2022-01-01
Tiếng gọi nơi hoang dã (III)
Jack London
~
Biên dịch: Nguyễn Công Ái và Vũ Tuấn
Phương.
Tiếng Anh: “The Call of the Wild” được
lấy từ dự án “The Project Gutenberg EBook”.
~
Nhân
dịp năm mới 2022, “Tiểu thuyết chiều thứ Bảy” xin gửi lời chúc và mong ước tốt
đẹp nhất đến đại gia đình BelUnion, một năm mới hạnh phúc, bình an!
Xin
gửi đến anh/chị ca khúc có tựa đề “A Better Tomorrow” (Một ngày mai tươi
đẹp hơn) – nhạc: Andy Kautz, lời: Elle Vee và Victoria Renée,
thể hiện: Victoria Renée.
https://www.youtube.com/watch?v=ijVpUdWZYKU
Lời
bài hát có đoạn, thể hiện mong ước một thế giới mà ở đó:
There'd
be no sadness to cry (không có nỗi buồn để khóc)
There’d
be no selfish to lie (chẳng có ích kỷ nào để lừa dối)
There'd
be no reason for crime (không có lý do cho tội ác)
There'd
be no empty no why (chẳng có sự trống rỗng nào vô nghĩa)
…
I
see it when I close my eyes (khi nhắm mắt lại tôi sẽ hình dung
ra)
Peace
on earth and peace of mind (hòa bình trên khắp thế gian và sự bình
an của tâm hồn)
…
Chương III.
Con thú nguyên thủy thống soái
Tính
chất con thú nguyên thuỷ muốn chiếm địa vị thống soái đã trỗi dậy mạnh mẽ bên
trong Bấc, và dưới những điều kiện ác liệt của cuộc sống trên con đường mòn
vùng băng tuyết, tính chất ấy càng phát triển, phát triển lên mãi. Tuy nhiên,
đó là một sự phát triển thầm kín. Sự khôn ranh mới nảy sinh ở Bấc đã tạo cho nó
tính đĩnh đạc và tự chủ. Nó quá bận vào việc tự điều chỉnh mình cho phù hợp với
cuộc sống mới, nên không cảm thấy tự buông thả thoải mái được, và không những
nó không gây chuyện đánh nhau, mà nó còn cố tránh xung đột khi nào có thể tránh
được. Đặc điểm trong tư thế của nó bây giờ là một thứ tác phong thận trọng, có
tính toán. Nó không dễ sa vào sự liều lĩnh và hành động hấp tấp thiếu suy nghĩ.
Và trong mối căm ghét cay độc giữa nó và Xpít, nó không để lộ ra một tí nóng vội
nào lảng tránh mọi hành vi gây gổ.
Còn
về phía Xpít, thì có thể là vì Xpít không đoán thấy ở Bấc một địch thủ nguy hiểm,
nên hắn không bỏ lỡ một cơ hội nào mà không nhe nanh ra với Bấc. Thậm chí hắn
còn trêu chọc Bấc một cách vô cớ, luôn luôn cố tìm cách làm nổ ra một cuộc đánh
nhau mà kết thúc phải là cái chết của tên này hoặc của tên kia.
Ngay
trong những ngày đầu của chuyến đi, đáng ra điều đó đã có thể xảy ra, nếu như
không có một sự tình cờ đặc biệt làm cho vụ xung đột bị chặn đứng lại.
Buổi
tối hôm đó, đoàn người và chó đứng lại nghỉ đêm ở một chỗ trống trải và tiều tuỵ
bên bờ hồ Lơ Bácgiơ. Tuyết cuồn cuộn xô tới, gió rét cắt da cắt thịt như những
lưỡi dao nung trắng, và bóng đêm mù mịt, tất cả những thứ đó buộc hai người phải
dò dẫm tìm ngay một nơi cắm trại. Khó có ai lâm phải một tình trạng tồi tệ hơn
thế nữa. Đằng sau họ là một vách đá dựng đứng, nên Perôn và Phrăngxoa buộc phải
nhóm ngọn lửa và trải túi ngủ ngay trên mặt hồ đóng băng. Lều đã phải bỏ lại
Đaiê để đi đường cho gọn nhẹ, ngọn lửa bốc lên từ một vài que củi trôi dạt cóp
nhặt đã nhanh chóng làm tan băng rồi tụt xuống nước tắt đi, thế là họ phải ăn
trong bóng tối.
Bấc
đào một ổ nằm kín đáo dưới vách đá che khuất. Ổ nằm kín gió và ấm cúng đến nỗi
Bấc rất miễn cưỡng khi phải bỏ chỗ ra nhận phần cá mà Phrăngxoa phân phát sau
khi anh đã hơ cá trên ngọn lửa cho tan băng. Nhưng khi Bấc ăn xong quay trở lại
thì ổ nằm của nó đã bị chiếm mất. Nghe một tiếng gừ đe nẹt trong ổ phát ra, nó
biết ngay tên xâm đoạt là Xpít. Cho đến tận lúc này Bấc đã cố tránh rắc rối với
kẻ thù địch của mình nhưng đến nước này thì thật là quá quắt. Con thú dữ bên trong
Bấc gầm lên. Nó nhảy xồ vào Xpít với một sự điên tiết hung tợn mà cả Xpít lẫn bản
thân nó đều không ngờ tới, đặc biệt là Xpít lại càng ngạc nhiên, bởi vì theo sự
đánh giá của Xpít qua toàn bộ quá trình tiếp xúc với Bấc, thì địch thủ của hắn
chỉ là một con chó nhút nhát, bấy lâu nay sở dĩ đứng vững được chẳng qua là nhờ
nặng cân và to xác mà thôi.
Phrăngxoa
cũng ngạc nhiên khi hai con chó loạn đã quần nhau rối mù lên từ trong chiếc hố
vỡ toang vọt ra. Anh đoán được lý do cuộc xung đột. Anh kêu to lên với Bấc:
-Thế!
Thế! Cho hắn một trận, đồ chết tiệt! Trị cho hắn một trận, cái quân kẻ cướp đê
tiện!
Xpít
cũng đã sẵn sàng huyết chiến. Hắn vừa gào lên với một vẻ hết sức giận dữ và hăm
hở, vừa lượn tới lượn lui để tìm cơ hội nhảy vào. Bấc cũng hăm hở không kém, mà
cũng thận trọng không kém, trong khi nó, cũng như Xpít, lượn tới lượn lui để
tìm lợi thế.
Nhưng
chính lúc đó thì sự việc bất ngờ đã xảy ra. Sự việc này đã đẩy lùi cuộc huyết
chiến giành quyền lực giữa hai con chó về một thời điểm khác, mãi xa về sau, tận
đến khi đã vượt qua bao nhiêu dặm đường lao động rã rời nặng nhọc.
Một
tiếng rủa của Perôn, tiếng đánh cốp của chiếc dùi cui quật lên một thân hình
xương xẩu, và một tiếng thú kêu ré đau đớn, báo hiệu một vụ hỗn loạn tột độ sắp
nổ ra. Giữa khu vực cắm trại đột nhiên nhốn nháo những hình thù lông lá vừa lén
lút lẩn vào - những con chó étkimô đói ăn, có đến gần khoảng trăm con, từ một
làng người da đỏ vào đấy đánh hơi mà tới. Chúng đã lẻn vào trong lúc Bấc và
Xpít đang choảng nhau, và khi Perôn cùng Phrăngxoa cầm dùi cui nhảy bổ vào giữa
bọn chúng thì chúng nhe răng ra chống trả. Mùi thức ăn làm chúng điên cuồng
lên. Perôn bắt gặp một con rúc ngập đầu vào trong thùng đựng thực phẩm. Chiếc
dùi cui của anh giáng như búa bổ xuống mạng sườn hốc hác, chiếc thùng thực phẩm
đổ lật úp xuống đất. Ngay lập tức, mấy chục con vật đói ăn lăn xả vào tranh cướp
đống bánh mì và thịt lợn muối. Những chiếc dùi cui quật xuống chẳng làm chúng
nao núng. Chúng kêu ăng ẳng và rú lên dưới trận đòn giáng như mưa, ấy thế mà vẫn
cứ điên cuồng bám chặt cho đến khi chúng ngốn sạch mẩu vụn cuối cùng.
Trong
khi đó, đàn chó kéo xe sửng sốt vừa bật dậy khỏi ổ nằm của chúng liền bị bầy
thú kẻ cướp tấn công ngay. Bấc chưa bao giờ nhìn thấy những con chó như vậy.
Trông cứ như là xương của chúng sắp bật tung ra khỏi da. Chúng chỉ là những bộ
hài cốt lùng thùng bọc trong những tấm bì lôi thôi lếch thếch với những con mắt
rực cháy và những hàng nanh ngập nước dãi. Nhưng cơn điên dại vì đói đã làm
chúng trở nên kinh khủng, không ai cưỡng nổi. Chả có cách gì chống lại chúng.
Lũ chó kéo xe bị đẩy lùi dồn vào chân vách đá ngay từ đầu, Bấc bị 3 con chó
étkimô bao vây, và trong nháy mắt đầu và vai Bấc bị cắn xé rách toạch ra nhiều
chỗ. Tiếng kêu thét náo động khủng khiếp. Bili, như thường lệ, kêu rên ầm lên.
Đêvơ và Xônlếch, đầm đìa máu vì hàng chục vết thương, sát cánh bên nhau dũng cảm
chiến đấu. Jô táp lia lịa như điên như cuồng. Một cái đớp của nó bập vào chân
trước một con chó étkimô và cắn ngập vào nghiến cho xương gẫy đánh rắc. Lập tức
Paicơ, con chó láu cá, nhảy xổ vào con vật bị què, và bằng một cái táp nhanh và
một cái giật mạnh đột ngột, cắn gẫy cổ đối thủ. Bấc chộp được họng một tên địch
đang lồng lộn sùi bọt mép, cắn ngập vào mạch máu ở cổ hắn, làm máu phun ra đầy
mình Bấc. Vị máu ấm túa ra trong mồm có kích thích nó nó trở thành hung tợn
hơn. Nó lao mình vào một địch thủ khác. Vừa lúc đó, bỗng nhiên nó cảm thấy một
hàm răng cắn ngập vào họng mình. Đó là Xpít, quân phản bội, từ một bầy nhảy xổ
vào cắn trộm nó.
Perôn
và Phrăngxoa, sau khi đã quét sạch lũ chó kẻ cướp khỏi chỗ của họ, liền hối hả
chạy ra cứu đàn chó của mình. Làn sóng những con vật đói ăn điên cuồng phải cuốn
lui trước sự tấn công của hai người, và Bấc vùng ra thoát được. Nhưng chỉ được một
lát thôi. Hai người buộc phải chạy lui về để bảo vệ lấy thực phẩm, thế là bầy
chó étkimô lại quay lại xông vào lũ chó kéo xe, Bili, hoảng quá hoá liều, vọt bừa
qua vòng vây của những con thú man rợ và phóng qua bãi băng tuyết bỏ chạy.
Paicơ và Đớp nối theo gót Bili, tiếp, theo sau chúng là những con chó khác
trong đàn. Bấc đang run mình chuẩn bị vọt theo chúng thì bỗng qua khoé mắt nhác
thấy Xpít đang lao đến nó với ý định rõ ràng muốn hất nó ngã ngửa. Một khi đã
ngã hẫng chân lên, dưới cả đống chó étkimô thì không còn hy vọng gì nữa. Nhưng
Bấc đã dốc hết sức mình trụ lại được dưới cái húc mạnh của Xpít, rồi nối theo
đàn bỏ chạy trên mặt hồ.
Một
lát sau, chín con chó trong đàn túm lại với nhau và tìm một chỗ ẩn náu trong rừng.
Mặc dù không bị đuổi theo tình trạng của chúng thật là khốn khổ. Không con nào
không bị đến bốn hoặc năm vết thương trên mình, một số con bị thương nặng. Đớp
bị thương trầm trọng một chân sau. Đôli, con chó étkimô mà cuối cùng nhập đàn tại
Đê-e, bị rách toạc họng. Jô mất một con mắt. Con Bili, con chó lành nết, thì một
tai bị nhay xé rách như xơ mướp, kêu la rên rỉ suốt đêm. Trời vừa sáng, chúng
khập khiễng lê trở về nơi đóng trại, vừa đi vừa coi chừng. Về đến nơi thì thấy
bầy kẻ cướp đã đi hết, còn hai ông chủ thì đang mặt nhăn như bị. Có đến một nửa
số thức ăn của họ đã đi tong. Lũ chó étkimô đã nhai nghiến cả những dây da buộc
xe và những tấm bạt. Thực tế là không có cái gì thoát khỏi hàm răng chúng, dù
có khó xơi đến đâu đi nữa. Chúng đã ngốn mất một đôi giày da nai của Perôn, nhiều
khúc dây kéo và đai cương, thậm chí cả một đoạn dài đến hai bộ ở sợi dây gắn đầu
chiếc roi của Phrăngxoa.
Phrăngxoa
đang ủ ê nhìn ngắm chiếc roi thì đàn chó bị thương trở về. Anh quay sang xem
xét chúng. Giọng anh dịu dàng:
-Chao
ôi! Các bạn thân mến! Bao nhiêu là vết cắn thế này, chắc làm các bạn phát điên
cả mất thôi. Thành chó dại cả mất thôi, trời đất quỷ thần ôi! Ê, Perôn, cậu
nghĩ sao?
Người
giao liên lắc đầu không muốn tin vào điều đó. Trước mắt còn những bốn trăm dặm
đường từ đây đến Đoxân, anh ta khó mà có thể chịu được cái tai hoạ cơn dại nổ
ra trong đàn chó của anh ta.
Phải
hai tiếng đồng hồ vừa nguyền rủa, vừa ráng sức mới buộc xong đai cương đâu vào
đấy, đàn chó bị thương trở nên cứng đơ, lóng cóng lại lên đường, đau đớn vật lộn
với đoạn đường gian nan nhất từ trước đến nay chúng chưa hề gặp phải, và cũng
là đoạn đường gian nan nhất từ đây đến Đoxân.
Phía
trước, con sông "Ba mươi Dặm" mở rộng. Dòng nước ngỗ ngược của nó bất
chấp sức mạnh của đông giá. Chỉ ở những chỗ xoáy nước và những nơi yên lặng mới
có băng đông lại. Để vượt qua ba mươi dặm đường ghê gớm ấy, cần phải sáu ngày
lao khổ đến kiệt sức. Những dặm đường quả là ghê gớm, bởi vì mỗi bước tiến lên
phía trước là mỗi bước liều mạng của người và chó, Perôn đi đầu dò đường, đã
hàng chục lần sụt cả người xuống mặt băng mỏng bị vỡ. Anh thoát nạn được là nhờ
có chiếc gậy dài cầm ngang, mỗi khi người anh sụt xuống phá thành cái hố giữa mặt
băng thì chếc gậy gác ngang miệng hố giữ anh lại. Trời đang rét kinh người, hàn
thử biểu chỉ âm năm mươi độ, nên sau mỗi lần anh sụt xuống như vậy thì anh lại
buộc phải nhóm lên đống lửa để cứu sống lấy sinh mạng mình và hơ cho khô quần
áo, giày tất.
Nhưng
không có gì làm thoái chí anh cả. Ấy cũng chính vì không có gì làm anh thoái
chí được nên người ta mới chọn anh làm giao liên cho chính phủ. Anh dám dùng mọi
cách mạo hiểm, kiên quyết vươn cái khuôn mặt bé nhỏ khô quắt của mình xốc tới
giữa đông giá và quần quật vật lộn suốt từ mờ sáng đến tối mịt. Anh đi men theo
những rìa sông buồn thảm trên một dải băng viền bờ, mặt băng võng xuống và kêu
răng rắc dưới bàn chân, khiến họ không dám dừng xe lại. Một lần, chiếc xe sụt
thõm xuống cùng với Đêvơ và Bấc, chúng như bị ướp đông hẳn lại, và lúc được kéo
lên thì gần chết đuối. Lại phải nhóm lên đống lửa mới cứu sống được chúng. Băng
đóng chặt thành lớp cứng quanh thân chúng, và hai người phải lia lịa đảo chúng
quanh ngọn lửa, cho chảy nước và tan băng ra, sát lửa đến nỗi lông chúng bị
cháy sém.
Một
lần khác, Xpít sụt xuống, kéo theo toàn bộ đoàn chó cho đến tận Bấc. Bấc dốc
toàn lực trụ lại, ráng rức kéo về đằng sau, hai chân trước đạp trên mép băng
trơn tuột, mặt băng bốn chung quanh run lên và phát tiếng nứt rạn. Nhưng đằng
sau nó còn có Đêvơ, cũng ráng sức kéo lui, và đằng sau chiếc xe trượt là
Phrăngxoa cật lực kéo đến mức gân cốt anh kêu răng rắc.
Dải
băng hẹp lại bị vỡ thêm và đằng trước và đằng sau, và không còn lối thoát nào
khác ngoài cái chỏm vách đá cheo leo ven bờ.
Ôi,
kỳ diệu làm sao, Perôn đã leo lên được cái vách đá ấy, trong khi Phrăngxoa đang
cầu nguyện để có được chính điều kỳ diệu đó. Và thế là, với mọi thứ dây dải buộc
xe cùng đai cương nhặt nhạnh đến mẩu cuối cùng góp lại buộc thành một sợi dây
dài, họ kéo bổng lũ chó, con này đến con khác, lên đến chỏm vách đá. Phrăngxoa
lên cuối cùng, sau chiếc xe trượt và các thứ chở trên xe. Rồi lại đến việc tìm một
chỗ để tụt xuống và họ tụt xuống cũng bằng sợi dây ấy. Khi họ trở xuống trên mặt
sông thì đêm đã sập xuống, với kết quả công lao của cả một ngày chỉ đi được vẻn
vẹn có một phần tư dặm.
Khi
cả đoàn đến sông Hutơlinqua và gặp được mặt băng rắn chắc, thì Bấc đã mệt lả.
Những con chó khác cũng vậy. Nhưng Perôn, để tranh thủ bù lại thời gian bị mất,
thúc ép chúng đi sớm và nghỉ muộn. Ngày đầu chúng chạy suốt ba lăm dặm cho đến
trạm "Cá hồi Lớn", hôm sau thêm ba lăm dặm nữa đến trạm "Cá hồi Nhỏ"
và ngày thứ ba chạy bốn mươi dặm, đến tận trạm "Sao biển".
Chân
Bấc không cứng rắn và dạn dày bằng chân của lũ chó étkimô. Chân nó đã mềm yếu
đi nhiều qua bao nhiêu thế hệ kể từ cái này kẻ tổ tiên hoang dã cuối cùng của
nó bị con người nguyên thuỷ ở hang hoặc ở ven sông, bắt về thuần dưỡng. Suốt
ngày nó đau đớn khập khiễng, và mỗi lần cắm trại xong là nó nằm im lìm như xác
chết. Đói hết sức nhưng nó không thể dậy để nhận phần cá của nó, và Phrăngxoa
phải mang đến cho nó. Anh chàng lái xe chó lại còn xoa bóp chân cho Bấc mỗi đêm
nửa tiếng đồng hồ sau bữa ăn tối, và hy sinh lớp trên của đôi giày của anh để
khâu bốn chiếc giầy cho Bấc. Những chiếc giầy này giảm nhẹ đau đớn đi rất nhiều.
Một buổi sáng, Phrăngxoa quên đeo giầy cho Bấc, Bấc đã làm cho bộ mặt héo quắt
của Perôn cũng phải xệch ra thành một nụ cười nhăn nhở khi Perôn thấy Bấc nằm
ngửa ra, bốn chân huơ trong không khí với dáng điệu van lơn, cứ nằm ỳ ra không
chịu dậy nếu không được mang giày. Nhưng về sau, chân của bấc dày dặn dần lên,
chịu đựng được con đường gian khổ, và mấy cái bao chân mòn rách bị vứt đi.
Một
buổi sáng, trên dòng sông Penli, trong khi đàn chó đang được thắng đai cương
thì Đôli, con chó từ trước đến nay không có điều gì khiến người ta để ý đến, đột
nhiên phát dại. Cơn dại được báo hiệu bằng một tiếng tru như tiếng chó sói, dài
và ghê rợn, làm cho mọi con chó khác hoảng sợ lông dựng đứng cả lên. Và sau tiếng
tru, nó nhảy bổ vào Bấc. Bấc chưa bao giờ thấy một con chó phát dại, mà cũng chả
có lý do gì khiến cho nó sợ bệnh dại. Nhưng nó nhận biết được đấy là một cái gì
khủng khiếp, và nó hoảng hốt bỏ chạy. Thẳng tới phía trước, nó phóng cật lực.
Đôli, hổn hển và sùi bọt mép, bám riết đằng sau, chỉ cách một bước, Đôli không
thể đuổi kịp, bởi nỗi ghê sợ của Bấc lên đến cực độ, mà Bấc cũng không bứt ra
được, bởi cơn dại của Đôli cũng lên đến cực độ, Bấc lao xuyên qua khu rừng trên
cù lao, phóng xuống bờ thấp, vượt qua một con kênh phủ bằng lởm chởm để chạy
lên một cù lao khác, rồi băng qua một cù lao thứ ba, vòng trở lại dòng sông
chính, và bắt đầu vượt qua dòng sông trong tình trạng tuyệt vọng. Và mặc dù Bấc
không nhìn thấy, lúc nào Bấc cũng có thể nghe thấy Đôli gầm gừ chỉ sau nó một
bước. Cách Bấc một phần tư dặm, Phrăngxoa cất tiếng gọi nó, nên nó rẽ ngoặt lại,
vẫn luôn bị Đôli bám theo cách một bước, đau đớn thở dốc và đặt tất cả hy vọng
vào bàn tay Phrăngxoa cứu nó. Anh chàng đánh xe chó lăm lăm chiếc rìu trong tay
chờ sẵn, và khi Bấc vừa vút qua khỏi thì chiếc rìu lập tức bổ xuống đầu con chó
dại Đôli.
Bấc
lảo đảo bước lại phía trước chiếc xe trượt, kiệt sức, thở dốc, và không đứng vững
được nữa. Thời cơ của Xpít đây rồi. Hắn nhảy xổ vào Bấc, và hai lần hàm răng của
hắn cắn ngập vào kẻ đối thủ không chống đỡ gì rồi nhay, rồi xé rách toạc thịt
ra đến tận xương. Nhưng chiếc roi của Phrăngxoa đã giáng xuống, và Bấc hài lòng
đứng xem Xpít nhận một trận đòn trừng phạt dữ dội chưa từng thấy đối với bất kỳ
một con chó nào trong đàn.
-Một
con quỷ dữ, cái con Xpít ấy - Perôn nhận xét - Mẹ kiếp, một ngày nào đó nó giết
chết con Bấc mất thôi!
Phrăngxoa
đáp ngay:
-Ấy
con Bấc thì lại bằng hai con quỷ dữ. Tớ theo dõi suốt con Bấc nên tớ biết dám
chắc. Tớ nói cho mà nghe: rồi có ngày, mẹ kiếp, nó sẽ phát điên lên kinh khủng,
rồi nó sẽ nhai nghiến gọn con Xpít đó, rồi nó khạc xương con Xpít ra giữa tuyết
cho mà xem. Chắc chắn không sai đâu, tớ biết.
Kể
từ lúc ấy, giữa hai con chó là một cuộc sống mái. Xpít, con chó đầu đàn, kẻ chỉ
huy được thừa nhận của toán chó, cảm thấy quyền lực tối cao của mình bị con chó
kỳ lạ của của đất phương Nam kia đe doạ. Mà đối với hắn, Bấc kỳ lạ thật, bởi vì
trong số những con chó phương Nam mà hắn đã gặp, không có con nào tỏ ra làm nên
trò trống gì tại nơi đóng trại và trên đường kéo xe. Tất cả bọn chúng đều quá mềm
yếu, chết gục vì lao động cực nhọc, vì băng giá và vì đói. Bấc là một trường hợp
ngoại lệ. Chỉ một mình nó chịu đựng được mà lại còn phát triển lên, sánh được với
lũ chó étkimô về sức mạnh, tính man rợ và sự khôn ranh. Hơn nữa, nó lại là con
chó ham muốn quyền thế, và điều làm cho nó trở thành nguy hiểm là chiếc dùi cui
của người nặc áo nịt đỏ đã quật cho tiêu tan hết những gì là gan liều mù quáng
và hấp tấp vội vàng ra khỏi vòng khát vọng quyền lực của nó. Nó đã khôn ranh
lên một cách khác thường và sẵn sàng chờ đợi thời cơ với một sự kiên nhẫn mang một
tính chất không có gì khác hơn là tính nguyên thuỷ. Cuộc xung đột để tranh
giành quyền lực nhất định sẽ nổ ra, không thể không tránh khỏi. Bấc muốn như vậy.
Nó muốn như vậy bởi vì đó là bản chất vốn có của nó, và cũng bởi vì nó đã bị
hút chặt vào cái niềm tự hào vô danh và thật là khó hiểu ấy về lao động trên vết
đường mòn - cái niềm tự hào đã giữ riết lũ chó trong công việc lao khổ nhọc nhằn
cho đến hơi thở hắt cuối cùng, đã cám dỗ chúng đến mức chúng sẵn sàng chết hân
hoan trong vòng đai cương và chúng sẽ đau buồn như xé ruột nếu bị dứt ra khỏi
đai cương ấy. Đó là niềm tự hào của Đêvơ, khi đảm nhận vị trí kéo sát trước xe,
của Xônlếch khi ra sức kéo cật lực, niềm tự hào đã cuốn hút lấy chúng mỗi khi
nhổ trại biến đổi chúng từ những con thú cáu bẳn và ủ rũ trở thành những sinh vật
nỗ lực, hăm hở, đầy khát vọng; niềm tự hào đã liên tục kích thích chúng suốt
ngày dài nhưng rồi lại bỏ rơi chúng vào lúc cắm trại ban đêm, để chúng rơi trở
lại vào trong tâm trạng bồn chồn và bất mãn u sầu. Đó là niềm tự hào đã giữ vững
khí thế của Xpít và thúc hắn nhảy vào vị trí những con chó mắc sai lầm và trốn
tránh công việc trong vòng dây kéo hoặc lẩn trốn khi đến giờ thắng đại cương buổi
sáng. Cũng chính niềm tự hào đó đã khiến hắn sợ Bấc sẽ có thể giành mất địa vị
con chó đầu đàn. Và đó cũng là niềm tự hào của cả Bấc nữa.
Bấc
công khai đe doạ quyền chỉ huy của Xpít. Nó xông vào giữa Xpít và những con chó
trốn việc đáng ra phải bị Xpít trừng trị. Và Bấc chủ tâm làm như vậy. Một đêm nọ,
tuyết rơi tầm tã, và sáng ra thì Paicơ, con chó hay giả ốm để trốn việc, biến
đi đâu mất. Một lớp tuyết dày đến một bộ đã phủ lên ổ nằm của nó, che giấu nó
hoàn toàn kín đáo. Phrăngxoa gọi nó và đi tìm mãi nhưng chịu không phát hiện
ra. Xpít thì tức giận điên cuồng. Hắn hung tợn lồng lộn khắp khu đóng trại,
đánh hơi và đào bới bất kỳ chỗ nào đáng ngờ, gầm rít khủng khiếp đến nỗi Paicơ
trong chỗ ẩn náu của mình cũng nghe thấy và run sợ.
Nhưng
rồi cuối cùng Paicơ cũng bị phát hiện. Khi nó vừa bị lôi cổ lên, Xpít xông ngay
vào để trừng trị nó, thì Bấc cũng lập tức nhảy bổ tới, cũng hung tợn chẳng kém,
lao ngang vào giữa hai con chó. Động tác của nó quá bất ngờ và khéo tính toán đến
nỗi Xpít bị hất lật nhào về đằng sau hẫng cả chân lên. Paicơ, vừa nãy còn đang
hèn nhát run sợ, bây giờ nhờ sự nổi dậy chống đối ra mặt đó của Bấc nên lấy lại
được can đảm, nhảy xổ vào kẻ chỉ huy đã bị lật đổ. Đối với Bấc lúc này, lối
chơi ngay thẳng là một luật lệ đã bị bỏ qua rồi, nên Bấc cũng nhảy xổ vào Xpít.
Trước cảnh tượng đó, Phrăngxoa khoái trá cười thầm trong bụng nhưng đồng thời vẫn
kiên định trước sau như một trong việc thi hành công lý, nên anh dốc toàn lực vụt
sợi roi da xuống Bấc. Nhưng sợi dây không đuổi được Bấc ra khỏi địch thủ của nó
đang sóng soài trên mặt đất, nên anh phải trở đầu cán roi mà quật. Phải một đòn
choáng váng. Bấc bị đánh bật lùi về phía sau và chiếc dây da buộc đầu roi giáng
xuống nó tới tấp, trong khí Xpít trừng trị đích đáng tên Paicơ đã nhiều lần lếu
láo.
Những
ngày tiếp sau, trong khi đi dần tới Đoxân, Bấc vẫn tiếp tục xen vào giữa Xpít
và những con chó phạm lỗi, nhưng nó láu cá, chỉ làm điều đó khi Phrăngxoa không
có mặt ở quanh đấy. Với sự nổi loạn kín đáo đó của Bấc, đã nảy ra tình trạng là
nói chung lũ chó không chịu phục tùng nữa, và tình trạng ấy cứ nghiêm trọng dần
lên. Đêvơ và Xônlếch không chịu ảnh hưởng gì, nhưng những con chó khác thì càng
ngày càng tệ hơn. Mọi việc không còn trôi chảy nữa. Chúng liên tục cắn cấu nhau
và vặc nhau om sòm. Những vụ rắc rối luôn luôn diễn ra, mà đầu trò là Bấc. Nó
làm cho Phrăngxoa phải bận tâm suốt, vì anh chàng đánh xe chó thường xuyên e sợ
cuộc chiến đấu một mất một còn giữa hai con chó mà anh biết sớm muộn thế nào
cũng xảy ra, và đã nhiều lần, ban đêm đang ngủ anh phải tung chăn vùng dậy khi
nghe tiếng chó gây gổ và cắn lộn nhau, sợ Bấc và Xpít lại dính dáng vào đấy.
Nhưng
cơ hội chưa đến, và một buổi chiều ảm đạm, đoàn người và chó kéo vào Đoxân, trận
sống mái vẫn còn gác lại đấy. Thị trấn Đoxân đông nghịt người, và chó nhiều vô
kể. Bấc thấy con nào cũng đang làm việc. Hình như trật tự của vạn vật đã quy định
là chó cũng phải làm việc. Suốt ngày chúng nối nhau đi từng xâu dài vòng lên rồi
lại vòng xuống dọc con đường chính của thị trấn, và ban đêm những chiếc nhạc
đeo ở cổ chúng vẫn leng keng đi qua trên đường. Chúng kéo xe chở gỗ súc làm nhà
và chở củi, vận chuyển hàng lên mỏ, và làm mọi thứ việc mà ngựa phải làm ở
thung lũng Xanta Clara. Đây đó Bấc chỉ gặp vài con chó của vùng đất phương Nam,
còn đa số bọn chúng là chó étkimô thuộc nòi sói hoang. Hôm nào cũng vậy, theo một
nếp đều đặn, cứ đến chín giờ tối, một hai giờ khuya, và ba giờ sáng, chúng lại
cất cao tiếng hát ban đêm, một bài ca huyền bí và rờn rợn, trong đó có giọng của
Bấc hoà theo đầy cảm khoái.
Với
ánh hồng Bắc cực toả sáng lạnh ngắt trên đầu, hoặc dưới những ngôi sao rập rình
trong điệu nhảy giữa băng giá, trên vùng đất chết lặng và lạnh cứng trùm tấm vải
liệm bằng tuyết bao la, tiếng hát ấy của lũ chó étkimô đáng ra phải là tiếng
thách thức của sự sống, nhưng chỉ có điều là nó được lấy giọng theo điệu thứ, với
những âm thanh rền rỉ kéo dài và những tiếng thổn thức nấc nghẹn, nên lại nghe
như là tiếng nài xin của sợ sống, là tiếng rên đau của sinh mệnh bị đọa đầy,
nói vậy thì có lẽ đúng hơn. Đó là một tiếng hát cổ xưa, cổ xưa như chính bản
thân giống nòi của chúng - một trong những tiếng hát đầu tiên của thế giới man
sơ, vào cái thời mà những tiếng hát hãy còn buồn bã. Nó chứa đựng nỗi thống khổ
của xiết bao thế hệ, cái tiếng than vãn não nùng đã khích động Bấc một cách kỳ
lạ. Khi Bấc cất tiếng ai oán và thổn thức, thì ấy là lúc nó mang trong mình nỗi
đau của sự sống đã từng là nỗi đau của những tổ tiên hoang dã của nó xưa kia,
cùng nỗi lo sợ và điều huyền bí của lạnh lẽo và tối tăm đã từng là nỗi lo sợ và
điều huyền bí đối với tổ tiên nó. Và cái điều khiến Bấc phải bị khích động vì
tiếng kêu than kia là dấu hiệu chứng tỏ Bấc đã quay lui hẳn lại, lùi qua các thời
kỳ mà sự sống đã có bếp lửa và mái nhà, để trọn vẹn trở về với buổi ban đầu thô
sơ của sự sống giữa thời của tiếng hú rầu rĩ xa xưa.
Bảy
ngày sau khi vào Đoxân, đoàn người và chó lai ra đi, tụt xuống theo bờ dốc bên
răng Berớc chạy về sông I-u-con, rồi kéo về phía sông Đaiê và thành Xon-oa-tơ,
Perôn đang mang theo những công văn giấy tờ có thể còn khẩn hơn cả những thứ
anh đã mang đến Đoxân; hơn nữa, niềm tự hào của cuộc hành trình cuốn hút lấy
anh và anh có ý định thực hiện một chuyến đi kỷ lục trong năm ấy. Lần này anh gặp
một số thuận lợi. Nhờ một tuần nghỉ ngơi, sức khoẻ đàn chó đã hồi phục, và
chúng đã hoàn toàn sung sức. Đường mòn trên băng mà họ tự mở ra để đi vào đây
hôm trước đã được nện cứng lại dưới bước chân những kẻ đi sau. Thêm nữa, cảnh
sát đã bố trí ở vài ba địa điểm dọc đường những kho chứa thức ăn cho người và
chó, và nhờ vậy kẻ đi đường được gọn nhẹ.
Ngày
đầu họ đi đến tận pháo đài "Sáu-mươi Dặm" nghĩa là chạy được một thôi
dài năm mươi dặm. Ngày thứ hai, họ tăng vọt tốc độ ngược dòng I-u-con chạy băng
băng thuận đường thẳng tới sông Peli. Nhưng chả phải là họ đã ngon ơ đạt được
chuyến chạy nhanh tuyệt đẹp như vậy mà không có điều gì khó nhọc và bực mình
cho Phrăngxoa cả đâu! Cuộc nổi dậy ngấm ngầm do Bấc cầm đầu đã phá vỡ khối thống
nhất của đàn chó.
Trong
vòng dây kéo, chúng không còn như trước nữa. Sự cổ vũ của Bấc đã khiến những
con chó làm loạn phạm vào đủ mọi thứ tội lặt vặt. Xpít không còn là một vị chỉ
huy được kính sợ rất mực nữa. Nỗi sợ hãi trước kia đã bay biến, và chúng trở
thành đủ khả năng thách thức quyền lực của Xpít. Một đêm nọ, Paicơ đoạt của hắn
nửa con cá và nuốt trôi, dưới sự bảo vệ của Bấc. Một đêm khác, Đớp cùng với Jô
đánh lại Xpít và làm Xpít phải chịu từ bỏ không thi hành được đòn trừng phạt mà
chúng đáng phải chịu. Ngay cả Bili, con chó lành nết, cũng bớt lành đi, và có
rên rỉ thì cũng không rên rỉ kiểu xoa dịu như những ngày trước nữa. Bấc không
bao giờ đến gần Xpít mà không gầm gừ và dựng đứng lông lên đầy vẻ đe doạ. Quả
là thái độ cư xử của Bấc giống thái độ của một tên du côn, và nó có thói quen
nghênh ngang lượn lui lượn tới ngay trước mũi Xpít.
Sự
suy sụp kỷ luật đã ảnh hưởng cả đến quan hệ giữa những con chó khác với nhau.
Chúng gây gổ và cắn cấu lẫn nhau nhiều hơn bao giờ hết, đến mức đôi lúc cả khu
vực cắm trại rộ lên tiếng rú rít hỗn loạn ầm ĩ. Chỉ riêng Đêvơ và Xônlếch là
không thay đổi gì, mặc dù những cuộc xung đột liên chi hồ điệp xung quanh làm
chúng phát cáu lên. Phrăngxoa gào lên những tiếng nguyền rủa hung tợn kỳ lạ, giậm
chân bứt tóc điên tiết mà không làm gì được. Sợi roi da của anh liên tục vun
vút quất vào giữa đàn chó, nhưng chả có hiệu quả gì mấy. Anh vừa quay lưng đi
là đâu lại vào đấy. Chiếc roi của anh ủng hộ Xpít, còn Bấc thì lại ủng hộ những
con chó còn lại. Phrăngxoa biết Bấc là tên đầu nậu đứng đằng sau mọi sự rối loạn,
và Bấc cũng rõ là anh biết. Nhưng Bấc khôn ranh ma mãnh làm rồi, đừng hòng bắt
quả tang nó một lần nào nữa. Trong vòng đai cương, nó làm việc thật là tận tuỵ,
bởi công việc nhọc nhằn cũng đã trở thành một điều thích thú đối với nó: thế
nhưng tẩm ngẩm tầm ngầm gây ra một vụ đánh nhau giữa các bạn nó và làm rối tung
cả dây kéo lên lại là một điều còn thích thú hơn.
Tại
cửa sông Takinơ, một đêm nọ sau bữa ăn tối Đớp sục ra được một con thỏ Bắc cực,
nhưng vụng về vồ trượt. Trong nháy mắt toàn bộ đàn chó hò hét đuổi theo. Cách
đó một trăm mã là một khu trại của Cảnh sát Tây Bắc, có năm mươi con chó, toàn
chó étkimô, lũ này cũng ào đến tham gia cuộc săn đuổi. Con thỏ phóng nhanh xuống
dòng sông, ngoặt vào một nhánh sông nhỏ, và ngược nhánh sông đóng băng nó vẫn vững
bước lao tới. Nó lướt nhẹ nhàng trên mặt tuyết, trong khi lũ chó dốc hết sức lặn
lội đằng sau. Bấc dẫn đầu bầy chó hùng hậu sáu mươi con, quành từ khúc sông này
sang khúc sông nọ, nhưng không thể nào đuổi kịp. Bấc rạp mình xuống chạy, rít
lên háo hức, khối thân hình tuyệt đẹp của nó vun vút phóng tới, bước này tiếp
bước khác, dưới ánh trăng nhợt nhạt. Và cũng bước này tiếp bước khác, như một mảnh
hồn ma băng giá tái mét, con thỏ vun vút lao lên phía trước.
Tất
cả những gì đã kích động những bản năng cổ xưa trỗi dậy, sự khích động để thúc
đẩy con người trong từng thời kỳ nhất định, vọt ra khỏi những thành phố vang động
để vào rừng hoặc ra đồng tìm giết các thú vật bằng những thành phố vang động để
vào rừng, hoặc ra đồng tìm giết các thú vật bằng những viên đạn chì do hoá chất
đẩy đi. Sự thèm khát máu tươi, niềm vui của giết chóc - tất cả mọi khích động ấy
cũng đang xô đẩy Bấc, chỉ có điều là những cái đó lại càng vô cùng gắn bó hơn
bên trong bản chất của Bấc. Nó đang dẫn đầu bầy chó chạy săn mồi, đuổi cho đến
cùng đường sự sống hoang dã kia sự sống ấy là miếng thịt ăn, để giết bằng đôi
hàm răng của chính nó, để tắm cả mõm mình ngập cho đến tận mắt vào trong máu
nóng.
Một
sự đê mê ngây ngất biểu thị điểm tuyệt đỉnh của sự sống, bên trên đỉnh ấy, sự sống
không còn dâng lên được nữa. Nghịch lý của sự sống là như vậy đó, sự đê mê ngây
ngất ấy xuất hiện lúc mình đang sống mãnh liệt nhất, ấy thế mà nó xuất hiện như
một trạng thái quên đứt đi là mình đang sống. Sự đê mê ngây ngất ấy, trạng thái
quên rằng mình đang sống ấy, đã xuất hiện ở người nghệ sĩ, chiếm lĩnh lấy anh,
lối anh thoát khỏi bản thân mình theo luồng lửa tâm hồn phút ra rực cháy; nó xuất
hiện ở người lính, cố thủ trên trận địa bị tấn công, sôi máu chiến đấu cho đến
phút chót, quyết không hạ súng đầu hàng; và đây, nó đã xuất hiện ở Bấc, đang dẫn
đầu bầy chó, thét vang tiếng hò hét tự ngàn xưa của sói hoang, ra sức rượt theo
miếng thức ăn, cũng là một sự sống, đang xuyên qua ánh trăng chạy trốn vùn vụt
trước mặt. Bấc đang thét lên những tiếng tự đáy sâu trước mặt. Bấc đang thét
lên những tiếng tự đáy sâu của bản chất nó, và của những phần nào đó trong bản
chất còn sâu hơn cả cuộc đời sóng cồn của sự sống, theo ngọn triều dâng của cõi
sinh tồn, theo niềm vui tuyệt đỉnh của từng thớ thịt đường gân, trong mọi thứ
không phải là cái chết, mà là sức sống đang toả ánh chói loà và bùng lên mạnh mẽ,
thể hiện thành chuyển động, hân hoan tung cánh bay dưới những vì sao và trên bề
mặt của vật chất chết lặng không hề động đậy.
Nhưng
còn Xpít, bình tĩnh đến lạnh lùng và có tính toán ngay cả khi tâm thần bị kích
động đến cực điểm, hắn tách ra khỏi bầy và chạy tắt ngang một dải đất hẹp nơi
nhánh sông nhỏ lượn quanh thành một vòng cung rộng. Bấc không hay biết điều đó,
và trong khi Bấc cứ chạy theo vòng lượn của dòng sông, con thỏ như một bóng ma
băng giá vẫn vút theo bay trước mặt nó, thì bỗng thấy một bóng ma khác băng
giá, lớn hơn, từ mũi đất bên bờ vọt ra chắn ngang trên đường con thỏ chạy. Đó
là Xpít. Con thỏ không tài nào chuyển hướng kịp. Đang nửa chừng phóng tới, bị
đôi hàm răng trắng bổ xuống cắn gẫy sống lưng, nó kêu thét lên như tiếng hé hất
thanh của một con người bị đánh. Nghe tiếng kêu ấy, tiếng kêu của Sự Sống ngã
nhào xuống từ tột đỉnh của Sinh Tồn rơi vào nanh vuốt của Thần Chết, toàn bộ bầy
chó nối sau gót Bấc đồng thanh rộ lên một tiếng rú đầy khoái cảm.
Chỉ
riêng Bấc là không kêu lên một tiếng nào. Nó không dừng chân lại, mà phóng sang
phía Xpít. Vai nó húc vào vai đối thủ, đà đi quá mạnh nên nó vồ trượt cổ họng của
Xpít. Chúng lăn nhào mấy vòng trong đám tuyết bay tung thành bụi. Xpít lật mình
đứng thẳng dậy được ngay như thể vừa rồi không hề bị hất ngã, cắn một miếng toạc
vai Bấc rồi nhảy tránh xa ra một bên. Hai lần răng hắn bập mạnh như hai hàm
thép của chiếc bẫy, cắn xong lại nhẩy lùi ra để tạo thế đứng chân vững hơn, mép
nhếch lên giần giật nhăn nhở và gầm rít.
Trong
chớp mắt Bấc vụt hiểu. Thời điểm đã đến. Trận tử chiến là đây rồi. Trong khi nó
cùng Xpít lượn vòng quanh nhau, gầm gào, tai kéo xệch ra đằng sau, tinh tường
quan sát rình cơ hội xông vào giành lợi thế, Bấc nhìn thấy cảnh tượng diễn ra
như quen thuộc từ lâu. Dường như nó nhớ lại tất cả: cũng khu rừng trắng xoá
này, cũng ánh trắng này, cũng tinh thần chiến đấu hừng hực này. Bao trùm lên cảnh
vật trắng toát và im lặng là một sự yên tĩnh ma quái rùng rợn. Không có một tí
thì thào nào của thinh không - không gì động đậy, đến một ngọn lá nhỏ cũng
không lung lay, hơi thở của lũ chó đọng lại nhìn thấy rõ, lừ đừ bốc lên và
vương vất mãi giữa không trung lạnh giá. Chúng nó, những con sói mới được thuần
hoá dang dở, chúng nó đã thanh toán xong ngay con thỏ Bắc cực, và giờ đây chúng
được tập hợp lại thành một vòng tròn chờ đợi. Bản thân chúng cũng yên lặng, chỉ
có những cặp mắt đang ngời sáng và làn sương hơi thở của chúng đang chậm rãi bốc
lên. Đối với Bấc, cảnh tượng này chả có gì là mới mẻ lạ lùng cả, nó đã hằng diễn
ra trong thời cổ xưa. Dường như nó đã luôn luôn là thói thường của sự vật, mãi
cho đến nay vẫn thế.
Xpít
là một đấu sĩ có kinh nghiệm. Từ Xpitxbơgân qua tận Bắc cực, rồi qua Canada và
vùng đầm lầy Berân, đâu đâu hắn cũng đã đối địch được vững vàng với chúng. Cơn
điên giận của hắn dù có sôi lên ghê gớm đấy nhưng không bao giờ là cơn giận mù
quáng. Nung nấu ý muốn giày xé và huỷ diệt, hắn không hề quên rằng kẻ địch của
hắn cũng nung nấu ý muốn giày xé và huỷ diệt giống như hắn. Hắn chẳng bao giờ
lao vào đối phương nếu chưa chuẩn bị đầy đủ để đương đầu với một đòn lao vào của
đối phương; chả bao giờ tấn công nếu chưa bảo vệ được mình chống lại cuộc tấn
công của đối phương.
Bấc
cố gắng hết sức nhưng không tài nào thục được hàm răng mình vào cổ con chó trắng
to lớn. Đôi lúc hàng nanh của nó lao tới nhằm vào nơi thịt thì lại vấp phải
hàng nanh của Xpít. Nanh choảng vào nanh, mép rách toạc và bật máu, nhưng Bấc
không lọt qua được miếng thủ thế của kẻ địch. Thế là Bấc sôi sục lên, vây kín
Xpít trong một cuộc tấn công lăn xả vào tới tấp như cơn lốc. Hết lần này lại lần
khác, Bấc cố gắng tìm cách thọc răng vào mảng cổ họng trắng như tuyết, nơi mà sự
sống đang sủi bọt sát ngay dưới mặt da, nhưng mỗi lần và tất cả những lần như vậy
Xpít đều bổ vào nó một miếng cắn rách toạc rồi vọt ra. Bấc bèn dùng cách xông
vào làm ra vẻ như muốn nhằm vào họng đối thủ, nhưng bất thần quay ngoăt đầu lại
và uốn cong sườn dùng vai lao mạnh vào vai Xpít như một nhát búa nện hòng hất
ngã Xpít. Nhưng không những không làm gì được, mà mỗi lần xông vào Bấc lại còn
bị cắn toạc vai trong khi Xpít nhẹ nhàng vọt tránh ra ngoài.
Xpít
vẫn nguyên vẹn không chút sây sát, còn Bấc thì đầm đìa máu và hổn hển thở gấp.
Trận chiến đấu dần trở thành tuyệt vọng. Trong suốt thời gian ấy, vòng tròn những
con vật sói lang im thin thít kia vẫn đang chờ đợi để kết liễu đời con chó nào
ngã xuống.
Thấy
Bấc kiệt lực dần, Xpít bắt đầu chuyển sang thế tấn công, lao vào tới tấp, làm Bấc
cứ phải loạng choạng để tìm cách trụ lại thế đứng thẳng. Một lần Bấc bị hất
nhào, thế là toàn bộ vòng tròn sáu mươi con vật kia vội trườn tới. Nhưng Bấc đã
trụ lại được hầu như ngay khi đang bị hất bổng lên giữa không trung, và vòng
tròn kia lại rụt lại và chờ đợi.
Tuy
nhiên, Bấc lại có một đức tính nâng nó lên một tầm vóc lớn: óc sáng tạo. Nó chiến
đấu bằng bản năng nhưng nó còn có thể chiến đấu bằng trí nữa. Nó xông đến, làm
ra vẻ như định dùng miếng đòn hất vai như trước, nhưng đến giây lát cuối cùng
thì rạp mình xuống thấp sát mặt tuyết và lao vào. Hai hàm răng của nó bập vào
chân trước bên trái của Xpít. Một tiếng xương gãy giòn đánh rắc. Thôi thế là
con chó trắng chỉ còn có ba chân bám trụ để đối đầu với nó. Ba lần Bấc cố tìm
cách hất ngã hắn, rồi Bấc gặp lại mưu mẹo trên và nghiến gãy chân trước bên phải
của Xpít. Mặc dù đau đớn và hết phương cứu vãn, Xpít vùng vẫy điên cuồng để giữ
cho mình khỏi đổ. Hắn nhìn thấy vòng tròn những con thú lặng ngắt, với những cặp
mắt sáng ngời, những chiếc lưỡi thè dài, và giải hơi thở đọng lại màu ánh bạc lững
lờ bốc lên, vòng tròn ấy đang khép dần, sán lại gần hắn y như hắn đã từng nhìn
thấy những vòng tròn giống như vậy khép dần lại quanh những địch thủ bị hắn
đánh bại trước kia. Duy chỉ có lần này chính hắn là kẻ bị đánh bại.
Hắn
chả còn chút hy vọng gì nữa. Bấc không mảy may động lòng. Lòng thương hại là một
điều chỉ dành cho những môi trường hiền hoà thôi. Bấc chuẩn bị cho miếng đòn
lao vào cuối cùng. Vòng tròn những con chó étkimô đã khép chặt lại đến mức Bấc
có thể cảm thấy hơi thở của chúng phả vào bên sườn Bấc. Bấc có thể nhìn thấy
chúng ở bên kia Xpít và cả ở mọi phía, nó hơi thu mình xuống trong tư thế lấy
đà sẵn sàng vọt tới, những cặp mắt dán chặt vào hắn. Không gian lắng xuống, như
có một giây phút tạm nghỉ. Mọi con vật im phăng phắc như đều đã biến thành tượng
đá. Chỉ riêng Xpít run rẩy lông dựng đứng loạng choạng đảo tới đảo lui, gào lên
những tiếng đe doạ khủng khiếp như để xua đuổi cái chết đang lơ lửng trên đầu.
Thế
rồi Bấc bật nhảy vào rồi lại lao ra. Lần này, khi nó lao vào, miếng đòn vai cuối
cùng đã hất được trúng thẳng vào vai địch. Vòng tròn đen sẫm tụ lại thành một
điểm trên mặt tuyết tràn ngập ánh trăng, và Xpít biến mất không nhìn thấy đâu nữa.
Bấc đứng thẳng và ngắm nhìn. Nhà vô địch đã thắng trận, con thú nguyên thuỷ thống
soái đã hoàn thành trận đánh tiêu diệt, và hài lòng với trận đánh tốt đẹp của
mình.
➖➖➖
Chapter III.
The Dominant Primordial Beast
The
dominant primordial beast was strong in Buck, and under the fierce conditions
of trail life it grew and grew. Yet it was a secret growth. His newborn cunning
gave him poise and control. He was too busy adjusting himself to the new life
to feel at ease, and not only did he not pick fights, but he avoided them
whenever possible. A certain deliberateness characterized his attitude. He was
not prone to rashness and precipitate action; and in the bitter hatred between
him and Spitz he betrayed no impatience, shunned all offensive acts.
On
the other hand, possibly because he divined in Buck a dangerous rival, Spitz
never lost an opportunity of showing his teeth. He even went out of his way to
bully Buck, striving constantly to start the fight which could end only in the
death of one or the other. Early in the trip this might have taken place had it
not been for an unwonted accident. At the end of this day they made a bleak and
miserable camp on the shore of Lake Le Barge. Driving snow, a wind that cut
like a white-hot knife, and darkness had forced them to grope for a camping
place. They could hardly have fared worse. At their backs rose a perpendicular
wall of rock, and Perrault and François were compelled to make their fire and
spread their sleeping robes on the ice of the lake itself. The tent they had
discarded at Dyea in order to travel light. A few sticks of driftwood furnished
them with a fire that thawed down through the ice and left them to eat supper
in the dark.
Close
in under the sheltering rock Buck made his nest. So snug and warm was it, that
he was loath to leave it when François distributed the fish which he had first
thawed over the fire. But when Buck finished his ration and returned, he found
his nest occupied. A warning snarl told him that the trespasser was Spitz. Till
now Buck had avoided trouble with his enemy, but this was too much. The beast
in him roared. He sprang upon Spitz with a fury which surprised them both, and
Spitz particularly, for his whole experience with Buck had gone to teach him
that his rival was an unusually timid dog, who managed to hold his own only
because of his great weight and size.
François
was surprised, too, when they shot out in a tangle from the disrupted nest and
he divined the cause of the trouble. “A-a-ah!” he cried to Buck. “Gif it to
heem, by Gar! Gif it to heem, the dirty t’eef!”
Spitz
was equally willing. He was crying with sheer rage and eagerness as he circled
back and forth for a chance to spring in. Buck was no less eager, and no less
cautious, as he likewise circled back and forth for the advantage. But it was
then that the unexpected happened, the thing which projected their struggle for
supremacy far into the future, past many a weary mile of trail and toil.
An
oath from Perrault, the resounding impact of a club upon a bony frame, and a
shrill yelp of pain, heralded the breaking forth of pandemonium. The camp was
suddenly discovered to be alive with skulking furry forms,—starving huskies,
four or five score of them, who had scented the camp from some Indian village.
They had crept in while Buck and Spitz were fighting, and when the two men
sprang among them with stout clubs they showed their teeth and fought back.
They were crazed by the smell of the food. Perrault found one with head buried
in the grub-box. His club landed heavily on the gaunt ribs, and the grub-box
was capsized on the ground. On the instant a score of the famished brutes were
scrambling for the bread and bacon. The clubs fell upon them unheeded. They
yelped and howled under the rain of blows, but struggled none the less madly
till the last crumb had been devoured.
In
the meantime the astonished team-dogs had burst out of their nests only to be
set upon by the fierce invaders. Never had Buck seen such dogs. It seemed as
though their bones would burst through their skins. They were mere skeletons,
draped loosely in draggled hides, with blazing eyes and slavered fangs. But the
hunger-madness made them terrifying, irresistible. There was no opposing them.
The team-dogs were swept back against the cliff at the first onset. Buck was
beset by three huskies, and in a trice his head and shoulders were ripped and
slashed. The din was frightful. Billee was crying as usual. Dave and Sol-leks,
dripping blood from a score of wounds, were fighting bravely side by side. Joe
was snapping like a demon. Once, his teeth closed on the fore leg of a husky,
and he crunched down through the bone. Pike, the malingerer, leaped upon the
crippled animal, breaking its neck with a quick flash of teeth and a jerk, Buck
got a frothing adversary by the throat, and was sprayed with blood when his teeth
sank through the jugular. The warm taste of it in his mouth goaded him to
greater fierceness. He flung himself upon another, and at the same time felt
teeth sink into his own throat. It was Spitz, treacherously attacking from the
side.
Perrault
and François, having cleaned out their part of the camp, hurried to save their
sled-dogs. The wild wave of famished beasts rolled back before them, and Buck
shook himself free. But it was only for a moment. The two men were compelled to
run back to save the grub, upon which the huskies returned to the attack on the
team. Billee, terrified into bravery, sprang through the savage circle and fled
away over the ice. Pike and Dub followed on his heels, with the rest of the
team behind. As Buck drew himself together to spring after them, out of the
tail of his eye he saw Spitz rush upon him with the evident intention of
overthrowing him. Once off his feet and under that mass of huskies, there was
no hope for him. But he braced himself to the shock of Spitz’s charge, then
joined the flight out on the lake.
Later,
the nine team-dogs gathered together and sought shelter in the forest. Though
unpursued, they were in a sorry plight. There was not one who was not wounded
in four or five places, while some were wounded grievously. Dub was badly
injured in a hind leg; Dolly, the last husky added to the team at Dyea, had a
badly torn throat; Joe had lost an eye; while Billee, the good-natured, with an
ear chewed and rent to ribbons, cried and whimpered throughout the night. At
daybreak they limped warily back to camp, to find the marauders gone and the
two men in bad tempers. Fully half their grub supply was gone. The huskies had
chewed through the sled lashings and canvas coverings. In fact, nothing, no
matter how remotely eatable, had escaped them. They had eaten a pair of
Perrault’s moose-hide moccasins, chunks out of the leather traces, and even two
feet of lash from the end of François’s whip. He broke from a mournful
contemplation of it to look over his wounded dogs.
“Ah,
my frien’s,” he said softly, “mebbe it mek you mad dog, dose many bites. Mebbe
all mad dog, sacredam! Wot you t’ink, eh, Perrault?”
The
courier shook his head dubiously. With four hundred miles of trail still
between him and Dawson, he could ill afford to have madness break out among his
dogs. Two hours of cursing and exertion got the harnesses into shape, and the
wound-stiffened team was under way, struggling painfully over the hardest part
of the trail they had yet encountered, and for that matter, the hardest between
them and Dawson.
The
Thirty Mile River was wide open. Its wild water defied the frost, and it was in
the eddies only and in the quiet places that the ice held at all. Six days of
exhausting toil were required to cover those thirty terrible miles. And
terrible they were, for every foot of them was accomplished at the risk of life
to dog and man. A dozen times, Perrault, nosing the way broke through the ice
bridges, being saved by the long pole he carried, which he so held that it fell
each time across the hole made by his body. But a cold snap was on, the
thermometer registering fifty below zero, and each time he broke through he was
compelled for very life to build a fire and dry his garments.
Nothing
daunted him. It was because nothing daunted him that he had been chosen for
government courier. He took all manner of risks, resolutely thrusting his
little weazened face into the frost and struggling on from dim dawn to dark. He
skirted the frowning shores on rim ice that bent and crackled under foot and
upon which they dared not halt. Once, the sled broke through, with Dave and
Buck, and they were half-frozen and all but drowned by the time they were
dragged out. The usual fire was necessary to save them. They were coated
solidly with ice, and the two men kept them on the run around the fire,
sweating and thawing, so close that they were singed by the flames.
At
another time Spitz went through, dragging the whole team after him up to Buck,
who strained backward with all his strength, his fore paws on the slippery edge
and the ice quivering and snapping all around. But behind him was Dave,
likewise straining backward, and behind the sled was François, pulling till his
tendons cracked.
Again,
the rim ice broke away before and behind, and there was no escape except up the
cliff. Perrault scaled it by a miracle, while François prayed for just that
miracle; and with every thong and sled lashing and the last bit of harness rove
into a long rope, the dogs were hoisted, one by one, to the cliff crest.
François came up last, after the sled and load. Then came the search for a
place to descend, which descent was ultimately made by the aid of the rope, and
night found them back on the river with a quarter of a mile to the day’s
credit.
By
the time they made the Hootalinqua and good ice, Buck was played out. The rest
of the dogs were in like condition; but Perrault, to make up lost time, pushed
them late and early. The first day they covered thirty-five miles to the Big
Salmon; the next day thirty-five more to the Little Salmon; the third day forty
miles, which brought them well up toward the Five Fingers.
Buck’s
feet were not so compact and hard as the feet of the huskies. His had softened
during the many generations since the day his last wild ancestor was tamed by a
cave-dweller or river man. All day long he limped in agony, and camp once made,
lay down like a dead dog. Hungry as he was, he would not move to receive his
ration of fish, which François had to bring to him. Also, the dog-driver rubbed
Buck’s feet for half an hour each night after supper, and sacrificed the tops
of his own moccasins to make four moccasins for Buck. This was a great relief,
and Buck caused even the weazened face of Perrault to twist itself into a grin
one morning, when François forgot the moccasins and Buck lay on his back, his
four feet waving appealingly in the air, and refused to budge without them.
Later his feet grew hard to the trail, and the worn-out foot-gear was thrown
away.
At
the Pelly one morning, as they were harnessing up, Dolly, who had never been
conspicuous for anything, went suddenly mad. She announced her condition by a
long, heartbreaking wolf howl that sent every dog bristling with fear, then
sprang straight for Buck. He had never seen a dog go mad, nor did he have any
reason to fear madness; yet he knew that here was horror, and fled away from it
in a panic. Straight away he raced, with Dolly, panting and frothing, one leap
behind; nor could she gain on him, so great was his terror, nor could he leave
her, so great was her madness. He plunged through the wooded breast of the
island, flew down to the lower end, crossed a back channel filled with rough
ice to another island, gained a third island, curved back to the main river,
and in desperation started to cross it. And all the time, though he did not
look, he could hear her snarling just one leap behind. François called to him a
quarter of a mile away and he doubled back, still one leap ahead, gasping
painfully for air and putting all his faith in that François would save him.
The dog-driver held the axe poised in his hand, and as Buck shot past him the
axe crashed down upon mad Dolly’s head.
Buck
staggered over against the sled, exhausted, sobbing for breath, helpless. This
was Spitz’s opportunity. He sprang upon Buck, and twice his teeth sank into his
unresisting foe and ripped and tore the flesh to the bone. Then François’s lash
descended, and Buck had the satisfaction of watching Spitz receive the worst
whipping as yet administered to any of the teams.
“One
devil, dat Spitz,” remarked Perrault. “Some dam day heem keel dat Buck.”
“Dat
Buck two devils,” was François’s rejoinder. “All de tam I watch dat Buck I know
for sure. Lissen: some dam fine day heem get mad lak hell an’ den heem chew dat
Spitz all up an’ spit heem out on de snow. Sure. I know.”
From
then on it was war between them. Spitz, as lead-dog and acknowledged master of
the team, felt his supremacy threatened by this strange Southland dog. And
strange Buck was to him, for of the many Southland dogs he had known, not one
had shown up worthily in camp and on trail. They were all too soft, dying under
the toil, the frost, and starvation. Buck was the exception. He alone endured
and prospered, matching the husky in strength, savagery, and cunning. Then he
was a masterful dog, and what made him dangerous was the fact that the club of
the man in the red sweater had knocked all blind pluck and rashness out of his
desire for mastery. He was preeminently cunning, and could bide his time with a
patience that was nothing less than primitive.
It
was inevitable that the clash for leadership should come. Buck wanted it. He
wanted it because it was his nature, because he had been gripped tight by that
nameless, incomprehensible pride of the trail and trace—that pride which holds
dogs in the toil to the last gasp, which lures them to die joyfully in the
harness, and breaks their hearts if they are cut out of the harness. This was
the pride of Dave as wheel-dog, of Sol-leks as he pulled with all his strength;
the pride that laid hold of them at break of camp, transforming them from sour
and sullen brutes into straining, eager, ambitious creatures; the pride that
spurred them on all day and dropped them at pitch of camp at night, letting
them fall back into gloomy unrest and uncontent. This was the pride that bore
up Spitz and made him thrash the sled-dogs who blundered and shirked in the
traces or hid away at harness-up time in the morning. Likewise it was this
pride that made him fear Buck as a possible lead-dog. And this was Buck’s
pride, too.
He
openly threatened the other’s leadership. He came between him and the shirks he
should have punished. And he did it deliberately. One night there was a heavy
snowfall, and in the morning Pike, the malingerer, did not appear. He was
securely hidden in his nest under a foot of snow. François called him and
sought him in vain. Spitz was wild with wrath. He raged through the camp,
smelling and digging in every likely place, snarling so frightfully that Pike
heard and shivered in his hiding-place.
But
when he was at last unearthed, and Spitz flew at him to punish him, Buck flew,
with equal rage, in between. So unexpected was it, and so shrewdly managed,
that Spitz was hurled backward and off his feet. Pike, who had been trembling
abjectly, took heart at this open mutiny, and sprang upon his overthrown
leader. Buck, to whom fair play was a forgotten code, likewise sprang upon
Spitz. But François, chuckling at the incident while unswerving in the
administration of justice, brought his lash down upon Buck with all his might.
This failed to drive Buck from his prostrate rival, and the butt of the whip
was brought into play. Half-stunned by the blow, Buck was knocked backward and
the lash laid upon him again and again, while Spitz soundly punished the many
times offending Pike.
In
the days that followed, as Dawson grew closer and closer, Buck still continued
to interfere between Spitz and the culprits; but he did it craftily, when
François was not around, With the covert mutiny of Buck, a general
insubordination sprang up and increased. Dave and Sol-leks were unaffected, but
the rest of the team went from bad to worse. Things no longer went right. There
was continual bickering and jangling. Trouble was always afoot, and at the
bottom of it was Buck. He kept François busy, for the dog-driver was in
constant apprehension of the life-and-death struggle between the two which he
knew must take place sooner or later; and on more than one night the sounds of
quarrelling and strife among the other dogs turned him out of his sleeping robe,
fearful that Buck and Spitz were at it.
But
the opportunity did not present itself, and they pulled into Dawson one dreary
afternoon with the great fight still to come. Here were many men, and countless
dogs, and Buck found them all at work. It seemed the ordained order of things
that dogs should work. All day they swung up and down the main street in long
teams, and in the night their jingling bells still went by. They hauled cabin
logs and firewood, freighted up to the mines, and did all manner of work that
horses did in the Santa Clara Valley. Here and there Buck met Southland dogs,
but in the main they were the wild wolf husky breed. Every night, regularly, at
nine, at twelve, at three, they lifted a nocturnal song, a weird and eerie
chant, in which it was Buck’s delight to join.
With
the aurora borealis flaming coldly overhead, or the stars leaping in the frost
dance, and the land numb and frozen under its pall of snow, this song of the
huskies might have been the defiance of life, only it was pitched in minor key,
with long-drawn wailings and half-sobs, and was more the pleading of life, the
articulate travail of existence. It was an old song, old as the breed
itself—one of the first songs of the younger world in a day when songs were
sad. It was invested with the woe of unnumbered generations, this plaint by
which Buck was so strangely stirred. When he moaned and sobbed, it was with the
pain of living that was of old the pain of his wild fathers, and the fear and
mystery of the cold and dark that was to them fear and mystery. And that he
should be stirred by it marked the completeness with which he harked back
through the ages of fire and roof to the raw beginnings of life in the howling
ages.
Seven
days from the time they pulled into Dawson, they dropped down the steep bank by
the Barracks to the Yukon Trail, and pulled for Dyea and Salt Water. Perrault
was carrying despatches if anything more urgent than those he had brought in;
also, the travel pride had gripped him, and he purposed to make the record trip
of the year. Several things favored him in this. The week’s rest had
recuperated the dogs and put them in thorough trim. The trail they had broken
into the country was packed hard by later journeyers. And further, the police
had arranged in two or three places deposits of grub for dog and man, and he
was travelling light.
They
made Sixty Mile, which is a fifty-mile run, on the first day; and the second
day saw them booming up the Yukon well on their way to Pelly. But such splendid
running was achieved not without great trouble and vexation on the part of
François. The insidious revolt led by Buck had destroyed the solidarity of the
team. It no longer was as one dog leaping in the traces. The encouragement Buck
gave the rebels led them into all kinds of petty misdemeanors. No more was
Spitz a leader greatly to be feared. The old awe departed, and they grew equal
to challenging his authority. Pike robbed him of half a fish one night, and
gulped it down under the protection of Buck. Another night Dub and Joe fought
Spitz and made him forego the punishment they deserved. And even Billee, the
good-natured, was less good-natured, and whined not half so placatingly as in
former days. Buck never came near Spitz without snarling and bristling
menacingly. In fact, his conduct approached that of a bully, and he was given
to swaggering up and down before Spitz’s very nose.
The
breaking down of discipline likewise affected the dogs in their relations with
one another. They quarrelled and bickered more than ever among themselves, till
at times the camp was a howling bedlam. Dave and Sol-leks alone were unaltered,
though they were made irritable by the unending squabbling. François swore
strange barbarous oaths, and stamped the snow in futile rage, and tore his
hair. His lash was always singing among the dogs, but it was of small avail.
Directly his back was turned they were at it again. He backed up Spitz with his
whip, while Buck backed up the remainder of the team. François knew he was
behind all the trouble, and Buck knew he knew; but Buck was too clever ever
again to be caught red-handed. He worked faithfully in the harness, for the
toil had become a delight to him; yet it was a greater delight slyly to
precipitate a fight amongst his mates and tangle the traces.
At
the mouth of the Tahkeena, one night after supper, Dub turned up a snowshoe
rabbit, blundered it, and missed. In a second the whole team was in full cry. A
hundred yards away was a camp of the Northwest Police, with fifty dogs, huskies
all, who joined the chase. The rabbit sped down the river, turned off into a
small creek, up the frozen bed of which it held steadily. It ran lightly on the
surface of the snow, while the dogs ploughed through by main strength. Buck led
the pack, sixty strong, around bend after bend, but he could not gain. He lay
down low to the race, whining eagerly, his splendid body flashing forward, leap
by leap, in the wan white moonlight. And leap by leap, like some pale frost
wraith, the snowshoe rabbit flashed on ahead.
All
that stirring of old instincts which at stated periods drives men out from the
sounding cities to forest and plain to kill things by chemically propelled
leaden pellets, the blood lust, the joy to kill—all this was Buck’s, only it
was infinitely more intimate. He was ranging at the head of the pack, running
the wild thing down, the living meat, to kill with his own teeth and wash his
muzzle to the eyes in warm blood.
There
is an ecstasy that marks the summit of life, and beyond which life cannot rise.
And such is the paradox of living, this ecstasy comes when one is most alive,
and it comes as a complete forgetfulness that one is alive. This ecstasy, this
forgetfulness of living, comes to the artist, caught up and out of himself in a
sheet of flame; it comes to the soldier, war-mad on a stricken field and
refusing quarter; and it came to Buck, leading the pack, sounding the old
wolf-cry, straining after the food that was alive and that fled swiftly before
him through the moonlight. He was sounding the deeps of his nature, and of the
parts of his nature that were deeper than he, going back into the womb of Time.
He was mastered by the sheer surging of life, the tidal wave of being, the
perfect joy of each separate muscle, joint, and sinew in that it was everything
that was not death, that it was aglow and rampant, expressing itself in
movement, flying exultantly under the stars and over the face of dead matter
that did not move.
But
Spitz, cold and calculating even in his supreme moods, left the pack and cut
across a narrow neck of land where the creek made a long bend around. Buck did
not know of this, and as he rounded the bend, the frost wraith of a rabbit
still flitting before him, he saw another and larger frost wraith leap from the
overhanging bank into the immediate path of the rabbit. It was Spitz. The
rabbit could not turn, and as the white teeth broke its back in mid air it
shrieked as loudly as a stricken man may shriek. At sound of this, the cry of
Life plunging down from Life’s apex in the grip of Death, the fall pack at
Buck’s heels raised a hell’s chorus of delight.
Buck
did not cry out. He did not check himself, but drove in upon Spitz, shoulder to
shoulder, so hard that he missed the throat. They rolled over and over in the
powdery snow. Spitz gained his feet almost as though he had not been
overthrown, slashing Buck down the shoulder and leaping clear. Twice his teeth
clipped together, like the steel jaws of a trap, as he backed away for better
footing, with lean and lifting lips that writhed and snarled.
In
a flash Buck knew it. The time had come. It was to the death. As they circled
about, snarling, ears laid back, keenly watchful for the advantage, the scene
came to Buck with a sense of familiarity. He seemed to remember it all,—the
white woods, and earth, and moonlight, and the thrill of battle. Over the
whiteness and silence brooded a ghostly calm. There was not the faintest
whisper of air—nothing moved, not a leaf quivered, the visible breaths of the
dogs rising slowly and lingering in the frosty air. They had made short work of
the snowshoe rabbit, these dogs that were ill-tamed wolves; and they were now
drawn up in an expectant circle. They, too, were silent, their eyes only
gleaming and their breaths drifting slowly upward. To Buck it was nothing new
or strange, this scene of old time. It was as though it had always been, the
wonted way of things.
Spitz
was a practised fighter. From Spitzbergen through the Arctic, and across Canada
and the Barrens, he had held his own with all manner of dogs and achieved to
mastery over them. Bitter rage was his, but never blind rage. In passion to
rend and destroy, he never forgot that his enemy was in like passion to rend
and destroy. He never rushed till he was prepared to receive a rush; never
attacked till he had first defended that attack.
In
vain Buck strove to sink his teeth in the neck of the big white dog. Wherever
his fangs struck for the softer flesh, they were countered by the fangs of
Spitz. Fang clashed fang, and lips were cut and bleeding, but Buck could not
penetrate his enemy’s guard. Then he warmed up and enveloped Spitz in a
whirlwind of rushes. Time and time again he tried for the snow-white throat,
where life bubbled near to the surface, and each time and every time Spitz
slashed him and got away. Then Buck took to rushing, as though for the throat,
when, suddenly drawing back his head and curving in from the side, he would
drive his shoulder at the shoulder of Spitz, as a ram by which to overthrow
him. But instead, Buck’s shoulder was slashed down each time as Spitz leaped lightly
away.
Spitz
was untouched, while Buck was streaming with blood and panting hard. The fight
was growing desperate. And all the while the silent and wolfish circle waited
to finish off whichever dog went down. As Buck grew winded, Spitz took to
rushing, and he kept him staggering for footing. Once Buck went over, and the
whole circle of sixty dogs started up; but he recovered himself, almost in mid
air, and the circle sank down again and waited.
But
Buck possessed a quality that made for greatness—imagination. He fought by
instinct, but he could fight by head as well. He rushed, as though attempting
the old shoulder trick, but at the last instant swept low to the snow and in.
His teeth closed on Spitz’s left fore leg. There was a crunch of breaking bone,
and the white dog faced him on three legs. Thrice he tried to knock him over,
then repeated the trick and broke the right fore leg. Despite the pain and
helplessness, Spitz struggled madly to keep up. He saw the silent circle, with
gleaming eyes, lolling tongues, and silvery breaths drifting upward, closing in
upon him as he had seen similar circles close in upon beaten antagonists in the
past. Only this time he was the one who was beaten.
There
was no hope for him. Buck was inexorable. Mercy was a thing reserved for
gentler climes. He manœuvred for the final rush. The circle had tightened till
he could feel the breaths of the huskies on his flanks. He could see them,
beyond Spitz and to either side, half crouching for the spring, their eyes
fixed upon him. A pause seemed to fall. Every animal was motionless as though
turned to stone. Only Spitz quivered and bristled as he staggered back and
forth, snarling with horrible menace, as though to frighten off impending
death. Then Buck sprang in and out; but while he was in, shoulder had at last
squarely met shoulder. The dark circle became a dot on the moon-flooded snow as
Spitz disappeared from view. Buck stood and looked on, the successful champion,
the dominant primordial beast who had made his kill and found it good.
➖➖➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét