2020-06-06
Chuyện vợ “Ông Nhà Thơ”
Phạm Thành Châu
Ở hải ngoại, mười ông Việt Nam sồn sồn, cỡ
trên dưới sáu mươi tuổi thì có đến chín ông là nhà thơ. (Xin bạn đồng ý với
tôi, vì chính bạn cũng từng làm thơ, từ thời còn đi học ở quê nhà, nhưng không
gửi đăng báo vì khiêm tốn đấy thôi). Ở hải ngoại, cuộc mưu sinh tuy bận rộn
nhưng một lúc nào đó, những “rung động bất chợt của những nỗi nhớ, những kỷ
niệm…”, khiến tâm hồn lãng mạn cảm hứng thành những vần thơ, phải ghi xuống để
khi rãnh rỗi, đem ra ngâm nga, tự thưởng thức. Và “chủ đề” của các ông, bà hiện
nay là “quê cũ và người xưa”.
Sự thực, với các ông, trong chín nhà thơ đó,
hết tám ông, thời còn đi học không hề có người yêu, yêu thầm thì họa may. Lý do
đơn giản là thuở học trò, cứ vác quả tim cô đơn đi cà lơ thất thểu ngoài đường
chứ chẳng cậu nào dám tán tỉnh hay tỏ tình với người đẹp. Nhưng trong “thơ văn
hoài niệm” ông nào cũng sắm cho mình một lô các cô nữ sinh, xinh đẹp, ngây thơ…
và nhất là cũng yêu “chàng” (nhà thơ) say đắm. Nhưng đau khổ thay! Người yêu
lên xe hoa với người khác khiến chàng thành “thi sĩ”.
Người làm thơ, trước hết là để cho mình ngâm
nga, sau đó (tự thấy hay) mới quyết định mời thiên hạ cùng thưởng thức. Thời
đại khoa học tân tiến, chỉ cần mở computer tung thơ mình lên “net” là có hàng
trăm, hàng nghìn người đọc. Rồi thì những hồn thơ đồng cảm tìm đến nhau. Trước
còn sơ giao, sau thành thân thiết. Khoảng năm 1994, ở hải ngoại, có Hội Thơ Tài
Tử, qui tụ hàng nghìn nhà thơ trên khắp thế giới. Họ góp thơ để phát hành những
tập thơ “Cụm Hoa Tình Yêu” dày năm, bảy trăm trang của mấy trăm nhà
thơ, lại còn hẹn nhau cứ mỗi hai năm, cùng họp mặt để đem thơ mình ra ngâm
nga, cùng thưởng thức, sau đó rủ nhau đi thăm thắng cảnh, đi ăn
uống, vui chơi… Nơi họp mặt thường là các thành phố đẹp ở Mỹ, Châu Âu… Mới đây
nhất là cuộc họp mặt của Hội Thơ Tài Tử ngày 14 tháng 9 năm 2012 tại Dalas,
Texas kỷ niệm 18 năm thành lập, qui tụ nhiều nhà thơ khắp thế giới, có cả những
nhà thơ từ Việt Nam sang. Trên thế giới, xưa nay, chưa có hội thơ nào qui tụ
nhiều nhà thơ đến như vậy. Tuy vậy còn có hàng trăm thi sĩ người Việt hải ngoại
không vô hội, họ làm thơ chỉ phổ biến trong bạn bè, thậm chí để riêng mình ngâm
nga.
Tôi biết có một ông nhà thơ thuộc loại đó. Nhà
thơ Xuân Tình với tập “Thơ Xuân Tình”. Tình yêu trong thơ ông ta mênh mông, lai
láng như muốn tràn ra ngoài những dòng chữ.
Chuyện đó có gì lạ đâu?
Điều lạ mà tôi sắp kể ra đây lại là bà vợ ông
nhà thơ đó.
Bà vợ ông nhà thơ làm chủ hai tiệm nail (làm
móng tay), khá lắm, nên ông chồng ở nhà, đi vô đi ra và làm thơ chơi để giết
thì giờ. Vợ ông ta rất yêu chồng, yêu luôn thơ của chồng. Làm chủ tiệm nail lại
phải lo chuyện gia đình, chợ búa, nấu nướng, giặt giũ áo quần, rửa chén bát…
bận túi bụi, vậy mà về đến nhà là ôm chồng hôn và âu yếm hỏi “Bữa nay ông xã em
làm được mấy bài thơ? Đọc cho em nghe với!” Trong khi ông chồng đi lấy mấy bài
thơ vừa sáng tác thì bà vợ nấu nước pha trà. Hai người ngồi ở phòng khách, vợ
tựa đầu trên vai chồng, lắng nghe chồng ngâm thơ. Và dù là những câu thơ bí
hiểm cách mấy, bà vợ cũng suýt soa khen hay. Chuyện ngắn là chuyện dài “cô
đọng”, bài thơ là chuyên ngắn “cô đọng”. Bà ta không cần biết điều đó. Bà chỉ
cảm nhận được chồng mình có gì đó cao quí hơn người khác. Chồng bà là “nhà
thơ”. Bà yêu chồng, yêu hồn thơ của chồng. Sau khi cùng chồng uống chén trà
thơm, bà ta hôn chồng lần nữa rồi mới đứng lên lo chuyện cơm nước. Bà ta nấu
vài món thôi, nhưng nấu nhiều. Lũ con, nhà gần đấy, đã nên vợ nên chồng, nhưng
vẫn giữ thói ăn bám mẹ. Buổi chiều chúng chỉ chờ mẹ gọi là cả gia đình kéo đến
ăn, đã khỏi nấu nướng mà được mẹ cho ăn ngon còn bới đem về để sáng mai đem đi
làm.
Chuyện hai ông bà yêu thơ hơi quá đáng, có thể
làm bạn nghi ngờ tôi “sáng tác”. Làm gì có bà vợ yêu chồng kiểu đóng kịch như
vậy? Xin bạn kiên nhẫn đọc những chuyện vô lý tiếp theo. Vợ chồng tôi có quen
với vợ chồng nhà thơ nên mới biết mà kể cho bạn nghe.
Ông nhà thơ nầy là một ông cù lần. Suốt ngày ở
trong nhà, cứ lừ nhừ, khật khừ như con gà rù, chẳng bạn bè, chẳng hội đoàn,
ngay cả hội “Thơ Tài Tử” ông ta cũng không tham gia. Một lần gặp vợ tôi, bà chủ
tiệm nail khoe thơ chồng mình hay lắm, tôi hỏi sao không gửi đăng báo để thiên
hạ cùng thưởng thức? Bà ta nói rằng, có gửi nhưng không thấy báo nào đăng! Tôi
mới tiết lộ cho bà ta cái “mánh” giống như của tôi (mỗi khi gửi truyện đến các
báo) “Chị gửi khoảng chục bài thơ của ông xã chị, kèm theo một chi phiếu mua
một năm báo, họ sẽ coi như “bài cậy đăng”. Nhất định thơ của ông xã chị sẽ xuất
hiện trên báo đó”. Bà ta bảo rằng không biết làm cách nào? Tôi bảo cứ ký cho
tôi năm ba cái chi phiếu, tôi sẽ lo giùm cho.
Vậy là cả năm tờ báo, thuộc loại “văn học nghệ
thuật” ở Cali., Texas đều đăng thơ của ông chồng bà chủ tiệm nail. Bà ta đem
mấy tờ báo ra tiệm khoe với khách hàng người Việt rồi cám ơn tôi rối rít: “Ông
xã em vui lắm. Không ngờ thơ mình được các báo giá trị đăng. Cám ơn anh nhiều
lắm”. Như vậy là bà ta không cho chồng biết đó là “những bài thơ cậy đăng”. Tôi
bảo: “Có một cách làm cho ông xã chị khoái hơn nữa là ra mắt thơ”. Chuyện móng
tay, móng chân thì bà ta rành, nhưng về văn học nghệ thuật thì bà ta lại phải
nhờ tôi. “Em có nghe chuyện ra mắt thơ, nhưng không biết làm cách nào? Anh có
thể giúp em được không? Miễn ông xã em vui thì tốn kém bao nhiêu em cũng không
ngại”. “Ra mắt thơ nhiêu khê hơn đăng thơ trên báo, nhất là ông xã chị không
quen biết nhiều với báo chí, ít giao thiệp với đồng hương địa phương ở đây. Tôi
lên chương trình như thế nầy để chị về bàn với ông xã chị trước khi quyết định
vì tốn tiền lắm. Trước hết là in những bài thơ của ông xã chị thành tập, gọi là
“thi phẩm”. Muốn chơi sang thì nhờ một ông nhạc sĩ phổ nhạc khoảng mươi bài
thơ, thuê ca sĩ hát và thu vào CD, sau đó tổ chức một buổi ra mắt thơ, có ca sĩ
hát “thơ phổ nhạc”. Hôm ra mắt thơ, ông xã chị ngồi sẵn chỗ ra vào, ký tặng thơ
và CD. Nhớ đừng ép mua, kiểu bắt chẹt đó khiến người ta bực mình. Người ta đến
là may lắm rồi. Muốn buổi ra mắt thơ được đông vui, chị phải quảng cáo trên đài
phát thanh, trên TV, trên báo chí thật rầm rộ. Nhưng tôi báo trước là chục
nghìn không đủ đâu”. Bà ta sáng mắt lên “Bao nhiêu cũng được miễn sao chồng em
được mọi người biết tên, báo chí, truyền hình, phát thanh đưa tin, gọi chồng em
là “thi sĩ” là chồng em vui rồi. Anh cố giúp giùm em. Anh đừng ngại chuyện tiền
bạc”. “Tôi chỉ giới thiệu những người lo chuyện ra mắt thơ với chị, họ sẽ sắp
xếp mọi việc. Chị yên tâm”.
Vài tháng sau, việc in ấn, phổ nhạc, thu CD đã
xong, tôi gọi cho một ông trưởng ban nhạc kiêm MC (người điều khiển chương
trình), chuyên phục vụ đám ma, đám cưới, hội xuân, ra mắt sách… nhờ ông ta lo
giùm, rồi gọi một ông bạn, nhà “phê bình văn học nghệ thuật” ở Cali. nhờ giới
thiệu tập thơ. Ông ta bảo, đây là dịp qua Virginia thăm bạn bè mà không tốn
tiền nhưng phải gửi cho ông ta tập thơ rồi lo cho ông ta vé máy bay, khách sạn
và vài chai rượu là đủ, và muốn ông ta nói trong bao lâu (nửa giờ, một giờ?), ông
ta cam đoan sẽ làm phổng mũi tác giả và khán giả sẽ vỗ tay liên tục. Ông bạn
“nhà phê bình” nầy tính hơi khùng khùng, nhưng cũng rất khôn. Ông ta góp nhặt
những đoạn văn từ những bài phê bình, nhận định văn học trên các báo, xào nấu
lại thành những bài thuyết trình hoa mỹ, thánh thót của riêng mình. Ông ta có
khoảng năm, bảy bài thuyết trình tiền chế như thế, thủ sẵn, khi có người nhờ,
giới thiệu một tác phẩm, thì chỉ việc lựa bài nào thích hợp với tác phẩm, nhét
vào đó tên tác giả là thành một bài giới thiệu nghe rất mê ly. Một tập thơ, tập
truyện, dở cách mấy mà qua tay ông ta với bài thuyết trình cũng trở thành “kiệt
tác”. Đương nhiên, tác giả sướng mê, khán giả cũng khoái lỗ tai.
Thật ra, tôi vốn tính lười. Vợ sai còn không
chịu làm, hơi sức đâu làm chuyện tào lao! Nhưng vì tôi không ưa ông nhà thơ nầy
nên muốn phá chơi, vì trước đây vài năm, ông ta gặp ai cũng chào hỏi vui vẻ,
còn rủ đi uống cà phê để tán phét, về sau, bỗng nhiên, ông ta rút vô nhà, gặp
bạn bè, chào hỏi, ông ta chỉ gật đầu mà không thèm mở miệng, có lẽ ông ta thành
nhà thơ, thuộc “cõi trên”, không thèm giao tiếp với bọn tầm thường. Bây giờ,
tôi xúi ra mắt thơ mà không ai đến để ông ta “quê”, cho bõ ghét. Hơn nữa, tôi
tò mò muốn biết về bà chủ tiệm nail nầy. Yêu thương chồng, chiều chồng theo
kiểu kỳ quái đó thì xưa nay hiếm thấy. Bà nào nghe chồng in thơ, ra mắt thơ là
nhăn mặt rồi. Đã tốn kém còn phải mang về cả nghìn tập thơ, để chật nhà. Muốn
gửi tặng bạn bè, phải moi óc, có được vài chục địa chỉ là quá nhiều, lại phải
ký tên, ra bưu điện gửi, tốn kém, phiền phức vô cùng! Nhiều ông còn đi các tiểu
bang khác, ra mắt thơ, các bà vợ rầu lắm mà không dám nói. Riêng bà vợ ông nhà
thơ nầy thì lại hối hả, chạy ngược, chạy xuôi, gọi người nầy, người kia nhờ vả,
năn nỉ, đốc thúc… Tôi được bà ta coi như quân sư, gì cũng hỏi ý kiến, tôi thấy
tội nghiệp nên cố giúp. Vì biết kết quả sẽ không ra gì nên tôi giao hẹn trước
“Tôi giúp ông bà hết mình rồi nhưng người ta có đến hay không, tôi không chịu
trách nhiệm”.
Hôm ra mắt thơ, vợ chồng tôi có đến phụ giúp
việc chào đón quan khách, sắp xếp chỗ ngồi. Thật không ngờ, khách đến chật nhà
hàng! Không biết ai xúi mà bà ta mời một cô ca sĩ nổi tiếng từ Cali. qua. Thế
là cứ nghe báo chí, đài phát thanh quảng cáo có cô ca sĩ Ngọc Hạ hát là người
ta ùn ùn kéo đến. Hơn nữa đã nghe hát “chùa” (miễn phí) lại được tác giả tặng
không tập thơ với CD ca nhạc, lại có nước ngọt, bánh kẹo để nhâm nhi, được gặp
bạn bè trò chuyện rôm rả (chả cần biết diễn giả đang nói gì!) Vợ chồng nhà thơ
mặt mũi sáng rỡ, nhất là ông chồng, không còn là con gà rù nữa, lúc nào cũng
tươi cười, ký tên tặng thơ không ngơi tay. Có điều lạ là, không biết từ đâu kéo
đến một lô người đẹp. Tôi thật sự kinh ngạc, không ngờ thơ ông ta làm rung động
quả tim của những cô trẻ đẹp đến như vậy! Các cô rất hấp dẫn, thơm tho, ngon
lành. “Nói chung” là cô nào cũng nõn nà. Cô có cánh tay trắng nuốt thì mặc áo
hở cả nách, cô có đùi thon dài thì mặc quần trên đầu gối hai gang tay, cô có
ngực tròn, trắng, mịn như trứng gà bóc thì chỉ che ngực một phần tư thôi. Có
cô, diện giống như nữ tài tử xi nê đến dự đại hội điện ảnh Oscar, phía sau, từ
cổ đến dưới eo (lưng) để trống trải, thoáng mát, nên cô đi đâu thì đầu các ông
quẹo theo hướng đó. Đã vậy các cô lại đi lung tung, gặp ông nào cũng chào, chào
theo kiểu Nhật, nghĩa là cúi gập người xuống. Các ông thấy hết, mặt thộn ra,
như bị bắt mất vía. Có lẽ xong buổi ra mắt thơ mà các cô chưa về, các ông cũng
không chịu về. Tôi đâm ra ước được như ông nhà thơ, để trong mấy chục cô “hâm
mộ thơ” đó làm gì cũng có vài cô sa vào vòng tay của tôi. Có điều lạ là bà vợ
ông ta không tỏ ý khó chịu trước những lời ca tụng, tán tỉnh gần như tỏ tình
của các cô (nõn nà) nầy với ông chồng (nhà thơ), mà còn về hùa theo rồi cười
đùa vui vẻ nữa. Vì sao bà ta lại quá tử tế với chồng đến như vậy?
Buổi ra mắt thơ thành công ngoài mơ ước. Người
điều khiển chương trình quả là chuyên nghiệp. Anh ta mở miệng là khán giả cười
vui như xem hài kịch. Nhà phê bình văn học nghệ thuật thì đúng là danh bất hư
truyền. Vì tôi mãi chiêm ngưỡng vẻ đẹp giai nhân nên đôi mắt và hồn vía tôi cứ
bám sát theo các cô đang õng ẹo đi lòng vòng khắp nơi, nên không biết ông ta
nói gì nhưng thỉnh thoảng nghe tiếng vỗ tay rào rào.
Sau hôm ra mắt thơ đó, tò mò, tôi đem thi phẩm
“Thơ Xuân Tình” ra đọc. Không hiểu ông bà nào đánh máy, trình bày tập thơ cho
ông ta, đã ghi một câu đáng kinh ngạc, ngay bìa trước tập thơ, dưới tấm hình
tác giả rằng “Thi sĩ lãng mạn được mến mộ nhất hiện nay tại hải ngoại, người đã
hi sinh cả đời mình để viết nên những trang sử thi đau thương…”
Tôi cũng mượn bài diễn văn của nhà phê bình
văn học để nghiên cứu, hi vọng sẽ biết được giá trị của thi phẩm. Đọc suốt tập
thơ và bài “phê bình văn học” tôi chỉ rút ra được một kết luận là nhà phê bình
quả là đại tài. Tôi xin trích vài đoạn văn tiêu biểu sau đây: “Lãng mạn và đầy
cá tính là yếu tố hấp dẫn trong thơ Xuân Tình. Đó là một thông điệp, chuyên chở
bằng chữ nghĩa, gần như lạnh lùng, không cảm xúc về những vấn nạn của hiện thực
đầy cảm tính, nhưng lóng lánh trong đó là những mảnh suy tưởng sắc sảo, những
rung động ẩn mật của tình yêu. Tuyệt vời hơn nữa là với sự thông minh, dí dỏm,
nhà thơ Xuân Tình đã lôi cuốn người thưởng ngoạn vào những tình huống bất ngờ,
đầy hình ảnh và âm thanh của đam mê, buông thả và cộng hưởng” (?!). Trong một
đoạn khác, ông ta viết “Từ vị trí một người thưởng ngoạn bình thường, tôi nghĩ,
nhà thơ Xuân Tình có trong tay một cách thế thi ca để thể hiện sự hiện hữu của
mình. Một nhà thơ phá cách, nhiều tìm tòi thử nghiệm, cách tân ở kỹ thuật, đậm
tính thời cuộc ở nội dung. Thơ ông được giải thoát, được tự do, vượt trên mọi
câu thúc xã hội, vượt qua cả hàng rào tín ngưỡng, đạo lý, vượt khỏi tâm lý rụt
rè, khép kín để bay bổng về một thế giới mới, một linh hồn mới, một hơi thở
mới. Từ đó, người ta thấy được cái phong phú của cuộc sống, cái sâu thẳm của
tâm hồn và cái trớ trêu của định mệnh”
Tôi chịu thua, không hiểu gì về bài nhận định
thơ theo lối tiền chế đó! Chỉ duy nhất một câu (không biết ông ta thuổng của
ai) lộ rõ ý mỉa mai mà ít người để ý “Thơ rất lạ, một ưu điểm nhưng cũng là
nhược điểm vì sẽ kén người thưởng thức” Tôi hỏi “nhà phê bình văn học” nghĩ thế
nào mà viết toàn những câu ca tụng nghe rổn rảng như chuông mà chẳng thực tế,
rõ ràng gì cả? Ông ta hỏi tôi “Ông có đi dự đám ma lần nào chưa? Có nghe người
ta đọc điếu văn chưa? Tôi nhận định văn học trong những buổi ra mắt sách, ra
mắt thơ cũng giống như người ta đọc điếu văn trong các đám ma vậy thôi. Chỉ ca
tụng, suy tôn tác giả, tác phẩm chứ không phê bình, góp ý. Tác giả khoái chí,
người nghe vui tai. Có hại cho ai đâu? Anh chê văn, thơ người ta vì văn, thơ
của anh dở hơn của người ta. Nhà văn, nhà thơ thất bại thành nhà phê bình là
vậy.”
Còn về thi sĩ Xuân Tình, cá nhân tôi nhận xét
thì, quả thực ông nhà thơ của chúng ta đã “bước lùi về quá khứ một bước và tiến
tới hậu hiện đại ba bước”. Nhiều bài thơ, tôi đoán, ông ta nhắm mắt viết bừa
những câu bí hiểm điên khùng rồi ngắt ra từng đoạn, xuống dòng, thế là thành
một bài thơ tự do, trừu tượng, siêu hình gì đó? Có những câu rất công thức như
“Từ em về với người ta. Anh rời phố thị khóc tà huy xưa…” hoặc rất khó hiểu như
“Em cổ tích ta vong thân mục tử, ôm mặt trời độc tấu khúc cuồng phong”…
Tôi biết, bạn nghĩ rằng tôi (nhà văn thất bại
thành nhà phê bình) đang phịa ra một chuyện vừa dở vừa vô lý. Tôi còn điên đầu
hơn nữa. Thế nên, nhân một hôm bà ta đến nhà để cám ơn sự giúp đỡ của vợ chồng
tôi về buổi ra mắt thơ, tôi hỏi bà ta “Tôi có vài thắc mắc, nếu không tiện thì
chị đừng trả lời. Như thế nầy. Tôi chưa thấy bà vợ nào hăng hái ủng hộ chồng in
thơ, ra mắt thơ một cách tốn kém như chị. Ông xã chị ham vui thì chấp nhận
được, nhưng chị lại sốt sắng hơn chồng nữa. Vậy là sao?” Bà ta ngồi yên một lúc
rồi bỗng khóc òa. Vợ tôi hoảng kinh, ôm lấy bà ta, vỗ về “Có chuyện gì vậy? Chị
không muốn nói thì thôi, đừng kể ra đây”. Rồi làm bộ trách tôi “Anh sao tò mò
chuyện người ta? Xin lỗi chị. Ông xã em vô ý quá!”. Bà ta vừa khóc vừa lắc đầu,
một lúc sau mới mếu máo nói “Chồng em bị ung thư sắp chết. Mổ rồi, chữa đủ cách
rồi, nhưng bác sĩ bảo riêng với em là ảnh chịu đựng giỏi lắm là hai năm. Bởi
vậy em phải làm sao cho ảnh vui trong những ngày cuối cùng khi vợ chồng còn bên
nhau. Bán nhà em cũng làm. Cứ nghĩ đến mỗi ngày vợ chồng mỗi cách biệt, đêm nào
em cũng khóc”. Vợ chồng tôi vội xin lỗi “Ảnh bị bịnh mà tụi tôi không hề biết.
Thật có lỗi quá!” Bà ta lại lắc đầu “Chồng em dặn trong nhà là không được nói
cho người ngoài biết chuyện bịnh hoạn của ảnh. Ảnh không muốn ai hỏi han, thăm
viếng, an ủi, thương hại”. Trước đó, tôi nghĩ rằng bà ta là người điên, giờ
đây, tôi lại thấy thật đáng kính phục, thương chồng quá sức! Bà ta nói tiếp “Em
phải làm gấp, trước ngày đưa chồng em tái khám, vì sợ, bác sĩ mà tìm thấy di
căn thì chẳng khác gì bị kêu án tử hình. Lúc đó vui thú gì mà ra mắt, ra mũi.
Em sợ mất ăn mất ngủ mà ảnh thì vẫn bình thản làm thơ còn đồng ý cho em tổ chức
ra mắt thơ nữa”. Vừa thán phục bà vợ, bây giờ tôi lại kính nể ông chồng. Hiếm
người thấy thần chết vác lưỡi hái đứng trước cửa mà vẫn làm thơ tỉnh bơ.
Sau ngày ông thi sĩ Xuân Tình tái khám, vợ
chồng tôi không dám hỏi thăm sợ ông chồng giận vợ, đã dặn là không cho ai biết,
sao có người gọi hỏi? Vậy mà một hôm, bà vợ điện thoại, mời chúng tôi đi nhà
hàng, ăn mừng buổi ra mắt thơ thành công mỹ mãn.
Chiều thứ bảy, những người đã góp công, phụ
giúp trong buổi ra mắt thơ, có cả mấy cô hấp dẫn đi nhởn nhơ bữa trước nữa,
tổng cộng trên vài chục người, đến nhà hàng đông đủ. Bà vợ ông nhà thơ đứng lên
nói mấy lời cám ơn, chờ mọi người vỗ tay xong, bà ta mới long trọng báo một tin
vui: “Hôm thứ hai, ông xã tôi đi tái khám, mấy ngày sau có kết quả từ bịnh viện
cho biết, tình trạng rất khả quan, nghĩa là không thấy di căn hay bịnh lan qua
các bộ phận khác”. Mọi người nâng ly chúc mừng nhà thơ khỏi bịnh. Ông ta đứng
lên tươi cười nói “Tôi bị ung thư bao tử đã lâu nhưng không cho ai biết. Bữa
nay thì coi như khá hơn trước. Bác sĩ nói vậy thì biết vậy, dù sao đi nữa, tôi
vui sống được đến ngày nay là nhờ vợ tôi”. Đang ăn uống chuyện trò thì bà vợ
ông nhà thơ có điện thoại. Bà ta nói lớn như muốn mọi người chú ý “Alô! Dạ đúng
rồi ạ! Dạ, em có biết nhà sách Văn Chương của anh. Anh cần mang đến ngay hai
mươi tập Thơ Xuân Tình? Thế hả? Một bà bên Pháp qua Mỹ thăm bà con, người ta
nhờ mua đem về Pháp? Ôi. Thật hân hạnh cho vợ chồng em quá! Cám ơn anh nhiều
lắm. Dạ, chủ nhật nầy em đem thơ đến, được không ạ? Dạ, cám ơn anh”. Bà ta bỏ
điện thoại vào xách tay, giọng bình thản “Sáng hôm qua, nhà sách Bình Minh cũng
gọi bảo đem đến hai chục tập Thơ Xuân Tình. Một bà từ bên Úc qua Mỹ chơi mua
một mớ. Thằng con chúng tôi đưa tập Thơ Xuân Tình của ba nó lên “nét”
(internet), báo chí đem xuống in ra nên người ta biết và hỏi mua”. Mọi người
ngớ ra rồi lại vỗ tay chúc mừng. Ông chồng ngồi cười cười, nói mấy lời khiêm
tốn, nhưng mặt cứ vếch lên trời, coi bộ thú vị lắm. Thật đáng kinh ngạc. Một
nhà thơ vô danh, chỉ sau mấy bài thơ đưa lên “net”, đăng báo và một buổi ra mắt
thơ bỗng trở thành nhà thơ “kiệt xuất”! Hay là bà ta làm bộ như có người mua
thơ để chúng tôi lác mắt chơi, và cũng để cho chồng vui chứ chẳng ai khùng điên
đi mua loại thơ đó về Úc, về Pháp tặng bạn bè!
Mấy hôm sau, tôi đến nhà sách Văn Chương. Ông
bà chủ nhà sách là chỗ quen biết. Tôi mua vài cuốn sách rồi làm như vô tình,
hỏi chuyện về thơ, về phát hành, mua bán thơ. Ông chủ nhà sách dẫn tôi đến một
góc kẹt, chỉ một dãy các tập thơ “Những nhà thơ nổi tiếng thì bán chạy lắm, còn
những người khác gửi bán, tôi nể tình nhận, nhưng chẳng bao giờ bán được thơ.
Thế nên, tôi dồn hết những “thi phẩm” của họ vào góc đó, gọi là Nghĩa Địa Thơ”.
Rồi ông ta tiếp “Có một chuyện lạ. Anh có biết nhà thơ Xuân Tình là ai không?”
Tôi lắc đầu, vờ không biết. “Tôi chỉ đọc báo và biết ông ta vừa ra mắt thơ tuần
trước ở thành phố mình”. “Tôi có đọc thử, thơ ông ta cũng nhì nhằng, tàm tạm,
vậy mà có người mua cả chục tập, đem về Pháp, Úc tặng bạn bè. Sáng nay tôi vừa
giao hai chục tập thơ cho một bà, bà ta còn đòi mua thêm mấy chục tập nữa”. “Có
thể mình không đủ trình độ thưởng thức thơ ông ta. Kiểu nầy ông ta dám lãnh một
giải thưởng thơ quốc tế nào đó thì cũng không nên ngạc nhiên”. “Đúng vậy. Ở đời
có những bất ngờ mà chẳng ai lường trước được!”
Đọc đến đây, quí vị sẽ nghĩ “Đúng là một
chuyện phịa có hậu nhưng vụng về và vô lý. Nhà thơ ra mắt thơ thành công, bịnh
ung thư lành hẳn, vợ chồng hạnh phúc!”
Nhưng xin thưa quí vị, chuyện đời đâu có đơn
giản quá như vậy? Phần sau đây mới làm người đọc bàng hoàng.
Nguyên nhân thế nầy. Bà vợ ông nhà thơ đang
khỏe mạnh bỗng thấy đau đầu khủng khiếp. Đi bác sĩ rồi khẩn cấp đưa vô bịnh
viện mổ ngay. Bà ta có khối u trong đầu. Bịnh viện thử máu, chụp hình rồi chụp
thuốc mê để mổ. Mổ xong, bà ta đi luôn, không tỉnh dậy nữa. Mới tuần trước còn
thấy bà ta chào hỏi, cười nói với mọi người, tuần sau, bà ta biến mất trên thế
gian!
Sau khi chôn cất vợ, ông nhà thơ đem những tấm
hình vợ rọi lớn lên, treo kín các vách tường trong nhà. Trong phòng ngủ thì một
bức chân dung vợ lớn hơn nữa, che lấp cái màn hình TV, để khi vào giường, thay
vì xem TV, ông ta nằm ngắm vợ. Suốt ngày ông nhà thơ chỉ quanh quẩn giữa bốn
bức tường, để nhìn đâu cũng thấy vợ. Có thể nói ông ta điên vì thương nhớ vợ
chứ không phải thất tình.
Một năm sau, nhân giỗ đầu của bà chủ tiệm
nails, chúng tôi được mời đến dự. Ông chồng có vẻ tỉnh táo, bớt nhớ vợ. Khi về,
tôi nói với vợ tôi những thắc mắc về buổi ra mắt thơ, về những tập thơ bán qua
Châu Âu, châu Úc. Vợ tôi giải thích “Chị ấy bắt mấy cô thợ nail (thợ móng tay)
trong tiệm diện vô, sao cho sexy, đi nhởn nhơ cho mấy ông vui, để khỏi chán, bỏ
về sớm”. Tôi kinh ngạc “Không ngờ bà ta khôn lanh quá cỡ. Bả làm cách nào mà
bên Pháp, Úc cũng nghe danh ông ta mà tìm mua thơ?” Vợ tôi lại cười, chấp hai
tay vái vái vào khoảng không như vái vong linh bà vợ ông nhà thơ rồi thì thầm,
như sợ bà ta nghe được. “Chị ấy dặn tụi em phải giữ thật bí mật. Chỉ nhờ tụi
em, giả bộ như người từ Pháp, Úc, qua Mỹ tìm mua Thơ Xuân Tình. Cứ hỏi mua tối
đa, mấy chục tập cũng được, chỉ trả lại tiền.”
Bạn thấy, chuyện tôi kể chẳng hay ho gì, phải
không? Không hay nhưng rất đẹp. Đó là tình yêu thương chồng của bà chủ tiệm
nails. Hiếm ông nào có được người vợ như thế.
➖ ➖ ➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét