2022-05-28
Tắt lửa
lòng (10, 11, 12)
Nguyễn
Công Hoan
~
Chương 10: Tấm Lòng Lan
Và Đồ Hồi Môn Thúy Liễu
Chương 11: Duyên Mới
Chương 12: Tình Xưa
~
CHƯƠNG
10: TẤM LÒNG LAN VÀ ĐỒ HỒI MÔN THÚY LIỄU
Hôm
nay là ngày đón dâu, ngày Điệp đón Thuý Liễu về làm vợ. Con đường nhỏ từ chợ Gỏi
về làng Văn Ngoại, đã thấy phẳng phiu nhẵn nhụi như những hôm có quan Sứ về. Ở
đầu cầu, bọn tuần đặt hương án bái vọng trên chiếc cổng chào, ngả nghiêng mấy
ngọn cờ bay phấp phới, thấy cuộc nghênh tiếp trọng thể làm vậy, những bà đi chợ
đều phải tấm tắc nói với nhau:
-
Sung sướng chưa! Đó là đám cưới cậu Phán con cụ Cử lấy con gái cụ lớn Chánh án
đấy.
Nguyên
từ hôm Điệp bị mẹ mắng, ông Tú hắt hủi và Lan giận, thì cái tâm lý của chàng nó
rối beng hơn thời cục nước Tàu, không bút nào tả cho thấu được. Rồi chàng lại bị
ông Chánh án nhất định ép gả, hứa cáng đáng cho hết các khoản chi phí về việc
cưới và dọa nếu không nghe thì lập tức có những việc xảy ra chẳng lành cho Điệp
và cho ông Tú. Rồi ông Tú từ chối không gả Lan cho nữa, nên Điệp cũng đành như
đời mình bỏ đi thôi thì ai bảo sao nghe vậy, chứ không suy xét nghĩ ngợi gì nữa.
Điệp nếu không gọi được là chết dở, thì cũng là điên là cuồng mất rồi. Nhưng
không bao giờ Điệp quên ông Tú, thỉnh thoảng chàng lại tự an ủi mà nghĩ rằng:
“Mình
hy sinh hạnh phúc để trả nghĩa ông Tú vì nếu mình lấy Lan, thì ông Tú sẽ bị hại”.
Điệp
về nhà, thấy nhà rộn rịp, kẻ ra người vào tấp nập, cỗ bàn linh đình, khách khứa
vui vẻ. Chàng gượng ra chào hỏi mọi người, song mặt ngây ngô thờ thẫn, có lúc
chàng không trả lời một câu của khách hỏi, có khi chàng đáp một câu người ta hỏi
từ bao giờ. Chàng chỉ muốn được một chỗ tĩnh mịch để nằm yên mà nghĩ lại cảnh
đau đớn để khóc, nhưng ai cho chàng được đau đớn được khóc? Hồ được ngồi nghỉ ở
trong buồng, hồ nghĩ đến Lan mà suối lệ sắp được tuôn trào ra cho đỡ tấm tức,
chàng đã bị gọi ra nhà ngoài để gượng vui tiếp một bọn mới vào mừng, mà những
câu chúc, những chuỗi cười, như đâm vào ruột chàng cho thêm tan tác! Suốt ngày,
nào lời đoán sau này chàng sẽ đi tri huyện; nào lời chắc chàng sẽ giàu có, làm
rạng vẻ cho dân làng; nào tiếng pháo nổ đùng, tạch, nào tiếng kỳ cạch giã giò;
thì chàng tưởng tượng như Lan nỉ non khóc lóc, như thần lương tâm mắng diếc, mỉa
mai, khiến cho chàng nghe mà khúc lòng tê tái.
Bỗng
có thằng bé con gọi Điệp ra một chỗ, đưa cho bức thư, nói:
-
Thưa cậu, cô Lan gửi cho cậu và dặn cậu cho cái gì để làm tin là đã đến tay cậu.
Điệp
vội cầm lấy phong bì, thấy nặng, biết là bức thư dài lắm, nóng bóc ra, bèn móc
túi định lấy bút chì biên nhận mấy chữ và hẹn Lan sẽ trả lời, nhưng trong túi
chỉ có con dao tây sáu lưỡi móc lòng thòng vào đầu dây sắt Điệp vội đưa cho nó
cả dây lẫn dao, và dặn miệng một câu, rồi xé phong bì ra xem giấy.
Anh
Điệp
Nếu
ngày mai là ngày đáng mừng rỡ nhất đời của anh, thì em nên để anh được hoàn
toàn vui vẻ, dám đâu làm rối ruột anh bằng mấy trang giấy này làm chi? Nhưng khốn
nạn thân anh, vì em biết rằng anh khổ, vì em biết rằng anh cũng chết một nửa tấm
lòng như em, nên em đưa anh bức thư này, em không hối hận chút nào cả. Vậy thì
mấy lời của người quí anh, người thương anh, người yêu anh, chẳng qua nó cũng
chỉ làm nẫu ruột nhầu gan anh như tiếng pháo mừng anh, như tiếng người chúc anh
mà thôi.
Anh
ơi, những như anh với em, thì có ngờ đâu là trên đường đời hiu quạnh, anh đi một
đường, mà em đi một lối! Có ngờ đâu là ngày mai anh phải đi đón người bạn trăm
năm mà không phải là em. Có ngờ đâu là anh em ta phải ly biệt một cách đau đớn!
Thôi
thì người ta ra làm sao, chẳng qua là tại số của Trời định trước cả, ta nên
nghĩ thế để nhẹ cái sức mạnh của sự ngược đãi của Tạo hóa mà gượng sống vậy, chứ
biết làm thế nào?
Anh
yêu em, em yêu anh, đôi ta vì cảnh ngộ mà yêu nhau, những tưởng một ngày kia được
sum họp cùng nhau gây thành hạnh phúc, nhưng mà trời bắt, ta nên cam lòng, buồn
cũng thế thôi, khóc cũng thế thôi, anh ạ.
Em
tự biết, anh không nỡ đứt ruột mà nhìn cuộc ái tình tang thương, như thế anh được
an ủi rồi, anh không nên vì em mà nghĩ ngợi nữa. Anh nên lấy lòng nhân từ mà
coi Thuý Liễu là vợ, anh nên yêu Thuý Liễu như yêu em, nói tóm lại, vì cuộc
nhân duyên mới của anh đã thành rồi, anh nên quên hẳn em đi, mà làm đầy đủ bổn
phận người chồng cho gia đình có lạc thú vĩnh viễn.
Em
xin nói thực cùng anh rằng tuy anh cùng em trăm năm chẳng vẹn, nhưng em cũng
cho như thế là đủ rồi, anh đối với em thì kính yêu, em đối với anh thì một dạ,
thế thì dù chẳng đã cưới xin như vợ chồng, nhưng về tinh thần cũng đã nên
nghĩa. Cho nên em coi như tơ duyên trước vẫn lành, mà anh thì phải đi vắng xa.
Bởi vậy, em không buồn tủi, thì anh chẳng nên khóc lóc làm gì.
Khốn
nạn, anh Điệp ơi, em vừa khuyên anh đừng nên khóc lóc, mà hay đâu nước mắt của
em nó đã giàn giụa ra đây rồi. Thôi thì em cam chịu tội cùng anh, cho phép em
khóc nốt một lúc nữa cho hả dạ vậy. Ừ mà tội gì không khóc, ta nên khóc cho hết
nước mắt đi, cái nước mắt này cũng chỉ được phép vì anh mà tự do rỏ xuống có đến
ngày hôm nay nữa là hết. Đến lúc này ta nên than thở cùng nhau cho thỏa lòng, kẻo
mai đây, anh bước sang lối đi khác, anh lấy vợ khác, thì dù em có khóc chăng nữa,
cũng chỉ một mình em biết mà thôi.
Anh
ơi, mấy hôm nay em thấy đường sá họ sửa sang lại, họ vá đắp lại, ở đầu cầu họ
bày trí đồ bái vọng, nhất là từ hôm qua, bên tai em nghe tràng pháo nổ, thì em
như bị xé lòng, nghe tiếng giã giò, thì em như bị đâm ruột, suốt ngày em chỉ gục
lên đống chăn mà khóc, chẳng thiết ăn ngủ gì cả. Em khóc không phải vì em buồn
cho em đâu, anh ạ. Số phận em như thế là đành rồi, nhưng em chỉ thương anh mà
thôi, vì em chắc rằng anh tưởng thầy em và em giận anh lắm.
Không
phải, không phải đâu, anh Điệp ạ. Thày em vờ giận dữ anh, mà em cũng bắt buộc
phải hắt hủi cùng anh để cho anh khỏi bị hoạn nạn đấy thôi.
Em
xin kể lại câu chuyện ấy.
Nguyên
hôm ông Chánh án về nói chuyện anh, em đứng trong buồng, em nghe thấy hết cả.
Ông ấy kể tội anh làm hại Thuý Liễu. Bà nhà ta và thày em thì không tin, nhưng
đến khi ông ấy đưa cái giấy của anh viết cho con gái ông ấy, thì không ai còn
bênh anh được chỗ nào nữa. Bà thì nổi giận, thày em thì thở dài, mà bụng em thì
rối như mớ bòng bong, em thấy chán ngán vì anh quá, nên lúc ông Chánh án lên xe
ra về, em không thể nào nhịn tủi thân, mà cầm được lệ.
Nhưng
mà thày em hiểu rõ cả chuyện đấy anh ạ. Lúc thày em tiễn bà ra cổng thì vào
ngay trong buồng em. Thày em thấy em đương gục mặt xuống giường mà thổn thức,
thày em cũng mặc cho em được tự do đau đớn về anh, nghĩa là em đau đớn cho em nữa.
Mà em biết rằng hẳn thày em cũng tha thứ cho em, cái lúc rầu gan nẫu ruột này,
cho nên em không cần giữ gìn giấu giếm gì, vì em cho rằng nước mắt của em tuôn
ra một cách chánh đáng.
Một
lúc em gượng dậy, thày em gọi em lại mà bảo:
-
Con ơi. Điệp nó phải lừa ông Chánh án thật đấy. Thày đoán hết cả chuyện rồi. Nó
thực thà quá, nó không hiểu cái ý định sâu sắc của ông ấy từ lâu, nên đến bây
giờ khó gỡ. Nếu nó nhất định khăng khăng vì nhà ta mà từ chối lời ông Chánh án,
tất nó bị hoạn nạn, khổ một đời. Thày thương nó lắm. Thày không muốn nó vì mình
đến nỗi bị vạ lây, con nghĩ sao?
Em
nghe thầy nói, cảm động quá, lại bưng mặt khóc, không sao trả lời được. Thày em
mới giảng nghĩa những nỗi anh mắc lừa cho em nghe, rồi đoán trước những việc xảy
ra cho anh. Em càng thương anh. Nếu em cứ ích kỷ, nếu em cứ muốn cùng anh kết
nghĩa trăm năm, thì anh sẽ bị hại một đời, âu là em quyết hy sinh hạnh phúc cho
anh được sung sướng. Dù anh không được thật sung sướng, anh cũng không đến nỗi
mắc vạ gió tai bay.
Em
thương anh, em quí anh, em yêu anh, thì bao giờ em cũng thương, cũng quí, cũng
yêu anh. Em định được việc này, em lấy làm hả dạ lắm, cho nên rồi thày em bảo
em sang bên nhà, cốt gặp anh, và vờ làm cho anh mất hy vọng về em đi.
Nhưng
khốn nạn, đứng trước cái ái tình nồng nàn, đằm thắm, cao thượng, cái ái tình nó
ăn rễ đã sâu vào trong tim em, em thấy em nhu nhược quá, dù em cố làm ra mặt lạnh
lẽo, nhưng có được đâu, bất giác cái giả dối nó làm em khổ tâm đến nỗi bật ra
tiếng khóc.
Em
cũng biết rằng anh không thương yêu Thuý Liễu mà bất đắc dĩ anh phải bạn cùng
Thuý Liễu suốt đời, thì anh vui vẻ thế nào được. Nhưng em xin anh một điều một
điều nó giúp nốt cho ý định của em được hoàn toàn, là anh quên em đi và yêu lấy
Thuý Liễu. Anh nên hiểu rằng Thuý Liễu là vợ anh, anh phải vì bổn phận, vì
lương tâm mà yêu Thuý Liễu: dù bây giờ ái tình chưa có, nhưng không nên vì một
lẽ gì mà cứ nhớ đến em mãi được. Vì em chỉ là người yêu của anh có đến ngày hôm
nay mà thôi, còn từ mai, em xin anh trả lại tấm lòng cho em, anh nên quên em
đi, chứ nào anh có quyền nhớ em mãi được, vả nếu cứ vì có em đứng giữa, mà anh
với Thuý Liễu hờ hững cùng nhau, thì em không muốn thế đâu, em không ác được thế
đâu.
Rồi
đây, em chắc sẽ có người bạn trăm năm tốt như anh, anh đừng thương em nữa. Em sẽ
quên anh để em làm đầy đủ bổn phận làm vợ người ấy.
Cứ
kể ra thì cũng đau lòng đấy, anh nhỉ… Nhớ nhau mới khó, chứ quên nhau thì còn
gì dễ hơn! Rồi ra anh cùng em có muốn gặp gỡ cũng chỉ mong họa là ở trong giấc
mộng, nhưng biết có mộng thấy nhau hay không?
Đau
đớn làm sao! Anh ơi! Em đã cố nói lảng ra chuyện khác mà lại nghĩ đến nỗi buồn.
Em xin lỗi anh vậy, anh Điệp ơi! Đến đây em không thể cầm được nước mắt nữa. Ô
hay! Sao từ hôm nọ đến nay, nước mắt em chảy ra nhiều quá lắm thế này, mà viết
bức thư, em không ngờ tốn nó nhiều hơn mực!
Anh
ơi! Lan hôm nay không được vui vẻ như Lan của anh hôm mười sáu tháng năm nữa
đâu; Lan hôm nay không được đẫy đà như Lan của anh hôm nọ nữa đâu anh ạ.
Tâm
hồn em anh lấy mất cả rồi, mai anh mang nó đi thì em lấy gì em sống được, hở
anh? Em chỉ có một tấm lòng yêu mà thôi, cái tấm lòng yêu ấy em đã để dành cho
anh, em đã trao cho anh từ lâu thì còn có thể lấy lại thế nào mà yêu người khác
được nữa; đời em chỉ có thể yêu được một người, đời em chỉ có thể yêu được một
mình anh, em không thể nào phụ bụng anh mà chia xẻ cho người khác nữa! Ngán cho
em mới 20 tuổi đầu, tấm lòng chưa sống mà đã chết! Anh Điệp ơi, anh yêu em làm
gì, để đến nỗi ngày nay ruột em đau như cắt thế này, anh ơi!
Đến
bây giờ em mới hiểu biết rằng ái tình nó làm cho người ta được sung sướng ít,
nhưng phải cay đắng nhiều. Từ nay em quyết xa nó coi nó như kẻ thù, không bao
giờ em dám mơ màng đến nó nữa.
Em
viết đến đây mà run tay. Thôi thì em cũng cố vài hàng chữ nữa để chúc anh chị
được bách niên giai lão, và xin anh đừng nghĩ đến em.
Còn
như em, tuy chẳng được làm vợ anh, nhưng em cũng xin phép anh nhận em là một
người em gái thân yêu của anh vậy. Em gọi sẵn anh là anh ngay từ đầu bức thư
này cũng là ý ấy. Rồi một đôi khi anh có về làng, xin anh cứ coi thày em và em
như trước bởi vì thày em và em đều hiểu bụng thủy chung của anh, không hề trách
giận anh một tí nào cả.
Thôi,
em xin chào anh, và mong rằng anh sẽ vì em mà vui vẻ với Thuý Liễu; còn như em,
nếu anh vướng vít ít tình cũ, thì em xin hò hẹn cùng anh đến kiếp sau.
Từ
biệt anh,
Nguyễn
Thị Lan
Điệp
đọc xong thư thần hồn phiêu động, tâm trí như bay như cuốn đi đâu, chàng nhìn lại
nét chữ nhòe mà không cầm lòng đậu nữa. Nào chàng ngờ đâu ông Tú và Lan lại hy
sinh cả sự sung sướng cho chàng được yên thân! Chàng như điên như dại, vào buồng
trùm chăn, đọc kỹ bức thư một lượt nữa. Rồi đọc đến hai ba lượt thì càng thấm
thìa, đến nỗi nhầu cả tờ giấy.
Điệp
đang mơ mơ màng màng về mấy chỗ làm cho Lan đau lòng, và nghĩ trả lời, bỗng có
người gọi chàng ra ký sổ trạm.
Người
phu trạm đưa chàng một cái phong bì, chữ đề xấu quá, và rất lạ; bóc ra, chàng
đoán mãi không biết là của ai vì không ký tên. Thư rằng:
Thưa
Cậu,
Chúng
tôi nghe tin cậu sắp lấy cô Thuý Liễu, chúng tôi rất lấy làm yên tâm, vậy có mấy
lời mừng cậu và cô Thuý Liễu.
Nhưng
chúng tôi có một điều không thể giấu cậu được, là nhờ cậu làm phúc trông nom
chu toàn cho cái thai ở trong bụng cô Thuý Liễu, nếu sau này nó có được làm người,
chúng tôi xin cậu lấy lòng nhân từ mà nuôi nấng nó cho tử tế thì chúng tôi lấy
làm cảm ơn cậu vạn bội…
Đọc
xong, Điệp choáng người, như bị cảm, run lên, lạnh toát cả chân tay! Rồi sợ
ngã, chàng vừa nức nở khóc vừa chạy vào trong buồng, nằm đóng chặt cửa lại.
Lúc
ấy, trời chiều ủ dột, mấy đám mây uất ức như cũng cảm động thương người có trái
tim bị thương.
Rồi
giữa trưa hôm sau, khi sáu chiếc ô tô ông Chánh án thuê để Điệp rước Thuý Liễu
về đến nhà, mà yêu, mà quí, mà làm bạn trăm năm, thì chàng nghe tin Lan vừa mới
bỏ nhà đi đâu mất! Chàng rụng rời chân tay, rú lên một tiếng, rồi ngã ngất xuống
sân gạch.
➖➖➖
CHƯƠNG
11: DUYÊN MỚI
Cưới
xong, Điệp bàn với mẹ định cho Thuý Liễu ở nhà quê một tháng để đi lại các nơi
họ hàng, nhưng ông Chánh án không nghe, lại bắt Điệp vào trong dinh ở gởi rể.
Điệp
ở gởi rể, lấy làm bực dọc quá nhất là không được lúc nào tự do mà xem lại bức
thư của Lan để rỏ thêm vài giọt lệ khóc người yêu vì mình đến nỗi ngày xuân má
hồng phai lạt. Điệp chỉ được ngẫm nghĩ ngầm đến Lan mà thương thầm khóc vụng mà
thôi. Cái thư của Lan, chàng quí như mấy trang tuyệt mệnh, nên trân trọng giữ
kín, gấp trong bìa quyển sách cũ cất tận dưới đáy hòm, chàng định trả lời Lan
ngay chiều hôm ấy, nhưng mấy lần cầm bút, chưa viết mà nước mắt đã ràn rụa, kế
đến tiếp bức thư sau, thì tâm hồn bối rối, không nghĩ ra được một chữ nào nữa.
Đến bây giờ, bể thẳm non xa, mà bóng chim tăm cá, biết cố nhân ở những đâu đâu?
Điệp
muốn rõ Lan đi đâu, nên đến chủ nhật, xin phép bố vợ về thăm nhà, nhưng chàng bị
giữ lại để đi chào các người họ nhà vợ.
Điệp
viết thư về thăm mẹ và thăm ông Tú, nhưng thư có đi mà tin không lại, chàng
càng không hiểu ra sao. Có lần chàng được nghỉ lễ hai hôm, định về quê, nhưng
ông Chánh án ngăn lại bảo:
-
Không cần, để đến Tết về một thể.
Điệp
lấy làm đau lòng lắm. Thế là chàng được vợ thì mất mẹ, mà mẹ chàng mất cả con lẫn
dâu! Chàng nghĩ thương mẹ thui thủi một mình những tưởng con đi làm thày Phán để
trả nghĩa, gia đinh được đoàn tụ vui vẻ, chứ có ngờ đâu đến nay mẹ chàng vẫn phải
đâm ngược chạy xuôi, lo lắng vất vả, túng quẩn từng đồng xu, vậy mà con thì
nghiễm nhiên đóng một vai công tử, ở vào nơi tiền nghìn bạc vạn, coi của như
rác, khinh người như mẻ!
Giá
ai biết cách sinh hoạt của bà Cử khổ sở dường bao, lại thấy Điệp được sung sướng
lịch sự như thế này, nay ô tô hòm kín đi chỗ nọ, mai xe lửa hạng ba đi chỗ kia,
hầu người này, chào người khác, mà đến mẹ thì chẳng đoái hoài, ắt hẳn cho chàng
là bất hiếu. Nhưng oan cho Điệp quá. Chàng ở đây, có chịu được, những cái đài
các đâu. Nhiều khi chàng thấy nó phiền phức, tục tĩu, khó chịu quá. Nhất là
chàng bị ông Chánh án bắt mặc quần áo tây, chải đầu bóng và tập tành lối giao
thiệp theo kiểu nhà quan, lại sáng sữa bò điểm tâm, chiều “phó-mát” tráng miệng,
chàng sực nghĩ đến mẹ bồ nâu áo vải, phải lo chạy bữa gạo hôm sau, thì miếng đỉnh
chung nuốt vào mà hai hàng lã chã. Lắm lúc chàng thèm thuồng cái cảnh nghèo
túng thuở trước ở cạnh mẹ.
Điệp
tự cho là khốn nạn nhất trong những người khốn nạn, Thuý Liễu đẩy Lan đi để
tranh lấy địa vị mà chàng phải nhận là vợ. Ông Chánh án lừa chàng làm cho chàng
cùng Lan phải chia uyên rẽ thúy, lại giết của chàng cả chữ hiếu lẫn chữ tình,
mà chàng phải gọi là bố vợ! Đau đớn cho chàng nữa là Thuý Liễu có mang, đích thực
có mang rồi! Hèn nào ông Chánh án chẳng cố ép chàng lấy Thuý Liễu, mà bỏ cả tiền
bắt cưới ngay lập tức! Chàng căm hờn ông Chánh án khinh chàng không bằng con
chó; con chó, đánh nó, nó còn biết kêu, chứ chàng đã mắc vào tròng là chịu chết
mất ngáp. Vậy ra chàng hèn quá, nhục quá. Nghĩ đến nguồn cơn, chàng uất lên, rạo
rực trong người chỉ mong thổ máu ra để được chết!
Nghĩ
lại mấy dòng chữ nguệch ngoạc trong thư nặc danh thật là những mũi tên độc bắn
vào trái tim chàng cho chàng thật chết. Mà thực, chàng chỉ sống về phần xác,
còn phần hồn, Lan đã lấy đi từ lâu, nay lại mang nó đi đâu mất rồi, tìm đâu cho
thấy nữa! Mà chàng còn muốn tìm nó về làm chi? Như thế chàng có sống cũng chỉ
là sống gượng, chờ cho đến ngày thần Chết làm phúc lia cho một nhát hái, để được
vùi nốt cái đời thừa xuống đất cho xong nợ mà thôi. Ngày nào xem báo, chàng
cũng để ý tìm kỹ xem có vụ trẫm mình không. Nhưng chàng cho là nếu Lan quả thật
chết, thì nàng hết khổ, hết đau trước chàng! Song chàng lại thương hại, chẳng
hay hồn bạc mệnh bơ vơ nơi đất khách, nấm mồ vô chủ, có ai đắp điếm cho không?
Chẳng biết Lan có được lên cảnh Bồng lai, hay lại thành ma đói ma khát! Chàng
chỉ mong hỏi thăm người ta tìm được đến mả Lan mà lăn, mà than, mà gào, mà
khóc, cho hết hơi đi, cho lả người đi, cho kiệt sức đi mà ôm khối tình theo người
yêu xuống chín suối!
Bây
giờ chàng phải bỏ Lan mà nhận lấy người vợ thừa của ai làm vợ mình, nhận lấy đứa
con của ai làm con mình, chàng cho rằng nước đời sao lại éo le hiểm hóc đến như
thế? Cái bức thư ấy, chàng cũng giữ kỹ và kín như bức thư của Lan, nhưng sống để
bụng, thác mang đi, chàng quyết chôn chặt tận dưới đáy lòng, nhất định không hề
thổ lộ tâm sự ấy cho ai biết hết. Trước chàng định dùng cái thư ấy làm khí giới
để phá tan đám cưới, nhưng mà hở môi ra những thẹn thùng, thì thà cứ bí mật dò
xét Thuý Liễu. Lắm lúc chàng nghĩ, nếu có phải Thuý Liễu hư thật, thì cũng nên
đại lượng mà thứ cho. Vì sự dại dột ấy là ở thời kỳ Thuý Liễu chưa thuộc về
chàng, song chàng động nhìn thấy mặt vợ, thấy mặt bố vợ, thì cái lòng nhân từ
quảng đại đã phải nhường ngay chỗ cho cái ghét, cái khinh, cái thù!
Những
nguồn cơn thắc mắc ấy làm cho chàng phải đổi cả tâm tính. Suốt một tháng đầu,
vì nghĩ ngợi, buồn bực, uất ức quá sinh ra chàng ít nói năng, mà soi vào gương
đã thấy trên má vẽ rõ ra hai nét răn như người mếu. Thỉnh thoảng đêm thường trằn
trọc chàng cố nhắm mắt đi để được nằm mộng thấy mẹ, thấy Lan và ông Tú, nhưng
mà không gặp bao giờ.
Thường
những buổi trưa, công việc ở tòa xong, Điệp hay lúi húi ở ngoài hiên vuốt ve mấy
chậu hoa lan. Chàng yêu quí nó lắm, nên rất chăm bón xới, mà thường ở đây có lẽ
chàng chỉ thân với mấy chậu lan ấy mà thôi. Buổi chiều, chàng lại thơ thẩn đi
chơi một mình, hoặc đứng bên bờ sông nhìn dòng nước nao nao, hoặc đứng trước
nghĩa địa ngắm nấm đất cao thấp. Chỉ có bờ sông, chỉ có nghĩa địa là chàng thấy
hợp cái tâm sự đen tối, u uất, lạnh lùng của chàng mà thôi, mà đối với cái cảnh
nó du dương cơn sầu man mác, chàng thấy nhẹ nhàng dễ chịu lắm.
Một
hôm chủ nhật, Điệp nhớ nhà quá, buổi chiều tỉa lan xong, mới vơ vẩn đi ra chơi
chỗ mọi khi. Một dải sương trắng đục ngùi ngùi bốc lên cạnh rặng tre gió bấc
căm căm, vi vút thổi như rên rỉ trong tầng lá, chàng nhìn về đằng đông, chỗ
phía làng Văn Ngoại, mây trời mù mịt, cảnh tình khơi nhắc tấm lòng thần hôn.
Chàng đứng thừ đến tận lúc tối sập mới trở ra về, thì đi nửa đường, chàng gặp
ngay người lý trưởng ở quê chàng lên tỉnh có việc.
Thôi
thì mừng mừng tủi tủi, chẳng thân cũng như được sống lại, khác nào như cây cỏ đại
hạn gặp tuần mưa! Từ ngày lấy vợ, đến tận hôm nay chàng mới thấy mặt một người
mà chàng không ghét nên chàng giữ lại đứng bên gốc cây, nói chuyện mãi không muốn
dứt.
Chàng
hỏi thăm tin nhà, biết mẹ và ông Tú vẫn bình yên, lấy làm mừng lắm. Rồi người
lý trưởng lắc đầu, ngậm ngùi nói:
-
Bà thì ế hàng lắm, cậu ạ, mà cứ hỏi thăm hôm nào là chủ nhật, thì bà lại nghỉ
buổi chợ, vì bà cứ tưởng cậu về chơi. Ông Tủ vẫn đi lại đằng nhà thân như trước,
nhưng từ ngày cô Lan bỏ nhà mà đi, ông Tú buồn quá. Bà cũng ngơ ngẩn cả người,
nhất là mong cậu về mà không thấy. Mấy hôm đầu, ông Tú phát ốm, nhưng rồi ông cố
gượng đi tìm cô Lan, song dò la mãi cũng chẳng thấy tin tức gì cả. Có người
đoán cô vì phẫn chí mà đi tự tử, có người đoán cô cắt tóc đi tu rồì, nhưng
không lấy gì làm đích xác.
Điệp
ngẩn ra nghe, trong bụng nao nao; cái hình ảnh Lan, cái nỗi khổ tâm của mẹ
chàng và ông Tú lại như diễn ra trước mắt, chàng thở dài. Người lý trưởng nói
tiếp:
-
Nhưng mãi đến hôm kia, có người đến chơi với ông Tú nói chuyện rằng trong cái
chùa gì về vùng Bắc Giang, mới có người con gái đến xin ở trong một tháng. Ông
Tú lập tức đến tận nơi, hỏi thăm những người trong chùa, thì không biết có phải
cô Lan hay không vì không được giáp mặt, nhưng cứ như người ta tả hình dung,
thì đích là cô Lan, không còn sai nữa, song chỉ còn ngợ một điều là sao cô Lan
mà người ta lại bảo đến ba mươi tuổi, và hay cầm con dao tây sáu lưỡi có cái
dây sắt để khóc. Phải, cô Lan đâu lại già thế, mà ông Tú bảo cô ấy làm gì có
con dao ấy bao giờ?
Điệp
cảm động quá, không thể cầm được nước mắt, nức nở, khóc, nói:
-
Đích là Lan rồi! Trời ơi! Thảm thiết thế này ư!
Người
lý trưởng tìm lời an ủi Điệp rồi hỏi:
-
Sao cậu mợ không đón bà lên đây mà ở cho vui có được không?
Câu
nói vô tình Điệp nghe như thắt ruột, bèn chẳng giấu diếm gì, chàng kể cả cho
người làng nghe cái cách cư xử của ông Chánh án, nhưng dặn giấu đừng nói với mẹ.
Chuyện trò được một lúc nữa thì kèn tám giờ nổi hiệu làm cho Điệp sực nhớ phải
về ăn cơm, chàng bèn hỏi thăm chỗ trọ của người lý trưởng để hôm sau ra chơi.
Người ấy dặn Điệp và bảo:
-
Cậu có gởi tiền về đỡ bà, thì đưa tôi mang cho một thể.
Lại
như bị một phát đạn đưa thẳng vào trái tim, Điệp lặng đi không trả lời được nữa.
Chàng
lấy làm xấu hổ, nhục nhã với người lý trưởng quá, vì chàng lĩnh lương về, có được
giữ đồng tiền nào đâu! Được bao nhiêu, Thuý Liễu lấy mất cả rồi, mà hàng ngày
tiêu vặt, chàng vẫn phải ngửa tay xin vợ! Hiện nay trong túi chàng không có lấy
một trinh! Chàng vẫn định cuối tháng này thì gởi tiền về nhà, nhưng cái tập giấy
bạc mà nhà nước trả công cho chàng, thì bố vợ chàng đã giữ nghiến lấy mà đưa
cho vợ chàng mất rồi, như thế biết Thuý Liễu có để cho chàng cái gì mà phụng dưỡng
mẹ chàng hay không? Nhưng nhất định chốc nữa chàng bảo vợ đưa hai chục bạc để
cho đem về biếu mẹ trước.
Điệp
đi chơi lâu, cả nhà phải chờ cơm, ông Chánh án giận lắm. Từ hôm cưới, ông thấy
con rể lạnh lùng, ra ý khinh khỉnh, thì đâm ra ghét, nên Điệp muốn gì ông cũng
không cho bao giờ, nhất là Điệp xin về nhà quê, thì ông lại càng không muốn cho
phép, vì đã khỏe lãnh đạm với nhà vợ thì ông không để Điệp đằm thắm với mẹ đẻ
cho bõ hờn.
Lần
này thì ông Chánh án không nhịn như mọi bận nữa; ông mắng chàng thậm tệ. Điệp vừa
mới gặp một người làng âu yếm, vừa mới được nghe mấy cái tin xé ruột xé gan của
những người thân, nay bước vào cái gia đình rặt những kẻ thù mà chàng bị hắt hủi
khinh bỉ, nên chàng không chịu, bèn giở giọng cãi bướng. Ông Chánh án đỏ mặt
tía tai, cởi phừn phựt cả tràng khuy áo “ghi-lê” ra rồi đập bàn đập ghế để gắt.
Bà Chánh án thấy chồng thịnh nộ, lại thấy con rể hỗn hào, cũng tức tốc ra mắng
nhiếc Điệp, rồi xói móc những là con nhà hèn mọn được nương tựa cửa quan mà vô
lễ vô phép; những là bất nhân bạc bẽo, toàn học thói sở khanh để đền lại cái
nghĩa nặng ân sâu; Thuý Liễu thấy ầm ầm sợ tai tiếng ra đến ngoài, bèn lôi chồng
vào buồng, rồi nguýt một cái, đóng cửa lại, và gây sự để bênh cha mẹ. Điệp bị cả
nhà xâu xúm bắt nạt, tức mình quá, thành ra hai vợ chồng cãi nhau một trận rất
kịch liệt. Thôi! Thế là xếp cả chuyện bảo vợ đưa tiền!
Chỉ
có lần này cãi nhau Điệp mới phải nói với Thuý Liễu lâu và nhiều nhất, còn mọi
ngày hai vợ chồng ấy rất lãnh đạm với nhau.
Từ
ngày Điệp biết Thuý Liễu có mang, thì chàng không hề nói lộ với ai cả; đến ngay
như Thuý Liễu, chàng cũng không cho hiểu rằng mình đã rõ đến tận tủy, tận
xương, chàng chịu cắn răng buồn khổ một mình để dò xét xem Thuý Liễu chửa với
ai. Vì vậy chàng đối với Thuý Liễu vẫn như thường, không tỏ ra một ý gì là ngờ
vực, nhưng cứ đến tối, thì chàng định bụng không cho Thuý Liễu được gặp trước
khi đi ngủ bao giờ.
Tối
nào Điệp cũng giả vờ xem sách hoặc bận bịu công việc ở nhà ngoài đến tận khuya,
liệu chừng Thuý Liễu ngủ rồi, chàng mới vào buồng, mà động đặt mình là giả cách
ngủ ngay lập tức. Cũng có hôm Thuý Liễu thức khuya chờ chồng, nhưng ít khi
thôi, vì Thuý Liễu chịu ăn chịu ngủ lắm, mà gặp phải cái đêm bất ngờ ấy, thì Điệp
nhăn nhó kêu đau bụng, hoặc ôm đầu kêu rức, rồi nằm xuống ngáy khò khò.
Thấy
thái độ lạ lùng của chồng, Thuý Liễu không hiểu ra sao, nhưng chắc lấy làm khó
chịu lắm. Hẳn Thuý Liễu cũng có thể đoán phỏng được là chồng biết cái tội mình,
nhưng chẳng lẽ lạy ông tôi ở bụi này, ngượng quá!
Nhưng
mà, một tháng, rồi hai tháng, rồi lại đến ba tháng, tuy Thuý Liễu chẳng lạy ông
tôi ở bụi này, nhưng cái thai nó vẫn lạy ông tôi ở “bụng” này, mỗi ngày một rõ.
Thấy cái bụng căng thì Điệp đối với vợ càng tủi, càng nhục, càng căm, càng hờn,
mà Thuý Liễu cũng đối với chồng càng căm, càng hờn, càng tủi, càng nhục. Cứ thế
rồi hai người thành ra ngấm ngầm mà chán nhau, mà ghét nhau, mà thù nhau. Chứ
người ngoài thấy vợ Điệp có mang, thì họ mừng và khen:
-
Mợ ấy mắn lắm nhỉ!
Nhưng
ai rõ chuyện hơn lại thì thào:
-
Cậu mợ ấy đi lại với nhau từ ngày quan còn ở phủ kia mà!
Bà
Cử ở nhà chờ con về, hết chủ nhật này sang chủ nhật khác, nhưng phương trời
thăm thẳm, thư thường tới người không thấy tới, nỗi nhớ nhung như hun đúc tấm
can tràng. Song Điệp được đi làm, được ở trong dinh với ông Chánh án, được ông
dạy bảo bênh vực cho, thì bà rất yên lòng mà chịu một mình ở nhà làm ăn vất vả.
Hôm
ba mươi tết, là ngày Điệp báo tin được nghỉ sẽ về, bà dậy từ tan canh, mong mỏi
từng phút. Bà chờ cơm sáng đến tận giữa trưa; không thấy con và dâu về, bà nóng
ruột quá nên ăn vội xong, bà cắp nón ra chợ Gỏi đứng ở gốc đa, ngóng từng chuyến
ô tô một.
Đến
tận chiều sẩm, hai vợ chồng Điệp mới về tới nơi. Bà Cử mừng cuống lên, chạy ra
xe đón và hớn hở xách va ly hộ. Bà thấy Điệp gầy gò hơn trước thì chỉ biết
thương con làm lụng nhọc nhằn, nào bà có hay đâu rằng Điệp đă phải đầy đọa tâm
hồn nên xác thịt phải kém sút. Bà lại thấy con dâu có mang thì càng mừng, mừng
rằng nhà có phúc được con độc sinh cháu đàn, nhưng nào biết đâu cái thai của
Thuý Liễu chỉ là vốn riêng của nàng đem về nhà chồng làm của hồi môn!
Thuý
Liễu đã chán chồng, đã ghét chồng, đã thù chồng, nay lại trông thấy mẹ chồng
nhà quê quá, ăn mặc như con vú, thì lại xấu hổ. Cho nên vừa bước chân xuống xe
ô tô, Thuý Liễu thấy một người tồi tàn chạy ra đón mà mình phải gọi là đẻ, thì
phát ngượng với khách qua đường.
Hai
tình đã khác nhau, mà hai cảnh lại tương phản, nên Thuý Liễu khó chịu bội phần,
nhất là mẹ chồng ăn nói hỏi han những câu cục mịch, thì cái tính khinh người là
cái tính thông thường của phần nhiều các vị tiểu thư, Thúy Liễu lại đem về mà
điểm vào tinh thần những câu đối đáp với bà Cử.
Thuý
Liễu phải đi bộ từ chỗ xuống xe đến tận nhà, tuy không xa, nhưng lấy làm bực dọc
quá. Tới nơi, nàng vào trong nhà, lại càng thấy chán ngán. Hôm cưới, lạ nước lạ
non, nàng không dám nhận kỹ từng tí, vả những đồ đạc, thức trang hoàng, mượn
đâu phải trả đấy, nay chỉ còn trơ xác nhà tranh lụp xụp, trong kê vài cái phản
gỗ mà thôi! Thuý Liễu ở nhà ngói quen đi rồi, nay chịu thế nào được? Nàng tủi
thân, sao mình con nhà quan giầu có, sang trọng hẳn hoi, mà lúc xuất giá thì chồng
chẳng ra chồng, mẹ chồng chẳng ra mẹ chồng, đến cái nhà ở cũng tiều tụy xiêu
nát làm vậy! Cử nhân mà làm gì! Thông phán mà làm gì! Rõ có tiếng mà không có
miếng! Mà cực quá, cái tiếng ấy đã to gì bằng ai!
Mặt
khó đăm đăm. Thuý Liễu ngồi hai tay bó giò mớm ở trên phản mà nhìn mẹ nhìn chồng,
Điệp biết ý vợ, càng thấy chướng mắt và đâm ghét! Bà Cử có hiểu đâu! Bà ở dưới
bếp dọn cơm, xào xáo lại những món ăn bà sắp sẵn từ buổi sáng. Những thức ngon
thức lạ, bà để dành, vì bà quý con quý dâu, chẳng biết đồ ăn có được sạch sẽ
hay không mà cái mâm cái bát sao nó luộm thuộm quá!
Ăn
xong, Thuý Liễu phải múc nước rửa mặt lấy, vì không có đầy tớ mà sai! Rồi những
bà cô, ông cậu, ông chú, bà bác, cùng những họ hàng xa gần, thấy vợ chồng Điệp
về, ai nấy cũng vào chơi hỏi thăm Thuý Liễu bất đắc dĩ phải tiếp lấy làm bực dọc
quá, vì các ông bà ấy ăn mặc không ai ra hồn người! Một loạt đều quê kệch như mẹ
chồng, nghĩa là như hạng đầy tớ, vú, bõ nhà nàng cả.
Độ
tám giờ, khách khứa mới về. Tâm sự buồn tênh, Thuý Liễu bèn đứng ra cổng chơi để
tiêu khiển. Nhưng mà trời tối đen như mực, bốn bề vắng tanh vắng ngắt, thỉnh
thoảng mới có tiếng người, thì lại là tiếng om xòm chửi nhau về đòi nợ. Tết với
nhất gì mà buồn khổ buồn sở thế này, pháo phiếc chả có, chỉ rặt thấy chó cắn
nhau ran lên mà thôi! Nàng vào sân, đứng nhìn trong nhà, những ngắm mẹ chồng,
chồng với đồ đạc mà thở dài thở vắn!
Điệp
kê dọn lại giường thờ cho chỉnh đốn.
Bà
Cử gọi mợ Phán vào để bàn bạc sửa mâm cơm cúng ngày hôm sau. Thấy Thuý Liễu trả
lời dấm dẳn, bà không để ý, song Điệp bực mình lắm. Nhưng Thuý Liễu có phải vợ
chàng đâu, mà chàng cần phải bắt bẻ dạy dỗ, khuyên bảo? Chàng coi chẳng qua
cũng như cái bướu, cái gai, mà số chàng phải chịu đựng.
Sáng
hôm mồng một tết, bà Cử đã đánh thức Thuý Liễu dậy từ tờ mờ sáng để xuổng bếp
làm cỗ cúng. Rét quá, sớm quá, Thuý Liễu còn ngái ngủ, nhưng chẳng giúng tay
vào thì sai ai? Nàng lấy làm vất vả lắm!
Tết
nhất nhà quê thật là tẻ ngắt. Chỉ có dăm ba bánh pháo ngắn quèn của vài nhà bên
cạnh. Còn thì họ chỉ chúc nhau suông mà thôi! Chả bù với ngày hôm nay ở các phủ,
huyện, từ sáng sớm đến chiều, trong dinh không mấy lúc ngớt tiếng pháo, mà xác
pháo đỏ ngòm cả sân. Thuý Liễu đâm nhớ cảnh phú quí.
Phải
bó buộc nhiều cái không chịu nổi, đến ngay trưa mồng một, Thuý Liễu sắp sửa đồ
đạc, xin về tỉnh.
Bà
Cử ngẩn người ra vì nhớ con dâu, nhưng lưu lại thế nào nàng cũng nhất định nằng
nặc đòi đi, Điệp mặc kệ cho Thuý Liễu tùy ý, vì chàng có muốn được gần vợ tí
nào đâu! Thuý Liễu ở nhà, Điệp không có lúc nào được than thở riêng nỗi mình với
mẹ cả.
Lúc
Thuý Liễu xách va ly đi ra, bà Cử ngậm ngùi thở dài bảo:
-
Thôi, để đến ngày mợ ở cữ thì đẻ lên chơi một thể.
Điệp
được ở nhà một mình, mới kể lể với mẹ cách cư xử của nhà vợ, và vợ, nhưng vẫn
giấu việc Thuý Liễu có mang, vì chàng chắc nếu mẹ được tin ấy, thì không khéo
bà nghĩ ngợi héo hon dần mà chết mất, cho nên thà một mình phải nuốt đắng ngậm
cay còn hơn. Bà Cử khuyên Điệp nên ăn ở với ông Chánh án cho phải đạo, vì ông vừa
là ân nhân, vừa là bố vợ, lại vừa là quan thày, không nên bướng bỉnh mà ông phải
để tâm buồn bực.
Hỏi
về Lan, Điệp biết rằng hiện Lan ở chùa Phương Thành thuộc tỉnh Bắc Giang, từ ga
Kép đi vào ước chừng độ năm cây số. Lan nhất định đi tu suốt đời, mà nội người
nhà đến thăm Lan không nhận tiếp ai cả, hai lần ông Tú và bà Cử đến tận nơi,
nhưng Lan tránh mặt không ra, lại dặn những người trong chùa nói dối là không
có.
Trong
mấy ngày nghỉ ở nhà, Điệp có sang ông Tú vài lần. Nhưng nhà ông Tú vắng Lan, nó
như cái nhà không hồn, cái nhà có người chết lạnh lẽo vậy. Chán ngắt! Trông ông
Tú lúc nào cũng ngơ ngẩn buồn rầu và có vẻ già hơn trước, thì Điệp lại nhớ Lan.
Nhất là chàng nhìn lại chỗ cột hiên mọi bận Lan trông chàng, trong buồng mọi bận
Lan ngấp nghé ra, thằng Xuân, em bé Lan, vì không có Lan mà tết này mặc áo cũ,
cái cơi trầu, cái hộp lược, đến nay không có ai người chủ trương. Nhưng từng ấy
cái chưa làm cho chàng đau lòng lắm bằng cái ảnh Lan! Chàng liếc nhìn lên ảnh,
tinh thần còn đậm, nhan sắc đang tươi, lại nhắc cho chàng nhớ tới xiết bao ân
tình. Cứ động chàng thấy mặt Lan ở ảnh thì như bị lay động lớp sóng lòng nhưng
chàng cứ thích đưa mắt lên, để được tưởng nhớ đến người yêu, để được ôn lại những
cái kỷ niệm của thời kỳ dĩ vãng đáng tiếc.
Chiều
mồng ba tết Điệp phải từ giã mẹ và phải chào ông Tú lên tỉnh làm việc.
Đang
ở vào giữa cảnh gia đình xiết bao thân yêu âu yếm, chàng từ nay lại phải trông
thấy những mặt hằn thù, sinh ra chán nản công việc.
Đối
với Thuý Liễu, chàng vẫn lãnh đạm như ngày chưa cưới. Có chồng mà cũng như
không, không chồng mà cái bụng mỗi ngày một nghễu nghện, Thuý Liễu không chịu
được đau khổ, một hôm nàng kể lể hết với mẹ rồi khóc.
Vốn
trước ông bà Chánh án biết là cô con gái quí có mang, nên cho Điệp vào ngủ với
Thuý Liễu và vội ép gả cho chàng để che mắt thế gian và lừa chàng, tưởng công
việc thế là êm, là hết bổn phận làm cha mẹ, chứ có ngờ đâu Điệp lại tinh quái đến
thế này, nên căm tức lắm, mới gọi chàng ra mắng một trận tàn nhẫn.
Điệp
không cãi mà cũng không nói lại nửa điều, cứ coi như những lời thừa vô ích cho
cái bụng dạ sắt đá! Rồi hết sẵng đến ngọt, bà Chánh án dỗ:
-
Cậu mợ chỉ là yêu quí anh, nên mới ép gả chị ấy cho anh, chớ cậu mợ có ngờ đâu
là chị ấy lại hư đốn như thế. Thôi thì anh cũng nên coi như số phận của anh nó
thế, mà nhận lấy đứa con. Anh nên nghĩ lại cái công cậu tác thành cho anh, mà
không nên trái ý cậu mợ. Cậu mợ định rồi cho anh hai cái nhà ở Hà Nội, anh
không nên bỏ lỡ dịp may.
Điệp
nói:
-
Con nào dám trái ý cậu mợ. Cậu mợ gả vợ cho con, thì con lấy, cậu mợ bắt con nhận
lấy cái thai, con nào dám chối từ. Từ trước tới nay, có vợ con làm chứng đó,
con có hề nói đi nói lại một lời nào về chuyện ấy đâu? Mà con cũng sống để bụng,
chết mang đi, chứ không dám than thở cùng ai cả. Hai cái nhà ở Hà Nội, nếu cậu
mợ cho vợ chồng con, thì con xin lĩnh, bởi vì ngày sau con cũng cho cháu, chứ
chắc gì con được ở ngày nào!
Bà
Chánh án thấy con rể nói những câu sâu sắc, lại tức lắm nhưng cố nhịn:
-
Vậy thì anh phải đi lại hỏi han chị ấy, chứ sao lại thờ ơ như thế? Hay có đứa
nào nó xui xiểm gì anh mà anh nghe nó chăng?
-
Bẩm cậu mợ, chẳng có ai xui xiểm gì con cả. Tự nhiên ý nghĩ con nó khiến ra như
thế mà thôi.
Vừa
nói xong, bỗng Thuý Liễu ở trong buồng chạy ra, tay cầm cái giấy, quăng vào mặt
Điệp đùng đùng nói:
-
Thảo nào! Cậu giết tôi vì cái giấy này đây. Trời ơi!
Nói
rồi, bù lu bù loa khóc.
Điệp
giật mình, tưởng Thuý Liễu tìm thấy thư nặc danh kia, hóa không phải, chàng
nhìn kỹ thì ra bức thư của Lan. Thuý Liễu khóc:
-
Bẩm cậu mợ, ngay từ ngày cưới con, con thấy nhà con đối với con khác, cho nên
con vẫn đâm nghi, chắc hẳn bị đứa nào cám dỗ. Thì đây, con lục hòm, thấy cái giấy
này của con đĩ Lan. Con khổ lắm!
Rồi
nàng vừa gào vừa khóc:
-
Con đĩ Lan! Mày làm hại bà!
Điệp
lặng người không nói được lời nào nữa. Ông Chánh án cầm thư lên đọc cho mọi người
nghe. Mỗi tiếng trong thư, lại như nhắc Điệp nhớ lại người xưa; Điệp sợ phát ra
tiếng khóc, bèn đứng phắt dậy đi ra. Ông Chánh án, sắc giận ngầu ngầu trên mặt,
gọi giật Điệp lại, nhưng chàng không quay cổ, cứ đi vào buồng nằm.
Một
lúc Điệp thấy đùng đùng ở ngoài sân những tiếng chậu vỡ kêu loảng xoảng. Thì ra
cơn ghen Thuý Liễu nổi lên, cô sư tử chẳng nể tay mà đập phá, hết cả những chậu
lan đang nở hoa ở thềm nhà. Nhưng Thuý Liễu vẫn chưa hả cơn tam bành, còn lấy
dao băm nhỏ hết các giò lan, xé tan xé nát lá thư ra, rồi buộc cả lại mà treo ở
cửa buồng, để ra vào thì lấy cái roi quất một cái và chửi rủa:
-
Đồ đĩ, cướp chồng bà!
Hơn
tháng trời, Điệp phải giày vò cực nhục nên mối thù càng to, Điệp quyết việc li
dị với Thuý Liễu.
Về
phần cha mẹ vợ và Thuý Liễu cũng muốn nhân cái cớ ấy để cho Thuý Liễu li dị chồng,
nhưng chưa lúc nào được cái thư mới của Lan. Song ông bà vẫn xui Thuý Liễu kiếm
chuyện sinh sự lôi thôi với Điệp để kiện nhau, khép luật cho dễ.
Một
việc mà hai bên cùng muốn làm thì tuy không bảo nhau, nhưng cũng dễ thành lắm,
nên chẳng bao lâu, trên bàn giấy tòa án, Điệp đã trông thấy một lá đơn kiện chồng
tình phụ của Thuý Liễu đệ lên ông Chánh án.
Nhưng
Điệp vẫn lãnh đạm như không, khẳng khái nói với bố vợ:
-
Bẩm cậu, con tưởng việc này chẳng phải xét xử lôi thôi cho mang tiếng với đời,
con xin làm giấy cho vợ con đi lấy chồng là êm chuyện.
Ông
Chánh án thấy Điệp khinh mạn, căm tức lắm không đáp: mà Điệp nói được câu ấy,
thì lấy làm mát ruột mát gan.
Đến
tối, sau một trận cãi nhau kịch liệt với bố mẹ vợ và vợ, Điệp lục hòm, lấy bức
thư nặc danh bỏ vào túi, viết một cái giấy cho Thuý Liễu li dị, rồi gói ghém quần
áo nhất định ra đi, bỏ cả việc làm, bỏ cả cha mẹ vợ, bỏ cả cái thai trong bụng
vợ.
Nhưng
mà ngày mới vào ở trong dinh, Điệp trân trọng cất kỹ hai bức thư, nay ở trong
dinh ra, chàng chỉ còn lấy ra được một bức. Mấy trang giấy của Lan, viết bằng
nước mắt và máu, chàng chỉ còn giữ được có thế để làm ghi tích tấm lòng của Lan
thì đã bị Thuý Liễu xé dừ xé vụn vất vào đống rác với bó lan băm nhỏ mất rồi!
Thôi,
nhưng mà được ly dị cùng Thuý Liễu, được ra khỏi cái gia đình đã giết chữ tình
chữ hiếu của chàng, được khuất mặt những người đã đang tâm chia rẽ mối nhân
duyên của chàng cùng Lan, đã dập tắt lửa lòng của đôi lứa thiếu niên tình sâu
nghĩa nặng, Điệp thấy nhẹ nhàng khoan khoái như người tù tội được ra thoát ngục,
như cây trong tối được thấy bóng mặt trời.
Điệp
đáp xe lửa đêm về Hà Nội, rồi sáng hôm sau chàng không về nhà vội, nhưng lấy vé
đi ga Kép, để đến chùa Phương Thành tìm Lan. Xiết bao tâm sự ngót một năm trời
nó uất ức trong lòng bấy nay. Điệp không có người nào mà thổ lộ. Bây giờ đi tìm
Lan, tìm Lan ngay vào lúc cái tâm sự ấy còn mới mẻ nguyên vẹn thì được gặp Lan.
Điệp sung sướng vì chàng sẽ tha hồ mà kể lể nỗi duyên mới, mà than thở mối tình
xưa…
➖➖➖
CHƯƠNG
12: TÌNH XƯA
Ngót
năm tháng trời nay, nào Điệp đi cưới Thuý Liễu, nào Điệp đi làm mỗi ngày hai buổi,
kể cả sự đi thì đến mấy trăm mấy nghìn lần, nhưng chưa lần nào chàng đi hăm hở
như lần này.
Điệp
ngồi xe lửa, tính từng ga, mong từng phút, bên lòng chan chứa biết bao nhiêu hy
vọng, khác nào như người ly biệt quê hương vài chục năm, đến nay được về nơi
chôn rau cắt rốn.
Đến
ga Kép, Điệp xuống. Nước non tuy lạ cảnh lạ người, nhưng là nơi có chùa Phương
Thành, là nơi Lan đã từng in vết chân để đến một chỗ mà chôn chặt nỗi niềm
riêng, là nơi mà Lan định gởi thân nương bóng cho qua một đời, vì không được
mãn nguyện về chữ duyên cùng chàng. Điệp thấy thích mắt thân yêu quá. Những quả
đồi, những ngọn núi, tuy vô hồn, nhưng đối với chàng nó như chan chứa về tình
thâm.
Theo
con đường cái độ năm cây số. Điệp vừa rẽ sang bên trái, đã trông thấy nóc chùa
xám xịt dưới chân đồi xanh xanh.
Điệp
thổn thức, đứng lại ngắm.
Bốn
bề quạnh hiu, đàn chim xào xạc trên cây, nấp dưới bóng nắng buổi xuân tàn gay gắt.
Làn mây trắng, vơ vẩn bay đi, làm hoen ố vùng trời xanh trong, lênh bênh như
đám bọt ngoài bể. Chiếc buồm nâu đè ngọn sóng biếc, uể oải theo gió. Mùi thơm cỏ
bay lên, cái mùi quê hương thân yêu làm chàng phảng phất như được về nhà.
Điệp
lại hăm hở đi, rẽ xuống bờ ruộng con con bên tay phải thì đến cổng chùa.
Cổng
chùa đóng kín, nhưng có cái dây thòng lòng xuống để giật chuông gọi mở cửa.
Chàng đứng đó cảm động, trống ngực thình thịch, giơ tay lên vớ lấy dây.
Nhưng
trước khi gặp Lan để nói chuyện, chàng muốn đi dạo quanh chùa để được xem xét
cho kỹ chỗ Lan ở đã, kẻo mấy khi lại lên đây làm gì, vì chàng định bụng kể chuyện
mình đã ly dị cùng Thuý Liễu và yêu cầu Lan nghĩ lại mà về nhà để chắp nối mối
tình xưa.
Chùa
có hàng rào tre non bao bọc, rậm và kín lắm, Điệp nhìn vào trong, thấy vắng vẻ
quá. Sân trước rêu cỏ mọc xanh rì, cửa chùa đóng kín mít. Đến mé sau, chàng thấy
một cái nhà lá, có lẽ là chỗ ở của vị sư, nên chàng cố ý lắng tai nghe, nhưng vắng
tanh vắng ngắt không có một tiếng động. Chàng thương hại Lan mọi ngày vui tính,
đến nay sao nàng chịu được cái cảnh buồn bã như thế này, chàng đứng dừng lại mười
lăm phút, nhưng vẫn không thấy một tiếng gì. Chàng lại lò dò theo hàng rào đi một
tí nữa, thì đến cái cổng chống, nhưng cũng đóng. Mấy con chó trong chùa thấy có
người lạ thì sủa vang chàng phải lánh ra ngoài ruộng xa, nhưng mắt vẫn cố lách
nhìn vào khe lá tre để họa có thấy Lan đứng đó. Bỗng có một bà lão đi lại, đến
trước mặt, và bảo chàng:
-
Ông hỏi gì thì ra đằng cổng trước.
-
Tôi hỏi thăm chú tiểu Lan?
-
Chùa này rặt sư nữ, cụ tôi không cho ai là đàn ông vào ngày thường đâu. Mà chả
có chú tiểu nào tên Lan cả.
-
Có, có chú tiểu Lan đấy.
-
Tôi làm hộ chùa này bao nhiêu năm nay, tôi lại không biết hay sao?
-
Thế thì bà làm ơn bảo tôi có một người con gái chừng hai mươi tuổi, xin vào tu ở
đây hồi trong năm hay không?
Bà
hộ mỉm miệng, như nghĩ đến một chuyện gì buồn cười đáp:
-
À, thế mà ông cứ hỏi chú Lan thì ai biết được!
Điệp
mừng lắm, nói:
-
Nhờ bà gọi hộ chú ấy ra, nói rằng có anh chú ấy tên là Điệp hỏi chú ấy.
Bà
hộ ngạc nhiên nhìn Điệp:
-
Tên chú ấy mới là Điệp chứ, sao ông lại bảo tên ông cũng là Điệp?
-
Được, muốn tên là gì cũng được, bà cứ gọi chú ấy ra đây cho tôi.
Bà
hộ lắc đầu:
-
Ông nói như dễ lắm đấy. Có một lần ông gì nhận là đẻ ra chú ta đến, chú ta cũng
không tiếp; lại có một lần nữa, bà gì trông giống ông, nhận là cô, chú ta cũng
không ra nữa là anh! Mà chú ấy dặn giấu, sao hôm nay tự nhiên tôi buột mồm nói
ra thế này!
Rồi
bà hộ toan đi, nhưng Điệp nói:
-
Không bà cứ nói tên Điệp, thế nào chú ấy cũng phải tiếp. Chú ấy giận thầy tôi,
giận cô tôi mà đi tu, nhưng chú ấy chỉ bảo riêng có một tôi thôi, cho nên….
Bà
hộ cười, lắc đầu:
-
Chú ấy chẳng giận ai cả. Chú ấy chỉ giận duyên nên mới nhờ vả cụ tôi, chứ ông
nói dối sao tên chú ấy là Điệp, mà ông là anh chú ấy cũng tên là Điệp.
Điệp
thấy đích thực lắm rồi, nằn nì nói:
-
Chẳng nói giấu gì bà, chính là chú ấy vì chữ duyên không được vẹn cùng tôi, mới
chán đời như thế, nên lấy tên tôi mà đi ở chùa.
-
Sao chú ấy lại bảo tên người ấy là Vũ Khắc kia mà!
Điệp
cảm động, vội vàng móc trong túi lấy cái khăn mùi xoa có thêu con bướm ra nói:
-
Chính tên tôi là Vũ Khắc Điệp, nghĩa là con bướm. Đây bà trông.
Bà
hộ cười:
-
Hèn nào một hôm chú ấy bắt được một con bướm, chết ở đầu nhà, mà chú ấy không nỡ
vứt đi, mới ép vào quyển kinh; lúc khô, chú ấy để vào cái khung tre, làm như
cái ảnh, treo ở đầu giường.
Điệp
thổn thức, lạnh cả người. Bà hộ tiếp:
-
Nhưng mà rồi cụ tôi tưởng chú ấy sát sinh, nên mắng mãi, và bắt chú ấy không được
treo nữa.
-
Thế bây giờ con bướm ấy đâu?
-
Chú ấy khóc lóc mãi, nhưng phải nghe lời cụ tôi. Chú ấy bèn đào cái lỗ, bỏ xác
con bướm vào một bao diêm, rồi chôn, chôn cả con dao tây sáu lưỡi của chú ấy
thường cầm nữa.
-
Tại sao chú ấy chôn con dao hở bà?
-
Nào ai hiểu được, tôi chỉ biết rằng từ hôm chôn con bướm và con dao, thì chú ấy
không hay khóc nữa, chứ trước kia, nhất là ngày chú ấy mới đến, thì chúng tôi
phải đặt tên chú lấy là Hồ Lệ đấy! Vì cứ cả ngày loay hoay với con dao mà khóc.
-
Thế chú ấy chôn ở đâu?
Bà
hộ chỏ tay vào đầu nhà, nói:
-
Kìa, kìa, chỗ bên cạnh chậu lan ấy.
Điệp
cố cầm lại nước mắt mà dòm vào chỗ chậu cây, mà hỏi:
-
Cái mô đất thấp kia, phải không bà?
-
Không phải, cái cao mới là mả con bướm, còn cái thấp chú ấy chôn cành hoa Lan gẫy
đấy.
Mỗi
câu bà Hộ nói là Điệp lại thêm đau lòng thương Lan. Bà hộ bảo:
-
Có một hôm tôi hỏi tại sao chú ấy không chôn ngay con bướm vào chậu Lan, lại
chôn Lan bên cạnh con bướm thế?
-
Chú ấy trả lời thế nào?
-
Chú ấy khóc bảo: “Trời bắt thế”. Chà! Nào ai hiểu được! Chú ấy cứ khóc luôn, mà
nói chuyện với chú ấy thì buồn rưn rứt ấy!
-
Chú ấy có đau ốm gì không hở bà?
-
Có một tháng đầu, chú ấy ốm tưởng đã chết. Ngày nào cũng sốt mê mẩn, mà sốt nặng
thế nào cũng không dời con dao ở trong tay ra! Một hôm chúng tôi bỡn, mới giấu
dao đi, thì trời ơi! Chú ấy bù lu bù loa như cha chết, làm như điên như cuồng,
đến nỗi cụ tôi phải mắng chúng tôi mãi.
-
Chú ấy quí con dao sao lại đem chôn nó đi.
-
Tại chú ấy bảo không muốn nom thấy nó nữa.
-
Thế sao bà không đào lên lấy con dao ấy mà dùng.
-
Ai lại chơi ác thế, trêu cho người ta khóc thì mình được ích gì? Vả ngày nào
chú ấy không ra thăm một lượt.
-
Chú ấy thăm vào lúc nào?
-
Vào chính ngọ, vì chú ấy bảo là lúc chú ấy đã phải trông thấy một cảnh đau đớn
nhất đời chú ấy.
Điệp
ngẩn người, sực nhớ ra là lúc đám cưới mình đi đến đầu làng thì chuông đồng hồ
nhà thờ làng bên cạnh vừa bắt đầu inh ỏi đánh. Hẳn là Lan đứng nhìn lũ xe ô tô
thì đau khổ quá, nên mới phẫn thân mà đi hẳn thôi. Nhưng Điệp bỗng nhớ rằng ông
Tú nói chuyện Lan bỏ nhà lúc mười hai giờ, thì có lẽ Lan mới bắt đầu đi đã gặp
đám cưới đến. Thế thì thương hại cho Lan quá! Hẳn là Lan muốn đi, để đoàn ô tô
cưới đến nơi tránh được nỗi gai mắt, nhưng ngờ đâu Lan đi muộn quá. Điệp rơm rớm
nước mắt hỏi bà Hộ:
-
Chú ấy có chăm chỉ làm lụng không, hở bà?
-
Trước thì chú ấy buồn và khóc luôn, nhưng cụ tôi khuyên dỗ, và giảng giải mãi,
bắt chú ấy học kinh: từ khi chú ấy chôn con dao và con bướm, chú ấy thôi không
khóc nữa, mà chăm chỉ làm ăn. Cụ tôi yêu chú ấy lắm, chú ấy ăn ở tử tế quá, ông
ạ. Thôi nhưng ông giữ tôi ở đây đến bao giờ.
-
Khoan! Nhờ bà làm phúc nói với chú ấy rằng có một người tên là Điệp đến thăm
chú ấy.
-
Tôi chịu thôi, lỡ chú ấy giầy vò tôi thì làm thế nào, vì chú ấy dặn tôi giấu,
nay tôi lại nói chuyện với ông, rồi chú ấy biết lại cho tôi là người bép xép.
Chú ấy không tiếp ai đâu ông ạ.
-
Nhưng chú ấy tiếp tôi, bởi vì chính tôi là người thân của chú ấy nhất đời!
-
Thôi, tôi không nói đâu. Ông cứ ra cổng trước mà giật chuông, rồi tôi bảo chú ấy
ra mở cổng thì ông sẽ được gặp.
Điệp
cảm ơn bà Hộ, rồi đi, vừa đi vừa nghĩ nông nỗi mà quí bụng Lan bội phần! Chàng
đến một chỗ trông rõ vào đằng trước cái nhà lá, thì thấy bóng một chú tiểu.
Chàng cố nhìn vào, thấy chú tiểu ấy đang lúi húi khâu. Nhìn kỹ, bỗng chàng rụng
rời, vì người ấy chính là Lan, song già, xanh và gầy hẳn đi! Bấy giờ chàng mới
nghĩ ra là Lan ở chùa thì phải cạo trọc đầu, mà bịt cái khăn vuông nâu, và mặc
quần áo nâu, đi đất, trông tiều tụy quá!
Điệp
không cầm nổi được nước mắt! Sao mà cái nét mặt Lan lại buồn quá thế, mà thảm
chưa, ai vẽ cho Lan hai nét răn trên má. Thôi, có lẽ Lan hay khóc lắm, nên hai
má nó thành tật như vậy mất rồi! Điệp ngắm Lan mãi, càng ngắm càng giọt ngắn giọt
dài. Bỗng có con chó xổ ra cắn, chàng phải chạy ra đằng cổng trước.
Điệp
bâng khuâng ngồi ở cổng, nghĩ đến ái tình của Lan đối với mình lúc nào cũng đằm
thắm mà tủi thân! Nào nàng ốm, nào nàng giữ mãi con dao mà khóc, nào nàng đặt
tên là Điệp, nào nàng gìn giữ cái thân tàn của con bướm, đến lúc không được gần
nó nữa thì không nỡ vứt mà chôn cất tử tế và ngày nào cũng ra thăm, nào lại
chôn cành hoa lan bên cạnh con bướm; những cách nàng làm biết bao ý vị thâm trầm,
mà thương hại thay, cái tâm linh của nàng, chỉ một mình nàng biết! Lan thật là
một người đáng yêu, đáng quý, đáng trọng của Điệp suốt đời. Nhưng Điệp lại nghĩ
đến mình đối với Lan, cũng không đến nỗi xấu hổ, vì đã phụ bụng của người đáng
yêu, đáng quí, đáng trân trọng. Sở dĩ chàng bỏ việc bỏ vợ, cũng vì Lan; chàng
chỉ vì yêu một mình Lan; chàng không thể nhận ai là vợ được nữa. Chốc nữa,
chàng giật chuông, Lan ra mở cổng, hai trái tim cùng nhau đập mạnh, mà hai mặt
giáp nhau thì xiết bao tủi tủi, mừng mừng. Những nông nỗi đắng cay từng ấy
tháng trời, chàng sẽ được kể hết ra, hẳn Lan cũng thấy hởi lòng mà thương chàng
đã vì nàng mà hy sinh hai chữ phú quí. Lúc bấy giờ hẳn bốn dòng lụy sẽ cùng
nhau mà rỏ những giọt nên thơ.
Điệp
hăm hở như mở cờ trong bụng, đứng dậy ngẩng lên sờ vào dây chuông. Lá liễu thướt
tha, in vào cánh cổng mốc hoa những nét vẽ mềm mại, trông như bức rèm Nhật Bản.
Chàng
vui sướng… Nhưng cái phút quyết định nghiêm trọng nó làm cho chàng động lòng,
trống ngực thình thình, tay run rẩy:
“Này,
mấy tiếng chuông này rung động nó sẽ làm cho rung động cả lòng ta!”
Điệp
lại bỏ tay xuống:
“Lan
mà ra đây, bất thình lình trông thấy ta! Việc không ngờ ấy có lẽ làm cho nàng mừng
quá mà rú lên, ngất đi mất!”
Điệp
lại bồi hồi, nắm phắt vào dây chuông toan giật:
“Lời
nói đầu của ta là câu gì? Ta sẽ bảo ngay nàng là ta đã ly dị cùng Thuý Liễu.
Song chỉ sợ nàng quá thương ta, không muốn làm rối sợi chỉ tấn tơ tần đang
khăng khít của ta cùng lệnh ái quan Chánh án mà cũng không cho ta được gặp mặt”.
Sắp
giật thì Điệp ngừng tay, mỉm cười:
“Nhưng
mà có lẽ ta thấy mặt nàng, nghẹn ngào không nói được nên lời nữa!”
Rồi
Điệp co tay lên quyết định giật nhưng lại thôi, rồi thở dài:
“Cái
tấm tình xưa của nàng gần nửa năm nay chôn chặt dưới đáy lòng, bị những tâm sự
khác nó đè gí xuống, nay đào nó lên được chắc khó, mà nàng cũng đau lòng lắm.
Nhưng nàng sẽ vui vẻ được sống bằng cái đoạn đời cũ!”
Lan
ở trong hiên ban nãy có trông thấy Điệp hay không? Trước Lan mải khâu, chẳng để
ý đến gì cả, nhưng lúc thấy tiếng chó cắn, nàng mới đưa mắt nhìn ra.
Nàng
trông thấy người đội cái mũ trắng bị chó đuổi. Lúc rõ là Điệp, bỗng nàng giật nẩy
mình, nhăn mặt, chân tay rủn ra như muốn ngã, mà lòng tê tái, trống ngực thình
thình, nước mắt nước mũi ứa ra khắp mặt. Phải một phút như mất hồn, nàng vịn chặt
lấy cái cột, nhắm nghiền mắt lại. Một lúc mở ra, nàng quay mặt đi, không dám
trông ra phía hàng rào nữa. Rồi hai mắt trừng trừng nhìn trời, miệng lẩm bẩm đọc
câu kinh, nàng đi từ từ đến phía góc nhà, chỗ có cái chuông gọi mắc dây ra cổng.
Lúc ấy tâm sự rạt rào, nàng lẳng lặng một tay nắm lấy quả chuông, một tay nắm
cái kéo giơ lên, cắt sợi dây đứt đánh phụt một cái, ngửa mặt lên để ngăn cho nước
mắt đừng tràn ra nhưng trên má cũng vẫn thấy lóng lánh hai dòng lệ. Rồi như
không còn hơi sức nữa, nàng buông phịch hai tay xuống thổn thức, ôm đầu chạy vụt
vào buồng.
Trong
khi ấy thì ở ngoài cổng. Điệp vẫn nắm lấy dây chuông, co tay lên định giật rõ mạnh.
Nhưng bỗng chàng đờ tay, thần người ra nghĩ, rồi nét mặt ngùi ngùi… Tự nhiên
hai dòng nước mắt lóng lánh bò xuống má, chàng thở dài:
Thôi,
nhưng lửa lòng của Lan đã tắt, đã chôn ở nơi từ bi tĩnh mịch này rồi, ta gợi
chi cái đống tro tàn cho thêm đau đớn?
Rồi
buông phắt dây ra, chàng quả quyết đi rõ nhanh, không quay mặt lại nữa.
➖➖➖