2020-10-31
Hoàng tử bé
(Le Petit Prince)
Antoine de Saint-Exupéry
(Bản tiếng Pháp sau phần tiếng Việt do Nguyễn Tấn Đại biên dịch)
Lời tựa:
Hoàng tử bé được viết ở New York trong những ngày tác giả sống
lưu vong và được xuất bản lần đầu tiên tại New York vào năm 1943, rồi đến năm
1946 mới được xuất bản tại Pháp. Không nghi ngờ gì, đây là tác phẩm nổi tiếng
nhất, được đọc nhiều nhất và cũng được yêu mến nhất của Saint-Exupéry.
Xin trân trọng giới thiệu với anh/chị chương I và chương II tác
phẩm này.
~~~
ĐỀ TẶNG
Tặng Léon Werth.
Tôi xin lỗi các bạn nhỏ vì đã đề tặng cuốn sách này cho một
người lớn. Đó là một lời xin lỗi nghiêm túc: đối với tôi người lớn này là người
bạn tốt nhất trần đời. Lời xin lỗi thứ hai: người bạn này có thể hiểu được mọi
chuyện, kể cả những câu chuyện trẻ con. Lời xin lỗi thứ ba: người ấy sống ở
nước Pháp trong đói rét. Người ấy rất cần được an ủi. Còn nếu những lí do trên
vẫn chưa làm các em thông cảm, thôi thì tôi đề tặng người ấy thuở còn bé vậy.
Người lớn ai mà chẳng có một thời ấu thơ (ấy thế mà chả mấy ai nhớ được). Bây
giờ tôi viết thế này nhé:
Tặng Léon Werth những
ngày còn bé.
~~~
Chương I
Hồi lên sáu tuổi, có lần tôi thấy một bức tranh rất ấn tượng
trong một cuốn sách viết về rừng hoang, tựa là “Những chuyện từng trải”. Nó vẽ
một con trăn đang nuốt chửng một con mãnh thú. Bức tranh đó tôi vẽ lại dưới
đây.
Sách viết rằng: “Những con trăn này nuốt chửng lấy con mồi mà
chẳng cần nhai. Sau đó chúng nằm ườn ra ngủ suốt sáu tháng trời để tiêu hoá cho
hết mồi.”
Từ đó tôi hay tưởng tượng về những chuyến thám hiểm trong rừng
sâu, và cuối cùng, với cây chì màu, tôi đã vẽ được một bức tranh cho chính
mình. Bức tranh số 1. Nó như thế này:
Tôi đem khoe tuyệt tác của mình cho người lớn
xem và hỏi họ có sợ không. Vậy mà họ bảo: “Một cái mũ thì có gì đáng sợ?”
Tôi nào có vẽ cái mũ. Đó là một con trăn đang
ăn thịt một con voi đấy chứ. Đành phải vẽ cả bên trong bụng con trăn cho người
lớn hiểu. Họ lúc nào cũng cần phải được giải thích. Và rồi bức tranh số 2 ra
đời:
Người lớn lại khuyên tôi quên những con trăn
bụng đóng hay bụng mở đi, mà nên tập trung vào học địa lí, lịch sử, làm tính và
ngữ pháp. Xem như tôi từ bỏ sự nghiệp hoạ sĩ rực rỡ từ dạo ấy, khi chỉ vừa sáu
tuổi. Bức tranh số 1 rồi bức tranh số 2 lần lượt thất bại đã làm tôi nản lòng.
Người lớn có bao giờ tự mình hiểu được chuyện gì đâu, và thật là mệt cho trẻ
con lúc nào cũng cứ phải giải thích cho họ…
Lớn lên tôi phải chọn một nghề khác và đã học
làm phi công. Tôi đã bay gần như cùng trời cuối đất. Và quả thật là môn địa lí
lúc bấy giờ đã phát huy tác dụng. Chỉ cần nhìn loáng một cái tôi đã nhận ra
ngay nước Trung Hoa hay là vùng Arizona②. Điều đó thật có ích, nếu người ta lỡ lạc hướng bay vào ban
đêm.
Cứ như thế tôi đã lớn lên, đã gặp vô khối
những người lớn nghiêm túc. Tôi đã nhiều lần sống cùng với họ. Tôi từng nhìn họ
rất gần. Điều đó vẫn không làm tôi nghĩ khác đi gì mấy.
Mỗi lần gặp ai có vẻ sáng láng một chút, tôi
lại thử đưa cho họ xem bức tranh số 1 mà tôi luôn mang theo bên người. Tôi muốn
biết phải chăng họ thật sự thông hiểu. Nhưng ai cũng phán: “Đây là cái mũ.”
Thôi thì tôi khỏi bàn đến những con trăn khổng lồ, khỏi cánh rừng hoang sơ, và
khỏi cả sao trời. Tôi hạ mình xuống ngang tầm của họ. Tôi cùng họ kháo chuyện
chơi bài, chuyện đánh gôn, chuyện chính trị, chuyện cravat. Và người lớn ấy
thật hài lòng vì đã gặp một con người lễ độ đến vậy…
~~~
Chương II
Tôi đã sống cô độc như thế, không có ai thật
sự đáng nói chuyện, cho đến khi xảy ra một tai nạn trên sa mạc Sahara③, cách đây sáu năm. Có gì đó bị vỡ
trong động cơ. Và vì bên cạnh chẳng có ai, thợ máy không, hành khách cũng
không, tôi đành tự mình xoay sở với công việc sửa chữa nhọc nhằn này. Với tôi
đó là chuyện sống còn. Tôi chỉ còn đủ nước uống cho tám ngày.
Đêm đầu tiên tôi đã thiếp đi trên cát, giữa sa
mạc hoang vu không một bóng người. Tôi còn cô độc hơn cả một kẻ đắm tàu lênh
đênh giữa đại dương mênh mông. Thế nên các bạn nghĩ xem tôi ngạc nhiên đến
nhường nào, khi trời vừa hửng sáng, có một giọng nói lạ kì đã đánh thức tôi
dậy. Có ai đó gọi tôi:
- Chú ơi! Làm ơn vẽ giùm cháu một con cừu!
- Hả?
- Nhờ chú vẽ giùm cháu một con cừu…
Tôi giật bắn người dậy như bị sét đánh. Tôi
dụi mắt rồi nhìn lại. Trước mặt là một cậu bé dáng vẻ rất lạ thường đang nhìn
tôi chăm chú. Dưới đây là bức chân dung đẹp nhất mà sau này tôi vẽ lại được về
cậu. Nói thế nhưng bức vẽ của tôi so với cậu ngoài đời thì hãy còn thua xa lắm.
Tuyệt nhiên đó không phải do lỗi của tôi. Có ai khuyến khích tôi học vẽ đâu, và
tôi đã chỉ vẽ được những con trăn bụng đóng và bụng mở từ tuổi lên sáu đấy
thôi.
Tôi tròn mắt sững sờ nhìn cậu bé mới xuất
hiện. Đừng quên rằng tôi đang ở giữa chốn sa mạc hoang vu không một bóng người.
Thế mà anh bạn nhỏ của tôi chẳng có vẻ gì là lạc đường hay mệt mỏi, không lả
người vì đói khát, cũng chẳng hề tỏ ra sợ sệt. Trông cậu không giống một em bé
đi lạc giữa hoang mạc mênh mông vắng lặng. Mãi tôi mới cất được tiếng, và nói
với cậu bé:
- Nhưng cháu làm gì ở đây?
Cậu bé lặp lại một cách chậm rãi nhưng hết sức
nghiêm túc:
- Chú làm ơn… Vẽ giùm cháu một con cừu…
Khi quá đỗi kinh ngạc, ta không còn biết từ
chối làm sao. Chuyện càng khó tin hơn nữa khi giữa chốn hoang vu chết người như
thế tôi lại lôi được từ trong túi ra một tờ giấy và một cây bút vẽ. Đến đây tôi
mới sực nhớ ra rằng mình chỉ học địa lí, lịch sử, làm tính và ngữ pháp, nên bảo
anh bạn nhỏ (với thái độ hơi cáu bẳn) rằng tôi không biết vẽ. Cậu bé từ tốn
nói:
- Không sao cả. Xin vẽ giùm cháu một con cừu.
Đây là bức chân dung đẹp nhất mà sau này tôi vẽ
lại được về cậu.
Vì chưa bao giờ vẽ cừu nên tôi vẽ lại cho cậu
một trong hai bức vẽ của tôi. Bức con trăn bụng đóng. Và tôi sửng sốt khi nghe
cậu trả lời:
- Không phải! Cháu không muốn một con voi bị
trăn nuốt trong bụng. Con trăn rất nguy hiểm, còn con voi thì quá kềnh càng. Ở
chỗ cháu rất nhỏ. Cháu muốn có một con cừu. Xin vẽ giùm cháu một con cừu.
Tôi đành vẽ theo ý cậu.
Cậu bé chăm chú quan sát, rồi:
- Không được! Con này bị bệnh rồi. Chú vẽ con
khác đi.
Tôi lại vẽ.
Anh bạn nhỏ mỉm cười, vẻ rất độ lượng:
- Chú coi nè… Đây là con cừu đực mất rồi. Nó
có sừng…
Tôi lại vẽ tiếp.
