2022-07-02
Hoàng
tử đồng xanh
O.
Henry
~
Dịch giả: Diệp Minh Tâm
Dịch từ nguyên bản “A Chaparral
Prince” (nguồn: https://americanliterature.com/)
~
Hoàng
tử đồng xanh
Cuối
cùng rồi cũng đến chín giờ tối, và công việc khó nhọc trong ngày chấm dứt. Lena
trèo lên phòng cô trong Khách sạn Quarrymen. Cô bé đã làm việc quần quật như nô
lệ, những công việc của phụ nữ thành niên: lau sàn nhà, rửa bát đĩa, dọn giường,
và cung ứng nhu cầu không giới hạn về củi và nước cho cái khách sạn xô bồ và
não nề này.
Mọi
chát chúa trong ngày của khu mỏ đá đã chấm dứt – tiếng nổ phá đá, tiếng khoan,
tiếng ken két của cần cẩu, tiếng la thét của đốc công, tiếng ầm ầm tới lui của
các xe goòng chở những tảng đá vôi nặng nề. Trong văn phòng khách sạn tầng dưới,
ba hay bốn công nhân đang gầm gừ, văng tục qua ván cờ. Mùi hăng của thịt ninh,
mỡ cháy, và cà phê loại rẻ tiền lơ lửng như một màn sương mù chán ngán trong
căn nhà.
Lena
đốt ngọn nến và ngồi rũ trên một chiếc ghế gỗ. Cô bé mới lên mười một, gầy còm
và thiếu ăn. Lưng và tay chân cô đều nhức mỏi, nhưng nỗi nhức nhối trong tim
làm cô khổ nhất. Giọt nước cuối cùng làm đổ cốc nước đã đè thêm gánh nặng trên
vai cô bé: họ đã lấy đi của cô quyển truyện của Grimm. Mỗi tối, dù có mệt nhọc
đến đâu, cô bé đều nương tựa vào Grimm để tìm an ủi và hy vọng. Mỗi lần đều có
Grimm thì thầm với cô bé là một hoàng tử hay một bà tiên sẽ đến và cứu cô ra khỏi
cảnh khốn cùng. Mỗi đêm, cô bé đều lấy lại can đảm và sức mạnh từ Grimm.
Với
mỗi truyện cô bé đọc, cô đều tìm thấy những tương đồng với hoàn cảnh của mình:
đứa trẻ lạc loài của bác tiều phu, cô gái ngỗng bất hạnh, cô con nuôi bị bạc
đãi, cô gái bé bỏng bị nhốt trong túp lều của mụ phù thuỷ - tất cả đều là những
phản chiếu trong suốt cho Lena, cô phụ bếp bị bóc lột của Khách sạn Quarrymen.
Và luôn luôn khi đã đến cùng cực là thể nào cũng có một bà tiên hiền từ hay một
hoàng tử dũng cảm đến giải cứu.
Vì
thế, trong lâu đài của ác quỷ, bị giam cầm nô lệ vì một lời nguyền rủa, Lena đã
dựa vào Grimm và chờ đợi, tha thiết muốn thấy sức mạnh lương thiện sẽ thắng.
Nhưng ngày trước, bà Maloney đã tìm thấy quyển sách trong phòng cô bé và mang
đi, phán là công nhân không nên đọc sách ban đêm, họ sẽ bị mất ngủ và không
hăng hái làm việc ngày hôm sau. Có thể nào một cô bé mới mười một tuổi, sống xa
mẹ, và không khi nào có thời giờ để nô đùa, lại có thể sống mà không có Grimm?
Bạn thử một lần xem, và bạn sẽ thấy khó khăn đến dường nào.
Nhà
cô bé Lena ở bang Texas, giữa các ngọn núi nhỏ dọc sông Pedernales, trong một
thị trấn nhỏ tên là Fredericksburg. Dân trong thị trấn này đều là gốc Đức. Vào
buổi tối, họ ngồi ở những cái bàn đặt dọc hè đường, uống bia và chơi bài. Họ rất
bủn xỉn.
Bủn
xỉn nhất trong bọn họ là Peter Hildesmuller, cha của Lena. Và vì thế mà Lena bị
bắt đến làm việc ở cái khách sạn gần các mỏ đá, cách ba mươi dặm. Cô lãnh được
ba đô la mỗi tuần, và Peter thêm đồng lương của cô vào cửa hàng của ông. Peter
có tham vọng sẽ trở nên giàu có như ông hàng xóm. Và giờ đây Lena đã đủ lớn để
có thể đi làm và giúp vào việc tích luỹ làm giàu. Bạn hãy tưởng tượng, nếu có
thể được, hoàn cảnh cô bé mười một tuổi là như thế nào khi bị tách xa khỏi mái ấm
gia đình trong một ngôi làng nhỏ sông Rhine để làm lao động trong một lâu đài của
ác quỷ, nơi bạn phải bay để phục vụ các con ác quỷ trong khi bọn chúng nuốt sống
bò và cừu, la rống dữ dội khi bọn chúng dậm chân rầm rập để giũ bụi đá vôi trên
sàn cho bạn quét và lau với những ngón tay yếu đuối đau nhức. Và rồi, người ta
lấy đi Grimm của bạn!
Lena
nhấc cái nắp của một cái hộp rỗng trước đấy đã chứa ngô đóng hộp, lấy ra một mảnh
giấy và một cây bút chì. Cô bé định viết cho mẹ cô. Tommy Ryan sẽ đi bỏ thư ở
trạm bưu điện của ông Ballinger. Tommy mười bảy tuổi, làm việc ở mỏ đá, mỗi tối
trở về nhà ở Ballinger, và hiện đang đứng trong bóng tối dưới cửa sổ phòng Lena
để chờ cô ném lá thư xuống. Đấy là cách duy nhất cô bé có thể gửi thư về
Fredericksburg. Bà Maloney không thích cô viết thư.
Ngọn
nến đã cháy gần tàn, nên Lena vội cắn lớp gỗ quanh ruột chì và bắt đầu viết.
MẸ
YÊU QUÝ – Con muốn gặp mẹ lắm. Và gặp Gretel, Claus, Heinrich và em Adolf. Con
muốn gặp mẹ. Hôm nay con bị bà Maloney tát và không được ăn tối. Con không mang
đủ củi đốt vì tay con bị nhức. Bà ấy lấy quyển sách của con. Quyển “Truyện cổ
tích của Grimm” mà bác Leo cho con đó. Con đọc quyển sách không làm hại ai. Con
ráng sức làm việc, nhưng công việc quá nhiều. Con chỉ đọc một ít mỗi tối. Mẹ
ơi, con cho mẹ biết con sẽ làm gì. Nếu mẹ không cho người đón con về nhà ngày
mai, con sẽ đi đến nơi sâu trong sông và chết đuối. Con nghĩ chết đuối là không
tốt, nhưng con muốn gặp mẹ, con không có ai khác. Con quá mệt. Tommy đang đợi lấy
thư. Mẹ tha thứ cho con nếu con phải làm việc đó.
Con
thương của mẹ,
Lena
Tommy
vẫn trung kiên chờ đợi. Khi Lena ném lá thư xuống, cô bé thấy anh nhặt lên, rồi
đi lên theo triền đồi dốc. Cô bé vẫn mặc quần áo làm việc, thổi tắt nến rồi nằm
cuộn mình trên tấm nệm trải trên sàn.
Lúc
10 giờ 30 phút, ông già Ballinger bước ra khỏi nhà, chân mang tất cao, đứng dựa
cổng, hút ống vố. Ông nhìn dọc con đường trắng xoá trong ánh trăng, và lấy một
bàn chân chà xát cổ chân kia. Đã đến giờ chuyến xe thư Fredericksburg đi đến.
Ông
già Ballinger chờ chỉ được vài phút khi ông nghe tiếng vó lọc cọc của đôi lừa
đen của Fritz, và chẳng bao lâu chiếc xe goòng che vải bạt đã dừng trước cổng.
Đôi tròng kính của Fritz lấp loáng trong ánh trăng, và tiếng nói vang dội của
anh đón chào ông trưởng trạm bưu điện Ballinger. Người chở thư nhảy ra và tháo
dây cương, vì anh luôn luôn cho lừa ăn lúa mạch tại trạm Ballinger.
Trong
khi các con lừa đang ăn, ông già Ballinger mang ra một túi thư ném vào chiếc xe
goòng.
Fritz
Bergmann là con người của ba – hay chính xác hơn – bốn tình cảm, vì hai con lừa
đáng được tính riêng biệt. Hai con lừa này là mối quan tâm và niềm vui chính của
cuộc đời anh, kế đến là Hoàng đế Đức và cô bé Lena Hildesmuller.
Fritz
nói, khi anh đã sẵn sàng lên đường đi tiếp:
-
Ông cho tôi biết, trong cái túi có thư của cô bé Lena ở mỏ đá viết cho bà
Hildesmuller không? Một lá thư gửi đi chuyến trước nói là cô bé đã bị bệnh. Mẹ
cô nóng lòng muốn biết tin thêm.
Ông
già Ballinger trả lời:
-
Có. Đấy là thư cho bà Helterskelter, hay tên nghe đại loại như vậy. Tommy Ryan
mang đến. Anh bảo cô bé làm ở đấy à?
Fritz
thét ngoái lại khi anh nắm lấy sợi dây cương:
-
Trong khách sạn. Mười một tuổi nhỏ xíu. Thằng cha Peter Hildesmuller tàn bạo –
ngày nào đấy tôi sẽ nện cho hắn một trận. Có thể với bức thư này Lena nói là cô
bé đã khoẻ, để bà mẹ vui. Ông Ballinger, coi chừng chân ông bị lạnh trong gió
đêm đấy!
-
Chào Fritz. Anh có cả một đêm mát mẻ tốt đẹp trong chuyến đi đấy!
Hai
con lừa đều nhịp trên đường, trong khi Fritz thỉnh thoảng gầm lên những lời
khuyến khích ngọt ngào. Khi họ đến khu rừng sồi, cách trạm Ballinger tám dặm,
thình lình có ánh chớp, tiếng súng và tiếng roi quật vun vút như thể từ một bộ
lạc dân da đỏ. Một đám người ngựa phóng đến, bao quanh xe chở thư. Một tên chĩa
khẩu súng lục vào anh đánh xe, ra lệnh dừng lại. Mấy tên khác nắm lấy dây cương
của hai con Donder và Blitzen.
Fritz
gầm lên chát chúa:
-
Buông tay ra khỏi mấy con lừa. Chúng tôi là xe thư Hiệp Chủng Quốc!
Một
tiếng nói trầm trầm kéo dài:
-
Nhanh lên, anh người Đức. Anh không biết anh đang bị trấn lột hay sao? Kéo lừa
lại, leo ra khỏi xe.
Do
những lỗi lầm khắp cùng và thành tựu to lớn của Hondo Bill, có thể nói là cướp
xe thư Fredericksburg không phải là mục đích chính của hắn. Cũng như một con sư
tử có thể đặt một chân phù phiếm lên một con thỏ trên đường đuổi theo một con mồi
lớn, nên Hondo Bill và băng đảng của hắn, với tinh thần thể thao, đã chộp
phương tiện giao thông an bình của Fritz.
Công
việc thực sự trong đêm đầy tai ương của băng đảng đã xong. Fritz với túi thư
tín và hai con lừa chỉ như là một thư giãn nhàn nhã, sau những nhiệm vụ nghề
nghiệp nặng nề. Hai mươi dặm về hướng đông nam đang có một con tàu bị tắt máy,
với đám hành khách kinh hoàng, và một xe tốc hành cùng toa chở thư đã bị trấn lột.
Đấy mới là chuyện làm ăn nghiêm chỉnh của Hondo Bill và băng anh ta. Với chiến
lợi phẩm khá béo bở gồm tiền mặt và bạc ròng, băng cướp đang đánh một vòng rộng
về hướng tây qua vùng đồng xanh thưa thớt dân cư, định tẩu thoát về mật khu an
toàn ở Mexico qua mấy điểm trên sông Rio Grande cạn mà ngựa có thể vượt qua được.
Phi vụ ở chuyến tàu đã khiến mấy tay lục lâm thảo khấu vui nhộn và hứng chí.
Run
rẩy vì phẩm giá mình bị xúc phạm và bản thân cảm thấy khó hiểu, Fritz trèo xuống
đường sau khi đã chỉnh lại đôi gọng kính. Băng cướp đã xuống ngựa và đang ca
hát, nhảy nhót, hò hét, bộc lộ mọi mừng vui khoái trá trong đời của những kẻ sống
ngoài vòng pháp luật, hả hê. Rattlesnake Rogers, người đứng ở đầu hai con lừa,
giật quá mạnh sợi dây cương của con Donder hiền từ, làm con vật lùi ra sau và
kêu lên một tiếng phản đối vì đau đớn. Ngay lập tức Fritz thét lên một tràng giận
dữ, phóng đến tên Rogers bệ vệ và bắt đầu nắm tay đấm thùm thụp vào tên lục lâm
ngỡ ngàng:
-
Đồ ăn cướp! Chó má! Con lừa đó nó bị loét miệng. Tao đánh gãy xương vai mày ra,
tên cướp đường!
Rattlesnake
tru “Hí! Hí!”, rồi cười phá lên và thụp đầu né tránh: “Ai đó gỡ thằng này ra
cho tao”.
Một
tên nắm lấy vạt áo choàng của Fritz kéo giật anh ra sau, và khu đồng xanh vang
tiếng Rattlesnake phê bình dữ dội:
-
Cái tên cả gan! Nó không đến nỗi tồi như con chồn hôi so với một tên Đức. Dám đứng
lên bênh vực cho súc vật của nó, phải không? Tao khoái một thằng đàn ông yêu
con vật của nó, dù chỉ là một con lừa. Nó dám chơi tao, phải không? Chà! Lừa
ơi! Tao không làm miệng mày đau nữa đâu!
Có
lẽ họ đã không động đến thư từ nếu không do Ben Moody, tên cầm đầu số hai, có một
trí khôn nào đấy khiến hắn ta nghĩ đến thêm chiến tích. Hắn nói với Hondo Bill:
-
Này sếp, có thể có món bở trong mấy túi thư. Tôi đã từng buôn bán ngựa với tụi
Đức này quanh Fredericksburg nên tôi biết mánh của họ. Bọn Đức đã từng liều bọc
cả nghìn đô trong một mẩu giấy trước khi họ biết chi cho nhà băng để lo chuyện
tiền bạc cho họ.
Hondo
Bill, với vóc người cao lớn, giọng nói êm dịu và hành động bốc đồng, đang lôi
ra mấy cái túi từ sau xe goòng trước khi Moody nói dứt. Một con dao loé sáng
trong tay hắn, và người ta nghe tiếng loạch xoạch khi con dao rọc qua lớp vải bạt
dai cứng. Bọn người ngoài vòng pháp luật bao quanh, bắt đầu xé ra mấy bức thư
và bưu phẩm, công việc thêm sống động vì những tiếng văng tục thân mật chửi các
tác giả - những người như thể đã âm mưu với nhau để bác bỏ lời tiên đoán của
Ben Moody. Họ không tìm thấy đồng đô nào trong thư tín của Fredericksburg. Túi
thư Ballinger bị phanh ra như cái kén dưới con dao của Hondo. Chỉ có một nắm
thư trong đấy.
Hondo
Bill nói với anh chở thư, nghiêm nghị:
-
Mầy phải tự biết ngượng khi chuyên chở lòng vòng mấy thứ giấy má lụn vụn như vầy.
Mà mầy có ý gì vậy? Bọn Đức mầy giấu tiền ở đâu?
Fritz
đã hầm hầm với kinh hãi và phấn khích cho đến khi túi thư ấy bị động đến. Bây
giờ anh nhớ đến lá thư của Lena. Anh nói với đảng trưởng, yêu cầu để yên cho lá
thư này.
Hondo
Bill nói với người chở thư đang lo lắng:
-
Tao nghe lời mầy, anh Đức. Tao nghĩ đó là lá thơ tụi này cần. Có “của” trong
đó, phải không? Đây rồi. Cho tao chút ánh sáng đi tụi bây.
Hondo
bóc ra bức thư gửi cho bà Hildesmuller. Cả băng đứng vây quanh, tuần tự đốt mấy
lá thư khác bị vặn xoắn. Hondo nhìn lá thư với vẻ khó chịu, thấy chỉ có một
trang giấy nhỏ với mấy hàng chữ Đức gai góc.
-
Đây là cái thá gì mầy dùng để bịp bọn tao vậy, tên Đức kia? Mầy bảo đó là lá
thơ có giá hả? Đó là cái trò lừa gạt hạ cấp mà lại đem chơi những người bạn của
mầy đến để giúp mầy phân phát thơ!
Sandy
Grundy ghé mắt qua vai của Hondo:
-
Đó là chữ Hoa hoè.
Một
tên khác trong bọn, trẻ trung, mang khăn tay lụa và thắt lưng bằng kền:
-
Thằng dốt! Đó là tốc ký. Có lần tao thấy nó trong toà án.
Fritz
nói:
-
Không, không, không phải. Đấy là chữ Đức. Đấy chỉ là một đứa con gái nhỏ viết
cho mẹ nó. Một đứa con gái nhỏ tội nghiệp, đau yếu, làm việc nặng nhọc xa nhà.
Ôi chao, thật là xấu hổ! Ông Cướp Đường tốt bụng ơi, xin ông làm ơn cho tôi xin
lại bức thư này được không?
Hondo
nói với vẻ nghiêm trọng thình lình khiến cả bọn ngạc nhiên:
-
Cái thằng quỷ này cho tụi tao là như thế nào hả? Bộ mầy tưởng tụi tao không có
chút tư cách tối thiểu để chú ý tới sức khoẻ của phụ nữ hay sao? Bây giờ, mầy tới
đây, mầy đọc to lên mấy chữ gà bới đó trong tiếng Hiệp Chủng Quốc rõ ràng cho
đám xã hội có học thức này nghe.
Hondo
quay tít khẩu súng lục, đứng nghễu nghện trên anh Đức nhỏ thó bắt đầu đọc bức
thư, dịch các chữ giản dị ra Anh văn. Cả băng cướp đứng trong yên lặng tuyệt đối,
chăm chú lắng nghe.
Khi
lá thư đã được dịch xong, Hondo hỏi:
-
Con nhỏ đó bao nhiêu tuổi?
Fritz
đáp:
-
Mười một.
-
Con nhỏ đang ở đâu?
-
Ở mỏ đá – đang làm việc. Tội nghiệp con bé Lena, nó nói đến việc chết chìm. Tôi
không chắc nó sẽ làm việc này, nhưng nếu nó có mệnh hệ gì, tôi thề sẽ kiếm súng
bắn nát thằng cha Peter Hildesmuller.
Hondo
Bill nói với giọng khinh miệt:
-
Bọn Đức chúng mầy làm tao thấy oải quá! Bắt con cái đi làm trong khi đáng lẽ
chúng nó được chơi búp bê trên cát. Bọn này là đám dân cư khốn khiếp. Tao chỉnh
đồng hồ bọn mầy một thời gian để cho bọn mầy biết tụi tao nghĩ như thế nào về
cái xứ sở phó-mát của bọn mầy. Tụi bây, lại đây.
Hondo
BilI hội ý nhanh với cả băng, rồi bọn họ tóm lấy Fritz và kéo anh qua vệ đường.
Họ trói chặt anh vào một gốc cây, cột hai thành viên đoàn của anh vào gốc cây
khác kế bên.
Hondo
trấn an:
-
Tụi tao không muốn mầy đau đớn nhiều. Bị trói trong chốc lát không đau lắm đâu.
Bây giờ tụi tao phải đi. Đừng sốt ruột.
Fritz
nghe tiếng yên cương kêu kẽo kẹt khi bọn người nhảy lên lưng ngựa. Rồi có một
tiếng thét và tiếng móng gõ lọc cọc khi cả bọn phi dọc theo con đường
Fredericksburg.
Trong
hơn hai giờ, Fritz ngồi tựa vào gốc cây, bị trói chặt nhưng không đau đớn. Rồi
từ phản ứng sau cuộc phiêu lưu kích xúc, anh thiếp đi trong mê mệt. Anh không
nhớ mình đã ngủ bao lâu, nhưng cuối cùng anh bị lay tỉnh một cách thô bạo. Mấy
bàn tay cởi trói cho anh. Anh bị nhấc bổng lên, ngầy ngật, hoang mang, và người
mỏi nhừ. Anh dụi mắt, và thấy mình một lần nữa đứng giữa bọn lục lâm gây kinh
hoàng. Họ đẩy anh lên ngồi trên chiếc xe goòng, dúi sợi dây cương vào tay anh.
Hondo
Bill ra lệnh:
-
Chạy về nhà đi, cái tên Đức này. Mầy gây lắm phiền phức cho tụi tao rồi, giờ tụi
tao vui lòng tống cổ mầy.
Hondo
vươn tay ra, vụt cây roi phất nhẹ vào con Blitzen một cái. Hai con lừa nhỏ
phóng về phía trước, phấn khởi được tiếp tục lên đường. Fritz vỗ về hai con vật,
trong khi bản thân anh cảm thấy chóng mặt và váng vất qua cuộc phiêu lưu kinh
hãi.
Theo
lịch trình, đáng lẽ anh đi đến Fredericksburg lúc bình minh. Nhưng khi anh đến
đấy thì đã 11 giờ sáng. Nhà của Peter Hildesmuller nằm trên đường đi đến trạm
bưu điện. Anh dừng xe trước cánh cổng và gọi. Nhưng bà Hildesmuller đang đứng đợi
ở đấy. Rồi cả gia đình Hildesmuller chạy ùa ra.
Bà
Hildesmuller, mập mạp và tíu tít, hỏi anh có thư của Lena không, và rồi Fritz cất
cao giọng kể lể về cuộc phiêu lưu của anh. Anh thuật lại nội dung của lá thư mà
băng cướp bắt anh đọc, và rồi bà Hildesmuller oà lên khóc điên dại. Cô con gái
nhỏ Lena của bà muốn gieo mình xuống nước! Tại sao họ không đưa cô bé về nhà?
Phải làm gì đây? Bây giờ có lẽ đã quá muộn để cho người đi đón cô bé về.
Ông
Peter Hildesmuller gầm lên với bà vợ:
-
Bà! Tại sao bà để con nhỏ đi? Đấy là lỗi tại bà nếu nó không về nhà nữa.
Mọi
người đều biết đấy là lỗi của ông Peter Hildesmuller, nên không ai để ý đến lời
ông.
Một
lúc sau, có một tiếng kêu lạ kỳ, nho nhỏ: “Mẹ ơi!”. Thoạt đầu bà Hildesmuller
ngỡ đấy là hồn ma cô bé gọi mình, và rồi bà chạy đến phía sau chiếc xe goòng phủ
vải bạt và, với tiếng thét vì mừng rỡ, nhấc Lena lên, hôn lấy hôn để khuôn mặt
nhỏ nhắn xanh xao của cô bé, ôm ghì lấy cô khiến cô gần ngạt thở. Hai mắt cô bé
sật sừ sau giấc ngủ mệt mỏi, nhưng cô mỉm cười và ôm lấy người mà cô muốn gặp lại.
Cô bé đã ngủ thiếp giữa những túi thư, nằm trên cái chăn và bọc trong tấm dạ ấm
cúng, cho đến khi tỉnh giấc vì những tiếng lao xao xung quanh.
Fritz
nhìn cô bé, hai mắt trợn trừng sau đôi tròng kính. Anh la toáng lên:
-
Trời đất ơi! Làm thế nào mà bé có thể lọt vào trong xe được? Hay là tao đã
khùng lên rồi như thể tao bị bọn cướp hạ sát và treo cổ hôm nay?
Bà
Hildesmuller sụt sùi:
-
Fritz, anh mang nó về cho chúng tôi. Tôi không biết nói gì để cảm ơn anh cho đủ.
Bà
nói với Lena:
-
Nói cho mẹ biết đi, bằng cách nào con chui được vào xe chú Fritz?
Cô
bé trả lời:
-
Con không biết. Nhưng con biết lúc con thoát khỏi khách sạn. Hoàng Tử đến cứu
con ra.
Fritz
la lớn:
-
Hoàng Thượng ơi! Bọn mình chắc sẽ thành khùng điên hết!
Lena
ngồi xuống trên đống chăn dạ bên lề đường, nói:
-
Con luôn tin là Hoàng Tử sẽ đến. Đêm qua Hoàng Tử với một đội hiệp sỹ đến chiếm
lâu đài của ác quỷ. Họ đập chén đĩa, đá cửa đổ xuống. Họ ném ông Maloney vào
cái thùng nước mưa và rắc bột lên khắp người bà Maloney. Khi mấy ông hiệp sỹ nổ
súng, mấy anh công nhân trong khách sạn nhảy qua cửa sổ chạy vào rừng. Họ làm
con thức giấc, nên con lén dòm xuống lầu. Rồi Hoàng Tử đi lên, quấn con trong
cái chăn rồi bồng con xuống. Hoàng Tử cao lớn, khoẻ mạnh lắm. Râu ria dài,
Hoàng Tử nói nhỏ nhẹ, hiền từ, có mùi rượu nữa. Hoàng Tử nhấc con lên cho ngồi
trước ông trên lưng ngựa, rồi chạy đi với các hiệp sỹ. Hoàng Tử ôm chặt con, rồi
con ngủ luôn cho đến lúc con về tới đây.
Fritz
vẫn la lối:
-
Vớ vẩn! Toàn chuyện cổ tích! Bé cho biết làm thế nào bé đi từ mỏ đá đến chui
vào trong xe thư?
Lena
vẫn nói chắc nịch:
-
Hoàng Tử mang con đi.
Và
cho đến bây giờ, các cư dân tốt của Fredericksburg vẫn không thể nào thuyết phục
được cô bé cho lời giải thích theo cách khác.
➖➖➖
A
Chaparral Prince
Nine
o'clock at last, and the drudging toil of the day was ended. Lena climbed to
her room in the third half-story of the Quarrymen's Hotel. Since daylight she
had slaved, doing the work of a full-grown woman, scrubbing the floors, washing
the heavy ironstone plates and cups, making the beds, and supplying the
insatiate demands for wood and water in that turbulent and depressing hostelry.
The
din of the day's quarrying was over--the blasting and drilling, the creaking of
the great cranes, the shouts of the foremen, the backing and shifting of the
flat-cars hauling the heavy blocks of limestone. Down in the hotel office three
or four of the labourers were growling and swearing over a belated game of
checkers. Heavy odours of stewed meat, hot grease, and cheap coffee hung like a
depressing fog about the house.
Lena
lit the stump of a candle and sat limply upon her wooden chair. She was eleven
years old, thin and ill-nourished. Her back and limbs were sore and aching. But
the ache in her heart made the biggest trouble. The last straw had been added
to the burden upon her small shoulders. They had taken away Grimm. Always at
night, however tired she might be, she had turned to Grimm for comfort and
hope. Each time had Grimm whispered to her that the prince or the fairy would
come and deliver her out of the wicked enchantment. Every night she had taken
fresh courage and strength from Grimm.
To
whatever tale she read she found an analogy in her own condition. The
woodcutter's lost child, the unhappy goose girl, the persecuted stepdaughter,
the little maiden imprisoned in the witch's hut--all these were but transparent
disguises for Lena, the overworked kitchenmaid in the Quarrymen's Hotel. And
always when the extremity was direst came the good fairy or the gallant prince
to the rescue.
So,
here in the ogre's castle, enslaved by a wicked spell, Lena had leaned upon
Grimm and waited, longing for the powers of goodness to prevail. But on the day
before Mrs. Maloney had found the book in her room and had carried it away,
declaring sharply that it would not do for servants to read at night; they lost
sleep and did not work briskly the next day. Can one only eleven years old,
living away from one's mamma, and never having any time to play, live entirely
deprived of Grimm? Just try it once and you will see what a difficult thing it
is.
Lena's
home was in Texas, away up among the little mountains on the Pedernales River,
in a little town called Fredericksburg. They are all German people who live in
Fredericksburg. Of evenings they sit at little tables along the sidewalk and
drink beer and play pinochle and scat. They are very thrifty people.
Thriftiest
among them was Peter Hildesmuller, Lena's father. And that is why Lena was sent
to work in the hotel at the quarries, thirty miles away. She earned three
dollars every week there, and Peter added her wages to his well-guarded store.
Peter had an ambition to become as rich as his neighbour, Hugo Heffelbauer, who
smoked a meerschaum pipe three feet long and had wiener schnitzel and
hassenpfeffer for dinner every day in the week. And now Lena was quite old
enough to work and assist in the accumulation of riches. But conjecture, if you
can, what it means to be sentenced at eleven years of age from a home in the
pleasant little Rhine village to hard labour in the ogre's castle, where you
must fly to serve the ogres, while they devour cattle and sheep, growling
fiercely as they stamp white limestone dust from their great shoes for you to
sweep and scour with your weak, aching fingers. And then--to have Grimm taken
away from you!
Lena
raised the lid of an old empty case that had once contained canned corn and got
out a sheet of paper and a piece of pencil. She was going to write a letter to
her mamma. Tommy Ryan was going to post it for her at Ballinger's. Tommy was
seventeen, worked in the quarries, went home to Ballinger's every night, and
was now waiting in the shadows under Lena's window for her to throw the letter
out to him. That was the only way she could send a letter to Fredericksburg.
Mrs. Maloney did not like for her to write letters.
The
stump of the candle was burning low, so Lena hastily bit the wood from around
the lead of her pencil and began. This is the letter she wrote:
Dearest
Mamma:--I want so much to see you. And Gretel and Claus and Heinrich and little
Adolf. I am so tired. I want to see you. To-day I was slapped by Mrs. Maloney
and had no supper. I could not bring in enough wood, for my hand hurt. She took
my book yesterday. I mean "Grimm's Fairy Tales," which Uncle Leo gave
me. It did not hurt any one for me to read the book. I try to work as well as I
can, but there is so much to do. I read only a little bit every night. Dear
mamma, I shall tell you what I am going to do. Unless you send for me to-morrow
to bring me home I shall go to a deep place I know in the river and drown. It
is wicked to drown, I suppose, but I wanted to see you, and there is no one
else. I am very tired, and Tommy is waiting for the letter. You will excuse me,
mamma, if I do it.
Your
respectful and loving daughter, Lena.
Tommy
was still waiting faithfully when the letter was concluded, and when Lena
dropped it out she saw him pick it up and start up the steep hillside. Without
undressing she blew out the candle and curled herself upon the mattress on the
floor.
At
10:30 o'clock old man Ballinger came out of his house in his stocking feet and
leaned over the gate, smoking his pipe. He looked down the big road, white in
the moonshine, and rubbed one ankle with the toe of his other foot. It was time
for the Fredericksburg mail to come pattering up the road.
Old
man Ballinger had waited only a few minutes when he heard the lively hoofbeats
of Fritz's team of little black mules, and very soon afterward his covered
spring wagon stood in front of the gate. Fritz's big spectacles flashed in the
moonlight and his tremendous voice shouted a greeting to the postmaster of
Ballinger's. The mail-carrier jumped out and took the bridles from the mules,
for he always fed them oats at Ballinger's.
While
the mules were eating from their feed bags old man Ballinger brought out the
mail sack and threw it into the wagon.
Fritz
Bergmann was a man of three sentiments--or to be more accurate-- four, the pair
of mules deserving to be reckoned individually. Those mules were the chief
interest and joy of his existence. Next came the Emperor of Germany and Lena
Hildesmuller.
"Tell
me," said Fritz, when he was ready to start, "contains the sack a
letter to Frau Hildesmuller from the little Lena at the quarries? One came in
the last mail to say that she is a little sick, already. Her mamma is very
anxious to hear again."
"Yes,"
said old man Ballinger, "thar's a letter for Mrs. Helterskelter, or some
sich name. Tommy Ryan brung it over when he come. Her little gal workin' over
thar, you say?"
"In
the hotel," shouted Fritz, as he gathered up the lines; "eleven years
old and not bigger as a frankfurter. The close-fist of a Peter
Hildesmuller!--some day I shall with a big club pound that man's dummkopf--all
in and out the town. Perhaps in this letter Lena will say that she is yet
feeling better. So, her mamma will be glad. Auf wiedersehen, Herr
Ballinger--your feets will take cold out in the night air."
"So
long, Fritzy," said old man Ballinger. "You got a nice cool night for
your drive."
Up
the road went the little black mules at their steady trot, while Fritz
thundered at them occasional words of endearment and cheer.
These
fancies occupied the mind of the mail-carrier until he reached the big post oak
forest, eight miles from Ballinger's. Here his ruminations were scattered by
the sudden flash and report of pistols and a whooping as if from a whole tribe
of Indians. A band of galloping centaurs closed in around the mail wagon. One
of them leaned over the front wheel, covered the driver with his revolver, and
ordered him to stop. Others caught at the bridles of Donder and Blitzen.
"Donnerwetter!"
shouted Fritz, with all his tremendous voice--"wass ist? Release your
hands from dose mules. Ve vas der United States mail!"
"Hurry
up, Dutch!" drawled a melancholy voice. "Don't you know when you're
in a stick-up? Reverse your mules and climb out of the cart."
It
is due to the breadth of Hondo Bill's demerit and the largeness of his
achievements to state that the holding up of the Fredericksburg mail was not
perpetrated by way of an exploit. As the lion while in the pursuit of prey
commensurate to his prowess might set a frivolous foot upon a casual rabbit in
his path, so Hondo Bill and his gang had swooped sportively upon the pacific
transport of Meinherr Fritz.
The
real work of their sinister night ride was over. Fritz and his mail bag and his
mules came as gentle relaxation, grateful after the arduous duties of their
profession. Twenty miles to the southeast stood a train with a killed engine,
hysterical passengers and a looted express and mail car. That represented the
serious occupation of Hondo Bill and his gang. With a fairly rich prize of
currency and silver the robbers were making a wide detour to the west through
the less populous country, intending to seek safety in Mexico by means of some
fordable spot on the Rio Grande. The booty from the train had melted the
desperate bushrangers to jovial and happy skylarkers.
Trembling
with outraged dignity and no little personal apprehension, Fritz climbed out to
the road after replacing his suddenly removed spectacles. The band had
dismounted and were singing, capering, and whooping, thus expressing their
satisfied delight in the life of a jolly outlaw. Rattlesnake Rogers, who stood
at the heads of the mules, jerked a little too vigorously at the rein of the
tender-mouthed Donder, who reared and emitted a loud, protesting snort of pain.
Instantly Fritz, with a scream of anger, flew at the bulky Rogers and began to
assiduously pummel that surprised freebooter with his fists.
"Villain!"
shouted Fritz, "dog, bigstiff! Dot mule he has a soreness by his mouth. I
vill knock off your shoulders mit your head-- robbermans!"
"Yi-yi!"
howled Rattlesnake, roaring with laughter and ducking his head, "somebody
git this here sour-krout off'n me!"
One
of the band yanked Fritz back by the coat-tail, and the woods rang with
Rattlesnake's vociferous comments.
"The
dog-goned little wienerwurst," he yelled, amiably. "He's not so much
of a skunk, for a Dutchman. Took up for his animile plum quick, didn't he? I
like to see a man like his hoss, even if it is a mule. The dad-blamed little
Limburger he went for me, didn't he! Whoa, now, muley--I ain't a-goin' to hurt
your mouth agin any more."
Perhaps
the mail would not have been tampered with had not Ben Moody, the lieutenant,
possessed certain wisdom that seemed to promise more spoils.
"Say,
Cap," he said, addressing Hondo Bill, "there's likely to be good
pickings in these mail sacks. I've done some hoss tradin' with these Dutchmen
around Fredericksburg, and I know the style of the varmints. There's big money
goes through the mails to that town. Them Dutch risk a thousand dollars sent
wrapped in a piece of paper before they'd pay the banks to handle the
money."
Hondo
Bill, six feet two, gentle of voice and impulsive in action, was dragging the
sacks from the rear of the wagon before Moody had finished his speech. A knife
shone in his hand, and they heard the ripping sound as it bit through the tough
canvas. The outlaws crowded around and began tearing open letters and packages,
enlivening their labours by swearing affably at the writers, who seemed to have
conspired to confute the prediction of Ben Moody. Not a dollar was found in the
Fredericksburg mail.
"You
ought to be ashamed of yourself," said Hondo Bill to the mail- carrier in
solemn tones, "to be packing around such a lot of old, trashy paper as
this. What d'you mean by it, anyhow? Where do you Dutchers keep your money
at?"
The
Ballinger mail sack opened like a cocoon under Hondo's knife. It contained but
a handful of mail. Fritz had been fuming with terror and excitement until this
sack was reached. He now remembered Lena's letter. He addressed the leader of
the band, asking that that particular missive be spared.
"Much
obliged, Dutch," he said to the disturbed carrier. "I guess that's
the letter we want. Got spondulicks in it, ain't it? Here she is. Make a light,
boys."
Hondo
found and tore open the letter to Mrs. Hildesmuller. The others stood about,
lighting twisted up letters one from another. Hondo gazed with mute disapproval
at the single sheet of paper covered with the angular German script.
"Whatever
is this you've humbugged us with, Dutchy? You call this here a valuable letter?
That's a mighty low-down trick to play on your friends what come along to help
you distribute your mail."
"That's
Chiny writin'," said Sandy Grundy, peering over Hondo's shoulder.
"You're
off your kazip," declared another of the gang, an effective youth, covered
with silk handkerchiefs and nickel plating. "That's shorthand. I see 'em
do it once in court."
"Ach,
no, no, no--dot is German," said Fritz. "It is no more as a little
girl writing a letter to her mamma. One poor little girl, sick and vorking hard
avay from home. Ach! it is a shame. Good Mr. Robberman, you vill please let me
have dot letter?"
"What
the devil do you take us for, old Pretzels?" said Hondo with sudden and
surprising severity. "You ain't presumin' to insinuate that we gents ain't
possessed of sufficient politeness for to take an interest in the miss's
health, are you? Now, you go on, and you read that scratchin' out loud and in
plain United States language to this here company of educated society."
Hondo
twirled his six-shooter by its trigger guard and stood towering above the
little German, who at once began to read the letter, translating the simple
words into English. The gang of rovers stood in absolute silence, listening
intently.
"How
old is that kid?" asked Hondo when the letter was done.
"Eleven,"
said Fritz.
"And
where is she at?"
"At
dose rock quarries--working. Ach, mein Gott--little Lena, she speak of
drowning. I do not know if she vill do it, but if she shall I schwear I vill
dot Peter Hildesmuller shoot mit a gun."
"You
Dutchers," said Hondo Bill, his voice swelling with fine contempt,
"make me plenty tired. Hirin' out your kids to work when they ought to be
playin' dolls in the sand. You're a hell of a sect of people. I reckon we'll
fix your clock for a while just to show what we think of your old cheesy
nation. Here, boys!"
Hondo
Bill parleyed aside briefly with his band, and then they seized Fritz and
conveyed him off the road to one side. Here they bound him fast to a tree with
a couple of lariats. His team they tied to another tree near by.
"We
ain't going to hurt you bad," said Hondo reassuringly. "'Twon't hurt
you to be tied up for a while. We will now pass you the time of day, as it is
up to us to depart. Ausgespielt--nixcumrous, Dutchy. Don't get any more
impatience."
Fritz
heard a great squeaking of saddles as the men mounted their horses. Then a loud
yell and a great clatter of hoofs as they galloped pell-mell back along the
Fredericksburg road.
For
more than two hours Fritz sat against his tree, tightly but not painfully
bound. Then from the reaction after his exciting adventure he sank into
slumber. How long he slept he knew not, but he was at last awakened by a rough
shake. Hands were untying his ropes. He was lifted to his feet, dazed, confused
in mind, and weary of body. Rubbing his eyes, he looked and saw that he was
again in the midst of the same band of terrible bandits. They shoved him up to
the seat of his wagon and placed the lines in his hands.
"Hit
it out for home, Dutch," said Hondo Bill's voice commandingly.
"You've given us lots of trouble and we're pleased to see the back of your
neck. Spiel! Zwei bier! Vamoose!"
Hondo
reached out and gave Blitzen a smart cut with his quirt.
The
little mules sprang ahead, glad to be moving again. Fritz urged them along,
himself dizzy and muddled over his fearful adventure.
According
to schedule time, he should have reached Fredericksburg at daylight. As it was,
he drove down the long street of the town at eleven o'clock A.M. He had to pass
Peter Hildesmuller's house on his way to the post-office. He stopped his team
at the gate and called. But Frau Hildesmuller was watching for him. Out rushed
the whole family of Hildesmullers.
Frau
Hildesmuller, fat and flushed, inquired if he had a letter from Lena, and then
Fritz raised his voice and told the tale of his adventure. He told the contents
of that letter that the robber had made him read, and then Frau Hildesmuller
broke into wild weeping. Her little Lena drown herself! Why had they sent her
from home? What could be done? Perhaps it would be too late by the time they
could send for her now. Peter Hildesmuller dropped his meerschaum on the walk
and it shivered into pieces.
"Woman!"
he roared at his wife, "why did you let that child go away? It is your
fault if she comes home to us no more."
Every
one knew that it was Peter Hildesmuller's fault, so they paid no attention to
his words.
A
moment afterward a strange, faint voice was heard to call: "Mamma!"
Frau Hildesmuller at first thought it was Lena's spirit calling, and then she
rushed to the rear of Fritz's covered wagon, and, with a loud shriek of joy,
caught up Lena herself, covering her pale little face with kisses and
smothering her with hugs. Lena's eyes were heavy with the deep slumber of
exhaustion, but she smiled and lay close to the one she had longed to see.
There among the mail sacks, covered in a nest of strange blankets and
comforters, she had lain asleep until wakened by the voices around her.
Fritz
stared at her with eyes that bulged behind his spectacles.
"Gott
in Himmel!" he shouted. "How did you get in that wagon? Am I going
crazy as well as to be murdered and hanged by robbers this day?"
"You
brought her to us, Fritz," cried Frau Hildesmuller. "How can we ever
thank you enough?"
"Tell
mamma how you came in Fritz's wagon," said Frau Hildesmuller.
"I
don't know," said Lena. "But I know how I got away from the hotel.
The Prince brought me."
"By
the Emperor's crown!" shouted Fritz, "we are all going crazy."
"I
always knew he would come," said Lena, sitting down on her bundle of
bedclothes on the sidewalk. "Last night he came with his armed knights and
captured the ogre's castle. They broke the dishes and kicked down the doors.
They pitched Mr. Maloney into a barrel of rain water and threw flour all over
Mrs. Maloney. The workmen in the hotel jumped out of the windows and ran into
the woods when the knights began firing their guns. They wakened me up and I
peeped down the stair. And then the Prince came up and wrapped me in the
bedclothes and carried me out. He was so tall and strong and fine. His face was
as rough as a scrubbing brush, and he talked soft and kind and smelled of
schnapps. He took me on his horse before him and we rode away among the
knights. He held me close and I went to sleep that way, and didn't wake up till
I got home."
"Rubbish!"
cried Fritz Bergmann. "Fairy tales! How did you come from the quarries to
my wagon?"
"The
Prince brought me," said Lena, confidently.
And
to this day the good people of Fredericksburg haven't been able to make her
give any other explanation.
➖➖➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét