2021-07-03
Sau
hai mươi năm
O. Henry
-
Bản dịch của Thân Trọng Sơn.
Sau phần dịch tiếng Việt là nguyên tác “After
Twenty Years”.
Người
cảnh sát đi tuần ngược lên đại lộ một cách oai nghiêm. Vẻ oai nghiêm cố hữu chứ
không phải để phô trương vì chẳng mấy ai chứng kiến. Lúc này mới chỉ gần mười
giờ đêm, nhưng những cơn gió lạnh kèm hơi mưa làm cho đường phố vắng hẳn người.
Thử
đẩy mấy cánh cửa, tay xoay chiếc dùi cui bằng những động tác phức tạp và điệu
nghệ, thỉnh thoảng quay người đưa mắt cảnh giác nhìn xuống khu phố yên tĩnh,
viên cảnh sát là hình ảnh đẹp đẽ của người bảo vệ an ninh.
Khu
vực này người ta thường đi ngủ sớm. Thỉnh thoảng thấy có ánh đèn từ một tiệm
bán thuốc xì gà hoặc từ một quầy bán thức ăn phục vụ suốt đêm, còn phần lớn những
nơi buôn bán đã đóng cửa từ lâu.
Khi
đi được nửa đường một dãy nhà, viên cảnh sát bỗng đi chậm lại. Ở ô cửa một cửa
hàng bán đồ sắt tối thui có một người đàn ông đứng dựa vào đấy, miệng ngậm điếu
xì gà chưa đốt.
Khi
viên cảnh sát đến sát bên, người đàn ông vội vàng lên tiếng:
-
" Không có gì đâu ông cảnh sát", y nói, giọng chắc nịch, " chỉ
là tôi đang chờ một người bạn. Cuộc hẹn từ hai mươi năm trước. Ông nghe có vẻ
buồn cười phải không? Vậy để tôi giải thích để ông thấy không có gì khuất tất.
Cách đây cũng gần khoảng hai mươi năm, ngay chỗ này có một tiệm ăn tên là Big
Joe Brady.
-
" Người ta đã phá tiệm đó cách đây năm năm rồi", viên cảnh sát nói.
Người
đàn ông đứng ở ô cửa bật que diêm châm điếu xì gà. Ngọn lửa soi rõ một khuôn mặt
tái lợt, quai hàm vuông, cặp mắt sắc sảo, có cái sẹo trắng nhỏ gần chân mày phải.
Cái kẹp cà vạt nạm một viên kim cương to tướng thật kỳ quặc.
"Tối
nay là hai mươi năm rồi", người đàn ông nói, " tôi ăn tối ở tiệm Big
Joe Brady này với Jimmy Wells, thằng bạn thân nhất của tôi, một tay tuyệt nhất
trần đời. Hắn và tôi cùng lớn lên ở New York, như hai anh em ruột. Lúc đó tôi
18 tuổi, và hắn hai mươi. Sáng hôm sau tôi phải đi miền Tây để kiếm sống. Không
thể nào kéo Jimmy ra khỏi đất New York,
bởi hắn nghĩ không đâu hơn được nơi này. Rồi đêm đó chúng tôi đã giao ước với
nhau là sẽ gặp lại tại nơi này đúng hai mươi năm sau, đúng ngày này, giờ này, dù cho hoàn cảnh sinh
sống như thế nào, dù cho đường sá xa xôi cách trở ra sao. Chúng tôi tin rằng
trong vòng hai mươi năm, số phận mỗi đứa đã an bài, cơ đồ cũng đã ổn định, dù
là gì chăng nữa."
-
" Nghe thú vị đấy nhỉ ", viên cảnh sát nói. " Tuy nhiên, tôi thấy
thời gian giữa hai cuộc gặp có hơi lâu. Anh không có tin tức gì của bạn từ lúc
ra đi sao?"
-
" Có chớ. Chúng tôi có liên lạc một thời gian", người kia nói, "
nhưng một hai năm sau thì bặt tin nhau. Ông cũng thấy đó, miền Tây là nơi có
quá nhiều hứa hẹn, còn tôi phải bươn chãi kiếm sống. Nhưng tôi biết Jimmy sẽ gặp
tôi ở đây nếu hắn còn sống, vì hắn là thằng bạn chân thật và trung thành nhất
trên đời. Hắn sẽ không bao giờ quên. Tôi vượt cả ngàn cây số để tới đây đêm nay
và cũng bõ công nếu bạn tôi cũng tới."
Người
đứng chờ rút trong túi ra chiếc đồng hồ rất sang, vỏ nạm hột xoàn.
-
" Mười giờ kém ba phút rồi! ", hắn nói to. " Hồi ấy, lúc chúng
tôi chia tay ở quán này, chính xác là mười giờ."
-
" Anh làm ăn khấm khá ở miền Tây chứ? " viên cảnh sát hỏi.
-
" Còn phải nói! Tôi hy vọng Jimmy được một nửa như thế. Hắn vẫn thuộc loại
chậm chạp, tuy vậy vẫn là bạn tốt của tôi. Tôi đã phải đánh vật với nhiều tay sừng
sỏ nhất mới kiếm được chút đỉnh bây giờ đây chứ! Ở New York con người thường ù
lì. Có đến miền Tây mới sắc sảo được."
Viên
cảnh sát xoay xoay cái dùi cui và bước tới vài bước.
- " Tôi đi đây. Mong là bạn anh sẽ đến.
Nếu anh ta không đến vào đúng mười già anh có bỏ đi không?"
-
"Ồ không, người kia nói. Ít nhất tôi cũng đợi hắn nửa giờ. Nếu Jimmy còn sống,
hắn sẽ đến đây trong khoảng thời gian đó. Xin chào ông cảnh sát."
-
" Chào anh! ", viên cảnh sát nói và tiếp tục cuộc tuần tra, đẩy thử cửa
mỗi nhà khi đi ngang qua.
Lúc
này trời đổ cơn mưa bụi lạnh lẽo và những làn gió ngập ngừng đã nổi lên thành từng
cơn. Một vài khách bộ hành còn quanh quẩn trong khu phố vội rảo bước, âm thầm lặng
lẽ, cổ áo kéo cao, tay đút vào túi. Và ở cửa tiệm bán đồ sắt, người đàn ông đã
vượt qua cả ngàn cây số để giữ đúng một lời hẹn vu vơ đến mức vô lý với người bạn
thời trẻ, vẫn đứng hút xì gà chờ đợi.
Được
chừng hai mươi phút thì một người cao lớn mặc áo khoác dài, cổ áo dựng đứng tận
mang tai, từ phía bên kia đường vội vã băng qua. Anh ta chạy thẳng đến chỗ người
đàn ông đứng chờ.
-
" Cậu đấy hả, Bob?" Anh ta hỏi, nghi hoặc.
-
"Ôi, cậu đấy phải không, Jimmy Wells? ", người đàn ông đứng ở cửa kêu
lên.
-
" Trời đất ơi! ", người mới tới reo lên và nắm chặt cả hai bàn tay
người kia. "Đúng là Bob đây rồi. Tớ chắc chắn sẽ gặp cậu ở đây nếu cậu còn
sống. Hưm hưm.. , hai mươi năm quả là dài. Bob này, cái tiệm cũ mất rồi, tớ ước
chi nó vẫn còn đó để tớ với cậu còn ăn tối một bữa nữa với nhau. Đất miền Tây
đãi cậu ra sao hả bạn hiền? "
-
" Tuyệt! Miền Tây đã cho tớ những gì tớ mong muốn. Cậu thay đổi nhiều đấy,
Jimmy. Tớ không nghĩ cậu lại cao thêm lên đến năm sáu phân.
-
"Ừ, sau năm hai mươi tuổi tớ có cao thêm một chút.
-
"Ở New York cậu làm ăn khá chứ, Jimmy?"
-
" Tàm tạm thôi. Tớ làm ở một công sở của thành phố. Đi thôi, Bob, tụi mình
sẽ tới một chỗ tớ quen, rồi cùng hàn huyên chuyện ngày xưa."
Hai
người khoác tay nhau đi ngược đường phố. Người từ miền Tây tới, do thành công
nên tỏ ra tự cao, bắt đầu kể qua quá trình làm ăn của mình. Còn người kia, thân
hình chìm trong chiếc áo khoác, chăm chú lắng nghe.
Ở
góc đường có một nhà thuốc, đèn điện sáng trưng. Khi họ bước tới chỗ ánh sáng
chói loà ấy, cả hai người cùng lúc quay lại nhìn chằm chằm vào mặt nhau. Người
từ miền Tây đến bỗng dừng lại và rút tay ra.
-
" Anh đâu phải là Jimmy Wells! ", hắn cáu kỉnh nói. " Hai mươi
năm dài thật nhưng cũng chưa đủ để thay đổi mũi của một con người, từ mũi cao đến
mũi tẹt như thế kia được.
-
"Đôi khi thời gian ấy cũng đủ để biến một người chân thực thành kẻ bất
lương! " người cao lớn nói. " Anh đã trong tình trạng bị bắt từ 10
phút rồi, Bob "lành"ạ. Chicago nghĩ là có thể anh sẽ qua chỗ chúng
tôi nên đã điện báo cho chúng tôi là họ
muốn tán gẫu với anh một chút. Yên mà đi thôi chứ? Vậy là biết điều đó. Bây giờ,
trước khi về đồn, đây là mấy chữ mà người ta nhờ tôi trao tận tay anh. Anh có
thể đọc ngay ở đây, chỗ cửa sổ này. Cảnh sát tuần tra Wells gởi cho anh
đó."
Người
từ miền Tây đến mở miếng giấy nhỏ người kia đưa. Khi bắt đầu đọc, tay hắn vẫn vững
như thường, nhưng khi đọc xong thì hơi run run. Mảnh giấy ghi ngắn gọn thế này:
"Bob.
Tớ đã đến chỗ hẹn đúng giờ. Khi cậu bật diêm hút thuốc, tớ đã nhận ra khuôn mặt
người đang bị truy nã ở Chicago. Làm sao tớ lại có thể tự mình làm việc này nên
đành phải nhờ một nhân viên mặc thường phục thực hiện đó Bob à. Jimmy."
--------
➖➖➖
A
f t e r T w e n t y Y e a r s
THE
COP MOVED ALONG THE STREET, LOOKING strong and important. This was the way he
always moved. He was not thinking of how he looked. There were few people on
the street to see him. It was only about ten at night, but it was cold. And
there was a wind with a little rain in it.
He
stopped at doors as he walked along, trying each door to be sure that it was
closed for the night. Now and then he turned and looked up and down the street.
He was a fine-looking cop, watchful, guarding the peace.
People
in this part of the city went home early. Now and then you might see the lights
of a shop or of a small restaurant. But most of the doors belonged to business
places that had been closed hours ago.
Then
the cop suddenly slowed his walk. Near the door of a darkened shop a man was
standing. As the cop walked toward him, the man spoke quickly.
“It’s
all right, officer,” he said. “I’m waiting for a friend. Twenty years ago we
agreed to meet here tonight. It sounds strange to you, doesn’t it? I’ll explain
if you want to be sure that everything’s all right. About twenty years ago
there was a restaurant where this shop stands. ‘Big Joe’ Brady’s restaurant.”
“It
was here until five years ago,” said the cop.
The
man near the door had a colorless square face with bright eyes, and a little
white mark near his right eye. He had a large jewel in his necktie.
“Twenty
years ago tonight,” said the man, “I had dinner here with Jimmy Wells. He was
my best friend and the best fellow in the world. He and I grew up together here
in New York, like two brothers. I was eighteen and Jimmy was twenty. The next
morning I was to start for the West. I was going to find a job and make a great
success. You couldn’t have pulled Jimmy out of New York. He thought it was the
only place on earth.
“We
agreed that night that we would meet here again in twenty years. We thought
that in twenty years we would know what kind of men we were, and what future
waited for us.”
“It
sounds interesting,” said the cop. “A long time between meetings, it seems to
me. Have you heard from your friend since you went West?”
“Yes,
for a time we did write to each other,” said the man. “But after a year or two,
we stopped. The West is big. I moved around everywhere, and I moved quickly.
But I know that Jimmy will meet me here if he can. He was as true as any man in
the world. He’ll never forget. I came a thousand miles to stand here tonight.
But I’ll be glad about that, if my old friend comes too.”
The
waiting man took out a fine watch, covered with small jewels.
“Three
minutes before ten,” he said. “It was ten that night when we said goodbye here
at the restaurant door.”
“You
were successful in the West, weren’t you?” asked the cop.
“I
surely was! I hope Jimmy has done half as well. He was a slow mover. I’ve had
to fight for my success. In New York a man doesn’t change much. In the West you
learn how to fight for what you get.”
The
cop took a step or two.
“I’ll
go on my way,” he said. “I hope your friend comes all right. If he isn’t here
at ten, are you going to leave?”
“I
am not!” said the other. “I’ll wait half an hour, at least. If Jimmy is alive
on earth, he’ll be here by that time. Good night, officer.”
“Good
night,” said the cop, and walked away, trying doors as he went.
There
was now a cold rain falling and the wind was stronger. The few people walking
along that street were hurrying, trying to keep warm. And at the door of the
shop stood the man who had come a thousand miles to meet a friend. Such a
meeting could not be certain. But he waited.
About
twenty minutes he waited, and then a tall man in a long coat came hurrying
across the street. He went directly to the waiting man.
“Is
that you, Bob?” he asked, doubtfully.
“Is
that you, Jimmy Wells?” cried the man at the door.
The
new man took the other man’s hands in his. “It’s Bob! It surely is. I was
certain I would find you here if you were still alive. Twenty years is a long
time. The old restaurant is gone, Bob. I wish it were here, so that we could
have another dinner in it. Has the West been good to you?”
“It
gave me everything I asked for. You’ve changed, Jimmy. I never thought you were
so tall.”
“Oh,
I grew a little after I was twenty.”
“Are
you doing well in New York, Jimmy?”
“Well
enough. I work for the city. Come on, Bob, We’ll go to a place I know, and have
a good long talk about old times.”
The
two men started along the street, arm in arm. The man from the West was
beginning to tell the story of his life. The other, with his coat up to his
ears, listened with interest.
At
the corner stood a shop bright with electric lights. When they came near, each
turned to look at the other’s face.
The
man from the West stopped suddenly and pulled his arm away.
“You’re
not Jimmy Wells,” he said. “Twenty years is a long time, but not long enough to
change the shape of a man’s nose.”
“It
sometimes changes a good man into a bad one,” said the tall man. “You’ve been
under arrest for ten minutes, Bob. Chicago cops thought you might be coming to
New York. They told us to watch for you. Are you coming with me quietly? That’s
wise. But first here is something I was asked to give you. You may read it here
at the window. It’s from a cop named Wells.”
The
man from the West opened the little piece of paper. His hand began to shake a
little as he read.
“Bob:
I was at the place on time. I saw the face of the man wanted by Chicago cops. I
didn’t want to arrest you myself. So I went and got another cop and sent him to
do the job.
JIMMY.”
➖➖➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét