2025-12-20
Lá ngọc cành vàng (8)
Nguyễn Công Hoan
Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
***
Chương 8
Triệu chứng
Từ
đó đến một tháng sau, Nga không hy vọng gặp mặt Chi. Mà nàng cũng không viết giấy
cho Chi nữa. Nàng thích nghe những chuyện mà chị em nói về bọn học trò bên trường
nam Sư phạm và bên trường Bưởi. Nhiều người biết tiếng Chi. Nàng rất chú ý đến
Chi, và hay hỏi về Chi lắm.
Chị
em bạn thấy nàng nhiều lúc thẫn thờ, thì hỏi cớ, nhưng nàng thở dài, và cười
cho qua chuyện.
Một
hôm chủ nhật, nàng xin phép chú thím đi chơi buổi trưa với bạn. Nàng rủ người ấy
lên vùng trường Bưởi, thác rằng để biết chỗ, để kỳ thi khỏi đi lạc. Nàng vơ vẩn
nhìn vào từng lớp, nhưng không rõ chữ ở biển đề lớp nào vào lớp nào.
Man
mác, nàng đứng xem nhiều người tung tăng đi lại, hoặc chạy nhảy ở sân thể thao.
Rồi nàng lên làng Thụy, là chỗ mà nàng nghe thấy có nhiều học trò trọ.
Chẳng
hay nàng có mong gặp mặt Chi không, và gặp để làm gì. Nhưng lúc tưng hửng trở về,
nàng ra vẻ thất vọng.
Thấy
câu chuyện rời rạc nàng hỏi và đáp, người bạn cùng không để ý.
Nhưng
Nga không thể đựng nổi trong lòng những nỗi riêng. Nàng cần thổ lộ với bạn cho
nhẹ bớt tâm sự:
-
Chị ạ, tôi có một người chị họ, không biết thương hay yêu một người học trò trường
Bảo hộ này.
-
Thương hay yêu?
-
Tôi không rõ.
-
Chị ta không nói thực à?
-
Không.
-
Nhưng thương hay yêu, chị đoán được chứ?
Nga
ngẫm nghĩ, rồi đáp:
-
Không, nhưng cứ tôi biết, mới đầu chị ấy chỉ thương người học trò này nghèo, muốn
giúp đỡ mà thôi.
-
Từ cái thương đến cái yêu, chỉ có một ly.
Nga
yên lặng, trầm ngâm, rồi nói:
-
Tại người học trò này... không hiểu vì lẽ gì chị ấy lại thương quá lắm thế.
Nói
đoạn, nàng cười. Bạn cũng cười:
-
Chị dớ dẩn quá. Thế sao nữa?
-
Người học trò kia nghèo, nhưng học giỏi và nhiều đức tính tốt lắm. Này, chị ạ,
không biết họ có thể lấy nhau được không nhỉ?
-
Yêu nhau thì lấy nhau chứ gì.
Nga
mơ màng, rồi lắc đầu:
-
Nhưng không thể, người kia là con nhà hèn mọn, mà chị tôi là con quan. Như thế
không thể lấy nhau được, chị ạ.
-
Ồ, đời xưa, chứ đời nay như thế lấy nhau là thường. Miễn là hai người yêu nhau
tha thiết. Còn có gì ngăn nổi được ái tình. Thế chị không thấy chị Tĩnh đấy à.
Nga
gật:
-
Ừ nhỉ, cũng con ông Tuần mà lấy một người thường dân. Thích nhỉ.
-
Phải, lấy chồng là mình lấy cho mình chứ có lấy cho cha mẹ mình đâu.
-
Nhưng chị ạ, chị Nhàn tự tử có phải vì tình thực không?
-
Hình như thực. Sở dĩ các báo ngày ấy không đăng rõ, vì nhà chị ấy giàu.
-
Chỉ vì tuyệt vọng về ái tình nên biết bao nhiêu người chết oan ức, hoặc mang tiếng
theo trai là tại cha mẹ quá khắc nghiệt.
-
Chị ạ, thầy me tôi khắc nghiệt lắm. Tôi chắc cũng sẽ bị khổ về đường nhân
duyên.
-
Các cụ cổ chết, theo thế nào được.
-
Giá bây giờ tôi có muốn yêu một người con nhà tầm thường, có lẽ thầy me tôi đến
bắn tôi chết.
Nàng
cười, sung sướng. Bạn hỏi:
-
Thế người chị chị định xử trí ra làm sao?
-
Tôi không hiểu. Tự tử thì chị tôi không nỡ, vì cha mẹ chiều chuộng lắm. Đi trốn
với người ấy thì chị tôi không dám, vì họ nhà to, sợ tai tiếng. À, mà chị tôi
đã yêu người ấy đâu nhỉ.
-
Chuyện chị mới vớ vẩn chứ!
Nga
như sực tỉnh mộng, hỏi:
-
Tôi vừa nói gì nhỉ?
-
Chị bảo chị chị chưa yêu người ấy.
-
Ừ phải, nhưng có lẽ người ấy đáng yêu.
-
Thế nào là có lẽ! Nếu thật bụng yêu, thì vì cha mẹ chiều, chị chị nên nói thực
đi, có hơn không?
Nga
lắc đầu:
-
Điều gì, chứ điều ấy quyết chị tôi không được cha mẹ chiều. Vì vậy chị tôi cứ
buồn uất ngấm ngầm, có lẽ ốm to.
Hai
chị em thở dài. Nga nói:
-
Hôm nay chị tôi nhờ tôi tìm nhà người đó, nhưng biết đâu mà tìm nhỉ.
-
Tìm làm gì?
Nga
nghĩ ngợi, rồi cũng tự hỏi:
-
Ừ nhỉ, tìm làm gì, đã chẳng được yêu nhau thì mơ màng lắm chỉ hại người mà
thôi. Mà biết họ có thiết đến mình không?
-
Chị nói gì?
-
Ừ nhỉ, tôi nói gì thế, chị?
Dần
dần, Nga đổi tính. Sự đổi tính ấy mỗi ngày một rõ rệt. Người con gái nhu mì,
vui vẻ mọi khi, bây giờ hay cáu bẳn, hay cãi nhau, hay thở dài một mình. Người
học trò chăm chỉ, đức hạnh mọi khi, sinh ra lười biếng, bướng bỉnh, liều lĩnh,
dám cãi cả bà giám thị. Chỉ trừ khi nàng thổ lộ việc riêng với bạn thân, nàng mới
lại dịu dàng.
Một
hôm, Nga thấy nóng ruột lạ. Giờ học nàng xin phép xuống nhà đến ba bốn bận. Chị
em cứ tưởng Nga muốn trêu cô giáo, đều tủm tỉm cười.
Chiều
hôm ấy, Nga ăn rất ít cơm. Rồi tự nhiên, có những lúc nàng đương đứng chơi
ngoài sân, bỗng rưng rức lên khóc.
Tối
hôm ấy nàng xin phép đi nằm sớm. Nhưng mà hồ đặt mình độ dăm phút, nàng lại
vùng dậy, đi tung tăng khắp buồng thuốc.
Ai
hỏi, Nga cũng nhăn nhó nói:
-
Tôi thấy khó chịu trong người, ốm to mất.
Thật
ra, lúc ấy Nga chẳng nghĩ đến gì cả, vì nàng chẳng nghĩ lâu được nửa phút đồng
hồ.
Đến
đêm, Nga lần sang giường cạnh, đánh thức người bạn dậy. Tuy người bạn không lấy
gì làm thân, nhưng nàng cũng thở dài, tưởng như sắp thổ lộ những câu tâm sự.
-
Chị ạ. Tôi đau đớn lắm. Chà! Nói ra, nó dài lắm. Thôi chị ngủ đi.
Rồi
Nga lại chạy đến giường khác, cũng thân mật nói như thế. Được một lát, cả buồng
thức dậy mà Nga thì cười sặc sụa, như có vẻ đắc chí lắm.
Từ
hôm sau, cả trường phải ngạc nhiên về bộ điệu của Nga. Nga làm như người điên.
Vậy mà có ai nói:
-
Chị Nga điên chắc!
Thì
Nga sướng lắm, kêu người ấy là tri kỷ, rồi bám riết lấy, mà nói ba hoa; có lúc
tự nhiên khóc nức khóc nở.
Một
người bạn học đem tin ấy cho bà Tham. Bà Tham xin phép cho Nga nghỉ ở nhà một
tuần lễ.
May
lại được phép.
Nga
ở nhà chú thím, ông Tham thấy Nga đổi khác hẳn tính nết thì sợ hãi, bèn viết giấy
về phủ.
Bà
Phủ lên ngay Hà Nội thăm con và vì lời khuyên của ông Tham, bà vào trường xin
cho Nga nghỉ học ba tháng. Sự xin phép rất khó khăn, vì bà phải lấy giấy Đốc tờ
nhận thực rằng Nga bị bệnh đau phổi.
Nga
nói lăng nhăng cả ngày, thỉnh thoảng lại đánh đập các em.
Bà
Phủ thương con, thường hỏi:
-
Con thấy trong mình thế nào, cứ nói thực, để thầy me thuốc thang cho.
Nga
cười ha hả đáp:
-
Me cứ cho gọi Đốc tờ, và các ông danh sư đoán bệnh. Con chẳng có bệnh gì cả.
-
Me nói với chú thím mai cho con về nhà.
Nga
sừng sộ:
-
Thèm vào, con thèm vào về phủ. Bẩn chân.
Rồi
nàng cười lăn ra, sau lại hu hu lên khóc. Bà Phủ lo sợ, cả ngày nhăn nhó. Ông
Tham bảo:
-
Hay là cháu mắc bệnh loạn óc. Cháu vẫn có chứng đau tim. Những người đau tim, nếu
gặp điều gì sợ, hoặc thất vọng quá, thường hay dễ mắc điên.
Bà
Phủ ngẫm nghĩ, đáp:
-
Không, cháu chẳng có điều gì sợ. Vả anh chị rất chiều cháu, thì cháu có gì thất
vọng đâu. Chắc cháu lo thi quá.
-
Chị nên cho cháu ở trên này, để tiện thang thuốc.
Ngẫm
nghĩ, bà Phủ nói:
-
Chị là đàn bà, chẳng biết thế nào là nên. Hay là chú thím viết giấy bẩm anh
xem.
Nga
nghe tiếng, nói chêm vào:
-
Anh cũng chẳng cho phép được.
Rồi
nàng cười sằng sặc, nhưng đang cười dở, thì giơ tay sờ soạng câu đối, và như
quên hẳn việc vừa mới làm.
Bà
Phủ cau mặt:
-
Con chớ nói càn.
Nga
trợn mắt, đáp:
-
Anh không có phép mắng tôi.
Rồi
hầm hầm, lên gác, nằm, cười khanh khách.
Các
con ông Tham thấy Nga như thế, đều thích xem lắm. Chúng coi như những trò ngộ
nghĩnh. Thỉnh thoảng Nga đánh chúng nó đau quá, lại có lúc vỗ về, kể chuyện cho
chúng nó nghe. Song chuyện chẳng đâu vào đâu. Nga phệnh phạo kể:
-
Một hôm, chị ăn mặc như con ăn mày. Chị đội cái nón rách bươm. Chị mặc cái quần
rách bướp. Chị khoác cái áo tam tài. Chị đi bộ từ nhà sang tận bên Tàu, chị vào
cung vua ông Tưởng Giới Thạch. Chị thấy cái súng, chị cầm lấy chị bắn đánh
đùng! Ơ kìa! Ông Tưởng Giới Thạch ông ấy bắt tay chị đấy.
Các
em phá ra cười, hỏi:
-
Thế ông ấy có khen chị không?
Nga
gật:
-
Có, ông ấy bảo: C’est bien! [tiếng Pháp: Tốt]
Thấy
Nga nói ba hoa, bà Phủ thường ngăn cấm. Nhưng Nga càng thích nói.
Có
bận Nga trỏ tay vào mặt bà Tham nói:
-
Ê hê! Bà Tham ăn! Chi ơi!
Rồi
Nga nói như diễn thuyết:
-
Không thấy nước nào thối như nước Nam mình. Bà Tham! Bà Phủ! Ông ấy là Tham,
ông ấy là Phủ. Chứ bà ấy làm nghề ngỗng gì? Làm cho các bà ấy vì tiếng gọi càng
tưởng mình là to, lên câu tràn đi thôi.
Nghe
câu nói, thím Nga buồn cười, nhưng mẹ Nga tức lắm, cầm cái phất trần, đánh vào
lưng con một cái. Tủi thân, Nga vừa khóc vừa cười nửa ngày, ông Phủ lên thăm
con luôn. Ông rất buồn rầu. Ông nghĩ mãi xem đã làm việc gì thất đức đến nỗi
con mang bệnh tật.
Ai
mách đâu có thầy thuốc hay ông cũng mời cho kỳ được. Các ông lang vẫn xem mạch
và kê đơn. Đơn nào cùng rất nhiều thần sa và chu sa, nhưng vẫn vô công hiệu.
Có
người quen mách, giá uống được nước trong áo quan khi người ta cải táng, thì
người hóa dại sẽ khỏi liền. Nhưng ai dám cho uống thế.
Vả
độ ấy gần tháng ba. Trời đã nắng dữ lắm. Khí nóng làm cho Nga bệnh càng nặng.
Bà
Phủ không dám mời Đốc tờ, sợ người ta bỏ vào nhà thương điên.
Bà
không thể đưa con về phủ, vì không thể nào đưa nàng lên ô tô được. Nàng sẽ phá
vỡ kính, đánh chửi tài xế, rồi nhảy xuống đường thì oan gia.
Bạn
bè đến thăm, không ai dám giáp mặt Nga vì sợ nàng chửi.
Cả
ngày Nga nghêu ngao hát, có ai mắng, Nga càng thích hát già và nói bướng:
-
Ê hê! Đố ai hát hay bằng tôi.
Nga
hay nói tiếng “ê hê quá”!
Sau
bà Phủ để riêng cho Nga cái buồng trong nhà trong, bà sợ Nga chạy loăng quăng
ra ngoài, có khi lỡ ra cả đường nữa, nên phái khóa trái cửa lại.
Có
một hôm Nga làm như khỏi hẳn bệnh. Tự nhiên nàng đòi quần áo, ăn mặc rất sang,
ngắm nghía phấn sáp một lúc. Cả nhà mừng rỡ, chiều ý nàng. Nhưng bỗng nàng nói:
-
Thôi, lấy chồng xong rồi.
Thế
là nàng vội vàng xé cả quần áo ra không ai giữ kịp. Rồi cả ngày, nàng không để
yên mồm lúc nào. Nếu không hát thì ngâm thơ. Nếu không ngâm thơ thì đọc tiếng
Tây. Nếu không đọc tiếng Tây lại nheo nhéo cãi nhau một mình.
Nàng
hay hát:
Tháng
chạp ăn tết ở nhà,
Tháng
giêng cờ bạc, tháng hai hội hè.
Và
nói:
-
Kệ mẹ tháng Tư. Chi ạ.
Ngồi
buồn kể chuyện anh Trương Chi,
Con
quan Thừa tướng gì gì cũng hay,
-
Kệ mẹ nó. Ê hê, này cái cô kia, cái cậu kia.
Sống
khôn thì chết phải thiêng,
Chớ
đi chân vành kiềng mà đuổi theo tôi.
Đi
đâu mà chẳng lấy chồng.
Mặt
ông vua thì thế, mặt ông giám quốc thì sao?
Hở
Chi!
Than
ôi! Một cô tiểu thư ngàn vàng, đến nay mình gầy mặt hóp, ai trông thấy chẳng phải
động lòng thương.
Rồi
sau, tối nào ông Phủ cũng lên Hà Nội. Hai ông bà sút đi còn độ nửa người. Bà Phủ
thì ai bảo lễ đâu cũng lễ. Hết xem bói đến xem thẻ, mà động kể chuyện cho ai
nghe bệnh tình của Nga, bà cũng nhăn nhó, đau xót vì con, nước mắt như mưa...
➖➖➖

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét