2025-11-01
Lá ngọc cành vàng (1)
Nguyễn Công Hoan
Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
***
Chương 1
Hai thế giới
Nga
một mình lững thững ra vườn chơi. Hai bên lối đi, đầu cỏ còn ướt đẫm, nặng trĩu
những nước. Trên mạng nhện, hạt sương đọng, nổi lên trăm nghìn vẻ óng ánh như
kim cương.
Cảnh
vật buổi sáng mùa xuân bâng khuâng như mộng. Sương sa mù trời. Dãy núi đá cằn,
mọi khi rắn rỏi ở màu áo xám, uốn lưng ở rìa cánh đồng, bây giờ uể oải như lờ mờ
chưa tỉnh giấc trong màn, mà đầu thì lẩn kín vào chiếc khăn trắng.
Đứng
dưới gốc đào, Nga thấy tâm hồn man mác. Làn gió hiu hiu thổi, làm tha thướt tà
áo nhẹ nhàng. Mấy cánh hoa tơi tả, lăn tăn bay xuống đầu, xuống vai nàng, rồi
xuống đất. Nhìn màu đào rải rác trên tấm thảm xanh, Nga nhớ lại xác pháo đỏ
ngòm trong sân mấy hôm trước, nàng mỉm cười khoan khoái.
Nga
ngắm rặng đào mãi không mỏi mắt. Hoa đua nhau nở to, rung rinh, như hớn hở cười
với gió đông. Nàng cho rằng chỉ sáng nay, đầy trời trắng xóa sương mù, thì màu
phớt của vườn đào mới tăng vẻ đẹp. Nhưng mà chính Nga, một thiếu nữ lộng lẫy
mơn mởn, tha thướt trong rặng đào, mới càng làm cho cảnh thêm tươi đậm. Má ánh
màu hoa, áo xen sắc lá, món tóc mây quấn rối, lả tả xuống trán, xuống tai, Nga
phảng phất như Chúa Xuân hiện hình vậy.
Ngắm
nghía một cành hoa đẹp nhất, Nga cố kiễng chân, giơ tay để với, định bẻ, đem về
cắm vào lọ trong buồng, nhưng cao quá, không sao lấy được. Nàng thất vọng.
Nhưng nàng tưởng tượng, so sánh cái địa vị cao quý của mình với cụm hoa đào nọ,
nàng lấy làm hãnh diện.
Nga,
con ông phủ họ Lê. Họ Lê này là dòng dõi thế phiệt. Cha Nga vừa đổi đến đây dạo
tháng mười năm ngoái. Nga học trường Sư phạm, nên nhân dịp nghỉ Tết, mới về Phủ
với cha lần này là lần đầu.
Nga
quen ở đất thị thành đông đúc vui vẻ. Bây giờ về nơi nhà quê tịch mịch, nàng thấy
buồn quá. Cả ngày, trừ với cha mẹ, nàng chẳng nói chuyện được với ai. Thỉnh thoảng
có cô Thừa, cô Lục vào chơi, nhưng họ đều là hạng nhiều tuổi, và họ tự coi như
bậc dưới, nên câu chuyện chỉ toàn giọng giao thiệp đón đưa.
Cho
nên, suốt từ hôm về, tới nay là mồng năm Tết, nàng chưa hề bước chân ra khỏi cổng.
Từ sáng đến tối, nàng chỉ loanh quanh dưới gối mẹ cha, rồi khi quyển sách, khi
tờ báo, khi xem xét công việc cửa nhà, Nga chưa phải giải trí bằng cách khác. Vả
ở đây, còn có cách gì giải trí cho hợp tính tình nàng. Bởi vậy, nàng tự thấy
nàng cao quá, cả hình thức lẫn tinh thần.
Nhưng
từ sớm, cha mẹ Nga đi vắng, nên nàng buồn, mới dạo khắp đó đây trong dinh cho
tiêu khiển.
Ở
vườn đào, Nga trèo lên bờ thành, dẻo bước đi mãi cho tới mé gần cổng chòi, sau
trại lệ. Nga vơ vẩn đứng nhìn ra phố, mà mắt chẳng để vào một cái gì.
Mấy
dãy nhà lá, tối tăm, ẩm thấp, sắp hàng xộc xệch, trông rõ ra cách cẩu thả, quê
mùa, lặng lẽ trên mái rơm, những tia khói đùn lên, ẻo lả uốn quanh co rồi biến
mất.
Bỗng
một cảnh hoạt động đập vào mắt Nga. Ngay dưới chân thành, trong sân cái nhà có
cây bàng trước cửa, có một người ở trong bước ra. Nga lánh sau lần hàng rào
xương rồng chú ý nhìn xuống.
Nga
trông thấy rõ một người con trai, bằng trạc tuổi nàng, nách cắp quyển vở dày,
tay cầm khúc giò, nhồm nhoàm nhai, ngon lành lắm. Rồi con chó vện vẫy đuôi đến
gần. Người thiếu niên nhăn mặt, co dúm chân tay, pha trò với nó.
Nga
bật buồn cười, càng mải nhìn tấn kịch ngộ nghĩnh. Rồi người thiếu niên đặt vở
xuống đất, dậm dọa con chó, rồi sừng sộ, nói tiếng Tây với nó, đến nỗi nó kêu rầm,
quắp đuôi chạy mất. Một nhịp cười vang, hai môi tách ra, làm hé hai hàm răng trắng
nuột. Nga vui vẻ chăm chắp ngắm người thiếu niên. Nàng lấy làm lạ, không ngờ
nhà ấy lại có con người như thế ấy. Nhà ấy rất tiều tụy. Mái lợp rơm lâu ngày,
đã dẹp bết dính với nhau, mà nước mưa làm lún nhiều chỗ như lòng máng. Vách thì
không dính với cột nhà đã xiêu. Trong sân chật hẹp, có bày vài cóng nước, thừa
một chỗ con để phơi, rồi đến bếp, dựa vào thành, cũng lụp xụp, yếu ớt.
Nhưng
người ấy lại khác hẳn. Tóc rẽ bên chải mượt. Dưới cái trán vuông rộng, hai con
mắt có vẻ tinh nhanh. Toàn thể, trông ra một người học trò cẩn thận, thông
minh, vui vẻ.
Nga
đương luẩn quẩn nghĩ ngợi, thì một luồng gió thổi lật tung bìa quyển vở ở sân,
rồi phần phật giở mấy tờ giấy. Nga thoáng trông thấy các hình vẽ, biết ngay là
những bài hóa học ở chương trình lớp năm thứ tư. Nàng nghĩ thầm:
“Anh
chàng này cũng một tâm lý như mình, nên mới đùa với chó. Ở Hà Nội quen, về nhà
mới chán làm sao!”
Rồi
từ đó, Nga không thể rời mắt được con người lạ lùng ấy nữa. Nàng cứ lẳng lặng nấp
chỗ kín để dòm sang.
Bỗng
con Sen đứng dưới chân thành, gọi:
-
Mời cô về xơi cơm.
Nga
như chợt tỉnh cơn mơ màng, quay nhìn xuống mỉm cười:
-
Sao mày biết tao ở đây?
-
Con phải tìm cô mãi đấy ạ.
Nga
đưa cổ tay lên xem chiếc đồng hồ vàng, rồi giật mình, nói:
-
Ồ, thế mà đã mười một giờ rồi nhỉ. Vú em cho cậu xơi cơm chưa?
-
Đã ạ, có lẽ bây giờ cậu sắp đi ngủ rồi còn gì.
Nga
ở trên mặt thành, dang hai tay, chạy sầm xuống, ôm chầm vào con Sen cho khỏi
ngã, rồi cười sằng sặc. Nga cũng muốn đùa, đùa vui vẻ như người thiếu niên ở
trong túp nhà tranh tiều tụy nọ.
-
Ở đây buồn lắm, Sen ạ.
-
Chốc nữa xơi cơm xong, mời cô đi xem phố.
-
Phố đây có gì mà xem?
-
Có đến ba bốn hiệu Khách ấy, to đáo để.
Nga
bĩu môi. Sen cười:
-
Ở nhà quê, chỗ nào có nhiều hiệu Khách là vui.
-
Vui cho mày, chứ không vui cho tao.
Rồi
nhân muốn dò la, Nga hỏi:
-
Mày... Mày có thuộc hết các nhà ở ngoài phố không?
-
Con chỉ thuộc những nhà ở quanh cổng Phủ này thôi.
-
Những nhà nào?
Sen
trỏ tay, kể:
-
Đây là hiệu chú Khách Thái An; bên cạnh là nhà Toe bán giò. Rồi đến nhà bác đồ
Sơn bán xôi chè. Rồi đến cả Lọi bán thịt chó. Cái nhà này là nhà thầy Ký rượu,
rồi đến hàng cơm bác phó Bái...
Nga
nhìn Sen, gật gù mỉm cười ra ý chế nhạo rồi ngắt lời:
-
Thế cái nhà có cây bàng trước cửa kia là nhà ai?
Sen
nhìn Nga, không biết nó vô tình hay hữu ý. Nhưng bỗng hai má Nga đỏ ửng, cuống
quýt hỏi vờ vẫn:
-
Cây bàng ấy có lắm quả không?
-
Con không biết. Nhưng bác đồ Sơn như thế, thì ai lấy được quả với bác ấy.
-
Bác ấy ở đâu?
-
Nhà bác ấy đấy, cô ạ.
-
Bác đồ gì?
-
Bác đồ Sơn. Có bao nhiêu bàng chín là bác ấy giữ, để bán, chẳng lọi ra ngoài quả
nào. Người ta bảo ngày xưa chồng bác ấy làm nho cho thầy thừa Lung đấy. Đâu quê
ở Sơn Tây, nên gọi tên thế.
-
À, ra cũng tỉnh nhà nhỉ? Ở làng nào?
-
Con không biết.
-
Bây giờ chồng bác ấy không làm nho nữa à?
-
Chết từ đời nào rồi còn gì. Còn nhà bác gái bây giờ nợ như chúa chổm. Hôm ba
mươi Tết, bác ấy trốn như chạch, đến tận khuya mới dám về. Thế mà người ta cũng
biết. Rồi thành ra cãi nhau om sòm. Giá quan không thương hại thì đã bỏ tù rồi.
Nga
khe khẽ thở dài:
-
Bác ta bán gì?
-
Bán xôi chè. Nhưng được mấy tí; vả lại què tay thì làm lụng ăn thua gì.
Nga
sửng sốt cảm động, đứng dừng lại:
-
Bác ta què, a mày? Thương hại nhỉ!
-
Vâng, người ta bảo khi chồng bác ta chết, bác ta nghèo khổ lắm kia. Cứ phải làm
thuê, làm mướn, đi đêm về hôm. Rồi một lần lính tráng trong phủ ra ghẹo ghiếc
thế nào không rõ, muốn chừng bác ta không thuận tình, rồi họ thù đánh què.
Nga
thở dài, thong thả vừa đi vừa hỏi:
-
Tội nghiệp! Bao giờ thế?
-
Đã lâu lắm. Mười mấy năm nay rồi. Giá bác ta chịu khó nhờ người con gái lấy được
chồng khá, thì làm gì phải cặm cụi, vất vả thế. Con gái bác ta thỉnh thoảng cho
tiền luôn, nhưng nhất định bác ta không lấy. Bác ấy bảo còn sức làm được, chưa
phải nhờ con. Thế mà, hay đáo để, bác ấy đã dành dụm thế nào, mà cũng đã được
cái vốn, mở được ngôi hàng xôi chè.
-
Nhưng nợ thế kia mà?
-
Vâng, cũng tại thằng con trai.
Nga
giật mình hỏi dồn:
-
Con trai làm sao?
-
Không, thưa cô, nó có làm sao đâu. Thằng ấy là thằng Chi, đâu nó đang học trường
Ký Bưởi trên Hà Nội thì phải. Thỉnh thoảng bác ta được đồng nào, lại dành dụm
cho con mua sách hết cả. Cũng may cho bác được thằng con học giỏi.
-
Thế lấy gì cho con ăn học?
-
Người ta bảo thằng Chi được lương. Chứ cô tính ngữ ấy mà không được lương, thì
có mà đi ăn mày!
Nga
cau mặt, mắng:
-
Người ta là học trò cũng như tao, mày đừng gọi là thằng, và đừng khinh bỉ thế.
Nói
đến đó, Nga vừa lên tới thềm nhà. Vào buồng ăn, nàng thấy cơm đã dọn tinh tươm.
Chiếc khăn trắng nuột trải phẳng phiu trên bàn. Bát bít, đũa ngà, bóng nhoáng.
Các đĩa đồ ăn sạch tinh vi, ngùn ngụt khói bốc, ngon lành.
Nga
ngồi chống tay xuống bàn, vơ vẩn nghĩ ngợi. Đưa mắt nhìn các đồ đạc trong nhà,
nàng như vừa phải đi qua một thế giới cùng khổ, nay được đến cái thế giới bể bạc
rừng vàng. Nhưng thấy được giàu sang sung sướng bao nhiêu, nàng lại thương hại
cảnh ngộ bác đồ Sơn, ngậm ngùi số phận Chi bấy nhiêu.
Sen
đặt bát cơm vào khay đưa Nga. Mùi gạo tám thơm ngào ngạt. Nga thở dài, cầm lấy,
rồi hỏi:
-
Cậu đâu?
-
Vú em sắp cho cậu ngủ ạ.
Rồi
những câu hát ru văng vẳng ở bên buồng kia đưa sang một giọng buồn tẻ:
-
Ngồi buồn kể chuyện anh Trương Chi. [1]
Chợt
nghe tiếng Chi, Nga lắng tai nghe:
-
Người thì thật xấu hát thì thật hay.
Cô
Mỵ Nương nhà ở lầu tây,
Con
quan Thừa tướng ngày rày cấm cung.
Ngủ
đi, cậu ơi!
Anh
Trương Chi chở đò dưới sông,
Chở
đò ngang dọc suốt đêm đông dãi dầu.
Ngoáo!
Ngoáo ơi!
Nga
mỉm cười, ngẫm nghĩ: “Ngày xưa, có con quan Thừa tướng với anh lái đò tên là
Chi!”
-
Đêm thanh chàng mới hát một câu,
Gió
đưa thoang thoảng tới lầu cô Mỵ Nương.
Cô
Mỵ Nương nghe tiếng hát thì thương.
Cậu
ngủ đi chứ! Vú yêu!
Nga
cảm động mơ màng nhìn vào mặt kính tủ cốc. Màu đào trong vườn ánh lộn như cảnh
thần tiên. Nàng sung sướng.
-
Hồ trông thấy mặt anh chàng lại chê,
Nga
lại mỉm cười, rồi thở dài.
-
Anh Trương Chi khi trở ra về,
Cắm
sào cho chặt, hát thề một câu.
“Kiếp
này đã dở dang nhau,
Thì
xin kiếp khác duyên sau lại thành”.
Chi
ra đi! Thằng bé con ở bên kia nó khóc đấy mà!
Bỗng
Nga buồn, rồi tự nhiên nàng nghĩ ngợi thấy khó chịu lắm, gọi:
-
Vú em!
-
Dạ.
-
Sao vú cứ hát nhảm thế? Ru bài khác không được à?
-
Ạ ời ời! Thưa cô bài ấy hay chứ!
-
Bảo thì vú phải nghe, không được hát bài ấy nữa.
Ngước
mắt lên, Nga thấy con Sen tủm tỉm. Nàng bèn nghiêm nét mặt, bảo:
-
Vú ấy chỉ hát nhảm. Có đời nào con quan Thừa tướng lại thèm phải lòng anh lái
đò bao giờ!
Sở
dĩ nàng phát ra những giọng đài các như thế, vì vụt nàng nghĩ nàng với anh học
trò nghèo lúc nãy, tự nhiên nàng chệnh lòng, mà có tư tưởng phân biệt giai cấp,
nàng cho là vô lý, không bao giờ hạng đê hèn mình rơm chất cỏ, lại có thể theo
gót được với bậc cao quý lá ngọc cành vàng...
--------------------------------
[1] Trong truyền khẩu, còn gọi là Trương Chi.
➖➖➖

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét