2021-09-11
Tôi kéo xe (I,
II, III, IV)
Tam Lang Vũ Đình Chí
~
Thay lời giới thiệu – (Trác Phong, Hà Nội, 7.2014)
Lời tác giả
Chương I: Người đội lên đầu tôi chiếc nón phu xe kéo
Chương II: Lần thứ nhất giáp mặt cai T.
Chương III: Lúc cầm hai cái tay gỗ, bước...
Chương IV: Tám cái lợi trong một chiếc nón lá
~
Thay lời giới thiệu
Thiên
phóng sự Tôi kéo xe của Tam Lang, do
nhà Mai Lĩnh xuất bản từ năm 1935, đến nay đọc lại, vẫn thấy còn nguyên giá trị.
Gần
một thế kỷ đã trôi qua, xã hội đã trải qua biết bao thăng trầm, biến cố, với biết
bao máu lệ của lịch sử, các thể tài sáng tác văn chương, báo chí đã biến đổi
không ngừng với rất nhiều những hình thức mới, đầy tính cách mạng, tân kỳ... Nhất
là kỹ nghệ làm báo, làm truyền hình, truyền thông mạng... đã có những thay đổi
căn bản, những biến chuyển mà kể cả những người làm nghề nhà báo, phóng viên
cũng khó mà hình dung hết được. Vậy mà bất chấp những thay đổi tưởng như bãi biển
nương dâu ấy, thiên phóng sự mỏng mảnh, giản dị Tôi kéo xe của Tam Lang, ngay giờ đây, vẫn là một mẫu mực trong nghề,
vẫn khiến người ta phải suy ngẫm...
Vì
xét kỹ ra, các nhà báo bây giờ, dẫu viết có khéo léo, mất công thế nào, cũng vẫn
không qua nổi một điều: sự chân thực. Mà sự "chân thực" ấy, hiện tại
ai cũng biết cũng rõ, dẫu đôi khi nó sờ sờ ra đấy, người viết báo nhìn thấy được,
cảm thấy được đã khó, nhưng có đủ dũng khí mà đề cập đến nó, vạch rõ chân tướng
nó còn khó gấp mười. Cái thách thức căn bản về nghề ấy, người viết Tôi kéo xe đã vượt qua không mấy khó
khăn. Tam Lang Vũ Đình Chí, khi quyết định cởi áo ký giả, mặc áo cu li, để hóa
thân thành một người kéo xe, một kẻ ngựa-người, quả thực đã thâm nhập hoàn toàn
vào cái vai ấy, nghề ấy, để mô tả chi tiết một bức tranh thực tế sống động, và
không phải là không rộng lớn về xã hội đang sống với những sự thực chua chát,
những mánh khóe, lọc lừa đen bạc, những đểu giả và nhẫn tâm của xã hội, dưới
đáy hoặc không, nhiều đĩ điếm và cũng lắm trưởng giả. Cứ như chúng ta thấy, rất
nhiều ký giả hiện nay, khi nhập vai viết về tệ nạn xã hội, cái kỹ năng cũng vẫn
chẳng vượt hơn tác giả Tôi kéo xe là
bao, và với mức độ thiếu đầu tư cho một đề tài của các tờ báo hiện tại, thì kể
cả một bài báo gọi là dài kỳ nào đó, cũng khó mà so sánh được với sự rốt ráo,
thấu đáo, trọn vẹn của Tôi kéo xe của
nhà báo họ Vũ cách đây non thế kỷ. Ấy là không bàn đến các thể loại phóng sự
"tôi đi tôi đến tôi thấy" theo kiểu chuồn chuồn đạp nước.
Nhưng
cái giá trị trước nhất của Tôi kéo xe,
phải nói đến, chính là văn phong của nó. Tiếng Việt và lối viết của Tam Lang quả
thật vẫn khá trơn tru, hiện đại, rất khác với những trang viết ở cùng thời mà
ta thấy hiện đã ít nhiều khó đọc bởi từ vựng cũ kỹ và diễn đạt lạc hậu. Là một
phóng sự báo chí, nhưng Tôi kéo xe đã
có những câu văn cá nhân hóa đặc sắc: "Ăn đã chẳng có gì béo bổ, ở cũng ở
chui ở rúc, lại còn dãi gió dầm mưa, phơi sương phơi nắng, đến đá cũng phải ốm,
đừng nói là người. Nhưng giời đã đày vào kiếp ấy, cũng chẳng chống lại được với
giời! Biết giữ được phần nào, hãy cứ hay phần ấy". Ai đọc cũng thấy được
đây là triết lý của một anh cu li kéo xe, gốc gác đồ nho vậy!
Rồi
những lối hạ bút không kiêng dè như đá tạc:
"Người
để người kéo người là loài người ôm chung một cái nhục".
Những
đúc kết thẳng băng, không khoan nhượng, mà đau xót, của người kéo xe:
"Ồ
đời này, thằng nào coi rẻ đồng tiền là thằng ngu. Thiên hạ nó đã lấy lực đồng
tiền sai khiến mình thì mình có chịu cho nó sai, cũng phải nhổ vào mặt nó mà lấy
đồng tiền của nó".
Cùng
cái nhạy cảm hài hước của một người viết mà có lẽ cũng ít ký giả có được khi
hành nghề.
"Tôi
thấy tôi như một thằng trần truồng đi ra phố, đang kéo một chiếc xe bò trên có
dựng tấm bảng đề rõ tên họ mình và cả tên họ những người thân thuộc của
mình..."
° ° °
Hơn
70 năm đã trôi qua kể từ khi Tôi kéo xe
ra đời, chiếc xe kéo đã biến mất từ lâu, xích lô vẫn còn nhưng chỉ là dấu tích ở
những đô thị mà xe ôm và taxi đang là phương tiện đi lại phổ biến. Thế thời đã
khác, phương tiện cũng khác. Thế nhưng, ai dám bảo rằng, cái cảnh tượng sinh hoạt
với đầy đủ sắc màu xanh đỏ tím vàng đen trước kia của Tôi kéo xe, hiện giờ, đã không còn đen tím vàng xanh đỏ?
Trác
Phong
Hà
Nội, 7.2014
-
Lời tác giả
Năm
1932, viết thiên phóng sự Tôi kéo xe cho đăng trên Hà Thành Ngọ Báo
và năm 1935 tự bỏ tiền ra in thành sách thiên phóng sự đó, tôi chân thành có
hai ước vọng: chế độ "cai xe" sẽ không còn nữa; chiếc xe hai bánh
"người kéo người" sẽ được chiếc xe 3 bánh "người đạp người"
thay thế, để người phu xe không còn bị "cai xe" bóc lột, đồng thời lấy
lại được phẩm cách con người khi họ không còn tự ti mặc cảm thấy xã hội coi
khinh coi rẻ họ như thân trâu ngựa.
Hơn
10 năm sau khi tập phóng sự Tôi kéo xe
xuất bản, trên toàn quốc không còn bóng dáng chiếc xe kéo nào nữa; và hơn 30
mươi năm sau, với chính sách phu xe có chiếc xe mua trả góp thành của tư hữu để
làm phương tiện sinh kế, chế độ "cai xe" tuy chưa mất hẳn nhưng cũng
bớt phần hà khắc đối với một số phu xe không có tiền mua xe trả góp để hành nghề.
Từ
ngày ấy đến ngày nay, tính đã được ngót nửa thế kỷ, tôi thấy đạt được một phần
ước vọng đó, nhưng lại là một phần nhỏ nhoi, chẳng thấm tháp gì.
Tôi
có những cảm nghĩ ấy vào một buổi tối cách đây không lâu, khi không còn phương
tiện xê dịch nào khác bằng cách thuê xe xích lô đạp từ quãng nhà thương Cơ Đốc
Phú Nhuận về khu nhà thờ Cầu Kho, trong câu chuyện tán mảnh suốt dọc đường xe
qua, người phu xe đã hỏi tôi - khách ngồi xe -: "Bác có khoái... chơi
gái không? Tôi dẫn bác đi. Chỉ hai ghim thôi! Có mắc mỏ gì. Đẹp, lại trẻ..."
Để
quảng cáo cho "món hàng" này, người ấy còn nói nhiều, giọng khó nghe,
vì là tiếng của người xứ Nghệ.
Thấy
tôi không bắt chuyện nữa, người ấy cũng không nói nữa, ngoài câu nói sau chót:
"Bác trả thêm chục đồng nữa chứ!" khi đã hết cuốc xe.
Tôi
kể câu chuyện trên để trả lời chung những bạn đã bảo tôi khi biết tập Tôi kéo xe sắp được tái bản: "...
Bây giờ làm gì còn có xe kéo nữa! Mụ Cai Đen đã chết từ tám hoảnh, nên để cho mụ
yên mồ yên mả, còn khai quật lên làm gì!"
Dù
những nhân vật được mô tả trong thiên phóng sự Tôi kéo xe đã là những xác chết thối tha, người ta cũng còn thấy vẫn
phải khai quật cả lên nếu người ta cùng chung quan niệm với Vũ Ngọc Phan, nhà
phê bình văn học đã ghi lại trong bộ sách Nhà văn hiện đại câu này:
"... không có lối văn nào giúp ích cho việc cải cách, cho nhà đương chức,
nhà pháp luật và nhà xã hội học bằng các thiên phóng sự".
Lần
này, cho tái bản tập Tôi kéo xe, tôi
còn hoài bão một ngày nào đó ước vọng của tôi được thành đạt cả.
Từ
2 bánh không bàn đạp biến thành 3 bánh có bàn đạp, chiếc xe đã thay đổi nhưng
tâm hồn người phu xe vẫn chưa được gột rửa, khi nghề "làm xe" còn
nuôi sống được người đeo đẳng nó, thì tập phóng sự này chưa đến nỗi là loại
sách thuộc "đồ bỏ" đáng liệng vào sọt giấy để Sở Vệ sinh thành phố
cho xe rác hốt đi.
Sài
Gòn, ngày 20-7-1969
Tam
Lang
Chương I
Người đội lên đầu tôi chiếc nón phu xe kéo
Ông
Bùi Xuân Học - chủ nhiệm Ngọ Báo - một hôm, vỗ vào vai tôi mà bảo:
-
Anh có ngòi bút viết văn tả chân khéo, bây giờ đang là mùa các bạn đồng nghiệp
của anh đi khắp bốn phương điều tra, phỏng vấn: Albert Londres sang Thượng Hải,
Maurice Dekobra đi Hoa Kỳ, Geo London tới miền cương giới Tô-Nga, Louis-Charles
Royer đến thành Leningrad Xô Viết..., mà anh thì chỉ lúi húi ở xó nhà với ba
bài văn sầu cảm, sao không ném bút đi xem người cho sáng thêm con mắt, có hơn
không?
Tôi
nghĩ câu nói nửa đùa nửa thật của bạn mà thẹn, thẹn rồi mà buồn, buồn rồi lại
nghĩ:
"Thằng
em họ mình muốn sang làm ăn bên Cao Mên, xin căn cước đã ba hôm nay mà chưa được
chữ; Thượng Hải, Nhiêu Do đều xa hơn Cao Mên cả, mình đi làm sao được, mà đi để
làm gì bây giờ?
Phỏng
vấn với điều tra, hai việc ấy, không phải chỉ có cái tài viết văn tả chân mà
làm nổi.
Xỏ
vào hai chân đôi hia đi bảy dặm, đeo lên vai một túi khôn với một túi bạc,
cầm trong tay một cái gậy của kẻ vong gia, rồi hãy bàn đến những chuyện
đường xa ấy".
Cái
xa chẳng được làm thì mình làm cái gần vậy.
Bắt
chước Marise Choisy đổi lấy bộ áo con đòi vào ở thổ, tôi cũng mượn bộ quần áo
nâu của một bạn áo ngắn, khoác vào mình rồi mạnh bạo đi làm xe.
Thế
là ông Bùi Xuân Học, bạn tôi, một buổi trưa nắng gắt mùa hè, đã đội lên đầu tôi
chiếc nón lá phu xe kéo.
Chương II
Lần thứ nhất giáp mặt cai T.
-
Ông cho nhà cháu xin chiếc xe.
-
Mày ở đâu, tên là gì?
Xoạc
rộng cái mồm đầy hai hàm răng cáu bựa như những múi na, anh cai T. 1
nới một lỗ khuy chiếc thắt lưng da to - to ngang chiếc dây lưng đeo cát tút
(cartouche) của người đi săn - tráo tợn hỏi như nhổ vào mặt người anh ta coi là
lạ.
-
Bẩm, cháu ở Thái Nguyên, tên là Tý.
-
Thẻ đâu đưa đây xem.
Tôi
lấy trong túi chiếc áo nâu cộc, đưa ra một mảnh giấy vàng có triện sứ với dấu
in tay, cái mảnh giấy gấp làm tư đã bám ghét với mồ hôi lại rách sờn cả bốn cạnh.
-
Mày có quen biết ai ở đây không?
-
Thưa ông, cháu ở mạn ngược mới về, không có ai quen biết.
-
Thế mày đến đây, thì ai đưa đến?
-
Bẩm, xuống bến ô tô, cháu hỏi một người xe cháu gặp. Bác ta trỏ cho cháu đến
đây.
-
Mày đã "làm xe" lần nào chưa?
-
Bẩm, chúng cháu chưa làm bao giờ cả.
Cai
T. bỏ thẻ vào chiếc ví ở tấm dây lưng da, quay gọi một người áo cánh nòng nọc
quần cháo lòng, bảo đem ra cái đệm với hai chiếc khăn xe, rồi rút ở túi chiếc
ngòi chì, đứng viết vào cuốn sổ tay nhỏ hơn bàn tay ếch:
-
Từ bây giờ đến ba giờ sáng, phải đem đủ sáu hào thuế về nộp; kéo xe phải đi bên
tay phải; gặp ô tô, xe điện thì tránh; đúng giờ phải đem xe về trả, nghe không?
Anh
ta lại ném cho tôi một bộ quần áo xanh cũ, rồi trỏ chiếc xe thứ nhất đỗ nối
đuôi một dãy bên hè đường:
-
Xe số 102 đấy, cái thứ nhất ấy, nghe không? Đấy, ra mà nhận.
Trong
một mảnh sân xây tường kín nhưng cửa ra vào thông thống, tôi cũng theo mấy ông
bạn cùng nghề mới, vắt qua vai bộ quần áo vải xanh nẹp trắng, cúi đầu vào tường
rồi khom lưng xuống, lò cò một chân mà... thay quần.
Cái
ngượng rồi nó cũng qua đi, mà ở đây thì nó qua rất nhanh, không đầy trong một
chớp mắt.
Nhập
vào đội quân quần nẹp trắng, tôi chỉ còn việc cuộn tròn bộ quần nâu cũ lại,
ôm lấy chiếc đệm xe với hai mảnh xà vệt, rồi quơ lấy chiếc nón son hắc
ín, bước ra khỏi cửa nhà cai xe.
Sau
khi đã rung càng, thăm díp, soát đủ áo tơi cánh gà, tôi nắn xem hai bánh cao su
thấy hãy còn non hơi quá. Vơ lấy chiếc bàn bơm quẳng gần đó, tôi tháo đầu
van ở bánh rồi vít vào ống dây cao su. Chân giẫm lên mảnh ván gỗ
cho "bàn bơm" khỏi nhích đi, hai tay nắm chặt lấy tay bơm, tôi cắm cổ
rút lên dập xuống một thôi dài, thở hơi hồng hộc như bò để lấy hơi vào ruột lốp.
--------------------------------
1 Xin các bạn đọc cho phép chúng tôi giấu
những địa chỉ và tên người để chúng tôi có thể tỏ được rằng: viết những trang
ký sự này, chúng tôi không có ý khen hoặc chỉ trích ai, mục đích chỉ muốn phác
họa một bức tranh tả cái cảnh sinh hoạt khổ sở của một hạng người trong xã hội.
(Lời soạn giả)
Chương III
Lúc cầm hai cái tay gỗ, bước...
Đưa
tay áo gạt ngang những giọt mồ hôi kéo ròng trên trán, tôi ngửi thấy một mùi
chuồng ngựa - mà nói như kiểu người ta hay nói, thì là mùi mồ hôi sà vằn.
Mùi ấy ở tay chiếc áo xanh tôi vừa mặc, bốc lên; cái mùi mồ hôi của hàng trăm
người nó đã ăn chết vào những sợi vải kinh niên thỉnh thoảng mới được giũ giặt
một lần, mà có giặt, chắc cũng chỉ là ngã qua vào thùng nước.
Cầm
hai cái tay gỗ, ta quen gọi là hai càng xe, tôi bước đi theo bóng chiếc
khung chữ nhật. Hai bàn chân rát như phải bỏng, mà con đường nhựa lúc ấy, cứ
con mắt người ngồi xe trông xuống thì mát lạnh như đá vì nó vừa được thấy bóng
chiếc xe ô-tô đỏ tưới đường.
Bước
một, tôi tạt ra đường Bờ Sông.
Cái
cảm giác thứ nhất của tôi? Không phải tôi, ai biết?
Nó
thật buồn cười lắm!
Tôi
thấy tôi như một thằng trần truồng đi ra phố, đang kéo một chiếc xe bò trên có
dựng tấm bảng đề rõ tên họ mình và cả tên họ những người thân thuộc của mình. Rồi
hai lá nhĩ tai thốt nhiên như rung động vang lên, rồi trên cái xe bò tôi tưởng
tượng như tôi đang kéo ở sau lưng, lại thêm có mấy thằng ngồi đánh trống và gõ
thanh la như chiếc xe của rạp hát Quảng Lạc đi cổ động.
Phố
Bờ Sông, những buổi chiều đổ lửa mùa hè nó có đông đúc gì đâu, mà sao bữa ấy
tôi thấy như đông người qua lại lắm. Đông như ngày hội Cát tó vào những giờ
súng thần công nổ dồn hai mươi mốt phát, đông như ngày hội đình chiến có cuộc
đua xe kéo mà trăm nghìn con mắt đang đổ dồn cả vào một thằng lành nghề người
ngựa sắp giựt cái giải nhất hai đồng.
Cái
can đảm lúc ở nhà bỏ giày bước chân ra, tôi cố giữ cứng được đến lúc này rồi
đành bỏ cho nó đổ sụp ở trong đầu xuống.
Từ
đầu đến chân tôi vẫn nóng mà người tôi thấy lạnh, cái lạnh của một anh chàng
đang cơn sốt phải lôi vào cởi hết quần áo cho người ta giội nước trong một buồng
tắm nhà thương.
Bấy
giờ, thật chẳng có người đi đường nào nhìn tôi cả mà tôi cứ nghĩ nhiều người vẫn
lỗ mắt nhìn. Thật ra, họ chẳng thèm biết tôi là ai mà tôi cứ nghĩ họ biết rõ
tôi, rõ cả họ lẫn tên, lại rõ cả chỗ tôi ở nữa!
-
Mình đi điều tra! - Tôi, bụng bảo dạ.
Nhưng
bảo thì bảo, đã đi rồi, cái can đảm chẳng còn trở lại nữa; thế là tôi cứ cúi mặt
xuống, nghe những tiếng thanh la, não bạt mà đi...
Chương IV
Tám cái lợi trong một chiếc nón lá
Chán,
thẹn, vừa ghê lạnh vừa nóng đầu, tôi không còn sức đi, cũng như không còn can đảm
nữa.
Nghĩ
mãi mới nhớ ra con đường vắng nhất, tôi lôi xe đến phố Hàng Chuối, định gác
càng lên bờ hè nằm nghỉ, chờ cho thật tối, vác xe về quẳng trả lại cai xe.
-
Ka-ao chu-u!
Tiếng
gọi ấy, lúc đó đối với tôi nó chẳng có nghĩa gì tuy tôi nhìn rõ ở đầu phố Hàng
Vôi có một người đầm đang giơ tay vẫy gọi nhưng tôi vẫn làm bộ như không nghe
tiếng, cứ lẳng lặng kéo xe bước tắt đi, mặc xác cả cái anh chàng nhanh mồm thét
vào tai tôi mà bảo:
-
Kìa xe, người ta gọi.
Vừa
lúc ấy, ở đường bên cạnh nhà Băng, có hai chiếc xe cùng đổ xô lại.
Thấy
mấy ông đồng nghiệp tranh nhau làm ngựa, tôi thật không còn can đảm há hốc miệng
mà cười.
Ghé
vào túp lều bán nước của bà lão phố Hàng Chuối, tôi làm một trinh
nước chè tươi. Nước vừa vào khỏi cổ đã toát ngay ra lỗ chân lông rồi, tôi cởi
áo, phanh ngực ra, cầm một vạt mà... phẩy.
-
Bỏ nón ra mà quạt có làm sao, để làm gì trên đầu ấy!
Chẳng
để ai đáp, cũng chẳng chờ ai hỏi, một anh phu xe khác cũng ngồi hàng nước với
tôi lúc ấy, nói ba hoa về chuyện cái nón, một thôi dài:
-
... Cái nón cu li xe có ba đồng xu mà dùng được nhiều việc hơn cái ô trắng đồng
hai. Nó là lá mà nó tốt bằng mười vải ấy chứ lại! Mùa nắng thì chụp lên
đầu, có gió thì che diêm để hút thuốc lào, mỏi thì lót xuống đít mà ngồi, khát
không có hàng nước thì hứng nước máy. Lại còn lúc ngồi ngủ ở xe thì úp lên mặt
cho khỏi ruồi nó bu lại; lúc nóng thì làm quạt, quạt; quần áo không kịp về nhà
giặt, giặt ở đường, vắt áo thật ráo nước rồi tãi lên đầu vừa đi vừa phơi; mà
túng nữa lại còn làm cả cái rổ đựng đồ mua chợ cho mẹ đĩ.
Bốn
giờ rưỡi chiều.
Bỏ
mặc anh chàng vui chuyện, tôi đánh xe sang vỉa hè bên kia.
Gác
hai càng xe lên bờ, tôi úp nón lên lòng, nằm dựa lưng vào sân xe, mơ màng
nghĩ...
Trên
cành cây, tiếng xé vải của những con ve kêu hạ.
Qua
mấy chùm lá xanh cợt nhau với gió, nắng xế chiều hè như ném giỡn những đồng tiền
vàng đỏ ối trên chiếc nón sơn đen, đỏ lòm hai chữ: P.V.
➖➖➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét