2022-04-30
Tố Tâm
(V)
Hoàng
Ngọc Phách
~
Tiểu thuyết “Tố Tâm” của
Hoàng Ngọc Phách được viết vào năm 1922 và in lần đầu vào năm 1925.
~
CHƯƠNG V
Ký
giả đọc xong thì Đạm Thủy thở một tiếng lấy khăn lau mắt mà nói rằng:
-
Tôi xem hết quyển nhật ký thì thương tiếc nàng quá chừng, trong lòng như hối hận,
không ăn không ngủ được mà thành bệnh. Thầy thuốc xem nói là đau tim. Chuyện thấu
đến anh cả tôi làm điền chủ ở tỉnh mỗ. Anh tôi đến tận trường xin phép cho tôi
về an dưỡng ở chỗ đồn điền đó. Nói là chữa bệnh nhưng thực ra thì anh tôi muốn
vớt tôi lên khỏi chỗ bể tình. Anh cả tôi người trầm tĩnh mà lịch duyệt. Lúc lâm
tuyền khi thành thị trong Nam ngoài Bắc đi đã nhiều. Anh tôi thấy tôi như vậy
có ý thương hại buồn rầu chứ không có ý tức giận, mà giấu cả gia thân tôi nữa.
Trong
mấy chủ nhật về nghỉ, anh tôi không hề đả động đến việc Tố Tâm. Những thư từ
sách vở tôi mang về anh tôi cất đi hết cả. Những chuyện có thể gợi tình cảm như
chuyện Kiều, Chinh phụ, Cung oán, và những tiểu thuyết bi tình anh tôi cũng giấu
đi hết. Anh tôi bày ra ở bàn giấy gần chỗ tôi nằm những tranh ảnh hùng hiệp như
là các đại trận của Napoléon khi còn trẻ các thủ đoạn anh hùng của đại tướng
Đông phương, những tiểu thuyết phiêu lưu của các bậc nam nhi khảng khái, những
sách thuật lại cuộc đời bần bách của các bậc hiền triết ngày xưa. Anh tôi cứ tự
nhiên mà làm không cho tôi biết mà cũng không bảo gì tôi cả. Anh tôi lại bày ra
cuộc săn bắn, chụp ảnh, đánh cờ, v.v... Những lúc ăn cơm đông đủ, hay khi hai
anh em ngồi uống nước chè tàu, anh tôi toàn nói chuyện gia quyến. Anh tôi nói
gia thân tôi khen tôi ngoan và mong về sau làm được những gì, hàng ngày nhắc đến
tôi luôn và tỏ tình nhớ tôi lắm. Anh tôi nói tự nhiên như người kể chuyện lại,
không bình phẩm mà cũng không đả động gì đến việc học của tôi.
Những
khi anh tôi bận việc mà thấy tôi ngồi thần một mình, thì khẽ bảo các cháu lại
quấn quít. Anh tôi vẫn biết tôi yêu trẻ con mà mấy hôm về đó tôi lại thích chơi
với trẻ lắm. Cả ngày tôi chỉ quanh quần với chúng nó. Đứa ôm chân đứa kéo áo, bắt
những "nu na nu nống, chi chi chành chành" bảo làm gì tôi cũng làm, bắt
đi đâu tôi cũng đi, đến cả chồng gạch làm đình làm chùa, hay bới cát sẻ sông đắp
núi. Bởi trái lại cuộc đời chua chát, mà tôi thành như đứa bé ngây thơ.
Lòng
tôi đã hơi dịu dịu nhờ được thang thuốc đầu của anh tôi khéo bốc, lấy cảm tình
mà chữa cảm tình, không dùng lối thuyết lý sống sượng. Anh tôi biết tôi nặng
tình gia quyến, nên khéo đánh riết vào chỗ ấy rồi lấy thêm cảm tình khác mà
chèn vào, sau cùng lấy lý luận mà giữ. Anh tôi thấy lòng tôi đã tạm nguôi một
chút thì nói đến việc đời. Anh tôi ngồi kể chuyện lại những cuộc đam mê ngày
trước, những điều khờ dại ở trong cuộc ái tình và tách bạch những điều thiếu
niên cho là xinh đẹp ra từng mảnh rất đáng sợ. Dần dần anh tôi hỏi đến chuyện Tố
Tâm. Tôi kể thực hết cả. Anh tôi ngồi đạo mạo như một ông thầy tu nghe người
xưng tội. Anh tôi nghe xong nói lại một cách rắn rỏi tỏ ra một người đã lịch
duyệt chỉ bảo cho một cậu thiếu niên lững chững trên đường tình. Giọng nói ung
dung và không có vẻ gì là mắng dực.
Anh
tôi kết luận đoạn này bảo tôi yêu Tố Tâm không phải là dở, hẳn vì tôi thực tình
mà yêu, yêu có lúc say mê lảo đảo. Anh tôi cũng thương cho đôi lứa thiếu niên hại
vì tình, nhưng anh tôi bảo tôi lạm dụng văn chương tư tưởng bởi mơ màng một cuộc
ái tình đằm thắm quá mà đem hết tài liệu của mình ra mà tách bạch từng mảnh
lòng người yêu để biết hết những đoạn éo le của ái tình mới thỏa. Phiền một nỗi
chính mình làm mà không tự biết, hay có khi biết mà bỏ qua; quý hồ làm cho nàng
yêu là được, nhiều khi lại viện những nhẽ rất đúng để tự thứ lỗi cho mình, mà
bênh vực lấy tình ái. Về sau lúc đã quá muốn lấy nhẽ phải mà bảo mình nhưng
không bảo được nữa. Muốn đem những bức thư từ biệt rất cảm động, dùng những
tính tình chân thật thiết tha mà gỡ ra, nhưng chính thế là buộc vào thắt chặt đến
nỗi khổ mình mà thiệt người, không định làm hại mà thành hại. Túng nhiên Tố Tâm
mà không chết thì cảnh vợ chồng của nàng cũng mất hết cả vẻ hay, mà gia đình về
sau cũng nghiêng ngả, vì người đàn bà đã bị thương tích như vậy thì có sống ở đời
nữa chỉ chịu cuộc đời một cách đành lòng cho qua ngày qua tháng mà thôi. Tố Tâm
là hạng thiếu nữ quá chấp nhất về tình lại hay mơ màng về văn chương tư tưởng
khinh hẳn những việc thực ở đời. Tính tình ấy lại để vào một nơi hoàn cảnh giáo
dục "giao thời" nên sa mãi vào cuộc ái tình kia không biết mà dừng bước
lại thành cuộc đời tan tác một cách bi ai để lại bao nhiêu điều đáng ân hận.
Cuối
cùng, anh tôi đánh vào chỗ lòng khẳng khái khéo nhặt những câu Tố Tâm nói mà
thêm thắt vào, làm một bài khuyến kích rất hùng hồn cảm động. Anh tôi nói đến
công danh sự nghiệp mà khéo chèn vào những câu thuyết lý rất cao xa, khiến tôi
nghe phải cảm động nức lòng như người chiến sĩ lúc ra trận nghe hồi trống hay dịp
kèn quốc hiệu. Anh ơi, tôi bây giờ lại để tâm vào việc học, xong được công việc
nhà trường lòng lại sốt sắng về những mục đích và hy vọng trước, là nhớ những
câu giáo huấn rất hợp cảnh hợp thời và nghĩ đến những nhời khuyến khích của người
vì quá yêu tôi mà thiệt phận. Hai điều đó cũng có vẻ thiêng liêng thay!
Nhưng
anh nên biết rằng một việc như việc Tố Tâm với tôi không thể mất tích được, vì
lòng tôi đã bị thương thì còn vết mãi mà, vết đó làm giảm mất nhiều cuộc vui
trong đời tôi. Ngẫm như những lúc tôi được hưởng điều hoan lạc, nghĩ đến nàng
thiệt phận thì lại chạnh lòng mà bây giờ nhiều khi trông cảnh nhớ người thấy dấu
tích như hồn ai còn vướng vít...
Viết tại trường Cao đẳng Sư phạm
kỳ nghỉ hè năm 1922
LỜI PHÊ BÌNH CỦA MỘT ĐỘC GIẢ
Trong
những cuốn sách từ Nam chí Bắc, không mấy người là không biết tới, tôi tưởng phải
có Truyện Tố Tâm, tác giả là một nhà tân học, ông Song An HOÀNG NGỌC PHÁCH.
Sách
xuất bản năm 1925 sau khi đã đăng được ít nhiều vào tập kỷ yếu của hộ "Cao
Đẳng Ái Hữu". Sách nhiều người mua, nhiều người đọc, nhiều người cho là
hay, mà thiệt không ai dám công nhiên tỏ ra có thái độ hoan nghênh nó cả. Vì nó
mới quá. Lại vì nó gặp một cái trở lực còn mạnh quá: là phái đạo đức.
Đạo
đức không dung được truyện tình ái, mà cái ái tình ở truyện Tố Tâm, lại là ái
tình lắt léo, vụng thầm, nó đã được sống ở ngoài tình nghĩa vợ chồng mà lại kết
quả đến giết người mất mạng.
Và
gần đây, có mấy cô thiếu nữ vì thất tình mà tự vẫn, mấy người còn đổ tội cả cho
cái ảnh hưởng của những tiểu thuyết tình, mà Tố Tâm này là một. Trước kia, J.J.
Rousseau viết sách Nouvelle Héloiseⓐ,
Goethe làm sách Wertherⓑ,
đều cũng là những chuyện tình mà được thiên hạ hoan nghênh một cách rất nhiệt
thành, rộn rịp.
Tôi
không dám đem sách Tố Tâm mà so sánh với những truyện Héloise và Werther, song
tôi muốn nói sách Tố Tâm cũng là tiểu thuyết tình như những tiểu thuyết kia, mà
không phải sống vào trong cái xã hội rất ít người được cái quan niệm chính đáng
rộng rãi về đạo đức và mỹ thuật. Truyện Kiều người ta còn chê là "dâm
thơ" thì sách Tố tâm khỏi sao chẳng thành ra "vô đạo"?
Thúy
Kiều với Kim Trọng nào có khác chi Đạm Thủy cùng Tố Tâm. Cũng không cho thương
yêu mà thương yêu, cũng không cho tình tự mà tình tự. Chị chàng là gái khuê các
mà dám dan díu với trai. Cậu ấm đã có nơi nhà định mà còn thương yêu kẻ khác.
Bậy
quá! Thật là bậy quá!
Nhưng
nếu ái tình là một vật mà ta không thể lấy lý luận để hiểu được, lấy đạo đức để
bỏ được, lấy luân lý để ngừa được, thì nó phát sinh ở chỗ nào ta cũng nên để
yên cho nó ở chỗ đó mới phải.
Nó
không phát sinh ở giữa Đạm Thủy với người vị hôn thê của chàng, lại cũng không
có được ở giữa Tố Tâm với người chồng mới của người thì mặc nó.
Song
nó đã đem giằng buộc Tố Tâm vào với Đạm Thủy, thì ta cũng phải biết cái sở dĩ của
nó ở đâu?
Tố
Tâm thương Đạm Thủy trước khi thấy mặt chàng, người chàng, địa vị chàng ở xã hội,
gia thế chàng trong nhân quần, thì cái tình của nàng thật không có gì là tầm
thường vật chất cả. Mà nàng biết thương chàng ở chỗ văn chương tư tưởng thì lại
càng tỏ ra nàng là một người có tài, có học, có tinh thần mỹ thuật, có tư tưởng
thanh cao.
Một
người con gái như thế, tức là tiêu biểu cho hạng gái văn minh, chỉ ở những xã hội
văn minh mới có. Cái bổn sắc của hạng gái này nó không được thuần giảm, mộc mạc
mà lại có ý phức tạp lâm ly. Hạng gái thường lấy ăn no mặc ấm làm vui, lấy bình
thường giản dị làm thích, cái ngoan là ở chỗ ngu; mà cái nết là ở chỗ dại. Có
ngu dại người ta mới dễ sai khiến, mà có giản dị mới dễ thấy sự bằng lòng. Coi
văn chương không biết hay ở chỗ nào, nhìn mỹ thuật không biết đẹp ở chỗ nào, hỏi
nghĩa lý thì u mê như con nít, xiết cảm tình thì mộc mạc như cỏ cây. Những người
đó nếu ở cảnh thường có thể không phạm tội lỗi gì được mà nếu sang cảnh biến
thì lại chỉ là những vật thụ động mà thôi. Nếu trời không đánh họ chết thì chẳng
có dịp nào mà họ biết tới sự tuẫn tiết hy sinh là gì cả.
Trái
lại, gái văn minh không phải thế. Ngoài cái sinh hoạt thường tục, còn có cái
sinh hoạt tinh thần. Ngoài những cái cần dùng như người, còn những cái cần dùng
khác người, mà có khi lại lấy những sự cần dùng khác người làm cần hơn những sự
cần dùng như người nữa.
Tố
Tâm mà không biết tới cái sinh hoạt tinh thần, thì Tố Tâm biết đâu được những
cái hay, cái thú ở trong những thế giới văn chương và mỹ thuật? Tố Tâm mà không
có những sự cần dùng khác người thì Tố Tâm hà tất phải đọc sách và chép lấy những
chỗ văn hay, xem thơ hay mà theo luồng thi cảm, tư tưởng phải băn khoăn đến việc
nước, việc đời, tính tình phải ký gửi vào núi sông, cây cỏ?
Đọc
những thơ của nàng:
Phận
liễu dám nguôi lòng sớm tối,
Tơ
đào riêng thẹn mặt non sông
.........................
Tựa
mình bên án xem người cổ
Ẩn
bóng trong gương ngẫm chuyện đời.
Ta
phải phục Tố Tâm có cái tâm thuật cao hơn người mà nhận thấy cái tư cách siêu
phàm xuất tục của nàng vậy.
Mà
những người như thế, đâu phải là hạng vô tình đến không biết quý mến những kẻ
cũng tư cách như mình với hơn mình được?
Đạm
Thủy nếu là con gái thì là bạn tri kỷ của Tố Tâm, mà ở làm con trai thì cũng là
người tình của Tố Tâm vậy. Cái lẽ tâm lý nó đã xui cho hai người phải cảm mến
nhau. Mà cái lẽ sinh lý nó lại dẫn thêm cái ái lực vào cho cái cảm tình ấy nữa.
Truyện
tình tự trai gái ở đời nào là không có, ở nước nào là không có. Vào trong làng
trong rẫy ta hỏi tới truyện đó, thì ta thường thấy ở nơi gốc cây bờ suối. Đối với
những dân tộc còn dã man, hoặc ban khai tính tình còn thô sơ đơn giản thì ái
tình thường căn cứ ở cái khoái cảm ở vật chất mà ít thấy ở cái lạc thú của tinh
thần.
Còn
những hạng người văn minh, chịu cái ảnh hưởng của hoàn cảnh và giáo dục, và lại
chịu sức cảm hóa của mỹ thuật với văn chương, cơ thể nhân đấy mất cái chất thô
kệch của thiên nhiên, mà tâm hồn cũng vì đấy thêm lâm ly phiền phức.
Những
cơ thể trong người Tố Tâm nó thanh tao, nên cái tình của Tố Tâm nó mới vượt lên
trên được điều tà dục. Mà bởi cái tâm hồn của Tố Tâm nó phiền phức nên cái tình
của Tố Tâm nó cũng phải lựa chọn những chỗ phiền phức mà trao, và đã trao rồi
cũng không thể nào lấy lại được nữa.
Lâm
vào cái cảnh Tố Tâm, khi phải dứt tình Đạm Thủy mà lấy chồng, nếu Tố Tâm không
chết thì đâu tỏ được cái tư cách của Tố Tâm. Tác giả đã bắt Tố Tâm phải ở vào cảnh
đó, thì cái chết của Tố Tâm là tất phải có rồi.
Những
cái cảnh đó không phải là cảnh chung của hết thảy mọi người có cái tâm trí như
Tố Tâm, thì những người này đã không vì thất tình mà chết đều có thể sống và
gây lấy hạnh phúc sinh thú cho nước cho đời được. Phàm những người mà ta vẫn
thường kêu là bậc nữ lưu tri thức, đố ai chưa từng có cái sinh hoạt tinh thần của
Tố Tâm, mà hoặc tiêu dao trong cõi đời lý tưởng, hoặc mơ màng trong thế giới cảm
tình của Tố Tâm vậy. Phải có cảm tình phong phú thì mới biết tha thiết đến chuyện
nước, chuyện đời, lại phải có tinh thần cao thượng thì mới biết quan niệm đến lợi
quyền nghĩa vụ. Tố Tâm nếu có thật, và nếu không phải vì thất tình mà chết, tôi
dám chắc sẽ là một người hăng hái nhiệt thành, mà đem phấn son để tô điểm sơn
hà, hoặc đem gan óc mà đền bồi non nước.
Những
công chuyện này đố ai trông cậy được ở những hạng gái tầm thường vô tình, vô cảm,
vô học, vô tài.
Vậy
thì truyện Tố Tâm trái với luân lý ở chỗ nào? Trái với đạo đức ở chỗ nào?
Ái
tình mà không tà dâm là không trái với đạo đức. Mà nếu luân lý lại không chịu
đưa vào luật tâm lý thì cái luân lý đó còn có giá trị gì đâu?
Huống
vì hiếu phải vâng lời mẹ, vâng lời mẹ để mà chết, thì còn có cái luân lý nào cảm
động thiết tha hơn nữa? Lại vì hiếu mà không dám cãi ý cha để từ hôn một người
vị hôn thê mình không có chút tình gì cả, đành chịu hy sinh một cái vưu vật như
Tố Tâm thì còn cái luân lý 1 nào khắc khổ hơn nữa không?
Đọc
sách Tố Tâm ta phải nhận thấy cái chỗ kém hèn của luân lý 2 nước
nhà, vì nó mà một vị giai nhân phải giả thế từ trần để lại một bực tài tử phải
sống mà nuốt lệ.
Tác
giả đọc sách tây nhiều, đã quen thuộc với những nhà tâm lý tiểu thuyết như Paul
Bourget, George Sanh, và cũng có nhiễm cái phong vị lãng mạn của Lamertine hay
Victor Hugo, nên tả tâm lý thật đúng và tả ái tình thật hay. Tôi lại còn ngờ
tác giả đã sống qua cái cảnh đời của nhân vật trong truyện nên sách mới thêm được
lắm vị lắm duyên. Văn đã mới, truyện lại mới, cách bố cuộc có trật tự, cái cơ
mưu có lý do, hành động theo tâm lý, mà giải cấu hợp tự nhiên, thật là cuốn
sách của người có học mà biết nghề.
Chỉ
tiếc cách lập luận của ông Song An nó trái hẳn vời cái ý nghĩ tự nhiên của cuốn
sách. Ông cố ý đem truyện Tố Tâm mà răn đời đừng mắc mưu vào ái tình, đừng lạm
dụng văn chương tư tưởng mà làm việc cho ái tình, phải để tâm đến những chủ
nghĩa cao xa hơn tình ái mà ông đã đem khoa tâm lý phân khảo ra để chỉ cho ta:
"Đây là ghềnh cao vực thẩm!"
Thành
ra ông lại muốn kết án ái tình rồi!
Ông
nói chuyện tình cho đã đời, cho người ta mê mệt rồi giết chết một người trong
truyện mà chỉ ra: "tình là hại đừng có chơi với nó mà chết!"
Mà
cái cảm tưởng chung của độc giả thì lại không thế. Tố Tâm chết là rủi cho Tố
Tâm ở cái cảnh ngộ phải chết, chở cái thi vị của ái tình mà tác giả đã lấy tâm
lý học tả ra cho ta được thấy một cách rất đầy đủ, nào cứ phải kết đến cái chết
cả đâu?
Nhược
bằng, ta không kết án ái tình là phải. Nó tự nhiên phải có ớ giữa hai bên trai
gái thì ta cứ cho nó được có đi. Ta phân khảo nó chỉ là ta phân khảo trái tim
vì ái tình mà reo rắt đó, chính là những giọng cao sơn lưu thủy, khác hẳn với
cái dâm thanh thô bỉ của dục tình. 3
Nhưng
phàm chưa biết cái tâm lý của kẻ hy sinh tuẫn tiết thì còn chưa là biết đến những
chỗ nên biết. Vậy lại phải kiếm cơ mưu mà giết chết Tố Tâm được theo mà phân khảo
thêm nữa.
Ta
rõ Tố Tâm đến cả cái tâm lý của nàng khi nàng ôm khối chung tình mà lìa trần
giã thế thì ta lại càng biết nàng thêm, thương nàng thêm, mà bắt phải nhận chân
thấy cái khốc hại của nền luân lý trong xã hội nước nhà.
Rồi
nàng chết, rồi Đạm Thủy đau. Chết vì tình, đau vì tình. Ấy chính thật chỉ vì
cái luân lý cổ hủ khốc hại mà những người tân học như Đạm Thủy cũng không dám
phá bỏ, những bực giai nhân như Tố Tâm cũng đành phải chịu theo.
Lập
luận như thế có lẽ nhập theo với cái ý nghĩa tự nhiên cũa cuốn sách, và có lẽ
còn nêu được một cái vấn đề luân lý rất hợp thời.
THIẾU SƠN
(Trích ở tập Xuân Nhâm thân
của Thời Vỏ xuất bản tại Saigon)
--------------------------------
Chú
thích của tác giả (Hoàng Ngọc Phách):
1 Đây là cái luân lý của cá nhân nó sống ở
trong lương tâm của mọi người.
2 Đây là cái luân lý của xã hội nó thường
làm luật lệnh cho lương tâm của cá nhân. Chịu ép mình theo cái luân lý của xã hội,
ấy là một sự hành động đáng khen về luân lý. Song nếu luân lý của xã hội nó chẳng
được hoàn toàn thì cũng có chỗ ta phải trách nó. Trước nó để rửa hận cho những
người hy sanh cho nó vậy.
3 Lấy ái tình phản đối dục tình còn có ý
vị và công hiệu hơn lấy đạo đức mà phản đối dục tình vậy.
➖➖➖
Chú
thích của người biên soạn:
ⓐ Có
lẽ độc giả Thiếu Sơn nói đến tác phẩm “Julie, ou la nouvelle Héloïse” của
tác giả Jean-Jacques Rousseau – triết gia, nhà văn, nhà soạn nhạc người
Thụy sĩ, xuất bản vào năm 1761.
Mặc
dù đây được coi là một cuốn tiểu thuyết, Rousseau lại lồng vào thuyết về
triết lý: coi tính tự chủ (autonomy) và tính chân thực (authenticity),
là các giá trị đạo đức hơn là các nguyên tắc duy lý của xã hội ràng buộc lên
con người.
ⓑ Có
lẽ độc giả Thiếu Sơn nói đến tác phẩm “The Sorrows of Young Werther” (tiếng
Đức: Die Leiden des jungen Werthers) – đăng năm 1774, là tiểu
thuyết đăng nhiều kỳ của đại văn hào Đức Johann Wolfgang von Goethe.
“The
Sorrows of Young Werther” (Nỗi buồn của chàng trai trẻ Werther), một
câu chuyện về phản ứng cực đoan của một chàng trai trẻ trước tình yêu đơn
phương. Werther phải lòng Charlotte dù biết trước rằng cô đã đính
hôn với một người đàn ông tên là Albert, hơn cô mười một tuổi. Werther
là một trong số ít tác phẩm của Goethe theo lý tưởng thẩm mỹ, xã hội và
triết học đã lan tỏa phong trào tiền Lãng mạn của Đức được gọi là Sturm und
Drang, trước khi ông chuyển sang Chủ nghĩa cổ điển Weimar. (Chủ
nghĩa Cổ điển Weimar là một phong trào văn học và văn hóa Đức, một
chủ nghĩa nhân văn mới tổng hợp các ý tưởng từ Chủ nghĩa lãng mạn, Chủ
nghĩa Cổ điển và Thời đại Khai sáng.)