2022-05-07
Tắt lửa
lòng (1, 2, 3)
Nguyễn
Công Hoan
~
Chương 1: Thôi Còn Chi Nữa
Mà Mong
Chương 2: Ân Tình
Chương 3: Sự Tình Cờ
~
CHƯƠNG
1: THÔI CÒN CHI NỮA MÀ MONG
Chuyến
ô tô hàng xình xịch đến chợ Gỏi, chưa đỗ hẳn, thì một cậu học trò đã hăm hở nhảy
tót xuống. Đầu đội mũ trắng sờn vành, mình mặc áo thâm tây vá, chân đi giày
đanh tre mòn gót, tay xách va ly vàng cụt một quai, cậu học trò rẽ sang tay phải,
theo con đường hẹp bên bờ ruộng, đi thẳng về phía làng Văn Ngoại.
Lúc
ấy đang vào giữa trưa, một bữa trưa mùa hè, trời xanh ngăn ngắt. Ánh nắng chói
chang chiếu xuống mặt nước ruộng long lanh chói như mặt gương. Hơi cỏ hai bên vệ
đường lâu ngày, được nghỉ hè về mới ngửi thấy. Trong rặng tre, tiếng ve sầu
lanh lảnh, như nhắc ta nhớ đến những buổi đánh khăng, thả diều với các bạn trẻ
trong làng hồi còn thơ ngây.
Cậu
học trò nhìn từng cái lều tranh bán nước, ngắm từng cây nhãn cạnh lối đi, trông
từng cái mặt nước ao vơi đầy, xem từng cái cổng "cuống" người ta mới
chữa lại. Bỗng đằng sau có người hỏi:
-
Kìa, cậu Điệp đã về đấy à?
Điệp
quay lại, vui vẻ chào rồi đáp:
-
Vâng, tôi đã được nghỉ hè. Hôm nay bà có đắt hàng không?
-
Ế lắm cậu ạ! Thế nào, cậu thi có đỗ không? Bà mong tin lắm đấy.
Điệp
lắc đầu, thở dài:
-
Hỏng mới về sớm thế này chứ!
-
Chết! Thế thì làm thế nào?
Điệp
tái mặt không trả lời, cười lại hỏi:
-
Đẻ tôi có nhà hay đi vắng, hở bà?
-
Hôm nay phiên chợ Bầu, bà đi từ sớm, nhưng chắc cũng sắp về. Thôi, vô phép cậu,
tôi về trước nhé.
Điệp
đứng tránh sang bên cho bà ta đi, rồi bước thong thả, sực nghĩ lại câu "thế
thì làm thế nào" ban nãy mà buồn tênh, vừa tủi thân vừa thương mẹ.
Điệp
ngậm ngùi nghĩ đến nhà mình, xưa vốn vào hàng giàu có trong làng. Nhưng từ năm
Điệp lên sáu, nghĩa là đã mười lăm năm nay, ông Cử là cha Điệp mất đi, thì gia
đình gặp nhiều vận hạn, làm ăn chẳng ra làm sao, thành ra một ngày một sa sút,
ruộng vườn phải cầm bán đi hết. Từ khi bắt đầu biết nghĩ. Điệp đã được thấy lắm
cảnh đau lòng, nên nhiều lúc chàng trông thấy mẹ gánh hàng long tong đi hết chợ
này đến chợ khác, thì chỉ mong cho chóng đến ngày khôn lớn, đi làm kiếm được tiền,
đỡ mẹ khỏi phải nhọc nhằn vất vả.
Đỗ
bằng Sơ học Pháp Việt, Điệp thi vào trường Sư Phạm, vì được ăn học không mất tiền,
mẹ khỏi phải lo lắng băn khoăn, mà cũng không phải phiền lụy đến ông Tú Nguyễn,
là người bạn thân của cha Điệp.
Điệp
học bốn năm trời, rất chăm chỉ ngoan ngoãn, nhưng đến ngày thi bằng Cao Đẳng Tiểu
Học thì hỏng. Điệp hỏng thi.
"Thế
thì làm thế nào? "
Câu
nói ban nãy lại như văng vẳng bên tai Điệp, khiến chàng phải bồi hồi, lau mồ
hôi trán.
"Thế
thì để lại vất vả một ít lâu nữa. Thế thì ta lại phải lo lắng tới kỳ thi tháng
chín này. Thế thì ta lại chưa báo hiếu đẻ được. Thế thì Lan lại phải nghĩ ngợi
vì ta. Thế thì làm thế nào được!"
Mấy
cái "thế thì" Điệp tự trả lời mà lấy làm đau đớn lắm, Điệp thi hỏng.
Chàng cố quên sự buồn để vui vẻ về quê, định lấy chữ "học tài thi phận"
an ủi mẹ. Nhưng đến bây giờ chàng không sao đè nén, chôn lấp được những nỗi đau
đớn chứa chất tận dưới đáy lòng. Điệp thở dài dừng chân bên gốc đa cạnh đường để
nghĩ.
"Phải,
cần gì đi vội vã đến thế. Đẻ có ở chợ dù có về nhà sớm cũng vô ích mà
thôi".
Ngồi
độ năm phút, chợt Điệp nghĩ tới Lan, con ông Tú, bỗng lại thấy hăm hở trong
lòng, đứng phắt dậy, xách va ly đi thẳng. Vừa đi chàng vừa bực mình, tiếc cái
công bao năm đèn sách, bây giờ rút cuộc tay trắng về không, uổng hy vọng của những
người bấy lâu trông mong.
Sang
qua cầu thì tới đầu làng, Điệp đã trong thấy cái cổng gạch. Cái cổng ấy lúc nào
cũng lè phè đứng đấy, nhưng lần này tự nhiên chàng thấy sửng sốt cả người, tựa
hồ nó có cái sức gì chực co chân chàng lại, không cho bước nữa.
Ấy
là cái cổng nhà ông Tú, cái cổng nhà Lan, người ý trung nhân của Điệp.
Từ
khi Điệp và Lan còn bé, ông Cử và ông Tú vẫn hứa cùng nhau sẽ gả con cho nhau.
Rồi khi Điệp mồ côi, ông Tú đã coi Điệp như con, săn sóc trông nom rất chu đáo.
Thường ngày nghỉ học về, Điệp vẫn qua thăm ông Tú, mà ông Tú thấy Điệp thông
minh, nết na, chăm chỉ, nên rất mừng thầm. Lan thì tính hạnh rất thuần, cả làng
ai cũng khen là người ngoan nết. Một đôi khi Điệp vào nhà ông Tú, vẫn gặp mặt
Lan, nhưng chỉ thấy Lan cúi đầu quay đi mà hây hây đôi má bánh đúc, chứ chưa hề
được nói chuyện với nhau bao giờ. Thường Điệp vẫn thấy Lan săn sóc đến mình một
cách gián tiếp thì cũng cảm động và hiểu rằng được Lan yêu. Nhưng khốn thay, vì
nhà nghèo, nên chàng không dám yêu Lan, không quá mơ mộng một ngày kia dám hỏi
Lan làm vợ. Cái tâm sự ấy chỉ một mình Điệp biết, chứ cũng chưa dám nói với ai,
vì chàng chắc rằng ông Tú không khi nào quên được lời hứa trước.