Cậu bé vẫn một mực không chịu:
- Con này già quá. Cháu muốn một con cừu sống
được thật lâu.
Đến đây thì tôi không còn đủ kiên nhẫn nữa, vì
còn phải sửa gấp cái máy, tôi quẹt nguệch ngoạc vài đường rồi đưa cho cậu bé:
- Đây là cái thùng. Con cừu của cháu ở trong
đó.
Nhưng tôi thật không còn tin vào mắt mình nữa
khi nhìn thấy vẻ mặt ông quan toà nhỏ rạng rỡ hẳn lên:
- Đây đúng là cái cháu muốn. Chú nghĩ có tốn
nhiều cỏ cho con cừu này lắm không?
- Chi vậy?
- Vì ở chỗ cháu rất nhỏ…
- Chắc chắn sẽ đủ mà. Chú chỉ cho cháu con cừu
nhỏ xíu.
Cậu bé nghiêng đầu ngắm nghía bức tranh:
- Đâu có nhỏ tới vậy… Ồ! Nó ngủ rồi kìa…
Và như thế, tôi đã làm quen với hoàng tử bé.
➖ ➖ ➖
Le Petit
Prince
DÉDICACE
A Léon
Werth.
Je demande pardon aux enfants d'avoir dédié ce
livre à une grande personne. J'ai une excuse sérieuse : cette grande personne
est le meilleur ami que j'ai au monde. J'ai une autre excuse : cette grande
personne peut tout comprendre, même les livres pour enfants. J'ai une troisième
excuse : cette grande personne habite la France où elle a faim et froid. Elle a
besoin d'être consolée. Si toutes ces excuses ne suffisent pas, je veux bien
dédier ce livre à l'enfant qu'a été autrefois cette grande personne. Toutes les
grandes personnes ont d'abord été des enfants. (Mais peu d'entre elles s'en
souviennent.) Je corrige donc ma dédicace :
A Léon
Werth quand il était petit garçon
PREMIER CHAPITRE
Lorsque j'avais six ans j'ai vu, une fois, une
magnifique image, dans un livre sur la Forêt Vierge qui s'appelait
"Histoires Vécues". Ca représentait un serpent boa qui avalait un
fauve. Voilà la copie du dessin.
On disait dans le livre: "Les serpents
boas avalent leur proie tout entière, sans la mâcher. Ensuite ils ne peuvent
plus bouger et ils dorment pendant les six mois de leur digestion".
J'ai alors beaucoup réfléchi sur les aventures
de la jungle et, à mon tour, j'ai réussi, avec un crayon de couleur, à tracer
mon premier dessin. Mon dessin numéro 1. Il était comme ça:
J'ai montré mon chef d'oeuvre aux grandes
personnes et je leur ai demandé si mon dessin leur faisait peur.
Elles m'ont répondu: "Pourquoi un chapeau
ferait-il peur?"
Mon dessin ne représentait pas un chapeau. Il
représentait un serpent boa qui digérait un éléphant. J'ai alors dessiné
l'intérieur du serpent boa, afin que les grandes personnes puissent comprendre.
Elles ont toujours besoin d'explications. Mon dessin numéro 2 était comme ça:
Les grandes personnes m'ont conseillé de
laisser de côté les dessins de serpents boas ouverts ou fermés, et de
m'intéresser plutôt à la géographie, à l'histoire, au calcul et à la grammaire.
C'est ainsi que j'ai abandonné, à l'âge de six ans, une magnifique carrière de
peinture. J'avais été découragé par l'insuccès de mon dessin numéro 1 et de mon
dessin numéro 2. Les grandes personnes ne comprennent jamais rien toutes
seules, et c'est fatigant, pour les enfants, de toujours leur donner des
explications.
J'ai donc dû choisir un autre métier et j'ai
appris à piloter des avions. J'ai volé un peu partout dans le monde. Et la
géographie, c'est exact, m'a beaucoup servi. Je savais reconnaître, du premier
coup d'oeil, la Chine de l'Arizona. C'est utile, si l'on est égaré pendant la
nuit.
J'ai ainsi eu, au cours de ma vie, des tas de
contacts avec des tas de gens sérieux. J'ai beaucoup vécu chez les grandes
personnes. Je les ai vues de très près. Ça n'a pas trop amélioré mon opinion.
Quand j'en rencontrais une qui me paraissait
un peu lucide, je faisais l'expérience sur elle de mon dessin no.1 que j'ai
toujours conservé. Je voulais savoir si elle était vraiment compréhensive. Mais
toujours elle me répondait: "C'est un chapeau." Alors je ne lui
parlais ni de serpents boas, ni de forêts vierges, ni d'étoiles. Je me mettais
à sa portée. Je lui parlais de bridge, de golf, de politique et de cravates. Et
la grande personne était bien contente de connaître un homme aussi raisonnable.
CHAPITRE II
J'ai ainsi vécu seul, sans personne avec qui
parler véritablement, jusqu'à une panne dans le désert du Sahara, il y a six
ans. Quelque chose s'était cassé dans mon moteur, Et comme je n'avais avec moi
ni mécanicien, ni passagers, je me préparai à essayer de réussir, tout seul,
une réparation difficile. C'était pour moi une question de vie ou de mort.
J'avais à peine de l'eau à boire pour huit jours.
Le premier soir je me suis donc endormi sur le
sable à mille milles de toute terre habitée. J'étais bien plus isolé qu'un
naufragé sur un radeau au milieu de l'océan. Alors vous imaginez ma surprise,
au lever du jour, quand une drôle de petite voix m'a réveillé. Elle disait:
-S'il vous plaît... dessine-moi un mouton!
-Hein!
-Dessine-moi un mouton...
J'ai sauté sur mes pieds comme si j'avais été
frappé par la foudre. J'ai bien frotté mes yeux. J'ai bien regardé. Et j'ai vu
un petit bonhomme tout à fait extraordinaire qui me considérait gravement.
Voilà le meilleur portrait que, plus tard, j'ai réussi à faire de lui. Mais mon
dessin, bien sûr, est beaucoup moins ravissant que le modèle. Ce n'est pas de
ma faute. J'avais été découragé dans ma carrière de peintre par les grandes
personnes, à l'age de six ans, et je n'avais rien appris à dessiner, sauf les boas
fermés et les boas ouverts.
Je regardai donc cette apparition avec des
yeux tout ronds d'étonnement. N'oubliez pas que je me trouvais à mille milles
de toute région habitée. Or mon petit bonhomme ne me semblait ni égaré, ni mort
de fatigue, ni mort de faim, ni mort de soif, ni mort de peur. Il n'avait en
rien l'apparence d'un enfant perdu au milieu du désert, à mille milles de toute
région habitée. Quand je réussis enfin de parler, je lui dis:
-Mais qu'est-ce que tu fais là?
Et il me répéta alors, tout doucement, comme
une chose très sérieuse:
-S'il vous plaît... dessine-moi un mouton...
Quand le mystère est trop impressionnant, on
n'ose pas désobéir. Aussi absurde que cela me semblât à mille milles de tous
les endroits habités et en danger de mort, je sortis de ma poche une feuille de
papier et un stylographe. Mais je me rappelai alors que j'avais surtout étudié
la géographie, l'histoire, le calcul et la grammaire et je dis au petit
bonhomme (avec un peu de mauvaise humeur) que je ne savais pas dessiner. Il me
répondit:
-Ca ne fait rien. Dessine-moi un mouton.
Comme je n'avais jamais dessiné un mouton je
refis, pour lui, un des deux seuls dessins dont j'étais capable. Celui du boa
fermé. Et je fus stupéfait d'entendre le petit bonhomme me répondre:
-Non! Non! Je ne veux pas d'un éléphant dans
un boa. Un boa c'est très dangereux, et un éléphant c'est très encombrant. Chez
moi c'est tout petit. J'ai besoin d'un mouton. Dessine-moi un mouton.
Alors j'ai dessiné.
Il regarda attentivement, puis:
-Non! Celui-là est déjà très malade. Fais-en
un autre.
Je dessinai:
Mon ami sourit gentiment, avec indulgence:
-Tu vois bien... ce n'est pas un mouton, c'est
un bélier. Il a des cornes...
Je refis donc encore mon dessin: Mais il fut
refusé, comme les précédents:
-Celui-là est trop vieux. Je veux un mouton
qui vive longtemps.
Alors, faute de patience, comme j'avais hâte
de commencer le démontage de mon moteur, je griffonnai ce dessin-ci.
Et je lançai:
-Ca c'est la caisse le mouton que tu veux est
dedans.
Mais je fus bien surpris de voir s'illuminer
le visage de mon jeune juge: -C'est tout à fait comme ça que je le voulais!
Crois-tu qu'il faille beaucoup d'herbe à ce mouton?
-Pourquoi?
-Parce que chez moi c'est tout petit...
-Ca suffira sûrement. Je t'ai donné un tout
petit mouton.
Il pencha la tête vers le dessin:
-Pas si petit que ça... Tiens! Il s'est
endormi...
Et c'est ainsi que je fis la connaissance du
petit prince.
➖ ➖ ➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét