Việt Điện U Linh Tập - Thiên Tổ Địa Chủ Xã Tắc Đế Quân (Chuyện Hậu Tắc) - Lý Tế Xuyên
2026-05-16
Việt
Điện U Linh Tập
Thiên
Tổ Địa Chủ Xã Tắc Đế Quân
(Chuyện
Hậu Tắc)
ChatGPT
minh họa
Lý
Tế Xuyên, 1329
Người dịch: Lê Hữu Mục
Nhà xuất bản KHAI TRÍ, 1961
Đế
Quân Để Hậu Tắc, dạy dân trồng các giống lúa, từ đời nhà Chu về sau được thờ
làm xã thần. Nước ta đặt đền thờ ở bên cửa Quốc Bình phía Nam La Thành. Miếu điện
tôn nghiêm, tục gọi là Xã Đàn, uy linh của Thần lúc nào cũng hiển hách. Trải
qua mấy triều, lúc nào lễ Giao cũng phối Thần với Trời; năm nào có đại hạn hay
sâu keo, cúng cầu có linh ứng.
Niên
hiệu Trùng Hưng năm đầu, truy phong tước Hậu Tắc Ty Đế Quân; đến năm thứ tư cải
phong Thiên Tổ Xã Tắc Đế Quân. Năm Hưng Long thứ hai mươi mốt, gia phong Thiên
Tổ Địa Chủ Xã Tắc Đế Quân.
~
Tiếm
bình
Chép
rằng có công đức với dân thời nên thờ, thần Hậu Tắc cho dân ta có cơm ăn, công
đức có gì lớn lao bằng, nước có đền thờ kể đã lâu lắm. Nước ta gây dựng cơ đồ ở
Nhật Nam, xưng là dòng dõi nhà An, nhang trầm cúng vái, thầm có ý bổ sự an ninh
lâu dài nghìn trăm năm về sau. Nhưng mà Đế Quân chẳng phải hiệu, Thiên Tổ chẳng
phải tên, tự điển nên xưng là thần Hậu Tắc ngõ hầu mới được rõ ràng dễ hiểu.
Xét bậc Tiên nông chỗ nào cũng có thờ, duy nước ta mới được xưng là Xã Tắc. Triều
nhà Lê, từ khi chia giới hạn ở sông Linh Giang, lấy Cầu Dinh làm trọng trần, trần
có nền Xã Tắc, không chép vào kinh điển.
Nhà
Nguỵ Tây ở Phú Xuân mà trấn Nghệ An còn để đàn hiệu, gần đây có một tên học
trò, ưa khôi hài, khéo đó họa; quan Thự Trần nhà Nguỵ tế Xã Tắc, lễ xong, bèn
khiến tên học trò vẽ một bức đồ, đàn cuộc giống như lễ tế, ở dưới vẽ một con
chó ăn những cái xương dư sau khi tế xong, và để sáu chữ rằng: "cẩu hữu lợi
ư xã tắc", nghĩa là chó có có lợi cho xã tắc, ý là để chê khéo vậy. Ôi! Thần
là bậc thông minh chính trực, tế mà phi lễ thì thần có chịu hưởng không, hay là
nhổ nước miếng mà bỏ đi?
Vả
lại, trong nước khi cấy lúa,khi gặt lúa, cho đến việc cầu trừ đại hạn sâu keo đều
cúng ông Thần Nông, mà lễ thường tân (cơm mới) chỉ dùng ở các đình chùa nhà miếu
mà thôi, thật là trái gốc.
Trộm
nghĩ trong một năm, đến lễ Thường Tân, nên làm lễ Cầu Phúc lớn, heo xôi cỗ bàn
cho tinh khiết để đền ơn Thần, năm nào được mùa thì hát xướng để cho Thần vui,
chẳng những hợp với lễ văn hữu báo, mà năm đã được mùa thì trăm vùng không thiếu,
công tư đều tiện. Điều ấy nên chép làm lệ thường, cứ theo đó mà thi hành, chớ
nên câu nệ thì mới được vậy.
~
Wikipedia
Hậu
Tắc
Hậu
Tắc (chữ
Hán:
后稷, 2445 TCN - ?), tên
thật là Cơ Khí (姬弃),
là tổ tiên nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc.
Ra
đời
Hậu
Tắc sinh ra tại Tắc Sơn (nay là huyện Tắc
Sơn, Vận
Thành, tỉnh Sơn
Tây),
là con Đế Khốc, mẹ là con gái họ Hữu
Thai,
tên là Khương Nguyên,
vợ cả Đế Khốc.
Truyền
thuyết cho rằng, Khương Nguyên vào rừng thấy vết chân người khổng lồ bèn dẫm
vào rồi mang thai. Cho rằng đó là điềm không lành, khi sinh nở, Khương Nguyên bỏ
đứa trẻ ra ngõ hẹp. Nhưng trâu ngựa đi qua đều tránh không dẫm vào đứa trẻ.
Khương Nguyên bèn mang bỏ vào rừng, nhưng đúng lúc rừng lại đông người, nên bỏ
vào lạch. Đứa trẻ được loài chim lấy cánh ủ cho.[1]
Khương
Nguyên thấy lạ bèn mang con về nuôi và đặt tên là Khí (弃; nghĩa là bỏ).
Thời
Nghiêu Thuấn
Từ
nhỏ, Khí đã tỏ ra là người có chí khí như người lớn. Ông thích trồng cây vừng,
các loại đậu và đay.
Lớn lên, Khí thích việc canh nông, xem xét các chất đất, tìm ngũ
cốc thích
hợp với từng loại đất, vì vậy mọi người học theo ông.[1]
Nghiêu nghe
tiếng ông tài giỏi, bèn cử ông làm Nông sư. Nhờ vậy trong nước được mùa.
Đến
thời Thuấn,
ông tiếp tục đảm nhiệm việc trồng lúa đậu. Ông được vua Thuấn đặt hiệu là Hậu
Tắc, phong cho đất Thai và
ban cho họ Cơ, nên gọi tên là Cơ Khí.
Hậu
Tắc sống qua đời Thuấn đến đời nhà
Hạ thì
qua đời.[1] Tiếng
tăm của ông được nhiều người biết đến, con Hậu Tắc là Bất Truật lên nối nghiệp.
Dòng họ của ông truyền đến đời thứ 16 là Cơ Phát thì lật đổ nhà Thương lập ra nhà
Chu.
Thông
tin chính về Hậu Tắc:
- Tên
thật: Cơ Khí (姬弃).
- Vai
trò: Thủy tổ nhà Chu, người đặt nền móng cho triều đại.
- Công
trạng: Được vua Thuấn phong làm Hậu Tắc
(nông quan trưởng), dạy dân gieo trồng ngũ cốc, giúp đời sống ấm no.
- Nguồn
gốc: Theo truyền thuyết, ông được sinh ra sau khi mẹ
ông là Khương Nguyên dẫm phải vết chân người khổng lồ.
- Di
sản: Hậu Tắc là biểu tượng của nghề nông trong văn
hóa Trung Hoa cổ đại.
➖➖➖
Nhận xét
Đăng nhận xét