Điệp
đi vào trong làng, qua cái giếng, cái đình, rặng hàng rào râm bụt thì đến cái cổng
xây ấy ở bên tay trái. Điệp ôm cái va ly cụt quai sang bên tay phải, thì tự
nhiên quả tim chàng đập mạnh, mồ hôi toát ra như tắm. Những cũng theo thói quen
mọi khi, đi qua cổng ấy, tất chàng phải liếc mắt thật nhanh nhìn vào chỗ ấy...
Thì quả nhiên lần này, chàng cũng trông thấy người ấy. Mà lạ quá, cũng cùng một
lúc ấy, người ấy chợt ngẩng đầu nhìn ra cổng, bốn mắt hữu tình vô ý gặp nhau...
Điệp
sửng sốt cả người, bâng khuâng như mất trí. Tuy chàng đã đi qua, nhưng cái hình
ảnh Lan ngồi khâu bên hiên còn như hiện mãi ra trước mắt. Kìa, rõ ràng Lan ngồi
duỗi hai chân ra, cái thúng may lung tung những vụn vải, cái má đỏ hây hây, con
mắt đen lay láy. Điệp lắc đầu, tiếc cái vẻ thiên nhiên của Lan, Điệp cố hết sức
tìm tòi thêm những nét thần tình, nhưng không sao nghĩ ra được nữa, vì chàng
trông Lan quen quá đi mất rồi.
Điệp
tưởng thử đặt cái dáng Lan ngồi khâu như thế lên trên phản nhà mình xem có hợp
không, thì bỗng chàng nhớ ngay đến sự thi hỏng.
"Chắc
bây giờ Lan cũng đang lẩn quẩn, muốn biết ta thi cử ra sao đây! Khổ quá, không
mượn được ai báo hộ ngay tin cho Lan biết, để nàng đừng nuôi lâu cái hy vọng mà
lại buồn nhiều!"
Thế
là Điệp vẫn muốn yêu Lan, song chàng lại không dám yêu Lan! Chàng thi hỏng, cảnh
quẫn bách còn lẩn quất ở trong gia đình, thì bao giờ chàng dám nói đến chuyện hỏi
Lan làm vợ!
-
A, anh đã về, anh cho em quà đi!
Điệp
giật nẩy mình, nắm lấy tay thằng bé em họ đang ôm chầm lấy cẳng và dắt nó về
nhà.
Điệp
ngồi trên giường, mở va ly ra, xếp dọn quần áo, sách vở. Thằng bé em chống nẹ
bên cạnh chờ quà. Điệp trông nó, thương hại:
-
Anh quên không mua quà cho em rồi. Em xem cái này cho vui vậy!
Điệp
giở mấy hình vẽ trong sách Hóa Học để làm tiệc chay thết em, nhưng thằng bé
không nhai quen những món ăn vô vị ấy, nó đứng dậy chạy ra sân chơi.
Điệp
thấy từ thằng bé con cũng thấy vọng về mình, thì lại cảm cái cảnh nghèo mà tủi
thân trách phận.
Dọn
xong quần áo, sách vở, Điệp dắt em ra cổng đứng ngóng mẹ. Chợt đứa người nhà
ông Tú chạy lại, tay cầm cái bát, đứng trước mặt Điệp, hỏi:
-
Thưa cậu, nhà có đỗ không, cậu cho tôi xin một bát.
-
Anh xin đỗ làm gì?
-
Tôi không biết.
Điệp
nhanh trí hiểu ngay. Tự nhiên chàng thấy trong lòng hồi hộp, bèn hỏi gặng:
-
Anh không biết? Ai sai anh đi xin?
-
Thưa cậu, cô tôi.
Điệp
lặng người một lát:
-
Ông có nhà không?
-
Thưa cậu, ông tôi đi vắng từ hôm qua, chiều mới về.
-
Anh về nói rằng nhà tôi hiện nay không có đỗ, nhưng ít lâu nữa thì thế nào cũng
có.
Thằng
người nhà vâng, rồi cầm bát đi thẳng. Điệp thấy nó không quay về, bèn gọi giật
lại:
-
Anh đi đâu thế?
-
Tôi đi xin nhà khác vậy!
-
Không, anh hãy về cái đã.
-
Cậu bắt tôi về thì cô tôi mắng tôi, để tôi đi cho được việc.
-
Anh hãy về trả lời thế cho tôi.
-
Việc gì phải trả lời, thưa cậu, tôi xin được đỗ thì thôi chứ gì!
-
Không, anh cứ về rồi hãy hay.
-
Vâng, thì tôi về.
Thằng
người nhà quay gót trở lại nhưng nó vừa đi được dăm bước, Điệp đã gọi giật lại
và hỏi:
-
À quên, anh nói với cô thế nào?
-
Tôi bẩm bà đi vắng.
Điệp
trợn mắt:
-
Anh phải nói như câu của tôi dặn, là nhà tôi hiện nay không có đỗ, nhưng ít lâu
nữa, thế nào cũng có. Anh thuộc chưa?
Thằng
ấy nhoẻn miệng cười, đáp:
-
Tôi thuộc rồi! Cậu hay lôi thôi quá.
Điệp
nhìn theo nó, tủm tỉm cười, thở dài, như đã trút được một gánh nặng, vì đã báo
được tin cho Lan biết. Điệp với Lan tuy chưa được chuyện trò cùng nhau, nhưng cứ
dùng cách nói bóng như thế để hỏi dò tin tức của nhau luôn.
Điệp
đứng trước cổng chờ độ nửa giờ thì mẹ chàng gánh hàng về. Bà Cử thấy con từ đằng
xa, mừng mừng rỡ rỡ. Điệp chạy đến mang đỡ cho mẹ mấy bó hàng, rồi cùng về nhà.
Bà
Cử vừa mệt, vừa nực, mồ hôi nhễ nhại, ngồi phệt ngay ở đầu hè. Bà thấy con nói
thi hỏng thì chỉ hơi biến sắc mặt một chút. Bà nuốt đã quen những vị đắng cay của
đời. Bà tặc lưỡi, dịu dàng vừa quạt vừa nói:
-
Thôi cũng được, con ạ! Chả đỗ lần này thì đỗ lần sau, chả đỗ lần sau thì đỗ lần
sau nữa. Trời nào có đóng cửa ai bao giờ. Cứ chịu khó thì làm gì cũng được, con
nên lấy đẻ làm gương.
-
Thưa đẻ, thành ra con cứ làm cho đẻ phải lo nghĩ về con mãi.
-
Cái đó là tự lòng đẻ, đẻ còn sống ngày nào, là còn lo nghĩ về con ngày ấy. Dù
sau con có giàu sang như người ta, chắc đẻ cũng vẫn phải vì con mà lo nghĩ. À,
con đã đến hầu ông Tú chưa?
-
Thưa chưa. Nhưng ban nãy con gặp đứa người nhà, con hỏi thăm, biết rằng ông Tú
đi vắng.
-
Vậy thì đến chiều con sang nhé. Thật là chả có ai ăn ở trung hậu được như ông
Tú. Mấy hôm nay, ngày nào cũng cho người sang hỏi xem con đã về chưa và có đỗ
không. Người ta đối với nhà mình chu đáo quá, nhà mình chẳng đối lại được một
phần trăm! Đẻ nghĩ lắm lúc mà ngượng. Về phần đẻ thì niền nong giật mượn bên ấy
luôn luôn. Về phần con, thì ông Tú trông nom săn sóc sự học hành từ tấm bé! Hôm
nọ, Lan nó cũng sang đây.
-
Thưa đẻ sang làm gì?
-
Ông Tú sai mang biếu đẻ một ít cao ban long.
-
Nhà mình quanh năm chẳng có gì đưa lại, phiền quá, đẻ nhận làm gì!
-
Thôi thì đẻ mong ở con, để con trả nghĩa ông Tú vậy.
-
Không, đẻ không nên nghĩ thế. Nhà ta nghèo, ông Tú giàu.
-
Người ta không có bụng dạ phân biệt giàu nghèo mà khinh mình đâu, con đừng tưởng
thế mà phụ lòng người ta. Lỡ đến tai ông Tú thì ông Tú giận.
-
Con cho thế là phải đấy, đẻ ạ! Mình đã ơn người ta nhiều rồi, mình phải đền người
ta bằng cách làm cho con gái người ta được sung sướng, chứ lại phải bắt con gái
người ta cũng phải chịu theo cái khổ với mình thì làm sao mình đang tâm? Giá
như con đỗ đạt, làm nên ông nọ ông kia, thì không nói làm gì, nhưng nay con số
phận chẳng ra sao, còn chi nữa mà mong, hở đẻ. Thật con không đáng làm rể ông
Tú, mà con cũng không nên làm rể ông Tú nữa.
-
Không, con nói thế không được. Vả con Lan, hẳn con cũng biết tính biết người, nếu
đẻ được người ấy làm dâu, thì cái hạnh phúc của đẻ đã mất đi từ lâu, có lẽ chỉ
có nó mới lấy lại cho đẻ được. Tại sao con thừ người ra thế?
Điệp
cười gượng, trả lời:
-
Đẻ đừng nên nhắc chuyện ấy vội. Để khi con công thành danh toại hãy hay. Bây giờ
con không giấu đẻ nữa. Chính cô Lan đối với con, nhiều lúc làm cho con phải động
lòng. Người ấy ai ngờ lại là ân nhân của con nữa đó.
Bà
Cử nhìn thẳng vào mặt con một cách êm ái, như muốn hỏi. Điệp nói tiếp:
-
Đã hai lần cô ấy giúp con tiền mua sách mà con không biết.
-
Sao?
-
Thì con cũng không hiểu.
-
Thế con cứ tiêu?
-
Vâng, mãi sau có người nói đến một vài câu có dính dáng đến việc ấy, con mới
đoán ra, nhưng chính người ấy cũng không biết chuyện.
-
À, thế ra nó là con gái mà bụng dạ hào hiệp nhỉ.
-
Con không lấy được người ấy thì con khổ, mà người ấy lấy được con thì người ấy
cũng khổ. Làm khổ người ân, con chẳng đang tâm, đẻ ạ! Thà mình chịu khổ còn
hơn. Thôi, nhưng con không muốn nghĩ đến chỗ ấy vội, mà con cũng không muốn để
đẻ nghĩ đâu. Hãy biết rằng hiện con trượt thi, con không còn dám mong gì nữa.
Hai
mẹ con chuyện vãn hồi lâu, rồi bà Cử đứng dậy xuống bếp thổi cơm. Lúc hai người
vừa ngồi vào mâm, thì người nhà bên ông Tú vào, thưa:
-
Bẩm ông tôi mới về, ông tôi xin phép bà cho cậu Điệp chốc nữa sang chơi.
Bà
Cử đáp:
-
Anh về bẩm ông vâng, để ăn cơm xong, Điệp nó sang hầu ông nhé.
Người
nhà về, Điệp nói đùa:
-
Chốc nữa vác cái mặt mo đến, ê quá!
Rồi
chàng vừa và, vừa nhai, vừa gắp, nhưng thật trí không để ở chỗ ăn một tí nào.
Cho nên nuốt vội nuốt vàng mấy bát cho xong bữa, chàng mặc áo, đi đến nhà ông
Tú...
➖➖➖
CHƯƠNG
2: ÂN TÌNH
Lúc
ấy, mặt trời đã xế non tây. Hơi nóng đã dần dần dịu. Gió mát đã hiu hiu thổi.
Cơm xong, ông Tú sau mang bàn ghế ra vườn hoa ngồi hóng mát ở dưới giàn thiên
lý, đợi Điệp sang chơi.
Bỗng
có tiếng chó sủa ở mé cổng, ông bèn gọi người nhà ra đón Điệp vào. Nhưng không
phải, đó mới là người phu trạm đem đến cho ông tờ báo hàng ngày. Ông mở báo ra
coi, xem đến mục thi cử, ông vụt quay vào trong nhà hỏi Lan:
-
Bằng Cao Đẳng Tiểu Học là bằng gì con?
-
Bẩm thầy là bằng Đíp Lôm ạ!
-
Quái, trước tao thấy người ta gọi Đíp Lôm là bằng Thành Chung kia mà?
-
Vâng, nhưng bây giờ gọi bằng ấy là Cao Đẳng Tiểu Học.
Rồi
ông dò tên các người trúng tuyển, ông đứng phắt dậy, nét mặt mừng rỡ, ngoảnh
vào gọi con gái:
-
Thằng Điệp đỗ rồi, mày ạ!
Nhưng
ông lấy làm lạ, vì thấy mặt Lan vẫn thản nhiên như không. Song vì mãi mừng Điệp
đỗ, ông quên ngay cái thái độ lạnh lùng của con, không chú ý đến nữa. Ông nói
tiếp:
-
Thằng Điệp đỗ cao lắm, nó đỗ thứ tám.
Lan
vẫn lãnh đạm như trước, trả lời:
-
Đấy là báo đăng thứ tự A, B, C. Chữ đầu tiên là Đ thì người ta xếp lên trên, chứ
có phải cao thấp gì đâu! Ngày trước, độ con đỗ bằng Sơ học, thầy cứ mắng mãi
con là đỗ thấp, mà khen chị Anh học giỏi đỗ đầu, nhưng có phải thế đâu. Lan với
Anh cũng vậy.
-
Nhưng, con ạ, ở đây họ in lầm, chữ p đánh chữ n, thành ra tên là Vũ Khắc Điện.
Thấy
sự lạ, Lan chạy đến sau lưng cha, nhìn vào tờ báo rồi nói:
-
Bẩm thầy, thế là Vũ Khắc Điện đấy ạ!
-
Mày đừng trứng khôn hơn rận! Tao còn lạ gì mấy tờ báo hàng ngày, được một tin
gì có thể chạy được báo là in quàng in quáng cho chóng xong để tranh nhau xuất
bản trước, thành ra chữ lầm be lầm bét! Còn gì lố bịch cho bằng câu ngày trước
tao đọc: Tiên sinh đã tả ra hai bài văn, mà chữ t ở tả lại in lầm là chữ y! Thế
thì tao quyết đây là Vũ Khắc Điệp.
Lan
không dám cãi lời cha, nhưng ái ngại cho cha đã mừng rỡ hão huyền. Nàng đi vào,
lấy đồ khâu ta đứng dựa cột hè để làm việc.
Ông
Tú được biết tin Điệp đỗ thì cho là tờ báo không còn tin gì đáng xem hơn nữa,
ông gấp lại, để trên bàn, rồi nhớ đến cái nét mặt khác thường của con gái ban
nãy.
Ông
thấy thoạt tiên, Lan nghe tin Điệp đỗ mà lạnh lùng như không, thì ông cho là
nghề con gái bao giờ cũng vậy, tính tình kín đáo, đối với cái tin hay dở của
người ngoài, dù có can hệ đến thân mình cũng chỉ dám mừng thầm buồn vụng mà
thôi, chứ không bao giờ lộ ra sắc mặt, sợ người khác cho là trái phép. Nhưng
sao Lan cứ cho là Vũ Khắc Điện, thì ông lấy làm lạ quá. Không biết rằng vì Lan
ghét Điệp hay sao, mà không muốn nghe tin Điệp được phần vinh dự như thế? Hay
bây giờ Lan chán vì Điệp nghèo mà có ý duỗi ra? Ông lại sực nhớ từ lúc ông đi vắng
về, Lan có vẻ rầu rầu, hỏi không nói. Hay Lan thấy tin Điệp nghỉ hè mới về mà
buồn chăng? Hay Lan cứ yên trí tin trước rằng Điệp hỏng thi, để lúc nghe đích
thực Điệp đỗ được vui bội phần mà lỡ Điệp có hỏng thực, cũng không đến nỗi buồn
lắm?
Trong
khi ông phân vân nghĩ ngợi về tâm lý Lan thì Điệp đã đứng thập thò ở ngoài cổng.
Điệp
đứng mãi ở cổng, đứng mãi, đứng đến mười phút mà không vào. Điệp không vào,
không phải là không có cớ.
Một
cớ đầu là Điệp sợ đàn chó nhà ông Tú dữ như lũ hùm, mà quan viên mới ở tỉnh về
nhà qua hay sợ chó. Song, như mọi khi, thì Điệp gọi người nhà ra đưa vào. Vậy tất
không phải vì thế mà Điệp phải đứng suông ở cổng. Một cớ nữa, là có lẽ Điệp phải
sắp sẵn câu nói để an ủi ông Tú, và có khi an ủi cả Lan nữa, vì một đôi khi, biết
đâu, Lan không ở trong buồng lắng tai nghe câu chuyện của Điệp. Nhưng ông Tú và
Lan đều sẵn bụng thương yêu Điệp, thì sự đối đáp cũng không cần đắn đo, dàn thế
khó khăn như việc trận, phải dùng nhiều mưu trí, mánh khóe. Và Điệp vào nhà ông
Tú sớm phút nào thì được nhìn trộm Lan sớm phút ấy, được ngồi cái ghế mọi khi
thỉnh thoảng Lan ngồi, uống được cái chén mọi khi thỉnh thoảng Lan uống, được cầm
cái quạt mọi khi thỉnh thoảng Lan cầm. Vậy Điệp còn trù trừ gì mãi mà chẳng gọi
người ra trông chó! Ấy là chàng chẳng biết gọi ai, nên phải đứng yên ở đó, chẳng
lẽ chàng lại réo tên cái người đứng kia ra đưa chàng vào hay sao?
Điệp
ngấp nghé ngoài cổng nhân tiện có dịp được ngắm Lan lâu và tự do, tội gì không
hưởng! Nhưng Lan vô tình không biết. Nàng đứng dựa cột vẩn vơ hai mắt nhìn xuống.
Điệp thấy Lan độ này đẫy hơn trước, cái tay áo cộc lụa như nịt chẹt lấy cánh
tay. Nàng vẫn khâu, mấy ngón tay búp măng thoăn thoắt loay hoay trên mảnh lụa
đào. Điệp ngắm mãi, ngắm mãi, bất giác sinh ra buồn, buồn vì nỗi có lẽ mình vô
duyên với con người có duyên ấy. Bỗng tự nhiên chàng thấy ngực Lan phồng lên rồi
giẹp dần lại, rồi nàng ngừng tay không khâu nữa, nét mặt rầu rầu, hai mắt mơ mộng.
Quả là nàng cũng đương vơ vẩn điều chi.
Điệp
càng muốn biết Lan nghĩ ngợi gì mà buồn đến thế, hay Lan sực nhớ đến chàng hỏng
thi, mà cũng chia cái khổ não chăng? Nếu quả thế, hai người chung một tâm sự,
vui vẻ cho Điệp biết là ngần nào! Thì ra có trượt thi thì mới được cái sung sướng
ấy. Tự nhiên, chàng tự an ủi, và phấn chấn trong lòng.
Điệp
càng nhìn càng thấy yêu Lan, song yêu Lan bao nhiêu, chàng phải cố đè nén cái
ái tình đi bấy nhiêu. Chàng thấy mình khôn ngoan, một cách đáng thương hại.
Bỗng
Lan vụt nhìn ra cổng. Điệp trông thấy nhưng không đứng lấp đi, cứ chòng chọc
hai mắt vào Lan, mà Lan cũng cứ chòng chọc vào hai mắt Điệp. Bốn tầm con mắt
như luồng điện, nồng nàn, thẳng thắn, mạnh mẽ, như thấy hết tận đáy lòng nhau.
Điệp thấy tâm hồn bay đâu mất cả rồi nao nao thổn thức, suối lệ như cũng bị
phiêu động mà tuôn trào ra. Lạ quá, ngay lúc ấy, Lan cũng đổi ra nét mặt lạnh
lùng, ngực phồng cao lên rồi lại giẹp xuống. Một lát, Lan lẳng lặng quay gót
vào trong nhà.
Điệp
đứng ngây người như khúc gỗ mãi mới định thần, bèn lên tiếng gọi đầy tớ.
Ông
Tú thấy Điệp vào, mừng rỡ, mở ngay tờ báo ra khoe với Điệp và rủa mãi cái vô ý
của bọn thợ nhà in.
Điệp
không biết trả lời thế nào cho câu nói đủ sức mạnh kéo lại được cái tâm lý ông
Tú từ thái cực nọ đến thái cực kia, bèn tiu nghỉu, khẽ nói:
-
Bẩm ông, con hỏng!
Mà
Điệp cũng chỉ còn tâm trí để nghĩ ra được mấy tiếng cụt thun lủn ấy mà thôi.
Ông Tú kinh ngạc:
-
Anh hỏng?
Điệp
tái mặt, phào ra được một tiếng:
-
Dạ
Rồi
hai người ngồi lặng đi...
Nhưng
sự yên lặng chỉ là cái dấu chấm lửng chứ chưa là cái dấu chấm hết. Hai người ngồi
im lặng như bị biết bao cảm tưởng ngao ngán, nó tranh nhau chui lách vào làm chật
ních, làm rối beng cả óc, lấp cả đường không cho câu chuyện khác chen ra.
-
Thế thì anh làm thế nào?
Điệp
nghe câu hỏi ấy, biết rằng tuy nó chỉ là đoạn kết của những mối cảm tưởng của
ông Tú, nhưng chàng cũng đoán ra bao nhiêu nghĩa lý ở chỗ trên. Song, hẳn chàng
chẳng trông thấy trong óc ông Tú có một vài sự nghi ngờ về thái độ của Lan ban
nãy! Câu hỏi kia chàng đã từng đứt ruột để tự trả lời tách bạch từng khoản mãi
lúc đi đường ban trưa, nên bây giờ cũng chỉ chịu thắt nút bằng câu kết:
-
Thưa ông, vậy thế thì con biết làm thế nào!
Ông
Tú nghe câu đáp nó bao hàm tâm sự của Điệp không tiện nói ra, bèn nói:
-
Nhưng đến tháng chín... ? Còn kỳ thi nữa chứ?
-
Bẩm vâng.
-
Thế thì nó nông nổi quá!
Lời
ông Tú nói, thoạt nghe như không cắn vào câu chuyện, nhưng nó cắn vào tư tưởng
của ông. Điệp cũng nói một câu cóc nhảy để đuổi theo ông Tú:
-
Bẩm nên thế ạ!
Chưa
có lần nào ông Tú và Điệp lại hiểu bụng nhau như lần này. Bởi vậy, chuyện nói
sau, ta không nghe nói câu nào về sự thi cử nữa. Ông Tú không cần an ủi Điệp,
vì biết rằng không khi nào chàng hỏng đến lần thứ hai. Mà dù Điệp có hỏng đến lần
thứ hai chăng nữa, nếu chàng buồn thì lời an ủi của ông không thể làm cho chàng
vui được, vì chàng vốn sẵn trí lực để đối phó những sự đau đớn ở đời rồi.
Độ
tám giờ tối, Điệp xin cáo từ. Ông Tú sai người nhà mang đèn soi đường tiễn Điệp
về, và hẹn chiều hôm sau sẽ sang chơi, nói với bà Cử một câu chuyện. Trước khi
Điệp vái chào, ông Tú tủm tỉm cười, vỗ vai chàng, nửa thật nửa cợt, bảo:
-
Bọn phụ nữ hay thích công danh, anh phải cố gắng mới được nhé!
Điệp
về nhà, đem lời ông Tú dặn nói với mẹ, và đoán chắc ông muốn an ủi mẹ, cùng nhắc
lời ước xưa về nhân duyên của Điệp và Lan cho yên lòng bà. Nhưng sực nghĩ đến
câu nói sau cùng của ông Tú, Điệp thấy chán ngán, bèn xin mẹ cứ nói thẳng cho
ông Tú nghe cái ý của mình đã tỏ ra ban chiều. Rồi đêm hôm ấy Điệp lẩn quẩn, vắt
tay lên trán, nằm nghĩ ngợi mãi không sao ngủ được. Đến trống canh tư, Điệp quả
quyết vùng dậy, thắp đèn viết thư cho Lan, nói thẳng cái ý của mình đã định.
Cô
Lan.
Hôm
nay tôi xin phép cô cho tôi được giãi bày tâm sự cùng cô. Tuy đây là câu chuyện
tôi đã phải nhầu gan nẫu ruột, nhưng tôi đã đắn đo lâu ngày, bây giờ tôi mới
dám quyết định, xin cô hiểu bụng cho tôi.
Ngày
xưa ông và thầy tôi có giao ước với nhau để cho cô cùng tôi được trăm năm kết
nghĩa.
Thầy
tôi mất đi, nhà tôi bị sa sút, trong mấy năm trời, cả cơ nghiệp theo vạ nọ vạ
kia mà hết sạch, đẻ tôi thì phải đâm ngược chạy xuôi, buôn thúng bán mẹt, thật
là vất vả khổ sở. Cái cảnh gia đình tôi, chẳng nói ra, cô cũng hiểu cả.
Nhưng
nếu chỉ có hai mẹ góa con côi cố ra sức làm ăn, nuôi nhau, thì hẳn không bao giờ
gia đình tôi được êm đềm dễ chịu như ngày nay. May sao, có ông nhà, lấy chỗ
tình thân, đi lại trông nom giúp đỡ. Cái công đức ấy, không bao giờ chúng tôi
quên được. Đẻ tôi với tôi thường vẫn phàn nàn về điều đó, mà riêng tôi, tôi chỉ
mong học hành được kết quả, gọi là khỏi phụ lòng bấy lâu ông săn sóc cho. Nhưng
cớ sự đã như thế này, tôi không biết nói thế nào nữa!
Chiều
hôm nay, đẻ tôi nói đến chuyện trăm năm của tôi, ngày mai, ông hẹn sang chơi,
chắc cũng nhắc đến chuyện ấy. Vì thế tôi viết bức thư này để bộc bạch cùng cô
vài ý kiến.
Thưa
cô, tôi không ngờ đâu là tôi long đong thế này mà vẫn được ông và cô giữ lời hứa
cũ. Nhiều lúc tôi nghĩ đến cô mà tôi tự khuyến khích tôi. Cô thấy tôi nghèo
túng quẫn bách quá, cô ngầm giúp cho tiền nong. Cô dùng cách giáp tiếp để
khuyên bảo, để an ủi, khi tôi có sự buồn rầu, lầm lỡ. Nói tóm lại cô đối với
tôi, thật có bụng hải hà, mà cái bụng hải hà ấy, là do ở tấm lòng cô coi tôi
như ruột thịt. Tôi vẫn mong tính đến chữ duyên để đền lại cái tình sâu ân nặng ấy,
nhưng khốn thay, nói bao nhiêu lại đau lòng bấy nhiêu!
Nếu
gia đình tôi không đến nỗi túng quẫn lắm, nếu tôi có cái sinh kế chắc chắn,
nghĩa là nếu tôi đủ lực làm cho cô được sung sướng thì thề rằng sau này vạn bất
đắc sĩ tôi không được cùng cô sánh vai suốt đời, thì quyết không lấy ai nữa!
Nhưng mà, than ôi! Cái cảnh ngộ của tôi hiện nay đã khốn nạn thế này, mai sau ấy
cũng vẫn thế mà tôi trông chừng nó lại đuối dần đi mãi, thì thôi, tôi cũng cam
lòng chịu tiếng bạc cùng cô.
Tôi
viết đến đây mà hai hàng nước mắt ứa ra! Tôi tủi thân bao nhiêu, tôi lại trách
phận bấy nhiêu. Hẳn cô cũng biết rằng bao giờ đối với cô, tôi cũng vẫn có lòng
yêu quý.
Nhưng
chính là vì muốn yêu quý cô mà tôi không dám yêu quý cô, bởi tôi không được yêu
quý cô, tại tôi không muốn làm khổ lây đến người tôi yêu quý. Tôi có lương tâm,
tôi không nỡ để ái tình thành ra lụy. Vậy vì những lẽ ấy, tôi không muốn cùng
cô ăn đời ở kiếp cùng nhau. Tôi muốn cho đời cô được sung sướng nên tôi phải xa
cô, tôi mong cô đừng giây với tôi nữa.
Tôi
khổ tâm mà cầm bút viết thư này, thật là vì sự bất đắc dĩ tôi đã quả quyết, xin
cô hiểu tâm sự cho tôi, mà từ nay đừng mong ước đến chuyện nhân duyên nữa. Cho
nên nghĩ đến đời cô, chớ vì lòng cao thượng mà đày đọa nó.
Vậy
từ trước đến nay, cô đã cư xử với tôi như bực chị, thì tôi xin nhận cô là chị
suốt đời, và xin cô cũng cứ coi tôi như em, đổi sự yêu mến ra sự âu yếm.
Những
lời trong thư này, vì trí nghĩ đi nhanh hơn tay viết, cho nên lộn xộn mong rằng
cô hiểu bụng tôi mà lượng xét cho.
Đa
tạ.
Điệp
Viết
xong, Điệp đọc đi đọc lại, rồi mới yên tâm ngủ được. Sáng hôm sau, chàng đánh
liều gấp lá thư vào trong tờ nhật trình mượn đằng ông Tú, rồi sai người đưa trả
tận tay Lan, và dặn nói mấy câu cho Lan hiểu ý.
➖➖➖
CHƯƠNG
3: SỰ TÌNH CỜ
Từ
khi Điệp đưa thư cho Lan tới nay, đã năm hôm rồi, nhưng vẫn chưa nhận được thư
phúc đáp. Ngày nào mượn nhật báo chàng cũng mở ra và thử soi lên ánh sáng trước
xem có gì không, song lần nào cũng mất hy vọng. Điệp áy náy, hay là Lan không
biết tờ báo hôm nọ có "nhân"?
Hai
bận ông Tú gọi sang chơi, Điệp cũng không trông thấy Lan. Song vì chàng cố ý
không muốn gặp mặt Lan, nên bận nào chàng cũng nhìn thẳng hoặc cúi đầu nom xuống.
Nhưng
ai đối với ai kia, khi thấy sự im lặng mới có thể cứng mãi được. Chứ Điệp đối với
Lan thì chàng ân hận ngay, vì đã xử với người yêu quá tàn nhẫn. Nên càng bặt
tin tức, Điệp càng thấy không an tâm. Người ta bảo yêu nhau là làm khổ cho
nhau, thực đúng.
Một
hôm Điệp tự nhiên thấy nóng ruột, ngồi đâu, đứng đâu cũng không yên. Cơm chiều
xong, độ năm giờ, chàng thơ thẩn ra cầu đầu làng chơi, rồi cứ theo lối bờ sông
rảo bước đi mãi.
Vầng
ô còn cao, ánh sáng đương đậm. Cụm hoa bèo tím, theo dòng nước bạc, chạy thi với
những đám mây trắng rung rinh, in trên mặt sông Lam. Bốn năm cò bợ lấp loáng,
sà xuống những thửa ruộng bùn lầy, rồi vỗ cánh lên, là là mặt đất bay về phía rặng
đồi xa tít. Bên sườn đồi, một dãy thông bò từ chân lên ngọn, khẳng khiu, lòe
xòe, làm dịu hẳn một góc trời nhoáng như tấm gương.
Bốn
bề tĩnh mịch như ru khí nghĩ vẩn vơ, Điệp đưa chân đi; chẳng để ý đến gì cả.
Bỗng
từ đằng xa, có một người đi lại. Điệp nhìn mãi lấy làm ngờ ngợ. Người ấy đi gần
đến, thì chàng trông kỹ, dưới vành nón chúp, quả không sai cái miệng với cái cằm
Lan.
Điệp
sung sướng, trông trước trông sau, không thấy có người, bèn hăm hở như ông tướng
cầm quân sắp ra trận, chàng quyết có dịp cầm Lan lại mà giảng nghĩa cho Lan cái
ý nghĩa trong thư. Tài diễn thuyết ở trong trường mọi khi, Điệp cần phải giở hết
ra để dụ Lan nghe và theo ý kiến của mình cầu cho Lan được hạnh phúc, Điệp sắp
sẵn thứ tự câu nói...
Nhưng
Lan đi càng gần, Điệp đã thấy trống ngực càng mạnh, mất hẳn một nửa can đảm. Rồi
Điệp thấy trong người nó thế nào ấy, như có một cái gì ngấm vào, buồn buồn theo
khắp các dây thần kinh, Điệp run lên...
Lan
đi sắp đến nơi, Điệp đứng sững lại, nhìn vào nàng chậm chọc. Chàng thấy mắt Lan
trũng, có quầng thâm thâm, Lan trông thẳng...
Lan
đi qua trước mặt Điệp, hai má đỏ ửng, hơi nhếch tí mép. Điệp như bị điện giật,
tự nhiên rủn cả người. Rồi có cái gì đè lên ngực, lên cổ, Điệp quên phăng hết cả,
quên cả từ tiếng chào, là mào câu chuyện!
Rồi
Lan đi vụt qua. Thôi! Thế là hết! Chả ai nói với ai một tiếng nào!
Nhưng
chẳng lẽ ông tướng Điệp ban nãy toan hùng hổ thế mà chưa chi đã chịu nổi hiệu
kèn thu quân?
Điệp
bèn quay lại nhìn theo Lan, run run, nóng rực cả người, không biết làm thế nào
cho Lan đứng lại được! Lúc Lan đi qua đến hơn mười bước, Điệp mới nghĩ ra là phải
gọi, bèn ấp úng nói:
-
Cô Lan!
Hai
tiếng "Cô Lan", từ thuở bé đến bây giờ Điệp mới gọi thật là lần thứ
nhất, nên cứ nói to mà cứ nghẹn ngào, không được rõ lắm. Lan nghe thấy, nhưng
còn bốn năm bước nữa mới dừng chân quay lại nhìn Điệp. Đứng độ ba giây đồng hồ,
Lan lại đi...
Cái
tiếng đầu tiên Điệp đã cho ra thoát, thì những câu sau cũng thông thường, nên
Điệp rảo cẳng theo Lan, và gọi nữa:
-
Cô Lan! tôi hỏi...
Lan
nghe gọi, cũng như lần trước, đi thêm vài bước nữa mới quay lại. Nhưng lần này
chỉ độ ba bước thôi. Nàng nhìn trước nhìn sau. Lúc ấy Điệp đã theo gần tới.
Lan
trông thấy Điệp bỗng tái mét mặt, luống cuống chớp luôn mắt đến mười bận, rồi
cúi đầu ngượng nghịu hai tay sờ soạng mà không biết vớ lấy cái gì...
Điệp
đứng trước mặt Lan, sửng sốt, hai người nhìn nhau, im lặng đến nửa phút...
Điệp
cố gắng mới nói được những tiếng chính, mà không sao chắp được vào câu cho gọn
gàng:
-
Thưa cô, cái thư trong báo?
Lan
cất giọng run run đáp:
-
Vâng ạ!
-
Cô trả lời chưa?
-
Không ạ!
-
Tại làm sao? Cô nghĩ thế nào?
-
Không ạ!
Từ
lúc ấy, Điệp thấy hơi quen quen, nên thu lại được tâm hồn vì đã nói nổi những
câu dài hơn trước. Nghe Lan đáp nhát gừng, Điệp nhìn thẳng Lan bằng con mắt nằn
nì, khiến Lan phải chao liệng ngay hai con ngươi mà trông xuống đất...
-
Cô Lan!
-
Dạ!
Tiếng
thưa như thoảng ngoài môi, Lan liếc nhìn Điệp một cái rồi lại trông xuống, lấy
tay vê tà áo.
-
Cô có thể đứng đây tôi hỏi câu chuyện trong mười phút không?
Lan
nhìn bốn bên, đáp:
-
Thưa cậu, lâu quá không tiện.
-
Năm phút vậy!
Lan
ngần ngừ, trông thẳng cái gò trước mặt và nói:
-
Cũng không tiện!
Điệp
hiểu ý, trỏ nói nói:
-
Vậy mời cô lại cái gò này, ta đứng lấp sang bên kia, không sợ ai trông thấy.
Lan
hai má bỗng hây hây, run run đáp:
-
Vâng, mời cậu đi trước.
Điệp
vén quần bước theo bờ ruộng, Lan đi sau. Hai người ngậm miệng, nhưng trong óc
cùng phải luẩn quẩn nghĩ vào bài, như học trò thi kỳ vấn đáp, phải tính đủ thì
giờ để nói cho hết. Đến chỗ khuất, Điệp ngồi phệt xuống thảm cỏ, và mỉm cười mời
Lan:
-
Cô ngồi xuống đây.
Lan
cất nón, né mình, vén áo, cùng ngồi phệt. Từ thuở bé đến giờ Điệp mới được ngồi
cạnh một người yêu khác máu và khác giống, nên lại thấy nao nao trong lòng. Chắc
Lan cũng chẳng được tự nhiên như ngồi bên cạnh bạn gái. Hai người ngồi im lặng
một lúc lâu, tuy chẳng nhìn nhau, nhưng hai trái tim đập theo một nhịp. Độ năm
phút, Lan giục:
-
Cậu nói gì?
-
Cái thư hôm nọ, cô có đọc kỹ không?
Lan
không trả lời, móc túi lấy ra tờ giấy đã nhàu và bóng những mồ hôi, nói:
-
Đây, sao tôi không đọc kỹ?
-
Vậy cô có hiểu bụng cho tôi không?
Lan
thấy Điệp nghiêm sắc mặt, bèn không trả lời, co chân lên, tựa cằm vào đầu gối,
tay rứt cái cỏ gà. Điệp lại hỏi:
-
Vậy có hiểu bụng cho tôi không?
-
Tôi hiểu lắm, nhưng...
Đến
tiếng "nhưng" thì Lan ngắc lại, không nói được nữa, mà một giọt nước
mắt rơi xuống ngọn cỏ. Rồi Lan ôm mặt nức nở khóc.
-
Nhưng... nhưng cậu ác quá.
-
Cô Lan ơi!
-
Cậu không hiểu bụng tôi!
Câu
nói từ đáy lòng nọ thấm thía đáy lòng kia, khiếp Điệp thổn thức, cũng không cầm
được lệ. Bốn dòng châu lã chã, chan hòa như làm trôi cả tư tưởng oán hận. Một
lát, Điệp lau nước mắt, tủm tỉm nói:
-
Tôi không muốn cô khổ.
-
Tôi không muốn cậu khổ một mình.
-
Tôi không muốn cô phải khổ vì tôi.
-
Thế nào là khổ?
-
Khổ là không được sung sướng!
-
Thế nào là được sung sướng?
-
Được sung sướng là không phải khổ!
Nghe
câu nói giằng co như kéo cưa, bỗng hai người cùng bật cười, tình tứ nhìn nhau,
cái buồn bây giờ thật tiêu tan hết. Lan nhìn Điệp, vui vẻ nói:
-
Cậu gàn quá! Cậu cho tôi là hạng người thế nào?
-
Cô là một người..., cô cho phép tôi dùng chữ đúng, cô là một người đáng yêu,
đáng quý, đáng ơn của tôi suốt đời.
-
Vậy mà chưa chi cậu đã ghét, đã khinh, đã phụ tôi?
Bị
ba phát đạn, Điệp nghẹn lời, lúng túng không đáp được.
-
Cậu phải biết, nếu tôi coi việc tiền tài hơn cậu, nếu tôi coi tiền tài làm ra hạnh
phúc, thì không khi nào tôi xử với cậu như thế. Tôi tiếc rằng tôi đã trả lời cậu,
chứ tôi tưởng cái quầng thâm mắt này cũng đủ bằng vạn lời biện bạch.
Điệp
hối hận, nói:
-
Cô Lan, cô tha lỗi cho tôi!
Lan
nhìn Điệp, mỉm cười bằng cái cười đại lượng. Điệp thở một cái mạnh, như muốn hắt
cả cái hơi nặng nề đang chứa chất trong ngực, rồi nói:
-
Vậy thì... cô Lan có yêu tôi không?
-
Tôi tưởng có hay không, cậu xét thì biết.
Điệp
vui vẻ nói:
-
Tôi muốn cô trả lời rõ kia!
Lan
lườm Điệp:
-
Tôi không nói!
-
Thế thì không yêu chứ gì!
-
Tôi không biết! Gớm!
-
Cô Lan ơi! Tôi không ngờ đâu tôi bị biết bao nỗi đau lòng, mà được phút này hởi
dạ. Tôi không ngờ đâu tôi bị cả vũ trụ chán ghét, mà được một cô yêu quý. Tôi
không ngờ đâu tôi chán ghét cả vũ trụ, mà tôi yêu quý một mình cô.
Lan
nhìn xuống nói:
-
Vậy cái thư này, cậu đang tâm mà đưa cho tôi?
Điệp
giật lấy, xé nhỏ tinh, rồi ném tung ra trước gió. Mảnh giấy trắng bay liệng như
đàn bướm bám cả vào áo, vào đầu Điệp và Lan, Lan nói:
-
Cậu khổ nữa tôi cũng không quản, cậu trượt mãi tôi cũng không cần. Ái tình nên
để trên danh lợi.
Điệp
vui sướng ngẩng mặt lên trời, thở dài.
-
Chết chửa, cậu Điệp, mấy cái năm phút rồi?
Hai
người cùng cười, trông lên mặt trời đã chìm được nửa vành, mấy con cò trắng đã
liệng về bụi tre. Gió chiều đã hây hây thổi. Rồi câu chuyện càng nồng, thì giờ
càng đi chóng.
-
Cô Lan ạ, tôi đọc các sách, tôi thích cái cảnh này lắm. Tôi muốn cô cùng tôi, ước
gì ta hóa ra hai người chăn chiên, yêu nhau, thỉnh thoảng gặp nhau, rủ nhau ra
sườn đồi, dưới bóng cây mà trò chuyện, kể lể những câu tình tứ mộc mạc, mong mỏi
những điều hy vọng thực thà...
-
Cậu lãng mạn quá.
-
Thú lắm cô ạ, còn gì thích cho bằng hai đứa ấy yêu nhau bằng cái tình tự nhiên
như cảnh vật của tạo hóa, rồi một đôi khi, chúng đưa nhau lên ngọn đồi cao, đứng
nhìn xuống dưới, thì tôi tưởng thần tiên cũng đến thế mà thôi. Quanh mình đã
không có người đời, mà lại được thở riêng một bầu không khí, thật là chẳng bận
chút trần ai!
Lan
cười, trả lời:
-
Cái tưởng tượng bao giờ cũng êm đềm thú vị hơn sự thực. Cậu cứ thế, không trách
cậu thi hỏng cũng phải!
-
Phải thế mới được. Sống một cách mơ hồ mới thấy cái sung sướng, mà việc đời ta
chỉ biết qua loa. Nếu ngày sau tôi lấy cô, tôi sẽ ở một trái đồi riêng, làm nhà
tận trên đỉnh cao chót; trên sườn đồi, ta sẽ trồng các thứ rau đủ để ăn quanh
năm. Tôi muốn rằng ta không xuống đến chân đồi nữa, mà cũng đừng ai lên quấy rối
mình làm gì. Chỉ có cô với tôi, ta sống bằng cái đời ái tình hơn cái đời vật chất.
-
Cậu có tư tưởng lạ quá, mà cậu nói những câu nói không hiểu được. Chắc cậu học
chỉ chuyên tiếng Pháp nên nói tiếng ta, cậu dùng nhiều chữ không đúng.
-
Không đúng thì thôi nhưng cô có thích như thế không?
-
Hai người riêng một thế giới, thì sao không thích. Nhưng riêng thế nào được? Cậu
khó tính quá.
Điệp
và Lan nói chuyện hồi lâu nữa, bỗng Lan giật mình, trỏ:
-
Chết chửa! Cậu có trông thấy cái gì đấy kia không?
Điệp
nhìn theo tay, hỏi lại:
-
Cái gì?
-
Ai nhìn ta đấy kia? Thành ra tôi ở đây mấy mươi cái năm phút rồi nhỉ?
Chị
Hằng đỏ ửng ta to như chiếc mâm, cứ dần dần ở rặng tre nghểnh mặt lên mãi. Lan
đứng dậy, nói:
-
Thôi, cậu cho tôi về kẻo chị Hằng trông thấy!
Điệp
thở dài, dài và buồn như cái ngân nga của tiếng chuông chùa đằng xa đưa lại.
Lúc ấy đã nhá nhem tối, nhưng bốn mắt sáng quắc nhìn nhau không chớp. Điệp bùi
ngùi đứng dậy. Lan nói:
-
Tôi chúc cho cậu được vạn sự may.
-
Vâng xin cô nhớ hôm nay là mười sáu tháng năm ngày đáng kỷ niệm!
-
Tôi đi nhé!
-
Gượm! tôi còn câu gì nói nữa không nhỉ!? Sao thì giờ đi chóng thế?
-
Rồi thì giờ sau này cậu sẽ chẳng phải phàn nàn, nó sẽ là cả riêng cậu cùng tôi.
Cậu còn gì dặn tôi không?
-
Vậy phải đợi đến bao giờ mới được tình cờ này nữa?
-
Lâu nay cậu gặp tôi, quyết không phải là sự tình cờ, sẽ là dự định sẵn...
-
Ai định được?
-
Sự định sẵn của cha mẹ chứ ai?
Điệp
thất vọng. Lan nói:
-
Tôi đi nhé?
-
Vâng, nhưng...
-
Thôi, để dành, nói cả thì hết mất. Tôi có nhiều chuyện nhưng chưa nói được câu
nào.
-
Tôi cũng vậy. Thôi, đợi ngày ấy tôi sẽ thổ lộ hết. Mà không biết có thể nào hết
được chuyện của chúng mình không nhỉ?
-
Vâng có một câu chuyện quan trọng, nhưng tôi chưa có thì giờ nói, tôi cũng phải
đợi vậy. Tôi đi nhé!
-
Vâng!
Lan
mỉm cười chào Điệp. Điệp mỉm cười chào Lan. Lan đi. Điệp ngây người trông
theo... Lan nhìn lại... Điệp cố nhìn theo... Tà áo bay bay, dáng ai tha thướt...
lờ mờ... thấp thoáng... Màu áo nguyệt bạch lẩn hút vào trong bóng trăng xanh...
Giun
dế đùn ra những giọng sầu!...
➖➖➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét