2022-06-18
VIỆT
VƯƠNG CÂU TIỄN thế gia
Tư
Mã Thiên
~
1. Nguồn gốc Câu Tiễn
2. Phù Sai đánh bại, nhờ mưu Phạm
Lãi, Văn Chủng
3. Rửa được thù và xưng bá
4. Phạm Lãi sang đất Tề, rồi sang đất
Đào
5. Câu chuyện về người con Phạm Lãi bị
giết
~
1.
Nguồn gốc Câu Tiễn
Tổ
tiên của Việt Vương Câu Tiễn là dòng dõi vua Vũ, con thứ hai của vua Thiếu
Khang đời nhà Hạ, được phong ở đất Cối Kê để lo việc phụng thờ vua Vũ, xăm
mình, cắt tóc, phát cỏ mà lập ấp. Truyền được hai mươi đời đến Doãn Thường.
Trong thời Doãn Thường, đánh nhau với vua Ngô là Hạp Lư và hai bên căm nghét
nhau. Doãn Thường chết, con là Câu Tiễn được lập làm Việt Vương.
-
2.
Phù Sai đánh bại, nhờ mưu Phạm Lãi, Văn Chủng
Năm
thứ nhất (490 trước công nguyên), vua Ngô là Hạp Lư nghe tin Doãn Thường đã chết,
bèn đem quân đánh Việt. Vua Việt là Câu Tiễn sai những kẻ sĩ quyết liều chết ra
khiêu chiến, họ dàn thành ba hàng tiến đến trận tuyến quân Ngô, thét lên rồi tự
đâm vào cổ. Quân Ngô đang mải nhìn thì quân Việt thừa cơ đánh úp. Quân Ngô bị
thua ở thành Huề Lý, vua Ngô là Hạp Lư bị tên bắn trúng, Hạp Lư sắp chết, bảo
con là Phù Sai: - Thế nào cũng đừng quên đánh Việt.
Ba
năm sau, Câu Tiễn được tin vua Ngô là Phù Sai ngày đêm tập luyện quân sĩ, sắp sửa
đánh Việt để trả thù. Vua Việt muốn đến đánh trước khi Ngô xuất trận. Phạm Lãi
can: - Không nên. Tôi nghe nói việc binh là điều gỡ, đánh nhau là việc trái với
đức, tranh nhau là việc thấp nhất. Lo âm mưu, làm trái đức, thích dùng điều gỡ,
lấy thân mình làm việc thấp hèn nhất, là việc Thượng đế cấm. Nếu làm là bất lợi.
Vua
Việt nói: - Ta đã quyết định rồi.
Bèn
cất quân. Vua Ngô nghe tin đem tất cả tinh binh đánh quân Việt thua to ở Phù
Tiêu. Vua Việt bèn đem năm nghìn quân còn lại giữ và trốn tránh ở núi Cối Kê.
Vua Ngô đuổi đến, bao vây Cối Kê. Vua Việt bảo Phạm Lãi: - Ta vì không nghe lời
ngươi, cho nên đến nông nỗi này. Bây giờ làm thế nào?
Phạm
Lãi nói: - Kẻ nào giữ gìn được trọn vẹn cái cảnh ngộ của mình khi đầy đủ (Ý nói
vật trọn vẹn thì sẽ giảm. Nếu ở trong hoàn cảnh hoàn toàn đầy đủ thì phải giết
giữ gìn, khiêm tốn) là tuân theo trời, bình định được tình hình nguy ngập là
tuân theo người, sử dụng sự vật tiết kiệm là tuân theo đất. Nhà vua hãy dùng lời
lẽ khiêm nhượng, lấy lễ hậu để đưa cho người ta. Nếu người ta không nghe thì
thân hành đến thờ người ta.
Câu
Tiễn nói: - Được.
Bèn
sai đại phu tên là Chủng đến cầu hoà với Ngô. Chủng đi bằng đầu gối, đập đầu
nói: -Kẻ bầy tôi trốn tránh của bệ hạ là Câu Tiễn, sai "bồi thần" là
Chủng (Vì Câu Tiễn là tôi của Phù Sai, mà Chủng lại là bầy tôi của Câu Tiễn.
Bồi thần tức là bầy tôi hai lần) mạo muội nói với các quan rằng Câu Tiễn
xin làm bầy tôi, vợ xin làm thiếp của bệ hạ.
Vua
Ngô sắp ưng thuận, Tử Tư nói với vua Ngô: - Trời đem nước Việt cho nước Ngô,
xin bệ hạ đừng nghe.
Chủng
trở về báo với Câu Tiễn. Câu Tiễn muốn giết vợ con, đốt của cải châu báu, xông
ra đánh để chịu chết. Chủng ngăn Câu Tiễn nói: -Quan Thái tể của Ngô tên là Phỉ,
là người tham lam có thể dùng lợi để dụ dỗ. Xin nhà vua cho tôi lẻn đến nói với
ông ta.
Câu
Tiễn bèn sai Chủng đem gái đẹp, của quý lẻn đến đưa cho Thái tể nước Ngô là Phỉ.
Phỉ nhận rồi giúp cho đại phu Chủng được yết kiến vua Ngô. Chủng đập đầu nói: -
Xin đại vương tha tội cho Câu Tiễn, mà lấy tất cả của cải châu báu. Nếu đại
vương không tha thì Câu Tiễn sẽ giết vợ con, đốt tất cả châu báu, năm nghìn người
liều chết xông ra thì cũng là một sức mạnh đáng kể.
Phỉ
nhân đấy nói với vua Ngô: - Vua Việt đã xin làm tôi, nếu đại vương tha cho họ,
thì đó là có lợi cho nước.
Vua
Ngô sắp ưng thuận. Tử Tư tiến ra can: - Nếu nay nhà vua không tiêu diệt nước Việt,
thì sau này thế nào cũng sẽ hối hận đấy! Câu Tiễn là ông vua hiền, Văn Chủng và
Phạm Lãi là những bầy tôi giỏi. Nếu họ trở về nước thì sẽ làm loạn.
Vua
Ngô không nghe, cuối cùng tha cho vua Việt, bãi binh và quay về.
-
3.
Rửa được thù và xưng bá
Khi
bị nguy khốn ở Cối Kê, Câu Tiễn thở dài than rằng: - Ta thế này là hết hay sao!
Chủng
nói: - Vua Thang bị trói ở Hạ Đài, vua Văn Vương bị tù ở Dữu Lý, Trùng Nhĩ nước
Tấn bỏ chạy đến Địch, Tiểu Bạch nước Tề bỏ chạy đến Cử (Trùng Nhĩ là tên của
Tấn Văn Công, Tiểu Bạch là tên của Tề Hoàn Công. Hai người đều làm bá trong thời
Xuân Thu ①), nhưng cuối cùng đều làm vương làm bá. Cứ
xem như vậy, biết đâu thế này chẳng là phúc.
Sau
khi nước Ngô đã tha tội cho nước Việt, vua Việt Câu Tiễn trở về nước, khổ mình
nhọc sức, đặt mật ở chỗ ngồi, khi ngồi hay khi nằm đều nhìn mật, khi uống hay
khi ăn đều nếm mật. Câu Tiễn nói: - Mày quên cái nhục ở Cối Kê rồi hay sao?
Câu
Tiễn tự mình lo cày bừa, vợ lo dệt vải, ăn uống không thêm thịt, mặc không hai
màu, khiêm tốn đối với người hiền, hậu đãi tân khách, cứu giúp người nghèo,
thăm viếng người chết, cùng chịu khó nhọc với trăm họ.
Câu
Tiễn muốn sai Phạm Lãi cai quản chính trị trong nước. Phạm Lãi đáp: - Việc chiến
tranh thì Chủng không bằng Lãi, nhưng việc cai trị, vỗ về nước nhà khiến cho
trăm họ thân và theo mình thì Lãi này không bằng Chủng.
Nhà
vua bèn giao chính trị trong nước cho đại phu Chủng, còn sai Phạm Lãi cùng đại
phu Giả Kê đi cầu hoà và làm con tin ở nước Ngô. Được hai năm, vua Ngô cho Phạm
Lãi trở về.
Từ
khi Câu Tiễn trở về Cối Kê, trong bảy năm vỗ về binh sĩ và dân chúng. Binh sĩ
muốn đánh để rửa thù đối với nước Ngô. Đại phu Phùng Đồng can: - Nước ta vừa mới
tan tác, nay mới được phồn thịnh no đủ. Nếu mình chuẩn bị và lo việc binh thì
thế nào Ngô cũng sợ. Ngô sợ thì tai nạn sẽ đến. Vả chăng, con chim ưng đánh thì
nó phải giấu mình. Nay quân Ngô đánh nước Tề và Tấn, bị Sở và Việt ghét. Tuy có
nổi danh trong thiên hạ, nhưng thực chỉ cốt hại nhà Chu. Đức ít mà công nhiều,
thì thế nào cũng tự mãn, khoe khoang. Hiện nay đối với nước Việt thì không gì bằng
liên kết với Tề, thân với Sở, theo Tấn để hậu đãi Ngô. Chí của Ngô huênh hoang
thì thế nào cũng khinh suất trong việc chiến đấu. Thế là ta nắm được cơ hội. Ba
nước đánh Ngô, Việt nhân lúc Ngô khốn đốn thì có thể đánh thắng được.
Câu
Tiễn nói: - Phải đấy.
Được
hai năm, vua Ngô sắp đem quân đánh Tề, Tử Tư can: -Chưa nên! Tôi nghe Câu Tiễn
ăn không hai món, cùng vui cùng khổ với trăm họ. Con người này chưa chết là còn
mối lo cho nước. Nước Ngô có nước Việt, đó là cái bệnh trong tim trong ruột, chứ
Tề chẳng qua là ghẻ lở ở ngoài da. Xin nhà vua bỏ Tề mà trước tiên hãy đánh Việt.
Vua
Ngô không nghe, cứ đánh Tề, Tề bị thua ở Ngải Lăng, vua Ngô cầm tù Cao Chiêu Tử
và Quốc Huệ Tử của nước Tề, rồi trở về trách Tử Tư. Tử Tư nói: - Xin nhà vua chớ
mừng.
Nhà
vua nổi giận, Tử Tư muốn tự sát, nhà vua nghe tin ấy ngăn lại.
Quan
đại phu nước Việt là Chủng nói: - Tôi thấy chính trị của vua Ngô kiêu căng. Xin
nhà vua thử vay thóc để bói xem sự tình thế nào?
Vua
Việt xin vay thóc. Vua Ngô muốn cho vay. Tử Tư can đừng cho, nhưng nhà vua cuối
cùng vẫn cho. Việt bèn mừng thầm. Tử Tư nói: - Nếu nhà vua không nghe lời can,
thì sau ba năm nước Ngô sẽ biến thành gò mất.
Quan
Thái tể là Phỉ nghe nói thế, bèn trách Tử Tư, cãi nhau với Tử Tư về vấn đề Việt.
Nhân đấy Phỉ gièm Tử Tư, nói: - Ngũ Viên bên ngoài có vẻ trung, nhưng trong
thâm tâm là con người tàn nhẫn, con người đã chẳng đoái thương gì đến cha và
anh, thì còn thương gì đến vua (Xem Ngũ Tử Tư liệt truyện) ? Trước đây nhà vua
muốn đánh nước Tề, Ngũ Viên ra sức can ngăn, kết quả việc đánh thành công. Do
đó sinh ra oán giận. Nếu nhà vua không đề phòng thì Ngũ Viên sẽ làm loạn.
Phỉ
âm mưu với Phùng Đồng gièm Ngũ Tử Tư với nhà vua. Lúc đầu nhà vua không nghe,
nên sai Tử Tư sang Tề. Đến khi nghe Tử Tư gửi con ở nhà họ Bão (Tử Tư sợ nước
Ngô mất nên gửi con ở nhà họ Bão nước Tề), nhà vua cả giận, nói: - Quả thực Ngũ
Viên lừa dối quả nhân, muốn làm phản.
Bèn
sai người trao cho Tử Tư thanh kiếm Chúc Lâu để tự sát. Tử Tư cười mà rằng: -
Ta làm cho nhà ngươi nên nghiệp bá, ta lại lập nhà ngươi lên ngôi, lúc đầu nhà
ngươi muốn chia một nửa nước Ngô cho ta, nhưng ta không nhận. Bây giờ ngươi lại
nghe lời gièm pha mà giết ta. Than ôi, con người cô độc một mình, không thể nào
đứng được!
Tử
Tư nói với sứ giả: - Thế nào nhà ngươi cũng phải móc mắt ta để ở cửa Đông Môn
nước Ngô để xem quân Việt tiến vào.
Vua
Ngô giao cho Phỉ cầm quyền chính trị. Được ba năm, Câu Tiễn mời Phạm Lãi đến
nói: -Vua Ngô đã giết Tử Tư, những kẻ a dua nhà vua rất đông, bây giờ đã đánh
được chưa?
Phạm
Lãi đáp: - Chưa được.
Mùa
xuân năm sau, vua Ngô đi về hướng bắc để họp chư hầu ở Hoằng Trì. Tinh binh của
nước Ngô đều đi theo, chỉ có những người già yếu cùng với thái tử ở lại giữ
thành.
Câu
Tiễn lại hỏi Phạm Lãi. Phạm Lãi đáp: - Được rồi đấy!
Nhà
vua bèn đem hai nghìn người bị đày, quen chiến trận, cùng với bốn vạn quân lính
thường được huấn luyện, sáu nghìn kẻ sĩ, một nghìn người chỉ huy, đánh nước
Ngô. Quân Ngô bị thua, quân Việt giết thái tử nước Ngô. Quân Ngô vội vã báo tin
với vua Ngô. Bấy giờ vua Ngô đang họp chư hầu ở Hoằng Trì, sợ thiên hạ nghe
tin, bèn giấu tin ấy. Sau khi đã ăn thề ở Hoằng Trì xong, vua Ngô bèn đưa hậu lễ
để xin giảng hoà với Việt.
Sau
đó bốn năm, Việt lại đánh Ngô. Quân sĩ và dân chúng nước Ngô đã mỏi mệt, những
người nào mạnh khoẻ hăng hái thì đã chết ở nước Tề, nước Tấn. Quân Việt phá tan
quân Ngô, nhân đấy bao vây nước Ngô. Được ba năm, quân Ngô thua to, Việt lại dồn
Ngô Vương lên núi Cô Tô. Vua Ngô sai Công Tôn Hùng ở trần, đi bằng đầu gối đến
xin giảng hoà với vua Việt và nói: - Kẻ cô thần của bệ hà là Phù Sai xin phơi
bày gan ruột: trước đây thần có tội ở Cối Kê, Phù Sai không dám trái mệnh trời
nên được giảng hoà với nhà vua và về, nay nếu nhà vua giơ gót ngọc mà giết cô
thần, cô thần cũng xin vâng theo mệnh, vâng theo nhà vua. Nhưng cũng muốn nhà
vua tha tội cho cô thần như việc xảy ra trước đây ở Cối Kê. Không biết có được
không?
Câu
Tiễn không nỡ, muốn bằng lòng. Phạm Lãi nói: - Việc xảy ra ở Cối Kê trước kia
đó là trời đem nước Việt trao cho nước Ngô, nhưng nước Ngô không lấy. Nay trời
lại đem nước Ngô trao cho nước Việt. Nước Việt có nên làm trái mệnh trời không?
Vả chăng nhà vua ra triều sớm, bãi triều muộn chẳng phải để trả thù nước Ngô đó
sao? Việc lo lắng hai mươi năm nay có nên một sớm bỏ đi không? Trời đã cho mà
không lấy thì trái lại sẽ bị tội. Người đẽo cái rìu thì mẫu mực không xa (mẫu
mực là cái cán rìu cầm trong tay). Nhà vua đã quên tai nạn ở Cối Kê rồi
sao?
Câu
Tiễn nói: - Ta muốn nghe lời nhà ngươi, nhưng ta không nỡ từ chối sứ giả.
Phạm
Lãi bèn sai đánh trống, cho quân tiến lên nói: - Nhà vua đã giao quyền cho Lãi
này, sứ giả về ngay, nếu không sẽ bị tội.
Sứ
giả nước Ngô khóc mà về. Câu Tiễn thương hại bèn cho người nói với vua Ngô: -
Ta cho nhà ngươi làm vương một trăm nhà ở đất Dũng Đông.
Vua
Ngô từ tạ, nói: - Tôi già rồi, không thể thờ nhà vua được nữa.
Bèn
tự sát và che mặt nói: - Ta không còn mặt mũi nào nhìn thấy Tử Tư.
Việt
Vương chôn Ngô Vương và giết Thái tể Phỉ. Sau khi Câu Tiễn đã bình định được nước
Ngô, bèn đem quân về hướng bắc, vượt sông Hoài cùng các nước chư hầu là Tề, Tấn
họp ở Từ Châu, nộp cống cho nhà Chu. Vua Nguyên Vương nhà Chu ban thịt đến Câu
Tiễn, cho Câu Tiễn làm bá.
Sau
khi đã vượt qua phía nam sông Hoài, Câu Tiễn bèn lấy đất trên sông Hoài cho nước
Sở, trả cho nước Tống đất, Ngô đã lấy của nước Tống, trả cho nước Lỗ dãi đất một
trăm dặm ở phía đông sông Tứ. Bấy giờ quân của Việt làm bá chủ ở phía đông sông
Giang, sông Hoài. Chư hầu đến đều mừng gọi Câu Tiễn là bá vương.
-
4.
Phạm Lãi sang đất Tề, rồi sang đất Đào
Phạm
Lãi bèn bỏ đi từ nước Tề, gửi thư về cho đại phu Chủng nói, "Chim đã hết
thì cung tốt phải cất, thỏ khôn đã chết thì chó săn bị nấu. Vua Việt là người cổ
dài, miệng diều hâu có thể cùng lo lúc hoạn nạn, nhưng không thể cùng vui sướng
với ông ta. Sao ông lại không bỏ đi?"
Chủng
nhận được thư, cáo bệnh không vào chầu. Có người gièm nói: - Chủng sắp làm phản.
Vua
Việt bèn sai đưa kiếm cho Chủng và nói: - Nhà ngươi dạy quả nhân bảy thuật để
đánh Ngô, quả nhân mới dùng có ba mà nước Ngô đã thua. Còn bốn thuật nữa ở nhà
ngươi. Nhà ngươi hãy giúp ta dùng những thuật ấy với tiên vương xem sao [Chỉ
một câu đủ bộc lộ tất cả tâm địa tàn nhẫn của Câu Tiễn. Bảy thuật ấy là: 1) thờ
phụng trời đất, tổ tiên, làm nước giàu có để có của đút lót vua Ngô, 2) xuất tiền
mua lúa Ngô để cho kho Ngô rỗng, 3) cho gái đẹp, cho thợ khéo để xây cung điện,
4) đút lót cho các nịnh thần, 5) xui giục những người can gián để gây mâu thuẫn,
6) làm nước giàu và chuẩn bị võ lực, 7) có đủ binh khí tốt và chờ lúc quân địch
kiệt quệ.].
Chủng
bèn tự sát.
Phạm
Lãi thờ vua Việt là Câu Tiễn, khổ mình nhọc sức, cùng Câu Tiễn mưu toan hơn hai
mươi năm, kết quả diệt được nước Ngô, rửa được cái nhục ở Cối Kê.
Phía
bắc đem quân qua sông Hoài, đến sát các nước Tề, Tấn, ra hiệu lệnh cho Trung Quốc
để tôn thờ nhà Chu. Câu Tiễn làm bá, còn Phạm Lãi làm thượng tướng quân. Khi về
nước, Phạm Lãi cho là danh lớn khó lòng ở được lâu. Vả lại, Câu Tiễn là người
hoạn nạn thì có nhau, nhưng vui thì khó lòng mà ở được. Lãi bèn viết thư từ biệt
Câu Tiễn: - Tôi nghe, "Vua lo thì tôi phải khó nhọc, vua nhục thì tôi phải
chết". Hồi xưa nhà vua chịu nhục ở Cối Kê, tôi sở dĩ chưa chết là còn phải
trả thù. Nay đã rửa được nhục rồi, tôi xin chết theo tội ở Cối Kê.
Câu
Tiễn nói: - Ta đương sắp chia nước này cùng cai trị với nhà ngươi! Không nỡ giết
nhà ngươi.
Phạm
Lãi nói: - Vua có lệnh vua thì tôi có ý tôi.
Bèn
soạn gói các châu ngọc và các của cải nhẹ cùng với đầy tớ riêng xuống thuyền ra
biển đi suốt đời không trở lại nữa. Thế rồi Câu Tiễn nêu núi Cối Kê để làm ấp bổng
lộc cho Phạm Lãi.
Phạm
Lãi cùng đi biển sang Tề, đổi họ tên, tự gọi là Chi Di Tử Bì, cày ruộng ở bờ biển,
khổ thân cố sức, cha con cùng lo làm ăn. Ở không được bao lâu, của có đến hàng
mấy chục triệu. Người nước Tề nghe ông hiền, mời làm tướng quốc. Phạm Lãi ngậm
ngùi than rằng: - Ở nhà thì có hàng nghìn lạng vàng, làm quan thì đến công,
khanh, tướng quốc, kẻ áo vải được thế là tột bậc rồi, giữ mãi cái tiếng tăm lừng
lẫy là không tốt!
Bèn
trả ấn tướng quốc, đem tất cả tài sản cho bạn bè, làng xóm. Chỉ mang những của
thật quý, lẻn đi.
Phạm
Lãi dừng lại ở đất Đào, cho nơi đó là ở giữa thiên hạ, tiện đường đổi chác,
buôn bán để làm giàu. Phạm Lãi bèn tự gọi mình là Đào Chu Công.
-
5.
Câu chuyện về người con Phạm Lãi bị giết
Chu
Công ở Đào, sinh người con út. Khi người con út đã lớn, người con trai thứ hai
của Chu Công giết người, bị tù ở Sở. Chu Công nói: - Giết người bị chết là đáng
rồi! Nhưng ta nghe nói, "Con nhà nghìn vàng không chết ở chợ".
Liền
bảo người con út sang xem sự việc ra sao. Ông ta lấy nghìn nén bạc bọc vào
trong túi đựng quần áo vải thô, chở bằng xe bò, định sai người con út đi. Con
trai cả của Chu Công cũng cố xin đi. Chu Công không nghe. Người con cả nói: -
Con cả trong nhà được gọi là kẻ coi sóc việc nhà, nay em có tội cha chẳng sai
con, lại sai em út đi, thế con là đứa con hư.
Người
con cả toan tự sát. Người mẹ nói hộ cho anh ta: - Nay ông sai thằng út đi thì
chưa chắc đã cứu sống được thằng thứ hai, mà trước tiên vô cớ giết mất thằng cả.
Biết làm thế nào?
Chu
Công cực chẳng đã, phải sai người con cả đi. Ông viết một phong thư đưa cho người
bạn cũ là Trang Sinh và dặn rằng: - Khi con đến thì dâng một nghìn lạng vàng
vào nhà Trang Sinh, mặc ông ta làm. Nhất thiết không được tranh cãi với ông ta
trong việc này.
Người
con cả khi đi cũng tự mang theo riêng vài trăm nén vàng sang Sở.
Trang
Sinh nhà ở kế ngoại thành. Người con cả phải lách lau cỏ mới tới cửa, thấy nhà
có vẻ rất nghèo. Nhưng người con cả cũng đưa thư, dâng nghìn vàng theo lời cha
dặn.
Trang
Sinh nói: - Thôi! Anh hãy đi ngay đi! Chớ có ở lại! Dù em anh được ra cũng chớ
hỏi tại sao lại được tha.
Người
con cả ra rồi, không đến nhà Trang Sinh nữa, mà ngầm ở lại, lấy của mình đem
dâng cho một quý nhân có quyền thế ở Sở. Trang Sinh tuy ở một xóm nghèo khổ,
nhưng cả nước đều nghe tiếng ông thanh liêm và chính trực. Từ vua Sở trở xuống
đều tôn làm bậc thầy. Khi Chu Công đưa vàng, không phải ông ta có ý muốn nhận.
Ý ông ta chỉ muốn khi xong việc sẽ đưa trả để làm tin mà thôi.
Cho
nên khi vàng đưa đến, Trang Sinh bảo vợ: - Đây là vàng của ông Chu. Nhỡ tôi
không sống được cách đêm thì thế nào cũng phải đưa trả, chớ có động đến!
Nhưng
con cả Chu Công không biết ý ông ta, cho ông ta chẳng có thế lực gì.
Trang
Sinh thong thả ra mắt vua Sở, nói: - Có nơi sao ... mỗ đóng ở chỗ ... mỗ, cái
đó hại cho nước Sở ...
Vua
Sở vốn tin Trang Sinh liền hỏi: - Giờ biết làm thế nào?
Trang
Sinh nói: - Chỉ có cách dùng đức mới trị được nó.
-
Thầy về nghỉ, quả nhân sẽ làm theo.
Nhà
vua liền sai sứ giả niêm phong ba kho tiền.
Quý
nhân nước Sở kinh ngạc bảo người con cả Chu Công: - Nhà vua sắp đại xá.
Người
con cả Chu Công nói: - Làm sao biết?
-
Mỗi lần nhà vua sắp đại xá thường cho niêm phong ba kho tiền. Chiều qua nhà vua
sai sứ đi niêm phong.
Người
con cả Chu Công nghĩ rằng: nếu đại xá thì em mình thế nào cũng được tha. Anh ta
tiếc nghìn vàng đem cho lão Trang Sinh, thật là mất toi, bèn lại ra mắt Trang
Sinh. Trang Sinh giật mình nói: - Anh chưa về ư?
Người
con trưởng nói: - Thưa vẫn chưa ạ! Trước kia vì việc thằng em, nay thằng em may
mắn được hưởng lệnh đại xá, cho nên lại đây chào cụ để về.
Trang
Sinh biết ý anh ta muốn lấy lại vàng, liền nói: - Anh vào nhà trong mà lấy
vàng.
Người
con trưởng tự vào nhà lấy vàng ra. Trang Sinh xấu hổ vì bị đứa trẻ con mua chuộc,
bèn vào yết kiến vua Sở, nói: -Tôi trước kia có nói về ngôi sao ... mỗ. Nhà vua
có nói sẽ sửa đức để bổ cứu. Nay tôi ra đường đâu cũng thấy đồn rằng: đứa con
nhà giàu ở Đào là Chu Công, giết người bị giam ở Sở, nhà nó đem nhiều vàng bạc
đút lót cho các quan hầu nhà vua. Nhà vua không phải vì biết thương nước Sở mà
xá đâu, chỉ vì chuyện con Chu Công đó thôi.
Vua
Sở cả giận, nói: - Quả nhân tuy có kém đức thật, nhưng lẽ nào lại vì con Chu
Công mà phải ra ơn. Liền làm án giết con Chu Công. Hôm sau bèn ra lệnh đại xá.
Con
cả Chu Công rốt cuộc lại đưa đám tang em trở về.
Người
mẹ và người làng đều lấy làm thương xót. Chỉ có Chu Công cười một mình mà rằng:
- Ta đã biết thế nào nó cũng giết em nó. Không phải nó không yêu em nó đâu,
nhưng có một điều nó không thể chịu nổi. Nó từ nhỏ đã từng chịu khổ cùng ta thấy
việc làm ăn khó khăn, cho nên bỏ của thì tiếc. Trái lại, thằng em nó đẻ ra đã
thấy ta giàu. Nó chỉ biết cưỡi xe bền, giong ngựa tốt, theo đuổi cầy cáo, nào
biết của cải do đâu mà có, cho nên phung phí tiền một cách dễ dàng, chẳng tiếc
rẻ gì. Trước đây, sở dĩ ta sai thằng út đi, chỉ là vì nó biết coi thường tiền bạc
đó thôi. Thằng cả thì không biết thế, vì vậy mà giết chết em nó. Lẽ đời là thế,
có gì đáng thương. Ta ngày đêm vẫn đợi nó đưa đám tang về.
Cho
nên Phạm Lãi ba lần đổi chỗ ở mà thành danh trong thiên hạ. Không phải ông ta
chỉ bỏ đi một cách dễ dàng, và thế là hết. Ông ta ở đâu, là nổi danh ở đấy. Sau
già chết ở Đào, cho nên đời truyền tụng gọi là Đào Chu Công.
-
-
Thái Sử Công nói, "Công lao của vua Vũ thực là to lớn! Dẫn nước cho
chín con sông, làm chín châu có thể ở được, đến nay tất cả mọi người đều sống
yên ổn. Con cháu của ông là Câu Tiễn nhọc công, khổ xác, cuối cùng tiêu diệt được
nước Ngô mạnh, phía bắc cho quân đội vào xem Trung quốc để tôn nhà Chu, được
danh hiệu là bá vương. Câu Tiễn chẳng đáng gọi là hiền sao? Đó cũng là cái vinh
quang sót lại của vua Vũ vậy. Phạm Lãi ba lần dời chỗ ở, đều nổi tiếng tăm để lại
đời sau. Vua và tôi đều như vậy, thế nào mà chẳng vinh hiển?
➖➖➖
Chú
thích của người biên soạn (nguồn: Wikipedia)
① Xuân
Thu
Xuân
Thu (chữ Trung Quốc: 春秋时代;
Hán Việt: thời đại Xuân Thu, bính âm: Chūnqiū Shídài)
là tên gọi một giai đoạn lịch sử từ 771 đến 476 TCN trong lịch sử Trung Quốc.
Tên của nó bắt nguồn từ cuốn Kinh Xuân Thu (Biên niên sử Xuân Thu), một
cuốn sử mà theo truyền thống thường được coi là của Khổng Tử. Ở giai đoạn Xuân
Thu, quyền lực được tập trung hoá. Giai đoạn này xảy ra rất nhiều các trận chiến
và sự sáp nhập khoảng 170 nước nhỏ. Sự sụp đổ dần dần của giới thượng lưu dẫn tới
sự mở rộng học hành; trí thức gia tăng lại thúc đẩy tự do tư tưởng và tiến bộ kỹ
thuật. Tiếp sau giai đoạn này là thời Chiến Quốc.
Ở
thời điểm đó Trung Quốc vẫn chưa được coi là một đế quốc. Và tới tận khi vị
hoàng đế đầu tiên của nhà Tần (秦),
và cũng là vị hoàng đế đầu tiên của Trung Quốc lên ngôi thì nước này mới bắt đầu
giai đoạn phong kiến tập quyền. Dưới thời nhà Chu, trung tâm của quyền lực nằm
trong tay (hay được cho là như vậy) vị vua nhà Chu dưới hình thức phong kiến
phân quyền.
Cần
lưu ý rằng vua và hoàng đế không phải hoàn toàn như nhau. Vị vua nhà Chu nhận
được đồ cống nạp từ các quý tộc cai trị tại những vùng đất mà họ được thừa kế từ
tổ tiên. Các vị tổ tiên được phong làm quý tộc hay công tước tại các nước chư hầu
thường là các quan chức có công lao lớn đối với nhà vua và triều đình cai trị,
trong trường hợp này là nhà Chu. Vị vua nhà Chu không trực tiếp kiểm soát các
tiểu quốc chư hầu của mình. Thay vào đó, sự trung thành chung của các quận công
và quý tộc tạo nên quyền lực cho ông ta. Khi lòng trung thành giảm đi, quyền lực
của nhà vua cũng giảm sút. Vị hoàng đế đầu tiên của Trung Quốc là Tần Thuỷ
Hoàng thấy rằng hệ thống phong kiến cuối cùng sẽ dẫn tới một vị vua ít quyền lực
và một tình thế hỗn loạn. Vì vậy, ông đã dựng lên một Trung Quốc với một thể chế
tập trung mạnh mẽ không dựa vào lòng trung thành của các quận công địa phương.
-
Danh
sách các chư hầu lớn
Tên
theo sau tên nước là tên thủ đô (theo thứ tự Hán Việt, phồn thể, giản thể).
② Tề 齊
- Lâm Truy 臨淄 临淄
Tề
là tên gọi của một quốc gia chư hầu của nhà Chu từ thời kỳ Xuân Thu đến tận thời
kì Tần Thủy Hoàng thống nhất Trung Hoa. Lãnh thổ của quốc gia này hiện tương ứng
với đại bộ phận tỉnh Sơn Đông.
③ Sở
楚 - Dĩnh Ấp 郢 郢
Sở,
đôi khi được gọi Kinh Sở, là một chư hầu của nhà Chu tồn tại thời Xuân Thu Chiến
Quốc kéo đến thời Hán-Sở. Cương vực của quốc gia này án ngữ khoảng dọc sông
Hoài Hà và Dương Tử.
④ Tần
秦 – Ung (sau dời về Hàm
Dương 咸陽 咸阳)
Tần
là một nước chư hầu thời Xuân Thu và Chiến Quốc ở Trung Quốc. Cuối cùng nó đã lớn
mạnh giữ vị trí thống trị toàn bộ các nước và lần đầu tiên thống nhất Trung Quốc,
từ thời điểm này nó được gọi là Nhà Tần. Tính (họ) của vương tộc nước Tần là
Doanh (嬴).
⑤ Tấn
晉 - Tấn Dương
Tấn
là một trong những nước chư hầu mạnh nhất trong thời kỳ Xuân Thu - Chiến Quốc
trong lịch sử Trung Quốc. Lãnh thổ quốc gia này tương đương Sơn Tây, Trung Quốc
hiện nay.
⑥ Lỗ
魯 - Khúc Phụ 曲阜 曲阜
Lỗ
là tên gọi của một quốc gia chư hầu thời nhà Chu trong thời kỳ Xuân Thu và Chiến
Quốc. Lãnh thổ của nó chủ yếu nằm ở phía nam núi Thái Sơn, ở khu vực trung tâm
và miền tây nam của tỉnh Sơn Đông ngày nay cùng một phần các tỉnh An Huy, Hà
Nam và Giang Tô.
⑦ Trần
陳; - Uyển 宛; Uyển Khâu 宛丘 宛丘
Trần
là một nước chư hầu của nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc, quốc gia này tồn tại
từ khi nhà Chu thành lập cho tới khi kết thúc giai đoạn Xuân Thu. Kinh đô là Uyển
Khâu, vùng đất thuộc nước Trần khi cực thịnh là 14 ấp, với vị trí hiện tại thuộc
miền đông tỉnh Hà Nam, cùng một phần tỉnh An Huy.
⑧ Sái
蔡 - Thượng Thái 上蔡 上蔡
Sái
hay Thái, là một nước chư hầu nhà Chu tại Trung Quốc trong thời kỳ Xuân Thu.
Lãnh thổ nước này hiện tại tương ứng thị cấp Trú Mã Điếm, Hà Nam.
⑨ Tào
曹
Tào
quốc là một nước chư hầu nhà Chu tồn tại vào thời Xuân Thu trong lịch sử Trung
Quốc. Lãnh thổ nước Tào hiện ở khoảng vùng Định Đào, Sơn Đông ngày nay.
⑩ Tống
宋 - Thương Khâu 商丘 商丘
Tống
là một quốc gia chư hầu của nhà Chu thời Xuân Thu và Chiến Quốc trong lịch sử
Trung Quốc, lãnh thổ quốc gia này bao gồm phần tỉnh Hà Nam hiện nay.
⑪ Ngô
吳 - Cô Tô 姑蘇 姑苏
Ngô,
còn gọi là Câu Ngô (句吴)
hay Công Ngô, là các tên gọi của một nước chư hầu của nhà Chu từ khi triều đại
này ra đời cho tới khi kết thúc giai đoạn Xuân Thu trong lịch sử Trung Quốc.
⑫ Việt
越 - Cối Kê 會稽 会稽
Việt,
còn gọi là Việt (戉),
Ư Việt (於越/於粤), là một chư hầu của nhà Chu thời Xuân
Thu và Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Lãnh thổ quốc gia này tương ứng hiện
tại ở vùng đất phía nam Trường Giang, ven biển Chiết Giang, Trung Quốc.
⑬ Vệ
衞
Vệ
(Phồn thể: 衞國;
giản thể: 卫国)
là tên gọi của một quốc gia chư hầu của nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc. Lãnh
thổ nước này là vùng đất ngày nay thuộc miền bắc tỉnh Hà Nam và miền nam tỉnh
Hà Bắc.
⑭ Trịnh
鄭 - Tân Trịnh 新鄭
Trịnh
là một nước chư hầu nhà Chu thời Xuân Thu trong lịch sử Trung Quốc, lãnh thổ quốc
gia này nằm trên tỉnh Hà Nam, Trung Quốc hiện nay.
⑮ Yên
燕 - Yên Ấp
Yên
(Phồn thể: 燕國;
Giản thể: 燕国)
là một quốc gia chư hầu ở phía bắc của nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc, tồn tại
từ thời kỳ đầu của Tây Chu qua Xuân Thu tới Chiến Quốc. Trong thời kỳ Chiến Quốc,
Yên là một trong số 7 bảy quốc gia hùng mạnh và có ảnh hưởng tới chiến cuộc nhất,
được sử sách liệt vào Chiến Quốc Thất hùng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét