2021-01-23
Số Đỏ (XVII,
XVIII)
Vũ Trọng Phụng
Biên soạn và
chú thích: Lại Nguyên Ân
XVII
Người vị hôn phu – Một vụ cưỡng
bức – Cuộc điều tra của nhà chuyên trách ⓐ
~
Rất cảm động, Tuyết nói như một
phụ nữ lãng mạn chân chính:
− Anh ơi! Thế thì em
sung sướng cực điểm rồi, có ai dám tưởng rằng việc trăm năm của chúng ta lại có
thể thành sự được một cách dễ dàng như thế không? Em sung sướng quá đi mất! Em
muốn chết anh ạ! Em muốn tự tử!
Không hiểu những lời lẽ lãng mạn
đầy thi vị ấy, Xuân cau mày hỏi:
− Tự tử! Trông chừng
lấy được nhau đến nơi mà lại tự tử!
Tuyết trỏ tay ra mặt hồ Trúc
Bạch cắt nghĩa:
− Nếu hai chúng ta
cùng nhảy xuống những lớp sóng bạc kia mà chết thì có phải cả nước sẽ bàn tán
mãi về cuộc tình duyên ghê gớm của chúng ta không? Nhưng mà thôi, ấy là em nói
đùa để làm nũng mình đấy. Khi thấy mình lo sợ như vậy, em đã đủ hài lòng lắm
rồi, vì mình thật quả yêu em.
Xuân gắt như một người chồng
đáng yêu:
− Gớm, mợ khó tính
lắm, còn ai chiều được nữa!
Cả hai lại thung dung rảo gót
đi. Lúc ấy mới 8 giờ sáng. Mặt trời chưa kịp xuyên qua những tầng mây bạc, hình
như sợ phiền cho cuộc tình duyên tốt đẹp kia. Gió thổi hây hây như nịnh hót cặp
uyên ương ấy. Xuân và Tuyết đã hẹn nhau đi chơi một cách rất cổ điển, nghĩa là
con đường Cổ Ngư. Xuân đã nói hết cả đầu đuôi về việc Văn Minh đã dùng cái ngôn
ngữ như thế nào để nó phải lấy Tuyết. Do thế, lòng tự ái của Tuyết hơi bị
thương, tuy rằng cô đã lấy làm sung sướng lắm. Thấy Xuân bó buộc phải lấy mình,
Tuyết nói đến tự tử là chính đáng lắm vậy. Nhưng sự thực, cả hai, lúc ấy, cũng
đã mãn nguyện lắm rồi. Xuân hỏi:
− Tuyết ơi! Em có
biết vì đâu anh đem lòng yêu em không?
− Em thực thà, cho
nên anh yêu chứ gì?
− Là vì em dại dột
lắm, lại định nhờ anh làm cái việc làm hại một người con gái con nhà tử tế. Sao
em quá tin anh đến thế?
Tuyết so vai, đáp:
− Tại em thực thà!
Ðấy anh xem, có phải em đã cho anh khám để mà biết rằng em đây không giả dối,
không thèm dùng vú cao su!
− Ừ nhỉ! Ra vì đôi vú
cao su mà thành ra chúng mình hiểu rõ cái bụng dạ thực thà của nhau! Nếu chúng
ta sung sướng, ấy cũng chỉ vì đôi vú cao su của cuộc cải cách xã hội... vậy.
Tuyết reo:
− Âu hoá vạn tuế! Vú
cao su vạn tuế!
Ðương nhí nhảnh, Tuyết chợt nhìn
thẳng ra phía trước mặt để phải cau khoé hạnh nét ngài. Từ xa xa có một thiếu
niên vận quốc phục, cái khăn lượt, cái áo the dài, đôi giày hủ lậu, hình như
đương rảo gót phăm phăm chạy đến. Tuyết đứng dừng, chán nản bảo Xuân:
− Ðây kia là người vị
hôn phu của em, mà em đã hối hôn để lấy anh. Dám chắc hắn chỉ muốn gây sự với
em mà thôi! Em không muốn gặp mặt hắn, để anh đối phó. Anh nên cho hắn một bài
học nhé? Thôi, em về chờ anh ở nhà bà Phó Ðoan vậy. Bây giờ hẳn ta có thể công
nhiên trò chuyện với nhau ở nhà.
Nói xong, quay lại sau lưng thấy
có xe tay, Tuyết vẫy tay rồi trèo lên. Xuân gật đầu chào rồi khoanh tay chờ đợi
một cuộc sinh sự.
Thiếu niên kia, khi đến gần
Xuân, liền vòng tay vái chào như những nhà thâm nho. Xuân Tóc Ðỏ gạt phăng đi
rằng:
− Hủ lậu! Chưa tiến
hoá mấy! Thể thao! Cái cách xã hội!
Thiếu niên cố né cái tức, và
cũng sợ nữa, bèn ấp úng:
− Bẩm... tôi xin giới
thiệu tôi... chính tôi là người chồng chưa cưới của cô Tuyết vừa bỏ chạy đây
kia!
Xuân Tóc Ðỏ cúi đầu:
− Chúng tôi rất được
hân hạnh...
Rồi ưỡn ngực lên mà tiếp:
− Me-sừ Xuân,
giáo sư quần vợt, cái hy vọng của Bắc Kỳ!
Thiếu niên từ đây trở đi đã có
vẻ một kẻ chiến bại:
− Hân hạnh lắm! Tôi xin lỗi ngài
làm phiền ngài. Dẫu rằng ngài tài giỏi lắm, nhưng xin ngài cũng chớ nên làm
những việc có hại cho kẻ khác. Nếu tôi không nhầm thì hiện ngài đương chiếm
đoạt vợ con của người ta. Nhất là tôi đây, không có danh tiếng, không có tài
cán, thì ngài được tôi, cũng chẳng vẻ vang gì cho lắm!
Xuân Tóc Ðỏ thấy ngay cái cần
diễn thuyết cho người ấy một hồi dài bằng cách nói lại những điều đã học lỏm
được từ xưa đến nay:
− Ông... không hợp thời trang,
cổ hủ! Ông không biết điều! Còn tôi, tôi là người dự một phần trong việc Âu
hoá, có trách nhiệm quốc dân văn minh hay dã man! Chúng tôi không phải chỉ cải
cách bề ngoài như lời công kích của phái hủ lậu! Tiến theo luật chung của xã
hội, giữa buổi canh tân này, cái gì bảo thủ là bị đào thải đi! Ông chưa được Âu
hoá mấy! Một sự trở ngại đường tiến hoá! Thể thao... nòi giống... sức khoẻ.
Hạnh phúc là cái gì khác nếu không là sức khoẻ của vợ chồng?
Người kia, sau một hồi ngẫm
nghĩ, bèn đáp:
− Tuy nhiên... Tuy
nhiên tôi cũng là con nhà tử tế... Về học thức, tôi cũng đã có bằng Thành
chung. Về giòng giống, tôi là con một ông phán, cháu nội một ông huyện. Tuyết
mà lấy tôi thì cũng xứng đáng lắm, việc gì phải giở mặt như thế?
Xuân Tóc Ðỏ điên tiết lên mà
rằng:
− Thế ông, ông có là
con nhà bình dân không? Ừ, tôi xin hỏi: Ông có phải giòng giõi nhà bình dân
không? Ông lọ ⓑ lắm!
Không đúng mốt! Phải biết cái gì là hợp thời trang chứ?
Người kia ra vẻ hổ thẹn lắm!
Quần áo đã hủ lậu mà lại đến cả cái giòng giống cũng lại là con nhà tử tế,
không hợp thời trang! Thật là hỏng bét cả. Người ấy toan cãi thì Xuân đã giơ
hai tay lên, hùng hổ tiếp:
− Còn tôi, tôi chỉ là
con nhà hạ lưu mà thôi! Ngày xưa bán phá xa, bán dầu trên xe điện, làm lính
chạy hiệu rạp hát! Chỉ có thế mà lấy được cháu gái cụ cố Hồng đấy. Ông muốn làm
gì thì làm!
Người vị hôn phu bị hối hôn kia
khiếp đảm vì câu nói mỉa mai ấy lắm! Anh ta nghĩ hẳn cái giòng giống của Xuân
là danh giá cực kỳ vả hẳn Victor Ban đã nói nhảm thì Xuân mới nhắc lại lời nói
nhảm kia một cách ngạo mạn đến thế. Như con giun xéo lắm cũng quằn, bèn nổi
nóng:
− Thưa ông, nếu ông đã nhất định
như thế thì thôi! Nhưng mà tôi có bổn phận của một người lịch sự báo cho ông
biết rằng trong cuộc tranh giành này, từ đây mà đi, chúng ta là hai kẻ thù sinh
tử. Xin ông biết cho như vậy!
Nói xong, người ấy lại cúi chào
lễ phép rồi quay đi ngay. Xuân Tóc Ðỏ đứng ngây ra, ngẫm nghĩ mãi về lời dọa
nạt ấy. Sau cùng, nó cũng lên xe để về với người yêu lúc ấy đợi ở nhà. Nó thấy
hả dạ lắm: đã cho gã kia một bài học. Còn về cái thù sinh tử, nó chẳng đủ sợ,
bởi lẽ ở đời này, mỗi lúc mà ai giết được ai!
Khi về đến nhà, Xuân thấy Tuyết
vẫn đợi ở phòng khách bằng cách xem cuốn sách ảnh. Lúc ấy mới 10 giờ. Nghĩa là
lúc bà Phó Ðoan chưa dậy, cũng như cậu Phước còn ngủ. Xuân sung sướng được tự
do, dẫu là trong một giờ, dẫu là trong nửa giờ. Tha hồ chuyện với người yêu,
chẳng sợ bị ai ám quẻ.
− Anh ơi, anh cho hắn
một bài học ra làm sao hở anh?
− À, tôi cũng có nói
vài điều nghĩa lý cho gã ấy biết để gã thôi đi, đừng hy vọng gì nữa, đừng oán
hận gì nữa. Nó mà địch với tôi thì lại làm sao được! Nhưng hắn cũng là người
biết điều. Sau khi nghe mình giảng giải, lại hoan nghênh lắm, và chúc chúng ta
bách niên giai lão nữa!
− Lại chúc nữa cơ?
− Phải! Hắn nói: như
vậy, Tuyết lấy ông là hơn lấy tôi... Tôi yêu Tuyết, tất nhiên tôi phải được
trông thấy Tuyết được hưởng hạnh phúc.
Tuyết bèn nhảy lên ôm lấy cổ
Xuân:
− Thế thì đáng hôn
anh một nghìn cái để thưởng mới được!
Xuân Tóc Ðỏ nhận những cái hôn
rất chính đáng ấy rồi thì thầm vào tai người yêu:
− Anh... bây giờ...
chỉ muốn làm hại đời em một cách thật sự mà thôi!
Tuyết bĩu môi, nói một cách luận
lý học không thể nào ai công kích được nữa:
− Ê! Ê! Thôi đốt anh đi! Bây giờ
thì việc gì đi nữa cũng chỉ là làm lợi cho đời một người con gái đứng đắn và tử
tế, là em mà thôi! Anh biết cho rằng em lãng mạn lắm.
Xuân lại cứ ôm lấy cái xác thịt
lãng mạn ấy để mơn trớn một cách rất tả chân, hoặc là hôn hít một cách rất cổ
điển. Nhưng chợt Tuyết đuổi Xuân ra, khẽ nói:
− Khéo không mà có ai
biết thì chết!
Xuân lắc đầu, khẽ đáp:
− Mẹ con bà Phó Ðoan
còn ngủ cả.
− Thế còn bọn gia
nhân?
− Chúng nó ở cả dưới
nhà kia mà! Ðể yên, anh yêu, chóng ngoan...
Sợ rằng không vâng lời thì lại
chẳng là một thiếu nữ ngoan ngoãn, Tuyết vui lòng để cho Xuân tự do mặc
thích... Hai người dìu nhau ra ngồi ở ghế đi-văng. Xuân Tóc Đỏ cúi xuống ôm lấy
Tuyết mà hôn hít một cách bình dân cả trăm phần trăm. Còn Tuyết thì nhắm mắt
lại cho có vẻ một thiếu nữ mơ mộng chân chính sung sướng về sự thành công của
cuộc hối hôn, của cuộc... cách mệnh cái gia đình hủ lậu và khốn nạn để được tự
do đi đến cái hạnh phúc cá nhân. Lúc ấy, cô muốn viết ngay một cuốn tiểu thuyết
nói về đời mình, để làm gương cho những phụ nữ muốn giải phóng.
Nhưng chợt cánh cửa bị đẩy mạnh,
bà Phó Ðoan sừng sộ chạy vào! Cặp uyên ương hoảng hốt vội buông nhau ra. Bà này
dậy lúc nào thế? Rõ nguy quá đi mất, bà vẫn cứ để quần áo ngủ mà xỉa xói vào
mặt Tuyết như một người vợ ghen:
− Nhà tôi là
nhà săm đấy à! Cô có biết cô làm ô uế nhà tôi ra hay không? Cô
có biết thế là đĩ thoã lắm không? Mau mau ra khỏi cửa nhà này lập tức không mà
xấu hổ với tôi bây giờ!
Tuyết hổ thẹn một cách xứng
đáng, nguây nguẩy ra đi lập tức.
Bà Phó quay lại Xuân:
− Sao ông làm cái sự
càn rỡ ấy? Ông có biết thế là khốn nạn lắm không? Ông làm hại một đời người con
gái tử tế như thế à?
Xuân so vai, bực mình:
− Ấy là tôi làm lợi
cho một đời người con gái tử tế!
− Làm lợi?
− Phải! Tuyết bây giờ
đã là vợ chưa cưới của tôi! Hôm qua, ông Văn Minh đã bắt ép tôi phải lấy Tuyết!
Chính là bà làm hại danh giá chúng tôi, bà có biết không?
Bà Phó Ðoan ngẩn người ra như
bằng gỗ. Lúc ấy, vì vừa ngủ dậy, bà chỉ có bộ quần áo ngủ mỏng manh nó có thế
lực làm cho thân thể bà lại lộ ra hơn chủ nghĩa khoả thân. Ðương lúc rạo rực,
đương cáu đến cực điểm, lại thấy trước mặt mình cái cảnh tượng khêu gợi ấy,
Xuân Tóc Ðỏ chẳng nghĩ ngợi gì nữa, bèn bắt đền cái sự thiệt hại cho mình bằng
cách ôm xốc lấy vị tiết phụ đáng kính trọng ấy!
Rất tiếc cho cái công thủ tiết
với hai đời chồng của mình, bị lôi kéo đến cái đi-văng, bà Phó Ðoan cứ phản đối
một cách rất cương quyết bằng cách khẽ kêu:
− Ơ kìa! Hay chửa
kìa! Ơ hay! Ơ hay!
Nhưng thằng Xuân Tóc Ðỏ của
chúng ta thì nào còn biết gì là nghĩa lý, là đạo đức nữa! Bưng tai giả điếc, nó
cứ nhất định bắt đền. Từ đây trở đi, bà kia cứ khẽ kêu như một tiết phụ xứng
đáng trong lúc bị xúc phạm:
− Ôi giời ơi! Người
ta giết tôi! Người ta cưỡng bức tôi!
Bên ngoài, lúc ấy có tiếng kêu
“Em chã! Em chã!” rồi thấy hình như cậu Phước chạy huỳnh huỵch xuống thang. Bà
Phó Ðoan ngừng kêu để nói:
− Cậu ấy xuống tìm vú
em để vòi đấy chứ quái gì!
Rồi bà lại kêu tiếp cho sự chống
cự quyết liệt khỏi gián đoạn:
− Người ta giết tôi!
Ối làng nước ơi! Thế này có khổ tôi không? Ai cứu tôi với!
Năm phút sau nó ngắn ngủi như
một cái tích tắc đồng hồ, chợt thấy có tiếng gõ cửa. Hai ngưòi này vội chỉnh
đốn y phục, chạy xa nhau, mỗi người ngồi một ghế ở hai góc phòng, rồi bà Phó
dõng dạc bảo:
− Cứ vào.
Ðó là hai thầy cảnh binh Min-Ðơ và Min-Toa!
Theo sau thầy có vú em của cậu Phước và người bếp. Một thầy cảnh sát nói:
− Thưa bà, chúng tôi
được người nhà này gọi vào để cứu bà!
Bà Phó Đoan đỏ mặt, hỏi gắt:
− Cái gì! Ðứa nào gọi
đội xếp vào nhà? Tôi làm sao mà phải ai đến cứu? Con vú hay thằng bếp láo như
thế?
Tên bếp tái mặt, ấp úng:
− Bẩm con, thấy cậu
Phước bảo con chạy lên, con nghe như có tiếng kêu rên, con hốt hoảng, sợ quá.
Thầy lính Min-Toa cắt
nghĩa:
− Chúng tôi đương
đứng ngoài đường thì nó mời chúng tôi vào!
Nhanh trí, bà Phó Ðoan nói:
− Kêu rên? A à! Thì
tôi đương đọc một đoạn truyện trinh thám cho thầy giáo nghe, chứ có gì đâu?
Thầy Min-Ðơ cười
ồ ồ và thực thà nói:
− Rõ khéo! Thế mà nó
kêu với tôi là có vụ hiếp dâm nữa!
Bà chủ mắng người ở:
− Mày nhầm thế thì có
phen bà chém cổ mẹ mày đi! Ðồ con lợn!
Xuân Tóc Ðỏ cũng làm một câu:
− Mẹ kiếp! Ðồ láo!
Từ đây trở đi, ngần này người
trơ mắt ra nhìn nhau. Muốn phá bầu không khí khó chịu, Xuân Tóc Ðỏ lần lượt
“giới thiệu” hai thầy cảnh sát cho bà chủ nhà chưa mất danh giá:
− Ðây là thầy Min-Ðơ,
cảnh binh hạng tư, chiến công bội tinh, giải nhất Hà Nội-Ðồ Sơn, giải nhì Hà
Nội-Hà Ðông, một cái tương lai của cảnh sát giới! Còn đây, ông Min-Toa,
cúp Boy Landry, cúp Mélia Jaune, sự vẻ vang của sở Cẩm
Hà Nội, cái hy vọng của Ðông Dương!
Hai thầy cảnh binh lại cùng
“giới thiệu” Xuân với bà Phó:
− Ðây là mông-xừ ⓒ Xuân, giáo sư ten-nít, cái hy vọng của Bắc Kỳ!
Thấy không “giới thiệu” bà Phó
nữa thì hỏng, Xuân lại nói:
− Ðây là bà Phán, một
phụ nữ đã thủ tiết với hai đời chồng, một bậc mẹ hiền, có công với làng thể
thao!
Mấy người đều sung sướng lắm,
nhưng cái chăm lo phận sự của hai thầy cảnh binh làm cho hai thầy vẫn có điều
chưa thỏa. Một thầy nói:
− Tự nhiên đi gọi
chúng tôi, kêu là có hiếp dâm! Chúng tôi đã mở cuộc điều tra rồi, thì ra lại
không có. Ðối với người nhà nước, không phải chuyện đùa! Không phải tự nhiên
chúng tôi đến đây để mà không trông thấy gì cả!
Thầy kia ngăn sự nóng nảy của
bạn đồng nghiệp lại, tươi cười cắt nghĩa:
− Bà hiểu cho phận sự
chúng tôi. Chúng tôi cũng muốn “dĩ hoà vi quý” lắm...
− Vậy thì, khi đã để
chúng tôi mất công toi chạy lên thế này thì âu là phải có gì biên phạt, vì
người ta không phải mỗi lúc trêu ghẹo người nhà nước mà yên được. Vậy thì, đã
không có hiếp dâm cho người nhà nước trừng trị, âu là bà bằng lòng để chúng tôi
biên phạt đại khái về tội thả rông chó ra đường.
Muốn xong chuyện đi cho rảnh, bà
Phó gật đầu:
− Vâng, thì tuỳ ông.
Sự hoà giải khôn khéo về quyền
lợi xung đột ấy làm cho người nào cũng được hưởng hạnh phúc. Bà Phó Ðoan khỏi
mang tiếng thất tiết với hai đời chồng cũ của bà, Xuân Tóc Ðỏ khỏi bị mấy năm
tù. Mà sở cảnh sát chi điếm hộ thứ 18 cũng đỡ phải điều tra rất lôi thôi.
--------------------------------
CHÚ THÍCH:
ⓐ Từ
chương này đến chương cuối Số đỏ không có văn bản trong đăng tuần san Hà
Nội Báo. Như đã biết, chương II của Phần thứ Ba, tức chương thứ XVI tiểu
thuyết Số đỏ, đăng Hà Nội Báo số 55 (20 Janvier 1937). Ngay
sau đó, Hà Nội Báo bị thu hồi giấy phép, cùng lúc với các
tờ Tiếng Trẻ và Bắc Hà (theo tin của tuần
báo Sông Hương, Huế, số 26, ngày 30/01/1937). Các phần còn lại
(chưa đăng Hà Nội Báo) của Số đỏ không thấy tác giả Vũ Trọng Phụng
đưa đăng báo nào khác, tính đến khi trọn vẹn tác phẩm này được in thành sách
riêng lần đầu tiên vào năm 1938 bởi nhà in Lê Cường.
Người “vị hôn phu” (âm
Hán-Việt 未 婚 夫): người chồng chưa
cưới.
Người “vị hôn thê” (âm
Hán-Việt 未 婚 萋): người vợ chưa cưới.
ⓑ lọ (tiếng
lóng): ý nói cũ kỹ, hủ lậu.
ⓒ mông-xừ (hoặc me-xừ:
phỏng âm chữ Pháp monsieur): ngài, ông.
➖➖➖
XVIII
Một vụ âm mưu – Xuân Tóc Đỏ dò
xét sở Liêm phóng – Lời hứa của đốc-tờ
~
Xuân Tóc Ðỏ ở sân quần bước ra.
Chỉ còn một tuần lễ nữa là nhà Vua ngự giá Bắc tuần, cho nên nó phải tập riết
với bà Văn Minh, vì bà này cũng chỉ chờ có dịp là tranh cái cúp ⓐ phụ nữ. Lúc ấy đã sẩm tối, gần 7 giờ, Xuân không nhận lời
mời đi ăn cơm tây của ông bầu − phải, ông bầu − Văn Minh. Nó chối từ vì đương
có một điều phải nghĩ ngợi...
Thật là rầy rà! Mới trưa hôm
nay, bà Phó Ðoan đã mếu máo một cách rất có thi vị mà kêu xin nó mau mau cứu
chữa cho cái danh dự quả phụ trinh tiết của bà ta. Cuộc tình duyên vụng trộm ấy
− nếu ta có thể nói được thế − không hiểu vì đâu, đã vỡ lở tung toé. Thiên hạ
đã đồn đại cho nhau biết, bàn tán huyên thiên. Bà này đã nói thảm thiết: “Anh
ơi, anh có biết là anh đã làm hại cả một đời danh tiết của em rồi đó không?”
Vốn là người cũng có lương tâm, nó nhận thấy rằng quả nó đã làm hại người đàn
bà đức hạnh ấy thật. Nó hối hận lắm, mà chưa nghĩ được cách cứu chữa ra làm
sao? Rõ thật tai vách mạch rừng!
Nó đương hai tay đút túi quần,
cái vợt cắp ở nách lững thững đi như một nhà triết học, thì bỗng trông thấy ông
thầy số. Ông này đi co ro, cái ô đeo trên vai, đôi giày cũ cầm ở tay, với cái
dáng điệu của một người phong trần. Ông này chỉ chào nó chứ không dám hỏi. Ðộng
tâm, nghĩ đến cái công danh của mình sở dĩ mà có, là cũng một phần nhờ ở ông
thầy, Xuân Tóc Ðỏ bèn nghĩ đến cách mời ông già một bữa chén long trọng, gọi là
đáp ơn. Vì rằng sau khi kiếm được mấy đồng bạc ở nhà bà Phó Ðoan thì thôi, ông
thầy số cũng vẫn cứ khổ sở như cũ.
− Thế ra cụ dạo này
cũng không được phát tài?
− Dạ, bẩm, suông quá!
− Nhân tiện gặp cụ,
tôi mời cụ đi chén, rồi ta sẽ nói nhiều chuyện.
Ông thầy số lập tức hoan nghênh,
Xuân liền gọi xe, và nửa giờ sau, cả hai đã ngồi trong một quầy ở khách sạn
Thiều Châu phố Hàng Buồm.
Buổi tối hôm ấy, hiệu cao lâu
đông khách ăn lắm, vì Hà Thành đương nổi một cơn sốt rét trong cái sự sửa soạn
tưng bừng để đón nhà Vua. Chính phủ định mở đại hội năm ngày, trong đó có nhiều
trò vui mới lạ. Người ta đồn nhau rằng không những đức Vua nước nhà ra thăm xứ
Bắc mà cả ông Vua nước láng giềng cũng ghé qua chơi, cùng vào dịp ấy. Vua láng
giềng không phải là Vua xứ Cao Miên hay Vua xứ Lào. Nhưng mà là Vua Xiêm.
Nguyên do bị nước Ðức và nước Nhật xui khôn xui dại chi đó, chính phủ Xiêm đã
tuyên bố khôi phục lại những đất đai cũ bằng cách xuất bản một bức địa đồ trong
đó bờ cõi nước Xiêm cũ tràn lấn sang đến dãy núi Hoành Sơn. Muốn cứu vớt nền
hoà bình ở Viễn Ðông, chính phủ Ðông Pháp bèn dùng những cách khôn khéo về mặt
ngoại giao. Nhờ ở báo giới ba kỳ hàng ngày kêu gào rằng dân Xiêm hãy còn dã
man, dân Việt Nam là con rồng cháu tiên đã mấy nghìn năm văn hiến thì không sợ
gì dân Xiêm, nếu đánh nhau thì ta đánh liền, chính phủ Bảo hộ cũng được phấn
khởi, và mời Vua Xiêm qua du lịch Ðông Pháp, nhất là nước Việt Nam, trước là để
giữ cái tình giao hảo của hai nước, sau là để Vua Xiêm biết rõ cái văn minh của
con rồng cháu tiên, mà đừng có... làm bộ. Do thế, cái tấp nập của Hà Thành
trong sự tổ chức, sửa soạn, cắt đặt những việc để đón cùng một lúc những hai
nhà Vua. Cho nên hiệu cao lâu Thiều Châu bữa nay đầy những thầu khoán, mật
thám, nhà buôn, gái nhảy, tài tử, những nhà thể thao, nghĩa là những người hoặc
có quyền lợi hoặc có phận sự phải góp sức vào cuộc đón tiếp vậy.
Sau khi phán mấy món để nhắm
rượu, đã toan đem chuyện bà Phó Ðoan, tương lai, vợ con, công danh, để hỏi ông
thầy số mà nó đã tin là Quỷ Cốc phục sinh và Gia Cát
tân thời, ⓑ thì chợt
Xuân Tóc Ðỏ nghe thấy sau lưng mình, cách một lần vách gỗ, có người nói đến
tên. Tức khắc nó bèn nháy ông thầy số để cùng lắng tai nghe.
Ở quầy bên cạnh, có tiếng hai
người xì xào bàn tán:
− Bác bảo tên nó là
Xuân Tóc Ðỏ? Thế mặt mũi nó thế nào?
− Ðể chiều mai tôi
dẫn bác đến chỗ sân quần, rồi tôi chỉ cho bác nhận mặt để rồi đúng hôm Vua ra
thì ta hành động...
Ðến đấy thấy im một lúc. Xuân
cau mặt nhìn ông thầy, vì ông này đã ngửa cổ toan uống cốc rượu, tuy những món
đồ nhắm thì hầu sáng ⓒ chưa đem
lên. Bên kia thấy có tiếng nói tiếp:
− Tôi tưởng cứ diệt
cho nó một trận ngay nay mai!...
− Không! Tôi muốn nó
vào tù cơ! Nó làm cho tôi đau khổ suốt đời, tôi lại là người có học thức, thì
tôi phải cho nó ít ra là 5 năm tù, 10 năm biệt xứ! Tôi đã có cách, bác cứ hứa
là giúp tôi đi.
− Tôi xin hứa, nhưng
bác định hành sự thế nào? Phải cho chắc chắn mới được.
− Chắc chắn lắm!
Không những kẻ tình địch của tôi sẽ vào tù, mà cả dự cuộc thi quần vợt ắt nó
cũng không được dự nốt! Ðã làm thì phải cho ra làm, bằng không thì thà thôi!
Tôi sẽ in thạch một ít giấy có khẩu hiệu, nghĩa là một ít truyền đơn hô đả đảo
vua Xiêm! Ðợi lúc đón tiếp nhà vua, tôi sẽ đứng sau lưng nó, còn bác thì bác
đứng cạnh nó!
− Tôi sẽ phải làm gì?
− Bác sẽ cầm một ít
truyền đơn in thạch, kiếm cách nhét vào túi quần hay túi áo nó!
− Thế còn bác?
− Tôi? Tôi sẽ hành
động khác, anh hùng hơn bác, nguy hiểm hơn bác nữa. Tôi sẽ hét lên thế này:
Chính phủ Bình dân vạn tuế! Nước Pháp dân chủ vạn tuế! Như vậy sen đầm, cảnh
binh, mật thám sẽ áp lại bắt cả bọn chúng ta...
− Ấy chết!
− Nhưng mà thằng nào
có truyền đơn trong túi thì tòi ngay ra, hai chúng ta sẽ làm chứng là chính nó
kêu, nghĩa là chỉ có một nó sẽ bị bắt.
− Ðược lắm! Nhưng tôi
chưa hiểu tại sao bác chỉ nói lớn: “Chính phủ Bình dân vạn tuế! Nước Pháp dân
chủ vạn tuế” mà cảnh binh, mật thám, sen đầm lại ập đến được?
− Thế mà rất dễ hiểu
đấy! Nước Pháp cai trị chúng ta tuy là dân chủ, nhưng mà Vua nước ta thì là...
quân chủ. Vua Xiêm cũng là quân chủ! Ðón tiếp Vua mà lại hô khẩu hiệu ủng hộ
dân chủ tức là có ngụ ý khuynh đảo nhà Vua! Chính phủ Bảo hộ ở đây là công minh
và sắc mắc lắm, tôi dám chắc nếu hô “Nước Pháp dân chủ vạn tuế” thì thể nào cái
bọn người đứng ở chỗ chúng ta và chúng ta cũng đều sẽ được bị bắt!
− Hay! Hay! Diệu kế!
Nhưng mà, ấy chết, bác phải khẽ cái mồm chứ mới được.
− Bác cũng phải reo
to vừa vừa chứ mới được!
− Vâng, tôi xin hết
lòng! Bác gọi hộ một chai bố nữa lên đây!
Xuân Tóc Ðỏ bèn đứng lên, lom
khom nhìn qua lỗ hở ở trấn phong... Nó thấy ở quầy bên kia rõ ràng có người
chồng chưa cưới hụt của Tuyết đương chén tạc chén thù với một người khác, quần
áo ngắn, có búi tóc và đội mũ cát két, chân đi giày Tàu. Tuy người ấy trông
cũng có vẻ du côn vào bực “anh chị”, nhưng đó là một ông du côn đã bất hợp thời
trang. Sau khi nhận mặt thật kỹ người ấy, nó điềm nhiên quay về uống rượu với
ông thầy số vừa tán:
− Bấm số tháng này,
tôi thấy cậu bị sao Phục Binh!
− Nghĩa là?
− Có người thù hằn
cậu, đương muốn làm hại cậu, phải cẩn thận lắm đấy! Nhưng mà không hề gì, sẽ có
phúc tinh phù trợ, vì tôi lại thấy có cả vị Thiên Phúc quý nhân!
Nói xong, ông thầy số gắp một
miếng chim sẻ rán bỏ gọn lỏn vào mồm y như điểm cái dấu chấm cho câu nói một
cách mỹ thuật vậy. Xuân Tóc Ðỏ chưa kịp hỏi gì ông Gia Cát tái thế ấy,
thì trông ra ngoài, qua những lỗ hổng ở cửa quầy, nó chợt thấy hai người mà bề
ngoài đủ tỏ là mật thám hẳn hoi. Bốn ống quần đều có cặp xe đạp, đủ tỏ rằng tuy
là ăn mặc trá hình, hai người ấy cũng vẫn không quên phô với người đời một cách
kín đáo rằng mình là mật thám. Hai ngài này tình cờ lại cùng ngồi ngay vào
trong một quầy bên cạnh cái của Xuân.
Tức khắc Xuân Tóc Ðỏ cũng bỏ chỗ
cũ, quay sang ngồi ở ghế bên kia. Nó cố ý nghe ngóng... Vài phút sau, ngẫu
nhiên nó dò la sở Liêm phóng thật, vì nó thoảng nghe thấy hai người rì rầm với
nhau bằng những mẩu chuyện như sau đây:
− Thầy đội, hôm nay
ông Cẩm đã có lệnh hẳn hoi rồi! Vận mệnh cái xã hội này là ở tay chúng ta. Ðiều
này là một sự bí mật ghê gớm phải giữ kín!
− Thưa cụ quản, xin
cụ cứ dạy bảo.
− Cái chính sách của
nhà nước bây giờ là không mập mờ gì nữa. Từ nay đến hôm Vua ra, thầy phải tận
tâm dò la và theo rõi những hạng người nào vẫn vờ cổ động chính sách Pháp Việt
đề huề, Pháp Nam thân thiện, trực trị, nghĩa là những kẻ ngồi đâu cũng kêu
“Chính phủ Bình dân vạn tuế! Đả đảo phát-xít!...” và những kẻ nào cũng bắt
chước người Tây ở bên Tây, nghĩa là chào bằng cách giơ tay như muốn đấm!
− Bẩm... Bẩm Pháp
Việt đề huề, Pháp Nam thân thiện, trực trị mà cũng... dò xét?
− Chính thế! Bọn ấy
mới thực là nguy hiểm cho trị an! Lúc khác thì không sao, nhưng lúc đức Vua ra
đây thì bọn trực trị là đáng đề phòng lắm, vì bọn họ muốn xén bớt quyền thế
thiên hành đạo của nhà Vua.
− Bẩm thế còn …?
− Cho ăn kẹo bọn ấy
cũng không dám giở trò gì, vì xưa nay họ vẫn biết họ có tội. Nhưng bọn dân chủ
thì lại khác, vì chính phủ xưa nay vẫn ngơ đi cho họ, hay là đã có khi trót để
cho họ tự do nữa, cho nên bây giờ chỉ lo họ thừa cơ... Dân chủ tức là xung đột
với quân chủ. Nếu có kẻ nào hô hào “đả đảo phát-xít” thì lại càng nguy hiểm
lắm, vì thế là bất kính với Vua Xiêm bên láng giềng.
− Thế còn bọn quốc
gia?
− Không sợ lắm, vì
quốc gia không xung đột với quân chủ.
− Như vậy thì ngoài …
và quốc gia thì thôi, còn cứ việc... bắt ráo cả!
− Bắt ráo! Cần nhất
là phải bắt những kẻ kêu “Nước Pháp dân chủ vạn tuế!” và “Chính phủ Bình dân
vạn tuế!” Vì hai khẩu hiệu ấy xem chừng xung đột với Vua Xiêm cả.
− Thế còn đối với
những kẻ kêu “Quân chủ vạn tuế” hay là “Nước Xiêm vạn tuế” thì có bắt hay
không?
− Ấy thế mới chết
đấy! Ðiều ấy tôi lại chưa hỏi kỹ ông Cẩm... À, nhưng mà cần gì phải hỏi quan
trên? Mình cứ việc bắt chứ, vì quân chủ vạn tuế thì lại xung đột với nước Pháp
dân chủ, nước Xiêm phát-xít được vạn tuế thì lại cũng nguy hiểm cho nước Pháp
có chính phủ Bình dân...
− Thưa cụ quản, âu là
ta làm thế này: Ðối với những kẻ nào đi đón hai nhà Vua mà đứng ngây mặt ra như
tượng thì thôi, ta tha bắt cho, còn kẻ nào ra ý vui mừng mà hô khẩu hiệu, hoặc
vạn tuế nước Pháp, hoặc vạn tuế nhà Vua, thì ta cứ việc bắt giam cả một lượt!
− Chẳng biết có nên
thế không?
− Nghĩ cho cùng kỳ lý
ra, đằng nào thì họ cũng đều có tội cả cơ mà?
− Thầy nói chí lý
lắm. Ta sẽ cứ thế để trị an. Nhưng thôi, ta đừng nói nữa, hay là nói khẽ chứ,
vì đó là những điều… bí mật của chính phủ mà ta phải giữ cho thật kín.
Xuân Tóc Ðỏ chỉ nghe lỏm được có
thế. Ở quầy bên cạnh, từ đấy trở đi chỉ còn thấy tiếng đũa bát lạch cạch, vì
hai người thám tử đã nhất định giữ kín những bí mật đã hở. Tuy không biết thêm
gì nữa, Xuân cũng cho là đủ rồi. Chỉ có một mình nó là người ngoài mà hiểu nổi
cái chính sách khó hiểu của chính phủ. Nó quay lại, thì ra ông thầy số cứ cắm
đầu ăn uống chứ không như nó, đã lắng tai nghe. Trông thấy không còn mấy thức ở
bàn, nó khoanh tay ngồi nhìn ông lão...
Khi ông này ăn hết nhẵn, nó mới
đứng lên. Trong bụng nó lúc ấy cũng không có sự giận dỗi ông thầy bất nhã nữa,
vì nó đã nghĩ được ra cách đối phó với sự âm mưu của kẻ tình địch. Như một kẻ
thượng lưu biết khinh người, nó ra hiệu cho ông thầy đi theo...
Ra gần đến két, ⓓ lúc nó sắp trả tiền, nó gặp ông đốc-tờ Trực Ngôn cùng đi
với hai thiếu niên, Âu phục bảnh chọe lắm. Bác sĩ bắt tay nó rất vui vẻ rồi
giới thiệu:
− Ðây, giáo sư Xuân,
một nhà quần vợt. Ðây ông Hải, một tay quần vợt đại tài, quán quân Bắc Kỳ năm
1936, và đây, ông Thụ, quán quân quần vợt Trung Bắc lưỡng kỳ năm 1935!
Xuân Tóc Ðỏ bắt tay một lượt
xong, cúi đầu rất thấp:
− Chúng tôi rất được
hân hạnh.
Giới thiệu xong, bác sĩ Trực
Ngôn vui vẻ nói:
− Thật là kỳ phùng
địch thủ, anh hùng tương ngộ, vì thể nào ba ngài nay mai cũng chạm trán nhau
trên sân quần, vào dịp đón Vua.
Ðương lúc bất mãn vì chỉ được
giới thiệu xoàng quá, may sao Xuân Tóc Ðỏ trông ngay thấy ông cảnh binh Min-Ðơ và Min-Toa.
Hai ông này hôm nay nghỉ việc vì ở bộ quần áo cảnh sát thấy thiếu cái thắt lưng
da và cái roi trắng. Nó toan sửa soạn một cái chào long trọng thì hai thầy cảnh
sát đều đã đứng dừng lại ở bực thang để tay lên chào nó theo kiểu nhà binh, và
cùng nói:
− Bông-dua me-sừ Xuân, ⓔ nhà quần vợt đại tài, cái hy vọng của Ðông Dương!
Xuâm mỉm cười bắt tay, lần lượt
giới thiệu:
− Thưa các ngài, đây,
ông Min-Ðơ, lính cảnh sát hạng tư, chiến công bội tinh, cua-rơ hạng
nhất, nhất Hà Nội-Hà Ðông, nhì Hà Nội-Ðồ Sơn, cái tương lai của cảnh sát
giới!... Còn đây, ông Min-Toa, nhất vòng quanh Hà Nội, nhất Hà
Nội-Nam Ðịnh, cúp Boy Landry, cúp Mélia Jaune, một sự
vẻ vang của sở Cẩm!
Ngần ấy người lại bắt tay nhau.
Ðược giới thiêu xong, hai thầy cảnh binh lại đứng “gác-đa-vu” ⓕ mà chào Xuân rất trịnh trọng rồi mới đi vào chỗ bàn khách
khứa.
Hai nhà quán quân quần vợt Bắc
Kỳ 1935 và 1936, thấy Xuân nổi tiếng quá thế, cả đến cảnh sát giới cũng biết,
thì lấy làm lo lắm. Cái khiếp đảm ấy lộ cả ra mặt.
Lúc ấy, Xuân đã hài lòng rồi.
Nhân nghĩ đến một cái mưu mẹo riêng, nó bèn xin hẹn họp mặt với hai ngài để bàn
một chuyện. Hai ông kia nhận lời ngay, cho thế làm hân hạnh lắm. Sau cùng, Xuân
Tóc Ðỏ bèn xin lỗi để mời bác sĩ Trực Ngôn theo nó đứng xa ra để nó được nói
thầm. Nó bèn nhăn nhó nói:
− Thưa bác sĩ, ngài
là một nhà học rộng tài cao, xin ngài cứu chữa ngay cho một người đau đớn... có
lẽ đến mất đức hạnh.
Bác sĩ Trực Ngôn nói ngay:
− Khoa học của tôi
chỉ chữa được cái đau đớn thể chất thôi, còn đau đớn tinh thần thì... chịu!
Xuân Tóc Ðỏ lại kè nhè:
− Xin ngài chữa cho
cái trinh tiết của một người goá chồng! Nếu không... thiên hạ chê cười.
Thấy câu hỏi quái gở, ông đốc-tờ bèn
khẽ gạn kỹ lưỡng. Xuân Tóc Ðỏ chẳng ngần ngại kể lể cuộc tình duyên vụng trộm
của nó với bà Phó Ðoan. Vì đã có dịp thấy Xuân rất tri kỷ với mình, bác sĩ Trực
Ngôn, sau khi ngẫm nghĩ hồi lâu, bèn hứa một cách nhũn nhặn y như những nhà bác
học kiêu ngạo một cách kín đáo:
− Thôi được, bạn ạ.
Ðể tôi dùng khoa học mà cố công cứu chữa cái đau vật chất ấy bằng thuốc tinh
thần.
Sau khi từ giã ba người, Xuân
Tóc Ðỏ vui vẻ trả tiền bữa rượu ở két, và không thấy ông thầy số
đâu nữa.
--------------------------------
CHÚ THÍCH:
ⓐ cúp (phỏng
âm chữ Pháp coupe, chữ Anh cup): giải thi đấu thể thao.
ⓑ Quỷ
Cốc Tử: nhân vật lịch sử Trung Hoa cổ đại, tương truyền là người thông thạo
nhiều pháp thuật, khi về ở ẩn, sống trong một hang núi gọi là Quỷ Cốc (hang
quỷ), tự đặt tên hiệu cho mình là Quỷ Cốc Tử, người đời thường gọi là Quỷ Cốc
tiên sinh; nhân vật này được cho là ông tổ của các thuật tướng số, bói toán,
phong thủy… Gia Cát: tức Gia Cát Lượng (181-234) tự Khổng Minh,
quân sư và đại thần nước Thục thời hậu Hán, nhà chính trị, nhà quân sự, học
giả, nhà phát minh kỹ nghệ, tài năng được đánh giá cao.
ⓒ hầu
sáng (phỏng âm tiếng Quan hỏa): người hầu bàn tại các tiệm ăn Hoa
kiều.
ⓓ két (phỏng
âm chữ Anh cashier): quầy thanh toán, nơi người thủ quỹ ngồi thu
tiền.
ⓔ Bông-dua
me-sừ Xuân (phỏng âm tiếng Pháp Bonjour monsieur Xuân):
Chào ngài Xuân.
ⓕ gác-đa-vu (phỏng
âm tiếng Pháp garde à vous): tư thế đứng nghiêm.
➖➖➖
XVII
Người vị hôn phu – Một vụ cưỡng
bức – Cuộc điều tra của nhà chuyên trách ⓐ
~
Rất cảm động, Tuyết nói như một
phụ nữ lãng mạn chân chính:
− Anh ơi! Thế thì em
sung sướng cực điểm rồi, có ai dám tưởng rằng việc trăm năm của chúng ta lại có
thể thành sự được một cách dễ dàng như thế không? Em sung sướng quá đi mất! Em
muốn chết anh ạ! Em muốn tự tử!
Không hiểu những lời lẽ lãng mạn
đầy thi vị ấy, Xuân cau mày hỏi:
− Tự tử! Trông chừng
lấy được nhau đến nơi mà lại tự tử!
Tuyết trỏ tay ra mặt hồ Trúc
Bạch cắt nghĩa:
− Nếu hai chúng ta
cùng nhảy xuống những lớp sóng bạc kia mà chết thì có phải cả nước sẽ bàn tán
mãi về cuộc tình duyên ghê gớm của chúng ta không? Nhưng mà thôi, ấy là em nói
đùa để làm nũng mình đấy. Khi thấy mình lo sợ như vậy, em đã đủ hài lòng lắm
rồi, vì mình thật quả yêu em.
Xuân gắt như một người chồng
đáng yêu:
− Gớm, mợ khó tính
lắm, còn ai chiều được nữa!
Cả hai lại thung dung rảo gót
đi. Lúc ấy mới 8 giờ sáng. Mặt trời chưa kịp xuyên qua những tầng mây bạc, hình
như sợ phiền cho cuộc tình duyên tốt đẹp kia. Gió thổi hây hây như nịnh hót cặp
uyên ương ấy. Xuân và Tuyết đã hẹn nhau đi chơi một cách rất cổ điển, nghĩa là
con đường Cổ Ngư. Xuân đã nói hết cả đầu đuôi về việc Văn Minh đã dùng cái ngôn
ngữ như thế nào để nó phải lấy Tuyết. Do thế, lòng tự ái của Tuyết hơi bị
thương, tuy rằng cô đã lấy làm sung sướng lắm. Thấy Xuân bó buộc phải lấy mình,
Tuyết nói đến tự tử là chính đáng lắm vậy. Nhưng sự thực, cả hai, lúc ấy, cũng
đã mãn nguyện lắm rồi. Xuân hỏi:
− Tuyết ơi! Em có
biết vì đâu anh đem lòng yêu em không?
− Em thực thà, cho
nên anh yêu chứ gì?
− Là vì em dại dột
lắm, lại định nhờ anh làm cái việc làm hại một người con gái con nhà tử tế. Sao
em quá tin anh đến thế?
Tuyết so vai, đáp:
− Tại em thực thà!
Ðấy anh xem, có phải em đã cho anh khám để mà biết rằng em đây không giả dối,
không thèm dùng vú cao su!
− Ừ nhỉ! Ra vì đôi vú
cao su mà thành ra chúng mình hiểu rõ cái bụng dạ thực thà của nhau! Nếu chúng
ta sung sướng, ấy cũng chỉ vì đôi vú cao su của cuộc cải cách xã hội... vậy.
Tuyết reo:
− Âu hoá vạn tuế! Vú
cao su vạn tuế!
Ðương nhí nhảnh, Tuyết chợt nhìn
thẳng ra phía trước mặt để phải cau khoé hạnh nét ngài. Từ xa xa có một thiếu
niên vận quốc phục, cái khăn lượt, cái áo the dài, đôi giày hủ lậu, hình như
đương rảo gót phăm phăm chạy đến. Tuyết đứng dừng, chán nản bảo Xuân:
− Ðây kia là người vị
hôn phu của em, mà em đã hối hôn để lấy anh. Dám chắc hắn chỉ muốn gây sự với
em mà thôi! Em không muốn gặp mặt hắn, để anh đối phó. Anh nên cho hắn một bài
học nhé? Thôi, em về chờ anh ở nhà bà Phó Ðoan vậy. Bây giờ hẳn ta có thể công
nhiên trò chuyện với nhau ở nhà.
Nói xong, quay lại sau lưng thấy
có xe tay, Tuyết vẫy tay rồi trèo lên. Xuân gật đầu chào rồi khoanh tay chờ đợi
một cuộc sinh sự.
Thiếu niên kia, khi đến gần
Xuân, liền vòng tay vái chào như những nhà thâm nho. Xuân Tóc Ðỏ gạt phăng đi
rằng:
− Hủ lậu! Chưa tiến
hoá mấy! Thể thao! Cái cách xã hội!
Thiếu niên cố né cái tức, và
cũng sợ nữa, bèn ấp úng:
− Bẩm... tôi xin giới
thiệu tôi... chính tôi là người chồng chưa cưới của cô Tuyết vừa bỏ chạy đây
kia!
Xuân Tóc Ðỏ cúi đầu:
− Chúng tôi rất được
hân hạnh...
Rồi ưỡn ngực lên mà tiếp:
− Me-sừ Xuân,
giáo sư quần vợt, cái hy vọng của Bắc Kỳ!
Thiếu niên từ đây trở đi đã có
vẻ một kẻ chiến bại:
− Hân hạnh lắm! Tôi xin lỗi ngài
làm phiền ngài. Dẫu rằng ngài tài giỏi lắm, nhưng xin ngài cũng chớ nên làm
những việc có hại cho kẻ khác. Nếu tôi không nhầm thì hiện ngài đương chiếm
đoạt vợ con của người ta. Nhất là tôi đây, không có danh tiếng, không có tài
cán, thì ngài được tôi, cũng chẳng vẻ vang gì cho lắm!
Xuân Tóc Ðỏ thấy ngay cái cần
diễn thuyết cho người ấy một hồi dài bằng cách nói lại những điều đã học lỏm
được từ xưa đến nay:
− Ông... không hợp thời trang,
cổ hủ! Ông không biết điều! Còn tôi, tôi là người dự một phần trong việc Âu
hoá, có trách nhiệm quốc dân văn minh hay dã man! Chúng tôi không phải chỉ cải
cách bề ngoài như lời công kích của phái hủ lậu! Tiến theo luật chung của xã
hội, giữa buổi canh tân này, cái gì bảo thủ là bị đào thải đi! Ông chưa được Âu
hoá mấy! Một sự trở ngại đường tiến hoá! Thể thao... nòi giống... sức khoẻ.
Hạnh phúc là cái gì khác nếu không là sức khoẻ của vợ chồng?
Người kia, sau một hồi ngẫm
nghĩ, bèn đáp:
− Tuy nhiên... Tuy
nhiên tôi cũng là con nhà tử tế... Về học thức, tôi cũng đã có bằng Thành
chung. Về giòng giống, tôi là con một ông phán, cháu nội một ông huyện. Tuyết
mà lấy tôi thì cũng xứng đáng lắm, việc gì phải giở mặt như thế?
Xuân Tóc Ðỏ điên tiết lên mà
rằng:
− Thế ông, ông có là
con nhà bình dân không? Ừ, tôi xin hỏi: Ông có phải giòng giõi nhà bình dân
không? Ông lọ ⓑ lắm!
Không đúng mốt! Phải biết cái gì là hợp thời trang chứ?
Người kia ra vẻ hổ thẹn lắm!
Quần áo đã hủ lậu mà lại đến cả cái giòng giống cũng lại là con nhà tử tế,
không hợp thời trang! Thật là hỏng bét cả. Người ấy toan cãi thì Xuân đã giơ
hai tay lên, hùng hổ tiếp:
− Còn tôi, tôi chỉ là
con nhà hạ lưu mà thôi! Ngày xưa bán phá xa, bán dầu trên xe điện, làm lính
chạy hiệu rạp hát! Chỉ có thế mà lấy được cháu gái cụ cố Hồng đấy. Ông muốn làm
gì thì làm!
Người vị hôn phu bị hối hôn kia
khiếp đảm vì câu nói mỉa mai ấy lắm! Anh ta nghĩ hẳn cái giòng giống của Xuân
là danh giá cực kỳ vả hẳn Victor Ban đã nói nhảm thì Xuân mới nhắc lại lời nói
nhảm kia một cách ngạo mạn đến thế. Như con giun xéo lắm cũng quằn, bèn nổi
nóng:
− Thưa ông, nếu ông đã nhất định
như thế thì thôi! Nhưng mà tôi có bổn phận của một người lịch sự báo cho ông
biết rằng trong cuộc tranh giành này, từ đây mà đi, chúng ta là hai kẻ thù sinh
tử. Xin ông biết cho như vậy!
Nói xong, người ấy lại cúi chào
lễ phép rồi quay đi ngay. Xuân Tóc Ðỏ đứng ngây ra, ngẫm nghĩ mãi về lời dọa
nạt ấy. Sau cùng, nó cũng lên xe để về với người yêu lúc ấy đợi ở nhà. Nó thấy
hả dạ lắm: đã cho gã kia một bài học. Còn về cái thù sinh tử, nó chẳng đủ sợ,
bởi lẽ ở đời này, mỗi lúc mà ai giết được ai!
Khi về đến nhà, Xuân thấy Tuyết
vẫn đợi ở phòng khách bằng cách xem cuốn sách ảnh. Lúc ấy mới 10 giờ. Nghĩa là
lúc bà Phó Ðoan chưa dậy, cũng như cậu Phước còn ngủ. Xuân sung sướng được tự
do, dẫu là trong một giờ, dẫu là trong nửa giờ. Tha hồ chuyện với người yêu,
chẳng sợ bị ai ám quẻ.
− Anh ơi, anh cho hắn
một bài học ra làm sao hở anh?
− À, tôi cũng có nói
vài điều nghĩa lý cho gã ấy biết để gã thôi đi, đừng hy vọng gì nữa, đừng oán
hận gì nữa. Nó mà địch với tôi thì lại làm sao được! Nhưng hắn cũng là người
biết điều. Sau khi nghe mình giảng giải, lại hoan nghênh lắm, và chúc chúng ta
bách niên giai lão nữa!
− Lại chúc nữa cơ?
− Phải! Hắn nói: như
vậy, Tuyết lấy ông là hơn lấy tôi... Tôi yêu Tuyết, tất nhiên tôi phải được
trông thấy Tuyết được hưởng hạnh phúc.
Tuyết bèn nhảy lên ôm lấy cổ
Xuân:
− Thế thì đáng hôn
anh một nghìn cái để thưởng mới được!
Xuân Tóc Ðỏ nhận những cái hôn
rất chính đáng ấy rồi thì thầm vào tai người yêu:
− Anh... bây giờ...
chỉ muốn làm hại đời em một cách thật sự mà thôi!
Tuyết bĩu môi, nói một cách luận
lý học không thể nào ai công kích được nữa:
− Ê! Ê! Thôi đốt anh đi! Bây giờ
thì việc gì đi nữa cũng chỉ là làm lợi cho đời một người con gái đứng đắn và tử
tế, là em mà thôi! Anh biết cho rằng em lãng mạn lắm.
Xuân lại cứ ôm lấy cái xác thịt
lãng mạn ấy để mơn trớn một cách rất tả chân, hoặc là hôn hít một cách rất cổ
điển. Nhưng chợt Tuyết đuổi Xuân ra, khẽ nói:
− Khéo không mà có ai
biết thì chết!
Xuân lắc đầu, khẽ đáp:
− Mẹ con bà Phó Ðoan
còn ngủ cả.
− Thế còn bọn gia
nhân?
− Chúng nó ở cả dưới
nhà kia mà! Ðể yên, anh yêu, chóng ngoan...
Sợ rằng không vâng lời thì lại
chẳng là một thiếu nữ ngoan ngoãn, Tuyết vui lòng để cho Xuân tự do mặc
thích... Hai người dìu nhau ra ngồi ở ghế đi-văng. Xuân Tóc Đỏ cúi xuống ôm lấy
Tuyết mà hôn hít một cách bình dân cả trăm phần trăm. Còn Tuyết thì nhắm mắt
lại cho có vẻ một thiếu nữ mơ mộng chân chính sung sướng về sự thành công của
cuộc hối hôn, của cuộc... cách mệnh cái gia đình hủ lậu và khốn nạn để được tự
do đi đến cái hạnh phúc cá nhân. Lúc ấy, cô muốn viết ngay một cuốn tiểu thuyết
nói về đời mình, để làm gương cho những phụ nữ muốn giải phóng.
Nhưng chợt cánh cửa bị đẩy mạnh,
bà Phó Ðoan sừng sộ chạy vào! Cặp uyên ương hoảng hốt vội buông nhau ra. Bà này
dậy lúc nào thế? Rõ nguy quá đi mất, bà vẫn cứ để quần áo ngủ mà xỉa xói vào
mặt Tuyết như một người vợ ghen:
− Nhà tôi là
nhà săm đấy à! Cô có biết cô làm ô uế nhà tôi ra hay không? Cô
có biết thế là đĩ thoã lắm không? Mau mau ra khỏi cửa nhà này lập tức không mà
xấu hổ với tôi bây giờ!
Tuyết hổ thẹn một cách xứng
đáng, nguây nguẩy ra đi lập tức.
Bà Phó quay lại Xuân:
− Sao ông làm cái sự
càn rỡ ấy? Ông có biết thế là khốn nạn lắm không? Ông làm hại một đời người con
gái tử tế như thế à?
Xuân so vai, bực mình:
− Ấy là tôi làm lợi
cho một đời người con gái tử tế!
− Làm lợi?
− Phải! Tuyết bây giờ
đã là vợ chưa cưới của tôi! Hôm qua, ông Văn Minh đã bắt ép tôi phải lấy Tuyết!
Chính là bà làm hại danh giá chúng tôi, bà có biết không?
Bà Phó Ðoan ngẩn người ra như
bằng gỗ. Lúc ấy, vì vừa ngủ dậy, bà chỉ có bộ quần áo ngủ mỏng manh nó có thế
lực làm cho thân thể bà lại lộ ra hơn chủ nghĩa khoả thân. Ðương lúc rạo rực,
đương cáu đến cực điểm, lại thấy trước mặt mình cái cảnh tượng khêu gợi ấy,
Xuân Tóc Ðỏ chẳng nghĩ ngợi gì nữa, bèn bắt đền cái sự thiệt hại cho mình bằng
cách ôm xốc lấy vị tiết phụ đáng kính trọng ấy!
Rất tiếc cho cái công thủ tiết
với hai đời chồng của mình, bị lôi kéo đến cái đi-văng, bà Phó Ðoan cứ phản đối
một cách rất cương quyết bằng cách khẽ kêu:
− Ơ kìa! Hay chửa
kìa! Ơ hay! Ơ hay!
Nhưng thằng Xuân Tóc Ðỏ của
chúng ta thì nào còn biết gì là nghĩa lý, là đạo đức nữa! Bưng tai giả điếc, nó
cứ nhất định bắt đền. Từ đây trở đi, bà kia cứ khẽ kêu như một tiết phụ xứng
đáng trong lúc bị xúc phạm:
− Ôi giời ơi! Người
ta giết tôi! Người ta cưỡng bức tôi!
Bên ngoài, lúc ấy có tiếng kêu
“Em chã! Em chã!” rồi thấy hình như cậu Phước chạy huỳnh huỵch xuống thang. Bà
Phó Ðoan ngừng kêu để nói:
− Cậu ấy xuống tìm vú
em để vòi đấy chứ quái gì!
Rồi bà lại kêu tiếp cho sự chống
cự quyết liệt khỏi gián đoạn:
− Người ta giết tôi!
Ối làng nước ơi! Thế này có khổ tôi không? Ai cứu tôi với!
Năm phút sau nó ngắn ngủi như
một cái tích tắc đồng hồ, chợt thấy có tiếng gõ cửa. Hai ngưòi này vội chỉnh
đốn y phục, chạy xa nhau, mỗi người ngồi một ghế ở hai góc phòng, rồi bà Phó
dõng dạc bảo:
− Cứ vào.
Ðó là hai thầy cảnh binh Min-Ðơ và Min-Toa!
Theo sau thầy có vú em của cậu Phước và người bếp. Một thầy cảnh sát nói:
− Thưa bà, chúng tôi
được người nhà này gọi vào để cứu bà!
Bà Phó Đoan đỏ mặt, hỏi gắt:
− Cái gì! Ðứa nào gọi
đội xếp vào nhà? Tôi làm sao mà phải ai đến cứu? Con vú hay thằng bếp láo như
thế?
Tên bếp tái mặt, ấp úng:
− Bẩm con, thấy cậu
Phước bảo con chạy lên, con nghe như có tiếng kêu rên, con hốt hoảng, sợ quá.
Thầy lính Min-Toa cắt
nghĩa:
− Chúng tôi đương
đứng ngoài đường thì nó mời chúng tôi vào!
Nhanh trí, bà Phó Ðoan nói:
− Kêu rên? A à! Thì
tôi đương đọc một đoạn truyện trinh thám cho thầy giáo nghe, chứ có gì đâu?
Thầy Min-Ðơ cười
ồ ồ và thực thà nói:
− Rõ khéo! Thế mà nó
kêu với tôi là có vụ hiếp dâm nữa!
Bà chủ mắng người ở:
− Mày nhầm thế thì có
phen bà chém cổ mẹ mày đi! Ðồ con lợn!
Xuân Tóc Ðỏ cũng làm một câu:
− Mẹ kiếp! Ðồ láo!
Từ đây trở đi, ngần này người
trơ mắt ra nhìn nhau. Muốn phá bầu không khí khó chịu, Xuân Tóc Ðỏ lần lượt
“giới thiệu” hai thầy cảnh sát cho bà chủ nhà chưa mất danh giá:
− Ðây là thầy Min-Ðơ,
cảnh binh hạng tư, chiến công bội tinh, giải nhất Hà Nội-Ðồ Sơn, giải nhì Hà
Nội-Hà Ðông, một cái tương lai của cảnh sát giới! Còn đây, ông Min-Toa,
cúp Boy Landry, cúp Mélia Jaune, sự vẻ vang của sở Cẩm
Hà Nội, cái hy vọng của Ðông Dương!
Hai thầy cảnh binh lại cùng
“giới thiệu” Xuân với bà Phó:
− Ðây là mông-xừ ⓒ Xuân, giáo sư ten-nít, cái hy vọng của Bắc Kỳ!
Thấy không “giới thiệu” bà Phó
nữa thì hỏng, Xuân lại nói:
− Ðây là bà Phán, một
phụ nữ đã thủ tiết với hai đời chồng, một bậc mẹ hiền, có công với làng thể
thao!
Mấy người đều sung sướng lắm,
nhưng cái chăm lo phận sự của hai thầy cảnh binh làm cho hai thầy vẫn có điều
chưa thỏa. Một thầy nói:
− Tự nhiên đi gọi
chúng tôi, kêu là có hiếp dâm! Chúng tôi đã mở cuộc điều tra rồi, thì ra lại
không có. Ðối với người nhà nước, không phải chuyện đùa! Không phải tự nhiên
chúng tôi đến đây để mà không trông thấy gì cả!
Thầy kia ngăn sự nóng nảy của
bạn đồng nghiệp lại, tươi cười cắt nghĩa:
− Bà hiểu cho phận sự
chúng tôi. Chúng tôi cũng muốn “dĩ hoà vi quý” lắm...
− Vậy thì, khi đã để
chúng tôi mất công toi chạy lên thế này thì âu là phải có gì biên phạt, vì
người ta không phải mỗi lúc trêu ghẹo người nhà nước mà yên được. Vậy thì, đã
không có hiếp dâm cho người nhà nước trừng trị, âu là bà bằng lòng để chúng tôi
biên phạt đại khái về tội thả rông chó ra đường.
Muốn xong chuyện đi cho rảnh, bà
Phó gật đầu:
− Vâng, thì tuỳ ông.
Sự hoà giải khôn khéo về quyền
lợi xung đột ấy làm cho người nào cũng được hưởng hạnh phúc. Bà Phó Ðoan khỏi
mang tiếng thất tiết với hai đời chồng cũ của bà, Xuân Tóc Ðỏ khỏi bị mấy năm
tù. Mà sở cảnh sát chi điếm hộ thứ 18 cũng đỡ phải điều tra rất lôi thôi.
--------------------------------
CHÚ THÍCH:
ⓐ Từ
chương này đến chương cuối Số đỏ không có văn bản trong đăng tuần san Hà
Nội Báo. Như đã biết, chương II của Phần thứ Ba, tức chương thứ XVI tiểu
thuyết Số đỏ, đăng Hà Nội Báo số 55 (20 Janvier 1937). Ngay
sau đó, Hà Nội Báo bị thu hồi giấy phép, cùng lúc với các
tờ Tiếng Trẻ và Bắc Hà (theo tin của tuần
báo Sông Hương, Huế, số 26, ngày 30/01/1937). Các phần còn lại
(chưa đăng Hà Nội Báo) của Số đỏ không thấy tác giả Vũ Trọng Phụng
đưa đăng báo nào khác, tính đến khi trọn vẹn tác phẩm này được in thành sách
riêng lần đầu tiên vào năm 1938 bởi nhà in Lê Cường.
Người “vị hôn phu” (âm
Hán-Việt 未 婚 夫): người chồng chưa
cưới.
Người “vị hôn thê” (âm
Hán-Việt 未 婚 萋): người vợ chưa cưới.
ⓑ lọ (tiếng
lóng): ý nói cũ kỹ, hủ lậu.
ⓒ mông-xừ (hoặc me-xừ:
phỏng âm chữ Pháp monsieur): ngài, ông.
➖➖➖
XVIII
Một vụ âm mưu – Xuân Tóc Đỏ dò
xét sở Liêm phóng – Lời hứa của đốc-tờ
~
Xuân Tóc Ðỏ ở sân quần bước ra.
Chỉ còn một tuần lễ nữa là nhà Vua ngự giá Bắc tuần, cho nên nó phải tập riết
với bà Văn Minh, vì bà này cũng chỉ chờ có dịp là tranh cái cúp ⓐ phụ nữ. Lúc ấy đã sẩm tối, gần 7 giờ, Xuân không nhận lời
mời đi ăn cơm tây của ông bầu − phải, ông bầu − Văn Minh. Nó chối từ vì đương
có một điều phải nghĩ ngợi...
Thật là rầy rà! Mới trưa hôm
nay, bà Phó Ðoan đã mếu máo một cách rất có thi vị mà kêu xin nó mau mau cứu
chữa cho cái danh dự quả phụ trinh tiết của bà ta. Cuộc tình duyên vụng trộm ấy
− nếu ta có thể nói được thế − không hiểu vì đâu, đã vỡ lở tung toé. Thiên hạ
đã đồn đại cho nhau biết, bàn tán huyên thiên. Bà này đã nói thảm thiết: “Anh
ơi, anh có biết là anh đã làm hại cả một đời danh tiết của em rồi đó không?”
Vốn là người cũng có lương tâm, nó nhận thấy rằng quả nó đã làm hại người đàn
bà đức hạnh ấy thật. Nó hối hận lắm, mà chưa nghĩ được cách cứu chữa ra làm
sao? Rõ thật tai vách mạch rừng!
Nó đương hai tay đút túi quần,
cái vợt cắp ở nách lững thững đi như một nhà triết học, thì bỗng trông thấy ông
thầy số. Ông này đi co ro, cái ô đeo trên vai, đôi giày cũ cầm ở tay, với cái
dáng điệu của một người phong trần. Ông này chỉ chào nó chứ không dám hỏi. Ðộng
tâm, nghĩ đến cái công danh của mình sở dĩ mà có, là cũng một phần nhờ ở ông
thầy, Xuân Tóc Ðỏ bèn nghĩ đến cách mời ông già một bữa chén long trọng, gọi là
đáp ơn. Vì rằng sau khi kiếm được mấy đồng bạc ở nhà bà Phó Ðoan thì thôi, ông
thầy số cũng vẫn cứ khổ sở như cũ.
− Thế ra cụ dạo này
cũng không được phát tài?
− Dạ, bẩm, suông quá!
− Nhân tiện gặp cụ,
tôi mời cụ đi chén, rồi ta sẽ nói nhiều chuyện.
Ông thầy số lập tức hoan nghênh,
Xuân liền gọi xe, và nửa giờ sau, cả hai đã ngồi trong một quầy ở khách sạn
Thiều Châu phố Hàng Buồm.
Buổi tối hôm ấy, hiệu cao lâu
đông khách ăn lắm, vì Hà Thành đương nổi một cơn sốt rét trong cái sự sửa soạn
tưng bừng để đón nhà Vua. Chính phủ định mở đại hội năm ngày, trong đó có nhiều
trò vui mới lạ. Người ta đồn nhau rằng không những đức Vua nước nhà ra thăm xứ
Bắc mà cả ông Vua nước láng giềng cũng ghé qua chơi, cùng vào dịp ấy. Vua láng
giềng không phải là Vua xứ Cao Miên hay Vua xứ Lào. Nhưng mà là Vua Xiêm.
Nguyên do bị nước Ðức và nước Nhật xui khôn xui dại chi đó, chính phủ Xiêm đã
tuyên bố khôi phục lại những đất đai cũ bằng cách xuất bản một bức địa đồ trong
đó bờ cõi nước Xiêm cũ tràn lấn sang đến dãy núi Hoành Sơn. Muốn cứu vớt nền
hoà bình ở Viễn Ðông, chính phủ Ðông Pháp bèn dùng những cách khôn khéo về mặt
ngoại giao. Nhờ ở báo giới ba kỳ hàng ngày kêu gào rằng dân Xiêm hãy còn dã
man, dân Việt Nam là con rồng cháu tiên đã mấy nghìn năm văn hiến thì không sợ
gì dân Xiêm, nếu đánh nhau thì ta đánh liền, chính phủ Bảo hộ cũng được phấn
khởi, và mời Vua Xiêm qua du lịch Ðông Pháp, nhất là nước Việt Nam, trước là để
giữ cái tình giao hảo của hai nước, sau là để Vua Xiêm biết rõ cái văn minh của
con rồng cháu tiên, mà đừng có... làm bộ. Do thế, cái tấp nập của Hà Thành
trong sự tổ chức, sửa soạn, cắt đặt những việc để đón cùng một lúc những hai
nhà Vua. Cho nên hiệu cao lâu Thiều Châu bữa nay đầy những thầu khoán, mật
thám, nhà buôn, gái nhảy, tài tử, những nhà thể thao, nghĩa là những người hoặc
có quyền lợi hoặc có phận sự phải góp sức vào cuộc đón tiếp vậy.
Sau khi phán mấy món để nhắm
rượu, đã toan đem chuyện bà Phó Ðoan, tương lai, vợ con, công danh, để hỏi ông
thầy số mà nó đã tin là Quỷ Cốc phục sinh và Gia Cát
tân thời, ⓑ thì chợt
Xuân Tóc Ðỏ nghe thấy sau lưng mình, cách một lần vách gỗ, có người nói đến
tên. Tức khắc nó bèn nháy ông thầy số để cùng lắng tai nghe.
Ở quầy bên cạnh, có tiếng hai
người xì xào bàn tán:
− Bác bảo tên nó là
Xuân Tóc Ðỏ? Thế mặt mũi nó thế nào?
− Ðể chiều mai tôi
dẫn bác đến chỗ sân quần, rồi tôi chỉ cho bác nhận mặt để rồi đúng hôm Vua ra
thì ta hành động...
Ðến đấy thấy im một lúc. Xuân
cau mặt nhìn ông thầy, vì ông này đã ngửa cổ toan uống cốc rượu, tuy những món
đồ nhắm thì hầu sáng ⓒ chưa đem
lên. Bên kia thấy có tiếng nói tiếp:
− Tôi tưởng cứ diệt
cho nó một trận ngay nay mai!...
− Không! Tôi muốn nó
vào tù cơ! Nó làm cho tôi đau khổ suốt đời, tôi lại là người có học thức, thì
tôi phải cho nó ít ra là 5 năm tù, 10 năm biệt xứ! Tôi đã có cách, bác cứ hứa
là giúp tôi đi.
− Tôi xin hứa, nhưng
bác định hành sự thế nào? Phải cho chắc chắn mới được.
− Chắc chắn lắm!
Không những kẻ tình địch của tôi sẽ vào tù, mà cả dự cuộc thi quần vợt ắt nó
cũng không được dự nốt! Ðã làm thì phải cho ra làm, bằng không thì thà thôi!
Tôi sẽ in thạch một ít giấy có khẩu hiệu, nghĩa là một ít truyền đơn hô đả đảo
vua Xiêm! Ðợi lúc đón tiếp nhà vua, tôi sẽ đứng sau lưng nó, còn bác thì bác
đứng cạnh nó!
− Tôi sẽ phải làm gì?
− Bác sẽ cầm một ít
truyền đơn in thạch, kiếm cách nhét vào túi quần hay túi áo nó!
− Thế còn bác?
− Tôi? Tôi sẽ hành
động khác, anh hùng hơn bác, nguy hiểm hơn bác nữa. Tôi sẽ hét lên thế này:
Chính phủ Bình dân vạn tuế! Nước Pháp dân chủ vạn tuế! Như vậy sen đầm, cảnh
binh, mật thám sẽ áp lại bắt cả bọn chúng ta...
− Ấy chết!
− Nhưng mà thằng nào
có truyền đơn trong túi thì tòi ngay ra, hai chúng ta sẽ làm chứng là chính nó
kêu, nghĩa là chỉ có một nó sẽ bị bắt.
− Ðược lắm! Nhưng tôi
chưa hiểu tại sao bác chỉ nói lớn: “Chính phủ Bình dân vạn tuế! Nước Pháp dân
chủ vạn tuế” mà cảnh binh, mật thám, sen đầm lại ập đến được?
− Thế mà rất dễ hiểu
đấy! Nước Pháp cai trị chúng ta tuy là dân chủ, nhưng mà Vua nước ta thì là...
quân chủ. Vua Xiêm cũng là quân chủ! Ðón tiếp Vua mà lại hô khẩu hiệu ủng hộ
dân chủ tức là có ngụ ý khuynh đảo nhà Vua! Chính phủ Bảo hộ ở đây là công minh
và sắc mắc lắm, tôi dám chắc nếu hô “Nước Pháp dân chủ vạn tuế” thì thể nào cái
bọn người đứng ở chỗ chúng ta và chúng ta cũng đều sẽ được bị bắt!
− Hay! Hay! Diệu kế!
Nhưng mà, ấy chết, bác phải khẽ cái mồm chứ mới được.
− Bác cũng phải reo
to vừa vừa chứ mới được!
− Vâng, tôi xin hết
lòng! Bác gọi hộ một chai bố nữa lên đây!
Xuân Tóc Ðỏ bèn đứng lên, lom
khom nhìn qua lỗ hở ở trấn phong... Nó thấy ở quầy bên kia rõ ràng có người
chồng chưa cưới hụt của Tuyết đương chén tạc chén thù với một người khác, quần
áo ngắn, có búi tóc và đội mũ cát két, chân đi giày Tàu. Tuy người ấy trông
cũng có vẻ du côn vào bực “anh chị”, nhưng đó là một ông du côn đã bất hợp thời
trang. Sau khi nhận mặt thật kỹ người ấy, nó điềm nhiên quay về uống rượu với
ông thầy số vừa tán:
− Bấm số tháng này,
tôi thấy cậu bị sao Phục Binh!
− Nghĩa là?
− Có người thù hằn
cậu, đương muốn làm hại cậu, phải cẩn thận lắm đấy! Nhưng mà không hề gì, sẽ có
phúc tinh phù trợ, vì tôi lại thấy có cả vị Thiên Phúc quý nhân!
Nói xong, ông thầy số gắp một
miếng chim sẻ rán bỏ gọn lỏn vào mồm y như điểm cái dấu chấm cho câu nói một
cách mỹ thuật vậy. Xuân Tóc Ðỏ chưa kịp hỏi gì ông Gia Cát tái thế ấy,
thì trông ra ngoài, qua những lỗ hổng ở cửa quầy, nó chợt thấy hai người mà bề
ngoài đủ tỏ là mật thám hẳn hoi. Bốn ống quần đều có cặp xe đạp, đủ tỏ rằng tuy
là ăn mặc trá hình, hai người ấy cũng vẫn không quên phô với người đời một cách
kín đáo rằng mình là mật thám. Hai ngài này tình cờ lại cùng ngồi ngay vào
trong một quầy bên cạnh cái của Xuân.
Tức khắc Xuân Tóc Ðỏ cũng bỏ chỗ
cũ, quay sang ngồi ở ghế bên kia. Nó cố ý nghe ngóng... Vài phút sau, ngẫu
nhiên nó dò la sở Liêm phóng thật, vì nó thoảng nghe thấy hai người rì rầm với
nhau bằng những mẩu chuyện như sau đây:
− Thầy đội, hôm nay
ông Cẩm đã có lệnh hẳn hoi rồi! Vận mệnh cái xã hội này là ở tay chúng ta. Ðiều
này là một sự bí mật ghê gớm phải giữ kín!
− Thưa cụ quản, xin
cụ cứ dạy bảo.
− Cái chính sách của
nhà nước bây giờ là không mập mờ gì nữa. Từ nay đến hôm Vua ra, thầy phải tận
tâm dò la và theo rõi những hạng người nào vẫn vờ cổ động chính sách Pháp Việt
đề huề, Pháp Nam thân thiện, trực trị, nghĩa là những kẻ ngồi đâu cũng kêu
“Chính phủ Bình dân vạn tuế! Đả đảo phát-xít!...” và những kẻ nào cũng bắt
chước người Tây ở bên Tây, nghĩa là chào bằng cách giơ tay như muốn đấm!
− Bẩm... Bẩm Pháp
Việt đề huề, Pháp Nam thân thiện, trực trị mà cũng... dò xét?
− Chính thế! Bọn ấy
mới thực là nguy hiểm cho trị an! Lúc khác thì không sao, nhưng lúc đức Vua ra
đây thì bọn trực trị là đáng đề phòng lắm, vì bọn họ muốn xén bớt quyền thế
thiên hành đạo của nhà Vua.
− Bẩm thế còn …?
− Cho ăn kẹo bọn ấy
cũng không dám giở trò gì, vì xưa nay họ vẫn biết họ có tội. Nhưng bọn dân chủ
thì lại khác, vì chính phủ xưa nay vẫn ngơ đi cho họ, hay là đã có khi trót để
cho họ tự do nữa, cho nên bây giờ chỉ lo họ thừa cơ... Dân chủ tức là xung đột
với quân chủ. Nếu có kẻ nào hô hào “đả đảo phát-xít” thì lại càng nguy hiểm
lắm, vì thế là bất kính với Vua Xiêm bên láng giềng.
− Thế còn bọn quốc
gia?
− Không sợ lắm, vì
quốc gia không xung đột với quân chủ.
− Như vậy thì ngoài …
và quốc gia thì thôi, còn cứ việc... bắt ráo cả!
− Bắt ráo! Cần nhất
là phải bắt những kẻ kêu “Nước Pháp dân chủ vạn tuế!” và “Chính phủ Bình dân
vạn tuế!” Vì hai khẩu hiệu ấy xem chừng xung đột với Vua Xiêm cả.
− Thế còn đối với
những kẻ kêu “Quân chủ vạn tuế” hay là “Nước Xiêm vạn tuế” thì có bắt hay
không?
− Ấy thế mới chết
đấy! Ðiều ấy tôi lại chưa hỏi kỹ ông Cẩm... À, nhưng mà cần gì phải hỏi quan
trên? Mình cứ việc bắt chứ, vì quân chủ vạn tuế thì lại xung đột với nước Pháp
dân chủ, nước Xiêm phát-xít được vạn tuế thì lại cũng nguy hiểm cho nước Pháp
có chính phủ Bình dân...
− Thưa cụ quản, âu là
ta làm thế này: Ðối với những kẻ nào đi đón hai nhà Vua mà đứng ngây mặt ra như
tượng thì thôi, ta tha bắt cho, còn kẻ nào ra ý vui mừng mà hô khẩu hiệu, hoặc
vạn tuế nước Pháp, hoặc vạn tuế nhà Vua, thì ta cứ việc bắt giam cả một lượt!
− Chẳng biết có nên
thế không?
− Nghĩ cho cùng kỳ lý
ra, đằng nào thì họ cũng đều có tội cả cơ mà?
− Thầy nói chí lý
lắm. Ta sẽ cứ thế để trị an. Nhưng thôi, ta đừng nói nữa, hay là nói khẽ chứ,
vì đó là những điều… bí mật của chính phủ mà ta phải giữ cho thật kín.
Xuân Tóc Ðỏ chỉ nghe lỏm được có
thế. Ở quầy bên cạnh, từ đấy trở đi chỉ còn thấy tiếng đũa bát lạch cạch, vì
hai người thám tử đã nhất định giữ kín những bí mật đã hở. Tuy không biết thêm
gì nữa, Xuân cũng cho là đủ rồi. Chỉ có một mình nó là người ngoài mà hiểu nổi
cái chính sách khó hiểu của chính phủ. Nó quay lại, thì ra ông thầy số cứ cắm
đầu ăn uống chứ không như nó, đã lắng tai nghe. Trông thấy không còn mấy thức ở
bàn, nó khoanh tay ngồi nhìn ông lão...
Khi ông này ăn hết nhẵn, nó mới
đứng lên. Trong bụng nó lúc ấy cũng không có sự giận dỗi ông thầy bất nhã nữa,
vì nó đã nghĩ được ra cách đối phó với sự âm mưu của kẻ tình địch. Như một kẻ
thượng lưu biết khinh người, nó ra hiệu cho ông thầy đi theo...
Ra gần đến két, ⓓ lúc nó sắp trả tiền, nó gặp ông đốc-tờ Trực Ngôn cùng đi
với hai thiếu niên, Âu phục bảnh chọe lắm. Bác sĩ bắt tay nó rất vui vẻ rồi
giới thiệu:
− Ðây, giáo sư Xuân,
một nhà quần vợt. Ðây ông Hải, một tay quần vợt đại tài, quán quân Bắc Kỳ năm
1936, và đây, ông Thụ, quán quân quần vợt Trung Bắc lưỡng kỳ năm 1935!
Xuân Tóc Ðỏ bắt tay một lượt
xong, cúi đầu rất thấp:
− Chúng tôi rất được
hân hạnh.
Giới thiệu xong, bác sĩ Trực
Ngôn vui vẻ nói:
− Thật là kỳ phùng
địch thủ, anh hùng tương ngộ, vì thể nào ba ngài nay mai cũng chạm trán nhau
trên sân quần, vào dịp đón Vua.
Ðương lúc bất mãn vì chỉ được
giới thiệu xoàng quá, may sao Xuân Tóc Ðỏ trông ngay thấy ông cảnh binh Min-Ðơ và Min-Toa.
Hai ông này hôm nay nghỉ việc vì ở bộ quần áo cảnh sát thấy thiếu cái thắt lưng
da và cái roi trắng. Nó toan sửa soạn một cái chào long trọng thì hai thầy cảnh
sát đều đã đứng dừng lại ở bực thang để tay lên chào nó theo kiểu nhà binh, và
cùng nói:
− Bông-dua me-sừ Xuân, ⓔ nhà quần vợt đại tài, cái hy vọng của Ðông Dương!
Xuâm mỉm cười bắt tay, lần lượt
giới thiệu:
− Thưa các ngài, đây,
ông Min-Ðơ, lính cảnh sát hạng tư, chiến công bội tinh, cua-rơ hạng
nhất, nhất Hà Nội-Hà Ðông, nhì Hà Nội-Ðồ Sơn, cái tương lai của cảnh sát
giới!... Còn đây, ông Min-Toa, nhất vòng quanh Hà Nội, nhất Hà
Nội-Nam Ðịnh, cúp Boy Landry, cúp Mélia Jaune, một sự
vẻ vang của sở Cẩm!
Ngần ấy người lại bắt tay nhau.
Ðược giới thiêu xong, hai thầy cảnh binh lại đứng “gác-đa-vu” ⓕ mà chào Xuân rất trịnh trọng rồi mới đi vào chỗ bàn khách
khứa.
Hai nhà quán quân quần vợt Bắc
Kỳ 1935 và 1936, thấy Xuân nổi tiếng quá thế, cả đến cảnh sát giới cũng biết,
thì lấy làm lo lắm. Cái khiếp đảm ấy lộ cả ra mặt.
Lúc ấy, Xuân đã hài lòng rồi.
Nhân nghĩ đến một cái mưu mẹo riêng, nó bèn xin hẹn họp mặt với hai ngài để bàn
một chuyện. Hai ông kia nhận lời ngay, cho thế làm hân hạnh lắm. Sau cùng, Xuân
Tóc Ðỏ bèn xin lỗi để mời bác sĩ Trực Ngôn theo nó đứng xa ra để nó được nói
thầm. Nó bèn nhăn nhó nói:
− Thưa bác sĩ, ngài
là một nhà học rộng tài cao, xin ngài cứu chữa ngay cho một người đau đớn... có
lẽ đến mất đức hạnh.
Bác sĩ Trực Ngôn nói ngay:
− Khoa học của tôi
chỉ chữa được cái đau đớn thể chất thôi, còn đau đớn tinh thần thì... chịu!
Xuân Tóc Ðỏ lại kè nhè:
− Xin ngài chữa cho
cái trinh tiết của một người goá chồng! Nếu không... thiên hạ chê cười.
Thấy câu hỏi quái gở, ông đốc-tờ bèn
khẽ gạn kỹ lưỡng. Xuân Tóc Ðỏ chẳng ngần ngại kể lể cuộc tình duyên vụng trộm
của nó với bà Phó Ðoan. Vì đã có dịp thấy Xuân rất tri kỷ với mình, bác sĩ Trực
Ngôn, sau khi ngẫm nghĩ hồi lâu, bèn hứa một cách nhũn nhặn y như những nhà bác
học kiêu ngạo một cách kín đáo:
− Thôi được, bạn ạ.
Ðể tôi dùng khoa học mà cố công cứu chữa cái đau vật chất ấy bằng thuốc tinh
thần.
Sau khi từ giã ba người, Xuân
Tóc Ðỏ vui vẻ trả tiền bữa rượu ở két, và không thấy ông thầy số
đâu nữa.
--------------------------------
CHÚ THÍCH:
ⓐ cúp (phỏng
âm chữ Pháp coupe, chữ Anh cup): giải thi đấu thể thao.
ⓑ Quỷ
Cốc Tử: nhân vật lịch sử Trung Hoa cổ đại, tương truyền là người thông thạo
nhiều pháp thuật, khi về ở ẩn, sống trong một hang núi gọi là Quỷ Cốc (hang
quỷ), tự đặt tên hiệu cho mình là Quỷ Cốc Tử, người đời thường gọi là Quỷ Cốc
tiên sinh; nhân vật này được cho là ông tổ của các thuật tướng số, bói toán,
phong thủy… Gia Cát: tức Gia Cát Lượng (181-234) tự Khổng Minh,
quân sư và đại thần nước Thục thời hậu Hán, nhà chính trị, nhà quân sự, học
giả, nhà phát minh kỹ nghệ, tài năng được đánh giá cao.
ⓒ hầu
sáng (phỏng âm tiếng Quan hỏa): người hầu bàn tại các tiệm ăn Hoa
kiều.
ⓓ két (phỏng
âm chữ Anh cashier): quầy thanh toán, nơi người thủ quỹ ngồi thu
tiền.
ⓔ Bông-dua
me-sừ Xuân (phỏng âm tiếng Pháp Bonjour monsieur Xuân):
Chào ngài Xuân.
ⓕ gác-đa-vu (phỏng
âm tiếng Pháp garde à vous): tư thế đứng nghiêm.
➖➖➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét