2020-08-22
Biệt thự Chim Sơn Ca
Agatha Christie
Tạm biệt, em yêu.
- Tạm biệt, anh yêu.
Alix Martin đứng tựa vào hàng rào của khu vườn
tuyệt đẹp, dõi mắt trông theo hình dáng chồng nàng nhỏ dần khi anh đi xuống con
đường dốc dẫn vào làng. Không bao lâu sau, anh khuất dạng ở một khúc quẹo nhưng
Alix vẫn đứng ở chỗ cũ, ánh mắt xa vắng, mơ màng.
Alix Martin không đẹp lắm, chỉ khá xinh và có
chút gì đó vui nhộn ở nét mặt nàng mà các bạn nàng ít khi nhận thấy. Cuộc đời
nàng không được suôn sẻ lúc tuổi đôi mươi. Mười lăm năm qua, từ tuổi 18 đến 33,
nàng phải sống tự lập, làm thư ký đánh máy và làm việc rất năng động, chăm chỉ.
Sự vật lộn với cuộc sống gay go làm nàng già dặn nhiều cả tâm hồn lẫn thể chất.
Nàng đã một lần yêu say đắm trong đời. Nàng
yêu Dick Windyford, một bạn đồng nghiệp. Tuy bề ngoài họ có vẻ chỉ là những
người bạn thân thiết bình thường, nhưng Alix biết rất rõ là Dick yêu mình. Dick
phải làm việc cật lực để kiếm thêm tiền nuôi đứa em trai còn đang đi học, vì
thế anh không thể tính chuyện lập gia đình.
Bỗng nhiên cuộc đời bình lặng và buồn tẻ của
cô gái thay đổi nhanh chóng, nhanh một cách đáng ngạc nhiên, cứ như trong tiểu
thuyết vậy. Một người bà con của nàng qua đời và để lại tất cả tài sản cho
nàng, một số tiền lớn. Thế là Alix có một cuộc sống thoải mái, không lệ thuộc
vào ai. Nàng nghĩ Dick và nàng chẳng phải trì hoãn nữa, chỉ việc làm đám cưới
là xong.
Nhưng Dick bỗng có thái độ khác thường. Anh
chưa hề thẳng thắn nói với nàng là anh yêu nàng. Bây giờ, anh càng có thái độ
xa cách hơn. Anh hay tránh mặt nàng. Anh bỗng trở nên im lặng, hay buồn bã.
Alix mau chóng hiểu ra sự thật. Nàng đã trở thành một cô gái giàu có. Lòng kiêu
hãnh của Dick không cho phép anh hỏi nàng làm vợ. Nhưng không vì thế mà nàng
không còn yêu anh, mà còn định ướm lời cho anh. Nhưng nàng chưa kịp thực hiện ý
định đó thì một việc bất ngờ khác xảy đến.
Nàng gặp Gerald Martin tại nhà một người bạn.
Người đàn ông này bỗng yêu nàng điên cuồng và chỉ một tuần sau, ông ta ngỏ lời
cầu hôn nàng. Alix vốn bản tính nhân hậu và nhạy cảm, đã xiêu lòng trước người
đàn ông này, và vô tình, nàng đánh động Dick Windyford. Anh đến gặp nàng, gần
như nghẹn lời vì tức giận:
- Người đàn ông đó hoàn toàn xa lạ đối với em!
Em chưa hiểu gì về ông ta cả!
- Em chỉ biết là em đã yêu ông ấy.
- Làm sao em biết mình đã thực sự yêu hay chưa
chỉ trong... một tuần gặp gỡ?
Alix tưởng anh bóng gió chuyện bậy bạ, nàng
hét lên:
- Bộ anh tưởng phải mất mười năm để biết mình
có yêu hay không à?
Mặt Dick tái nhợt:
- Anh yêu em từ khi gặp em lần đầu và anh nghĩ
em cũng yêu anh.
Alix thú thật:
- Vâng, em đã yêu anh, nhưng lúc đó em chưa
thực sự hiểu tình yêu là gì.
Sau đó, trong cuộc nói chuyện, Dick bùng lên
giận dữ. Lúc đầu anh năn nỉ, van xin nàng, rồi sau thì anh đe dọa, dọa sẽ làm
cái gì đó với người đàn ông đã cướp người yêu của anh. Alix rất ngạc nhiên về
tình yêu của chàng trai, người mà nàng tưởng mình hiểu rất rõ.
Sáng nay đứng tựa hàng rào biệt thự Chim Sơn
Ca trong ánh nắng ấm, nàng hồi tưởng cuộc gặp gỡ hôm đó. Nàng vừa lấy Gerald
được một tháng và rất hạnh phúc. Tuy thế, nàng bỗng có những lúc đột nhiên xao
xuyến lạ lùng làm u ám những ngày hạnh phúc này. Nguyên nhân gây ra sự xao
xuyến đó là Dick. Ba lần trong những giấc ngủ sau ngày cưới, nàng có ba giấc mơ
giống nhau. Nơi xảy ra sự việc trong ba giấc mơ thì khác nhau nhưng các chi
tiết chính thì giống nhau.
... nàng thấy chồng nàng chết và
Dick đứng bên xác chồng nàng...... nàng biết Dick đã giết Gerald...
Nhưng nếu đó là chuyện ghê rợn thì có cái gì
đó khủng khiếp hơn, tuy chỉ trong mơ nhưng nó rất tự nhiên, rất thật.
... nàng, Alix Martin, vui mừng vì
chồng mình đã chết...
Trong mơ nàng đã dang tay đón kẻ sát nhân, cám
ơn hắn. Cả ba giấc mơ luôn kết thúc giống nhau: nàng trong vòng tay Dick
Windyford.
Nàng không kể cho chồng nghe những giấc mơ đó.
Chúng làm nàng lo sợ vu vơ, nhưng nàng không hề muốn kể cho chồng biết. Phải
chăng đó là một lời cảnh báo huyền bí - phải đề phòng Dick?
Alix giật mình vì tiếng chuông điện thoại reo
vang trong nhà. Chạy vào nhấc ống nghe và nàng gần muốn xỉu, phải chống một tay
vào tường.
- Ai... ai đầu dây đấy... hình như...
- Ủa, Alix, em làm sao vậy? Sao giọng em lạc
đi vậy? Anh gần như không nhận ra giọng em nữa! Anh đây, Dick đây!
- Ô! Anh... anh đang ở đâu vậy?
- Ở khách sạn Du Lịch trong
làng gần nhà em. Chắc em biết? Anh đang nghỉ phép, đến đây câu cá. Em không
phản đối nếu chiều tối nay anh đến thăm vợ chồng em chứ?
Alix đáp nhanh:
- Không, anh không được đến!
Im lặng một chút rồi giọng Dick hơi khác cùng
với vẻ trịnh trọng:
- Xin lỗi em, dĩ nhiên anh không bao giờ muốn
làm em buồn...
Alix vội ngắt lời anh, sợ anh hiểu lầm mình
hay nghĩ nàng không bình thường. Mà đúng vậy, ắt hẳn nàng điên rồi! Nàng nói,
cố giữ giọng tự nhiên:
- Không phải... vợ chồng em vắng nhà tối
nay... anh... anh đến dùng bữa tối mai với tụi em nhé?
Nhưng Dick nhận thấy không có chút nhiệt thành
nào trong giọng nàng nên anh anh đáp, vẫn giọng trịnh trọng:
- Cám ơn em nhiều lắm, nhưng anh có thể đi
khỏi nơi đây bất cứ lúc nào vì anh đang chờ một người bạn. Tạm biệt em.
Ngưng một chút, anh tiếp, vẫn thiết tha, ân
cần như ngày trước:
- Cầu mong em gặp nhiều may mắn!
Alix gác máy, lòng nhẹ nhõm, tự nhủ: "Dick
không được đến đây, không được... quái lạ... mình làm sao vậy nhỉ! Nhưng...
Dick không được đến đây... mình không muốn...!"
Nàng lấy cái mũ rơm trên bàn rồi trở ra vườn.
Vừa ra khỏi cửa, nàng dừng lại ngước nhìn lên khung cửa. Có một bảng khắc bằng
đá gắn ở đó: "Biệt Thự Chim Sơn Ca". Nàng nói với Gerald khi
mới cưới:
- Cái tên hay quá anh nhỉ?
Anh cười vui vẻ:
- Có lẽ em chưa bao giờ nghe về loài
chim nightingale. Chúng chỉ hót cho những người yêu nhau. Chúng ta
sẽ được nghe chúng hót vào những buổi chiều tối trong vườn.
Quả thật, nàng đã nghe chúng hót những buổi
chiều tối, nàng rất vui. Gerald tìm thấy biệt thự này và đến gặp Alix với tâm
trạng bối rối. Anh nói đã tìm được một căn nhà lý tưởng cho hai vợ chồng, một
tổ ấm tuyệt vời. Khi đến xem căn nhà thì Alix mê ngay. Tuy ở một nơi khá hẻo
lánh, cách ngôi làng gần nhất gần bốn cây số, nhưng căn nhà toát ra vẻ gì đó
vui mắt và ấm cúng. Cách kiến trúc thật lôi cuốn, trong nhà đầy đủ tiện nghi.
Xem một vòng, Alix hoàn toàn bị thuyết phục. Nhưng cả hai vợ chồng trẻ thất vọng
khi tìm gặp chủ nhà, biết ông ta không cho thuê mà bán đứt.
Gerald có rất nhiều tiền nhưng phần lớn là
tiền đã ủy thác trong công việc làm ăn nên không thể sử dụng tùy tiện. Anh chỉ
có thể rút ra trong ngân hàng được 1.000 bảng. Chủ nhà định giá là 3.000 bảng.
Alix quá mê căn nhà, và để giải tỏa lo lắng cho anh, nàng đưa cho anh 2.000
bảng để giao cho chủ nhà. Thế là biệt thự Chim Sơn Ca trở thành sở hữu của họ
và Alix không một chút hối tiếc quyết định của mình. Có điều là căn nhà lớn quá
mà không ai muốn làm gia nhân nơi hẻo lánh này nên Alix phải tự thu dọn lấy. Đã
trải qua tuổi trẻ vất vả, nàng cũng không coi đó là nặng nhọc.
Trong vườn nhà có nhiều loại hoa đẹp, được một
một người làm vườn chuyên nghiệp chăm sóc. Ông ta đến trông coi những luống hoa
mỗi tuần hai lần.
Vừa quẹo sang hông nhà, Alix ngạc nhiên khi
thấy người làm vườn già đang lúi húi bên những luống hoa. Nàng ngạc nhiên vì
ngày làm việc của bác ta là thứ hai và thứ sáu. Hôm nay là thứ tư.
Bước về phía ông già, nàng hỏi:
- Ủa, bác George, bác làm gì vậy?
- Tôi biết cô sẽ ngạc nhiên, nhưng sắp có một
cuộc triển lãm hoa trên tỉnh vào thứ sáu, tôi nghĩ cô cậu không trách việc tôi
đến đây làm việc hôm nay bù cho ngày nghỉ thứ sáu.
- Vậy à? Vâng, cháu chúc bác sẽ đoạt giải.
- Cám ơn cô, và tôi cũng muốn gặp cô trước khi
cô đi để hỏi cô tôi sẽ làm gì với những luống hoa khi chúng trổ bông. Cô không
định trước bao giờ sẽ trở về à?
- Cái gì? Cháu đi đâu?
Ông George nhìn sững nàng, ngạc nhiên:
- Không phải cô đi Luân Đôn ngày mai à?
- Không! Ai nói thế?
Ánh mắt người làm vườn khác lạ:
- Tôi gặp cậu chủ trong làng hôm qua, nói là
cậu và cô sẽ đi Luân Đôn ngày mai và chưa biết bao giờ trở về.
Alix cười.
- Vô lý, chắc bác nghe lầm hay hiểu lầm ý anh
ấy rồi.
Tuy nói thế nhưng nàng không hiểu chồng mình
nói thế nào mà người làm vườn lại nghe ra như vậy. Đi Luân Đôn! Không bao giờ
nàng muốn trở lại nơi đó. Nàng bỗng nói một cách cay đắng:
- Tôi ghét Luân Đôn!
Ông già điềm tĩnh:
- À, chắc tôi lầm... nhưng cậu nói rất rõ...
tôi rất vui khi cô vẫn ở đây. Tôi không thích cô cậu đi vắng lâu và tôi cũng
cũng không thích Luân Đôn chút nào. Tôi không muốn đến thành phố đó nữa, thành
phố ồn ào nhất thế giới! Khi có một chiếc xe hơi thì người ta không chịu ở yên
một chỗ. Ông Ames, chủ cũ nhà này vốn là người thích yên tĩnh thế mà thay đổi
nhanh chóng sau khi sắm một chiếc xe hơi. Mua xe được một tháng thì bán nhà.
Ông ta tốn bộn tiền cho việc sửa sang, trang trí căn nhà này đó chứ. Tôi đã nói
với ông ấy là sẽ không bao giờ lấy lại được số tiền bỏ ra phí phạm như vậy.
Nhưng ông ấy nói chắc chắn sẽ bán được căn nhà với giá 2.000 bảng, dư lấy lại
vốn, còn lời nữa! Tưởng đùa mà ông ấy bán được với giá đó thật!
Alix mỉm cười:
- Ông ấy bán được 3.000 bảng cơ đấy!
Ông George lặp lại:
- Hai ngàn, người quanh đây bàn tán nhiều vì
giá đó hơi cao!
- Chỉ có 2.000?
Ông già nghiêm mặt:
- Sao, cô nói rằng ông Ames trơ tráo đến độ
đòi cô cậu đến 3.000 bảng à?
- Ông ấy không nói với tôi, ông ấy gặp chồng
tôi và hai người thỏa thuận.
Ông già lại cúi xuống những luống hoa, nói
giọng quả quyết:
- Tôi biết chỉ có 2.000 bảng mà thôi.
° ° °
Không bận tâm đôi co với lão, nàng bước về
phía những luống hoa cuối vườn, chọn những bông đẹp nhất, hái một bó lớn. Khi
đang trở vào nhà, vô tình nàng thấy một vật nhỏ màu xanh đậm nằm vắt trên cành
một cây hoa. Nàng dừng lại nhặt nó lên và nhận ra là cuốn sổ tay của chồng
mình. Anh ấy vẫn ghi những việc sắp làm, những việc cần nhớ trong cuốn sổ này.
Là người vui tính, cởi mở đồng thời cũng là người rất ngăn nắp, làm việc gì dù
nhỏ anh ấy cũng có thời gian sắp đặt trước hẳn hoi. Khi mới cưới, anh ấy đề nghị
ăn đúng giờ và từ đó nàng thấy việc gì anh ấy cũng sắp xếp một cách cẩn thận,
chi tiết.
Lật vài trang trong cuốn sổ, nàng bỗng thấy
thích thú vì một trang có ghi: "Ngày 14 tháng 5, cưới Alix tại nhà thờ
Thánh Peter lúc 2 giờ 30". Nàng khẽ bật cười, lật tiếp những trang kế.
Thình lình nàng dừng lại: "Thứ tư, ngày 18 tháng 6. Tại sao không làm
tối hôm nay nhỉ?". Ngay bên dưới là nét chữ nắn nót của anh: "9
giờ tối".
Chỉ có thế.
Gerald định làm gì lúc chín giờ tối nay? Ngẫm
nghĩ và nàng mỉm cười khi nhận ra rằng một cuốn sổ tay thì có thể ghi bất cứ
điều gì và chỉ có chủ nó mới hiểu thôi. Rất có thể trong cuốn sổ này có tên một
nguời đàn bà nào đó. Nàng hờ hững lật tiếp. Nhiều ngày tháng ghi trước những
cuộc hẹn, gặp gỡ việc làm ăn, nhưng tên người đàn bà duy nhất là... tên nàng!
Khi bỏ cuốn sổ vào túi áo, bước đi giữa những
luống hoa, nàng bỗng thấy xao xuyến. Nàng chợt nhớ lời Dick Windyford. Lời anh
rõ mồn một như bên tai nàng: "Người đàn ông ấy hoàn toàn là người xa lạ
đối với em. Em chưa hiểu gì về ông ta cả!".
Quả đúng vậy. Nàng đã hiểu gì về Gerald? Anh
ấy đã bốn mươi tuổi. Tuổi đó hẳn đã có nhiều đàn bà trong đời anh ấy...
Alix thấy bực bội. Nàng tự nhủ không nên nghĩ
những chuyện vớ vẩn như vậy. Còn nhiều việc trước mắt phải làm. Có cần phải nói
với anh ấy việc Dick phôn cho nàng? Nói hay không?
Có thể Gerald đã gặp Dick trong làng. Nếu thế
thì chắc chắn anh ấy sẽ kể cho nàng ngay khi về nhà chiều nay, bấy giờ nàng nói
với anh ấy cũng không muộn. Mà... cái gì vậy nhỉ? Alix bỗng muốn giữ kín chuyện
này trong lòng. Nàng không muốn nói với ai cú phôn vừa qua. Nếu nói với Gerald
thì anh ấy sẽ mời Dick đến chơi tại biệt thự, lúc đó nàng sẽ cho chồng biết là
Dick có hỏi anh ta muốn lại chơi có được không và nàng đã từ chối. Nếu thế,
Gerald hỏi tại sao thì nàng đáp thế nào? Kể cho anh ấy những giấc mơ của nàng
ư? Anh ấy sẽ cười giễu nàng.
Sau cùng, tuy xấu hổ với chính mình, Alix
quyết định giấu chồng chuyện ấy. Đây là lần đầu tiên từ khi cưới nhau, Alix
giấu chồng một chuyện và nó làm nàng khó chịu.
° ° °
Khi nghe tiếng chân Gerald trong vườn chiều
hôm đó lúc anh đi làm về, nàng vội chạy vào bếp giả vờ bận bịu để giấu sự bối
rối. Nàng biết Gerald chưa gặp Dick. Nàng thở nhẹ nhõm nhưng vẫn thấy xốn xang
vì giấu chồng một việc mà lẽ ra anh ấy nên được biết.
Ăn tối xong, nàng cùng chồng vào phòng khách,
mở các cửa sổ cho gió đêm đưa hương hoa ngoài vườn vào phòng. Alix bỗng nhớ
cuốn sổ tay. Nàng đưa cho anh, nói:
- Em thấy nó kẹt giữa những cành hoa trong
vườn.
- Ủa, anh làm rớt ở đó à?
- Vâng, em biết hết bí mật của anh rồi.
Gerald cười:
- Không có gì là tội lỗi cả, em yêu.
- Chuyện bí mật của anh lúc chín giờ tối nay
là gì vậy?
- Ô! Đó là...
Anh lộ vẻ ngạc nhiên trong một thoáng rồi mỉm
cười như có gì đó làm anh thích thú lắm:
- Đó là một cuộc gặp gỡ của anh với một cô gái
rất duyên dáng có mái tóc nâu, mắt xanh như em vậy.
Alix giả vờ nghiêm nghị:
- Em không hiểu, anh đừng lẩn tránh vấn đề.
- Không, anh nói thật. Cô gái đó là em đấy.
Đây này, anh định tối nay rửa một số ảnh trong phòng tối và em sẽ giúp anh lúc
chín giờ.
Gerald rất mê nhiếp ảnh. Anh có một cái máy
ảnh cũ nhưng rất tốt. Chụp ảnh xong anh thường tự tráng phim, rửa ảnh trong căn
hầm rượu nhỏ của biệt thự. Hầm rượu đó anh cho sửa lại thành phòng tối cho thú
đam mê của anh. Alix cười:
- Và công việc phải làm đúng chín giờ!
Gerald lộ vẻ khó chịu:
- Em yêu...
Giọng anh bỗng có vẻ giận dỗi:
- Nên sống có trật tự cho quen mới có thể làm
việc nhanh chóng và hiệu quả.
Alix ngồi im không nói. Nàng nhìn chồng. Anh
duỗi dài trên ghế đu, nhả khói thuốc. Mái tóc đen nhánh và gương mặt xương
xương của anh bỗng nổi bật vẻ cương nghị. Bỗng nhiên. Một nỗi sợ hãi mơ hồ tràn
ngập trong lòng Alix, nàng nói mà giọng lạc đi không kịp kềm chế:
- Ôi, Gerald, phải chi em hiểu nhiều hơn về
anh!
Gerald nhìn nàng ngạc nhiên:
- Em yêu, em đã biết nhiều về anh. Anh đã kể
tất cả quá khứ của anh từ khi anh còn là một cậu bé ở Norththumberland, về cuộc
sống của anh ở Nam Phi, mười năm sau cùng ở Canada, thời gian sau cùng là quãng
đời thành công nhất của anh.
Alix nói giọng bực bội:
- Chuyện công việc thì nói làm gì!
- Anh hiểu ý em rồi. Chuyện tình cảm phải
không? Đúng là đàn bà! Không có gì làm đàn bà tò mò hơn những chuyện riêng tư
của người khác!
Alix thấy cổ mình khô khốc khi nàng nói một
cách lưỡng lự:
- Vâng... nhưng chắc hẳn đã có những chuyện
tình cảm... phải chi em được biết...
Im lặng. Gerald có vẻ bực bội. Cuối cùng, anh
nói với vẻ nghiêm túc nhưng ân cần:
- Alix, em cho rằng biết nhiều về người khác
là tốt à? Được, anh sẽ nói. Đúng là đã có nhiều đàn bà trong đời anh. Anh không
chối bỏ chuyện đó mà nếu anh nói không thì em cũng chẳng tin. Nhưng anh thề là
không một người đàn bà nào trong họ là quan trọng đối với anh hơn em. Anh không
thể sống thiếu em.
Giọng anh quá chân thành làm nàng xúc động.
Anh cười, tiếp:
- Sao, vừa lòng chưa?
Bỗng anh nhìn nàng, tò mò:
- Alix, cái gì hôm nay làm em tự dưng nghĩ
toàn chuyện không vui vậy?
Giọng Gerald nhỏ nhẹ như tự nói với mình:
- Lạ thật! Kỳ quái!
- Cái gì lạ hả anh?
- Ô, em yêu, đừng vặn hỏi anh như thế. Anh
muốn nói là lạ vì em vốn là người vui vẻ và đang sống những ngày hạnh phúc với
anh.
Alix miễn cưỡng mỉm cười, đáp:
- Tất cả mọi việc xảy ra hôm nay như cốt làm
em khó chịu.
Ngưng một chút, nàng tiếp:
- Ngay cả bác George cũng có ý nghĩ là chúng
ta sẽ đi Luân Đôn ngày mai, bác ấy bảo chính anh nói thế.
Giọng Gerald bỗng sắc lạnh.
- Em gặp bác ấy ở đâu?
- Bác ấy đến làm vườn hôm nay vì thứ sáu bác
ấy xin nghỉ.
Gerald bỗng tức giận:
- Lão già ngu xuẩn! Ngu xuẩn!
Alix nhìn chồng, ngạc nhiên vì mặt anh ấy đỏ
bừng vì giận dữ. Chưa bao giờ nàng thấy chồng như vậy. Nhận thấy sự ngạc nhiên
của vợ, Gerald lấy lại tự chủ, thản nhiên lẩm bẩm:
- Đúng là lão già ngu ngốc.
- Anh nói gì mà bác ấy hiểu ra như vậy?
- Anh nói? Anh có nói gì đâu! Mà... à... anh
nhớ rồi, anh chỉ đùa khi gặp lão trong làng: "Đi Luân Đôn sáng mai",
chắc lão hiểu lầm, cũng có thể lão nghe không rõ. Em đính chính rồi phải không?
Anh có vẻ bồn chồn chờ câu đáp của nàng.
- Dĩ nhiên, nhưng bác ấy có vẻ ngạc nhiên. Anh
cũng đã biết tính bác ấy, một người kỹ tính, chân thật.
Rồi nàng nói về chuyện giá của căn nhà.
Gerald im lặng một chút rồi nói:
- Ông Ames bằng lòng nhận trước 2.000 bảng, số
còn lại cho trả góp trong vài tháng nhưng anh đã trả đủ rồi. Anh quên không nói
với em. Hết thắc mắc chưa?
Alix gật đầu vui vẻ:
- Hết rồi.
Nhìn đồng hồ, nàng cười:
- Chúng ta xuống phòng rửa ảnh đi, chín giờ
rồi kìa!
Một nụ cười lạ lùng nở trên môi Gerald, anh
nói:
- Anh đổi ý rồi, anh không muốn làm việc tối
nay.
° ° °
Đầu óc phụ nữ hay nghĩ những chuyện rất bất
ngờ, khó hiểu.
Khi lên giường đêm đó, tâm trí Alix hoàn toàn
thỏa mãn, thanh thản. Tuy hạnh phúc của nàng có những khoảnh khắc bị đe dọa vu
vơ nhưng giờ đây nàng thấy yêu đời và an tâm hơn bao giờ.
Thế mà chiều hôm sau nàng lại thấy bồn chồn,
lo âu vô cớ. Dick không phôn lại nữa. Nàng vẫn nhớ hình ảnh của anh khi hai
người còn bên nhau. Nàng bỗng nhớ lời anh: "Người đàn ông đó hoàn toàn
xa lạ đối với em. Em chưa hiểu gì về ông ta cả!".
Rồi giữa những ý nghĩ ngổn ngang trong đầu,
giọng nói chồng nàng bỗng trở lại bên tai: "Alix, em cho rằng biết
nhiều về người khác là tốt à?".
Tại sao anh ấy lại nói như thế? Có cái gì như
đe dọa trong giọng anh ấy, như thể khuyến cáo nàng rằng: "Tốt nhất là
em đừng nên biết về anh, dĩ vãng của anh sẽ làm em giật mình đấy!".
Sáng thứ sáu, nàng linh cảm có một người đàn
bà quan trọng trong đời anh ấy. Chồng nàng đã giấu nàng sự thật. Sự ghen tuông
hình thành âm ỉ trong đầu nàng, giờ bùng lên dữ dội.
Phải đó là người đàn bà anh ấy định gặp lúc
chín giờ tối thứ tư? Nếu thế thì anh ấy nói rủ nàng xuống phòng tối để rửa ảnh
là anh ấy nói dối. Ba ngày trước đây nàng dám thề rằng nàng rất hiểu chồng. Giờ
đây, anh ấy là người rất xa lạ với nàng. Nàng nhớ lại thái độ tức giận khó hiểu
của anh ấy khi nàng nhắc việc bác làm vườn. Thái độ đó hoàn toàn khác thường.
Có lẽ đó là việc nhỏ, nhưng cũng cho thấy là nàng chưa hiểu hết về chồng mình.
Sáng thứ sáu đó nàng có nhiều việc lặt vặt cần
làm. Gerald đang trong vườn. Nàng nói với anh là nàng phải vào làng mua sắm vài
thứ cần thiết trong nhà. Thật ngạc nhiên, Gerald phản đối dữ dội. Anh nói nàng
phải ở nhà, anh sẽ đi giúp nàng. Alix miễn cưỡng nhượng bộ. Nhưng sự ngăn cản
của anh làm nàng ngạc nhiên và lo lắng. Tại sao anh không muốn nàng xuống làng?
Tại sao?
Thình lình, nàng tìm ra lời giải thích cho tất
cả. Có lẽ cách lý giải này làm sáng tỏ tất cả. Có lẽ vì thế mà anh ấy không nói
với nàng? Phải chăng Gerald đã gặp Dick trong làng? Trước khi lập gia đình nàng
không biết ghen là gì, giờ thì nàng đã biết. Như thế thì Gerald cũng biết ghen
chứ? Anh ấy ngăn cản nàng gặp Dick. Cách giải thích này nàng thấy rất hợp lý,
làm nàng an lòng và chấp nhận nó một cách mau mắn.
Nhưng chiều hôm đó nàng lại thấy khó chịu.
Linh cảm một chuyện không may sắp xảy ra. Nàng bị giằng xé bởi một cái gì khó
hiểu từ khi Gerald đi làm. Sau cùng, nàng nghĩ phải tìm việc gì để làm, để quên
đi sự xao xuyến kỳ quái này. Nàng lên lầu, định dọn dẹp phòng làm việc của
chồng. Nàng vừa lau dọn vừa nghĩ mình là người vợ tốt.
Nhưng vừa làm việc mà cứ vừa tự nhủ: "Phải
chi mình biết hết! Phải chi mình hiểu hết!".
Nàng cho rằng Gerald đã thủ tiêu một chứng cớ
gì đó liên quan đến một người đàn bà trong quá khứ của anh. Sự nôn nóng trong
nàng mỗi lúc một tăng cho đến khi nàng không chịu được nữa. Thế là, tuy xấu hổ,
nàng hăm hở lục lọi những túi xách, cặp táp đựng thư từ, giấy tờ... lục lọi
những ngăn kéo và tất cả các túi áo, quần của chồng. Chỉ có hai ngăn kéo nàng
không mở được. Cái thứ nhất là ngăn kéo nhỏ trong tủ quần áo. Cái kia là ngăn
kéo bên phải bàn giấy. Cả hai đều khóa. Nhưng nàng quên hết mặc cảm xấu hổ. Nàng
tin chắc một trong hai ngăn kéo đó phải cái nàng đang tìm kiếm. Liên quan đến
một người đàn bà nào đó. Một người bí ẩn đang ám ảnh tâm trí nàng.
Nàng nhớ Gerald hờ hững bỏ xâu chìa khóa trên
bàn khác dưới nhà. Nàng xuống lấy và lên thử từng chiếc. Chiếc thứ ba mở được
ngăn kéo bàn giấy. Nàng hăm hở mở vội ngăn kéo bàn giấy. Có một tập ngân phiếu
và ít tiền lẻ. Trong cùng là một xấp vài bức thư, cột bằng sợi dây nơ màu hồng.
Alix thở gấp khi nàng mở sợi dây nơ để rồi cột
vội lại, đẩy chúng vào chỗ cũ, khóa tủ lại. Đó là những bức thư tình nàng viết
cho Gerald trước khi hai người lấy nhau.
Nàng quay sang ngăn kéo nhỏ trong tủ quần áo.
Không hy vọng tìm thấy gì nhưng nàng không muốn bỏ sót một chỗ nào mà nàng thấy
nghi ngờ. Không một chìa nào đúng của nó cả. Nàng bực bội lấy tất cả các xâu
chìa khóa có trong nhà để thử. Bất ngờ, một chiếc chìa khóa trong xâu chìa của
dãy tủ bếp mở được cái ngăn kéo đó. Nàng lôi ngăn kéo ra ngoài. Chẳng có gì
ngoài một xấp những mảnh báo cắt từ những tờ báo cũ.
Alix thở phào nhẹ nhõm nhưng mắt vẫn liếc nhìn
những mảnh báo. Nàng muốn biết cái gì mà Gerald phải lưu giữ chúng? Hầu hết đều
là báo Mỹ hơn mười năm trước, nói về vụ xử án một người đàn ông tên là Charles
Lemaitre. Người đàn ông này bị nghi ngờ là đã cưới nhiều phụ nữ giàu có rồi
giết họ để đoạt gia tài. Nhiều bộ xương người được tìm thấy ở nhiều nơi khác
nhau, dưới đất, trong nhà kho hoặc hầm rượu của những căn nhà hắn thuê. Đa số
những phụ nữ hắn cưới đều được báo cáo là "biến mất" và không bao giờ
nghe nói đến nữa.
Hắn đã xử trí rất khôn khéo tại phiên tòa,
được sự giúp đỡ bởi một trong những luật sư tài ba nhất nước Mỹ. Tòa án không
chứng minh được hắn là kẻ sát nhân, chỉ tìm thấy những chứng cớ hắn phạm vài
tội nhỏ. Hắn chỉ bị tù. Alix biết vụ này vì đã xôn xao dư luận một thời. Ba năm
sau hắn vượt ngục và cảnh sát không tìm thấy hắn. Báo chí nước Anh cũng bàn tán
về cá tính đặc biệt cùng khả năng quyến rũ phụ nữ rất tài tình của hắn. Cũng có
nhiều bài nói về chứng bệnh tim của hắn. Đúng là hắn mắc bệnh tim khá nặng,
nhiều lần lên cơn tại các phiên toà, phải đưa đi cấp cứu.
Có một bức ảnh của hắn trong một bài báo. Alix
nhìn kỹ. Đó là một người đàn ông để râu khá rậm, nét mặt trầm tư, dáng dấp quý
phái.
- Sao trông quen quá nhỉ?
Thình lình nàng giật mình nhận ra người trong
ảnh có cùng nét mặt, ánh mắt như Gerald. Đặc biệt là đôi mắt. Không khác chút
nào. Có lẽ vì thế mà anh ấy giữ những bài báo này. Nàng đọc những hàng chữ bên
dưới. Cảnh sát tìm thấy những cuốn sổ ghi ngày tháng mà theo họ là những ngày
sau cùng người ta còn thấy những người phụ nữ ấy, những người vợ mất tích của
hắn!
Tại phiên tòa nọ, có một người đàn bà khai
rằng Lemaitre có một vết sẹo ở phía trong cổ tay trái.
Alix buông rơi những mảnh báo, hai tay ôm
ngực.
Ở bên trong cổ tay trái chồng nàng
có một vết sẹo.
Căn phòng quay cuồng chao đảo quanh nàng.
Gerald Martin là Charles Lemaitre! Nàng hiểu hết và chấp nhận sự thật trong một
tích tắc.
Tất cả những việc rời rạc khó hiểu mấy ngày
qua bỗng khớp với nhau một cách nhanh chóng trong đầu nàng.
Tiền mua căn nhà này là tiền của nàng, chỉ một
mình nàng. Giấc mơ của nàng giờ đây cũng có ý nghĩa: trong sâu thẳm tâm trí -
tuy không nhận thức rõ - nàng luôn cảm thấy sợ hãi Gerald Martin. Nàng ước sao
mình trốn thoát khỏi Gerald và ngôi nhà này ngay lập tức, để tìm đến Dick, cầu
cứu anh. Không hiểu sao nàng tin rằng Gerald-Lemaitre đang âm mưu giết nàng. Có
lẽ không bao lâu nữa...
Bỗng nàng thảng thốt nhớ lại một việc.
Thứ tư... 9 giờ tối...
Hầm rượu với bốn bức tường bê tông... thật dễ
dàng, tiện lợi để giấu kín mọi chuyện! Hắn đã từng chôn một trong những người
đàn bà hắn giết trước đây trong một hầm rượu. Rõ ràng hắn định hành động tối
thứ tư vừa rồi. Nhưng tại sao hắn lại điên tới mức viết ngày giờ đó ra giấy?
Không... hắn không điên, hắn luôn ghi chép những việc sắp làm... đối với hắn,
án mạng cũng là một loại công việc.
Thế cái gì đã cứu nàng thoát chết? Làm sao
nàng thoát khỏi cái chết đến gáy tối thứ tư vừa qua? Hắn tha nàng vì thương hại
vào phút chót ư? Không! Lời giải đáp chợt lóe trong đầu nàng: bác làm vườn...
Nàng hiểu tại sao hắn nổi giận. Không nghi ngờ
gì nữa. Hắn đã chuẩn bị chu đáo mọi việc, đã dàn cảnh bằng cách nói với thật
nhiều người rằng vợ chồng nàng sắp đi Luân Đôn hôm sau. Bác George bất ngờ đến
làm việc là điều hắn không ngờ. Bác ấy nói đến việc đi Luân Đôn và nàng đã phủ
nhận, thế là Gerald hỏng kế hoạch vì giết nàng đêm đó là cả một sự liều lĩnh.
Trường hợp cảnh sát điều tra vụ việc, bác George sẽ kể sự thật. Hú vía, nàng
thầm nghĩ, nếu nàng mà không nói chuyện với bác ấy trong vườn thì...
Nàng thấy chân tay bủn rủn.
Nhưng nàng không còn nhiều thời gian ở đây để
nghĩ ngợi nữa. Phải trốn ngay trước khi Gerald trở về. Mau chóng thu xếp những
mảnh báo vào chỗ cũ, khóa lại ngăn kéo.
Ngay lúc đó người nàng bỗng như hóa đá. Nàng
nghe tiếng cạch cổng.
Chồng nàng đã về.
Trong vài giây, nàng đứng như tượng rồi rón
rén bước đến bên cửa sổ, nhìn qua bức màn voan.
Đúng, Gerald đã về. Hắn vừa đi vừa huýt sáo
vui vẻ, tay hắn cầm một vật làm cô gái trẻ đã kinh sợ lại càng kinh sợ hơn.
Nàng gần muốn xỉu. Hắn đang cầm một cái xẻng. Alix hiểu ngay.
Hắn sẽ hành động trong đêm nay.
Nhưng nàng còn hy vọng. Hắn vừa huýt sáo, vừa
đi vòng ra sau nhà. Không một chút lưỡng lự, nàng chạy ra cửa. Nhưng ngay khi
ra đến cửa thì chồng nàng xuất hiện ở mé kia căn nhà. Hắn lên tiếng:
- Hello, làm gì em chạy vội thế?
Alix cố hết sức trấn tĩnh. Cơ hội của nàng đã
qua nhưng nàng tin sẽ có cơ hội khác, với điều kiện là không được làm hắn nghi
ngờ. Nếu không thì có thể... ngay bây giờ...
- Em định ra ngoài đi dạo chút.
Tuy đã trấn tĩnh nhưng giọng nàng vẫn run.
Gerald nói:
- Tốt, anh đi cùng em.
- Không, anh đừng đi, em thấy trong người khó
chịu, em muốn đi một mình.
Hắn nhìn nàng, ánh mắt dò xét. Nàng thấy nghi
ngờ dấy lên trong mắt hắn.
- Chuyện gì vậy? Sao em nhợt nhạt vậy? Sao em
run quá vậy?
Nàng mỉm cười, ra vẻ tự nhiên:
- Không có gì, em hơi nhức đầu, đi dạo chút có
lẽ đỡ...
Gerald cười:
- Thế thì anh phải đi cùng em, dù em không
muốn anh vẫn cứ đi!
Nàng không dám phản đối nữa, hắn mà nghi ngờ
nàng đã biết thì...
Bằng tất cả cố gắng, nàng lấy lại tự chủ.
Trong lúc đi dạo, nàng có cảm giác khó chịu là hắn thỉnh thoảng liếc nhìn nàng
như nghi ngờ điều gì. Khi trở lại nhà, hắn bắt nàng nằm nghỉ, săn sóc nàng với
thái độ dịu dàng. Alix cảm thấy tuyệt vọng như rơi vào một cái bẫy với tay chân
bị trói. Hắn không rời nàng phút nào. Lát sau, hắn cùng nàng vào bếp, giúp nàng
bưng những đĩa thức ăn nàng đã dọn sẵn. Nàng biết mình phải tự cứu lấy mạng
sống của mình. Chỉ có mình nàng và hắn ở đây. Sự giúp đỡ gần nhất cũng cách đây
bốn cây số. Chẳng trông mong gì vào sự thương hại của hắn. Hy vọng duy nhất của
nàng là làm dịu đi sự nghi ngờ của hắn để hắn không theo sát nàng nữa, dù chỉ
vài phút, đủ thì giờ cho nàng gọi điện thoại trong đại sảnh. Đó là hy vọng cuối
cùng của nàng.
Một niềm hy vọng chợt lóe trong trí khi nàng
nhớ ra lý do đã làm hắn bỏ cuộc lần trước: bác George.
Nàng sẽ nói với hắn là Dick sắp đến chơi,
nhưng lại không dám. Hắn sẽ không chịu thua lần thứ hai. Có một vẻ quả quyết và
điềm tĩnh đến rợn người trong thái độ của hắn làm nàng chóng mặt. Nếu phịa ra
chuyện đó rất có thể hắn sẽ giết nàng ngay và phôn cho Dick là hắn và nàng phải
đi gấp.
Ôi, phải chi Dick tới chơi tối nay! Phải chi
Dick...
Một ý nghĩ khác chợt nảy trong đầu. Nàng liếc
nhanh hắn, như thể sợ hắn đọc được ý nghĩ trong đầu nàng. Nàng đã có kế hoạch,
thấy tự tin trở lại, bình tĩnh lại.
Nàng pha cà phê, cùng chồng bưng cà phê ra
vườn như những tối đẹp trời ngày mới cưới.
Gerald bỗng nói:
- À, tối nay chúng ta rửa ảnh nhé.
Máu trong người Alix như đông lại. Nàng chỉ
nói được vài lời, cổ họng nàng khô khốc:
- Anh không làm việc một mình được sao? Tối
nay em mệt lắm.
Hắn mỉm cười:
- Việc này mau thôi mà, và anh bảo đảm với em
là sau buổi làm việc tối nay em sẽ không bao giờ thấy mệt mỏi hay bệnh hoạn gì
nữa.
Những lời đó có vẻ làm hắn thích thú. Alix
nhắm mắt lại.
Phải thực hiện kế hoạch ngay. Nàng đứng dậy
nói:
- Em phải gọi điện thoại cho ông bán thịt bò.
Ngưng một chút, nàng tiếp bằng giọng thản
nhiên:
- Anh cứ ngồi đó, em ra ngay.
- Phôn cho hàng thịt vào giờ này?
- Dĩ nhiên hàng thịt đã đóng cửa nhưng em phôn
lại nhà ông ta. Mai thứ bảy, em quên không dặn ông ta giao thịt bò để em làm
bữa cuối tuần. Ông ấy tốt lắm, nhờ gì cũng nhanh nhảu.
Nàng đi nhanh vào nhà, đóng cửa và nghe Gerald
nói với theo:
- Đừng đóng cửa.
Nàng đáp vui vẻ:
- Bộ anh sợ em tình tự với ông bán thịt bò à?
Ngay sau khi vào, nàng nhấc ống nghe, quay số
điện thoại khách sạn Du Lịch. Họ chuyển đường dây tiếp tân cho nàng ngay.
- Có ông Dick Windyford ở đó không? Tôi nói
chuyện với ông ấy được chứ?
Ngay lúc đó tim nàng đập mạnh. Cánh cửa ra vào
bật mở và Gerald bước vào. Nàng tức giận la lên:
- Đi ra, Gerald! Em không thích ai nghe em nói
chuyện điện thoại!
Hắn ngồi xuống một cái ghế, mỉm cười:
- Em có chắc là em đang gọi cho người bán thịt
heo hay thịt bò gì đó không?
Alix tuyệt vọng. Kế hoạch của nàng đã thất
bại. Dick sắp nói chuyện với nàng. Nàng có dám hét lên cầu cứu không?
Trong cơn hoảng loạn bối rối, vô tình những
ngón tay nàng mân mê ống nghe. Ngay lập tức, một kế hoạch khác nảy trong đầu
nàng. Trên ống nghe có một cái nút khóa. Khi ấn cái nút xuống thì đầu kia sẽ
không nghe được tiếng nói của nàng, khi thả nút ra thì lại nghe được.
Nàng thầm nghĩ: "Khó đấy, phải thật
bình tĩnh, phải thật chính xác, nói đúng những gì cần nói, không được vấp
váp... mình tin sẽ làm được... phải được..."
Ngay lúc đó giọng Dick vang lên ở đầu dây kia.
Alix hít một hơi dài rồi nói:
- Bà Martin đây, đang nói tại biệt thự
Chim Sơn Ca, làm ơn đến (ấn nút) sáng mai, đem cho tôi một miếng
bíp-tết đủ cho hai người (buông nút) rất cần thiết (ấn nút) cám ơn nhiều, ông
Hexworthy, xin lỗi ông vì gọi vào giờ này, nhưng thịt đúng là (buông nút) vấn
đề sống chết (ấn nút) vâng, tốt, sáng mai nhé (buông nút) càng
sớm càng tốt.
Đặt ống nghe xuống, nàng quay nhìn chồng.
Gerald nói:
- Đó là cách nói chuyện của em với người bán
thịt à?
- Một cách nói chuyện thân tình đấy.
Nàng hơi run vì kíck động. Hắn không nghi ngờ
chút nào. Dick sẽ đến, phải đến dù không hiểu gì cả.
Nàng vào phòng khách, bật đèn. Gerald theo sát
nàng. Hắn vừa nói vừa nhìn nàng chăm chú:
- Bây giờ trông em vui vẻ quá nhỉ?
- Vâng, em hết nhức đầu rồi.
Nàng ngồi xuống cái ghế quen thuộc, mỉm cười
với chồng khi hắn ngồi đối diện nàng. Nàng thoát rồi. Mới 8 giờ 25. Chắc chắn
Dick sẽ đến trước 9 giờ. Gerald bỗng nhăn nhó:
- Anh không thích loại cà phê em pha lúc nãy,
nó chua chua làm sao ấy!
- À, đó là loại em mới mua, thử xem có ngon
không. Nếu anh không thích thì em đổi thứ khác.
Alix lấy giỏ đồ thêu, Gerald ngồi đọc báo.
Nhưng chỉ vài phút sau hắn ngước nhìn đồng hồ, vứt cuốn sách lên bàn rồi nói:
- 8 giờ 30 rồi, đến giờ chúng ta xuống phòng
rửa ảnh rồi đấy em.
Món đồ thêu rơi khỏi tay Alix.
- Ô, chưa! Chưa đến 9 giờ mà, em thích làm
việc lúc 9 giờ!
- Em đã quá hiểu anh mà, khi anh đã sắp xếp
giờ giấc công việc thì không thay đổi được!
Alix nhìn thẳng vào mắt hắn. Tay hắn run rẩy.
Mắt hắn long lanh. Hắn liếm môi liên tục. Đến giờ phút này thì hắn không giấu
diếm sự nôn nóng của hắn nữa.
Alix nghĩ thầm: "Đúng rồi, hắn không
thể chờ đợi, hắn giống như một gã điên..."
Gerald đứng dậy, bước lại bên nàng, chụp vai
nàng, kéo nàng đứng dậy.
- Đi nào, em yêu, nếu không anh sẽ bế em xuống
đó.
Hắn nói với giọng khôi hài nhưng có cái gì dữ
dội trong giọng hắn, một cái gì khủng khiếp. Bằng hết sức, Alix vùng khỏi tay
hắn, tựa lưng vào tường. Nàng thấy tuyệt vọng. Nàng không thể thoát được nữa
rồi. Không còn gì nữa...
Hắn bước về nàng.
- Nào, Alix!
- Không! Không!
Nàng hét lên, hai tay quơ quàng, cuống cuồng.
Nàng bỗng buột miệng:
- Gerald, khoan đã... em... em có chuyện muốn
nói với anh... em muốn thú thật với anh...
Hắn dừng lại, sửng sốt:
- Cái gì? Thú nhận?
- Vâng, em muốn thú nhận hết...
Nàng không hiểu tại sao mình lại thốt lên
những lời đó, nhưng nàng đã nói bừa trong lúc tuyệt vọng cốt làm xao lãng hắn,
để trì hoãn được phút nào hay phút ấy.
Vẻ khinh miệt hiện trong mắt hắn:
- Một nhân tình phải không?
- Không... chuyện khác... em nghĩ anh sẽ gọi
đó là tội ác.
Ngay lập tức, nàng biết mình đánh đúng chỗ
hiểm. Nét mặt hắn đổi khác ngay sau câu nói của nàng. Nàng bỗng lấy lại can
đảm, thấy hy vọng trở lại, nàng sẽ thoát chết...
Giọng nàng nhỏ nhẹ:
- Anh ngồi xuống đi.
Nàng cũng ngồi lại cái ghế cũ. Cúi nhặt những
món đồ thêu trên sàn, đầu óc nàng làm việc dữ dội, cố tìm một câu chuyện giả
tưởng cầm chân hắn trong khi chờ Dick đến. Nàng cố tình chậm chạp bắt đầu:
- Em đã nói với anh rằng em làm thư ký đánh
máy suốt mười lăm năm qua, nhưng không hẳn đúng như thế. Có những lúc em bỏ
việc, hai lần đáng nhớ. Lần đầu lúc em 22 tuổi. Lúc đó em gặp một người đàn ông
rất tốt, có một gia tài nhỏ. Ông ấy yêu em ghê lắm, hỏi cưới em và em nhận lời.
Nàng ngưng một chút rồi tiếp:
- Em đã dụ được ông ấy bảo hiểm nhân mạng.
Nàng thấy vẻ quan tâm hiện rõ trên mặt Gerald.
Nàng tiếp tục, tự tin hơn:
- Em đã làm việc trong một bệnh viện hồi còn
chiến tranh, ở đó em được giao quản lý nhiều loại độc dược quý hiếm.
Rõ ràng là Gerald đang rất chú ý. Kẻ sát nhân
luôn quan tâm đến án mạng. Nàng liều thử tìm cơ hội ở đó và đã thành công. Liếc
nhìn đồng hồ trên tường: 9 giờ kém 20. Nàng tiếp:
- Có một loại thuốc độc, dạng bột màu trắng
ngà, chỉ cần một chút bằng đầu tăm là đủ gây cái chết. Anh có bao giờ nghe về
loại độc dược đó chưa?
Nàng hỏi với vẻ lo lắng. Nếu hắn biết thì nàng
phải cẩn thận không thì lộ tẩy. Gerald đáp:
- Chưa, anh biết rất ít về thuốc độc.
Nàng an tâm, tiếp:
- Chắc anh biết loại thuốc tên Hyoscine? Đó là
loại em đang nói. Không à? Nó mạnh ghê gớm và hay ở chỗ là không thể tìm được
dấu vết gì ở xác người bị đầu độc. Bất cứ bác sĩ nào cũng cho là một chứng đột
biến về tim gây ra cái chết. Em đã đánh cắp một ít thứ thuốc đó để dành...
Nàng ngưng lại, Gerald nói:
- Tiếp đi.
- Không... em sợ... em không dám kể... để lúc
khác...
Hắn lộ vẻ sốt ruột:
- Anh muốn nghe bây giờ!
-... em ở với ông ấy được một tháng, luôn tỏ
ra là người vợ tốt. Ông ta ca ngợi em với nhiều người hàng xóm. Ai cũng cho em
là người vợ gương mẫu. Em thường pha cà phê cho ông ấy mỗi chiều. Một chiều nọ,
khi pha cà phê, em bỏ một chút thuốc độc đó vào tách của ông ấy...
Alix ngưng kể, làm bộ chăm chú xỏ một sợi chỉ
qua lỗ kim. Nàng chưa bao giờ đóng kịch trong đời nhưng lúc này đây nàng đang
là đối thủ số một của những kịch sĩ vĩ đại nhất thế giới. Nàng đang đóng kịch
với một tên sát nhân tàn nhẫn và điên loạn.
- Loại độc dược đó không gây đau đớn chút nào.
Em ngồi nhìn ông ấy. Lúc đầu, ông ta ho một chút, nói là khó thở. Em ra mở cửa
sổ. Lúc đang mở cửa thì nghe ông ấy nói không đứng dậy được. Khi em quay lại
thì ông ta đã chết.
Nàng mỉm cười, ngưng kể. 9 giờ kém 15. Chắc
chắn Dick sẽ đến, không lâu nữa...
Gerald hỏi:
- Bao nhiêu? Em được hưởng bao nhiêu tiền bảo
hiểm?
- Hai ngàn bảng. Lúc đó em không biết giữ nên
tiêu xài phí phạm hết số tiền lớn đó. Em lại làm công việc cũ nhưng chán nghề
đánh máy lắm. Sau đó em gặp một người đàn ông khác. Ông này biết em đã một lần
lập gia đình. Ông ta trẻ hơn ông trước một chút, khá đẹp trai, khá giàu. Tụi em
cưới nhau ở Sussex. Ông ấy không muốn bảo hiểm mạng sống, nhưng dĩ nhiên tiền
của ông ấy sẽ là của em nếu ông ấy chết. Ông ấy thích em pha cà phê cho ông ấy
mỗi tối như em từng pha cho ông chồng trước của em...
Alix ngưng một chút, mắt mơ màng:
- Em pha cà phê rất ngon...
Nàng lại cười:
- Em có rất nhiều bạn bè trong làng tụi em ở,
họ lấy làm buồn cho em khi chồng em đột ngột qua đời vì bệnh tim vào một buổi
tối sau bữa ăn. Em không thích ông bác sĩ khám nghiệm chồng em lúc đó. Em không
nghĩ ông ta nghi ngờ em nhưng ông ta cứ băn khoăn về cái chết bất ngờ của chồng
em. Lần đó em được 4.000 bảng, một số tiền rất lớn, em để dành được và anh thấy
đó...
Nhưng nàng bị ngắt lời. Gerald đang chỉ tay
vào mặt nàng, tay kia ôm cổ, kêu thất thanh:
- Cà phê!... Đúng rồi, cà phê!
Nàng nhìn hắn, ngạc nhiên. Hắn lại la lên:
- Tôi hiểu rồi, tôi hiểu tại sao cà phê có vị
chua rồi! Đồ quỷ cái, đồ yêu tinh! Cô đã đầu độc tôi!
Hai tay hắn bấu chặt thành ghế. Nàng nghĩ hắn
sắp phóng tới nàng nên vội đứng dậy bước nhanh về lò sưởi. Nàng đã làm hắn kinh
hoảng tuy chỉ là vô tình. Nàng không ngờ lại xảy ra tình huống này. Nàng toan
mở miệng nói sự thật nhưng lại thôi. Chỉ giây lát nữa là hắn nhào đến nàng. Thu
hết can đảm, nàng nhìn hắn không chớp mắt, tỏ vẻ thản nhiên như ta đây là tay
anh chị:
- Vâng, tôi đã đầu độc anh. Thuốc đang ngấm
đấy. Bây giờ anh không ra khỏi ghế được đâu... không thể cử động...
Nàng ước chi có thể giữ hắn trong ghế vài phút
nữa...
A! Cái gì vậy? Nàng nghe tiếng động ngoài kia.
Nàng nghe tiếng lao xao ngoài cổng rồi tiếng chân chạy trên con đường trải sỏi
dẫn vào nhà.
Cửa ra vào mở toang.
Nàng bước nhanh qua Gerald, không dám nhìn
hắn, chạy vụt ra cửa và té xỉu.
Nàng té vào vòng tay của Dick
Windyford.
Anh la lên:
- Trời ơi, Alix!
Anh quay sang người đàn ông bên cạnh, một cảnh
sát:
- Ông hãy vào xem chuyện gì trong đó.
Anh nhẹ nhàng đặt Alix vào một cái ghế, cúi
xuống ân cần hỏi:
- Alix, em yêu, em làm sao vậy? Chuyện gì vậy?
Mí mắt nàng khẽ rung động, môi nàng mấp máy,
khẽ gọi tên anh.
Người cảnh sát trở lại, chạm tay vào vai Dick:
- Không có gì trong đó cả, thưa ông, chỉ có
một người đàn ông đang ngồi trên ghế. Hình như ông ta quá kinh hoảng vì cái gì
đó và...
- Sao?
- Vâng, ông ấy đã chết.
Họ ngạc nhiên khi nghe tiếng Alix. Nàng nói
như trong mơ:
- Vậy là sau cùng, hắn đã chết...
➖ ➖ ➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét