2020-01-25
Thư nhà
Con đi buổi chiều, đêm đến mẹ không sao chợp
mắt, nửa buồn, nửa lo. Mẹ cứ tưởng tượng con của mẹ đang ủ rủ ngồi trong máy
bay, bay càng lúc càng xa mẹ giữa muôn trùng sao sáng mà ngày còn thơ, có lần
con ao ước được hái thật nhiều để kết cho mẹ một xâu chuỗi ngọc, dỗ dành mẹ
những khi mẹ buồn.
Rồi mẹ hồi tưởng lại cuộc đời của con từ khi
mẹ sanh con ra. Buổi sáng đó nắng thật ấm, cây mai trước nhà mình vào tháng hai
mang đầy những đài hoa màu đỏ ửng, mang trên mình năm hạt giống đen huyền sáng
lấp lánh trong đám lá còn non, xanh mát. Mẹ sung sướng đón nhận cái hạnh phúc
tuyệt vời đã đến với mẹ sau những ngày tháng chờ mong. Ba con đi dạy học về, ẵm
con vào lòng và không quên nhìn mẹ mỉm cười sung sướng. Mẹ đã kể cho con nghe
đôi lần chuyện của đời mẹ, đời một cô gái nghèo buổi sáng đi học, buổi chiều
xách nước tưới rau, xắc chuối nuôi heo ở một vùng quê miền đất đỏ. Khi mẹ rời
căn nhà tranh của tuổi thơ về với ba con, mẹ đã khóc rất nhiều. Đời con gái,
lớn lên ai mà không phải theo chồng, không phải rời xa chiếc võng đưa kẻo kẹt
những buổi trưa hè nắng chang chang mẹ ru ta trong tiếng hát à ơi buồn buồn tha
thiết, xa những cây mận, hàng ổi đã cùng ta lớn lên qua mấy mùa đơm hoa kết
trái. Nhưng riêng đối với mẹ, căn nhà tuổi thơ của mẹ còn là nơi ông ngoại con
đã hy sinh mạng sống để cứu mẹ khỏi hai tên lính ngoại quốc định làm càn, sau
khi vác con dao xắc chuối rượt chém tên quỹ dữ để mẹ có thì giờ chạy thoát.
Con lớn lên trong tình thương tràn trề của bên
nội. Mãi đến năm con lên ba, chiến tranh tạm lắng, mẹ mới ẵm con về thăm ngoại.
Con đò xuôi theo dòng nước, băng qua những cánh đồng hoang, cỏ lác, trâm bầu
mọc đầy hai bên bờ. Thỉnh thoảng một cây bằng lăng đang mùa hoa nở, rải những
cánh mong manh màu tím lên buổi sáng tĩnh mịch đìu hiu. Quê mẹ có còn gì nữa
đâu, quân Pháp càn qua quét lại mấy lần, đốt hết nhà cửa, chặt cau, dừa làm đồn
bót, bà con bỏ qua phía bên kia rừng sống tạm bợ, nay mới lục tục trở về. Mẹ
nhờ người dẩy lại hai cái mả của ông bà ngoại con, dựng lại ngôi nhà trên nền
đất xưa rồi mướn bà mợ ở giữ giùm để nhang khói.
Mẹ đã gặp lại những người bạn thuở còn con
gái, ai cũng bùi ngùi nhắc đến những ngày vui cũ, lên án sự tàn ác của bọn giặc
xâm lăng và ứa nước mắt khóc cho những người đã chết. Con thấy không, dân mình
nghèo khổ lắm. Đám bạn gái của mẹ mới đó mà đã già trước tuổi, chân lấm tay
bùn, quần quật suốt ngày mới có được chút cái ăn, cái mặc. Chỉ có mẹ con mình
nhờ đồng lương của ba con mà được no cơm ấm áo hơn, da dẻ trắng hồng.
Mấy ngày sống ở nhà quê, mẹ vui lắm còn con
thì cũng thích lắm vì ai cũng cưng, cũng bồng, cũng ẵm. Mẹ lớn lên nơi ruộng
đồng, mẹ đã tưới mồ hôi, nước mắt của mẹ lên mảnh đất này cùng với bà con và mẹ
ao ước một mai khi mẹ chết đi, mẹ sẽ được nằm trong lòng đất tổ tiên để buổi
trưa nào mẹ cũng được nghe tiếng hát ru con vọng đến từ ngàn đời, buổi chiều
nào cũng được nghe tiếng trẻ nhỏ nô đùa hồn nhiên bên mộ. Nói như vậy để con
hiểu tấm lòng gắn bó của mẹ đối với ruộng vườn và vì sao, mẹ chỉ lặng lẽ vào
buồng nằm khóc mỗi lần, năm con học đệ tứ, con nghe ở đâu về mà cứ ngang bướng
đòi "thả bom, rải thuốc cho chết hết tụi nó để mình được yên". Tụi nó
nào con? Dân mình đó, đồng bào mình đó, cô bác mình đó. Mình chỉ
khác họ ở bộ quần áo tươm tất, cộng thêm chút kiến thức thâu lượm được ở học
đường chớ nếu mình về sống ở nông thôn, chịu mấy tầng áp bức, bom đạn thì rồi
mình cũng sẽ như họ thôi con à.
Mẹ không giận con đâu vì từ cái năm con lên ba
mẹ ẵm con về thăm ngoại đến nay con chưa có lần nào được dịp trở lại nơi mẹ
chôn nhau cắt rún. Con đã thực sự rời xa cội nguồn thì làm sao con có thể gắn
bó với quê hương như là mẹ? Mười lăm năm qua nặng nề từng bước. Cứ mỗi rằm
tháng chạp, lúc con vui vẻ lặt lá cây mai nhà mình thì cũng là lúc mẹ da diết
nhớ tới mồ mả ông bà nơi miền quê ấy mà chắc dây bìm bìm, bình bát và gai mắc
cỡ đã phủ đầy. Càng lớn, con càng đẹp và càng có dáng điệu đài các của một thiếu
nữ thị thành. Mẹ cố dạy con thêu thùa, bếp núc, công dung ngôn hạnh. Còn tình
yêu quê hương, mẹ không làm sao dạy cho con được. Mẹ nghiệm thấy
rằng chỉ những ai có đổ mồ hôi, xót con mắt để tìm miếng cơm ăn áo mặc mới thấm
thía được cái tình yêu thiêng liêng ấy. Hơn nữa, làm sao mẹ kéo con lại được
với dân tộc khi bên ngoài gia đình, xung quanh con là cả một lớp người không
đồi trụy thì cũng xa hoa hay ít ra là cũng bắt chước những thói văn minh lai
căng hư đốn. Con nói mẹ khó và xưa khi mẹ không muốn mang bas, mặc jupe, đi dự
dạ vũ hay ôm cái ra - dô nghe nhạc rên rỉ suốt ngày. Có khi con khóc vì hờn mẹ
không cho con theo bạn bè đi Cấp tắm biển. Tuy vậy con vẫn là đứa con ngoan và
yêu mẹ khôn cùng.
Con biết không, mẹ không bao giờ để con thiếu
thốn thứ gì có thể làm con mặc cảm với bạn bè. Chiếc vélosolex ba con mua cho
con năm đệ nhị, mẹ đã phải đem bán hai lượng vàng dành dụm của mẹ để bù thêm.
Nhà mình càng ngày càng nghèo đi vì vật giá leo thang, nhưng bữa cơm nào ba má
cũng kiếm cớ ăn ít để con được ăn cá thịt cho đủ sức học thi. Mãi rồi con cũng
hiểu và con cũng hay nhường cho các em con.
Ba con vẫn làm thầy giáo, cộng tất cả phụ cấp
gia đình và chức vụ, lương cũng chỉ đủ trang trải nửa tháng ăn mặc nên phải
nhận thêm công việc kế toán về làm buổi tối. Mẹ thì đôn đáo với mấy
đầu hụi hốt trước, bù qua đắp lại.
Trong cảnh túng thiếu con đã lặng lẽ hy sinh
theo cách riêng của con và đó là điều duy nhất an ủi mẹ. Con không còn đòi mẹ
sắm áo quần, con bớt đi coi hát mà ở nhà chú trọng dạy dỗ các em hơn và bắt đầu
tìm đọc sách vở theo dõi chuyện tranh đấu của sinh viên, của người dân thành
phố.
Những buổi cơm gia đình rồi thì cũng chẳng còn
ai phải nhường cá thịt cho ai vì mẹ không làm sao mua nổi những thứ đó. Mẹ muốn
làm một việc gì để giúp ba con nhưng làm gì bây giờ? Cho nên ba con càng lúc
càng còng lưng xoay sở. Nhà mình nhờ vậy không đến nỗi chết đói nhưng cặp mắt
ba con đã thâm quần và mấy em con ốm nhom, trông không khác gì những đứa con
của người bạn gái mẹ ở nhà quê, năm con ba tuổi mẹ ẵm về.
Ý thức nảy sanh từ chỗ cùng khổ hay ít ra là
cũng từ chỗ cảm thông sâu sắc với những hình tượng vô vọng trong xã hội. Con
bắt đầu biết nói những lời mẹ muốn nghe và đôi khi còn hơn thế nữa. Ngày còn
con gái, đời mẹ cực khổ nhọc nhằn, nhưng mẹ chỉ biết cắn răng chịu đựng. Con có
học, có hiểu biết nên con nhạy bén hơn mẹ, con biết rõ ai làm ra cảnh khổ và
con dám nói lên điều con suy nghĩ.
Hôm ba con sưng phổi nằm nhà thương một tuần,
không đủ tiền trả, con đem đi cầm chiếc xe của con nơi tiệm cầm đồ quen thân
của gia đình. Mẹ ứa nước mắt khi con kể lại rằng bác Sáu chủ tiệm đã chưng
hửng, không tin con nói thật. Từ thuở nào, những lúc mẹ đi chợ ghé thăm bác, mẹ
chỉ thấy toàn những người lao động hay dân cờ bạc ra vào, khi thì cầm một sợi
dây chuyền vàng vài chỉ, một cái đồng hồ tay, thậm chí một bộ đồ mỹ - a vuốt
thẳng. Bây giờ đã đến phiên con gái của mẹ rồi sao? Mẹ nghĩ nếu là hai ba năm về
trước, con đã không bao giờ dám mang đồ đi cầm thế vì lúc đó trong đầu óc con
còn có có sự khinh khi những cái gì mà con cho là xấu và nghèo hèn. Vậy mà con
đã làm được, con đã hòa mình với những người bị xã hội áp bức, lừa lọc một cách
bình tĩnh, trắng trong và không hề mặc cảm.
Năm qua con học đệ nhứt, một việc xảy ra trong
đời con làm mẹ lo ngại. Không, mẹ hoàn toàn tin tưởng ở con, mẹ bao
giờ cũng chắc rằng con biết rõ cái trách nhiệm của một người chị cả trong gia
đình nên sẽ không bao giờ hư hỏng. Mẹ lo ngại là vì một lý do khác.
Mẹ chắc con còn nhớ rõ chuyện đứa con trai ông
bác sĩ Mạnh đậu kỹ sư gì đó ở Mỹ mới về. Ông bà Mạnh muốn làm suôi với ba má và
nghe đâu cậu con trai cũng đã viết thơ cho con để ướm thử lời. Một lúc nào đó
ba má rất vui mừng vì nghĩ rằng biết đâu gã được con cho nhà đó cũng nhờ vả
được ít nhiều, qua cơn túng quẩn. Mẹ cứ thôi thúc con nhận lời với lý lẽ
"coi nó cũng hiền, biết lo học, đứng đắn và có nghề nghiệp vững
chắc", còn con, con chỉ cười lảng sang chuyện khác. Nhưng mẹ biết con suy
nghĩ nhiều lắm, con thức khuya hơn và thường hay thừ người nhìn mình trong
gương. Đôi khi con săn sóc các em con một cách âu yếm khác thường, như là săn
sóc các em con lần cuối. Mẹ cũng hiểu bằng kinh nghiệm của đời mẹ là con sẽ rất
đau lòng khi phải rời xa căn nhà nơi con đã từ bỏ nếp sống đài các, chấp nhận
sự cực khổ và quên mình để lớn lên cho nên mẹ không nỡ ép.
Đứa con trai càng chờ đợi, càng say mê đeo
đuổi. Trước thì cả tuần mới đến thăm, sau thì hàng ngày và có khi một ngày đôi
ba lần. Mẹ cũng khó chịu như con vì câu chuyện của cậu ta chỉ quanh đi quẩn lại
ở chỗ những cảnh vĩ đại huy hoàng của nước Mỹ; những hãng sở mời mọc đi làm
chức lớn lương cao, những hiệu xe hơi sang trọng và ngoài ra không có gì khác
cả. Làm con trai, nói những chuyện học hành, làm ăn như vậy cũng là chuyện
thường tình. Nhưng nếu chỉ nói và nghĩ được tới bao nhiêu đó giữa một xã hội nghèo
đói, bất công thì quả là tầm thường. Mẹ lo con chê và quả thật con
bực bội ra mặt.
Một lần lái xe tới nhà mình chơi, cậu ta bị
kẹt đường hàng giờ vì một cuộc biểu tình của sinh viên học sinh và thương phế
binh. Vào đến nhà, mồ hôi nhễ nhại và chưa nén được cơn giận cậu ta thốt:
- Mấy thằng sinh viên không lo học, cứ nay
xuống đường mai bãi khóa, làm kẹt đường kẹt xe trễ nãi cả công chuyện. Cháu mà
làm thủ tướng cháu sai lính bắt nhốt hết.
Mẹ sửng sốt, liếc nhìn con. Con cố giấu sự tức
giận đang lộ ra trên mét mặt và đôi môi run run:
- Anh đừng nói vậy. Phải có một lý do sâu sắc
và chánh đáng nào đó anh chị em sinh viên mới lên tiếng đòi hỏi. Rồi thay vì
giải quyết thỏa đáng, chính quyền lại cho cảnh sát dã chiến đánh đập, công an
tra tấn, mật vụ chụp mũ, hăm dọa nên mới có chuyện bãi khóa, xuống đường. Đem
cái thân gầy yếu chống đỡ với dùi cui và lựu đạn cay tôi nghĩ chắc chẳng sung
sướng gì mà ham làm.
Thấy con bực bội, cậu ta xuống nước, quay qua
nói với mẹ:
- Như cháu thấy, chính phủ có làm gì bậy đâu
mà chống? Nói thiệt với bác chớ ở Mỹ sống cũng không bằng ở đây. Bên này mua
cái gì cũng rẻ. Một tháng bên đó cháu phải xài ít nhất là hai trăm đô, bên này
chừng năm chục là sướng chán rồi. Nếu là người khôn cứ lo học, đỗ đạt rồi ai
dám ăn hiếp mình, ngược lại thì có. Như cháu có tranh đấu gì đâu mà vẫn khỏe
ru. Họ còn nhỏ biết gì, chắc bị Việt cộng giựt dây!
Hắn còn định nói nữa nhưng đôi má con đã đỏ
bừng. Cái khuyết điểm của tuổi trẻ, nếu đó là một khuyết điểm là không nén được
sự khinh rẻ của mình trước một người có ăn học mà đầu óc hẹp hòi, nông cạn:
- Tôi xin lỗi ngắt lời anh nhưng những điều
anh nói chứng tỏ anh không hiểu gì cả về những gì đang xảy ra xung quanh anh từ
bấy lâu nay. Đối với anh chắc xã hội này sung túc đẹp đẽ lắm bởi anh muốn ăn
xài món gì có món nấy. Phải, với 50 đô la của anh thì người ta sống sung sướng
lắm. Nhưng nhà tôi nghèo, ba tôi chỉ lãnh đâu tương đương một phần ba số đó cho
một gia đình sáu người, chắc vì vậy chúng ta khác nhau. Tôi thông cảm với anh ở
chỗ đó nhưng không có gì cấm cản tôi chán mứa những người mệnh danh đi học bên
Tây, bên Mỹ về mà có óc rỗng tuếch, nghĩa là không hiểu, không thấy gì hết
ngoài cái chỉ số lương cao ngất và một cuộc sống trưởng giả do bằng cấp và
quyền thế mang tới. Tôi nói với anh điều này với tất cả sự sáng suốt của tâm
hồn tôi, sự thành thật của tấm lòng tôi và bầu máu nóng của tuổi trẻ trong con
tim tôi. Ai giựt dây được chúng tôi ngoài lẽ phải?
Từ khi con bắt đầu nói, mẹ đã hiểu là chuyện
hôn nhân đã sụp đổ cả rồi nhưng mẹ không tiếc. Thà mẹ chết đói chớ mẹ không
muốn thấy con phải làm vợ của một người con không thương yêu, kính phục.
Nhưng mẹ không ngờ là ông bà Mạnh lại sanh ra
thù oán. Ba con tự dưng bị kêu lên công an thẩm vấn. May mà gặp đứa học trò cũ
nên không sao. Nhưng từ đó, ngày mai của nhà mình thật là bấp bênh. Mẹ chưa đầy
bốn mươi mà tóc đã bắt đầu bạc rồi. Con thì hối hận đã làm ba má phải lo rầu.
Mẹ thấy con đăm chiêu suy nghĩ hoài, mẹ càng thương con đứt ruột. Mẹ không muốn
ở lứa tuổi mười tám học thi mà con gái của mẹ phải bận lo chuyện sinh kế gia
đình nên sau khi bàn bạc với ba con, mẹ đi lãnh đồ về thêu may, kiếm thêm chút
đỉnh sống qua ngày, chờ đợi.
Bây giờ thì con đã rời xa mẹ, giải pháp ổn
thỏa nhứt cho con và gia đình. Con phải đi vì con còn ở đây ba má còn bị thù
ghét. Tiền con ráng tiện tặn xài để dành trả cho con bác Sáu. Mùa hè tìm việc
làm thêm như mẹ đã dặn dò.
Và những khi nào buồn nhớ nhà, con hãy cố
mường tượng thêm trong tâm hồn con miền quê khô héo của mẹ, nơi mẹ vẫn xách
nước tưới rau ngày còn nhỏ, nơi không biết bao nhiêu người thân thương của mẹ
đã ngã xuống cho quê hương mình đứng dậy, để mà mơ, mà ước một ngày hòa bình,
mẹ con mình ngồi trên một chiếc đò, xuôi theo dòng nước, qua những miền quê
ruộng đồng xanh tươi, có những cây bằng lăng đang mùa hoa nở, rải những cánh
màu hồng lên dòng sông, như những lá cờ nhỏ mừng ngày hội lớn".
LÊ HỒNG SƠN
(Về Nguồn, nước Bỉ,1972)
➖ ➖ ➖