2020-08-29

Độc thoại - Hoàng Thị Mỹ Trang

2020-08-29

Độc thoại

 

Hoàng Thị Mỹ Trang

 

 


👩 - Tâm, em ngồi xuống đây nghe chị nói. Từ thật lâu rồi sang đây, chị em mình học hai nơi, ít khi gặp nhau, mà dẫu có gặp nhau chị cũng không muốn em buồn nên chỉ hỏi thăm việc học hành, sức khỏe. Em còn nhớ lần đi Groenendal năm ngoái, khi em mới qua, mùa thu thật đẹp, lá chín vàng trên ngàn cây và trên mặt hồ tĩnh mịch, em hỏi sao chị như buồn xa xôi? Chị giấu em bảo vì nhớ má. Em có biết đâu rằng nỗi buồn đó chị đã buồn cho em. Chị thất vọng khi nghe em nói lên niềm mơ ước tương lai, ngày nào đó thành tài trở về em sẽ giàu, sẽ có danh vọng, sẽ giao thiệp với giới thượng lưu trong xã hội, em sẽ mời chị dự những buổi tiếp tân sang trọng, có khiêu vũ, có nhạc, có những người tăm tiếng, có những ca sĩ... Tâm ơi, sao em tầm thường quá? Sao em không nghĩ đến những bác phu xích lô còng lưng đưa khách giữa trời nắng trưa như lửa đốt, những đứa bè nghèo khổ, tăm tối sống trên rác rưởi của Bàn Cờ, Vườn Chuối, những mãnh đời đau khổ, đua chen, lừa lọc và còn gì nữa, em kể tiếp cho chị nghe đi! Chị không giận em đâu, chị hiểu tại sao, tại nhà mình khá giả, em chưa bao giờ phải đem cầm một cái đồng hồ để có vài trăm mua sách, em chưa bao giờ đặt mình vào vị trí của những đứa con bác ba lao công, cầm mảnh bằng trung học đi tìm việc làm mòn giày chưa được đã bị động viên ra Đồng Đế, tập nghề giết người, đày đọa thân xác như thú vật. Em chưa bao giờ chịu khó suy nghĩ về bài toán xã hội bất công, kẻ giàu có hà hiếp người nghèo khổ. Bên cạnh đó, khi em vừa tập tễnh đi học i tờ, em đã hàng ngày hát bài ca suy tôn "Ngô chí sĩ", "Quyết tâm diệt cộng", thấy những hình ảnh ghê tởm bên đường, đầu óc non nớt của em đã in đậm một niềm sợ hãi vô biên. Em vẫn là đứa con học giỏi nhất nhà, ba cưng chiều nên em muốn gì được nấy. Tuổi trẻ đam mê, em vui chơi với bạn bè, vô ý ham thích nếp sống phóng túng, rong chơi, rồi phòng trà, rồi piscine, rồi xi-nê, âm nhạc, những thứ đó em có sẵn bên tầm tay, em còn thì giờ nào đâu để một lần nào đó thử đặt lại vấn đề căn bản cuộc đời, hữu hay vô lý? Cho tới những điều đó chị cũng tha thứ cho em vì đối với chị em vẫn chỉ là một đứa trẻ con cho tới ngày chị ra đi. Không, em đừng nghĩ rằng chị sẽ thuyết phục em để binh vực mù quáng một lý tưởng nào. Chị thương em lắm và chị muốn cùng em đi tìm một lẽ phải, để sống làm sao cho đáng sống, để suy nghĩ làm sao cho xứng đáng người có học.

👧 - Em ạ, lần đầu tiên chị băng khoăng và cảm thấy có cái gì không hợp tình hợp lý trong cuộc sống trưởng giả của chúng mình, em biết nhưng em không hiểu gì hết. Ngày đó vào mùa bãi trường, cây phượng trước sân nhà mình nở bông đỏ thắm, má của thím hai giúp việc nhà dẫn đứa con gái nhỏ của thím lên thăm, đứa bé ốm yếu lủi thủi trong xó bếp cầm chém cơm chan nước cá ăn ngốn nghiến một mình, trong lúc thím phải đút cơm cho em Thúy từng muỗng, ngọt ngào dỗ dành sợ Thúy không ăn thiếm bị rầy. Chị là cô học trò mười bảy tuổi lòng rạt rào yêu thương, yêu tất cả, có khi một cách vô cớ, vậy mà chị cũng đã thấy cái cảnh đó là chuyện thường tình. Bỗng đứa bé đụng nhằm cây ghi ta của em dựng bên tường làm rớt xuống gạch. Em không bằng lòng, bỏ cơm vùng vằn đem đàn đi cất. Thiếm hai sợ em phật ý rầy đánh con, đứa bé chưa được mẹ ôm vào lòng vỗ về đã bị đòn khóc tức tưởi. Tiếng nấc nghẹn nhỏ nhoi của nó bỗng đi vào thật sâu trong trái tim chị, xoáy mạnh vào niềm tin yêu cuộc đời của chị và ghi ở đó mãi mãi một vệt đen, nhân chứng của nỗi thống khổ trên đời. Buổi cơm đó chị ăn không ngon. Em cũng hối lỗi nhưng chỉ hối lỗi suông mà thôi. Và chị lớn lên vào dịp đó. Rồi cái gì chị cũng thấy không hợp lý. Quả thật có một lớp người sống trên mồ hôi nước mắt của những người nghèo khổ. Và bên trên họ là những bà Nhu, bà Có, những Nguyễn Khánh, Tôn Hoàn. Từ ông Kỳ, ông Thiệu cho tới đám tỉnh trưởng, quận trưởng, ... Tất cả như một đàn chuột lớn, chuột nhỏ đụt khoét ngân quỹ, làm tình làm tội dân lành, hà hiếp, bóc lột đến tận cùng người đồng loại. Em có biện hộ được cho bọn họ không? Tại chiến tranh à? Em nói đúng, nhưng đúng một cách mỉa mai. Bởi vì nếu không có chiến tranh thì đám tay chân của thực dân Pháp còn sót lại đó đã không leo lên làm tổng thống, thủ tướng, trung tướng, đại tướng, cầm tù, đánh đập người tốt, giết chết người yêu nước, trọng dụng bọn đầu trộm đuôi cướp. Tại chiến tranh nên dân nghèo, điều đó có lý, nhưng tại chiến tranh mà người ta "bị bắt buộc" thành triệu, tỉ phú, có thêm đồn điền, building, vàng bạc thì chị nghĩ rằng họ sẽ làm hết sức để chiến tranh kéo dài, dài mãi mãi nếu cần.

🧕 - Họ hèn mạt! Muốn bảo vệ "tự do" hay nói trắng ra, muốn bảo vệ gia tài kếch sù thì cứ đem xương máu ra mà chống đỡ, sao lại ép buộc thanh niên ra chết như rạ để ngồi an hưởng. Em coi đó, trong lúc ai cũng thèm khát hòa bình, nhà cầm quyền Thiệu Kỳ Hương lại ban bố tình trạng chiến tranh để tự do bắt bớ, đàn áp những người dám bày tỏ khát vọng đó của mình. Tâm ơi, ngày Anh Hai chết, em còn nhỏ, má giao em cho chị giữ, lặn lội vào rừng tìm xác con. Ba hôm sau, khi đám lính Tây rút khỏi nơi phục kích má mới đến được nơi anh chúng mình nằm chết, dòng máu đã khô trong lòng đất và cơ thể cơ hồ tan rã. Má ẳm xác Anh Hai vào lòng, gỡ những con dòi bọ trong mắt bằng tất cả tình thương yêu trên trời đất, rồi bó trong chiếc chiếu chôn ngay bên dòng suối. Đó là những dòng máu và những nước mắt đau khổ, tinh khiết nhất trên đời. Gần hai mươi năm rồi chị vẫn thường nhớ lại câu chuyện, có khi để thương má, thương anh, có khi để hãnh diện với bạn bè được làm em người liệt sĩ. Nhưng lần này chị bỗng nghe căm giận những ai muốn bom đạn còn tàn phá quê hương, muốn máu còn đổ để củng cố địa vị, cơ đồ. Và những đứa con trai như em sao cứ cuối đầu vâng dạ, không dám một lần tự hỏi cuộc chiến này từ đâu đến, và sẽ đi về đâu. Em sẽ được yên thân với số tiền chuyển ngân. Chị chúc em như ý nhưng chị không tin đó là điều phải làm để sống cho đáng sống. Hay em cũng ao ước chiến tranh còn kéo dài thêm nữa để sau này em sẽ về làm ngài bộ trưởng, phụ mẫu chi dân?

👸 - Tâm, em không nghe sung sướng nhìn thấy nước mình hòa bình, rồi cả mọi người dốc lòng xây dựng đất nước, nơi nơi rộn tiếng cười reo? Em không thấy hạnh phúc khi làm việc để phục vụ hơn là để lãnh tiền sao? Em học Y khoa, trong thâm tâm em muốn trị bệnh, cứu giúp nhân loại hay để trở thành bác sĩ mỗi tháng thâu cả trăm ngàn đồng chất đầy tủ? Chị xin lỗi nếu làm em buồn đôi chút để em tiến lên, còn hơn là nuôi dưỡng những tình cảm lợt lạt, những chuyện nắng mưa thoắt đi thoắt đến chẳng ra đâu. Em bảo tại hồi đó tới giờ không ai nói cho em nghe, với lại em vẫn nghĩ rằng Mặt trận Giải phóng là hà khắc và em sợ? Chị hỏi em điều này: em hãy tìm cho chị những điểm khác nhau giữa những cuộc cách mạng trong lịch sử nước mình ngày xưa với cuộc cách mạng giải phóng ngày nay. Khi Hưng Đạo Vương giết bọn Trần Ích Tắc theo Mông Cổ; Lê Lợi, Nguyễn Trãi ra hịch Bình Ngô Đại Cáo tố giác bọn theo quân nhà Minh, Nguyễn Huệ đuổi quân Thanh cùng bọn Lê Chiêu Thống rước voi về giày mả tổ và gần đây khi Ký Con giết những tên mật thám theo Tây em có bảo họ hà khắc và em có sợ không? Chỉ có bọn bán nước cầu vinh mới sợ lửa giận của cách mạng em à. Thời nào cũng vậy, bọn người đi áp bức luôn luôn có một cớ gia tạo để đàn áp các phong trào chống áp bức. Ngày xưa họ nói Đề Thám là phiến loạn thổ phỉ, ngày nay họ gắn lên mọi người yêu nước hai chữ cộng sản. Tâm ơi, nếu cộng sản là những con người đi đánh Pháp, đuổi Mỹ chống độc tài, đến đâu xóa nạn mù chữ, nạn bệnh hoạn, mê tín, nghèo khổ đến đó như những con người trong Mặt trận Giải phóng miền Nam ngày nay, thì quả chị không sợ cộng sản tí nào. Còn nếu tự do mà làm như Kỳ, Thiệu háo chiến, ngu dốt, tham lam, tàn nhẫn, dung túng cho đám lưu manh làm tình làm tội dân mình thì chị sẽ chống trước hơn ai hết. Lẽ phải bao giờ cũng thắng nếu đó là lẽ phải của dân tộc. Và em đã thấy ai thắng ai trong cuộc chiến này. Dân tộc anh hùng ta hay quân viễn chinh Mỹ và tay sai? Em có vui sướng khi thấy một tên lính Mỹ, Đại Hàn, Thái Lan... bắn giết dân mình không em? Em có thấy một sự bỉ ổi, tàn ác đến độ thảm hại của những người Việt mời người khác đến giết người Việt? Nhân danh ai tên lính đánh mướn đó bắn vào đầu đồng bào ta? Em chưa có lần nào nghe máu trong người sôi lên vì thù ghét một sự tàn ác sao em? Em chưa có lần nào bạo dạn nghĩ rằng người lính giải phóng cũng là một con người bình thường không em, cộng thêm một sự bất nhẫn vì một điều trái, rồi chán ghét vì hai điều trái và sôi sục căm thù khi Diệm và Khánh, Quát, Kỳ, Thiệu... làm nên trăm ngàn điều trái. Khi người ta chịu thương chịu khó ăn rau rừng đánh giặc lập nên những chiến công hiển hách cứu lấy quê hương để em vinh dự với bạn bè ngoại  quốc, thì đâu phải để làm nước mình lệ thuộc ngoại bang, đâu phải để làm trở lại kiếp lầm than, trâu ngựa. Tâm ơi, đừng ngại gì đến gia tài, sự nghiệp có thể mất bớt đi. Ba má vẫn ao ước chúng ta thành người, mà ham giàu không phải là người tốt em à. Nghe lời chị, nuôi trong đầu một lý tưởng tốt đẹp để cố gắng hơn, mai sau phục vụ cho lý tưởng đó.

Những đêm trăng sáng ngày mai em đi trên cánh đồng làng bát ngát hương lúa mới, chị nghĩ có lẽ vui hơn ngồi uống rượu trong phòng trà. Và khi nào nhớ cảnh mùa xuân xứ Bỉ em có thể đáp chuyến xe lửa tốc hành lên miền Tây Nguyên hùng vĩ ngắm hoa ban nở trắng núi đồi. Xứ sở ta đó, ta cứ tự do đi và yêu mến. Con của em cũng như con của bất kỳ người dân nào sẽ có trường học cho đến nơi đến chốn, khỏi phải gởi gắm vì nạn thiếu trường. Em sẽ góp phần tiêu diệt bệnh sốt rét, thiên thời, ho lao; những điều người ta đang làm lấy lệ để cho chụp hình đăng báo, em sẽ tận lòng, tận sức em nhé. Chị mơ nhiều quá phải không Tâm? Có phải là một ảo tưởng hay là chuyện đang gần kề? Hòa bình, ôi chị khao khát ngày ngưng tiếng súng!

Những đêm buồn chị thường nghe radio trên làn sóng ngắn. Tiếng nhạc từ khắp mọi thủ phủ Âu châu vọng về đầm ấm, bình yên cái bình yên của một đêm mà ngày không một em bé nào bị bom napalm đốt cháy, không một giọt nước mắt nào rơi trên thân thể tàn rửa của người con trai còn rất trẻ. Chị hỏi em lại một lần nữa: chiến tranh còn ai khổ đau và ai sung sướng? Không lý em sẽ bảo rằng những người như "ngài" đại sứ sẽ buồn sẽ khổ sao em? Lương tháng cả ngàn đô la để mặc tình cờ bạc, phè phởn trong lúc bạn bè ta, gia đình ta chết thay cho họ ngồi yên trên phú quý! Không lý em sẽ bảo những người thợ, những nông phu, những sinh viên học sinh công chức và cả những sĩ quan binh lính cấp dưới sẽ sung sướng sao em? Em đồng ý với chị bởi vì đó là sự thật không ai chối bỏ được, còn mối lo ngại về những người công giáo em đặt ra rất chính đáng, nhưng em quên rằng có những người Công giáo thời Diệm còn đã ủng hộ cuộc tranh đấu của Phật giáo và nếu chị không lầm mới đây giáo sư Lý Chánh Trung đã khẳng định lập trường chống Mỹ của người Công giáo tiến bộ. Vả lại chúng ta sinh ra trước hết là dân nước Việt; không thể nào vì một ý thức hệ mà phản lại quê hương. Ngày xưa khi chị cầm tay cho em đồ từng nét chữ, dạy em những câu hát dân gian, chị không ngờ rằng chị đã dạy em yêu thương quê hương, quê hương của những "à ơi, cái ngủ mày ngủ cho lâu, mẹ mày đi cấy ruộng sâu chưa về". Em đã sống những ngày thơ ấu hồn nhiên trong nắng mai rơi lên cành lá xanh tươi và sẽ về để chết bên tổ tiên để nằm trong lòng đất mẹ, chiều chiều vui nghe tiếng trẻ đùa giỡn theo những con chuồn chuồn, châu chấu. Thì bây giờ đây, lớn khôn rồi, chị dạy em phải cứu lấy quê hương, đừng để những gót giày ngoại xâm dày xéo lên mồ mả cha ông, đừng để bom đạn làm tắt tiếng hát ru con vọng đến tự ngàn đời.

Dân mình còn nghèo khó lắm. Em thử vào một căn nhà lá nào đó ở Bàn Cờ một lát thôi. Chị chắc em sẽ cố nín thở vì mùi hôi thối xông lên từ nền đất, từ đống rác dơ bẩn, bên nhà, em sẽ không dám cầm tách nước lên uống và sẽ kiếm cớ để kiếu từ về mau. Em coi đó, chúng ta không thể nào sống trong những điều kiện như vậy, sao chúng ta không giúp họ thoát khỏi cảnh ao tù mà họ còn vô tình tiếp tay cho bọn người vô nhân đạo muốn đày đọa người khác để được sống trên nhung lụa ngọc ngà?

Thôi chị nói bao nhiêu đó cũng vừa rồi hở em? Em sẽ giữ lại một câu nào đó thôi cũng toại lòng chị vì chỉ một hạt giống tốt cũng đủ gầy dựng một vụ mùa vàng. Trời tối rồi để chị đi nấu cơm em ăn, má mới gởi me, chị nấu canh chua em nhé. Em còn nhớ hồi mình về Lạc An thăm dì, em cắm câu ngay bến nhà được mấy con cá lóc bự, dì nấu canh chua với nõn chuối cây không? Chị không bao giờ quên được lần đó, phần vì canh ngon, phần vì lạ sao xứ mình giàu quá mà không biết, tôm cá, lúa gạo tràn đồng. Không cần, em cứ ngồi coi sách để chị làm bếp một mình cũng được, chị không quen bắt con trai phụ bếp như mấy cô đầm bên này, dẫu chuyện đó cũng hợp lý nếu đừng thái quá. Em cười chị "chậm tiến" à, kệ, chị quen như má rồi, nhưng để chiều ý em, chị giao phần rửa chén cho em đó, chịu không?

MỸ TRANG

(Báo Giải Phóng, nước Bỉ, 1968)

 

 

2020-08-22

Biệt thự Chim Sơn Ca - Agatha Christie

2020-08-22

Biệt thự Chim Sơn Ca

 

Agatha Christie

 

 


Tạm biệt, em yêu.

- Tạm biệt, anh yêu.

Alix Martin đứng tựa vào hàng rào của khu vườn tuyệt đẹp, dõi mắt trông theo hình dáng chồng nàng nhỏ dần khi anh đi xuống con đường dốc dẫn vào làng. Không bao lâu sau, anh khuất dạng ở một khúc quẹo nhưng Alix vẫn đứng ở chỗ cũ, ánh mắt xa vắng, mơ màng.

Alix Martin không đẹp lắm, chỉ khá xinh và có chút gì đó vui nhộn ở nét mặt nàng mà các bạn nàng ít khi nhận thấy. Cuộc đời nàng không được suôn sẻ lúc tuổi đôi mươi. Mười lăm năm qua, từ tuổi 18 đến 33, nàng phải sống tự lập, làm thư ký đánh máy và làm việc rất năng động, chăm chỉ. Sự vật lộn với cuộc sống gay go làm nàng già dặn nhiều cả tâm hồn lẫn thể chất.

Nàng đã một lần yêu say đắm trong đời. Nàng yêu Dick Windyford, một bạn đồng nghiệp. Tuy bề ngoài họ có vẻ chỉ là những người bạn thân thiết bình thường, nhưng Alix biết rất rõ là Dick yêu mình. Dick phải làm việc cật lực để kiếm thêm tiền nuôi đứa em trai còn đang đi học, vì thế anh không thể tính chuyện lập gia đình.

Bỗng nhiên cuộc đời bình lặng và buồn tẻ của cô gái thay đổi nhanh chóng, nhanh một cách đáng ngạc nhiên, cứ như trong tiểu thuyết vậy. Một người bà con của nàng qua đời và để lại tất cả tài sản cho nàng, một số tiền lớn. Thế là Alix có một cuộc sống thoải mái, không lệ thuộc vào ai. Nàng nghĩ Dick và nàng chẳng phải trì hoãn nữa, chỉ việc làm đám cưới là xong.

Nhưng Dick bỗng có thái độ khác thường. Anh chưa hề thẳng thắn nói với nàng là anh yêu nàng. Bây giờ, anh càng có thái độ xa cách hơn. Anh hay tránh mặt nàng. Anh bỗng trở nên im lặng, hay buồn bã. Alix mau chóng hiểu ra sự thật. Nàng đã trở thành một cô gái giàu có. Lòng kiêu hãnh của Dick không cho phép anh hỏi nàng làm vợ. Nhưng không vì thế mà nàng không còn yêu anh, mà còn định ướm lời cho anh. Nhưng nàng chưa kịp thực hiện ý định đó thì một việc bất ngờ khác xảy đến.

Nàng gặp Gerald Martin tại nhà một người bạn. Người đàn ông này bỗng yêu nàng điên cuồng và chỉ một tuần sau, ông ta ngỏ lời cầu hôn nàng. Alix vốn bản tính nhân hậu và nhạy cảm, đã xiêu lòng trước người đàn ông này, và vô tình, nàng đánh động Dick Windyford. Anh đến gặp nàng, gần như nghẹn lời vì tức giận:

- Người đàn ông đó hoàn toàn xa lạ đối với em! Em chưa hiểu gì về ông ta cả!

- Em chỉ biết là em đã yêu ông ấy.

- Làm sao em biết mình đã thực sự yêu hay chưa chỉ trong... một tuần gặp gỡ?

Alix tưởng anh bóng gió chuyện bậy bạ, nàng hét lên:

- Bộ anh tưởng phải mất mười năm để biết mình có yêu hay không à?

Mặt Dick tái nhợt:

- Anh yêu em từ khi gặp em lần đầu và anh nghĩ em cũng yêu anh.

Alix thú thật:

- Vâng, em đã yêu anh, nhưng lúc đó em chưa thực sự hiểu tình yêu là gì.

Sau đó, trong cuộc nói chuyện, Dick bùng lên giận dữ. Lúc đầu anh năn nỉ, van xin nàng, rồi sau thì anh đe dọa, dọa sẽ làm cái gì đó với người đàn ông đã cướp người yêu của anh. Alix rất ngạc nhiên về tình yêu của chàng trai, người mà nàng tưởng mình hiểu rất rõ.

Sáng nay đứng tựa hàng rào biệt thự Chim Sơn Ca trong ánh nắng ấm, nàng hồi tưởng cuộc gặp gỡ hôm đó. Nàng vừa lấy Gerald được một tháng và rất hạnh phúc. Tuy thế, nàng bỗng có những lúc đột nhiên xao xuyến lạ lùng làm u ám những ngày hạnh phúc này. Nguyên nhân gây ra sự xao xuyến đó là Dick. Ba lần trong những giấc ngủ sau ngày cưới, nàng có ba giấc mơ giống nhau. Nơi xảy ra sự việc trong ba giấc mơ thì khác nhau nhưng các chi tiết chính thì giống nhau.

... nàng thấy chồng nàng chết và Dick đứng bên xác chồng nàng...... nàng biết Dick đã giết Gerald...

Nhưng nếu đó là chuyện ghê rợn thì có cái gì đó khủng khiếp hơn, tuy chỉ trong mơ nhưng nó rất tự nhiên, rất thật.

... nàng, Alix Martin, vui mừng vì chồng mình đã chết...

Trong mơ nàng đã dang tay đón kẻ sát nhân, cám ơn hắn. Cả ba giấc mơ luôn kết thúc giống nhau: nàng trong vòng tay Dick Windyford.

Nàng không kể cho chồng nghe những giấc mơ đó. Chúng làm nàng lo sợ vu vơ, nhưng nàng không hề muốn kể cho chồng biết. Phải chăng đó là một lời cảnh báo huyền bí - phải đề phòng Dick?

Alix giật mình vì tiếng chuông điện thoại reo vang trong nhà. Chạy vào nhấc ống nghe và nàng gần muốn xỉu, phải chống một tay vào tường.

- Ai... ai đầu dây đấy... hình như...

- Ủa, Alix, em làm sao vậy? Sao giọng em lạc đi vậy? Anh gần như không nhận ra giọng em nữa! Anh đây, Dick đây!

- Ô! Anh... anh đang ở đâu vậy?

- Ở khách sạn Du Lịch trong làng gần nhà em. Chắc em biết? Anh đang nghỉ phép, đến đây câu cá. Em không phản đối nếu chiều tối nay anh đến thăm vợ chồng em chứ?

Alix đáp nhanh:

- Không, anh không được đến!

Im lặng một chút rồi giọng Dick hơi khác cùng với vẻ trịnh trọng:

- Xin lỗi em, dĩ nhiên anh không bao giờ muốn làm em buồn...

Alix vội ngắt lời anh, sợ anh hiểu lầm mình hay nghĩ nàng không bình thường. Mà đúng vậy, ắt hẳn nàng điên rồi! Nàng nói, cố giữ giọng tự nhiên:

- Không phải... vợ chồng em vắng nhà tối nay... anh... anh đến dùng bữa tối mai với tụi em nhé?

Nhưng Dick nhận thấy không có chút nhiệt thành nào trong giọng nàng nên anh anh đáp, vẫn giọng trịnh trọng:

- Cám ơn em nhiều lắm, nhưng anh có thể đi khỏi nơi đây bất cứ lúc nào vì anh đang chờ một người bạn. Tạm biệt em.

Ngưng một chút, anh tiếp, vẫn thiết tha, ân cần như ngày trước:

- Cầu mong em gặp nhiều may mắn!

Alix gác máy, lòng nhẹ nhõm, tự nhủ: "Dick không được đến đây, không được... quái lạ... mình làm sao vậy nhỉ! Nhưng... Dick không được đến đây... mình không muốn...!"

Nàng lấy cái mũ rơm trên bàn rồi trở ra vườn. Vừa ra khỏi cửa, nàng dừng lại ngước nhìn lên khung cửa. Có một bảng khắc bằng đá gắn ở đó: "Biệt Thự Chim Sơn Ca". Nàng nói với Gerald khi mới cưới:

- Cái tên hay quá anh nhỉ?

Anh cười vui vẻ:

- Có lẽ em chưa bao giờ nghe về loài chim nightingale. Chúng chỉ hót cho những người yêu nhau. Chúng ta sẽ được nghe chúng hót vào những buổi chiều tối trong vườn.

Quả thật, nàng đã nghe chúng hót những buổi chiều tối, nàng rất vui. Gerald tìm thấy biệt thự này và đến gặp Alix với tâm trạng bối rối. Anh nói đã tìm được một căn nhà lý tưởng cho hai vợ chồng, một tổ ấm tuyệt vời. Khi đến xem căn nhà thì Alix mê ngay. Tuy ở một nơi khá hẻo lánh, cách ngôi làng gần nhất gần bốn cây số, nhưng căn nhà toát ra vẻ gì đó vui mắt và ấm cúng. Cách kiến trúc thật lôi cuốn, trong nhà đầy đủ tiện nghi. Xem một vòng, Alix hoàn toàn bị thuyết phục. Nhưng cả hai vợ chồng trẻ thất vọng khi tìm gặp chủ nhà, biết ông ta không cho thuê mà bán đứt.

Gerald có rất nhiều tiền nhưng phần lớn là tiền đã ủy thác trong công việc làm ăn nên không thể sử dụng tùy tiện. Anh chỉ có thể rút ra trong ngân hàng được 1.000 bảng. Chủ nhà định giá là 3.000 bảng. Alix quá mê căn nhà, và để giải tỏa lo lắng cho anh, nàng đưa cho anh 2.000 bảng để giao cho chủ nhà. Thế là biệt thự Chim Sơn Ca trở thành sở hữu của họ và Alix không một chút hối tiếc quyết định của mình. Có điều là căn nhà lớn quá mà không ai muốn làm gia nhân nơi hẻo lánh này nên Alix phải tự thu dọn lấy. Đã trải qua tuổi trẻ vất vả, nàng cũng không coi đó là nặng nhọc.

Trong vườn nhà có nhiều loại hoa đẹp, được một một người làm vườn chuyên nghiệp chăm sóc. Ông ta đến trông coi những luống hoa mỗi tuần hai lần.

Vừa quẹo sang hông nhà, Alix ngạc nhiên khi thấy người làm vườn già đang lúi húi bên những luống hoa. Nàng ngạc nhiên vì ngày làm việc của bác ta là thứ hai và thứ sáu. Hôm nay là thứ tư.

Bước về phía ông già, nàng hỏi:

- Ủa, bác George, bác làm gì vậy?

- Tôi biết cô sẽ ngạc nhiên, nhưng sắp có một cuộc triển lãm hoa trên tỉnh vào thứ sáu, tôi nghĩ cô cậu không trách việc tôi đến đây làm việc hôm nay bù cho ngày nghỉ thứ sáu.

- Vậy à? Vâng, cháu chúc bác sẽ đoạt giải.

- Cám ơn cô, và tôi cũng muốn gặp cô trước khi cô đi để hỏi cô tôi sẽ làm gì với những luống hoa khi chúng trổ bông. Cô không định trước bao giờ sẽ trở về à?

- Cái gì? Cháu đi đâu?

Ông George nhìn sững nàng, ngạc nhiên:

- Không phải cô đi Luân Đôn ngày mai à?

- Không! Ai nói thế?

Ánh mắt người làm vườn khác lạ:

- Tôi gặp cậu chủ trong làng hôm qua, nói là cậu và cô sẽ đi Luân Đôn ngày mai và chưa biết bao giờ trở về.

Alix cười.

- Vô lý, chắc bác nghe lầm hay hiểu lầm ý anh ấy rồi.

Tuy nói thế nhưng nàng không hiểu chồng mình nói thế nào mà người làm vườn lại nghe ra như vậy. Đi Luân Đôn! Không bao giờ nàng muốn trở lại nơi đó. Nàng bỗng nói một cách cay đắng:

- Tôi ghét Luân Đôn!

Ông già điềm tĩnh:

- À, chắc tôi lầm... nhưng cậu nói rất rõ... tôi rất vui khi cô vẫn ở đây. Tôi không thích cô cậu đi vắng lâu và tôi cũng cũng không thích Luân Đôn chút nào. Tôi không muốn đến thành phố đó nữa, thành phố ồn ào nhất thế giới! Khi có một chiếc xe hơi thì người ta không chịu ở yên một chỗ. Ông Ames, chủ cũ nhà này vốn là người thích yên tĩnh thế mà thay đổi nhanh chóng sau khi sắm một chiếc xe hơi. Mua xe được một tháng thì bán nhà. Ông ta tốn bộn tiền cho việc sửa sang, trang trí căn nhà này đó chứ. Tôi đã nói với ông ấy là sẽ không bao giờ lấy lại được số tiền bỏ ra phí phạm như vậy. Nhưng ông ấy nói chắc chắn sẽ bán được căn nhà với giá 2.000 bảng, dư lấy lại vốn, còn lời nữa! Tưởng đùa mà ông ấy bán được với giá đó thật!

Alix mỉm cười:

- Ông ấy bán được 3.000 bảng cơ đấy!

Ông George lặp lại:

- Hai ngàn, người quanh đây bàn tán nhiều vì giá đó hơi cao!

- Chỉ có 2.000?

Ông già nghiêm mặt:

- Sao, cô nói rằng ông Ames trơ tráo đến độ đòi cô cậu đến 3.000 bảng à?

- Ông ấy không nói với tôi, ông ấy gặp chồng tôi và hai người thỏa thuận.

Ông già lại cúi xuống những luống hoa, nói giọng quả quyết:

- Tôi biết chỉ có 2.000 bảng mà thôi.

 

° ° °

 

Không bận tâm đôi co với lão, nàng bước về phía những luống hoa cuối vườn, chọn những bông đẹp nhất, hái một bó lớn. Khi đang trở vào nhà, vô tình nàng thấy một vật nhỏ màu xanh đậm nằm vắt trên cành một cây hoa. Nàng dừng lại nhặt nó lên và nhận ra là cuốn sổ tay của chồng mình. Anh ấy vẫn ghi những việc sắp làm, những việc cần nhớ trong cuốn sổ này. Là người vui tính, cởi mở đồng thời cũng là người rất ngăn nắp, làm việc gì dù nhỏ anh ấy cũng có thời gian sắp đặt trước hẳn hoi. Khi mới cưới, anh ấy đề nghị ăn đúng giờ và từ đó nàng thấy việc gì anh ấy cũng sắp xếp một cách cẩn thận, chi tiết.

Lật vài trang trong cuốn sổ, nàng bỗng thấy thích thú vì một trang có ghi: "Ngày 14 tháng 5, cưới Alix tại nhà thờ Thánh Peter lúc 2 giờ 30". Nàng khẽ bật cười, lật tiếp những trang kế. Thình lình nàng dừng lại: "Thứ tư, ngày 18 tháng 6. Tại sao không làm tối hôm nay nhỉ?". Ngay bên dưới là nét chữ nắn nót của anh: "9 giờ tối".

Chỉ có thế.

Gerald định làm gì lúc chín giờ tối nay? Ngẫm nghĩ và nàng mỉm cười khi nhận ra rằng một cuốn sổ tay thì có thể ghi bất cứ điều gì và chỉ có chủ nó mới hiểu thôi. Rất có thể trong cuốn sổ này có tên một nguời đàn bà nào đó. Nàng hờ hững lật tiếp. Nhiều ngày tháng ghi trước những cuộc hẹn, gặp gỡ việc làm ăn, nhưng tên người đàn bà duy nhất là... tên nàng!

Khi bỏ cuốn sổ vào túi áo, bước đi giữa những luống hoa, nàng bỗng thấy xao xuyến. Nàng chợt nhớ lời Dick Windyford. Lời anh rõ mồn một như bên tai nàng: "Người đàn ông ấy hoàn toàn là người xa lạ đối với em. Em chưa hiểu gì về ông ta cả!".

Quả đúng vậy. Nàng đã hiểu gì về Gerald? Anh ấy đã bốn mươi tuổi. Tuổi đó hẳn đã có nhiều đàn bà trong đời anh ấy...

Alix thấy bực bội. Nàng tự nhủ không nên nghĩ những chuyện vớ vẩn như vậy. Còn nhiều việc trước mắt phải làm. Có cần phải nói với anh ấy việc Dick phôn cho nàng? Nói hay không?

Có thể Gerald đã gặp Dick trong làng. Nếu thế thì chắc chắn anh ấy sẽ kể cho nàng ngay khi về nhà chiều nay, bấy giờ nàng nói với anh ấy cũng không muộn. Mà... cái gì vậy nhỉ? Alix bỗng muốn giữ kín chuyện này trong lòng. Nàng không muốn nói với ai cú phôn vừa qua. Nếu nói với Gerald thì anh ấy sẽ mời Dick đến chơi tại biệt thự, lúc đó nàng sẽ cho chồng biết là Dick có hỏi anh ta muốn lại chơi có được không và nàng đã từ chối. Nếu thế, Gerald hỏi tại sao thì nàng đáp thế nào? Kể cho anh ấy những giấc mơ của nàng ư? Anh ấy sẽ cười giễu nàng.

Sau cùng, tuy xấu hổ với chính mình, Alix quyết định giấu chồng chuyện ấy. Đây là lần đầu tiên từ khi cưới nhau, Alix giấu chồng một chuyện và nó làm nàng khó chịu.

 

° ° °

 

Khi nghe tiếng chân Gerald trong vườn chiều hôm đó lúc anh đi làm về, nàng vội chạy vào bếp giả vờ bận bịu để giấu sự bối rối. Nàng biết Gerald chưa gặp Dick. Nàng thở nhẹ nhõm nhưng vẫn thấy xốn xang vì giấu chồng một việc mà lẽ ra anh ấy nên được biết.

Ăn tối xong, nàng cùng chồng vào phòng khách, mở các cửa sổ cho gió đêm đưa hương hoa ngoài vườn vào phòng. Alix bỗng nhớ cuốn sổ tay. Nàng đưa cho anh, nói:

- Em thấy nó kẹt giữa những cành hoa trong vườn.

- Ủa, anh làm rớt ở đó à?

- Vâng, em biết hết bí mật của anh rồi.

Gerald cười:

- Không có gì là tội lỗi cả, em yêu.

- Chuyện bí mật của anh lúc chín giờ tối nay là gì vậy?

- Ô! Đó là...

Anh lộ vẻ ngạc nhiên trong một thoáng rồi mỉm cười như có gì đó làm anh thích thú lắm:

- Đó là một cuộc gặp gỡ của anh với một cô gái rất duyên dáng có mái tóc nâu, mắt xanh như em vậy.

Alix giả vờ nghiêm nghị:

- Em không hiểu, anh đừng lẩn tránh vấn đề.

- Không, anh nói thật. Cô gái đó là em đấy. Đây này, anh định tối nay rửa một số ảnh trong phòng tối và em sẽ giúp anh lúc chín giờ.

Gerald rất mê nhiếp ảnh. Anh có một cái máy ảnh cũ nhưng rất tốt. Chụp ảnh xong anh thường tự tráng phim, rửa ảnh trong căn hầm rượu nhỏ của biệt thự. Hầm rượu đó anh cho sửa lại thành phòng tối cho thú đam mê của anh. Alix cười:

- Và công việc phải làm đúng chín giờ!

Gerald lộ vẻ khó chịu:

- Em yêu...

Giọng anh bỗng có vẻ giận dỗi:

- Nên sống có trật tự cho quen mới có thể làm việc nhanh chóng và hiệu quả.

Alix ngồi im không nói. Nàng nhìn chồng. Anh duỗi dài trên ghế đu, nhả khói thuốc. Mái tóc đen nhánh và gương mặt xương xương của anh bỗng nổi bật vẻ cương nghị. Bỗng nhiên. Một nỗi sợ hãi mơ hồ tràn ngập trong lòng Alix, nàng nói mà giọng lạc đi không kịp kềm chế:

- Ôi, Gerald, phải chi em hiểu nhiều hơn về anh!

Gerald nhìn nàng ngạc nhiên:

- Em yêu, em đã biết nhiều về anh. Anh đã kể tất cả quá khứ của anh từ khi anh còn là một cậu bé ở Norththumberland, về cuộc sống của anh ở Nam Phi, mười năm sau cùng ở Canada, thời gian sau cùng là quãng đời thành công nhất của anh.

Alix nói giọng bực bội:

- Chuyện công việc thì nói làm gì!

- Anh hiểu ý em rồi. Chuyện tình cảm phải không? Đúng là đàn bà! Không có gì làm đàn bà tò mò hơn những chuyện riêng tư của người khác!

Alix thấy cổ mình khô khốc khi nàng nói một cách lưỡng lự:

- Vâng... nhưng chắc hẳn đã có những chuyện tình cảm... phải chi em được biết...

Im lặng. Gerald có vẻ bực bội. Cuối cùng, anh nói với vẻ nghiêm túc nhưng ân cần:

- Alix, em cho rằng biết nhiều về người khác là tốt à? Được, anh sẽ nói. Đúng là đã có nhiều đàn bà trong đời anh. Anh không chối bỏ chuyện đó mà nếu anh nói không thì em cũng chẳng tin. Nhưng anh thề là không một người đàn bà nào trong họ là quan trọng đối với anh hơn em. Anh không thể sống thiếu em.

Giọng anh quá chân thành làm nàng xúc động. Anh cười, tiếp:

- Sao, vừa lòng chưa?

Bỗng anh nhìn nàng, tò mò:

- Alix, cái gì hôm nay làm em tự dưng nghĩ toàn chuyện không vui vậy?

Giọng Gerald nhỏ nhẹ như tự nói với mình:

- Lạ thật! Kỳ quái!

- Cái gì lạ hả anh?

- Ô, em yêu, đừng vặn hỏi anh như thế. Anh muốn nói là lạ vì em vốn là người vui vẻ và đang sống những ngày hạnh phúc với anh.

Alix miễn cưỡng mỉm cười, đáp:

- Tất cả mọi việc xảy ra hôm nay như cốt làm em khó chịu.

Ngưng một chút, nàng tiếp:

- Ngay cả bác George cũng có ý nghĩ là chúng ta sẽ đi Luân Đôn ngày mai, bác ấy bảo chính anh nói thế.

Giọng Gerald bỗng sắc lạnh.

- Em gặp bác ấy ở đâu?

- Bác ấy đến làm vườn hôm nay vì thứ sáu bác ấy xin nghỉ.

Gerald bỗng tức giận:

- Lão già ngu xuẩn! Ngu xuẩn!

Alix nhìn chồng, ngạc nhiên vì mặt anh ấy đỏ bừng vì giận dữ. Chưa bao giờ nàng thấy chồng như vậy. Nhận thấy sự ngạc nhiên của vợ, Gerald lấy lại tự chủ, thản nhiên lẩm bẩm:

- Đúng là lão già ngu ngốc.

- Anh nói gì mà bác ấy hiểu ra như vậy?

- Anh nói? Anh có nói gì đâu! Mà... à... anh nhớ rồi, anh chỉ đùa khi gặp lão trong làng: "Đi Luân Đôn sáng mai", chắc lão hiểu lầm, cũng có thể lão nghe không rõ. Em đính chính rồi phải không?

Anh có vẻ bồn chồn chờ câu đáp của nàng.

- Dĩ nhiên, nhưng bác ấy có vẻ ngạc nhiên. Anh cũng đã biết tính bác ấy, một người kỹ tính, chân thật.

Rồi nàng nói về chuyện giá của căn nhà.

Gerald im lặng một chút rồi nói:

- Ông Ames bằng lòng nhận trước 2.000 bảng, số còn lại cho trả góp trong vài tháng nhưng anh đã trả đủ rồi. Anh quên không nói với em. Hết thắc mắc chưa?

Alix gật đầu vui vẻ:

- Hết rồi.

Nhìn đồng hồ, nàng cười:

- Chúng ta xuống phòng rửa ảnh đi, chín giờ rồi kìa!

Một nụ cười lạ lùng nở trên môi Gerald, anh nói:

- Anh đổi ý rồi, anh không muốn làm việc tối nay.

 

° ° °

 

Đầu óc phụ nữ hay nghĩ những chuyện rất bất ngờ, khó hiểu.

Khi lên giường đêm đó, tâm trí Alix hoàn toàn thỏa mãn, thanh thản. Tuy hạnh phúc của nàng có những khoảnh khắc bị đe dọa vu vơ nhưng giờ đây nàng thấy yêu đời và an tâm hơn bao giờ.

Thế mà chiều hôm sau nàng lại thấy bồn chồn, lo âu vô cớ. Dick không phôn lại nữa. Nàng vẫn nhớ hình ảnh của anh khi hai người còn bên nhau. Nàng bỗng nhớ lời anh: "Người đàn ông đó hoàn toàn xa lạ đối với em. Em chưa hiểu gì về ông ta cả!".

Rồi giữa những ý nghĩ ngổn ngang trong đầu, giọng nói chồng nàng bỗng trở lại bên tai: "Alix, em cho rằng biết nhiều về người khác là tốt à?".

Tại sao anh ấy lại nói như thế? Có cái gì như đe dọa trong giọng anh ấy, như thể khuyến cáo nàng rằng: "Tốt nhất là em đừng nên biết về anh, dĩ vãng của anh sẽ làm em giật mình đấy!".

Sáng thứ sáu, nàng linh cảm có một người đàn bà quan trọng trong đời anh ấy. Chồng nàng đã giấu nàng sự thật. Sự ghen tuông hình thành âm ỉ trong đầu nàng, giờ bùng lên dữ dội.

Phải đó là người đàn bà anh ấy định gặp lúc chín giờ tối thứ tư? Nếu thế thì anh ấy nói rủ nàng xuống phòng tối để rửa ảnh là anh ấy nói dối. Ba ngày trước đây nàng dám thề rằng nàng rất hiểu chồng. Giờ đây, anh ấy là người rất xa lạ với nàng. Nàng nhớ lại thái độ tức giận khó hiểu của anh ấy khi nàng nhắc việc bác làm vườn. Thái độ đó hoàn toàn khác thường. Có lẽ đó là việc nhỏ, nhưng cũng cho thấy là nàng chưa hiểu hết về chồng mình.

Sáng thứ sáu đó nàng có nhiều việc lặt vặt cần làm. Gerald đang trong vườn. Nàng nói với anh là nàng phải vào làng mua sắm vài thứ cần thiết trong nhà. Thật ngạc nhiên, Gerald phản đối dữ dội. Anh nói nàng phải ở nhà, anh sẽ đi giúp nàng. Alix miễn cưỡng nhượng bộ. Nhưng sự ngăn cản của anh làm nàng ngạc nhiên và lo lắng. Tại sao anh không muốn nàng xuống làng? Tại sao?

Thình lình, nàng tìm ra lời giải thích cho tất cả. Có lẽ cách lý giải này làm sáng tỏ tất cả. Có lẽ vì thế mà anh ấy không nói với nàng? Phải chăng Gerald đã gặp Dick trong làng? Trước khi lập gia đình nàng không biết ghen là gì, giờ thì nàng đã biết. Như thế thì Gerald cũng biết ghen chứ? Anh ấy ngăn cản nàng gặp Dick. Cách giải thích này nàng thấy rất hợp lý, làm nàng an lòng và chấp nhận nó một cách mau mắn.

Nhưng chiều hôm đó nàng lại thấy khó chịu. Linh cảm một chuyện không may sắp xảy ra. Nàng bị giằng xé bởi một cái gì khó hiểu từ khi Gerald đi làm. Sau cùng, nàng nghĩ phải tìm việc gì để làm, để quên đi sự xao xuyến kỳ quái này. Nàng lên lầu, định dọn dẹp phòng làm việc của chồng. Nàng vừa lau dọn vừa nghĩ mình là người vợ tốt.

Nhưng vừa làm việc mà cứ vừa tự nhủ: "Phải chi mình biết hết! Phải chi mình hiểu hết!".

Nàng cho rằng Gerald đã thủ tiêu một chứng cớ gì đó liên quan đến một người đàn bà trong quá khứ của anh. Sự nôn nóng trong nàng mỗi lúc một tăng cho đến khi nàng không chịu được nữa. Thế là, tuy xấu hổ, nàng hăm hở lục lọi những túi xách, cặp táp đựng thư từ, giấy tờ... lục lọi những ngăn kéo và tất cả các túi áo, quần của chồng. Chỉ có hai ngăn kéo nàng không mở được. Cái thứ nhất là ngăn kéo nhỏ trong tủ quần áo. Cái kia là ngăn kéo bên phải bàn giấy. Cả hai đều khóa. Nhưng nàng quên hết mặc cảm xấu hổ. Nàng tin chắc một trong hai ngăn kéo đó phải cái nàng đang tìm kiếm. Liên quan đến một người đàn bà nào đó. Một người bí ẩn đang ám ảnh tâm trí nàng.

Nàng nhớ Gerald hờ hững bỏ xâu chìa khóa trên bàn khác dưới nhà. Nàng xuống lấy và lên thử từng chiếc. Chiếc thứ ba mở được ngăn kéo bàn giấy. Nàng hăm hở mở vội ngăn kéo bàn giấy. Có một tập ngân phiếu và ít tiền lẻ. Trong cùng là một xấp vài bức thư, cột bằng sợi dây nơ màu hồng.

Alix thở gấp khi nàng mở sợi dây nơ để rồi cột vội lại, đẩy chúng vào chỗ cũ, khóa tủ lại. Đó là những bức thư tình nàng viết cho Gerald trước khi hai người lấy nhau.

Nàng quay sang ngăn kéo nhỏ trong tủ quần áo. Không hy vọng tìm thấy gì nhưng nàng không muốn bỏ sót một chỗ nào mà nàng thấy nghi ngờ. Không một chìa nào đúng của nó cả. Nàng bực bội lấy tất cả các xâu chìa khóa có trong nhà để thử. Bất ngờ, một chiếc chìa khóa trong xâu chìa của dãy tủ bếp mở được cái ngăn kéo đó. Nàng lôi ngăn kéo ra ngoài. Chẳng có gì ngoài một xấp những mảnh báo cắt từ những tờ báo cũ.

Alix thở phào nhẹ nhõm nhưng mắt vẫn liếc nhìn những mảnh báo. Nàng muốn biết cái gì mà Gerald phải lưu giữ chúng? Hầu hết đều là báo Mỹ hơn mười năm trước, nói về vụ xử án một người đàn ông tên là Charles Lemaitre. Người đàn ông này bị nghi ngờ là đã cưới nhiều phụ nữ giàu có rồi giết họ để đoạt gia tài. Nhiều bộ xương người được tìm thấy ở nhiều nơi khác nhau, dưới đất, trong nhà kho hoặc hầm rượu của những căn nhà hắn thuê. Đa số những phụ nữ hắn cưới đều được báo cáo là "biến mất" và không bao giờ nghe nói đến nữa.

Hắn đã xử trí rất khôn khéo tại phiên tòa, được sự giúp đỡ bởi một trong những luật sư tài ba nhất nước Mỹ. Tòa án không chứng minh được hắn là kẻ sát nhân, chỉ tìm thấy những chứng cớ hắn phạm vài tội nhỏ. Hắn chỉ bị tù. Alix biết vụ này vì đã xôn xao dư luận một thời. Ba năm sau hắn vượt ngục và cảnh sát không tìm thấy hắn. Báo chí nước Anh cũng bàn tán về cá tính đặc biệt cùng khả năng quyến rũ phụ nữ rất tài tình của hắn. Cũng có nhiều bài nói về chứng bệnh tim của hắn. Đúng là hắn mắc bệnh tim khá nặng, nhiều lần lên cơn tại các phiên toà, phải đưa đi cấp cứu.

Có một bức ảnh của hắn trong một bài báo. Alix nhìn kỹ. Đó là một người đàn ông để râu khá rậm, nét mặt trầm tư, dáng dấp quý phái.

- Sao trông quen quá nhỉ?

Thình lình nàng giật mình nhận ra người trong ảnh có cùng nét mặt, ánh mắt như Gerald. Đặc biệt là đôi mắt. Không khác chút nào. Có lẽ vì thế mà anh ấy giữ những bài báo này. Nàng đọc những hàng chữ bên dưới. Cảnh sát tìm thấy những cuốn sổ ghi ngày tháng mà theo họ là những ngày sau cùng người ta còn thấy những người phụ nữ ấy, những người vợ mất tích của hắn!

Tại phiên tòa nọ, có một người đàn bà khai rằng Lemaitre có một vết sẹo ở phía trong cổ tay trái.

Alix buông rơi những mảnh báo, hai tay ôm ngực.

Ở bên trong cổ tay trái chồng nàng có một vết sẹo.

Căn phòng quay cuồng chao đảo quanh nàng. Gerald Martin là Charles Lemaitre! Nàng hiểu hết và chấp nhận sự thật trong một tích tắc.

Tất cả những việc rời rạc khó hiểu mấy ngày qua bỗng khớp với nhau một cách nhanh chóng trong đầu nàng.

Tiền mua căn nhà này là tiền của nàng, chỉ một mình nàng. Giấc mơ của nàng giờ đây cũng có ý nghĩa: trong sâu thẳm tâm trí - tuy không nhận thức rõ - nàng luôn cảm thấy sợ hãi Gerald Martin. Nàng ước sao mình trốn thoát khỏi Gerald và ngôi nhà này ngay lập tức, để tìm đến Dick, cầu cứu anh. Không hiểu sao nàng tin rằng Gerald-Lemaitre đang âm mưu giết nàng. Có lẽ không bao lâu nữa...

Bỗng nàng thảng thốt nhớ lại một việc.

Thứ tư... 9 giờ tối...

Hầm rượu với bốn bức tường bê tông... thật dễ dàng, tiện lợi để giấu kín mọi chuyện! Hắn đã từng chôn một trong những người đàn bà hắn giết trước đây trong một hầm rượu. Rõ ràng hắn định hành động tối thứ tư vừa rồi. Nhưng tại sao hắn lại điên tới mức viết ngày giờ đó ra giấy? Không... hắn không điên, hắn luôn ghi chép những việc sắp làm... đối với hắn, án mạng cũng là một loại công việc.

Thế cái gì đã cứu nàng thoát chết? Làm sao nàng thoát khỏi cái chết đến gáy tối thứ tư vừa qua? Hắn tha nàng vì thương hại vào phút chót ư? Không! Lời giải đáp chợt lóe trong đầu nàng: bác làm vườn...

Nàng hiểu tại sao hắn nổi giận. Không nghi ngờ gì nữa. Hắn đã chuẩn bị chu đáo mọi việc, đã dàn cảnh bằng cách nói với thật nhiều người rằng vợ chồng nàng sắp đi Luân Đôn hôm sau. Bác George bất ngờ đến làm việc là điều hắn không ngờ. Bác ấy nói đến việc đi Luân Đôn và nàng đã phủ nhận, thế là Gerald hỏng kế hoạch vì giết nàng đêm đó là cả một sự liều lĩnh. Trường hợp cảnh sát điều tra vụ việc, bác George sẽ kể sự thật. Hú vía, nàng thầm nghĩ, nếu nàng mà không nói chuyện với bác ấy trong vườn thì...

Nàng thấy chân tay bủn rủn.

Nhưng nàng không còn nhiều thời gian ở đây để nghĩ ngợi nữa. Phải trốn ngay trước khi Gerald trở về. Mau chóng thu xếp những mảnh báo vào chỗ cũ, khóa lại ngăn kéo.

Ngay lúc đó người nàng bỗng như hóa đá. Nàng nghe tiếng cạch cổng.

Chồng nàng đã về.

Trong vài giây, nàng đứng như tượng rồi rón rén bước đến bên cửa sổ, nhìn qua bức màn voan.

Đúng, Gerald đã về. Hắn vừa đi vừa huýt sáo vui vẻ, tay hắn cầm một vật làm cô gái trẻ đã kinh sợ lại càng kinh sợ hơn. Nàng gần muốn xỉu. Hắn đang cầm một cái xẻng. Alix hiểu ngay.

Hắn sẽ hành động trong đêm nay.

Nhưng nàng còn hy vọng. Hắn vừa huýt sáo, vừa đi vòng ra sau nhà. Không một chút lưỡng lự, nàng chạy ra cửa. Nhưng ngay khi ra đến cửa thì chồng nàng xuất hiện ở mé kia căn nhà. Hắn lên tiếng:

- Hello, làm gì em chạy vội thế?

Alix cố hết sức trấn tĩnh. Cơ hội của nàng đã qua nhưng nàng tin sẽ có cơ hội khác, với điều kiện là không được làm hắn nghi ngờ. Nếu không thì có thể... ngay bây giờ...

- Em định ra ngoài đi dạo chút.

Tuy đã trấn tĩnh nhưng giọng nàng vẫn run. Gerald nói:

- Tốt, anh đi cùng em.

- Không, anh đừng đi, em thấy trong người khó chịu, em muốn đi một mình.

Hắn nhìn nàng, ánh mắt dò xét. Nàng thấy nghi ngờ dấy lên trong mắt hắn.

- Chuyện gì vậy? Sao em nhợt nhạt vậy? Sao em run quá vậy?

Nàng mỉm cười, ra vẻ tự nhiên:

- Không có gì, em hơi nhức đầu, đi dạo chút có lẽ đỡ...

Gerald cười:

- Thế thì anh phải đi cùng em, dù em không muốn anh vẫn cứ đi!

Nàng không dám phản đối nữa, hắn mà nghi ngờ nàng đã biết thì...

Bằng tất cả cố gắng, nàng lấy lại tự chủ. Trong lúc đi dạo, nàng có cảm giác khó chịu là hắn thỉnh thoảng liếc nhìn nàng như nghi ngờ điều gì. Khi trở lại nhà, hắn bắt nàng nằm nghỉ, săn sóc nàng với thái độ dịu dàng. Alix cảm thấy tuyệt vọng như rơi vào một cái bẫy với tay chân bị trói. Hắn không rời nàng phút nào. Lát sau, hắn cùng nàng vào bếp, giúp nàng bưng những đĩa thức ăn nàng đã dọn sẵn. Nàng biết mình phải tự cứu lấy mạng sống của mình. Chỉ có mình nàng và hắn ở đây. Sự giúp đỡ gần nhất cũng cách đây bốn cây số. Chẳng trông mong gì vào sự thương hại của hắn. Hy vọng duy nhất của nàng là làm dịu đi sự nghi ngờ của hắn để hắn không theo sát nàng nữa, dù chỉ vài phút, đủ thì giờ cho nàng gọi điện thoại trong đại sảnh. Đó là hy vọng cuối cùng của nàng.

Một niềm hy vọng chợt lóe trong trí khi nàng nhớ ra lý do đã làm hắn bỏ cuộc lần trước: bác George.

Nàng sẽ nói với hắn là Dick sắp đến chơi, nhưng lại không dám. Hắn sẽ không chịu thua lần thứ hai. Có một vẻ quả quyết và điềm tĩnh đến rợn người trong thái độ của hắn làm nàng chóng mặt. Nếu phịa ra chuyện đó rất có thể hắn sẽ giết nàng ngay và phôn cho Dick là hắn và nàng phải đi gấp.

Ôi, phải chi Dick tới chơi tối nay! Phải chi Dick...

Một ý nghĩ khác chợt nảy trong đầu. Nàng liếc nhanh hắn, như thể sợ hắn đọc được ý nghĩ trong đầu nàng. Nàng đã có kế hoạch, thấy tự tin trở lại, bình tĩnh lại.

Nàng pha cà phê, cùng chồng bưng cà phê ra vườn như những tối đẹp trời ngày mới cưới.

Gerald bỗng nói:

- À, tối nay chúng ta rửa ảnh nhé.

Máu trong người Alix như đông lại. Nàng chỉ nói được vài lời, cổ họng nàng khô khốc:

- Anh không làm việc một mình được sao? Tối nay em mệt lắm.

Hắn mỉm cười:

- Việc này mau thôi mà, và anh bảo đảm với em là sau buổi làm việc tối nay em sẽ không bao giờ thấy mệt mỏi hay bệnh hoạn gì nữa.

Những lời đó có vẻ làm hắn thích thú. Alix nhắm mắt lại.

Phải thực hiện kế hoạch ngay. Nàng đứng dậy nói:

- Em phải gọi điện thoại cho ông bán thịt bò.

Ngưng một chút, nàng tiếp bằng giọng thản nhiên:

- Anh cứ ngồi đó, em ra ngay.

- Phôn cho hàng thịt vào giờ này?

- Dĩ nhiên hàng thịt đã đóng cửa nhưng em phôn lại nhà ông ta. Mai thứ bảy, em quên không dặn ông ta giao thịt bò để em làm bữa cuối tuần. Ông ấy tốt lắm, nhờ gì cũng nhanh nhảu.

Nàng đi nhanh vào nhà, đóng cửa và nghe Gerald nói với theo:

- Đừng đóng cửa.

Nàng đáp vui vẻ:

- Bộ anh sợ em tình tự với ông bán thịt bò à?

Ngay sau khi vào, nàng nhấc ống nghe, quay số điện thoại khách sạn Du Lịch. Họ chuyển đường dây tiếp tân cho nàng ngay.

- Có ông Dick Windyford ở đó không? Tôi nói chuyện với ông ấy được chứ?

Ngay lúc đó tim nàng đập mạnh. Cánh cửa ra vào bật mở và Gerald bước vào. Nàng tức giận la lên:

- Đi ra, Gerald! Em không thích ai nghe em nói chuyện điện thoại!

Hắn ngồi xuống một cái ghế, mỉm cười:

- Em có chắc là em đang gọi cho người bán thịt heo hay thịt bò gì đó không?

Alix tuyệt vọng. Kế hoạch của nàng đã thất bại. Dick sắp nói chuyện với nàng. Nàng có dám hét lên cầu cứu không?

Trong cơn hoảng loạn bối rối, vô tình những ngón tay nàng mân mê ống nghe. Ngay lập tức, một kế hoạch khác nảy trong đầu nàng. Trên ống nghe có một cái nút khóa. Khi ấn cái nút xuống thì đầu kia sẽ không nghe được tiếng nói của nàng, khi thả nút ra thì lại nghe được.

Nàng thầm nghĩ: "Khó đấy, phải thật bình tĩnh, phải thật chính xác, nói đúng những gì cần nói, không được vấp váp... mình tin sẽ làm được... phải được..."

Ngay lúc đó giọng Dick vang lên ở đầu dây kia.

Alix hít một hơi dài rồi nói:

Bà Martin đây, đang nói tại biệt thự Chim Sơn Ca, làm ơn đến (ấn nút) sáng mai, đem cho tôi một miếng bíp-tết đủ cho hai người (buông nút) rất cần thiết (ấn nút) cám ơn nhiều, ông Hexworthy, xin lỗi ông vì gọi vào giờ này, nhưng thịt đúng là (buông nút) vấn đề sống chết (ấn nút) vâng, tốt, sáng mai nhé (buông nút) càng sớm càng tốt.

Đặt ống nghe xuống, nàng quay nhìn chồng. Gerald nói:

- Đó là cách nói chuyện của em với người bán thịt à?

- Một cách nói chuyện thân tình đấy.

Nàng hơi run vì kíck động. Hắn không nghi ngờ chút nào. Dick sẽ đến, phải đến dù không hiểu gì cả.

Nàng vào phòng khách, bật đèn. Gerald theo sát nàng. Hắn vừa nói vừa nhìn nàng chăm chú:

- Bây giờ trông em vui vẻ quá nhỉ?

- Vâng, em hết nhức đầu rồi.

Nàng ngồi xuống cái ghế quen thuộc, mỉm cười với chồng khi hắn ngồi đối diện nàng. Nàng thoát rồi. Mới 8 giờ 25. Chắc chắn Dick sẽ đến trước 9 giờ. Gerald bỗng nhăn nhó:

- Anh không thích loại cà phê em pha lúc nãy, nó chua chua làm sao ấy!

- À, đó là loại em mới mua, thử xem có ngon không. Nếu anh không thích thì em đổi thứ khác.

Alix lấy giỏ đồ thêu, Gerald ngồi đọc báo. Nhưng chỉ vài phút sau hắn ngước nhìn đồng hồ, vứt cuốn sách lên bàn rồi nói:

- 8 giờ 30 rồi, đến giờ chúng ta xuống phòng rửa ảnh rồi đấy em.

Món đồ thêu rơi khỏi tay Alix.

- Ô, chưa! Chưa đến 9 giờ mà, em thích làm việc lúc 9 giờ!

- Em đã quá hiểu anh mà, khi anh đã sắp xếp giờ giấc công việc thì không thay đổi được!

Alix nhìn thẳng vào mắt hắn. Tay hắn run rẩy. Mắt hắn long lanh. Hắn liếm môi liên tục. Đến giờ phút này thì hắn không giấu diếm sự nôn nóng của hắn nữa.

Alix nghĩ thầm: "Đúng rồi, hắn không thể chờ đợi, hắn giống như một gã điên..."

Gerald đứng dậy, bước lại bên nàng, chụp vai nàng, kéo nàng đứng dậy.

- Đi nào, em yêu, nếu không anh sẽ bế em xuống đó.

Hắn nói với giọng khôi hài nhưng có cái gì dữ dội trong giọng hắn, một cái gì khủng khiếp. Bằng hết sức, Alix vùng khỏi tay hắn, tựa lưng vào tường. Nàng thấy tuyệt vọng. Nàng không thể thoát được nữa rồi. Không còn gì nữa...

Hắn bước về nàng.

- Nào, Alix!

- Không! Không!

Nàng hét lên, hai tay quơ quàng, cuống cuồng. Nàng bỗng buột miệng:

- Gerald, khoan đã... em... em có chuyện muốn nói với anh... em muốn thú thật với anh...

Hắn dừng lại, sửng sốt:

- Cái gì? Thú nhận?

- Vâng, em muốn thú nhận hết...

Nàng không hiểu tại sao mình lại thốt lên những lời đó, nhưng nàng đã nói bừa trong lúc tuyệt vọng cốt làm xao lãng hắn, để trì hoãn được phút nào hay phút ấy.

Vẻ khinh miệt hiện trong mắt hắn:

- Một nhân tình phải không?

- Không... chuyện khác... em nghĩ anh sẽ gọi đó là tội ác.

Ngay lập tức, nàng biết mình đánh đúng chỗ hiểm. Nét mặt hắn đổi khác ngay sau câu nói của nàng. Nàng bỗng lấy lại can đảm, thấy hy vọng trở lại, nàng sẽ thoát chết...

Giọng nàng nhỏ nhẹ:

- Anh ngồi xuống đi.

Nàng cũng ngồi lại cái ghế cũ. Cúi nhặt những món đồ thêu trên sàn, đầu óc nàng làm việc dữ dội, cố tìm một câu chuyện giả tưởng cầm chân hắn trong khi chờ Dick đến. Nàng cố tình chậm chạp bắt đầu:

- Em đã nói với anh rằng em làm thư ký đánh máy suốt mười lăm năm qua, nhưng không hẳn đúng như thế. Có những lúc em bỏ việc, hai lần đáng nhớ. Lần đầu lúc em 22 tuổi. Lúc đó em gặp một người đàn ông rất tốt, có một gia tài nhỏ. Ông ấy yêu em ghê lắm, hỏi cưới em và em nhận lời.

Nàng ngưng một chút rồi tiếp:

- Em đã dụ được ông ấy bảo hiểm nhân mạng.

Nàng thấy vẻ quan tâm hiện rõ trên mặt Gerald. Nàng tiếp tục, tự tin hơn:

- Em đã làm việc trong một bệnh viện hồi còn chiến tranh, ở đó em được giao quản lý nhiều loại độc dược quý hiếm.

Rõ ràng là Gerald đang rất chú ý. Kẻ sát nhân luôn quan tâm đến án mạng. Nàng liều thử tìm cơ hội ở đó và đã thành công. Liếc nhìn đồng hồ trên tường: 9 giờ kém 20. Nàng tiếp:

- Có một loại thuốc độc, dạng bột màu trắng ngà, chỉ cần một chút bằng đầu tăm là đủ gây cái chết. Anh có bao giờ nghe về loại độc dược đó chưa?

Nàng hỏi với vẻ lo lắng. Nếu hắn biết thì nàng phải cẩn thận không thì lộ tẩy. Gerald đáp:

- Chưa, anh biết rất ít về thuốc độc.

Nàng an tâm, tiếp:

- Chắc anh biết loại thuốc tên Hyoscine? Đó là loại em đang nói. Không à? Nó mạnh ghê gớm và hay ở chỗ là không thể tìm được dấu vết gì ở xác người bị đầu độc. Bất cứ bác sĩ nào cũng cho là một chứng đột biến về tim gây ra cái chết. Em đã đánh cắp một ít thứ thuốc đó để dành...

Nàng ngưng lại, Gerald nói:

- Tiếp đi.

- Không... em sợ... em không dám kể... để lúc khác...

Hắn lộ vẻ sốt ruột:

- Anh muốn nghe bây giờ!

-... em ở với ông ấy được một tháng, luôn tỏ ra là người vợ tốt. Ông ta ca ngợi em với nhiều người hàng xóm. Ai cũng cho em là người vợ gương mẫu. Em thường pha cà phê cho ông ấy mỗi chiều. Một chiều nọ, khi pha cà phê, em bỏ một chút thuốc độc đó vào tách của ông ấy...

Alix ngưng kể, làm bộ chăm chú xỏ một sợi chỉ qua lỗ kim. Nàng chưa bao giờ đóng kịch trong đời nhưng lúc này đây nàng đang là đối thủ số một của những kịch sĩ vĩ đại nhất thế giới. Nàng đang đóng kịch với một tên sát nhân tàn nhẫn và điên loạn.

- Loại độc dược đó không gây đau đớn chút nào. Em ngồi nhìn ông ấy. Lúc đầu, ông ta ho một chút, nói là khó thở. Em ra mở cửa sổ. Lúc đang mở cửa thì nghe ông ấy nói không đứng dậy được. Khi em quay lại thì ông ta đã chết.

Nàng mỉm cười, ngưng kể. 9 giờ kém 15. Chắc chắn Dick sẽ đến, không lâu nữa...

Gerald hỏi:

- Bao nhiêu? Em được hưởng bao nhiêu tiền bảo hiểm?

- Hai ngàn bảng. Lúc đó em không biết giữ nên tiêu xài phí phạm hết số tiền lớn đó. Em lại làm công việc cũ nhưng chán nghề đánh máy lắm. Sau đó em gặp một người đàn ông khác. Ông này biết em đã một lần lập gia đình. Ông ta trẻ hơn ông trước một chút, khá đẹp trai, khá giàu. Tụi em cưới nhau ở Sussex. Ông ấy không muốn bảo hiểm mạng sống, nhưng dĩ nhiên tiền của ông ấy sẽ là của em nếu ông ấy chết. Ông ấy thích em pha cà phê cho ông ấy mỗi tối như em từng pha cho ông chồng trước của em...

Alix ngưng một chút, mắt mơ màng:

- Em pha cà phê rất ngon...

Nàng lại cười:

- Em có rất nhiều bạn bè trong làng tụi em ở, họ lấy làm buồn cho em khi chồng em đột ngột qua đời vì bệnh tim vào một buổi tối sau bữa ăn. Em không thích ông bác sĩ khám nghiệm chồng em lúc đó. Em không nghĩ ông ta nghi ngờ em nhưng ông ta cứ băn khoăn về cái chết bất ngờ của chồng em. Lần đó em được 4.000 bảng, một số tiền rất lớn, em để dành được và anh thấy đó...

Nhưng nàng bị ngắt lời. Gerald đang chỉ tay vào mặt nàng, tay kia ôm cổ, kêu thất thanh:

- Cà phê!... Đúng rồi, cà phê!

Nàng nhìn hắn, ngạc nhiên. Hắn lại la lên:

- Tôi hiểu rồi, tôi hiểu tại sao cà phê có vị chua rồi! Đồ quỷ cái, đồ yêu tinh! Cô đã đầu độc tôi!

Hai tay hắn bấu chặt thành ghế. Nàng nghĩ hắn sắp phóng tới nàng nên vội đứng dậy bước nhanh về lò sưởi. Nàng đã làm hắn kinh hoảng tuy chỉ là vô tình. Nàng không ngờ lại xảy ra tình huống này. Nàng toan mở miệng nói sự thật nhưng lại thôi. Chỉ giây lát nữa là hắn nhào đến nàng. Thu hết can đảm, nàng nhìn hắn không chớp mắt, tỏ vẻ thản nhiên như ta đây là tay anh chị:

- Vâng, tôi đã đầu độc anh. Thuốc đang ngấm đấy. Bây giờ anh không ra khỏi ghế được đâu... không thể cử động...

Nàng ước chi có thể giữ hắn trong ghế vài phút nữa...

A! Cái gì vậy? Nàng nghe tiếng động ngoài kia. Nàng nghe tiếng lao xao ngoài cổng rồi tiếng chân chạy trên con đường trải sỏi dẫn vào nhà.

Cửa ra vào mở toang.

Nàng bước nhanh qua Gerald, không dám nhìn hắn, chạy vụt ra cửa và té xỉu.

Nàng té vào vòng tay của Dick Windyford.

Anh la lên:

- Trời ơi, Alix!

Anh quay sang người đàn ông bên cạnh, một cảnh sát:

- Ông hãy vào xem chuyện gì trong đó.

Anh nhẹ nhàng đặt Alix vào một cái ghế, cúi xuống ân cần hỏi:

- Alix, em yêu, em làm sao vậy? Chuyện gì vậy?

Mí mắt nàng khẽ rung động, môi nàng mấp máy, khẽ gọi tên anh.

Người cảnh sát trở lại, chạm tay vào vai Dick:

- Không có gì trong đó cả, thưa ông, chỉ có một người đàn ông đang ngồi trên ghế. Hình như ông ta quá kinh hoảng vì cái gì đó và...

- Sao?

- Vâng, ông ấy đã chết.

Họ ngạc nhiên khi nghe tiếng Alix. Nàng nói như trong mơ:

- Vậy là sau cùng, hắn đã chết...

 

 

Việt Điện U Linh Tập - Hiệu Uý Uy Mãnh Anh Liệt Phụ Tín Đại Vương (Chuyện Lý Ông Trọng) - Lý Tế Xuyên

2026-06-13   Việt Điện U Linh Tập Hiệu Uý Uy Mãnh Anh Liệt Phụ Tín Đại Vương (Chuyện Lý Ông Trọng) ...