2020-11-21
Người khác
Tạ Duy Anh
Tôi luôn tự nhủ: nhất định sẽ có lúc mình phải
cho mọi người biết mình không giống như họ đang nghĩ. Nhưng rồi năm tháng cứ vô
tình trôi đi. Vì mưu sinh mà tôi cứ chần chừ giữa việc nói bây giờ hay để chầm
chậm một chút. Nỗi dằn vặt rằng mình là người khác cứ ngày một đè nặng lên cuộc
sống tinh thần của tôi. Trớ trêu thay khi tôi quyết tâm nói rõ sự thật về mình,
thì cái hình ảnh người khác ấy đã ăn quá sâu vào đám đông đến nỗi, trái với mục
đích, mỗi lần như vậy tôi lại được gán thêm cho những điều càng khác xa mình.
~
Lần thứ nhất
Hồi đó tôi được bổ sung vào lớp trung cấp kĩ
thuật mà suốt ba năm sau, thay vì học, chúng tôi chỉ làm một việc là vào rừng
đào trộm sắn. Tôi nhập học muộn nên trở thành đối tượng cho người khác tò mò.
Chỉ sau vài buổi tôi đã nhận ra rằng những bạn học của tôi đều là con cháu các
vị danh giá, bị trượt đại học. Họ vào đây để chờ cơ hội đi nước ngoài. Hồi đó
nước ngoài là Thiên đường trong hình dung của hàng triệu người. Vì thế câu hỏi:
"Hắn là ai" ngay lập tức bao bọc lấy tôi. Trước đó, như đã kể, có thể
do một sự nhầm lẫn hoặc đơn thuần là do một trò đùa nào đó mà tôi được gán cho
những dòng lí lịch bất cứ ai cũng thèm muốn và kính nể: Con một ông lớn, cực kì
có tài... Chỉ cần thế thôi cũng đủ cho hàng trăm sự thêu dệt - kết quả của
những trí tưởng tượng đầy xôi thịt - bọc chặt lấy tôi. Đa số cầu thân với tôi
vì vụ lợi và số này ngày một đông. Chỉ duy nhất một người quý mến tôi vô tư,
tức là không định vụ lợi (hoặc giả chính nàng không hiểu vụ lợi là gì?). Nàng
rất xinh và như tôi đã nói không định lợi dụng ai. Nàng hồn nhiên từ cách đi
đứng, nói cười, đến những cử chỉ đầy nữ tính. Vì thế mà nàng suýt mất của quý
mấy lần - ấy là do chính nàng tự nói ra như vậy. Dưới con mắt bọn đàn ông thì
nàng khờ khạo và ngon mắt lắm, có lần "chỉ tí ti nữa thôi" - nàng bảo
thêm. Và kể: "Anh ta ốm, sốt rét anh ạ, hay là hắn giả ốm cũng nên. Thế là
chiều nào em cũng ăn cắp của bố mẹ một lạng thịt nạc - hồi đó thịt nạc quý như
vàng - ninh cháo đem sang cho anh ta. Đến ngày thứ tư, khi em mang cháo sang
thì thấy anh ta vẫn đang trùm chăn. Em tưởng anh ta ngỏm rồi bèn khẽ vén tấm
chăn lên... thế là hắn chồm dậy kéo giật em xuống. May mà em có máu buồn nên
khi có cảm giác bị cù vào bẹn thì em không sao chịu được.
Làm trò gì thế? - Em nhìn cặp lồng cháo đổ
tung toé, hỏi. Hắn ta thở phì phò. Khi về, vội đi tắm em mới giật mình: chết
thật, chỉ tí ti nữa..."
- Thế vì sao em lại tin anh? - Tôi hỏi.
- Chả lẽ anh không đáng tin sao? - Nàng hỏi
lại. Tôi lén thở dài. Tôi thấy nàng y như thiên thần, dễ biến mất lắm. Và tôi
quyết định thú thật với nàng, rằng bố tôi là ông thợ cày. Chỉ do một sự tình cờ
không hiểu nổi mà tôi được gán cho thân phận của người khác. Người khác ấy tôi
không biết mặt, hoặc rất có thể hắn cóc có thật trên đời, do ai đó tưởng tượng
ra. Hồi đó không thiếu sự trọng vọng nhầm kẻ nào đó mà ngay hắn - kẻ được trọng
vọng - cũng không biết căn nguyên từ đâu. Có thể do tướng mạo hắn, cũng có thể
do lời thì thầm nào đó bị thất lạc... tóm lại nó giống như trò chơi khăm của số
phận để nhạo báng lại những trò nghiêm túc dối trá của con người. Tôi nói như
được ghi băng sẵn, cầu xin nàng đừng truy lí do. Nàng im lặng nghe, càng nghe
càng xúc động. Nàng ôm chầm lấy tôi, hoàn toàn tin cậy, cảm giác như tôi là
người nàng tìm kiếm từ lâu.
- Anh là một người đàn ông tuyệt vời, hơn cả
tưởng tượng của em.
Tôi đâm hoang mang. Chẳng rõ nàng dùng từ
tuyệt vời để ca ngợi điều gì ở tôi: sự trung thực hay đức tính khiêm nhường?
(theo nàng). Dù theo cách cảm nhận nào của nàng thì việc nàng yêu tôi là có
thật, một tình yêu đúng nghĩa và nó từng cất cho tôi cảm giác tội lỗi.
Nhưng tình yêu của chúng tôi kết thúc như một
đoạn văn trữ tình bị gã biên tập tồi (cũng có thể do gã thất tình mà sinh lòng
ghen tức) cắt nhầm. Trong khi tôi chỉ muốn ở đâu cũng tìm được sự yên ổn, chỉ
muốn duy nhất một mình nàng bên cạnh, thì nàng cứ lôi tôi đến bất cứ chỗ nào
theo nàng là sang trọng. Ở đó nàng nói nhiều về tôi hơn bất cứ ở đâu. ở đó nàng
công khai cho mọi người thấy tôi là người cao quý, thích thú trước sự hằn học
của đám con nhà hướng vào tôi. Những cử chỉ của nàng có lẽ duyên dáng và đoan
trang lắm nếu tôi không bị ám ảnh bởi câu hỏi: Nàng đã thật hiểu về mình chưa?
Có lúc tôi cảm thấy mình đang đưa chân vào cái bẫy nào đó. Hình như có kẻ biết
rất rõ về tôi, đang bày ra màn hài kịch này để tôi phải nhảy múa vì nhục? Thế
là chuyện xảy ra. Một hôm nàng ăn mặc rất sang trọng và đề nghị tôi cùng đi đến
chỗ theo nàng "cực kì quan trọng". Vừa nghe vậy tôi hét lên: "Em
thôi ngay cái trò quỷ ấy đi. Kẻ nào bày cho em cái trò ác độc ấy?" Ngay
sau đó tôi nhận ra sai lầm không thể sửa chữa của mình. Mặt nàng vốn giống như
ngọn lửa bỗng bị thổi tắt phụt. Nó tắt ngấm, tắt ngầm. Có thể tôi không diễn tả
đúng điều tôi chứng kiến nhưng nếu bảo rằng nàng bị chết tươi về mặt tinh thần
thì hoàn toàn không phải chỉ là một cách nói.
Không gì làm cho ngọn lửa ấy cháy lên được
nữa. Tôi để nàng đi, như chấp nhận sự trừng phạt, đem theo cái chết hai lần của
tôi.
~
Lần thứ hai
Khi đó trong vỏ bọc một người khác tôi đã có
danh tiếng lắm. Ngoài những thứ mọi người không ngừng gán cho, tự tôi cũng tạo
được một vài thứ của riêng mình. Tôi nghiệm ra rằng loè bịp đám đông là dễ
nhất. Và tôi được chọn làm biểu trưng - cái vật thường là vô giá trị nhưng vô
cùng cần thiết. Nó cần thiết bởi nó có khả năng làm điểm tựa cho mọi sự dối
trá, hoang tưởng. ở đâu người ta cũng đem tôi ra như một khuôn mẫu để lấy cớ
trình bày những quan điểm của mình về vô số điều chẳng cần cho bất cứ ai. Tôi bị
khám phá từ mọi phía. Với báo chí tôi luôn luôn là món ưa thích có thể dọn ra
bất cứ lúc nào. Trong số những kẻ săn tin nhiệt tình đến trơ trẽn, tôi có thiện
cảm với tay phóng viên tờ báo tỉnh. Anh ta ít vồ vập hơn cả. Anh ta có lẽ không
phải là người nhặt bất cứ cái gì vớ được. Cặp mắt anh ta phảng phất chút hoài
nghi của người làm gì cũng suy xét hơn là võ đoán. Nhưng tôi có thiện cảm với
anh ta bởi cái ấn tượng về một người xứng đáng cho mình thú thật. Tôi đề nghị
anh ta đưa vào bài viết của mình một đoạn "tự bạch" của tôi. Dù chỉ
một tí ti - tôi tưởng nhớ mối tình đầu bằng cách dùng lại chữ của nàng - cũng
còn hơn là không có gì. Dù chỉ một tí ti cũng cho tôi cảm giác mình không hề
muốn là người khác. Nào ngờ cái "tí ti" sự thật về tôi ấy trở thành
tai hoạ cho anh phóng viên. Không ai ở tòa soạn hình dung nổi mức độ nghiêm
trọng của nó. Tôi nghiệm thêm được một điều: đám đông không sinh được ra ai
nhưng có khả năng phi thường trong việc làm biến mất hắn ta khỏi cuộc sống. Mọi
lời thanh minh đều bị coi là thách thức dư luận. Cuối cùng ông tổng biên tập
đành phải cầu viện đến tôi. Nhưng khi xem xong lời khẳng định của tôi về đoạn
tự bạch thì mặt ông ta co rúm lại: "Không ổn! Họ mà cắn lưỡi tự tử cho vài
người thì đi tong hết. Thôi, đành thế vậy!".
Ông tổng biên tập cho gọi cậu phóng viên đến,
giọng ngậm ngùi bảo: "Thôi, cậu đành hi sinh nhé. Cũng không kém oanh liệt
đâu".
~
Lần thứ ba
Lần này trước khi vào chuyện, xin cho tôi được
dài dòng một chút. Thực ra sống mãi trong vinh quang, danh vọng - dù là giả -
người ta cũng dần dần tự thấy mình quan trọng. Mình là một nhân vật tầm cỡ, một
yếu nhân - ý nghĩ này cứ thấm dần vào tôi đến nỗi tôi tự nhủ: Mình xứng đáng là
vĩ nhân quá đi chứ, sao lại không?
Tôi quyết định tự nay về sau không tự vấn,
không truy xét mình nữa.
Chuyện đời có thể đã cứ thế xuôi dòng. Tôi có
thể cứ yên trí mà hưởng những gì trời cho mình; cho đến khi từ giã cuộc đời,
cũng tức là hoàn tất một huyền thoại về mình. Ngoài Chúa ra - mà chắc gì ngài
có thật - chẳng ai đủ sức, đủ thời gian, đủ dũng khí để thay đổi lại ngoại trừ
thêm vào những yếu tố huyền thoại mới. Sự đời sẽ như vậy. Tôi biết chắc chắn
điều này hơn cả biết về chính tôi.
Nhưng cũng bất ngờ như vở kịch đã chọn tôi làm
nhân vật, tôi gặp lại anh chàng phóng viên xấu số năm xưa. Anh ta trôi dạt đến
một vùng rừng núi hẻo lánh sau khi mất hết mọi cơ hội sửa chữa sai lầm của
mình. Không ai tin anh ta. Mọi người nguyền rủa anh ta. Cuộc vật lộn để sống
của anh ta chắc phải nhọc nhằn lắm bởi giờ đây anh ta gần như là một lão già
hom hem. Tuy thế chẳng hiểu sao tôi lại nhận ra anh ta ngay khi bước vào chiếc
quán xiêu vẹo bày vài lọ kẹo rẻ tiền bán cho trẻ con. Tôi chủ định lờ tịt câu chuyện
cũ vì thực ra tôi không được phép nhớ lại. Giữa anh ta và đám đông ắt hẳn tôi
phải chọn cái sau. Một không thể so sánh được với hàng triệu, thực tế nó không
tồn tại hoặc không có ý nghĩa gì hết. Uống xong chén nước tôi đã toan đứng dậy.
Nhưng một ý nghĩ chết tiệt dường như vẫn bám theo tôi suốt ngần ấy năm, nham
hiểm hiện ra. Nó xoáy vào tận trung tâm não bộ của tôi câu hỏi vô cùng đơn
giản: Liệu có đúng là anh ta không nhận ra tôi? Cũng chính là điều tôi vẫn kinh
sợ nhất khi xuất hiện trước đám đông như một người danh giá và anh ta khi đó là
kẻ vô hình đang mỉm cười chế nhạo. Tôi lén nhìn vào gương mặt lặng phắc của anh
ta. Mọi sóng gió cuộc đời đều như đã ngủ yên hoặc bị dìm xuống tận đáy. Một sự
thản nhiên đến mức những kẻ như tôi không chịu nổi. Tôi gần như hét lên:
- Cậu có nhận ra tôi không?
Lão chủ quán nhìn tôi như lão vẫn nhìn bầu
trời mỗi buổi chiều, ngạc nhiên và có phần thích thú.
- Cậu nhận ra tôi, đúng không? Cậu đang khinh
bỉ, nguyền rủa, chế nhạo tôi, đúng không?
- Thưa ông, bản quán có điều gì sơ suất, bất
nhã chăng? Xin lỗi nhưng ông trông kìa...
Lão hướng tôi về phía những quả đồi vừa nổi
bật lên trên nền ánh sáng đỏ khi mặt trời khuất sau chân trời. Tôi nhìn theo
trong tâm trạng gần như điên loạn.
- Ông bỏ ngoài tai việc đời thật sao?
Lão chủ quán lại tỏ ra ngơ ngác:
- Ông nói sao cơ? Tôi nghiện những chiều trung
du ông ạ. Chỉ tiếc mình không phải là hoạ sĩ...
Lão thở dài nhưng là tiếng thở dài của một ẩn
sĩ biết cái hữu hạn của đời người. Đến lúc ấy ngay cả tôi cũng chỉ là một hư
ảnh đối với lão, thuộc về cái thế giới vô cùng thảm hại.
Đó là lí do khiến khi trở về và bình tâm suy
nghĩ tôi lại bị thôi thúc phải một lần dứt khoát sòng phẳng với chính mình, tức
là đoạn tuyệt cuộc đời làm một người khác. Lần này tôi chọn cách thức viết hồi
kí. Nó cho tôi cơ hội tự thú đầy đủ và chắc chắn nhất. Không ngờ khả năng bộc
lộ cảm xúc của tôi lại khá đến thế. Mọi thứ đều như được sắp sẵn từ rất lâu
rồi, nay chỉ việc bày lên giấy. Những sự kiện được kể mạch lạc, có logic rất
thuyết phục về mặt tâm lí. Cuốn sách hoàn thành rất nhanh mặc dù nó hơn hai trăm
trang in. Trước đó một nhà xuất bản lớn đã đánh hơi thấy và lập tức kí hợp
đồng, ứng trước cho tôi một khoản tiền mà bất cứ nhà văn nào ở ta cũng thèm
muốn. Khi tôi đem nộp bản thảo, đích thân ông giám đốc ra nhận. Ông ta cười hết
cỡ miệng như nhà kinh doanh nhìn thấy món béo bở. Tôi xin được nói qua về nhân
vật này. Trước hết ông ta là chỗ thân tình với tôi. Chúng tôi không chỉ là bạn
làm ăn, là đối tác của nhau mà con có nhiều nét tính cách hợp nhau. Trong cuộc
đời ông ta từng là nạn nhân do tin đồn thất thiệt nên rất sợ đám đông. Đấy là
chỗ mọi cá nhân đều bị nhào nặn lại kì cho đến khi anh ta hoàn toàn vô giá trị
- có lần ông bảo tôi thế. Nhưng trong nhiều năm làm giám đốc một nhà xuất bản,
đám đông bình dân đã cho nhà xuất bản của ông sự lớn mạnh về tài chính. Những
cuốn sách rởm thượng hạng là thứ được họ nhiệt thành chào đón. Bổn phận của
những người như ông là phải cho đám độc giả của ông yên tâm họ thực sự là
Thượng Đế.
- Hân hạnh! Hân hạnh! Tôi chỉ mới ngửi đã thấy
dễ nuốt rồi. Bình dân chứ?
- Hoàn toàn bình dân.
Ông tiếp tôi trọng thị lắm, công khai hà hít
tập bản thảo trước mặt tôi. Chỉ có điều chưa đầy ba ngày sau, vẫn là ông giám
đốc nhưng lần này ông ta đi tìm tôi. Ông trách tôi ngay từ câu đầu tiên:
- Sao ông nỡ đùa ác với những người yêu quý
ông như vậy. Làm sao họ chịu đựng nổi mà không quy mọi tội lỗi cho tôi.
- Tôi nói sự thật về tôi, liên quan gì đến họ?
- Sao lại không liên quan? - Ông lườm tôi. -
Quá liên quan ấy chứ. Cỡ như ông đâu có thể chỉ thoả mãn ý mình. Thôi, hợp đồng
coi như xí xoá, tôi gửi lại ông bản thảo.
Lần đầu tiên tôi bị từ chối nên nổi xung:
- Ông không đùa hoặc giễu cợt tôi đấy chứ?
- Không dám! Không dám! Ông phải là người hiểu
tôi mới phải chứ.
- Ông có in không?
Ông giám đốc cố cười:
- Tôi nói rồi mà! Ông cứ vô tư về số tiền ứng
trước đi.
- Tôi không cần tiền. Tôi muốn được tự tay cởi
chiếc ách mà các ông cũng tham gia khoác vào cho tôi. Ông có hiểu không?
- Tôi chẳng hiểu ông nói gì cả. - Tay giám đốc
làm bộ cau có. - Tôi chỉ muốn ông thương tôi, đừng để tôi bị ném đá.
Tôi dịu giọng:
- Thôi được, mong ông bỏ quá cho sự nóng nảy
của tôi. Bây giờ tay nói chuyện nghiêm túc nhé. Sự thật về tôi không như mọi
người nghĩ, mà như những gì tôi viết trong cuốn hồi kí. Nhiều năm tháng rồi tôi
luôn khốn khổ về chuyện này. Nhiều người khốn khổ theo tôi. Nay tôi muốn được
sống thanh thản. Đúng ra ông phải giúp tôi chứ!
Ông giám đốc ra vẻ trầm ngâm:
- Nếu quả đúng như vậy thì cũng muộn rồi ông
ạ. Ông thật là người có lương tâm nhưng thôi, để cái lương tâm ấy sau này đi
gặp Phật, còn bây giờ ông chỉ còn cách duy nhất là đeo cái mặt nạ son phấn ấy
và cố quên đi nó là mặt giả. Mà theo tôi hình như nó cũng có khó chịu lắm đâu!
Có lẽ ông giám đốc nói thật nhưng với tôi nó
cay độc hơn cả việc cứ rủa thẳng vào mặt. Hắn tìm ra cái từ mới chính xác làm
sao. Đúng là chiếc mặt nạ son phấn mà tôi cứ phải đeo một cách nghiêm trang.
Nhưng kẻ biết rõ sự thật đến như vậy là một kẻ đáng chết. Có lẽ do mắt tôi lồi
ra mà cái bản mặt ông giám đốc bỗng nhiên bèn bẹt như mặt kẻ bị treo cổ. Nó
kích thích một sự rửa nhục bằng bạo lực. Và tôi đã tặng cái bản mặt ấy trọn một
sêri những trái đấm trút theo cả lòng căm thù. Máu tứa qua miệng, qua mũi lão
càng kích thích tôi.
- Chết đi này! Chết đi này! Ông muốn nói thật
cũng không được. Chết... chết... chết đi...
Miệng tôi rít lên the thé, chắc phải ghê rợn
lắm. Tay giám đốc nằm co quắp, rúm rõ, bất thành nhân dạng. Không hiểu sao nó
khiến tôi tức cười. Tôi ôm bụng cười lăn cười lộn. "Được, đã thế tao sẽ tự
tử. Tao sẽ tự tử ngay bây giờ. Mặc mẹ chúng mày".
Tôi trút ra một cách hả hê. Bất ngờ và dường
như là không thể tin được, tay giám đốc bật dậy như một cái lò xo, ôm ghì lấy
chân tôi.
- Đừng xỏ lá thế, tôi van ông!
- Cái gì? - Tôi hắt ông ta ra. - Bố mày thích
chết chả lẽ cũng không được?
- Không được! - Giọng ông giám đốc đổi sang
lạnh lùng. - Tưởng dễ thế à! Phải tiếp tục sống như vậy và đừng bao giờ giở
những trò ngu ngốc ấy nữa. Sao không một sống một chết giãy ra ngay từ đầu. Nói
thật nhé, ông làm cóc gì còn tí quyền nào...
Lần này thì ông ta gục hẳn.
Hôm sau khi vừa thăm ông giám đốc ở bệnh viện
ra, tôi thấy mọi người đang chúi đầu vào một tờ báo. Tôi thấy hình tôi in cỡ
to. Tôi vừa muốn khóc, vừa muốn cười. Quả là hết cách. Thằng chó, sao hắn nói
đúng thế.
° ° °
Ngày mai, không, ngay từ giờ tôi sẽ lại phải
nghiêm trang trong vai diễn mình là người khác, như một nghiệt án.
➖➖➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét