2020-12-26
Số Đỏ (IX, X)
Vũ Trọng Phụng
Biên soạn và
chú thích: Lại Nguyên Ân
IX
Cảnh Bồng Lai trên cõi thế – Món triết lý của người đàn bà ngoại
tình – Gương “bán xử nữ”
~
Về phía tây thành Hà Nội có một cái hồ mà người ta đã chịu khó
ngăn đôi ra bằng một con đường để cho nó thành ra hai cái hồ. Con đường ấy là
con đường Cổ Ngư, nổi tiếng khắp xứ; trong hai mươi triệu đồng bào không còn ai
là không biết, vì những thiếu nữ hoặc khuê các hoặc không, cùng những ông sinh
viên trường cao đẳng hoặc trường luật học, sinh viên không trường nào cả,
thường đêm đêm đem nhau lên đó để làm nũng với nhau, để mạt sát chế độ gia đình
của nhau, để kể tội bố mẹ của nhau, độ vài tháng, để rồi sau cùng thì rủ nhau
nhảy xuống hai cái hồ ở đấy.
Thoạt đầu người ta hay nhảy xuống Hồ Tây, nhưng vì Hồ Tây sâu
lắm; những kẻ tự tử chẳng may phần nhiều không mấy ai là thoát chết cả, thành
thử người ta bảo nhau nhảy xuống cái bên cạnh là hồ Trúc Bạch, nông hơn. Vì lẽ
nhà nước cũng khôn, đã cho trồng mấy cái bảng lớn “Cấm ngặt đổ rác xuống Hồ
Tây” nên hồ Trúc Bạch lại càng đắt khách. Ðêm đêm, những bác phu xe ế khách,
những kẻ trai tráng biết bơi mà thất nghiệp, thường lên chờ ở đấy để hễ nghe
thấy những tiếng kêu thảm thương ai oán: “Ai cứu tôi với!...” là nhảy ùm xuống,
là vớt ngay được một tiểu thư đẹp nõn lên, rồi đến bóp Hàng
Ðậu lĩnh tiền thưởng, và sau cùng, thấy ảnh mình đăng trên các báo kèm với
những cuộc phỏng vấn ỏm tỏi. Vì những lẽ ấy, hồ Trúc Bạch chẳng bao lâu mà trở
nên một cách oanh liệt là một sân khấu của tất cả những tấn đại thảm kịch của
những cảnh địa ngục giữa Hà Thành là những gia đình Việt Nam, những trở lực tai
hại cho những cuộc tự do kết hôn, tự do ly hôn, tự do cải giá, tự do tục huyền.
Hồ Trúc Bạch cứ là một thứ hàn thử biểu, thời khắc biểu về những tấn kịch mới
cũ xung đột, cá nhân - gia đình, hy sinh - giác ngộ, áp chế - giải phóng, mãi
mãi, mãi mãi, nếu không có một nhà thương nòi yêu giống xây ngay trên bờ hồ ấy
một khách sạn mà Tây phương có lẽ cũng thèm muốn, là khách sạn Bồng Lai.
Muốn cho làn không khí trên hồ trở lại trong sạch như xưa, ngày
khánh thành khách sạn Bồng Lai, chính phủ bảo hộ đã ra lệnh cho tất cả các
trường nữ học dạy nữ học sinh nhảy múa để làm tiên giáng thế, để giải thoát cho
một vài linh hồn chẳng may chết vì tự tử.
Thành thử khách sạn Bồng Lai cũng được nổi tiếng y như đường Cổ
Ngư và hồ Trúc Bạch. Những người Việt Nam hoàn toàn, những người Việt Nam biết
tự trọng thì phải có bổn phận đã là khách hàng của khách sạn ấy ít ra là một
lần, nếu không muốn những bậc trí thức tân tiến khinh bỉ là dân vong bản, vong
quốc v.v...
Bởi vậy, hôm nay Tuyết và Xuân rủ nhau lên đây, cô thì vì tư
tưởng giải phóng, muốn bị mang tiếng là hư hỏng, cậu thì vì cái trách nhiệm
nặng nề muốn làm hại một đời một tiểu thư khuê các. Khi vượt qua cái cổng
xi-măng xây theo lối Nhật, Tuyết bảo Xuân:
− Chúng ta sẽ thuê chung một gian phòng! Chúng ta sẽ ăn uống
chung với nhau, khiêu vũ với nhau, đánh ping-pong ⓐ với nhau, tắm với nhau, chèo thuyền với nhau, cái gì cũng
với nhau. Tôi cần phải tất cả mọi ngưòi được trông thấy là đi với mình, mình ạ.
Xuân muốn tìm một câu rất văn hoa để đáp, nhưng chỉ nhớ được cái
thói quen của ông TYPN lúc tiếp khách hàng phụ nữ, bèn nói:
− Chúng tôi rất được hân hạnh.
Vẻ mặt ngây ngô của Xuân khiến Tuyết tưởng thế là một lối pha
trò tài tình! Cô ả cứ cười rầm rĩ như những phụ nữ tự nhiên tân tiến, và ngặt
nghẽo nói:
− Giời ơi, anh đốc có duyên quá đi mất!
Hai người lững thững đi qua vườn hoa, tự nhiên như một cặp tình
nhân chân chính đương thực hành một cuộc tình duyên vụng trộm. Thốt nhiên Tuyết
lại nói:
− Ta hãy ngoạn du khắp cảnh Bồng Lai rồi hãy thuê
phòng!
Khách sạn Bồng Lai, thật vậy, là một toà lâu đài đồ sộ trong đó
có đủ các bộ phận có thể ban hạnh phúc cho tất cả những người Việt Nam nào thừa
xu tiêu! Một tốp kiến trúc sư đã góp sức đấu trí để xây toà nhà phi thường ấy
một nửa trên mặt đất, một nửa trên mặt nước, có bao lan ngồi trên mặt hồ để quý
khách ngồi xem thi bơi thuyền, thi bơi lội... Trong vườn hoa thì nào là sân
quần, sân ping-pong, bể bơi... Trong khách sạn có phòng khiêu vũ,
máy vô tuyến điện. Cơm cho khách thì cơm Tây, cơm Tàu, nem chả, đủ! Ai cũng có
thể cứ ở trong khu vực ấy thôi là đã đủ hưởng hết mọi thi vị của cuộc tân sinh
hoạt, mọi cái phong lưu lịch sự của đất đế đô vạn vật, miễn là người ấy có
xu... Thật vậy không có khách sạn Bồng Lai thì thật là một cái quốc sỉ cho
người Việt Nam, đối với con mắt của người ngoại quốc. Những bọn trưởng giả vô
công rồi nghề phải hẹn hò với nhau ở đấy thì mới không thấy đời là đáng buồn.
Ngoài số sáu chục gian phòng ngủ, khách sạn còn có đến hơn chục thiếu nữ đi bán
ái tình, những con gà mái thượng hạng xa xỉ, theo thống hệ các khách sạn ở
những nước văn minh.
Bữa ấy, tuy cũng nhằm ngày chủ nhật, nhưng mới có 8 giờ sáng nên
khách khứa chưa đến đông. Một vài người đánh quần. Một vài người đánh ping-pong.
Ðộ chừng năm sáu giai thanh gái lịch ngồi giải khát trên bao lan nhìn ra hồ. Ba
con gà mái thượng lưu của khách sạn ăn mặc trá hình ra tiểu thư khuê các để rủ
bọn mày râu đi tắm... Tuyết và Xuân lên thềm giữa lúc mọi người nói bông nói
đùa với nhau. Một cô gái mới đứng lên bắt tay Tuyết và Xuân rồi giới thiệu cho
cả bọn:
− Xin giới thiệu các ngài, đây, ông Xuân, quản lý tiệm may Âu
Hoá, một nhà nghệ sĩ, đo đắn khéo, chế nhiều kiểu áo rất đẹp, chị em chúng tôi
được hưởng cái tài trí của ông đã nhiều lắm.
Một nhà thiếu niên kính cẩn hỏi:
− Thưa ngài, vậy ra ngài là bạn đồng sự của ông Típ
Phờ Nờ?
− Vâng!
Giữa lúc ấy, ông chủ khách sạn với bộ quần áo đại tiệc chạy ra.
Xuân Tóc Ðỏ tái mặt, chỉ những muốn chạy trốn. Tuyết giới thiệu:
− Anh đốc Xuân, bạn giai của tôi... ông Victor Ban,
chủ nhân Bồng Lai…
Ông Victor Ban kinh hãi cúi đầu rất thấp, bắt tay Xuân Tóc Ðỏ
xong thì đứng ngây mặt ra như người bằng gỗ. Thật vậy, chính sự nghiệp của ông,
đời ông, cũng đã là kỳ lạ, từ khi ông làm vua thuốc lậu và chủ tiệm Bồng Lai...
Vậy mà người ấy bây giờ lại là đốc-tờ thì thật không thể tưởng
tượng được!
Sau khi làm nghề cưỡi ngựa thi mà không phất, ông Victor Ban,
nhân thấy sóng văn minh tràn sang xứ ta bằng những vi trùng giang mai và lậu,
bèn đổi nghề. Ông đã tìm một ít ban miêu, ⓑ một ít dầu bạch đàn, một ít đất thó nữa, chế tạo ra được
môn thuốc lậu rất kinh nghiệm. Vì lẽ cũng như các ông vua thuốc lậu biết tự
trọng khác, nghĩa là không bao giờ chữa cho bệnh nhân khỏi như lời cam đoan,
ông mới hai năm, đã trở nên đại phú. Có tiền rồi, ông xây ngay một cái
nhà săm ⓒ vĩ
đại ở ngoài châu thành Hà Nội chữa được tới chục gái giang hồ. Những thiếu niên
tráng kiện lành mạnh đến đấy rồi thì lại được bọn gái giang hồ gửi trả lại hiệu
thuốc của ông Victor Ban. Khỏi rồi thì họ lại đến với bọn gái giang hồ, thành
thử họ làm những cái thoi, đưa từ nhà săm đến phòng khám
bệnh... Và như thế thì ông Victor Ban càng giàu chứ sao? Ông đặt đại lý ở khắp
các tỉnh của ba Kỳ. Xe hơi của hiệu thuốc ông chạy khắp các phố phường, máy
phóng thanh của ông luôn luôn nhắc cho đồng bào biết rằng ai cũng di tinh, lãnh
tinh, mộng tinh, mắc thiên trụy, mắc bạch đái, tim la, lậu kén, lậu nhiệt, hoặc
vỡ phổi, thủng dạ dày, rách tim, đau mắt, thối tai, v.v... Mải nghe quảng cáo
của ông, những người vô bệnh cũng tưởng mình sắp chết, và mua thuốc, và cảm ơn
ông ở chỗ ông cứu nhân độ thế, thương yêu chủng tộc. Thành thử, ông được đủ 20
triệu đồng bào biết đến tên tuổi, thật chẳng kém gì cụ Phan Bội Châu vậy.
Thế rồi, muốn ban cho cái dải đất đầy những vi trùng hoa liễu
này một cảnh bồng lai, cho chúng sinh quên bớt những sự đau đớn, rức buốt,
những vết thương... ông mới mở ra khách sạn Bồng Lai.
Mới cách đây vài năm, thằng Xuân kia, cái ông đốc Xuân kia, chỉ
là một thằng ma-cà-bông, mà ông đã thuê hai hào một ngày để ngồi
trên mũi ô tô mà thổi loa, mà gào thét những chữ: di tinh, mộng tinh... vào máy
phóng thanh, mà bây giờ đã là bạn giai của cô gái út của cố Hồng, mà lại là
ông đốc! ⓓ Thật
quá sức tưởng tượng!
Hai bên đương lấm lét nhìn trộm nhau, may sao cho Xuân là cô gái
mới lại hỏi:
− Cửa hàng của ngài độ này có đông khách không?
Tuyết đỡ lời:
− Ðông nhất! Vì thế, anh ấy thôi học, vì người ta dạy
mình có ra gì, mà cái trường thuốc ở đây có ra gì mà bảo học! Bây giờ anh ấy
chỉ tiêu khiển bằng te-nít.
Một thiếu niên nhìn mãi cái tóc đỏ ấy rồi lễ phép hỏi:
− Thưa ngài, tóc ngài nhuộm bằng thứ thuốc hoá học nào thế ạ?
Bẩm đẹp lắm, thật là hợp thời trang! Chúng tôi cũng muốn nhuộm tóc mà không
biết thuốc... Giá lại hơi uốn quăn nữa thì tuyệt đẹp.
Xuân đáp:
− Nếu ngài lại tiệm Âu Hoá của tôi thì tôi sẽ mách
giùm cho.
Cô gái mới nhìn Tuyết phê bình nịnh:
− Rõ khéo cái anh này! Ông ấy chủ trương sự hợp thời,
những mối lịch sự, thì hẳn tóc ông ấy phải đẹp, lại còn khen phò mã tốt áo!
Ông Victor Ban hỏi Tuyết:
− Quý nương lên chơi chốc lát hay cả ngày?
Tuyết thích khuỷu tay vào mạng mỡ Xuân, hỏi:
− Nào! Ông bạn giai định ở cả ngày hay vui chơi đây
vài ngày nào?
Xuân ngẫm nghĩ, không biết muốn làm hại một người con gái tử tế
thì mất mấy ngày hay chỉ độ nửa giờ thôi cũng đủ, liền đáp:
− Ðể chốc nữa ăn cơm trưa rồi sẽ liệu.
Ông Victor Ban quay đi thì một thanh niên lịch sự khác đứng lên:
− Thưa ngài, tôi rất được hân hạnh nếu ngài cho tôi
hầu ngài vài set. ⓔ
Thế là cả bọn kéo nhau ra chỗ sân quần. Trong một tiếng đồng hồ,
Xuân Tóc Ðỏ đã hạ nổi bốn thiếu niên. Những tiếng vỗ tay luôn luôn tăng thanh
thế cho nó trước mặt Tuyết. Những cách nắm ban, vợt ban, một lối cầm vợt kiểu
cách, một cử chỉ làm bộ, đã đủ khiến Xuân có những dáng điệu của một phong lưu
công tử, ít ra cũng là con một ông tổng đốc như những tài tử quần vợt khác. Lúc
ông Victor Ban chạy ra ngó một phút thì những lời khen ngợi Xuân của khán giả
bắt ông ta ngờ ngợ dễ thường mình đã nhầm, rằng ông đốc Xuân này không có một
mảy may dính dáng gì đến cái thằng Xuân thổi loa của mình mấy năm xưa.
Xong cuộc, những tay bại trận đều tỏ lời kính phục Xuân và ước
ao sẽ được có ngày tái ngộ. Tuyết thấy rằng Xuân không những đáng là bạn giai
mình mà thôi, nhưng giá có làm hại cả đời Tuyết một cách thật sự thì cũng xứng
đáng lắm.
Khi hai người vào cái phòng riêng thì Xuân nằm đờ ra, vì mệt.
Thấy thái độ lễ phép không thể tha thứ được như thế, Tuyết ngồi lên một tay
ghế, buồn rầu. Tự nhiên thấy ở phòng bên cạnh có tiếng đàn bà hát vang lên:
− Dè... đờ... dà... múa...! Mông pế y ề
Pa rí!... ⓕ
Tuyết đương lắng tai kinh ngạc thì Xuân rền rĩ nói:
− Em ơi em! … Tuyết ơi Tuyết!
− Im đi! Hình như là... như là... Giời ơi... chị tôi!
Hoàng Hôn!
Câu nói ấy làm cho Xuân ngồi nhỏm lên, sợ hãi hỏi:
− Chết! Ai? Bà Văn Minh ấy à?
− Không! Khẽ chứ! Ấy là chị tôi, chị Phán dây thép ấy
mà!
− Thế a? Thế có ông Phán mọc sừng đấy không?
Tuyết ngơ ngác hỏi:
− Sao anh biết rõ thế? Hở anh? Sao lại biết Hoàng Hôn có hai mối
tình?
− Sao lại không biết?
Sự thực, lúc ấy cô Hoàng Hôn, vợ ông Phán mọc sừng, đương bù khú
với nhân tình ở phòng bên cạnh thật, không ngờ rằng Xuân và Tuyết ở bên này
lắng tai nghe...
Người nhân tình nói:
− Mình ạ, tôi không muốn tình thế này cứ kéo dài ra
mãi, nguy hiểm lắm.
Cô Hoàng Hôn hỏi vặn một cách căm tức:
− Thế thì mình muốn gì nữa nào?
− Tôi muốn mình... chúng ta lấy hẳn nhau!
− Nghĩa là tôi xin ly dị chồng tôi?
− Chứ gì nữa?
− Không, thưa ông ạ. Tôi chỉ muốn mình là người yêu
của tôi thôi! Mình là chồng tôi nữa? Mình là chồng tôi? Thế thì mình lại mọc
sừng mất! Chẳng thà cứ để hắn mọc sừng hộ mình có hơn không?
− Chết chết! Ðàn bà gì lại có thứ đàn bà có những tư
tưởng đến thế!
− Sao? Làm sao? Chỉ có đàn ông là không bao giờ có
những tư tưởng đến thế mà thôi! Chứ đàn bà, đời bây giờ, ai cũng nghĩ như thế
cả! Có chồng thôi mà không có nhân tình? Thế là hèn, là xấu, là không có đức
hạnh gì cả, không có thông minh nhan sắc gì cả, nên chẳng ma nào nó thèm chim!
Nếu tôi không có nhân tình thì bạn hữu tôi sẽ khinh bỉ tôi, tôi còn sống với
đời sao được? Có ăn có chọi mới gọi là trâu chứ? Thế mà tôi cũng giữ trinh tiết
với mình, không có ai là nhân tình thứ hai nữa, thì mình nên cho là hạnh phúc
rồi.
− Thì sao mình không kêu là giữ trinh tiết cả với chồng mình có
được không?
− Chứ sao lại không! Giữ trinh tiết cả với hai người! Chồng và
nhân tình! Nếu không thế được thì là cái giống gì ấy chứ còn là đàn bà sao được
nữa!
− Chỉ sợ có phen nó biết...
− Chả đời nào! Tạo hoá sinh ra nó mọc sừng thì sao nó
lại biết được. Nếu cú có biết thân cú hôi thì cú đã chả hôi!... Dè đờ
dà múa! Mồng á măng, mồng mà rrrí! ⓖ
Thế rồi người đàn bà ngoại tình cứ hát cái bài “Tôi có hai cái
tình” một cách véo véo von von...
Ở bên này, Xuân nói thầm vào tai Tuyết:
− Thật là một người đàn bà đức hạnh! Xứng đáng! Tân
tiến!
Thấy Xuân khen chị mình, Tuyết hoá ra ghen mà rằng:
− Còn tôi dễ thường...
Xuân hôn Tuyết một cái rất kêu, lại khẽ nói:
− Tuyết cũng đáng quý trọng như thế!
Ðược thể, Tuyết lên mặt, bĩu môi nói:
− Nhà tôi là một nhà sang trọng, văn minh, mấy chị em
phải giống nhau như đúc, nếu không thì còn ra cái thể thống gì nữa?
Xuân phóng tay lên ngực Tuyết nhưng lần này bị cự tuyệt:
− Một lần thôi chứ? Ðã biết không là bằng cao su rồi
thì thôi chứ?
Xuân Tóc Ðỏ còn đùa nhả bằng nhiều cách khác nữa thì Tuyết lại
dẫn chứng rằng bụng dạ đàn bà là khó hiểu, vì cứ im.
Hai bên cứ vừa đùa nghịch nhau, chốc chốc lại nói một cách thành
thực đáng khen:
− Chúng ta yêu nhau một tấm ái tình cao thượng...
− Ðôi ta yêu nhau bằng thứ linh hồn trong sạch.
Mãi cho đến khi Xuân Tóc Ðỏ muốn xin cái “ân huệ cuối cùng” thì
Tuyết đứng lên giận dữ:
− Im! Ðể yên! Không bao giờ tôi cho mình cái ân huệ
cuối cùng! Mình không phải là người lịch sự! Tôi không dại dột như những cô gái
ngây thơ đâu! Ít ra tôi cũng đã là một trang bán xử nữ!
Xuân Tóc Ðỏ ngây người ra không hiểu. Tuyết nói nốt:
− Nghĩa là demi-vierge! ⓗ Nghĩa là còn tân một nửa!
Xuân ngây ngô hỏi lại:
− Còn một nửa cái tân thôi? Còn một nửa chữ trinh
thôi?
Tuyết đài các đáp:
− Chứ lại gì! Chứ khi nào lại mất tân hẳn được! Chứ
khi nào lại để cho ngày nhị hỉ ⓘ thấy lợn cắt tai được!
Từ đấy trở đi, Xuân ngoan ngoãn đứng đắn khác trước. Nó đã hiểu
Tuyết là một bán xử nữ hoàn toàn, đáng mặt đàn bà nước Nam vào thế kỷ hai mươi,
chứ không phải sự thường.
--------------------------------
CHÚ THÍCH:
ⓐ ping-pong:
bóng bàn (chữ Anh: table tennis), một môn thể thao, xuất hiện ở
nước Anh thế kỷ XIX.
ⓑ ban
miêu (có tên latinh mylabris): còn gọi là sâu ban miêu,
sâu đậu đen, là thứ bọ cánh cứng, được thu nhặt để chế làm vị thuốc, thường là
thuốc bôi ngoài, có độc tính cao.
ⓒ nhà
săm (săm: phỏng âm chữ Pháp chambre): nhà có phòng ngủ cho
thuê, thường ngụ ý nơi chứa đĩ điếm.
ⓓ ông
đốc: nói tắt của từ “đốc-tờ” (= thầy thuốc, bác sĩ) nhưng cũng có
thể hiểu như giám đốc”, như xưa kia từng được dùng để gọi tắt chức quan “đốc
học”.
ⓔ sét (âm
chữ Anh set): ván đấu, hiệp đấu; môn thi đấu tennis quy định mỗi
trận đấu (match) gồm 3 hoặc 5 set, bên nào thắng 2 hoặc 3 set là thắng toàn
trận.
ⓕ Dè...
đờ... dà... múa...! Mông pế y ề Pa rí!... (phỏng âm hai câu
trong một bài hát tiếng Pháp: J’ai deux amours. Mon pays et Paris):
Tôi có hai mối tình. Quê tôi và Paris.
ⓖ Dè
đờ dà múa! Mồng á măng, mồng mà rí! (phỏng âm hai câu nhại bài hát
tiếng Pháp kể trên: J’ai deux amours. Mon amant, mon mari):
Tôi có hai mối tình. Nhân tình tôi, chồng tôi.
ⓗ demi-vierge (chữ
Pháp): gái trinh một nửa, gái hư còn trinh; gọi “bán xử nữ” là theo chữ
Hán (xử nữ 處 女gái tân, gái trinh; bán xử nữ: 半 處 女 còn tân một nửa)
ⓘ nhị
hỉ: lễ lại mặt sau ngày cưới.
➖➖➖
X
Xuân Tóc Đỏ thi sĩ – Một cuộc tranh nhau mọc sừng – Tư tưởng bảo
thủ của bà Phó Đoan
~
Sau khi ra phòng ăn để tiêu thụ một bữa cơm tây rất sang trọng y
như những người Việt Nam thượng lưu khác, Tuyết lại rủ Xuân đi bách bộ trong
hoa viên của khách sạn Bồng Lai cho tiêu cơm. Sợ lại gặp ông Victor Ban, Xuân
thoái thác là mệt... Tuyết giận dỗi nói:
− Ồ! Mình nói lạ nhỉ! Khi người ta đến Bồng Lai thì không phải
để người ta mệt, nhưng mà để người ta chơi! Thời buổi này là thời buổi của khoa
học, của gân cốt, của thể thao, thì một thanh niên tráng kiện như mình không
được nhọc mệt, nhất là mình lại là ông đốc! Vả lại, thế là mình lừa dối tôi đấy
nhé! Như thế mà tự nhận là quý đàn bà như người Tây phương! Ấy là mình chưa làm
hại một đời tôi mà đã phụ tôi như thế! Không biết nếu mình đã làm hại cả một
đời tôi rồi thì đến thế nào!
Trước những lý luận chính đáng ấy, Xuân lại phải ngồi nhỏm lên
mà rằng:
− Chúng tôi rất được hân hạnh.
Xuân toan ra ngay, nhưng bị Tuyết ngăn lại:
− Hãy khoan!
Rồi Tuyết bấm đầu ngón tay, lẩm bẩm tính:
− Một bạn gái, hai bạn giai, ông Victor Ban, tất cả
là bốn người!
Hí hửng nhìn Xuân, Tuyết nói to một cách ngây thơ:
− Những bốn người, mình ạ! Những bốn ngưòi đã phải
nghi ngờ tôi là hư hỏng, thế có sung sướng không? Chỉ nay mai là có người đồn
đến tai thầy đẻ tôi mà thôi! Hoặc không thì ít ra cũng đến tai cái thằng vị hôn
phu của tôi! Thế cho bõ ghét!
Xuân ngây ngô nói:
− Thì ra làm cái nghề chồng mọc sừng đã khổ mà làm cái nghề vị
hôn phu như thế cũng không sướng.
Tuyết cười khanh khách:
− Mình nói thâm thúy lắm! Thật rõ là ngôn ngữ của một người ở
thế kỷ hai mươi chúng ta. Nhưng mà chưa chắc tôi đã cho mình mọc sừng đâu mà
phải sợ.
Ngừng một lúc, Tuyết lại nói:
− À, thế ông via ⓐ và bà cụ ở nhà thế nào?
Ngơ ngác mất vài phút để đủ thì giờ hiểu, Xuân mới nói một cách
buồn rầu:
− Anh chẳng may bồ côi sớm.
− Cụ ông chết, cụ bà còn hay cụ bà chết, cụ ông còn?
− Cả hai đều đã mất cả.
Tuyết chớp hai con mắt lúc đó loé những ánh sáng hạnh phúc, nói:
− Cứ một điều ấy cũng đủ cho anh đáng mặt lấy tôi làm vợ đấy!
Tôi lấy anh thì là tôi không có mẹ chồng! Sướng chưa? Bồ côi sớm như anh thế là
tốt số lắm!
Xuân còn ngẫm nghĩ chưa biết nên đáp thế nào thì Tuyết lại tiếp:
− Anh đừng phân vân nữa, anh đốc ạ. Nếu tôi hư hỏng dại dột như
số đông thì ngay lúc nẫy tôi đã dại dột với anh rồi chứ còn gì! Ðằng này tôi
biết giữ gìn lắm, bao giờ cũng thế.
Xuân cười nhạt, nói bông:
− Ðằng nào thì rồi cũng phải một lần...
Nhưng Tuyết cãi lại một cách rắn rỏi:
− Thôi đi! Ðể đến hôm tân hôn, thấy tôi mất trinh, anh lại cắt
tai lợn ấy à?
Lời lẽ khôn ngoan sắc sảo ấy khiến Xuân Tóc Ðỏ sung sướng lắm,
vì nó tin rằng mai sau có lấy Tuyết ắt cũng không sợ mọc sừng nữa.
Hai người kề vai nhau ra khỏi gian phòng, đi về phía vườn hoa.
Những cây hoa kèn nói, hoa mõm chó, nở sặc sỡ trên các luống nghìn tía muôn
hồng, rõ ra cảnh Bồng Lai thật sự. Thỉnh thoảng, trên lớp đá cuội, một vài
chiếc hoa héo rụng xuống tả tơi...
Một thiếu niên bé nhỏ, mặt hốc hác như một những nhà thi sĩ có
tên tuổi, đôi mắt lờ đờ, cái thân thể ốm ho lẩn trong bộ Âu phục quần chân voi,
cứ đăm đăm chiêu chiêu nhìn Tuyết... Cô này khẽ bảo bạn:
− Ðây, xin giới thiệu anh một người muốn chiếm trái
tim của tôi...
Mới nghe thế, Xuân cũng thấy máu ghen chạy lên đỏ cả mặt. Nó
quay lại nhìn thì thiếu niên hình như chỉ trông thấy có một Tuyết, nên cứ thoăn
thoắt vung đôi ống quần chân voi đi theo sau. Tuyết khẽ nói:
− Mặc kệ người ta, anh! Một nhà thi sĩ kia đấy! Người
ấy không hại ai cả.
Nói xong, sung sướng như những cô gái được có người muốn bắt
chim, Tuyết cứ nhảy tung tăng để giẫm bàn chân lên những đoá hoa rụng trên
đường cuội. Nhà thi sĩ thì vẫn đi theo Tuyết thoăn thoắt...
Xuân Tóc Ðỏ muốn quay lại cự cho anh chàng vô lễ ấy một vố thì
chợt anh chàng ngâm nga rất to:
Nàng tiên rảo gót trên đường cuội…
Hoa thẹn! – Ðầy đường rụng tả tơi.
Cái đẹp vẫn thường ghen cái đẹp:
Mỹ nhân giẫm nát những hoa – Hoài!
Xuân nghe thế, sắp sửa đổi lòng căm tức ra lòng kính trọng, thì
Tuyết cười khúc khích. Nét mặt vẫn thản nhiên như những nhà thi sĩ can đảm chịu
đựng những nỗi đắng cay, thiếu niên lại ngâm:
Chẳng được như hoa vướng gót ai,
Lòng ta man mác tả tơi thay!
Vội vàng nhặt lấy bông hoa nát
Ðể ấp cho lòng nỗi đắm say!...
Rồi nhà thi sĩ cúi xuống nhặt bông hoa lên, dừng chân đứng yên,
ấp cái hoa vào lòng bằng hai cánh tay vòng tròn y như ôm một người tình nhân
tưởng tượng.
Không thấy tiếng giầy lạo sạo trên cuội theo mình nữa, Tuyết
dừng chân, quay nhìn lại sau lưng... Cử chỉ của nhà thi sĩ khiến Tuyết phải
nói:
− Thế có cảm không hở anh? Hay anh chàng theo đuổi
tôi đã mấy tháng nay rồi đấy. Anh chàng thì cảm quá rồi mà mình lại không cảm
kia chứ!
Xuân Tóc Ðỏ nghiến răng hỏi dồn:
− Có thực nó cảm không?
− Thì lại còn thế nào mới là cảm nữa?
Trong óc Xuân lúc ấy có một luồng tư tưởng văn chương chạy qua.
Nó tự thấy đáng hổ thẹn, nếu không đọc thơ như kẻ tình địch. Mà muốn ngâm thơ
thì nào có khó gì? Nó nhớ ngay đến những bài thơ nó đã đọc làu làu mấy năm xưa,
những khi còn làm nghề bán nói trước máy phóng thanh cho những nhà bán thuốc.
Nó bèn bảo Tuyết:
− Em muốn anh ứng khẩu một bài thơ cho gã ấy không?
Tuyết vỗ tay reo:
− Nếu được thế thì còn danh giá nào bằng!
Xuân Tóc Ðỏ bèn chắp tay sau lưng, tiến đến nhà thi sĩ, ngâm nga
rất dõng dạc:
Dù già cả, dù ấu nhi,
Sương hàn nắng gió bất kỳ − biết đâu?
Sinh ra cảm, sốt, nhức đầu,
Da khô, mình nóng, âu sầu, ủ ê...
Ðêm ngày nói sảng nói mê...
Chân tay mệt mỏi, khó bề yên vui.
Vậy xin mách bảo đôi lời:
“Nhức đầu giải cảm” liệu đời dùng ngay!
Xuân Tóc Ðỏ còn muốn đọc làu làu nữa, nhưng thiếu niên vội xoa
tay chịu hàng:
− Xin lỗi ngài! Thế thôi cũng đủ là một bài học cho bỉ nhân...
khâm phục! Vậy để rồi bỉ nhân luyện lối trào phúng thì mới mong đối đáp ngài
được!
Nói xong, nhà thi sĩ ấy cúi đầu kính cẩn chào Xuân rồi chuồn mất
với cái mặt đỏ những hổ thẹn. Xuân đến gần Tuyết, được khen:
− Giời ơi, anh là một bậc kỳ tài! Thật là xuất khẩu
thành chương! Mà thơ như thế thì thật trào phúng lắm, không kém gì Tú Mỡ! Nhưng
mà thơ của anh sao có nhiều mùi thuốc thế?
Không biết cắt nghĩa ra sao, Xuân bèn đố lại:
− Ðố biết đấy.
Tuyết lại tự trả lời cho câu hỏi của mình:
− À! phải rồi! Tại anh đã học trường thuốc nên thơ
của anh cũng có mùi khoa học chứ gì! Thật là văn chương đốc-tờ đấy.
Cùng vui sướng, cả hai lại sánh vai nhau đi lững thững về phía
bể bơi... Chợt Tuyết sợ hãi, rối rít khẽ nói:
− Chết! Anh Phán! Thôi, chốc nữa, mình tìm tôi quanh
trong này nhé!
Nói xong, Tuyết lẩn sau một cây cọ rồi trốn mất. Trước mặt Xuân
Tóc Ðỏ lúc ấy hiện ra ông Phán mọc sừng, cùng đi với một người đàn bà, hôm nay
ông Phán mày râu nhẵn nhụi, áo quần nho nhã bảnh bao, trông rõ ra vẻ một người
mọc sừng vô tâm, thấy cuộc đời là vui vẻ... Người đàn bà thì ăn mặc lối nửa tân
nửa cựu, trông có vẻ vừa ham muốn cái hư hỏng của phụ nữ đã giải phóng lại vừa
nhớ tiếc cái đức hạnh khó gánh vác của phụ nữ cổ hủ, muốn rõ là hạng người nào
trong xã hội cũng khó lắm thay!
Xuân Tóc Ðỏ không biết đấy có phải ông Phán đi với vợ không, vì
nếu không thì cũng là sự lạ, mà nếu phải thế thật thì cũng lại là một sự lạ
khác. Mặc kệ, cứ biết là bổn phận phải nói thì cứ nói, nó bèn kính cẩn chào cả
hai người rồi đứng ưỡn ngực ra, dùng cái giọng thổi loa xưa kia mà rằng:
− Thưa ngài! Ngài là người chồng mọc sừng!
Ông Phán kinh hãi đến tái mặt, ấp úng giới thiệu:
− Ðây, đây là... người yêu của tôi, mà thôi!
Vì ngu dại, Xuân hốt hoảng mách:
− Thế à! Nếu vậy thì may cho ngài quá! Thế thì hiện
ngay bây giờ vợ ngài có lẽ đương làm cho ngài mọc sừng ở trong kia!
Ông Phán lại tái mặt hơn nữa, thất thanh hỏi:
− Sao? Ngay trong cảnh Bồng Lai này ấy à?
Xuân Tóc Ðỏ giậm chân xuống đất, chán đời:
− Những việc như thế không ở cảnh Bồng Lai thì còn ở
đâu nữa!
− Chết! Quan bác mau dẫn đệ đến đấy ngay mới được!
Ði!
Xuân Tóc Ðỏ rảo cẳng đi ngay. Hai người lạch bạch chạy theo, rối
rít như những ai muốn được mục kích những cảnh ái tình của người khác. Ðến cửa
cái buồng ấy thì Xuân đứng lại, đưa mắt cho ông Phán mọc sừng. Ông này vừa thở
vừa gõ cửa, 15 phút, cánh cửa hé mở ra. Rồi bên trong có tiếng đàn bà the thé
rít lên: “Giời ơi! chồng tôi!”. Rồi ông phán hục hặc: “Ðồ khốn nạn! Ðồ chó
đểu!”
Xuân Tóc Ðỏ và người đàn bà kia thì thập thò đứng bên ngoài. May
sao lúc ấy thiên hạ mải bơi, lội, tắm ở bờ hồ cả. Âu là vì ông Phán thấp cổ bé
miệng nên tiếng than không đến trời vậy!
Người tình nhân lúc ấy đã mặc được quần áo, khôn ngoan mà hỏi
dịu:
− Kính chào ngài! Bẩm thế ra ngài là người chồng?
Ông Phán phát bẳn mà rằng:
− Tôi không là người chồng thì tôi còn là con chó gì
nữa?
Người tình nhân lại cúi đầu kính cẩn có ý công kích ông Phán về
mục xã giao:
− Chúng tôi rất hân hạnh... Bẩm ngài, ngài là người
thượng lưu, trước sau tôi cũng vẫn giữ lễ độ với ngài, thưa ngài!
Ông Phán hổ thẹn cãi:
− Thưa ngài, dù tôi là người mọc sừng thì tôi cũng
vẫn là thượng lựu trí thức chứ?
− Vâng, ấy ngài cứ dịu dàng thế cho! Vì nếu mọc sừng
thì không phải lần này là lần đầu, vậy ngài nổi nóng vô ích, chỉ tổ thiên hạ
người ta cười cả đôi chúng ta mà thôi. Thưa ngài, quả thực hôm nay
tôi vẫn kính trọng vợ ngài!
Từ đấy trở đi, hai bên đều hết sức lễ phép với nhau để tỏ cho
nhau biết cùng là thượng lưu nhân vật. Tuy nhiên ông phán cũng trỏ vợ mà nói:
− Thưa ngài, dù là vợ tôi đây kia đã mặc được quần áo
vào như thế kia rồi thì tôi cũng không dám chắc. Là vì cổ nhân đã dạy: Nam
đáo nữ phòng nam tất đãng, nữ đáo nam phòng nữ tất dâm! ⓑ
Biết rằng trước lý luận cứng cỏi đến như thế thì chối cái tội
gian phu của mình cũng khó lắm, người tình nhân bèn cãi:
− Thưa ngài, mọc sừng không phải là xấu, nhưng chỉ là
cái chẳng may, một cái tai nạn vậy. Như Nã Phá Luân ⓒ đánh đông dẹp bắc như thế, lại đẹp giai như thế, mà cũng
mọc sừng như ngài thì ngài bảo sao?
Thấy mình được bắc lên ngang hàng với Nã Phá Luân,
ông Phán mọc sừng cũng có hả dạ đôi chút. Tuy nhiên ông cũng nói:
− Bẩm ngài, dù là xấu, dù là chẳng may, thì mọc sừng
cũng là chịu thiệt hại. Vậy ngài định đền bù tôi ra làm sao? Hay tôi phải nhờ
đến pháp luật?
Nghĩ ngay đến sở Cẩm, tin đăng trên các báo, người tình nhân vội
chữa:
− Bẩm ngài, chính tôi mới mong là người mọc sừng!
Ông Phán sửng sốt:
− Ồ! Ồ! Có thể như thế được chăng?
− Bẩm chính thế! Vợ ngài bảo với tôi là chưa có chồng và vẫn
nhận tôi là chồng! Bây giờ tôi mới được cái tin sét đánh đau đớn là người đàn
bà ấy đã có chồng! − thật quả nhiên ngài lại đây định bắt quả tang chúng tôi,
ngài đừng có chối! Nghĩa là vợ ngài có hai chồng! Bây giờ tôi mới biết tôi cũng
là một người chồng mọc sừng, thì ngài bảo sao? Ai đền ai? Ai thiệt hại?
Sợ quá, ông Phán giẫy đây đẩy:
− Tôi không biết! Tôi không lôi thôi! Ông Xuân, xin
ông làm chứng cho tôi rằng tôi là người chồng mọc sừng...
Xuân cúi đầu đáp nhã nhặn:
− Chúng tôi rất được hân hạnh.
Ông Phán lại cầu cứu cô nhân tình của ông ta:
− Thưa bà, xin bà làm chứng cho tôi rằng tôi là người
chồng mọc sừng!
Không biết đáp ra sao, người đàn bà đành bắt chước Xuân:
− Chúng tôi rất được hân hạnh.
Thấy cơ nguy, người tình nhân doạ già:
− Bẩm, thế này thì chưa biết tôi hay ngài chịu thiệt hại... Vậy
thì có lẽ tôi phải đi hỏi luật sư mới được. Thưa ngài, đã là viên chức thì ngài
phải hiểu luật, phải trọng pháp luật hơn người khác.
Nghe thấy nói đến thầy kiện, lại sợ mình trái luật thì ắt không
còn là một viên chức gương mẫu trung thành nữa, lại không hiểu mình có trái
luật không, lại sợ người ta bắt được quả tang mình muốn bắt được quả tang người
ta, ông Phán bèn nháy mắt cho người yêu, bắt tay người tình nhân vợ ông, lễ
phép nói:
− Thôi, kính chào ngài. Rất mong có phen tái ngộ...
Rồi ông rảo cẳng ra khỏi cảnh Bồng Lai như người đi trốn, có
người tình nhân của ông lẽo đẽo theo sau. Riêng về phần Xuân, thấy nói đến luật
sư cũng đâm hoảng, sợ lôi thôi đến mình, thì đầu chẳng phải lại phải tai, nó
cũng cắm cổ đi nốt. Tìm thấy Tuyết rồi, nó hốt hoảng nói:
− Ði, ta đi ngay không thì lôi thôi to bây giờ!
Tuy chưa hiểu rõ, Tuyết cũng kinh hoàng mà chạy theo Xuân. Cả
hai ra đến cái cổng Nhật Bản thì lại thấy bà phó Ðoan đứng sừng sững.
Bà này nhảy xuống, gọi Tuyết, nói to:
− À, cô này đã có ngưòi sêu tết rồi, thế là không có
phép!
Tuyết bĩu môi, chỉ Xuân:
− Người này chỉ là một người bạn giai của tôi, thế
thôi! Không hơn không kém.
Rồi Tuyết nhảy lên một cái xe cao-su, mặc kệ Xuân với bà phó
Ðoan…
Bà này bảo Xuân:
− Như ý tôi ấy à? Con gái bây giờ hư lắm, chỉ ăn chơi
thôi! Ðàn bà thì phải biết tòng nhất nhi chung, thế nào là tam tòng tứ đức, thế
nào là trinh tiết đức hạnh?
Thấy Xuân câm miệng hến, bà liều mà nói:
− Còn ông, thì ông phải đứng đắn, đừng có tìm cách
làm hại một đời người ta! Ðã có người sêu tết người ta, thế là người ta đã có
chồng rồi. Phương ngôn có câu: Giai tân gái goá thì chơi, đừng nơi có
vợ, đừng nơi có chồng!
Nghe đến đấy, chợt nhớ đến mọi sự lôi thôi lúc nãy, lại chợt nhớ
đến bà Phó Ðoan đương góa chồng, Xuân Tóc Ðỏ ấp úng nói:
− Thưa bà, bà tha phép cho, nếu bà không trinh tiết
với hai ông chồng như thế thì... bẩm… tôi cũng… mạn phép mà... phải lòng bà
rồi!
Bà Phó Ðoan tủm tỉm cười, mắng:
− Ê! Ê! Rõ đồ ê chệ chửa!
Rồi bà lên xe, bảo tài xế phóng nước đại.
Bà đi trốn ái tình.
Xuân Tóc Ðỏ phải từ giã cảnh Bồng Lai, cuốc bộ về hiệu Âu Hoá.
--------------------------------
CHÚ THÍCH:
ⓐ via (phỏng
âm chữ Pháp vieux): người già.
ⓑ “Nam
đáo nữ phòng nam tất đãng, nữ đáo nam phòng nữ tất dâm”: người nam vào
buồng người nữ, người nam ấy tất là kẻ phóng đãng; người nữ vào buồng người
nam, người nữ ấy tất là kẻ dâm đãng.
ⓒ Nã
Phá Luân: phỏng âm chữ Hán tên riêng của Napoléon Bonaparte (1769-1821)
nhà quân sự, nhà chính trị, Hoàng đế Pháp (1804-1815); vợ đầu của ông, Hoàng
hậu Joséphine de Beauharnais (1763-1814) có nhiều nhân tình.
➖➖➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét