2021-10-23
Quê Mẹ (Chuyến xe cuối năm, Ra làng, Tình
thư)
Thanh Tịnh
Nhà xuất bản Bút Việt, năm 1975
~
Chuyến xe cuối năm
Ra làng
Tình thư
~
CHUYẾN XE CUỐI NĂM
Chuyến
xe lửa đêm ra Bắc hôm nay có vẻ hấp tấp vội vàng như người đi trốn nợ. Thỉnh
thoảng đầu xe lại thét vội giữa quãng đồng không, xa nghe như hơi thở dài của
đêm vắng.
Gió
ngoài trời thổi vi vút tỏa hơi lạnh khắp mấy toa vắng vẻ. Tâm ngồi dựa mình vào
lưng chiếc ghế dài, gác chân lên rương, hai mắt lim dim muốn ngủ. Rải rác trong
toa có thêm năm hành khách khác nữa, nhưng họ đã ngủ từ lâu. Tâm thấy giấc ngủ
của họ dễ dàng quá mà thèm. Nhưng Tâm cũng không biết làm thế nào để ngủ được.
Tâm
đã lấy kính đen ra đeo để ánh sáng trong toa đỡ chói, nhưng càng không thấy được
cảnh vật chung quanh Tâm càng nghĩ vơ vẩn. Tâm buồn vì giữa lúc thiên hạ đang
nô nức trong gia đình để đón xuân sang, Tâm lại ngồi troug một toa xe lửa lạnh
lẽo với chung quanh những gương mặt hững hờ.
Buồn
và tủi, Tâm muốn khóc để bao nhiêu nỗi khổ được tuôn ra. Nhưng Tâm vẫn không thể
khóc được.
Sau
bao nhiêu năm lăn lộn trong cảnh làm ăn chật vật, Tâm đã cảm thấy lòng mình rắn
rỏi và nước mắt Tâm không chảy được dễ dàng như xưa. Hôm nay nghe hơi lạnh chạy
lồng trong áo và ngoài trời tiếng gió thổi vi vu, Tâm miên man nhớ lại những mảnh
đời xa cũ.
° ° °
Chuyến
xe vẫn chạy siết trên con đường sắt và in những tám vuông sáng mập mờ trên
quãng đồng hoang vắng. Cỏ hai bên đường cúi rạp mình như khiếp sợ trước một sức
mạnh oai nghiêm.
Mấy
người vùng quê mới vẳng nghe liếng còi là chạy ra giữa sân nhà đứng ngóng. Lúc
thấy xa xa cặp mắt đèn đang khoét bóng đêm dày đặc, họ liền lẩm bẩm:
-
Tàu hỏa đã đến. Thế là mười hai giờ; thế là đã qua năm khác.
Khắp
trong thôn mấy tràng pháo chuột lách tách nổ lên một hồi. Hơi pháo đi gần, tiếng
pháo đi xa và quyến luyến đuổi theo con tầu đêm Tết.
Hành
khách trong toa đều giụi mắt ngồi dậy. Sự thật họ không ngủ như Tâm đã tưởng. Họ
thức và lòng họ cũng thao thức như Tâm.
Hành
khách trong chuyến tầu này toàn là những người đã xa lạc gia đình. Suốt năm họ
ăn cơm quán ngủ nhà thuê rồi gần Tết họ lại tìm về quê hương của họ. Họ đến ở tạm
ít hôm trong nhà người quen để lại đi và tự hứa thầm sang năm về nữa. Tâm cũng ở
trong cảnh ngộ ấy.
Một
cụ già tay vẫn giấu trong hai túi áo, nhìn ra cửa sổ xe một lát rồi nói:
-
Tiếng pháo giao thừa đã nổ ran rồi đấy.
Tiếng
cụ như gieo rơi vào cõi không người. Không ai lên tiếng hưởng ứng. Nhưng lời cụ
đã lạc vào tâm hồn những người ngồi chung quanh và bắt họ buồn rầu nghĩ ngợi.
Gương mặt người nào cũng thoáng hiện một nét buồn ngắn lạnh lùng.
Tâm
đưa tay kéo vành mũ xuống. Lúc đặt tay lại chỗ cũ Tâm thấy lạnh. Tâm loay hoay
tìm lại dáng ngồi ấm áp trước, nhưng không thể được.
Con
tàu vẫn thản nhiên chạy giữa cánh đồng hoang.
° ° °
Năm
giờ sớm hôm sau, ánh sáng như đến chùi nhạt tất cả vẻ buồn đã sống lại trong
lòng Tâm giữa đêm tối. Nắng gieo ngoài nội cỏ, nắng lướt trên dòng sông. Nhìn nắng
Tâm thấy lòng vui tươi hơn trước.
Cụ
già ngồi bên cạnh Tâm lấy áo điều ra mặc. Mấy hành khách kia cũng tìm nước rửa
mặt và choàng thêm áo mới đủ màu. Tâm thấy họ thay đồ mới cũng bắt chước làm
theo. Tâm mở rương lấy chiếc « cravate » màu vàng đeo vào cổ và thay cái áo dạ
đen đã bạc màu. Tâm vừa thay áo xong thì người soát vé mở cửa bước vào. Lúc thấy
ai nấy đều thò tay vào túi ngực tìm vé thì người ấy tươi cười nói vội :
-
Xin các ông cứ ngồi yên. Đầu năm tôi đến xin chúc các ông được vạn sự như ý.
Tâm
và mấy người trong toa đứng dậy chúc lại.
Nhưng
mỗi người nói mỗi câu nên lộn xộn không nghe được câu nào. Người soát vé cúi
chào mọi nguời rồi đi sang toa khác.
Tâm
đưa mắt nhìn theo và cảm thấy tâm hồn tự dưng nao nức.
Cụ
già hết chúc người này đến người khác. Họ chúc lẫn nhau và đem mứt bánh trong
rương mời nhau ăn một cách vui vẻ. Tâm cũng dự vào bữa tiệc con con ấy và Tâm
so sánh sự vui trong lòng mình với ánh nắng mùa xuân lạc trên đồng cỏ mới.
Từ
toa cuối một thiếu phụ trẻ tuổi dắt đưa con trai lững thững đi lên. Mọi người
quay lại nhìn thiếu phụ yên lặng. Thiếu phụ cúi đầu chào rồi mỉm cười nói:
-
Chết! Có lẽ cháu là người đầu tiên đến xông rồi.
Cụ
già vuốt râu nói tiếp:
-
Nhưng nếu cô đến xông trước cũng không hại gì. Vì cô có dẫn theo đứa con trai.
Theo tục lệ xưa chúng tôi tin nhà ai được hai mẹ con đến xông lần thứ nhì thì
hay lắm.
Thiếu
phụ tươi cười:
-
Nghĩa là như cháu đến xông nhà các bác hiện giờ. Nhưng hay thế nào cụ?
-
Là nhà người ấy được đoàn tụ và nhà người đến xông được vợ chồng hoà hiệp.
Thiếu
phụ cúi đầu xuống như để giấu một chút lệ buồn thoáng mở trong mi. Vô tình cụ
đã tự mỉa mai người khác. Trên trán cụ nét nhăn khổ bấm mạnh lên trên nét nhăn
già.
Một
lát sau thiếu phụ tươi tỉnh:
-
Các bác cho cháu đến ăn Tết ở đây cho vui. Ở toa cuối không có ai hết.
Cụ
già vui vẻ:
-
Vâng cứ tự nhiên, nhà chúng tôi cũng như nhà cô.
Cụ
già nói giọng thành thật đến như quên mình đang ở trong toa.
Qua
ga Mỹ-lý, chuyến xe lửa ra Bắc lại từ ánh sáng mờ mịt của buổi chiều tàn như dấn
mình trong bóng tối mênh mông của cánh đồng bát ngát.
Một
gia đình gồm có những người không gia đình đang vui vẻ ăn Tết và đang quay bánh
lăn dài trên con đường sắt.
° ° °
Trời
lại sáng. Tâm giật mình tỉnh dậy. Tâm lấy làm lạ là cụ già, thiếu phụ và mấy
hành khách kia không còn trong toa nữa. Tâm ngồi nhớ lại cảnh êm ấm của một gia
đình tạm chiều bôm qua. Bên lòng Tâm như còn vương lại ít nhiều hương vị của
ngày Tết. Tâm say sưa và lòng Tâm bát ngát. Nhưng Tâm còn muốn níu lại trong
lòng, hương vị ấy lại dần dần tan mất. Tâm thất vọng. Lòng Tâm lại lạnh như gió
ngoài trời đã lạnh.
Tâm
bàng hoàng đứng dậy... Cảnh gia đình êm ấm chiều hôm qua đối với Tâm đã như một
cảnh đoàn viên trong mộng, Tâm không tin có thật. Cũng như Tâm đã sợ không dám
tin Tâm có gia đình.
Tâm
xuống ga Vinh.
➖➖➖
RA LÀNG
Năm
ấy tôi học lớp nhất trường Mỹ-lý. Tôi tuy còn ít tuổi, nhưng người tôi độ ấy
trông đã cao xõng và bệ vệ lắm. Làng Mỹ-lý dân cư ít nên mỗi năm vào kỳ tế thần
thì dân trong làng phải ra đình cho đủ. Đó là cái lệ thường năm, nên đến kỳ tế
không sức mà ai cũng biết. Có năm muốn đám rước thần đựợc trọng thể, ông Lý lại
còn cho đòi cả con dân trên mười lăm tuổi ra làng nữa.
Ra
làng đối với tôi hồi ấy là một sự vui thích hiếm có, vì nếu ông Lý không cho
đòi, thì chưa chắc tôi đã được tự do ra xem họ tế lễ. Nhưng có ra làng một lần
mới biết lắm cái khổ nhục đáng sợ, mà dẫu mình giàu tưởng tượng đến đâu cũng
không ngờ trước được.
Trước
hôm tế thần một ngày, ông Lý có ghé lại nhà tôi và ân cần cho gọi tôi ra nói:
-
Bác thấy năm nay cháu cũng đã lớn rồi, vậy mai là ngày tế thần, cháu phải ra
đình một hôm cho biết, có ra đình mới biết làng biết nước, biết dại biết khôn,
chứ lục đục luôn trong nhà thì không bao giờ biết khôn được cháu ạ. Vả cháu lại
là học trò thì công việc cháu cũng chỉ thắp hương hầu Thánh hầu Thần là đủ rồi,
chứ không ai bắt cháu làm gì nặng đâu mà cháu sợ.
Nghe
ông Lý nói tôi tưởng như lên tiên được, nhưng không dám để lộ nét vui tươi ra
ngoài mặt, vì còn sợ cha tôi bảo tôi nhác học định kiếm cớ để ở nhà.
Tôi
chỉ đứng lặng ngước mắt nhìn cha tôi, còn ông Lý thì đưa mắt nhìn tôi như muốn
dò ý tứ.
Sau
lúc uống một hớp nước trà nóng, cha tôi thong thả để chén xuống bàn, dịu dàng bảo
tôi:
-
Ừ thì năm nay con đã lớn, rồi cũng phải ra làng cho biết. Bác Lý đã có lời dạy
thế, thì tối nay con phải tắm rửa cho tinh khiết mới được.
Thấy
công việc mình sắp đặt được ổn thỏa, ông Lý liền đứng dậy cáo từ cha tôi rồi
xách dù đi qua mấy nhà khác.
Thấy
tôi còn đứng bên cạnh bàn chưa chịu đi, cha tôi tưởng tôi không bằng lòng nên
quay lại hỏi:
-
Thế nào, con không muốn ra làng à? Có ra làng mới biết người trên kẻ dưới, biết
thượng hạ tôn ti được con ạ. Ngoài cái ích được học khôn lại có cái vinh hạnh
ngồi trên dân nữa.
-
Ngồi trên dân thế nào được, thật tình con không hiểu.
-Thì
thật tình con ngu lắm. Ngồi trên dân nghĩa là được ăn trên ngồi trước dân, có
khó gì đâu mà không hiểu. Ngu đến thế mà cũng đòi sang năm đi thi với cử.
Tối
hôm ấy tôi phải chạy quanh xóm để mượn một cái khăn. Nhưng không nơi nào có hay
có thì rộng không vừa với đầu tôi. Sau cùng tôi phải lấy liều cái khăn của bác
xã Thuyền, một người thường đến nhờ tôi đọc thư hay viết yết thị.
Khăn
của bác ta hơi rộng thật, nhưng tôi định chêm vào phía sau một cái vỏ diêm
không, thì chắc cũng vừa được. Nhưng cái khăn lại đầy những chấm trắng tròn chuột
khới, trông không khác gì một cái hộp tròn bằng mun khảm cẩn. Tôi phải bỏ ngót
nửa giờ để lấy mực bôi vào những chấm trắng ấy. Thế là khăn đã đen rồi, chỉ còn
áo dài nữa là đủ. Nhưng áo đen dài thì không lo, tôi chỉ mượn chị tôi kết lại mấy
cái nút áo vải dù – tôi thường mặc đi học – là được.
Sắp
đặt đâu đấy xong xuôi tôi lên giường định đi ngủ thật sớm. Nhưng tiếng mõ đầu
làng đưa lại làm tôi giật nẩy mình luôn. Tôi muốn ngủ nhưng không tài nào nhắm
mắt được. Tôi trằn qua trở lại mãi. Bao nhiêu cảnh rực rỡ ngoài đình mà tôi thấy
được lúc đi học về đã làm cho tôi rối trí. Tôi tưởng tượng đến vẻ oai nghiêm của
thần thánh, vẻ đạo mạo của mấy viên chức sắc trong làng, rồi tôi đâm ra lo sợ.
Tôi lại tự nhận mình là một người quan trọng trong làng, một người đã biết tham
dự đến việc tế thần tế thánh, không khác gì – theo ý tôi – một ông quan được dự
vào việc triều đình để bàn việc cai trị cả muôn dân. Những ý nghĩ viển vông ấy
làm cho tôi sung sướng quá đến ngủ quên lúc nào không biết.
Sáng
hôm sau tôi đã nghe tiếng trống ở đầu làng đưa đến rất kêu và rất chậm. Tôi
vươn vai đứng dậy định đến bên bàn sắp sách vở lại để sửa soạn đi học, thi cái
khăn nằm gần đấy nhắc tôi nhớ tới câu chuyện ra làng.
Tôi
nhìn lại cái khăn để trên bàn rùng mình như bị điện giựt. Vì trên mặt khăn mấy
con gián ác nghiệt đã khới thêm mấy lỗ khá lớn nữa. Còn những chấm trắng tôi đã
bôi mực cũng không chịu đen toàn vẹn cho, chỉ rải ra trên mặt khăn những chấm lốm
đốm màu đen ợt. Có lẽ vì tôi bôi mực trên mấy chấm trắng ấy lúc ban đêm nên mới
trông qua thì tưởng đã đen nháy nhưng kỳ thật thì còn nhạt lắm. Thế là tôi phải
mất thêm mười phút để hàn lại mấy chỗ trắng, và phết thêm một lớp mực nữa.
Công
chuyện chữa lại cái khăn vừa xong, đồng hồ trên tường đã gõ tám giờ. Chị tôi
vào gọi tôi ra ăn cháo và mỉm cười nói chế tôi một câu rất khó chịu:
-
Gọi em lấy lệ thôi, chứ hôm nay thì em thiếu gì xôi thịt ở làng lại phải ăn
cháo ở nhà. Chị được như em thì chị nhịn đói đến hai hôm trước khi ra đình, vì
có vậy mới sẵn bụng nạp xôi thịt được.
Nói
xong chị tôi lấy vạt áo trước che miệng cười như nắc nẻ.
Tôi
cũng chữa thẹn liều bằng một câu khôi hài rất nhạt nhưng hiệu nghiệm vô cùng.
Câu ấy tuy không dính dáng gì với câu của chị tôi nhưng lại làm cho chị tôi sượng
sùng không dám đứng nói kháy với tôi nữa.
-
Em được ra làng là chuyện dĩ nhiên. Chứ chị muôn năm cũng không làm gì ra làng
được. Nhưng điều ấy không đáng lo lắm. Vì năm nay đã có anh Huân, rể mới của thầy,
ra làng thế cho phần chị rồi.
Chị
tôi cúi đầu thẹn đỏ cả mặt, đi thật nhanh xuống bếp không dám quay đầu ngó lại
nữa.
Ăn
cháo xong, tôi gói cái khăn vào một tờ giấy nhật trình rồi theo một đường rất hẻo
lánh để đi đến đình.
Đường
hẻm dẫn ra đình thì dài lắm và còn nhớp là khác, nhưng đi đường ấy tôi được yên
lòng hơn. Dọc đường tôi khỏi sợ gặp thầy giáo hay chúng bạn cùng học một trường.
Đi với tôi có những ông già lụ khụ cong mình trên gậy trúc, và những anh chàng
trai trẻ, mặt mày đen xám, quần ống thấp ống cao, như quanh năm họ chỉ ở ngoài
cảnh bùn lầy nước đọng. Mấy anh này vừa đi vừa nói đến chuyện làm ăn, cãi nhau
om sòm và hằm hè nhau như quân thù địch.
Tiếng
thanh la đầu làng đưa lại, như thúc hối, như nạt la làm cho tôi cứ băn khoăn
mãi. Đi gần đến đình chừng nào thì lòng tôi lại thấy lo sợ hồi hộp chừng nấy. Một
mối lo sợ vẩn vơ không nghĩa lý cứ ám ảnh tôi hoài ngay từ lúc tôi nhận thấy
mái đình xa xa sau rặng liễu.
Trước
khi đi đến đình tôi phải đứng lại sau cái miếu Thần Đá để đội cái khăn lên đầu
cho tề chỉnh. Trước kia tôi đã định thêm phía sau khăn một cái vỏ diêm không
cho vừa với đầu tôi, nhưng rủi tôi lại qnên không đem theo. Tôi phải đành ngồi
xếp lại tờ nhật trình. Đoạn lót vòng giấy cong ấy ra phía sau đầu tôi trước khi
đội khăn lên. Rồi lấy hết dáng điệu rất tự nhiên – nghĩa là chỉ tự nhiên trong
trí tưởng tượng – để đi thẳng vào đình.
Tôi
thấy ai cũng đứng lại trông tôi nên tự hổ thẹn và ngượng nghịu quá. Nhưng sau
thấy người đi qua đi lại càng lúc càng đông nên dần dần tôi không lo sợ như trước
nữa. Tiếng ồn từ trong đình đưa ra, tiếng thanh la từ ngoài sân đưa vào làm
huyên náo cả một góc làng tịch mịch. Vì nghe nhiều thứ tiếng quá nên tôi hóa ra
can đảm và nhất là bặt thiệp với mấy người quen biết.
Nhưng
chỉ phiền cái khăn cứ theo nhịp bước của tôi mà tụt dần xuống mãi. Lắm lúc tôi
muốn rãn cái đầu của tôi ra để ngăn cái khăn lại, nhưng không hiệu nghiệm gì. Từ
lúc ấy tôi thấy ai đầu to, đội khăn vừa vặn, tôi cũng đâm ra thèm muốn. Tôi
loay hoay chưa biết nên tìm một việc gì để làm hay lại đi ra ngoài bờ ao để xem
họ mổ trâu bò như mấy năm còn nhỏ.
Nhưng
tôi nghiệm lại công việc của tôi năm nay chắc không như mấy năm trước được.
Nghĩ vậy nhưng tôi cũng không biết phải đi làm việc gì. Tôi cũng ra làng như ai
nhưng lại không được mấy người đàn anh để ý một cách quá sốt sắng như mấy tên
dân khác. Nhưng được họ để ý thì thêm khổ vì họ la và sai không hở miệng.
Trong
đình làng lúc ấy là một nơi các viên chức sắc đấu khẩu rất kịch liệt. Không ai
chịu nhường tiếng lớn cho ai. Họ nói oang oang và la hét như những người điên
tiết. Rồi rốt cuộc ai lớn tiếng mạnh hơi là người ấy có lý, người ấy được dân
làng coi là người biết chuyện.
Nghe
họ cãi nhau chán quá, tôi lững thững toan đi ra sau đình thì một hồi trống vang
lên làm tôi giật mình lật đật chạy ra phía trước. Lúc ấy là lúc dân làng đang sắp
sửa rước thần ra miếu Thần-hoàng cách xa đình gần nửa cây số. Tôi lại gần bên
hương án chực đi theo sau như những hồi tôi còn nhỏ, thì một người lạ mặt đến đặt
tay lên vai tôi rồi nhìn tôi nói sẽ:
-
Thiếu một người cầm lọng che hương án, vậy mày phải cầm lọng để hầu thần.
Tôi
chưa biết phải xử trí thế nào cho họ biết tôi là một người học trò thì người lạ
mặt đã đặt vào hai tay một cái lọng vàng chống sẵn.
Tôi
tức uất cả người vì còn gì nhục bằng ra làng cầm lọng hay cầm cờ nữa. Tôi tự
trách tôi đã quá tin lời ông Lý nên để dân làng mới khinh miệt cái bằng Sơ-học
Yếu-lược của tôi như thế.
Tôi
muốn đứng khóc rõ to để cho dân làng biết tôi đang bị người ta làm nhục, nhưng
chung quanh tôi toàn là những người mặt rạm da chai nên tôi cũng không buồn nức
lên khóc nữa. Tôi định đưa mắt tìm cha tôi để yêu cầu sự che chở thì may quá,
tôi lại thấy ông Lý từ đằng xa vác dù đi lại. Tôi lật dật chạy ra cản đường ông
ta. Tôi chỉ đưa mắt nhìn ông ta và cầm thẳng cái lọng để tỏ ý bất bình của mình
chứ không nói năng gì hết. Chừng ông ta cũng hiểu nên bước lại gần tôi rồi cúi
đầu bảo khẽ tôi rằng:
-
Cháu còn nhỏ yếu sức, và cái lọng này nặng lắm cháu cầm không nổi đâu. Để bác đổi
người cho cháu cầm cái gươm nhẹ và đẹp hơn.
Thế
là tôi phải buộc lòng cầm cái gươm gỗ trông không khác gì một vị tướng con bát
hộ.
Cầm
cái gươm thì thích hơn cầm cái lọng, nhưng cũng không thong thả và sung sướng bằng
đi tay không. Tôi liếc thấy thằng Đồng mặc áo thụng xanh đứng sau hương án, mà
tôi thèm thầm cái phần của nó. Thằng Đồng học thua tôi một lớp nhưng nó giỏi chữ
Hán, lại con ông bộ trong làng nên được cử làm văn lễ, sung sướng và thanh nhàn
hơn tôi nhiều lắm.
Bắt
đầu tôi ghen với nó, sau thấy nó mỉm cười trông tôi một cách kiêu ngạo, nên tôi
lại đâm ra thù ghét nó.
Đám
rước thần bắt đầu cử hành. Mấy lá cờ ngũ hành đi trước tung theo chiều gió và
phe phẩy rộn rã như những lá cờ trên mặt trận. Mùi hương trầm toả ra êm dịu đã
xoá nhạt lòng ganh ghét của tôi và cho tôi thấy công việc cầm gươm trong đám rước
cũng thích thú vô cùng. Tôi bước đều đều theo tiếng trống kèn và không còn thấy
ngượng nghịu như trước nữa. Sau đám rước là một lũ con nít hớn hở đi theo.
Trông mặt đứa nào cũng vui vẻ như nhà chúng nó có kỵ. Còn hai bên đường thì người
đứng xem đông đếm không xiết.
Qua
khỏi cổng Quan thì tôi bỗng giật mình, vì đám rước sẽ rẽ về xóm Thiện và đi
ngang qua trước trường Mỹ-lý... Tôi lo sợ quá nên điều đình với người cầm gươm
đi ngang hông tôi để đổi chỗ.
Đổi
được chỗ tôi cũng hơi yên lòng một chút, thầy và học trò ở trong trường chắc
không thể nào thấy tôi được. Nhưng khổ quá, lúc đám rước đi qua trường thì nhằm
lúc học trò ra chơi. Trông thấy tôi, học trò liền la lên như sấm dậy:
-
Lý-Tịnh, Na-Tra, Na-Tra, Lý-Tịnh,... Chừng chúng muốn bảo tôi là Lý-Toét, nên gọị
tôi là Lý-Tịnh, Na-Tra, tên hai vị tiên trong truyện Phong-thần.
Tôi
muốn cắm đầu đi thật nhanh, nhưng đám rước lại chậm quá, mãi đến năm phút sau
tôi mới hết nghe tiếng «Na-Tra, Lý-Tịnh» theo đuổi sau tôi.
Qua
khỏi trường lòng tôi lại được yên tĩnh như trước. Tôi bỏ từng bước một đều đầu
theo tiếng trống và luôn luôn liếc qua người bên cạnh để đi cho thẳng hàng. Đến
xóm Bàu đám rước phải đi qua những cánh đồng ruộng đường trơn như mỡ.
Xa
xa bên kia đồng, dưới bóng một cây bàng cao lớn, cái miếu Thần-hoàng không còn
vẻ hoang vu như trước nữa. Bên những cây cờ cắm chung quanh miếu, thấp thoáng
hơn vài chục bóng người đang đứng chờ đám rước đến.
Xong
chuyện cáo Thần, dân làng lục tục kéo nhau đi về đình. Lúc về vắng tiếng trống
kèn, không có trật tự, tôi lại thấy ngượng ngùng như trước.
Tôi
muốn nhờ người quen cầm hộ cái gươm cho đỡ thẹn, nhưng trông ai cũng không rảnh
tay hết. Muốn tránh đi qua trước trường học, tôi phải đi vòng quanh ra phía
sau, đường đá nhớp lại dài gấp hai.
Ra
đến đường cái tôi lại gặp mấy chị con gái trong làng đi chợ. Tôi thẹn đỏ cả mặt
và nóng bừng cả hai tai. Muốn khỏi trơ trẽn, tôi liền quay cái gươm gỗ mấy vòng
trên tay, nhưng vô ý thế nào lại để cán gươm đánh nhằm cái rổ của chị Cẩm bắn
ra thật xa. Tôi muốn đến xin lỗi nhưng ấp úng nói không ra lời, còn chị Cẩm thì
e thẹn đứng cúi đầu. Một chị lên giọng khôi hài bảo tôi:
-Ông
tướng hát bộ hôm nay múa gươm vụng về quá. May chị Cẩm đưa khiên ra đỡ kịp
không thì đã bỏ mạng rồi.
Nói
xong mấy chị khác cười rộ lên làm cho tôi ngượng tưởng đến hoá điên được. Mặc để
chị Cẩm tự đi lượm rổ lấy, tôi cắm đầu rảo chân đi một mạch không dám ngó lui,
cũng không dám trông ai đứng hai bên vệ đường nữa.
Về
đến đình thì trời đã đứng trưa. Trong đình lúc ấy không huyên náo như khi mai nữa.
Một bầu không khí yên lặng từ tốn đã rải khắp mấy gian đình. Thì ra lúc ấy là
lúc các quan viên chức sắc và dân làng đang đánh chén. Họ khề khà nói rất sẽ và
rất ít, vì họ chỉ sợ mất thì giờ ngồi nói chuyện gẫu, và sợ nhất là mất những
thức ngon nóng hổi sắp trên bàn.
Lắm
lúc có người nói rất vô lý nhưng cũng không thấy ai lớn tiếng cãi lại. Bao
nhiêu tâm lực họ đều thâu vào đôi mắt tìm thức ăn và để biết gắp đồ ăn ngon trước
mọi người.
Những
cái thìa gặp nhau trong bát canh, những đôi đũa chạm nhau trên đĩa thịt bò tái,
những cái húp ừng ực, những cái nghiến dẻo dang hợp lại làm thành một điệu âm
nhạc không tên nhưng lại có tuổi. Thì có khó khăn gì đâu, cái đình làng làm được
bao nhiêu năm thì bản âm nhạc kỳ quái ấy lại có bấy nhiêu tuổi.
Khít
bên bàn có lắm đứa trẻ đứng sau lưng bố nó, và thỉnh thoảng được bố nó quay
lưng lại giúi trong tay nó một oẳn xôi vắt nhỏ hay vài lát bò thui.
Từ
mai đến trưa có lẽ chỉ lúc này là dân làng mới làm việc một cách chăm chỉ và...
yên lặng hơn hết. Nhưng lệ thường « tửu nhập ngôn xuất» nên không bao lâu những
tiếng cãi cọ lại nhao nhao nổi lên như cũ.
Lúc
tôi đi vào đình dân làng đã ăn hơn nửa bữa rồi. Nghe ông Lý bảo đến ăn tôi cũng
đi tìm một chỗ chót bẹt để ngồi. Nhưng vừa mới ngồi xong ông Lý đã đến bảo tôi
đứng đậy rồi kéo tôi đến một chỗ khác cao quí hơn. Tôi muốn nói cao quí là vì
cái phản tôi đến ngồi họ kê cao lắm. Còn quí thì không hẳn quí lắm, vì chung
quanh tôi chỉ cụ già với cụ già. Tôi cũng tưởng được ngồi đấy là yên phận,
không ngờ một cụ già ngồi dưới tôi đứng dậy phì phào nói lớn:
-
Thưa với thầy Lý, trò ấy tuy có học nhưng cũng còn nhỏ tuổi. Tôi tuy dân ngu
nhưng đã già. Nói cho đúng tôi cũng sánh được vai chú vai bác của trò ấy được,
đó là chưa nói đến vai ông mệ. Thầy cho nó ngồi trên tôi thì thật thầy đã muốn
cho nó khinh tôi và khinh luôn cả tuổi già sức yếu của dân làng nữa.
Thế
là tôi lại phải trở về chỗ cũ. Trong lúc đi qua đi về, những đĩa thịt bò tái đã
sạch như chùi rồi. Tôi dùng chữ «chùi» thật không quá lắm, vì họ ăn uống thế
nào lại trông những chén tương, những bát canh sạch tinh như hồi mới rửa.
° ° °
Qua
năm sau vào kỳ tế thần tôi nhất định không chịu ra làng nữa, mặc dầu cha tôi đã
hết lời khuyên: «Năm nay con đậu bằng Tiểu-học Yếu-lược thì không ai dám để con
ngồi với dân đâu. Được thấy con lấn hơn thiên hạ thì cha cũng không khỏi mừng
thầm và vui sướng được».
Không
biết lời khuyên của cha tôi có thành thật không, chứ lòng tôi lo sợ lắm. Vì năm
ấy tôi đã mạnh, đã cao hơn năm trước, tôi chỉ sợ ra đình họ lại – biết chừng
đâu được – bắt tôi đi cầm lọng, thì cái lợi thật không bù cái hại. Và cái hại
đáng sợ nhất lại không phải cái hại mất thể diện, mà thật ra cái hại mất... ăn.
➖➖➖
TÌNH THƯ
Đêm
ấy trăng sáng lắm. Mẹ tôi bảo chúng tôi đem ghế bàn ra sân để học cho mát. Một
cơn gió thoảng qua, ngọn đèn lại được dịp phun vài lớp khói lên không và hắt ra
những hơi nồng khó thở. Mẹ tôi yên lặng ngồi khâu áo bên em tôi. Thỉnh thoảng mẹ
tôi lại đưa tay nâng cặp kính để ngay ngắn trên sống mũi. Em tôi ngồi nghê nga
học, mình chồm tới ngả lui, làm lung chuyển cả cái ghế đang ngồi. Tôi thì đang
hí hoáy vẽ lại cái bình mực đã mấy hôm bỏ dở.
Ánh
trăng êm dịu xuyên qua mặt tàu lá chuối rồi nhẹ tỏa trên chiếc bàn chúng tôi mấy
bóng đen lớn luôn luôn xao động. Mùi hương bên giàn hoa lý bay ra thơm ngào ngạt.
-
Rắn là một loài bò ... i ... a ... Rắn là một loài... Rắn là một loài bò....
Nghe
câu học của em tôi hơi lạ tai, mẹ tôi từ từ lấy cặp kính xuống rồi mỉm cười
nhìn em tôi chòng chọc. Dưới nhà bếp lại đưa lên một nhịp cười khúc khích của
vú Bảo và thằng Lê.
-
Ai dạy con rắn là một loài bò?
Tiếng
học của em tôi át cả lời mẹ tôi, nên nó vẫn điềm nhiên ngồi học:
-
Rắn là rnột loài bò ... ê ... a... Rắn là một loài bò... sát không chân... ê...
sát không chân ...
Cả
nhà phá lên cười. Ngay lúc ấy ở ngoài cổng cũng hưởng lên một nhịp cười của ai
nghe rất trong trẻo. Hai con vện vồ ra sủa. Mẹ tôi cất tiếng hỏi:
-
Chị Sương đấy phải không?
-
Vâng!
-
Đi đâu mà khuya thế?
-
Bác chưa ngủ à? Em Thanh có ở nhà không?
-
Chị nó bảo đi đâu mà không ở nhà.
Rồi
mẹ tôi hối thằng Lê ra mở cổng.
Sương
vào.
Hai
con vện nhận được người quen liền không sủa nữa
° ° °
Chị
Sương là con gái bác lý Hoàng, năm ấy mới mười bảy tuổi, người tính nết dịu
dàng đáng yêu và ăn nói có duyên lắm. Chị ấy ở cách nhà tôi một xóm nên thường
đến chơi luôn. Lần nào qua nhà, chị cũng nhớ đem quà đến cho chúng tôi. Vì vậy
mà thành thói quen. Mỗi lẫn chị quên là thằng Thuyên, em tôi, giữ chị lại không
để cho chị về.
Năm
ấy tôi học lớp ba trường Mỹ-lý, còn em tôi thì học lớp năm. Mỗi ngày tan buổi học
chiều, chúng tôi thường rủ nhau lên tận ga Hoà-an để xem xe lửa chạy. Ga này nằm
ở giữa đồng bát ngát, xa xa mới thấy một ngôi nhà nên trông buồn tẻ lắm. Sở dĩ
«Nhà Nước» dựng lên cái ga ấy vì làng tôi có con đường cái đi xuyên qua huyện
Sơn-hải cách ga gần tám cây số. Lần nào đi học về chúng tôi cũng gặp chị Sương
gánh gạo lên đó bán.
Chị
Sương tối hôm ấy ăn mặc như các cô gái quê làm dáng ở miền Trung: áo vải trắng
dài, quần lĩnh đen, đi chân không; nhưng trông người chị xinh xắn và nhanh nhẹn.
Chị
Sương đến tựa bên bàn chúng tôi rồi nhìn em Thuyên tôi cười bảo:
-
Rắn cũng là loài bò nữa ư em Thuyên? Thế mà chị cứ tưởng nó là loài trâu.
Nói
xong chị Sương lại cười. Một nhịp cười thẳng thắn tự nhiên của lắm cô gái quê
lúc được nghe một câu chuyện gì hơi ngộ nghĩnh.
Em
Thuyên tôi ngước mắt nhìn chị Sương cười rồi bỗng nhiên cũng ôm bụng cười theo.
Một lúc sau em tôi tươi tỉnh hỏi:
-
Chị Sương đem quà gì cho em đấy?
Chị
Sưong lại nói đùa thêm một câu và lại lấy thân áo trước bịt miệng cười khúc
khích. Một mớ tóc đen mướt toả xuống che khuất nửa trán của chị. Mẹ tôi tươi cười
bảo:
–
Chị Sương chắc hôm nay có ai đi hỏi nên mới vui vẻ thế. Thằng Thuyên xin chị
mía đi, chẳng sau chị ấy đi lấy chồng thì khó xin lắm đấy!
Thôi
cười, chị Sương nhẹ cúi đầu xuống đáp:
-
Bác thương thì dạy thế, chứ ai thèm gì những con gái quê!
-
Những gái quê nhà làng mình thì hiếm lắm chị Sương ạ. Thì từ ngày nhà nước bắt
con đường sắt đi qua làng mình, con trai trong làng ế vợ là thường chứ con gái
thì toàn đi lấy chồng thầy thông thầy ký ở các tỉnh lớn.
-
Thật vậy không bác!
-
Sao không thật! Năm ngoái chị Hồ chẳng lấy ông đốc trường Mỹ-lý đó ư. Còn chị
Viêm con bác cả Lai thì đã có thầy dạy thằng Thuyên sắp đến hỏi.
-
Làm sao bác biết được?
-
Làm mối dong cho người ta mà không biết thì chị bảo còn ai biết hơn nữa.
Câu
chuyện sắp kéo dài ra nữa thì bỗng mẹ tôi sực nhớ chị Sương nãy giờ vào đứng
nên vội nói lớn:
-
Ấy chết, vô tình lại để khách đến chơi đứng mỏi chản. Thuyên con vào nhà rinh
chiếc ghế ra mau.
-
Được, bác để mặc cháu.
Em
Thuyên tôi vào nhà một lúc lâu mới hì hục rinh ra một chiếc ghế đẩu. Chị Sương
thấy vậy đến đón ngay lấy ghế rồi nhanh nhẹn đến đặt ngồi gần một bên tôi. Đoạn
chị cất tiếng hỏi:
-
Em Thanh không đi nghe hát giã gạo bên xóm bàu à?
-
Đi qua miếu Thánh em sợ lắm, vả lại chắc tối hôm nay thế nào thầy dạy học em
cũng có đi xem...
Ngẫm
nghĩ một lát tôi lại cười nói tiếp:
-
À, chị Sương này, bắt đầu từ hôm nay chị hãy gọi em bằng cậu cho oai, vì sang
năm em đã đi thi bằng Yếu-lược rồi đấy!
Chị
Sương tuy không biết đi thi bằng Yếu-lược là gì nhưng cũng muốn làm vui lòng
tôi:
-
Ừ, thì cậu Thanh. Chị muốn nhờ em một việc này.
-
Lại còn em!
-
À quên, nhờ cậu một việc này.
Chị
Sương đưa mắt nhìn mẹ tôi, lưỡng lự.
Sau
thấy mẹ tôi vẫn ngồi yên khâu áo, chị mới kề miệng sát tai tôi bảo khẽ::
-
Cậu có biết thầy xếp ga không?
Tôi
vô tình nói lớn:
-
Lạ lùng gì thầy Xuân mà tôi không biết, chị cũng quen với thầy Xuân à?
Lần
này chị Sương đỏ bừng mặt lên rồi ấp úng nói như người hoảng sợ:
-
Rõ cậu Thanh khéo nghiễn chuyện quá!
Mẹ
tôi cúi đầu, nhìn chị Sương trên đôi vòng kính, đoạn mỉm cười:
-
Ừ, thì thằng Thanh nghiễn chuyện làm gì để cho chị Sương thẹn!
Nói
xong, mẹ tôi bảo em Thuyên đi ngủ, và cũng đứng dậy lững thững đi theo sau nó
vào nhà. Chị Sương ngượng nghịu:
-
Bác cũng đi vào ngủ à... Sao bác không cho em Thanh đi ngủ luôn thể...
Mẹ
tôi quay lại cười:
-Tôi
vào uống nước, còn thằng Thanh thì để nó học thuộc xong bài trường đã!
° ° °
Nói
vậy chứ mẹ tôi ở nín thẳng luôn trong nhà không chịu ra. Chị Sương ngồi im lặng
một hồi lâu mớỉ dịu lời bảo tôi:
–
Em Thanh ạ, lúc chiều thầy Xuân có nhờ anh lon-ton đưa cho chị một phong thư,
chị không biết quốc ngữ nên mới qua nhờ em đọc hộ.
Chị
Sương kéo trong túi áo ra một cái bì màu vàng, đoạn lách hai ngón tay ghép
trong bì lấy một mảnh giấy gấp tư đưa cho tôi. Tôi cẩn thận mở tờ giấy trải lên
bàn rồi chăm chú đọc.
Em
Sương,
Trông
em tôi yêu lắm, không đêm nào tôi không mộng thấy em. Nếu em cũng đồng bệnh
tương tư như tôi thì em nói thật, để tôi mượn người đến tận nhà thầy mẹ hỏi xin
em.
Người
yêu em: Nguyễn Xuân
Chị
Sương chống cằm ngồi yên lặng, hai mắt đăm đăm nhìn lên đọt cau gió khuya đưa
qua lại. Ngoài đường lúc ấy vắng lặng, chỉ thỉnh thoảng xa xa đưa lại vài tiếng
chó sủa lên trời hay những nhịp đều đều của mấy chiếc chày vồ giã gạo.
Chị
Sương bỗng giật mình nhìn tôi.
-
Em Thanh đọc xong rồi à? Còn nữa hết?
-
Hết rồi.
-
Hai trang giấy mà chỉ có thế thôi à? Thôi em chịu khó đọc lại cho chị nghe một
lần nữa.
Lần
này nghe tôi đọc, chị Sương mặt mày nở ra dần rồi lấy phong bì đang cầm trên
tay che miệng cười chúm chím. Tôi đọc xong, chị Sương lấy lại phong thư lật qua
lật lại trên tay một hồi lâu mới nghiêng đầu về bên tôi nói sẽ:
-
Em Thanh ạ, em viết hộ cho chị một phong thư trả lời, sáng mai chị sẽ cho em
năm xu.
Tôi
thấy kiếm được tiền một cách dễ dàng quá nên tự nhiên cảm thấy lòng tưng bừng
sung sướng. Nhưng tôi còn giả vờ nài thêm:
-
Thế thì thích quá nhỉ, em có tiền em sẽ mua con sáo của thằng Lê, nhưng năm xu
thì không đủ; chị cho em một hào, em sẽ gắng viết thư cho chị bằng chữ thật tốt.
Nào chị đọc cho em viết đi...
Tôi
xé trong quyển vở học một tờ giấy rồi yên lặng cầm bút chờ chị Sương đọc. Nhưng
chị Sương thì mãi đăm đăm nhìn tờ giấy như muốn tự hỏi phải giải bày những câu
gì, ý gì trên mặt giấy mới mong thầy Xuân thấu rõ nỗi lòng.
Tôi
tưởng chị không nghe tiếng nên nhắc lại một lần nữa:
-
Kìa chị đọc cho em viết!
Chị
dịu giọng bảo tôi:
-
Nói se sẽ chứ lị. Bắt đầu em hãy viết: Thưa thầy Xuân... à, hay em viết là...
thưa anh Xuân, cho thân mật hơn...
Tôi
cặm cụi nắn nót viết ba chữ ấy cho thật tốt, đoạn ngước mắt lêu nhìn chị Sương
hỏi nữa:
-
Gì nữa chị?
Chị
Sương đưa lưỡi liếm môi trên một lát đoạn băn khoăn trả lời:
-
Thế em đặt hộ cho chị có được không?
-
Được lắm, nhưng chị muốn nói gì với thầy Xuân?
Nói
xong tôi ngồi thẳng người lên, chống hai khuỷu tay lên bàn miệng ngậm đầu cán
bút, nhìn chị Sương ra dáng một người thạo nghề lắm. Còn chị Sương thì như sợ cặp
mắt tôi nhìn chị, đoán biết ý muốn của chị, nên e lệ cúi đầu xuống đáp:
-
Em sẽ nói chị gửi lời lên thăm thầy mạnh giỏi, chị mừng. Nếu thầy không kể gì
chị quê mùa thì chị hứa sẽ trọn đời theo thầy hầu hạ.
-
Chị muốn tự xưng chị bằng tôi hay bằng em?
-
Bằng gì cũng được.
-
Bằng em thì nghe tình tứ hơn chứ. Phải không chị Sương?
-
Ừ, thế cũng được.
Chị
Sương lẳng lặng ngồi xem ngòi viết tôi đi qua lại từng nét một trên mặt giấy:
trông người chị hồi ấy ngây thơ như một đứa trẻ. Chị chòng chọc nhìn tôi viết
ra vẻ kính cẩn lắm. Có lẽ chị đã cho mấy dòng chữ nguệch ngoạc của tôi là những
lời nói thầm kín của tâm hồn chị, của bao nhiêu điều ước muốn mơ màng của chị.
Mọi
vật ở trong cảnh yên lặng. Bỗng xa xa đưa lại tiếng còi thét dài của chuyến xe
lửa đêm ra Bắc. Chị Sương nghe tiếng ấy ra chiều sung sướng trầm ngâm như người
được nghe khúc đàn hay. Chị cầm tay tôi bảo ngưng viết rồi ngọt ngào:
-
Này em Thanh ạ, giá nói thêm câu này như ý chị nghĩ thì hay nhỉ... Nhưng nói
như thế có được không? Chị muốn nói rằng mỗi khi nghe tiếng còi tàu đằng xa...
Nhất là trong những đêm vắng vẻ thì thế nào chị cũng nhớ đến thầy Xuân. Em liệu
viết hộ chị thế.
° ° °
Thế
là bắt đầu từ đó tôi đã trở nên một viên thư ký bé con của chị Sương rồi. Một
viên thư ký đọc thư tình và thay chị trả lời lại.
Theo
trí non nớt nhưng ... sớm khôn của tôi hồi ấy, thì cuộc tình duyên bằng thư cửa
thầy ký ga với cô gái quê càng ngày càng đằm thắm, mặn mà. Những lời tha thiết
chân thật của thầy Xuân bao giờ cũng khiến cho chị Sương cảm động và nói ra những
câu mộc mạc nhưng không thiếu gì những tình tứ đẹp đẽ của một tấm lòng sung sướng
vì yêu đương.
Chị
Sương một đôi lần tiếp được lời năn nỉ của ngưởi tình và cũng một đôi lần hẹn
hò cùng thầy Xuân gặp mặt. Nhưng cuộc gặp gỡ vẫn không ra ngoài «khuôn phép» vì
thầy Xuân là người đứng đắn cũng như chị Sương là người chín chắn ; hai bên rắp
định chờ đợi hạnh phúc chăn gối cho đến ngày cưới xin hẳn hoi.
Cứ
vậy trong gần hai tháng trời những câu nhớ thương, những tiếng tình tứ, với bao
nhiêu nỗi vơ vẩn đối với người khác nhưng rất ý vị đối với chị Sương, tôi đều đọc
qua và tôi là người chép lại. Tôi vô tình đã làm cái việc của ông tơ chắp nối
cho hai người yêu nhau.
Nhưng
chỉ có một điều làm tôi vui thích hồi bấy giờ ... là mỗi lần chị Sương nhờ tôi
viết thư là một lần chị để vào tay tôi năm xu:
–
Cho em tiền để mua sáo.
Tôi
mua một con sáo mà tôi vẫn thích và nói với bác xã Lận ở cùng xóm bán chịu cho
tôi một cái lồng sơn son rất đẹp, tôi sẽ góp trả dần.
Bác
Xã thuận cho mua, tôi tính trước chừng một tháng nữa, nếu chị Sương nhờ viết
thư luôn, tôi sẽ đủ tiền góp hết.
Vì
thế mà trông chừng chị Sương lâu không đến là tôi lại nóng lòng mong. Rồi đến mấy
tuần cuối tháng sau thấy trong thư thầy Xuân nói đến việc song thân ở Bắc gọi về
để cưới con một cụ Tuần, chị Sương dáng mặt âu sầu, bảo tôi viết thư cho thầy
những câu nghe rất đau thương và ảo não.
Chị
Sương không hớn hở như trước nữa. Mỗi lần chị cầm thư đến lại băn khoăn lo ngại
như đứng trước một tai nạn sắp xảy đến cho mình.
Tôi
tuy ái ngại giùm, nhưng khi tôi viết thư trả lời xong, chị cho tiền là tôi vui
vẻ ngay.
Con
sáo ngàn của tôi cũng như có ý mong chị đến và mỗi lần thấy bóng chị là kêu mừng
và nhảy nhót rối rít trong lồng. Con vật cũng biết rằng sau mỗi lần chị Sương
qua nhà tôi là nó lại được tôi mua cho nhiều thức ăn và chăm chút nó hơn những
ngày khác.
Nhưng
qua tháng sau, đã hai tuần, chị Sương không đến nhà tôi nữa. Bác xã Lận thấy
tôi không đóng tiền đã hai kỳ nên nhất định đưa tiền lại và đem cái lồng chim về.
Từ đấy con sáo ngàn của tôi phải chịu ngủ ngoài trời sương lạnh. Đêm nào trời
mưa nó lại rít lên kêu như than oán căm hờn.
Con
chim sáo của tôi ngày một rạc đi mà tôi không biết làm sao được.
Rồi
một đêm trăng, chị Sương lại qua nhà tôi giữa lúc chúng tôi đang ngồi học ngoài
sân như mấy tháng trước.
Lần
này tôi trông người chị Sương bơ phờ lạnh lẽo lắm. Chị lần đến bên tôi, rời rạc
nói từng tiếng một:
–
Thầy Xuân đi ra Hà-nội rồi em Thanh ạ.
Tôi
nghe câu ấy như thấm đầy nước mắt, trong lòng thương cảm một cách thiết tha.
Ngay
lúc ấy tiếng còi chuyến xe lửa đêm ra Bắc lại rúc lên lanh lảnh ngoài quãng đồng
xa mơ hồ vắng lặng. Chị Sương động lòng nức nở khóc theo.
Chị
Sương chặm nước mắt nhìn tôi thương hại:
-Em
cũng buồn cho duyên số chị à?
-
Con sáo ngàn của em chết rồi chị Sương ạ.
Nói
xong tôi lại khóc lớn hơn nữa.
➖➖➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét