2020-07-11
Cuộc gặp gỡ
Guy de
Maupassant
Viết cho
Édouard Rod
Hoàn toàn tình cờ. Ông nam tước Étraille, mệt
mỏi vì phải đứng quá lâu, dạo bước đi tham quan tất cả các phòng của công
nương, vì trong ngày lễ, tất cả các buồng trong nhà công nương đều để ngỏ, và
cuối cùng đi vào phòng ngủ vắng lặng và gần như có thể nói là tối tăm sau khi
vừa ra khỏi các phòng khách sáng rực đèn hoa.
Ông tìm một chiếc ghế sô-pha để ngả lưng, chắc
chắn là vợ ông sẽ không chịu rời khỏi buổi tiệc trước bình minh. Ông nhận thấy
ngay từ lúc vừa bước đến cửa một chiếc giường lớn được khảm lá ngọc hoa vàng,
chiếc giường được đặt giữa phòng rộng, gần giống như một chiếc quan tài lớn nằm
giữa nhà táng, nơi đó hẳn đã chôn vùi tình yêu của công nương vì công nương
không còn trẻ nữa. Phía sau giường là một mảng sáng gây cảm giác như nhìn ra
một hồ nước mênh mông qua một chiếc cửa sổ cao. Đó là một chiếc gương, rất lớn,
lấp sau những tấm rèm nặng, đôi khi người ta thả những tấm rèm đó xuống, nhưng
thường thì những tấm rèm đó được vén lên. Tấm gương là nhân chứng, là tòng phạm
trong mọi việc đã từng diễn ra nơi đây. Người ta có thể nói rằng những tấm
gương có kỷ niệm, có những buồn vui. Như trong những lâu đài bị ma ám, người ta
sẽ có thể trông thấy những khuôn mặt phẳng lừ, những bóng hình phơ phất, những
vòng tay âu yếm, những bóng dáng phụ nữ xinh đẹp quyến rũ với áo khăn hững hờ,
những cái siết mạnh của những vòng tay đam mê.
Nam tước đứng im, hơi xúc động một chút khi
đứng ở ngưỡng cửa tình yêu này. Nhưng đột nhiên, một cái gì đó hiện lên trong
gương như thể những bóng ma đã được dựng dậy trước mặt ông. Có một người đàn
ông và một người phụ nữ đang ngồi trên một chiếc trường kỷ rất thấp được đặt
trong một góc tối, họ đứng lên. Và chiếc gương, một tấm kính trong suốt, phản
chiếu bóng hình họ, chiếu hình họ đang cùng đứng dậy, hôn môi đầy tình tứ trước
khi tạm biệt.
Nam tước nhận ra đó là vợ ông và bá tước
Cervigné. Ông quay đi, lánh đi vì ông bá tước là người mạnh mẽ và là cấp trên
của ông. Ông đợi cho trời sáng để đưa bà nam tước về nhưng giờ ông không còn
thấy buồn ngủ nữa.
Ngay khi chỉ còn lại mình ông với vợ, ông bảo
cô:
- Thưa cô, tôi vừa trông thấy cô trong phòng
ngủ của công nương Raynes. Không cần phải giải thích gì hết. Tôi không muốn
trách mắng, đánh chửi, chế giễu gì cô. Để tránh tất cả những phiền nhiễu khó
chịu đó, tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ chia tay nhau một cách lặng lẽ, không ầm ỹ.
Các luật sư sẽ giải quyết rất nhanh gọn theo lệnh của tôi. Cô sẽ nhanh chóng
được tự do sống theo sở thích của mình, nhưng không phải dưới mái nhà của tôi.
Nhưng tôi cũng báo trước cho cô biết, nếu cô còn gây ra một vụ tai tiếng nào khi
còn đang mang tên họ của tôi, tôi sẽ phải dùng tới các biện pháp cứng rắn với
cô.
Cô muốn nói, nhưng ông ngăn cô lại, cúi đầu
chào một cách vô cùng lịch sự, ông bỏ về phòng riêng ngay.
Ông cảm thấy ngạc nhiên và buồn nhiều hơn là
cảm thấy đau khổ. Ông đã từng yêu cô biết mấy trong thời gian đầu mới lấy nhau.
Nhưng rồi sự cuồng nhiệt đó cứ nguội lạnh dần theo thời gian. Và giờ đây, với
cô, ông có những tình cảm biến đổi rất thất thường, lúc thì rất yêu, lúc lại
thấy bình thường, vô cảm, tuy nhiên ông vẫn luôn tỏ ra yêu quý cô.
Cô còn quá trẻ, cô mới chỉ vừa hai mươi tư
tuổi, nhỏ nhắn, xinh xắn với mái tóc vàng như ánh nắng mặt trời, gày nhỏ, quá
gày. Cô là mẫu điển hình của búp bê Paris, rất xinh đẹp, rất được yêu chiều,
lịch lãm, đỏm dáng, khá hóm hỉnh, rất duyên dáng. Đã có lần, trong một lần tâm
sự với anh trai, ông đã nói một cách thân mật về cô: "Vợ em vô cùng duyên
dáng, quyến rũ, chỉ có điều... cô ấy sẽ không thể nằm lâu trong tay bất cứ ai.
Cô ấy giống như những ly rượu sâm panh đầy bọt. Khi ta đã uống cạn đến đáy, dù
sao cùng tốt, nhưng hơi quá ít".
Ông đi đi lại trong phòng, bồn chồn và nghĩ
đến hàng nghìn điều. Đến lúc này, cơn giận dữ mới dâng lên trong lòng ông, và
ông mong muốn cồn cào được nói toáng lên điều bí mật đó để phá tan sự nghiệp
của tên bá tước, để dồn hắn vào tròng. Rồi ông tự nhận thấy nếu ông làm điều
đó, thì người bị cười nhạo trước tiên sẽ là ông chứ chẳng phải ai khác. Sự
ngoại tình của vợ làm tổn thương tính kiêu căng của ông nhiều hơn là làm ông
đau lòng. Ông lên giường đi nằm nhưng không sao chợp mắt được.
Một vài ngày sau, ở Paris mọi người biết rằng
ông và bà nam tước thuận tình ly hôn vì không hợp nhau. Không ai nghi ngờ gì,
không ai bàn tán gì, và cũng chẳng ai lấy làm ngạc nhiên gì.
Tuy nhiên, để tránh những cuộc gặp mặt có thể
khiến ông thấy khó xử, ông nam tước đã lên đường đi du lịch. Mùa hè năm đó ông
đi tắm biển, mùa thu ông đi săn và ông trở về Paris vào mùa đông. Suốt cả năm
đó, ông không hề gặp lại vợ mình.
Ông thấy rằng mọi người chẳng hề dị nghị gì về
cô. Ít nhất thì cô cũng đã để ý giữ thể diện. Ông đã không đề nghị cô làm điều
đó.
Buồn chán, ông lại lên đường đi du lịch, ông
tu sửa lại lâu đài của ông ở Villebon, việc tu sửa đó đã khiến ông mất đến hai
năm; rồi ông mời bạn bè đến đó chơi, ít nhất ông cũng mất đến mười lăm tháng
dài chơi bời thiết đãi bạn bè. Nhưng mệt mỏi vì những trò vui đã nhàm, ông quay
về ngôi nhà ở phố Lille sau sáu năm ly dị.
Giờ ông đã bốn mươi lăm tuổi, vẫn còn khá
tráng kiện với mái tóc đã lốm đốm bạc, hơi có bụng. Sầu muộn, chán nản, không
còn thấy hứng thú gì với bất cứ ai, bất cứ cái gì.
Một tháng sau khi về Paris, ông bị cảm lạnh và
húng hắng ho vì một hôm đi chơi về khuya. Bác sĩ đề nghị ông về Nice nghỉ qua
mùa đông.
Thế là ông lại lên đường vào một buổi tối thứ
hai, trên một chuyến tàu tốc hành.
Ông đến muộn, khi ông đến nơi, đoàn tàu đang
bắt đầu lăn bánh. Chỉ còn có một chỗ trên khoang phụ. Ông đi lên, sâu phía
trong đã có người ngồi, người đó quấn kín trong bộ áo lông thú và măng-tô nên
ông thậm chí không đoán nổi đó là một phụ nữ hay một người đàn ông nữa. Khi
thấy rằng ông sẽ không biết gì hơn về người bạn đồng hành, tới lượt mình, ông
cũng tìm một tư thế cho thuận tiện, bỏ chiếc mũ rộng vành đi đường của mình
xuống, mở chăn ra, quấn chặt mình trong chăn và ngủ thiếp đi.
Mãi đến khi bình minh lên ông mới tỉnh giấc.
Ngay khi vừa tỉnh giấc, ông nhìn ngay sang chỗ người đồng hành, người này vẫn
nằm yên ở tư thế từ hôm trước không hề cựa quậy và vẫn có vẻ đang say giấc
nồng.
Ông Étraille tranh thủ thời gian để làm vệ
sinh buổi sáng, chải lại râu tóc, và ngắm nghía khuôn mặt mình, sau có một đêm
mà khuôn mặt đã thay đổi biết mấy, khuôn mặt có vẻ thay đổi thật nhanh khi
người ta nhiều tuổi.
Một nhà thơ lớn từng nói: Khi ta trẻ, mỗi buổi
sáng thức dậy, ta đều thấy hân hoan vui sướng!
Khi người ta trẻ, khi thức giấc ta thấy cuộc
sống thật vô cùng tươi đẹp, với làn da rạng rỡ, với đôi mắt sáng long lanh, với
mái tóc rực rỡ đầy sức sống.
Khi người ta già, mỗi sáng thức dậy, ta thấy
mọi vật đều ảm đạm thê lương, đôi mắt lờ đờ, má phình phình đỏ, môi dày trễ
nải, tóc tai bù xù và râu ria xồm xoàm khiến cho khuôn mặt có một vẻ già nua,
mệt mỏi.
Nam tước mở hộp đồ dùng cá nhân ra, lấy ra một
cái lược và chải qua loa râu tóc một chút. Rồi ông ngồi đợi.
Tàu hú một hồi dài rồi ngừng hẳn lại. Người
dồng hành cựa quậy, hẳn là người đó đã thức giấc. Một ánh nắng xiên chéo vào
trong toa, gần như chiếu thẳng vào người đang say ngủ, người này lại cựa quậy,
và lúc lắc đầu như một chú gà con đang chui ra khỏi vỏ, cuối cùng thò cả mặt ra
ngoài.
Đó là một phụ nữ trẻ, tóc vàng, da dẻ mịn
căng, rất xinh đẹp và đậm người. Cô ngồi hẳn dậy.
Nam tước sững sờ nhìn cô. Ông không tin nổi
vào mắt mình nữa, trước mặt ông là... đích thị là cô vợ cũ của ông, nhưng đã
hoàn toàn thay đổi một cách đáng ngạc nhiên... so với trước đây, cô đã béo lên
rất nhiều, béo nhiều hơn cả ông nữa.
Cô điềm tĩnh nhìn ông, có vẻ như không nhận ra
ông, bình thản gấp lại chăn, áo cho gọn.
Cô có vẻ bình thản và vô cùng tự tin, một vẻ
bình thản tự tin ở một phụ nữ hoàn toàn rất tự tin vào bản thân mình.
Nam tước hoàn toàn mất bình tĩnh.
Phải đó là vợ ông không? Hay đó chỉ là một
người giống cô ấy? Ông đã không gặp lại cô từ sáu năm nay rồi, có thể ông nhầm.
Cô ngáp dài, ông quen biết mấy cử chỉ này.
Nhưng một lần nữa, cô quay về phía ông và nhìn
ông, một cái nhìn lạnh lùng, không cảm xúc của một người nhìn một người lạ mà
mình không quen. Rồi cô quay sang ngắm cảnh nông thôn.
Ông hoàn toàn bất ngờ và vô cùng bối rối. Ông
ngồi và thỉnh thoảng lại lén nhìn trộm cô.
Nhưng rõ ràng là vợ ông mà, Chúa ơi! Sao ông
có thể nhầm lẫn được cơ chứ? Không thể có hai người có cùng một cái mũi giống
nhau đến thế. Hàng nghìn kỷ niệm lại ùa về, kỷ niệm về những cái vuốt ve âu
yếm, những chi tiết nhỏ trên cơ thể của cô, một nốt ruồi nhỏ giữa ngực và một
cái khác nằm trên lưng đối xứng với cái trước ngực. Ông đã hôn lên chúng biết
bao lần! Ông lại cảm thấy cảm giác ngất ngây sung sướng thuở xưa, ông như
thoáng ngửi thấy mùi hương cơ thể cô, như đang thấy miệng cô cười khi cô vòng tay
ôm cổ ông, như đang nghe giọng nói ngọt ngào thỏ thẻ của cô bên tai, như cảm
thấy những vuốt ve yêu đương trên da thịt.
Nhưng cô mới thay đổi biết mấy, đẹp lên rất
nhiều, đúng là cô nhưng lại như không còn phải là cô nữa. Ông tìm lại được một
phụ nữ chín chắn hơn, đằm thắm hơn, đàn bà hơn, quyến rũ hơn rất nhiều.
Vậy mà người phụ nữ xa lạ kia, người phụ nữ mà
ông gặp một cách tình cờ trên toa tầu này đã từng là của ông, đã từng thuộc về
ông cả thể xác lẫn linh hồn. Ông chỉ cần nói: "Tôi muốn" là có thể có
được cô.
Xưa kia, ông đã từng nằm ngủ ngon lành trong
vòng tay kia, từng sống trong tình yêu của cô. Giờ đây ông đã tìm lại được cô,
đã thay đổi đến mức ông phải khó khăn lắm mới nhận ra được. Đó vừa là cô, vừa
là một con người khác: một người vừa mới được sinh ra, lớn lên, trưởng thành từ
ngày ông lìa xa cô. Đó chính là cô gái mà ông đã từng sở hữu, ông đã nhận ra
được phong thái đã khá đổi khác của cô, nụ cười đã bớt yểu điệu, cử chỉ đã tự
tin hơn. Đó là hai người phụ nữ trong một con người, hòa lẫn trong một người đó
là một phụ nữ hoàn toàn xa lạ và một người phụ nữ mà ông đã từng vô cùng yêu
quý. Điều đó thật lạ lùng, gây nhiều bối rối. Đó chính là vợ ông trong một cơ
thể mới, trong một da thịt mới, cái da thịt mà môi ông chưa từng chạm vào.
Quả thật, ông nghĩ, trong sáu năm chúng ta đã
thay đổi biết mấy. Ngay cả đến cảnh vật sau sáu năm có thể có cảnh vẫn nguyên
như cũ nhưng cũng có thể có cảnh đã hoàn toàn biến mất nữa là.
Máu, tóc, da, tất cả đều có thể thay đổi, tất
cả đều có thể đổi khác. Và khi lâu ngày không gặp lại, người ta có thể gặp lại
được một con người hoàn toàn khác, dù rằng ông vẫn thế và ông vẫn mang tên họ
cũ.
Và con tim cũng có thể đã thay đổi, tư tưởng
tình cảm cũng có thể đã đổi khác rất nhiều, có thể đã đổi mới đến nỗi mà ở tuổi
bốn mươi, dần dần, một cách chắc chắn, mỗi người đã có thể biến đổi thành bốn
năm con người mới hoàn toàn khác so với con người cũ.
Ông suy nghĩ và rung động đến tận tâm can. Kỷ
niệm về buổi tối xưa cũ ở nhà công nương lại tràn về, hôm đó ông đã không hề
phẫn nộ. Nhưng hôm nay, trước mặt ông không còn là cô búp bê Paris mỏng manh
xinh xắn hồi đó nữa rồi.
Ông sẽ làm gì? Ông sẽ nói gì với cô? Ông sẽ xử
sự với cô thế nào? Chẳng lẽ cô hoàn toàn không nhận ra ông sao?
Tàu lại dừng, ông đứng lên, chào và nói:
"Berthe, cô có cần gì không? Tôi có thể mang đến cho cô..."
Cô nhìn ông từ đầu đến chân và trả lời, không
hề ngạc nhiên, không bối rối, không giận giữ, thậm chí còn hơi có vẻ lạnh lùng:
"Không, không cần gì hết, cảm ơn".
Ông đi xuống, loạng choạng như thể đầu còn
đang bị choáng sau một cú ngã. Ông sẽ làm gì bây giờ? Leo lên một toa khác ư?
Ông sẽ có vẻ như trốn chạy. Tỏ ra ga lăng, ân cần săn đón ư? Ông sẽ có vẻ như
hối hận. Lên giọng ông chủ ư? Ông sẽ có vẻ như một tên tồi, một kẻ bất lương.
Vả lại, thực ra thì ông làm gì có quyền lên giọng ông chủ với cô nữa.
Ông lại lên tàu và ngồi vào chỗ của mình.
Cô cũng vậy, trong lúc ông xuống sân ga, cô đã
đi vào phòng vệ sinh để chỉnh trang lại trang phục. Giờ cô ngồi xuống ghế của
mình một cách thoải mái, rạng rỡ, tự tin, không một chút e ngại, bối rối.
Ông quay về phía cô và nói:
- Berthe quý mến, do một ngẫu nhiên tình cờ,
chúng ta cùng có mặt ở đây sau sáu năm xa cách, sáu năm xa cách không một chút
ồn ào, liệu chúng ta có nên tiếp tục nhìn nhau như nhìn kẻ thù không đội trời
chung không? Liệu chúng ta có nên tiếp tục giữ mãi thái độ thù hằn với nhau
không? Dù sao thì tôi, tôi cũng không muốn như vậy. Cho nên, liệu chúng ta có
thể nói chuyện với nhau như... như... những người bạn trong cuộc hành trình này
được không?
Cô trả lời một cách bình thản:
- Tùy ý ông.
Chưng hửng, ông không biết nói gì thêm. Nhưng
rồi, lấy lại được dũng khí, ông tiến lại gần, ngồi vào ghế giữa và nói bằng một
giọng ngọt ngào:
- Em có biết là em đã thay đổi biết mấy kể từ
khi chúng ta không gặp nhau không. Gặp lại em làm tôi vui quá, em mới duyên
dáng làm sao. Có lẽ tôi phải chinh phục lại em một lần nữa thôi, em biết không,
chưa một phụ nữ nào làm tim tôi rộn ràng xao xuyến đến thế khi nhìn thấy bóng
áo lông thú của em đi vào. Thật đấy, tôi không thể ngờ em đã thay đổi đến
thế...
Cô nói, không hề quay đầu sang, không hề nhìn
ông:
- Tôi không tin lắm, bởi ông đã từng vô cùng
nhầm lẫn.
Ông đỏ mặt, bối rối rồi cười một cách cam
chịu:
- Em thật cứng rắn.
Cô quay hẳn về phía ông:
- Tại sao? Tôi đã thấy. Ông đã không hề có ý
định dành cho tôi tình yêu của ông, không phải thế sao? Vậy thì tôi cho rằng
ông tốt hay xấu thì cũng vậy thôi. Nhưng tôi thấy rằng chủ đề này làm ông khó
chịu. Vậy thì chúng ta sẽ chuyển chủ đề khác, ông đã làm gì kể từ khi tôi không
gặp ông.
Ông hoàn toàn mất tự chủ, ông ấp úng:
- Tôi á? Tôi đã đi du lịch, tôi đã đi săn, tôi
đã già đi, như cô thấy đấy. Thế còn cô?
Cô nói một cách thản nhiên:
- Tôi, tôi đã giữ thể diện như ông đã yêu cầu.
Ông suýt buột miệng chửi thề, nhưng ông kìm
lại được, nhưng ông cầm lấy tay cô, hôn lên tay cô và nói:
- Cảm ơn cô.
Cô ngạc nhiên. Ông thật sự mạnh mẽ, và luôn là
chủ cô.
Ông nói tiếp:
- Vì cô đã chấp nhận lời đề nghị đầu tiên của
tôi, cô có đồng ý để chúng ta cùng trò chuyện mà không chua chát mỉa mai gì
nhau.
Cô có một cử chỉ khinh miệt.
- Chua chát mỉa mai ư? Nhưng tôi đâu có làm
thế. Ông làm tôi hơi lạ đấy. Tôi chỉ có ý nói chuyện vui thôi mà.
Ông nhìn cô không chớp mắt, ông muốn chinh
phục lại cô cho dù cô có tỏ ra thô lỗ với ông, một cảm giác lạ lùng xâm chiếm
ông, một cảm giác mạnh mẽ dai dẳng, cảm giác cần phải chinh phục cho được cô.
Cô lại nói, rõ rằng cô đang làm ông tổn
thương:
- Ông bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Tôi tin rằng ông
trẻ tuổi hơn là vẻ ngoài của ông.
Ông tái mặt:
- Tôi bốn lăm.
Rồi ông hỏi:
- Tôi quên không hỏi công nương Raynes có gì
mới không. Cô có hay gặp công nương không?
Cô ném sang ông một cái nhìn thù địch:
- Ồ! Tôi rất hay gặp công nương, công nương
vẫn rất khỏe, cảm ơn ông đã hỏi thăm.
Họ ngồi cạnh nhau, hai người cùng vừa xúc động
vừa bực mình. Đột nhiên, ông tuyên bố:
- Berthe thân mến, tôi vừa thay đổi ý định. Em
là vợ tôi, tôi mong rằng em sẽ trở về sống dưới mái nhà tôi ngay ngày hôm nay.
Tôi thấy rằng em đã trở nên rất xinh đẹp và có cá tính, tôi sẽ lấy lại em. Tôi
là chồng em, đó là quyền của tôi.
Sửng sốt, cô nhìn sâu vào mắt ông, mong đọc
được ý ông. Trông ông có vẻ vô cùng cương quyết, cứng đầu và không thể lay
chuyển.
Cô trả lời:
- Rất lấy làm tiếc, nhưng tôi không có ý định
đó.
Ông cười:
- Kệ em, luật pháp cho tôi quyền đó. Tôi sẽ sử
dụng quyền đó.
Tàu đi đến Marseille, tàu hú một hồi dài và đi
chậm lại. Nữ nam tước đứng lên, cuộn lại chăn một cách cẩn thận, rồi quay về
phía nam tước:
- Raymond thân mến, đừng lạm dụng cuộc gặp mặt
mà em đã chuẩn bị trước. Em đã muốn có một cái cớ, theo lời khuyên của ông, để
không có gì phải e ngại, không bị thất thố trước ông hay trước mọi người cho dù
có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Ông đi Nice, đúng không nào?
- Anh đi đến đâu em đến.
- Hoàn toàn không đâu. Nghe em nói đây, và em
đoan chắc rằng ông sẽ lại để cho em yên thôi mà. Lát nữa, ông sẽ gặp công nương
Raynes, nữ bá tước Henriot và chồng của họ đến sân ga đón em. Em muốn họ sẽ
nhìn thấy chúng ta, ông và em, cùng bước ra, em muốn họ biết rằng chúng ta đã
cùng nhau qua một đêm trên toa xe này. Đừng e ngại gì hết. Những người này sẽ
loan báo sự kiện đó cho cả thành phố biết, điều đó sẽ gây ngạc nhiên chấn động
lớn đối với mọi người cho mà xem.
Lúc nãy em đã nói với ông rằng, em đã tuân thủ
rất nghiêm chỉnh mọi dặn dò của ông, em đã giữ gìn cẩn thận danh tiết cùng như
tăm tiếng của mình. Không hề có chút dị nghị gì, đúng không? Thế nên, để tiếp
tục được như thế, em cần có cuộc gặp này. Ông đã ra lệnh cho em phải giữ gìn
rất cẩn thận để tránh mọi vụ tai tiếng, em đang cố hết sức để tránh đây, ông
thân mến.... bởi em sợ... em sợ...
Cô đợi cho con tàu dừng hẳn lại, và bởi lúc
này đã có rất nhiều bạn bè cô đang chạy ào tới cửa xe và mở nó ra, cô nói nốt:
- Em sợ mình có mang.
Công nương chìa tay về phía cô, ôm hôn cô. Nữ
nam tước vừa nói vừa chỉ tay về phía ông nam tước đang sững sờ ngạc nhiên, và
đang cố đoán sự thật là thế nào:
- Các bạn không nhận ra Raymond sao? Quả là
anh ấy đã thay đổi biết mấy. Anh ấy đã đồng ý đưa tôi đi để tôi không phải đi
một mình. Thỉnh thoảng chúng tôi cùng trốn đi như thế này, bên nhau như những
người bạn tốt. Chúng tôi không muốn sống chung nhưng thỉnh thoảng chúng tôi
muốn cùng nhau đi chơi thay đổi không khí như thế này. Vả lại, chúng tôi cũng
sẽ chia tay nhau ở đây thôi vì anh ấy đã chán ngấy tôi rồi.
Cô chìa tay cho ông và ông cầm lấy nó một cách
máy móc. Thế rồi cô nhảy xuống sân ga, vào giữa đám người đang đứng đón cô.
Ông nam tước đóng sầm cửa toa lại, quá xúc
động đến nỗi ông không nói được một lời nào cũng như không kịp phản ứng gì. Ông
nghe tiếng cô, nghe thấy tiếng cười vui vẻ hạnh phúc của cô xa dần.
Ông không bao giờ gặp lại cô nữa.
Và ông không bao giờ biết được những lời cô
nói là thật hay vờ.
➖ ➖ ➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét