có thể ưa thích bất cứ đứa nào trong bọn chúng.
Tại
văn phòng ngoài tỉnh lúc ấy đã tới giờ cơm trưa. Chúng tôi uống nước ở chỗ vòi
nước ngoài công viên ngay trước mặt văn phòng, rồi ngồi chờ một lúc lâu trên
chiếc ghế dài kê ở gần một khung cửa sổ mà những tia nắng bỏng cháy đương chiếu
xuyên qua. Cuối cùng một ông công chức già xong bữa bước ra và thì thầm nói với
cha tôi, rồi cả hai lẳng lặng mất hút trong văn phòng ông đầu tỉnh. Tôi đem mấy
bộ lông chồn tới chỗ cái quầy có mấy cái cân nhỏ. Ở đây người ta đếm số lông chồn
và ghi vào sổ cùng với tên Cha. Tôi cẩn thận trông chừng một bà cận thị đeo
kính dầy viết số lông chồn vào quyển sổ.
Xong,
tôi không còn việc gì làm nữa. Tôi đợi Cha một lúc lâu, không thấy người ra. Vì
thế, tay xách giày, hai chân không lạch bạch trên nền hành lang như hai chân bằng
cao-su của thợ lặn, tôi bỏ đi tìm người quen biết duy nhất của tôi ngoài tỉnh,
đó là người thường đem tin tới làng. Ông ta có một cái chân giả, và ở làng, người
lớn cũng như trẻ con đều gọi ông là «ông Ký», mặc dầu ông cũng còn là một thứ
phụ tá cho bác sĩ mỗi khi chúng tôi có khám bệnh ở trường.
«A,
Nhái! Mày cũng ra đây hả?» ông đứng dậy từ phía bên kia tấm vách ngăn kêu lên.
Tôi hơi bực mình nhưng vẫn bước tới bàn ông Ký. Trẻ con trong làng kêu ông bằng
«Ký», bởi thế chúng tôi khó lòng kêu ca gì được khi ông gọi chúng tôi là
«Nhái». Tôi mừng vì đã tìm được ông.
«Thế
là làng bay bắt được một tên da đen, phải thế không, Nhái?» Ông lạch cạch cái
chân giả dưới gầm bàn.
«Dạ»,
tôi đặt hai lòng bàn tay lên bàn ông Ký đáp. Trên bàn ông có khẩu phần cơm trưa
của ông quấn trong miếng giấy báo lấm chấm ố vàng.
«Giỏi
quá há?» ông nói.
Nhìn
đôi môi nhợt nhạt của ông Ký, tôi nghiêm nghị gật đầu theo kiểu người lớn. Tôi
muốn kể cho ông nghe về tên da đen, nhưng tôi không sao tìm ra chữ để mô tả thằng
da đen to lớn mà họ đã đem về làng lúc xẩm tối.
«Thằng
mọi đen — liệu họ có giết nó không?» tôi hỏi.
«Không
rõ», ông Ký hất hàm về phía văn phòng ông tỉnh trưởng đáp. «Tao hy vọng họ sẽ
quyết định việc đó bây giờ.»
«Không
hiểu họ có đưa nó ra tỉnh không», tôi nói.
«Tao
cuộc là chú mày được nghỉ học thú lắm», ông tránh câu hỏi quan trọng đáp. «Mụ
thầy chó lười ấy, lúc nào cũng kêu ca, nhưng không thấy mụ ấy tìm cách đi khỏi.
Mụ bảo trẻ con trong làng sao mà dơ dáy và hôi hám...»
Tôi
cảm thấy xấu hổ vì cái ngấn cáu ghét quanh cổ, nhưng tôi bướng bỉnh lắc đầu và
cười to. Từ chỗ nó chòi ra dưới gầm bàn, cái chân giả của ông Ký vặn vẹo. Tôi
thích nhìn ông Ký mỗi khi ông lò cò nhảy tới trên con đường đồi núi với cái
chân thật, chân giả và một cái nạng duy nhất, thế nhưng khi ông ngồi trên ghế
thời cái chân của ông nó gớm ghiếc và phản trắc y như lũ trẻ ngoài tỉnh.
Cha
tôi ló ra từ văn phòng ông tỉnh trưởng, khẽ gọi tôi. Ông Ký vỗ lên vai tôi, vì
thế tôi vỗ lại vào cánh tay ông và chạy ra khỏi phòng.
«Đừng
để cho thằng tù xổng mất nghe, Nhái», ông gọi với theo tôi.
«Thầy
với mấy ông quyết định làm gì nó?» Tôi hỏi Cha khi chúng tôi qua tỉnh trở về
trong nắng chói.
«Lúc
nào cũng cố trốn việc, quân khốn», người giận dữ đáp như thể lỗi ấy chính tại
tôi. Bị chặn họng vì sự bẳn gắt này tôi nín thinh và chúng tôi lẳng lặng bước
qua bóng râm của hàng cây còi kĩnh, xấu xí trên đường phố. Ngay cả đến cây cối ở
tỉnh cũng phản trắc và thù nghịch như lũ trẻ ở đó.
Khi
chúng tôi tới cây cầu ở ngoại ô, Cha ngồi xuống phía dưới thành cầu lặng lẽ mở
gói cơm. Cố nén không hỏi một câu, tôi thò một bàn tay lem luốc ra phía gói cơm
để trên đùi Cha. Chúng tôi ăn mấy nắm cơm không nói với nhau một lời.
Khi
chúng tôi ăn gần xong bữa cơm trưa thì có một cô con gái, cái cổ tươi mát trắng
trẻo như cổ chim, khởi sự qua cầu. Tôi vội soát lại áo quần và xem xét lại hình
dạng. Tôi cho là tôi dễ coi hơn, xét chung khá hơn bất cứ đứa trẻ nào ở tỉnh.
Tôi đưa hai bàn chân đi giầy ra trước mặt chờ cô gái đi qua. Hai tai ù ù máu
nóng. Trong một lúc ngắn ngủi kỳ cục cô gái chau mày nhìn tôi rồi bỏ chạy. Đột
nhiên tôi hết muốn ăn. Tôi cảm thấy mình khốn khổ và rách rưới quá.
Sau
cùng, hai bắp chân đau rần và mặt mũi nhầy mỡ và bụi bặm, chúng tôi rời lối mòn
trên đỉnh đồi, đi qua những cánh rừng ẩn tiết xuống lối vào làng. Ánh tà dương
lúc này đã bao phủ khắp thung lũng nhưng hơi nóng mặt trời vẫn còn nấn ná trong
thân thể chúng tôi và chúng tôi rất khoan khoái vì lớp sương mù dầy đặc đương
thổi tới.
Cha
đi trình việc ở nhà ông đầu làng. Tôi bỏ Cha, leo lên lầu nhì căn nhà chứa đồ.
Em tôi đương ngồi trên giường thiu thiu ngủ. Tôi vươn cánh tay ra lay nó, thấy
rõ khúc xương vai mỏng mảnh ngay dưới tay tôi. Lớp da bên dưới lòng bàn tay ắm
áp của tôi hơi co lại, và mệt mỏi cũng như sợ hãi trút ra từ đôi con mắt nó lúc
này đột ngột mở lớn.
«Nó
thế nào?» tôi hỏi.
«Đương
ngủ dưới hầm», em tôi đáp.
«Mày
ở một mình có sợ không?» tôi dịu dàng hỏi. Nó lắc đầu, đôi mắt có vẻ nghiêm nghị.
Tôi
mở hé cánh cửa ra vào và đứng trong khung cửa sổ đái xuống. Sương mù lan xuống
như một vật sống động và bò vào mũi tôi mau chóng. Vọt ra thành một hình cầu vồng
dài, nước tiểu của tôi tung tóe trên những tảng đá lót đường rồi rớt vào cái
mái gỗ chòi ra từ tầng dưới và bắn ngược trở lại tôi, thấm vào hai bắp vế nổi
da gà và đầu gối tôi âm ấm. Em tôi thò đầu ra ở bên hông tôi như một con thú
con và nhìn xuống chỗ nước tiểu của tôi. Chúng tôi đứng như thế trong một phút.
Những cái ngáp nho nhỏ thoát ra từ cổ họng nhỏ bé của chúng tôi; mỗi lần chúng
tôi rùng mình nước mắt lại ứa ra, trong suốt và vô nghĩa.
«Thằng
Sứt Môi đã trông thấy nó chưa?» tôi hỏi.
«Bao
nhiêu trẻ con tới gần hầm đều bị họ la hét đuổi đi hết», nó tiếc rẻ nói. «Mấy
ông ngoài tỉnh có tới đem nó đi không anh?»
«Tao
không biết», tôi đáp.
Cha
và người đàn bà bên tiệm thực phẩm bước tới dưới chân thang, chuyện trò to tiếng.
Người đàn bà cứ nhất định rằng mình không thể đem đồ ăn xuống hầm cho thằng tây
đen được. Bà ta là đàn bà, bà ta không thể...; tại sao Cha lại không bảo con
đem xuống? Tôi đương cúi xuống cởi giầy, nhưng liền rướn thẳng người dậy. Bàn
tay mềm mại của em tôi ấn lên lưng tôi. Tôi cắn môi đợi Cha lên tiếng. «Ê, xuống
đây!» tôi thấy người la lên, liền quăng đôi giầy vào gầm giường và lao mình xuống
cầu thang.
Cha
lấy báng súng trỏ cái rổ thức ăn mà người đàn bà bỏ trên nền đất. Tôi gật đầu
đáp lại và nắm chặt lấy cái rổ nhấc lên. Không nói một lời, chúng tôi ra khỏi
căn nhà chứa đồ và bước qua đám sương mù lạnh lẽo bên ngoài. Những tảng đá lót
đường dưới gan bàn chân chúng tôi còn phảng phất hơi ấm lúc ban ngày. Không có
một người lớn nào đứng canh bên căn nhà ấy khi tôi nhìn thấy màu ánh sáng nhạt
tỏa ra từ khung cửa nhỏ trổ trên nóc hầm. Tôi cảm thấy một nỗi mệt mỏi như chất
độc lan khắp toàn thân. Tuy nhiên, dịp đầu tiên được thấy thằng da đen thật gần
khiến tôi xúc động đến nỗi hàm răng đánh lập cập.
Cha
mở cái khóa tròn nặng nề ở cửa hầm, nhòm vào bên trong và bắt đầu thận trọng
trèo xuống một mình, tay súng hờm sẵn. Không khí ban đêm hòa lẫn với lớp sương
mờ quấn lấy cổ tôi trong lúc tôi ngồi chờ đợi. Hai bắp chân nâu mạnh mẽ của tôi
run lẩy bẩy, khiến tôi thấy hổ thẹn trước vô số những cặp mắt mà tôi có thể cảm
thấy là đương theo dõi tôi ở phía sau.
«Xuống
đây!» tiếng Cha gọi nghẹn tắc.
Tôi
bước xuống mấy bậc thang, tay ôm sát cái rổ vào ngực. Đằng kia, in hình trong
ánh sáng của một bóng điện yếu ớt, tên tù binh ngồi co quắp. Không tài nào cưỡng
nổi, hai con mắt tôi bị hút về phía cái xích lớn bẫy heo rừng xích cái chân đen
của nó vào cột. Hai đầu gối thu lại dưới cằm, nó ngẩng lên nhìn tôi với hai con
mắt đỏ ngầu, cái nhìn thách thức và giễu cợt. Tất cả máu trong người tôi dồn
lên hai tai và đập mạnh qua mặt tôi như những lớp sóng đỏ tía. Tôi quay đi và
nhìn Cha đương đứng dựa tường, cây súng chĩa vào tên phi công da đen. Người đưa
cằm ra hiệu cho tôi. Hai mắt hầu như nhắm nghiền lại, tôi tiến lên, đặt cái rổ
thức ăn trước mặt thằng da đen. Khi tôi lùi lại, một nỗi sợ bất ngờ khiến ruột
tôi đau thắt, và tôi đã phải nén cơn buồn nôn đương dâng lên như một lớp sóng.
Tên phi công da đen trừng mắt nhìn, cha tôi trừng mắt nhìn, tôi cũng trừng mắt
nhìn cái rổ thức ăn. Xa xa một con chó sủa. Bên ngoài khung cửa trổ ở phía
trên, khoảng sân làng âm u lặng tờ.
Bỗng
dưng tôi thấy mình chú ý tới cái rổ đựng thức ăn để trước mặt tên da đen. Lúc
này tôi nhìn cái rổ ấy với cặp mắt đói khát của nó. Một vài nắm cơm lớn, một ít
cá khô mỡ màng chảy tràn ra, đủ thứ rau lẫn lộn và sữa dê đựng trong một cái
chai cổ rụt bằng thủy tinh chạm mờ. Nó ngồi nguyên như lúc tôi mới vào, trừng mắt
nhìn cái rổ thức ăn lúc lâu, cho tới khi chính cái dạ dầy trống trơn của tôi
cũng bắt đầu ta thán. Lẽ cố nhiên là tên da đen chê bữa cơm nghèo khổ mà chúng
tôi dọn cho nó, tôi nghĩ thế, và khinh bỉ chúng tôi nữa mà không động tới thức
ăn. Tôi cảm thấy xấu hổ. Nếu tên da đen không chịu tỏ ý muốn bắt đầu bữa ăn thì
nỗi xấu hổ của tôi hẳn sẽ lây sang Cha. Mà Cha phải chịu nỗi xấu hổ của người lớn
thì không khéo người sẽ khùng lên mất, và chỉ trong phút chốc thôi cả làng sẽ
tràn ngập cái hung bạo của mấy người lớn, mặt tái đi vì hổ thẹn. Ai đã có thể
có cái ý tưởng kỳ quặc là đem đồ ăn cho tên da đen ấy?
Nhưng,
đột nhiên tên da đen vươn ra một cánh tay dài không thế nào tin được, nhấc cái
chai lên bằng mấy ngón tay lông lá xù xì đen đủi, và kéo lại gần, ngửi ngửi. Thế
rồi cái chai được dộng ngược, đôi môi dầy, như cao-su của thằng da đen toác ra
để lộ hai hàng răng trắng lớn đều đặn như những bộ phận ở bên trong một cái
máy, và tôi thấy sữa đổ ừng ực xuống cái miệng rộng lấp loáng hồng của nó. Từ cổ
họng thằng da đen đưa lên tiếng động của bọt nước chảy xuống một lòng cống, và
sữa chảy tràn ra cả ở hai khóe môi nó — đôi môi hầu như sưng phù lên đau đớn tựa
một trái chín bị xiết vòng quanh bằng một sợi dây thật căng. Sữa chảy xuống cổ
họng trần của nó, thấm ướt cánh áo sơ-mi mở phanh ra, đổ xuống lồng ngực và tụ
lại trên làn da dầy đen nháy ở đây thành những giọt nhỏ nhấp nhánh như giọt dầu.
Đôi môi khô đi vì xúc động, lần đầu tiên trên đời tôi nhận thấy sữa dê quả là một
thứ chất lỏng tuyệt đẹp.
Thằng
da đen ném cái chai vào rổ nghe đánh rắc. Bây giờ cử động của nó không còn cái
ngập ngừng lúc ban đầu nữa. Những nắm cơm khum khum trong lòng hai bàn tay to lớn
của nó trông như mấy viên kẹo nhỏ nhít. Miếng cá khô bị nghiền nát luôn cả đầu
giữa hai hàm răng lấp lánh của nó nghe rau ráu. Đứng dựa tường bên cạnh Cha,
tôi kinh ngạc ngó chừng đôi hàm răng mạnh mẽ của tên phi công da đen đương hoạt
động. Nó quá mải ăn nên không để ý tới chúng tôi; bởi thế mà trong lúc cố nén
cơn đói của chính mình tôi mới có thể có đủ bình tĩnh để xem xét kỹ lưỡng cái
món tuyệt vời mà Cha và mấy người lớn bắt được. Quả thật nó là một món tuyệt vời.
Mớ
tóc ngắn xoắn tít trên cái đầu tròn trịa của thằng da đen tạo thành những lọn
tóc thật nhỏ, thật chặt bồng lên như những ngọn lửa muội đen trên hai vành tai
vểnh ngược như tai chó sói. Lớp da ở họng và ở ngực nó như cuộn lại bên trong một
ánh lửa âm u màu trái nho. Cái cổ to nhầy mỡ của nó cuốn hút đôi mắt tôi mỗi lần
vặn vẹo tạo thành những nếp gấp thô bạo trên làn da. Và cái mùi thân thể nó,
dai dẳng và tràn lan tựa cái nôn nao ghê gớm trào lên cổ họng, rỉ ra như một thứ
chất độc soi mòn hết mọi sự chung quanh, làm cho đôi má tôi đỏ bừng lên và gọi
dậy những cảm xúc hầu như điên dại.
Đôi
mắt mờ nóng bỏng, tôi nhìn thằng da đen ngốn ngấu đồ ăn, và trong đôi mắt mờ
nóng bỏng của tôi, những vật thực xoàng xĩnh kia đã biến thành cả một bữa tiệc
thịnh soạn đầy hương vị lạ. Giả như lúc tôi mang cái rổ đi mà còn lại đôi chút
đồ ăn nào thì hẳn tôi, với mấy đầu ngón tay run run vì thích thú ngấm ngầm, đã
bốc vội lấy mà nuốt chửng. Nhưng tên lính da đen đã ăn hết mọi tí, lại vét sạch
cả đĩa cháo.
Cha
thúc vào cạnh sườn tôi. Hổ thẹn và giận dữ lẫn lộn như mình đã chiều theo những
mơ màng bậy bạ, tôi bước tới chỗ thằng da đen và lấy cái rổ. Dưới mũi súng của
Cha bảo vệ, tôi quay lưng lại nó và bắt đầu bước lên mấy bậc thang. Đúng lúc đó
thì tôi nghe một tiếng ho khan trầm trầm từ phía thằng da đen. Bước chân tôi
chuệnh choạng và toàn thân tôi hoảng hốt rụng rời.
Ngay
trên đầu cầu thang ở từng thứ nhì căn nhà chứa đồ, một tấm gương méo mó mờ tối
chao đi chao lại trong lỗ hổng của một cây cột. Khi tôi trèo lên, trong ánh
sáng lờ mờ hiện ra khuôn mặt của một đứa bé Nhật Bản — một đứa bé có đôi má giật
mạnh đuơng bặm đôi môi nhợt nhạt không còn lấy một hột máu, một hình ảnh vô thực
hoàn toàn của một đứa bé. Hai cánh tay nặng nề buông thõng, xúc động mạnh đến ứa
nước mắt ra, tôi mở cánh cửa buồng.
Em
tôi đương ngồi trên giường; đôi mắt nó lừ sáng, nóng bỏng hồi hộp và hơi đờ đẫn
vì sợ hãi.
«Mày
đóng cửa phỏng?» tôi làm vẻ mặt hống hách để che giấu đôi vành môi lẩy bẩy.
«Dạ.»
Em tôi cúi mặt hổ thẹn vì hèn nhát. «Thằng mọi đen, trông nó ra làm sao hở
anh?»
Một
nỗi mệt mỏi dâng lên mãi bao trùm lấy tôi. «Ồi, có gì đâu, nó hôi rì à», tôi
đáp.
*
SÁNG
HÔM SAU TÔI DẬY MUỘN, NGHE thấy tiếng lao xao từ khoảng sân trống đằng trước
nhà. Cả em tôi lẫn Cha đều không có trong buồng. Tôi mở đôi mu mắt hầm hập ra
nhìn lên tường. Đúng như tôi đã nghi, khẩu súng của Cha không còn đó. Lắng nghe
tiếng rì rầm ở bên ngoài và nhìn giá để súng trống không tôi thấy trống ngực nện
thình thịch. Tôi nhẩy ra khỏi giường và vớ lấy cái áo sơ-mi, chạy xuống cầu
thang.
Mấy
người lớn tụ lại thành một nhóm. Lũ trẻ trong đám ngước mắt nhìn họ, khuôn mặt
nhỏ bé lem luốc của chúng ngây ra vì hồi hộp lo sợ. Cách đấy một chút em tôi và
Sứt Môi đương cúi lom khom bên khung cửa nhỏ trổ ở phía bên trên hầm. «Chúng
đương nhòm vào!» tôi tức giận nghĩ và đã toan chạy lại phía chúng thì thấy ông
Ký chống nạng, đầu cúi xuống, ló ra từ trong hầm. Một cảm giác mệt mỏi đen tối
mãnh liệt và tuyệt vọng trùm lên người tôi như một lớp sóng. Nhưng ngay sau
lưng ông Ký không phải là một đám rước mang xác thằng phi công da đen mà là Cha
tôi đương nói chuyện gì nho nhỏ với ông đầu làng, khẩu súng vác trên vai còn y
nguyên trong bọc. Tôi buông một tiếng thở dài và mồ hôi ứa ra từ hai bên nách
và háng. «Lại đây coi!» Sứt Môi la hét gọi tôi lúc tôi còn đương đứng đó. «Lại
coi!»
Tôi
nằm sấp trên những tảng đá nóng bỏng và nhòm vào qua khung cửa hẹp trổ ngay
phía bên trên mặt đất. Dưới đáy sâu thăm thẳm tối thui, tên phi công da đen nằm
lăn trên nền, thân hình gập lại rã rời như một con vật bị đánh gục. Tôi chống
hai bàn tay đứng dậy.
«Họ
đánh nó phải không?» tôi hỏi Sứt Môi, gịong run run vì giận dữ. «Có phải họ
xích hai chân nó lại mà đánh cho nó không chạy được không?»
«Làm
gì có!» Sứt Môi nói giọng tiếc rẻ.
«Họ
chỉ vào nhìn nó có một tí. Chỉ có nhìn thôi mà thằng mọi đen như thế đó.»
Nỗi
căm giận của tôi tan biến. Tôi lắc đầu một cách mơ hồ. Em tôi chằm chặp nhìn
tôi. «Không sao», tôi bảo nó.
Một
đứa trẻ trong làng cố chen với tôi để nhìn qua khung cửa bị Sứt Môi đá vào cạnh
sườn khóc ré lên. Sứt Môi đã giành độc quyền coi thằng da đen qua khung cửa; hắn
đâu chịu cho bất cứ đứa nào vi phạm cái quyền ấy.
Tôi
bỏ Sứt Môi và mấy đứa khác lại đó, bước tới chỗ ông Ký đứng nói chuyện với mấy
người lớn đương bao quanh ông. Ông Ký cứ tiếp tục nói, lờ hẳn tôi đi y như mấy
đứa trẻ tầm thường trong làng mũi rãi khô quánh trên mép, khiến cho tôi bị chạm
tự ái và hại lây đến cả cái cảm tình của tôi đối với ông. Nhưng bây giờ không
phải là lúc bận tâm đến chuyện sĩ diện hay tự ái; lách qua đám chân người lớn,
tôi thò đầu vào nghe ngóng những gì ông Ký và ông đầu làng đương nói.
Cả
văn phòng lẫn cảnh sát ngoài tỉnh — ông Ký nói — không đâu biết làm gì ngay về
việc đưa thằng phi công da đen bị bắt đi. Họ sẽ phúc trình vụ này lên vùng,
nhưng từ nay cho đến lúc nhận được lời phúc đáp thì phải săn sóc cho nó, và đây
là trách nhiệm của dân làng. Ông đầu làng phản đối. Ông nhắc lại rằng dân làng
không được vũ trang để canh giữ tù binh. Ông lại nói thêm rằng việc áp giải một
thằng da đen cực kỳ nguy hiểm qua một đoạn đường đồi núi xa như vậy cho đàng
hoàng sẽ nhiêu khê lắm. Mùa mưa dài dặc và lụt lội đã khiến cho mọi việc đâm ra
phức tạp và khó khăn.
Nhưng
đến khi ông Ký bắt đầu dùng một cái giọng hách dịch, cái giọng quá trịnh trọng
của một viên công chức quèn, thì mấy người lớn đều chịu thua dần. Ngay khi biết
được là thằng da đen sẽ ở lại trong làng cho đến khi ở trên vùng người ta quyết
định làm gì, tôi liền rời mấy người lớn, mặt mũi còn đờ ra đấy vì bực bội và bối
rối, và chạy lại chỗ em tôi với Sứt Môi đương giữ độc quyền khung cửa sổ. Trong
lòng tôi tràn đầy giải thoát, trông đợi, và một niềm day dứt khó chịu mà người
lớn đã lây sang tôi.
«Ờ,
họ không giết nó mà, đúng không?» Sứt Môi hớn hở nói. «Ta đã bảo mà, mọi đen
đâu có phải quân địch.»
«Giết
nó thì uổng quá», em tôi nói.
Ba
đứa chúng tôi chụm đầu vào nhau nhòm vào khung cửa và thở dài khoan khoái khi
thấy thằng da đen vẫn còn nằm xoài dưới hầm, cái ngực đưa lên đưa xuống theo nhịp
thở. Có tiếng rì rầm khó chịu của mấy đứa trẻ đã bò tới ngay chỗ chúng tôi doãi
chân trên mặt đất, lòng bàn chân ngửa lên phơi ngoài nắng. Sứt Môi vội nhỏm dậy
la hét, và bọn chúng kêu ré lên bỏ chạy.
Cuối
cùng, nhìn mãi thằng da đen nằm xoài nguyên một chỗ chúng tôi cũng mệt nhưng
chúng tôi không chịu từ bỏ cái vị trí đặc quyền. Sứt Môi cho phép mấy đứa trẻ
khác được ngó qua khung cửa một tí nhưng để bù lại, hắn bắt mỗi đứa phải nộp một
vật gì đó — chẳng hạn mấy quả táo, mấy quả mơ, quả vả hoặc quả thị. Mấy đứa thường
nhòm vào, đỏ mặt tía tai vì ngạc nhiên và khoái trá, rồi chúng đứng dậy đưa
lòng bàn tay lên phủi bụi trên cằm. Trong lúc đứng dựa lưng vào tường căn nhà
chứa đồ, ngắm mấy đứa trẻ phơi những đôi mông bé bỏng ngoài nắng, — bất kể tới
việc Sứt Môi bóc lột — chú tâm đến cái kinh nghiệm lớn đầu tiên trong đời chúng
đến như vậy, tôi cảm thấy một sự thỏa mãn và đầy đủ lạ lùng, một nỗi niềm hứng
khởi vui sướng. Một con chó săn tách rời đám người lớn chạy lại phía chúng tôi.
Sứt Môi đặt nó lên hai đầu gối mình bắt rận. Hắn lấy mấy đầu móng tay vàng vàng
xiết mấy con rận tanh tách trong lúc vừa quát tháo ra lệnh cho lũ trẻ vừa xấc
xược mắng chửi.
Sau
khi mấy người lớn đã bỏ lên con đường mòn ở lưng đồi để tiễn chân ông Ký, chúng
tôi vẫn tiếp tục cái trò chơi kỳ lạ ấy. Đôi khi lờ cả những giọng nói tức tối ở
sau lưng, chính chúng tôi cũng ngó vào hầm thật lâu và thật chăm chú. Thằng phi
công da đen vẫn nằm dài ra đó, chẳng có dấu hiệu động đậy gì cả, như thể chỉ
nguyên một việc mấy người lớn nhìn nó cũng đã đủ gây thương tích cho nó.
Đêm
hôm ấy, có Cha xách súng đi kèm và mang một cái nồi sắt nặng đựng món cháo và
rau hầm xoàng xĩnh, tôi lại xuống hầm. Thằng da đen nhìn chúng tôi với hai con
mắt dỉ vàng đóng ngấn lại, rồi thọc ngay mấy ngón tay lông lá vào nồi cháo nóng
và bắt đầu ăn ngon lành. Tôi tha hồ ngắm nghía nó trong lúc Cha đứng dựa tường
vẻ chán ngán, không buồn chĩa súng vào thằng da đen nữa. Nhìn xuống những đường
gân to ở cổ thằng da đen run run, những bắp thịt của nó lúc căng lúc dãn bất thần,
tôi bắt đầu cảm thấy là nó ngoan ngoãn, dễ bảo như một con vật dễ thương. Tôi
ngó lên Sứt Môi và em tôi lúc đó đương nín hơi nhòm vào và phóng cho những cặp
mắt lù mù lấp loáng của chúng một nụ cười mau lẹ, láu lỉnh. Tôi đã bắt đầu quen
với thằng da đen; việc này đã gieo vào lòng tôi và nuôi dưỡng những hạt mầm
hãnh diện vô cùng khoan khoái. Tuy nhiên mỗi lần thằng da đen cử động, nghiêng
cái bẫy heo rừng và sợi dây xích khua loảng xoảng, nỗi kinh hoàng lúc trước của
tôi lại ào tới, và ùa vào các mạch máu cho tới khi tôi cảm thấy khắp mình nổi
da gà.
Từ
bữa ấy trở đi, tôi được đặc quyền đem đồ ăn cho thằng lính da đen, một lần vào
buổi sáng và một lần vào buổi tối. Cha vẫn đi theo nhưng người không còn đưa khẩu
súng trên vai xuống chĩa vào thằng da đen nữa. Sáng sớm ra và vào lúc nhá nhem
tối, khi tôi xuất hiện cùng với Cha bên căn nhà chứa đồ, tay mang cái rổ đựng
thức ăn, bọn trẻ đã mỏi mắt trông chờ từ trước trên khoảng đất trống lại trút
ra một tiếng thở dài lớn, tiếng thở dài bốc lên cao như một đám mây. Cau mày,
tôi bước qua khoảng sân trống không buồn ngó đến lũ trẻ, như một kẻ thành thạo
đã mất hết hứng thú trong công việc nhưng vẫn chăm chỉ thi hành tỉ mỉ. Em tôi với
Sứt Môi hẳn là phải hài lòng khi cùng đi với tôi, mỗi đứa sát một bên, mãi tới
lối vào hầm. Cha và tôi vừa bước xuống, hai đứa liền chạy vội qua khung cửa để
nhòm vào. Dẫu cho có phải mệt mỏi vì công việc mang đồ ăn cho thằng da đen, chắc
tôi cũng vẫn tiếp tục làm công việc ấy chỉ vì cái thú được nghe thấy những tiếng
thở dài ghen tuông — gần như oán hận — mà lũ trẻ, kể cả Sứt Môi nữa, thường
trút vào phía sau lưng tôi trong lúc tôi bước đi.
Tôi
đã xin được với Cha đặc biệt cho phép Sứt Môi xuống hầm mỗi buổi chiều một lần
để giúp tôi làm một công việc xét ra quá nặng đối với một mình tôi. Ở dưới hầm
có đặt một cái thùng gỗ nhỏ, cũ kỹ sau một cây cột để cho thằng da đen dùng.
Chiều chiều Sứt Môi và tôi thường cẩn thận khiêng nó lên mấy bậc thang, mỗi đứa
một bên, bằng một đoạn giây thừng lớn xỏ qua hai cái tay quai, và đem tới đống
phân trong làng để đổ cái chất sền sệt, thối hoắc, đánh lóp bóp lóp bóp trong
lúc chúng tôi bước đi kia. Sứt Môi biểu lộ một sự hào hứng thái quá đối với
công việc này; thỉnh thoảng, trước khi khiêng tới chỗ cái thùng lớn bên cạnh đống
phân, hắn lại lấy một cái que ngoáy ngoáy, và giải thích tình trạng tiêu hóa của
thằng da đen, đặc biệt là căn bệnh tháo dạ của nó mà hắn quả quyết là do những
hột ngô lẫn trong cháo gây ra. Đôi khi cùng đi với Cha xuống lấy cái thùng,
chúng tôi thấy thằng da đen tụt quần ngồi chồm hổm trên cái thùng nhỏ, hai cái
mông đen bóng chổng lên như một con chó đương đi tơ. Chúng tôi thường phải chờ
một lúc ở phía sau thằng da đen, và Sứt Môi hết sức kinh ngạc, đôi mắt xuất thần,
thường bấu chặt lấy cánh tay tôi trong lúc chúng tôi lắng nghe tiếng khua động
loáng thoáng của chiếc bẫy heo rừng xích hai chân thằng da đen ở hai bên cái
thùng gỗ.
Trẻ
con chúng tôi không còn quan tâm tới một sự gì khác hơn là thằng da đen, thằng
da đen đã lấp đầy mọi xó xỉnh cuộc đời chúng tôi, tràn lan như một căn bệnh
truyền nhiễm. Nhưng người lớn có công ăn việc làm của họ, không dễ gì lây những
thứ bệnh truyền nhiễm của trẻ con. Người lớn không thể ngồi chơi chờ cho tòa tỉnh
ra chỉ thị. Kịp đến khi Cha tôi — người có phận sự canh gác thằng da đen — cũng
bắt đầu bỏ đi săn thì thằng da đen ở dưới hầm chỉ còn lại đó vì một mục đích
duy nhất là để thỏa mãn những nhu cầu hằng ngày của lũ trẻ mà thôi.
Em
tôi, Sứt Môi và tôi đâm quen thói đóng kín cửa ở dưới hầm với thằng da đen
trong lúc ban ngày. Ban đầu chúng tôi còn cảm thấy cái tiếng trống ngực đập
thình thình thật quyến rũ, cái thứ tiếng luôn luôn đi theo kèm mỗi khi mình phá
bỏ luật lệ. Nhưng rồi chẳng bao lâu chúng tôi cũng quen đi và đâm tự mãn, làm
như thể việc canh gác thằng da đen là một phận sự thiêng liêng mà người lớn đã
trao phó cho chúng tôi trong lúc lên đồi hoặc xuống thung vắng. Khung cửa nhỏ để
nhìn vào mà em tôi và Sứt Môi đã bỏ, giờ trở thành khu vực hoạt động của trẻ
con trong làng. Dán sát bụng trên nền đất bụi bặm nóng bỏng, chúng thay phiên
nhau ganh tị nhìn vào ba đứa chúng tôi đương ngồi quanh thằng da đen. Lâu lâu
có đứa thèm quá chịu không nổi, cố tìm mọi cách theo chân chúng tôi xuống hầm để
rồi bị Sứt Môi hạ quay lơ, hộc cả máu mũi vì tội ương ngạnh.
Vào
lúc này chúng tôi chỉ còn mang cái thùng của thằng da đen lên tới đầu mấy bậc
thang dẫn xuống hầm. Phần việc hôi hám đem ra đống phân công cộng dưới ánh nắng
gay gắt, chúng tôi trao cho những đứa trẻ nào chúng tôi đặc biệt chiếu cố mà chỉ
định công tác cho. Những đứa được chỉ định, hai gò má đỏ lên vì sung sướng, thường
đưa cái thùng đi thật ngay ngắn, cố không để rớt ra ngoài một giọt cái chất lỏng
vàng vàng đụng đục có vẻ hết sức quý báu đối với bọn chúng kia. Và sáng sáng,
toàn thể bọn trẻ, kể cả chúng tôi, đều ngước lên lối mòn từ con đường trên đỉnh
đồi đổ xuống qua cánh rừng mà cầu mong cho ông Ký đừng đi xuống với cái lệnh
ghê gớm.
Cổ
chân thằng da đen, nơi cái bẫy heo rừng ngoạm chặt, bị trầy da và sưng đỏ lên,
và máu từ chỗ đó bết lại trên mu bàn chân nó như những lá cỏ héo khô. Chỗ da thịt
bị trầy với vết thương đỏ hồng đó là mối lo thường trực của chúng tôi. Mỗi khi
doạng chân ngồi trên cái thùng gỗ, thằng da đen thường nhe răng ra để dằn nỗi
đau đớn, giống như một đứa bé toác miệng ra cười. Sau nhiều lần đưa mắt dò hỏi
nhau và hỏi thăm ý kiến lâu lắc, chúng tôi quyết định tháo cái bẫy ở hai cổ
chân cho nó. Thằng da đen chỉ ngồi im lặng dưới hầm như một con vật đen đủi, đần
độn nào đó, hai tay bó gối, đôi mắt bao phủ một cái màng sền sệt có lẽ là nước
mắt, cũng có lẽ là dỉ mắt đùn ra. Nó có thể làm gì hại đến chúng tôi được? Nghĩ
cho cùng, nó cũng chỉ là một thằng mọi đen.
Tay
nắm chặt cái chìa khóa mà tôi đã lấy ở trong hộp đựng dụng cụ của Cha, Sứt Môi
cúi xuống tháo cái bẫy, vai hắn hầu như chạm vào đầu gối thằng da đen. Lập tức
thằng da đen đứng dậy, thoát ra một tiếng gì như rên rỉ và nó lúc lắc hai ống
chân. Sứt Môi vứt cái bẫy vào tường và bỏ chạy lên mấy bậc thang, nước mắt chảy
ra vì khiếp đảm; em tôi với tôi chỉ biết bấu chặt lấy nhau không sao đứng dậy nổi,
như bị một nỗi sợ mới đối với thằng da đen làm tê liệt hẳn. Nhưng thằng da đen
không nhào xuống hai anh em chúng tôi như một con diều hâu: thay vì thế, nó lại
ngồi xuống, hai bàn tay ôm lấy đầu gối và, đôi ngươi ẩm ướt nước mắt và dỉ mịt
mờ, nó nhìn cắm vào cái bẫy rơi sát tường. Lúc Sứt Môi cúi đầu hổ thẹn trở lại
hầm, em tôi với tôi mỉm cười dịu dàng đón hắn. Thằng da đen hiền như bất cứ một
con vật nào nuôi trong nhà...
Mãi
khuya đêm hôm đó, lúc Cha tôi khóa cái khóa tròn lớn ở cửa hầm, người nhìn vào
hai cổ chân đã tháo bẫy của tên lính. Tôi lo sợ đến nghẹn thở, nhưng người
không mắng mỏ gì như tôi tưởng. Thằng da đen hiền như một con vật đã thuần thục
— vào khoảng này cái ý ấy đã lọt vào đầu óc của mọi người trong làng, trẻ con
cũng như người lớn.
Sáng
hôm sau, lúc cả ba đứa chúng tôi đem cơm sáng lại cho nó chúng tôi thấy thằng
da đen đương loay hoay với cái bẫy heo rừng mà nó để trên lòng. Bộ phận sập xuống
khi động bẫy đã bị gẫy nát lúc Sứt Môi ném vào tường, và thằng da đen đương coi
lại với một vẻ chắc chắn, lành nghề như người thợ sửa bẫy vẫn tới làng vào mùa
Xuân. Đột nhiên nó ngước cái trán đen bóng lên mà nhìn tôi và làm cử chỉ ra hiệu
cho tôi biết nó muốn cái gì. Sứt Môi và tôi nhìn nhau, không sao dẹp nổi sự vui
sướng đương xoa mềm hai gò má căng thẳng. Thằng da đen nói với chúng tôi, nói với
chúng tôi cũng một cách y như loài vật nói với chúng tôi vậy...
Chúng
tôi chạy tới nhà ông đầu làng và khiêng cái hộp dụng cụ của chung cả làng ra
đem xuống hầm. Mặc dầu cái hộp đó có đựng những đồ có thể dùng làm khí giới,
nhưng chúng tôi không ngần ngại trao nó cho tên lính da đen. Đối với chúng tôi,
cái ý tưởng là thằng da đen, thằng da đen giống hệt như một con vật nuôi trong
nhà này, từng là một người lính chiến đấu không sao tin được. Nó thách đố mọi sự
tưởng tượng.
Thằng
da đen trừng mắt nhìn cái hộp dụng cụ, rồi nhìn vào mắt chúng tôi. Chúng tôi ngắm
nghía nó mà rùng mình thích thú; và lúc Sứt Môi ghé vào tai tôi thì thào «Thằng
chả hệt như người ta!» tôi chọc vào mông em tôi và cất tiếng cười đến đau ruột,
tôi cảm thấy hết sức sung sướng và hãnh diện. Qua khung cửa, tiếng thở dài trầm
trồ của lũ trẻ ngồi ngoài bay vào như hơi sương.
Chúng
tôi mang cái rổ đựng bữa ăn sáng đi. Khi chúng tôi quay trở lại hầm thì thằng
da đen đã lấy từ trong hộp dụng cụ ra một cái mỏ-lết và một cái búa nhỏ và đặt
tất cả gọn gàng trên một cái túi vải trải dưới đất. Nó nhìn chúng tôi khi chúng
tôi tới ngồi bên cạnh nó. Bỗng dưng, hàm răng lớn đương vàng ra mau chóng của
nó nhe ra, và hai má nó chùng xuống thành nhiều vết nhăn; lần đầu tiên chúng
tôi hơi giật mình nhận ra là thằng lình da đen mỉm cười. Và chúng tôi thấy rằng
chúng tôi được ràng buộc chặt chẽ với nó bằng một thứ liên kết thật sâu xa, thật
mạnh mẽ gần như của «con người» với nhau vậy.
Chiều
muộn. Sứt Môi đã bị người đàn bà ở nhà ông thợ rèn lôi về giữa tiếng chửi mắng
thậm tệ, và đôi mông chúng tôi ngồi mãi ngay trên nền đất không cũng đã bắt đầu
thấy đau, thế mà thằng da đen vẫn còn loay hoay với công việc, nó cố làm cho
hai cái hàm bẫy ăn ngàm với nhau thật khít. Mấy ngón tay nó dính nhem lớp mỡ nhờn
bụi bám lâu ngày ở cái bẫy và nó kỳ cạch sửa.
Tôi
mê mải ngắm cái cách mảng thịt hồng, mềm mại ở hai lòng bàn tay nó bị cái lưỡi
phập ở bẫy ấn trĩu xuống và cái ngấn dơ nhờn ghét trên cổ nó vặn vẹo thành một
đường đen thui trong lúc nó động đậy. Tự nhiên cái đó gợi dậy trong tôi một sự
nôn nao không phải là không thú vị, một cảm giác đột ngột có vướng vất nỗi thèm
muốn. Thằng da đen chăm chú với công việc, phùng đôi má nung núc thịt như thể
đương hát thầm trong cái miệng rộng lớn cho mình mình nghe. Em tôi tựa vào đầu
gối tôi, ngắm những ngón tay nó hoạt động với hai con mắt sáng lên vì thán phục.
Ruồi nhặng bu đầy chung quanh, tiếng cánh vù vù cùng với hơi nóng cuốn sâu mãi
vào hai lỗ tai chúng tôi.
Với
một âm thanh mỗi lúc một mạnh hơn, ngắn hơn và sắc hơn, cái bẫy cắn vào sợi thừng
bằng rơm thô kệch để ở giữa cho đến lúc cuối cùng thằng da đen cẩn thận đặt xuống
đất, nhìn chúng tôi với đôi mắt lờ đờ, ướt át, tươi cười. Những giọt mồ hôi
long lanh chảy xuống cái trán đen bóng của nó. Em tôi với tôi mỉm cười đáp lại.
Vẫn mỉm cười, chúng tôi nhìn thật lâu vào đôi mắt dịu dàng của nó, y như chúng
tôi đã nhìn mấy con dê hay mấy con chó săn. Trời nóng nực. Người ướt sũng trong
hơi nóng, chúng tôi mỉm cười với nhau, như thể cái nóng kia là một cái gì khoan
khoái hai anh em cùng chia sẻ với thằng da đen, đã buộc chặt ba đứa chúng tôi lại
với nhau.
Một
buổi sáng, người ta đưa ông Ký về, bùn đất lấm lem và ở cằm có máu chảy. Ông bị
ngã ở trong rừng, lộn nhào xuống một triền dốc ngắn và nằm chỏng chơ ở đó mãi
cho tới khi người lớn trong làng lên đồi làm việc thấy ông mà đỡ dậy. Cái khúc
chỗ da dầy và cứng ở cái chân giả của ông nối vào bằng một vòng sắt bị cong lại,
và không chịu ăn khớp nữa. Ông Ký nhìn vào đó bối rối trong lúc ông đầu làng chữa
chạy cho ông. Ông cũng không buồn thông báo những chỉ thị ở tỉnh nữa. Mấy người
lớn đâm bực bội, trong lúc trẻ con chúng tôi lại nghĩ rằng, nếu như ông tới để
bắt thằng da đen đi, thì thà ông chết đói ở dưới đáy cái dốc kia còn tốt hơn.
Nhưng thật ra ông Ký tới là để giải thích rằng chưa có chỉ thị nào của các nhà
chức trách ở trên vùng xuống. Chúng tôi sung sướng và lấy lại được thiện cảm với
ông Ký rất mau. Chúng tôi xách cái chân giả của ông và hộp dụng cụ xuống hầm.
Thằng
da đen nằm xoài trên nền đất ẩm ướt, cất giọng trầm ấm ca một bài ca sống động
lạ lùng khiến chúng tôi như bị thôi miên, một bài ca trong đó nỗi phiền muộn và
niềm vui sướng đã hờm sẵn để chồm tới chúng tôi bất cứ lúc nào. Chúng tôi đưa
cho nó coi cái chân giả bị hư. Nó đứng dậy, trừng mắt nhìn cái chân giả một
lúc, rồi bắt tay vào việc không chậm trễ. Một tiếng kêu khoái trá lọt vào qua
khung cửa trổ trên nóc hầm từ đám trẻ con đương ngó xuống. Sứt Môi, em tôi và
tôi lớn tiếng cười cho đến khi nghẹt thở.
Đến
chiều, khi ông Ký xuống hầm thì cái chân giả lại tốt như mới. Ông buộc cái chân
giả vào khúc chân cụt ngắn ngủn và đứng dậy cùng với tiếng kêu mừng rỡ của lũ
trẻ. Ông nhẩy lên mấy bậc thang và bước ra khoảng đất trống bên ngoài xem cái
chân đi đứng ra sao. Hai tay níu kéo thằng da đen, chúng tôi dựng nó dậy và
không chút ngập ngừng, như một thói quen đã có từ lâu, chúng tôi đưa nó ra
ngoài cùng với chúng tôi.
Hai
lỗ mũi rộng lớn của nó phồng ra trong lúc nó hít lấy hít để cái không khí mát dịu
của buổi chiều hè — cái không khí đầu tiên trên mặt đất mà nó hít thở kể từ khi
trở thành tù binh. Rất chăm chú, nó ngắm những bước đi thử của ông Ký. Mọi sự đều
hoàn hảo. Ông Ký chạy lại và lôi từ trong túi ra một điếu thuốc mà ông vấn lấy
bằng lá rau nghé. Thứ thuốc này vấn rất thô, hơi khói xông vào mắt làm nhức nhối
và khiến ta nhớ tới một đám cháy rừng. Ông Ký châm điếu thuốc rồi đưa cho thằng
da đen cao lớn. Thằng da đen từ từ rít một hơi, rồi rít mau hơn, bàn tay nắm lấy
cổ họng ho sặc sụa. Ông Ký bối rối phác một nụ cười ân hận, nhưng lũ trẻ con
chúng tôi thì cười ầm lên. Thằng da đen ngay người lại đưa bàn tay to lớn lên
chùi nước mắt, rồi rút từ trong cái quần vải bó sát lấy đôi mông tròn lẳn ra một
cái ống vố đen bóng và đưa cho ông Ký.
Ông
Ký nhận món quà tặng, thằng da đen gật đầu hài lòng; một vạt nắng đổ xuống, rũ
trên người họ những bóng tối tím thẫm của buổi chiều. Chúng tôi vây quanh họ,
la hét tới đau cả cổ họng và cười lên như điên dại.
➖➖➖
Nhận xét
Đăng nhận xét