Lá ngọc cành vàng (12)
Nguyễn
Công Hoan
Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
***
Chương 12
Một chút hy vọng
Chi
y lời đã hẹn với ông Tham, đến thăm Nga. Nói chuyện qua loa một lúc, Chi theo
ông Tham vào nhà trong, bẽn lẽn, cảm động.
Cửa
buồng mở ra, Chi thoạt thấy Nga, bỗng lạnh hẳn người, nước mắt như muốn ứa trào
ra. Thật là không ngờ. Nga gầy còm quá, thân hình chẳng khác gì con ma đói. Nga
mặc cái quần thâm và khoác cái khố tải mới. Những thức ấy, ông Tham vừa bảo vú
bắt Nga che thân cho đỡ lõa lồ.
Đưa
Chi đến cửa rồi, ông Tham lên nhà ngồi chờ.
Trống
ngực Chi nổi lên. Nhưng Chi cố giữ hết can đảm. Lúc bấy giờ Chi chỉ có mục đích
cứu một người con gái, người con gái khốn nạn hơn mình, có lẽ vì yêu mình quá
mà phát điên, nên chàng không kỳ quản gì hết, dù đã đoán trước thế nào cũng bị
hoặc đánh, hoặc xé, hoặc chửi.
Chi
đứng lặng nhìn Nga đương lúi húi cắm cổ ngắm vuốt cái diềm khố tải. Khe khẽ,
Chi đóng cửa lại, rồi cất giọng run run gọi thử:
-
Cô Nga! Nga!
Nga
thấy tiếng người, ngẩng mặt nhìn Chi bằng đôi mắt ngây dại. Chi lại nghẹn ngào,
hỏi:
-
Cô Nga, cô có biết tôi là ai không?
Nhìn
Chi một lúc, Nga như chẳng biết gì, lại cúi đầu, điềm nhiên vê cái diềm khố tải.
Thấy vậy Chi thương hại vô cùng. Nghĩ một lúc, Chi xưng danh:
-
Cô Nga! Chi đây mà!
Nga
ngẩng đầu nhìn, rồi mặc kệ, lại cúi xuống như trước.
Chi
yên lặng tiến đến gần. Bỗng một tiếng cười khanh khách. Chi giật mình đánh
thót, ù té chạy. Nhưng Nga đã giơ cái khố tải lên, và khoe:
-
Này, cái áo đại trào này đẹp đấy chứ, anh Chi nhỉ?
Chi
dừng lại nhìn.
Thấy
Nga gọi tên mình, sao gặp mặt mình, không có ý mừng rỡ? Chi đương nghĩ ngợi,
thì thấy Nga mới chòng chọc trông Chi. Rồi độ năm phút, hình như nàng hiểu biết,
bẽn lẽn, kéo lại cái quần, sắp lại cái khố tải, lui lủi vào ngồi xổm trong xó
nhà, có ý sợ sệt.
Chi
yên tâm, đánh bạo theo vào. Nga len lét như con vật bị trói thấy người giơ gậy
ra sắp đánh vậy. Nghĩa là hình như chỉ rắp chịu đau đớn mà không thể chống cự.
Chi
ngồi gần Nga, hỏi:
-
Cô Nga, tôi là Chi đây mà. Tôi yêu cô lắm.
Như
nghe hiểu, Nga đỡ sợ. Chi lại nói luôn:
-
Cô có biết rằng Chi này yêu cô không?
Nga
mỉm cười, quay đi, nói:
-
Cái con mẹ ấy thế mà độc ác nhỉ!
-
Này! Cô Nga, con mẹ nào? Cô điên đấy à?
Nga
cau mặt, nhìn Chi, cãi:
-
Không! Anh bảo tôi điên à? Tôi có điên đâu?
-
Thế cô nói con mẹ nào?
Nga
ngẩn mặt, phá ra cười, đáp:
-
Ừ nhỉ. Các bác ấy kia đấy, anh Chi nhỉ.
Thấy
Nga hiền lành, lại biết gọi tên mình, Chi phấn chấn, nói:
-
Tôi bảo này, cô Nga. Thôi, đừng nói lẩn thẩn nữa.
Nga
lườm Chi một cái, rồi đứng dậy, đi sang ngồi bên xó khác. Chi lại theo.
-
Cô Nga. Cô nói chuyện với tôi nhé?
Nga
nhìn Chi một lúc rồi đáp:
-
Ừ, anh cứ nói đi.
-
Ai lại ăn mặc thế này? Con quan mà tồi thế à? Thế thì tôi không yêu đâu.
Nga
vừa cười, vừa nói như để làm lành:
-
Quần áo trước tôi xé cả rồi.
-
Sao lại phí của thế?
-
Bực mình lắm, anh ạ.
-
Thế cô không thương tôi nghèo à? Không mặc thì cho tôi có được không?
Rồi
âu yếm, Chi sắp lại cái khố tải cho kín tay. Nga tỏ ý vui sướng.
-
Cô Nga ạ, nếu cô cứ ăn mặc thế này mãi tôi không yêu cô đâu.
Nga
dẩu mỏ, đáp:
-
Nhưng ở đây, họ ghét tôi, có cho tôi mặc quần áo đâu.
-
Tại cô cứ xé mà!
-
Không, tôi không xé nữa.
-
Cô có uống thuốc không?
Nga
nghe thấy tiếng thuốc, len lét lại đi sang ngồi xó trước, như muốn chạy trốn.
Chi theo sau, rồi bảo:
-
Cô lên phản mà ngồi. Con gái ai lại bẩn thỉu thế này?
Nga
thẩn thơ nhìn lên trần, nói một mình:
-
Tài quá! Cao thế kia mà nó nhảy được.
Lại
ngọt ngào, Chi nói:
-
Này, cô Nga, cô đương nói chuyện với Chi kia mà.
Nga
trừng trừng nhìn Chi. Chi lại nói:
-
Cô đương nói chuyện với Chi kia mà.
-
Chi Chi cái gì! Bà lại tát cho vỡ mồm bây giờ! Cút!
Nói
xong, sừng sộ đứng dậy.
Chi
giật lùi, sợ quá.
Nga
được thể, hai tay nắm lấy hai đầu khố tải, căng mạnh một cái để xé, nhưng không
rách. Rồi đỏ mặt tía tai, Nga xỉa xói vào Chi:
-
Rõ dơ, chỗ đàn bà con gái người ta nằm, vào đây làm gì?
Vừa
nói vừa đuổi Chi quầy quậy.
Trống
ngực nổi lên thình thình, Chi chạy quanh. Nga đuổi theo nắm được vạt áo, giật mạnh
một cái.
Soạt!
Rồi
Nga chửi rầm rĩ.
Ông
Tham nghe tiếng, chạy vội vào, gọi:
-
Thôi để bận khác cậu ạ.
Chi
mở cửa rõ nhanh để trốn ra, rồi đóng ập và khóa lại. Nga lay phá mãi không được,
réo Chi chửi mãi.
Chi
theo ông Tham lên nhà, ông Tham hỏi:
-
Thế nào?
Vui
vẻ, Chi đáp:
-
Thưa ông, có hy vọng khỏi được.
-
Em nó có biết cậu không?
-
Hình như có. Tôi hỏi đến quần áo, thì cô ấy bảo vì không ai cho cô ấy mặc.
-
Cậu có đả động đến chuyện uống thuốc không?
-
Thưa có. Nhưng đến đây thì cô ấy hết khôn. Có lẽ vì chuyện thuốc, mà cô ấy bắt
đầu sinh sự với tôi, rồi lại điên rồ như trước.
Ông
Tham ngẫm nghĩ, rồi bảo:
-
À, phải. Mọi khi con vú phải dằn nó ra để đổ thuốc, mà nó cứ phun phì phì ra
ngoài.
-
Tôi tưởng không nên thế. Phải dỗ dành ngọt ngào thì hơn.
-
Nhưng bây giờ nó sợ hết cả mọi người. Cho rằng ai cùng định bắt nó uống thuốc!
Nó chửi cả nhà, chả từ ai. Ban nãy nó có nói xằng nói bậy, cậu đừng chấp nhé.
Chi
cười. Ông Tham tiếp:
-
Dễ thường nó chỉ mới thấy cậu là người đầu tiên chưa ép nó uống thuốc bao giờ.
Vậy cậu có cách nào cho nó uống được không?
Chi
nghĩ một lúc, rồi đáp:
-
May thì được. Tôi sẽ có cách.
-
Thế nào? Cậu thử nói xem.
-
Một là đổ thuốc vào ấm, có nắp đậy kín, cho cô ấy khỏi ngửi thấy mùi. Rồi cứ để
luôn trong buồng như nước. Cô ấy khát thì uống.
Ông
Tham gật gù:
-
Có lẽ được.
-
Hai là tìm cách lừa cho cô ấy uống.
-
Lừa thế nào?
-
Hoặc là nói tức. Hoặc là làm cho cô ấy bắt chước mình. Còn cách sau cùng là dỗ
dành bằng lời ngọt ngào.
Ông
Tham mỉm cười gật gù:
-
Tôi tưởng dù dùng cách gì, nhưng thỉnh thoảng cũng nên dỗ dành ngọt ngào. Nếu
nó uống, tất là nó biết nghe. Nó đã biết nghe, là nó hiểu một đôi chút.
-
Có, cô ấy có nhiều lúc hiểu biết.
-
Phải.
-
Vậy thì những lúc ấy hãy nên cho uống.
-
Nhưng trừ cậu ra khó có người dỗ dành. Bây giờ nó thù ghét cả nhà rồi.
-
Vâng, tôi xin cố.
-
Bởi vì nó chỉ khát khao tấm lòng yêu của cậu, cậu lợi dụng ái tình mà chữa cho
nó.
Chi
ngượng nghịu ấp úng đáp:
-
Vâng. Một lời ông đã bảo, tôi xin hết lòng. Bởi vì tôi biết cô Nga đối với tôi
nhiều phen muốn tỏ bụng tử tế. Chỉ vì tôi lãnh đạm, nên cô ấy mới thất vọng rồi
cô ấy nghĩ đến cái giai cấp, nên tuyệt vọng, mà đến nỗi này. Đó có lẽ cùng là lỗi
ở tôi một nửa.
Ông
Tham thở dài:
-
Ở vào một gia đình dòng dõi trâm anh như gia đình tôi, mà muốn đánh đổ giai cấp,
thật là một việc rất khó. Một đằng cứ nhắm mắt giữ nền nếp cũ, một đằng mạnh bạo
mà thực hành những tư tưởng mới. Thành ra hai đằng coi nhau như hai cái thái cực,
xung đột nhau.
Chi
ngậm ngùi:
-
Chỉ chúng tôi là không phải bó buộc.
-
Phải, được tự do theo tư tưởng của mình thì còn gì sung sướng bằng.
Chuyện
trò hồi lâu, Chi bắt buộc phải cáo từ ông Tham. Đó là cái thì giờ nó không cho
Chi được ngồi lâu, chứ Chi thấy ông Tham vui vẻ, thật thà, thì rất cảm phục. Mà
cảm phục nhất, là Chi nhận ra ông Tham là một người nhã nhặn, coi Chi như người
bạn kém tuổi mà thôi. Thực trái hẳn với cha Nga.
Chi
về, ông Tham dặn:
-
Đến mai, cậu chớ để tôi phải mong nhé.
Từ
hôm đó, mỗi ngày Chi đến thăm Nga một lượt. Bà Tham thì cứ hết đền nọ đến phủ
kia, đưa bà Phủ đi hàng ba bốn hôm mới trở về. Ông Phủ từ hôm bực mình với ông
Tham, thì không lên Hà Nội nữa. Vì vậy, cứ hai ngày, ông Tham lại phải viết thư
kể rõ bệnh tình của Nga. Thư nào ông Tham cũng xin tạ tội, nhưng nhất định ông
Phủ không trả lời. Cho nên nhân một lần được nghỉ lễ, ông Tham phải về tận phủ
để chịu anh mắng tàn nhẫn.
Song,
ông Tham vẫn theo ý riêng ông, nghĩa là chữa Nga theo cách Đốc tờ đã dặn.
Nga
vì được Chi đến dỗ dành, thì dần dần tỉnh lâu hơn trước. Lại được một dạo đến gần
một tuần lễ, trời cứ mưa luôn, nên ngày đêm mát mẻ. Bệnh Nga vì thế mà được dịu
bớt.
Chi
rất có hy vọng Nga khỏi được, vì đã trông thấy kết quả hay.
Ngày
ấy, tuy gần đến kỳ thi nhưng Chi không tối nào là không để ra vài giờ tìm câu
chuyện hôm sau nói cho Nga nghe.
Dần
dần, Chi thuộc tâm lý Nga, nên rồi chuyện trò với Nga được bền hơn, mà Nga
không giở mặt với Chi nữa.
Nhưng
có một điều Chi lấy làm lo ngại, vì một hôm Chi được tiếp ông Đốc tờ chữa cho
Nga. Bác sĩ cười bảo:
-
Cô ấy cần phải cưới ngay, thì mới có thể khỏi thực được. Nếu không cưới ngay
thì bệnh chỉ lửng lơ. Mà có lẽ phải lại nữa.
Chi
chợt nhớ ra một chuyện: ở làng Chi có người con gái điên bị một người tuần hiếp,
rồi bỗng khỏi bệnh.
Đối
với Nga, Chi rất thương, Chi thương vì trông thấy hiện nay Nga khốn nạn hơn
mình. Cho nên ngẫm lời thầy thuốc, Chi khó nghĩ quá.
Bởi
vì, khi hứa giúp ông Tham mà đến dỗ dành Nga, Chi chưa hề tưởng tới ái tình, huống
chi là mong được cùng Nga ân ái.
Nhưng
ái tình không thể nào không có được. Nó ngấm ngầm đến, nó đến để làm keo sơn
cho đôi trái tim non, nó đến để làm cho Chi ít lâu nay sinh ra vơ vẩn và bạo dạn.
Cho
nên đã có lần Chi ngồi cạnh Nga vuốt lưng nàng và thỏ thẻ nói:
-
Em Nga ơi, nếu anh không phụ bụng em thì chi đã đến nỗi em khổ.
Vậy
mà Nga như cảm động, giương đôi mắt ngây thơ ra nhìn Chi. Chi thấy mặt nóng bừng.
Chàng run run ôm lấy cổ Nga, đan năm ngón tay mình vào năm ngón tay Nga, nâng
nó đến, để rịt vào miệng. Mà trong khi hai cái lồng xương ngực nở to ra, thì bốn
tầm con mắt dịu dàng gặp nhau long lanh quầng lệ, tựa hồ như muốn tả rõ hai
khúc đàn tim hòa theo một nhịp vậy ...
➖➖➖

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét