Thi nhân - Hermann Hesse
2024-10-12
Thi
nhân
Hermann Hesse
(Giải
Nobel Văn học 1946)
Dịch giả: Thái Kim Lan
Thi nhân
Tương
truyền thi nhân người Tàu tên Han Fook thuở thiếu thời chỉ thao thức với một
khát khao là muốn học hết mọi điều và tự rèn luyện mình đến hoàn hảo trong tất
cả các môn liên quan đến nghệ thuật thi ca.
Lúc
còn sống ở quê cạnh sông Hoàng Hà, thể theo ước nguyện của chính mình và sự tán
thành của song thân, ông đính hôn với một tiểu thư khuê các - chỉ chờ ngày lành
tháng tốt hôn lễ sẽ được cử hành. Thuở ấy, Han Fook tuổi chừng đôi mươi, đã là
một công tử dung mạo đẹp đẽ, khiêm tốn, cung cách đối xử nhã nhặn, đang được dạy
dỗ những môn học thuật. Mặc dù tuổi còn trẻ, chàng đã nổi tiếng trong giới văn
chương quê nhà qua một vài bài thơ ưu tú. Tuy không phải con nhà giàu có tột bực,
nhưng tương lai chàng sẽ thừa hưởng một tài sản khá giả cộng thêm của hồi môn của
vị hôn thê. Vị hôn thê của chàng lại còn rất xinh đẹp và đức hạnh, cho nên ta
thấy hạnh phúc của vị công tử như không thiếu một điều gì nữa. Dù vậy, chàng vẫn
cảm thấy chưa được hoàn toàn thỏa mãn vì tim chàng vẫn còn tràn đầy một tham vọng:
chàng muốn trở thành một thi nhân toàn bích.
Chuyện
xảy ra vào một buổi chiều, đương lúc người ta vừa khởi xướng một lễ hội đèn lồng
trên sông, riêng Han Fook một mình lang thang trên bờ bên kia của dòng sông.
Chàng tựa mình vào một thân cây mọc nghiêng trên sông, lặng ngắm hàng nghìn ánh
sáng bơi lượn chập chờn rung rinh trên mặt nước. Chàng trông thấy các công tử
và tiểu thư rực rỡ trong xiêm áo dạ hội như những bông hoa xinh đẹp đang chào hỏi
nhau. Chàng nghe âm thanh lao xao yếu ớt vang vọng trên sóng nước lấp lánh ánh
đèn, tiếng ca của các nữ ca nhân, thanh âm réo rắt của hồ cầm, những giai điệu
du dương ngọt ngào của những người thổi tiêu và trên tất cả những cảnh tượng ấy,
chàng thấy bóng đêm xanh phớt như vòm của một ngôi đền đang lơ lững chơi vơi
trên đầu mình.
Chàng
trai trẻ nghe tim mình hồi hộp, đứng đó như một khán giả cô đơn, được dịp chiêm
ngưỡng tùy thích tất cả vẻ đẹp bên kia bờ sông. Mặc dù chàng muốn đi qua bờ bên
kia để nhập cuộc với mọi người, ngồi cạnh vị hôn thê và các bạn hữu cùng thưởng
thức buổi tiệc vui, nhưng chàng lại thích ngồi lại bên này hơn để được làm một
khán giả tinh tế thâu nhận mọi cảnh tượng ở bên kia bờ và phản ánh lại trong một
bài thơ tuyệt hảo: Màu xanh thẳm của bóng đêm, kiểu đùa chơi ánh sáng của sông
nước cũng như sự khoái lạc của khách dạ hội và nỗi hoài vọng của kẻ đứng nhìn
im lặng, đang tựa mình vào thân cây vắt ngang trên bờ sông.
Chàng
cảm thấy chưa bao giờ được hoàn toàn thoải mái và vui sướng trong tim, thấy
trong cuộc đời này, mình vẫn là một kẻ cô đơn, một kẻ lạ mặt, một người ngoài
cuộc đứng nhìn. Chàng cảm nhận rằng giữa những người khác, dường như tâm hồn
mình được trời phú cho vừa cảm nhận được vẻ đẹp trên trần ai đồng thời lại mang
trong lòng nỗi ước ao thầm kín của một kẻ xa lạ. Chàng đâm ra sầu muộn, cúi đầu
suy ngẫm về những điều trên, mọi suy tư của chàng vẫn xoay quanh một mục tiêu
duy nhất, ấy là đối với chàng hạnh phúc thật sự và thỏa mãn sâu sắc chỉ đến được
khi chàng có thể đạt được nghệ thuật phản ánh cõi trần một cách hoàn hảo trong
các bài thơ và chính trong những hình ảnh phản diện này, chàng sẽ chiếm hữu cõi
trần đã được thanh lọc và vĩnh cửu hóa.
Còn
chưa biết mình đang tính hay mơ với những ý nghĩ ấy, Han Fook chợt nghe một tiếng
động sẽ sàng và đột nhiên thấy một người lạ mặt đứng bên cạnh gốc cây lúc nào
không hay. Một lão nhân trong chiếc áo rộng màu tím với dáng dấp uy nghi đáng
kính. Chàng vội đứng thẳng người chào lão nhân với lối chào dành riêng cho những
người trưởng thượng và quý phái. Người lạ mặt mỉm cười, không chào đáp lại mà
chỉ ngâm lên một vài câu thơ trong đó nói lên được những gì mà chàng thiếu niên
vừa cảm nhận, nhưng lại với một lối diễn tả thật là toàn hảo và tuyệt vời, theo
đúng quy luật của nghệ thuật thi ca, những câu thơ đẹp đến nỗi trái tim của
chàng thư sinh tưởng như ngừng đập vì kinh ngạc.
“Ồ,
ngài là ai?” chàng kêu lên và cúi rạp người xuống, “Ngài là ai mà lại có thể
soi thấu tâm hồn thiếu sinh và phát biểu những câu thơ tuyệt tác mà thiếu sinh
chưa từng được nghe từ các bậc sư phụ của thiếu sinh?”
Người
lạ lại mỉm cười với nụ cười của đấng toàn năng và bảo: “Nếu con muốn trở thành
một thi nhân thì hãy đến với ta. Túp lều của ta, con sẽ tìm thấy ở đầu nguồn của
dòng đại giang trong rặng núi Tây Bắc. Ta tên là đạo sư Hoàn Mỹ Từ”.
Nói
xong lão nhân bước vào dưới bóng cây thưa và thoáng chốc đã mất hút. Sau khi đã
bỏ công sục sạo tìm kiếm không được; Han Fook mới tin chắc rằng vừa qua chỉ là
một cơn mộng mị do sự mỏi mệt gây ra. Chàng vội vã đi đến hội chơi thuyền ở bên
kia sông, nhập vào cuộc vui chung. Nhưng giữa cuộc chuyện trò và âm hưởng đàn địch,
bên tai chàng vẫn như còn nghe giọng nói đầy bí ẩn của người lạ, còn tâm hồn
chàng thì như đã bay theo lão nhân kia. Chàng ngồi đó với dáng điệu xa xôi và
đôi mắt mơ màng ngẩn ngơ, giữa đám khách vui nhộn đang chọc ghẹo cợt đùa vẻ si
tình của chàng trai Han Fook.
Sau
đó vài hôm, thân phụ Han Fook tỏ ý mời bạn bè và thân quyến đến để định ngày hợp
hôn cho con. Nhưng chính chàng rể lại lên tiếng chống chế và thưa rằng: “Thưa
phụ thân, xin tha thứ cho con nếu con xúc phạm bổn phận phục tùng mà mỗi người
con đều phải có đối với phụ thân. Nhưng cha đã thừa biết hoài bão mãnh liệt của
con như thế nào trong việc trau dồi cho mình thực xứng đáng trong nghệ thuật của
một thi nhân, mặc dù có một số bạn bè khen ngợi những bài thơ của con nhưng con
biết rằng mình là người mới bắt đầu và đang tập tễnh ở bậc thang thứ nhất trên
con đường nghệ thuật. Bởi thế con xin cha hãy thư thả cho con một khoảng thời
gian độc thân theo đuổi việc học, bởi vì con biết rằng một khi đã thành gia thất,
trước hết phải lo chu toàn cho vợ con và gia đình, việc ấy sẽ làm cho con xao
lãng công việc học hỏi kia. Hiện nay con đang còn trẻ tuổi, không bận bịu những
bổn phận nào khác, con muốn được sống một khoảng thời gian trọn vẹn dành cho
nghệ thuật thi ca của con mà con hy vọng sẽ có được niềm vui và sự tán thưởng”.
Những
lời này làm cho phụ thân chàng ngạc nhiên, ông bảo: “Chà, cái nghệ thuật kia đối
với con có vẻ là cái gì thân thiện và quý báu còn hơn tất cả các thứ khác trên
đời đấy nhỉ, đến nỗi vì nó mà ngay cả đám cưới của con, con cũng muốn hoãn lại.
Này, hay là nếu có chuyện gì xảy ra giữa con và cô dâu thì hãy nói cho cha nghe
để cha có thể giúp con làm lành với cô ấy hay kiếm cho con một người khác nhé!”
Nhưng
chàng trai thề rằng mình vẫn yêu quý ý trung nhân của mình không kém ngày trước,
vẫn sẽ còn yêu mãi và không có một bóng đen của sự cãi vã nào chen vào giữa hai
người. Đồng thời chàng kể cho phụ thân nghe chuyện vị đạo sư hiện lên báo mộng
cho chàng trong một giấc mơ vào đêm hội chơi đèn. Chàng không ao ước gì hơn được
trở thành môn đệ của vị đạo sư kia.
“Được
rồi,” phụ thân chàng bảo, “như vậy ta gia hạn cho con một năm. Trong khoảng thời
gian này con mặc sức theo đuổi giấc mộng của con mà có lẽ một vị thần đã giáng
xuống cho con!”
“Cũng
có thể là hai năm,” Han Fook vừa ngần ngừ vừa thưa, “ai mà biết được phụ thân
nhỉ”.
Người
cha cho phép chàng lui bước và tỏ ra ủ dột, còn chàng thiếu niên bèn thảo cho ý
trung nhân một lá thư, bái biệt và lên đường.
Sau
khi đi một khoảng rất lâu, chàng tìm đến được nơi đầu nguồn của dòng sông. Trước
túp lều, vị lão nhân mà chàng đã gặp bên gốc cây ở cạnh bờ sông đang ngồi trên
một tấm đệm cói. Lão đang đánh cây đàn cổ nguyệt. Thấy có người khách đang tiến
đến gần với vẻ kính cẩn, lão vẫn không đứng dậy và cũng chẳng hỏi han gì cả, chỉ
điềm nhiên mỉm cười trong lúc tiếp tục thả những ngón tay mềm mại lùa trên các
phím đàn, từ đó một thứ âm nhạc tuyệt diệu chảy tuôn ra như một đám mây bạc
đang vần vũ lướt qua thung lũng, tuyệt vời đến mức chàng thiếu niên dừng bước sững
sờ, kinh ngạc và trong chốc lát quên bẵng đi tất cả mọi sự, cho đến khi lão đạo
sư Hoàn Mỹ Từ bỏ cây đàn nhỏ sang một bên, bước vào túp lều tranh. Run sợ và
khâm phục, Han Fook bước theo ông lão, lưu lại đấy và xin lão đạo sư thâu nhận
chàng làm người hầu hạ và đồ đệ.
Qua
một tháng, chàng học được cách khinh thị tất cả những bài thơ mà trước đó chàng
đã sáng tác và khai trừ chúng ra khỏi ký ức của mình. Sau vài tháng, chàng lại
loại tất cả những bài thơ mà chàng đã học với các sư phụ tại quê nhà ra khỏi
trí nhớ của chàng. Lão đạo sư hầu như không nói một tiếng nào với chàng; ông chỉ
yên lặng dạy cho chàng nghệ thuật đánh đàn cổ nguyệt cho đến khi cả bản thể của
người đệ tử đều được âm nhạc chảy suốt qua. Thuở trước, Han Fook có làm một bài
thơ; tả dáng bay của đôi chim trên bầu trời mùa thu, bài thơ này chàng rất tâm
đắc. Chàng không dám đọc nó ra cho sư phụ nghe. Nhưng vào một buổi chiều, đứng
xa thảo am, chàng lại ngâm lên, chắc chắn lão già đã nghe rõ bài thơ ấy. Nhưng
lão lại chẳng nói một tiếng nào. Lão chỉ khảy nhẹ lên cây đàn cổ nguyệt, lập tức
không gian bỗng trở nên lạnh mát, bóng chiều xuống nhanh, một luồng gió sắc bén
thổi lên mặc dù lúc ấy đang mùa hè, và trên bầu trời xám ngắt có đôi chim vạc
đang lướt bay trong nỗi nhớ nhung vần vũ kiếp hạc nội mây ngàn, tất cả những cảnh
tượng này so với các câu thơ của người đệ tử lại đẹp đẽ và hoàn hảo gấp bội, đến
nỗi chàng trở nên buồn bã, im lặng và tự thấy mình vô giá trị... Cứ thế, mỗi lần
đạo sư đều hành động y hệt như vậy. Một năm trôi qua, Han Fook đã học được ngón
đàn cổ nguyệt hầu như hoàn hảo, nhưng nghệ thuật thi ca thì càng ngày chàng
càng thấy khó khăn và cao xa vời vợi.
Được
hai năm tròn, Han Fook cảm thấy nhớ quay quắt những người thân, nhớ quê hương,
nhớ vị hôn thê, chàng bèn xin sư phụ cho chàng hồi hương.
Lão
đạo sư mỉm cười và gật đầu: “Con được tự do,” lão nói, “con muốn ở, con muốn
đi, hoàn toàn tùy theo ý thích”.
Người
học trò bèn lên đường và mải miết đi cho đến một buổi sáng mai, vào lúc tinh
sương, chàng đứng bên bờ sông quê cũ, nhìn vọng qua chiếc cầu hướng về cố quận
của mình. Chàng lén vào vườn của phụ thân, nghe hơi thở của cha thoát ra khỏi cửa
sổ phòng ngủ. Ông còn đang say giấc. Rồi chàng lại lén vào trong vườn cây gần
nhà người yêu, trèo lên cây lê và từ ngọn cây chàng thấy người yêu đang đứng
trong the phòng chải tóc. Và trong khi so sánh tất cả những cảnh tượng mà chàng
đang trông thấy tận mắt với hình ảnh mà chàng đã vẽ ra trong cơn nhớ nhà của
mình, Han Fook bấy giờ mới nhận rõ rằng quả thật chàng được sinh ra để làm thi
nhân, chàng nhận ra rằng trong các giấc mơ của nhà thơ đều ẩn chứa một vẻ đẹp
và một sức quyến rũ mà người ta hoài công tìm kiếm không ra ở những sự vật của
thực tại. Chàng bèn leo xuống, trốn khỏi khu vườn, băng qua cây cầu, ra khỏi
quê cũ, trở lại thung lũng trong rặng núi. Ở đó lão đạo sư vẫn còn ngồi như thuở
trước trên chiếc chiếu đơn sơ, đang gảy cây đàn cổ nguyệt, và thay lời chào,
lão sư ngâm lên hai câu thơ nói về sự đem đến hạnh phúc của nghệ thuật, lời thơ
thâm thúy và sảng khoái khiến cho khi nghe, người đệ tử xúc cảm đến nỗi hai mắt
đẫm lệ.
Thêm
một lần Han Fook lưu lại bên đạo sư Hoàn Mỹ Từ. Chàng đã thạo chơi đàn cổ nguyệt
nên lần này ông lão dạy chàng học đánh đàn kim huyền cầm. Ngày tháng thoắt đi
như tuyết tan trong gió đông. Có hai lần nỗi nhớ nhà thắng thế. Một lần, chàng
bí mật chạy đi trong đêm, nhưng trước khi đến được khúc quanh cuối cùng của
thung lũng, có một ngọn gió đêm thổi qua cây đàn kim huyền treo trước cửa lều,
những âm thanh đuổi theo chàng và gọi chàng trở lại, đến nỗi chàng không cưỡng
nổi, phải quay bước. Lần thứ hai chàng mơ thấy mình đang trồng một cây con
trong vườn nhà, vợ chàng đứng bên cạnh, những đứa con của chàng đang dùng rượu
và sữa tưới cây. Khi tỉnh giấc, ánh trăng chiếu vằng vặc vào phòng, chàng nhổm
dậy bàng hoàng, chợt thấy lão già nằm cạnh đang ngủ say, bộ râu lão đang rung động
nhẹ nhàng. Chàng bỗng thấy thù ghét cay độc con người nằm đấy, cái người mà
theo chàng nghĩ đã phá hoại cuộc đời chàng, đã đánh lừa chàng mất cả tương lai.
Chàng toan nhảy xổ vào lão, giết chết lão. Vừa lúc ấy, lão già mở mắt ra, lập tức
miệng mỉm cười với một vẻ hiền lành, tế nhị và buồn bã khiến cho người học trò
như bị tước mất khí giới.
“Này
Han Fook, con hãy nhớ,” lão già nói nhỏ nhẹ, “con hoàn toàn được tự do làm những
gì con thích; con có thể thù ghét ta và đập chết ta, chuyện thật đơn giản”.
“Ồ,
làm sao con có thể ghét thầy được,” người thi sĩ kêu lên với cử chỉ nồng nhiệt,
“điều ấy cũng giống như là con muốn thù ghét chính ông trời vậy”.
Thế
là chàng lưu lại và học đánh đàn kim huyền cầm; chàng học thổi sáo và sau đấy bắt
đầu được thầy hướng dẫn cách làm thơ, dần dần chàng tiếp thu được nghệ thuật bí
truyền, vẻ ngoài như chỉ nói lên cái đơn giản bình thường, nhưng với cái đơn sơ
ấy có thể khích động tâm hồn của người nghe như cơn gió lùa vào mặt nước. Chàng
diễn tả cảnh mặt trời mọc như lúc mặt trời còn ngập ngừng ở trên sườn núi, mô tả
vẻ thoắt đi không tiếng động của bầy cá khi chúng như chiếc bóng mất tăm trong
làn nước, hay dáng đong đưa của cây liễu non xanh trong gió xuân. Khi người ta
nghe tả, thì đó không chỉ là mặt trời, đó không chỉ là cuộc giỡn chơi của loài
cá, đó không chỉ là lời thì thầm của cây liễu, mà mỗi lần như thế đều như thể
cho một khoảnh khắc ngắn ngủi cả bầu trời và trái đất đang cùng nhau hòa điệu
trong một khúc nhạc toàn hảo. Mỗi người khi nghe đều nghĩ đến - thích thú hay
đau đớn -những gì mình đã yêu thương hay thù ghét, đứa trẻ thì nghĩ đến những
trò chơi, chàng trai thì nhớ đến tình nhân, người già thì nghĩ đến cái chết...
Han
Fook không còn nhớ đã bao nhiêu năm chàng lưu lại bên cạnh lão sư nơi đầu nguồn
của dòng đại giang kia nữa. Có lúc chàng tưởng như mới ngày hôm qua chàng bước
chân đến chốn thung lũng này và được đón tiếp bằng khúc nhạc cổ nguyệt của lão
đạo sư; cũng có lúc chàng lại cảm thấy như thể đằng sau chàng tất cả mớ tuổi
nhân sinh và mọi mảnh thời gian đều tàn rụng và trở thành rỗng không...
Có
một buổi sáng, chàng thức dậy một mình trong căn lều. Chàng đi tìm và réo gọi
sư phụ khắp mọi nơi nhưng chẳng thấy lão đâu. Ông lão đã biệt tăm. Giữa khuya,
mùa thu như chợt đến, một cơn gió lay chuyển cả túp lều, trên triền núi, những
đàn chim thiên di đang lũ lượt bay đi mặc dù lúc ấy chưa đến mùa chim bay. Han
Fook bèn tháo đàn đem theo mình, xuống núi đi về vùng đất quê. Mọi nơi, mỗi khi
chàng gặp người, họ đều chào chàng với lời chào dành cho những người trưởng thượng
và quý phái. Khi chàng về đến cố hương thì thân phụ, vị hôn thê và cả quyến thuộc
đều đã quá vãng, trong căn nhà xưa toàn những người xa lạ ở.
Vào
buổi chiều, có buổi tiệc rước đèn trên sông. Ở phía bên kia, thi nhân Han Fook
đứng trên bờ sông u tối, tựa mình vào một cây cổ thụ. Khi chàng bắt đầu dạo
chơi cây đàn cổ nguyệt; những người phụ nữ bên kia thở dài, đăm đắm nhìn vào
bóng đêm một cách mê mải và bồn chồn, còn những người trai trẻ thì lên tiếng gọi
tìm người đánh đàn cổ nguyệt mà họ không thể nhìn thấy được. Họ nói to lên rằng
không ai trong bọn họ đã từng nghe được những âm giai như thế từ một cây đàn cổ
nguyệt. Han Fook chỉ mỉm cười. Chàng nhìn vào dòng sông, nơi những hình ảnh phản
chiếu của hàng nghìn cây đèn lồng đang bơi lung linh, chàng không còn biết phân
biệt những hình ảnh phản chiếu trên sông với những lồng đèn thực sự trên sông,
cũng như thế bây giờ chàng không còn tìm thấy trong tâm hồn mình một sự phân biệt
nào giữa buổi tiệc hôm nay và buổi tiệc đầu tiên ngày xưa, lúc chàng còn là một
thiếu sinh đứng ở chốn này và nghe thấy những lời của vị đạo sư xa lạ.
➖➖➖
Nhận xét
Đăng nhận xét