2022-10-15
Lều
Chõng (1, 2)
Ngô
Tất Tố
~
Giới thiệu
Ngày nay nghe đến hai từ "Lều
Chõng", có lẽ nhiều người sẽ lấy làm lạ vì những từ ấy từ biệt chúng ta mà
đi tới chỗ mất tích đã gần ba chục năm nay. Nhưng mà trước hơn hai chục năm đi
ngược trở lên, cho đến hơn một nghìn năm, "Lều" "Chõng" đã
làm chủ vận mệnh của giang sơn cũ kỹ mà người ta tán khoe là "bốn nghìn
năm văn hiến". Những ông ngồi trong miếu đường làm rường cột cho nhà nước,
những ông ở nơi tuyền thạch, làm khuôn mẫu cho đạo đức phong hóa, đều ở trong
đám "lều chõng" mà ra. Lều chõng với nước Việt Nam chẳng khác một đôi
tạo vật đã chế tạo đủ các hạng người hữu dụng hay vô dụng. Chính nó đã làm cho
nước Việt Nam trở nên một nước có văn hóa. Rồi lại chúng nó đã đưa nước Việt
Nam đến chỗ diệt vong. Với chúng, nước Việt Nam trong một thời kỳ rất dài kinh
qua nhiều cảnh tượng kỳ quái, khiến cho người ta phải cười, phải khóc, phải rụng
rời hồn vía.
Ngô
Tất Tố
Tạp
chí Thời vụ số 109 ra ngày 10-3-1939.
~
Chương
1
Gần
nửa tháng rồi, trong làng Văn Khoa, lúc nào cũng náo nức, rộn rịp như sắp kéo hội.
Đình trung điếm sở cũng như quán nước hàng quà chỉ làm chỗ hội họp của các ông
già, bà già và những cây gậy trúc mũi sắt, những gói trầu cau lớn bằng cái đấu.
Chuyện mới, chuyện cũ luôn luôn theo những bãi cốt trầu, những làn khói thuốc đồng
thời tuôn ra và nổ như bỏng rang. Ông này nhắc làng mình thật được hướng đình.
Ông kia đoán họ Trần kết ngôi mộ tổ. Bà này bảo cụ đồ phúc đức hiền hậu, chịu
khó lễ các đền chùa. Bà kia khen cô nghè tốt nết đủ điều, biết phân biệt kẻ
trên người dưới.
Cái
hoa gạo nở đầu tháng giêng đã được tán là điềm tốt. Con khanh khách kêu trên
các đình giữa ngày khai hạ, cũng được tôn là tin mừng. Câu chuyện tuy duy nhất
chỉ quanh quẩn có thế, nhưng sự nô nức đã bắt người ta cứ phải chiếu đi chiếu lại
bàn tán hết ngày ấy sang ngày khác, đầu làng cuối làng, thường có những tiếng
cười nói rầm rầm. Hôm nay lại càng tấp nập hơn nữa....
Từ
lúc trời mới sáng rõ, một hồi mõ đã tiệp tiếng vang của ba hồi trống cái khua động
góc trời trên đình. Với chiếc dải lưng lụa đỏ bỏ múi sang cạnh sườn, lý trưởng
không khác phó lý, trương tuần, tung tăng vác tay thước chạy nhào từ đình đến
điếm. Giữa một hồi tí u của những tiếng hiệu ốc đi đôi với dịp hiệu sừng, người
ở các xóm kéo ra tíu tít. Chỗ này vài chục đàn ông đi với mai, thuổng, xẻng, cuốc,
gậy, nạng và câu liêm; chỗ kia mươi người đàn bà và những quang, thúng, sảo, sọt
lủng lẳng dưới đầu đòn gánh. Một toán lại một toán. Một lũ lại một lũ. Ống quần
xắn trên đầu gối, gấu váy kéo lên đến nửa bụng chân, các toán, các lũ lần lượt
tiến vào sân đình.
Một
bầu ồn ào chiếm cả khu đình và điếm. Mặt trời từ trên ngọn tre xuyên sang mái
đình tưng bừng đón tiếng chào của đàn chim sẻ. Ánh sáng lóng lánh chiếu trên
núm quả dành của đôi đồng trụ cửa đình.
Cái
ồn ào mỗi lúc một lớn. Chĩnh nước chè khô đã bị mấy chục bát đàn vục cạn. Hai
thùng cau khô để đó dần dần biến thành đống bã trầu tàn. Hết thảy các toán, các
lũ nhất tề đứng dậy. Như một đạo quân ra trận, mấy trăm con người rầm rập kéo
ra đầu làng và vui vẻ tiến thẳng đến đoạn đường cùng tận địa giới.
Theo
mệnh lệnh của ông lý, ông phó, ông trương, dân phu bắt đầu sang sửa từ đầu địa
phận trở về. Các bầu tát nước đều được bồi đắp phẳng phiu. Những đám cỏ gấu ven
đường đều bị giẫy sạch và hắt xuống ruộng. Người ta cắt hết những cây vẩy ốc
bám vào ven thành. Người ta giật hết những cái ánh tre khum khum rủ trên đường
cái. Người ta quét hết những đống cặn rác kinh niên bừa bãi khắp các đầu ngõ
ven đường. Hương lý vẫn thúc giục vội vã. Tù và vẫn rúc từng hồi dài từ xóm này
đến xóm kia. Trời dần dần nóng thêm. Mấy trăm bộ mặt đỏ như đồng tụ mồ hôi đổ
ra bóng nhoáng. Nhưng cái oi bức của tiết đầu hạ vẫn không ngăn nổi sự nô nức của
đám người làm việc hết lòng.
Gần
đến nửa buổi, bao nhiêu khúc đường khấp khểnh, gồ ghề đều trở nên những dải đất
óng mượt như tấm lụa mới. Những tiếng cười nói vui như ngày tết, lại đưa các
toán, các lũ dân phu lần lượt trở về sân đình.
Một
tuần trầu nước vừa tàn, lý trưởng đứng trên thềm đình dõng dạc nói xuống:
-
Trưa lắm rồi! Xin “chạ” đi rửa chân tay và cất đồ đạc. Rồi “chạ” đến luôn nhà
quan tân khoa để còn làm rạp, kê phản, sắp sửa đũa bát mâm nồi, kẻo nữa không kịp?
Một
buổi ồn ào dồn dập trong đám đông, đàn ông, đàn bà, lẻ tẻ ai về nhà nấy. Trương
tuần cắt lũ tuần phu canh cổng làng. Lý trưởng, phó lý và tất cả những hạng đàn
anh lật đật kéo vào nhà ông nghè mới. Ở đây, từ đầu cổng cho đến xó bếp toàn là
những vẻ vui mừng. Các ông, bà, cô, cậu trong quan họ bắt đầu họp tấp nập. Trên
chiếc ghế ngựa quang dầu kê ở gian giữa, cố ông bắt chân chữ “ngũ”, ngồi bằng
điệu bộ rất đắc ý. Phía dãy phản ở gian bên cạnh, ông trưởng họ Trần thong thả
đưa chiếc quạt thước phẩy mấy chòm râu trắng xóa, bàn định các việc sẽ đến
trong ngày mai.
Ngoài
sân, cố bà cũng như cô nghè, tất tả chạy ngược chạy xuôi, vừa sắp sửa các thứ đồ
dùng, vừa cắt đặt việc này việc khác. Sau mấy cái vái cung kính dâng khắp các cố
ông, cố bà và các vị già lão, lý trưởng, phó lý và bọn trùm trưởng ghé ngồi vào
hàng ghế cuối cùng. Dân làng kéo đến môi lúc mỗi đông. Từ nhà dưới đến nhà
trên, kẻ đứng, người ngồi, lố nhố như một khu chợ. Theo lời cắt cử của các vị
tôn trưởng, những người “làm giúp” tới tấp đi tìm công việc. Mượn mâm, mượn nồi,
mượn bát đĩa và gánh nước đô đầy các chum, các vại, đó là phận sự của đàn bà.
Còn phe đàn ông thì chia ra thành hai ban: một ban chôn tre, dựng rạp, kê phản,
kê ghế, sắp đặt các đồ bài trí, một ban nữa vào chuồng bắt lợn, làm gấp mấy chục
mâm dấm ghém để kịp làng xóm họ mạc ăn tạm bữa trưa.
Công
việc bắt đầu túi bụi. Tiếng người hò thét, tiếng mâm bát đụng nhau, hòa với tiếng
lợn kêu ì éc ngoài vườn làm thành cái vọng ầm ầm của một đình đám to lớn. Hơi lửa
trong bếp hợp với hơi người các nơi càng tăng thêm sức nóng của trời hè. Đúng
trưa, cỗ bàn làm xong, hai tòa rạp lớn cũng vừa lợp kín. Những chiếc chiếu hoa
dài thườn thượt như lá cót đại lần lượt phủ kín các dãy giường phản từ trong
nhà ra ngoài sân. Hàng mấy chục mâm rau nộm thịt mỡ chất đầy trong những bát
đàn, đĩa đàn, la liệt đặt khắp các nhà các rạp.
-
Xin mời bà con hãy đi xơi cơm kẻo đói. Các việc để đó ăn xong rồi ta hay làm.
Lời
nói chia ông trưởng họ Trần không kém tiếng hò của ông đại tướng đứng đầu ba
quân, nó có sức mạnh khiến cho mọi người răm rắp đứng dậy. Đàn ông với đàn ông,
đàn bà với đàn bà, bốn một, tám hai làng xóm, họ mạc tự ý rủ nhau, tiện chiếu
nào ngồi vào chiếu ấy. Mâm này gọi rượu, mâm kia gọi cơm, rồi mấy mâm khác vâm
véo giục lấy nước canh nước mắm. Lối đi chật hẹp trong mấy gian rạp thành chỗ
chen nhau của người ra vào.
Giống
như lớp tằm ăn rỗi, một loạt năm sáu chục mâm nhất tề nhấc chén cất đũa. Mặt trời
chênh chếch chiếu vào đầu rạp, các mâm chỉ còn bát không, đĩa không. Bằng một
giọng nói chững chạc, ông trưởng họ Trần tỏ ra người rất thạo việc:
-
Xin mời bà con ăn trầu, uống nước, rồi thì ai vào việc ấy đi cho. Xem chừng
công việc hãy còn nhiều lắm. Ta phải làm gấp mới được!
Bao
nhiêu mâm cỗ ăn tàn lần lượt bị đưa xuống khu sân bếp, để nhường các chiếu
trong rạp cho những đĩa trầu cau khô và những đoàn ấm tay đựng nước chè xanh.
Tiệc trầu nước không đầy một khắc. Mọi người ồ ạt đứng lên.
Lúc
này công việc càng rộn rịp. Ở đằng sau nhà những người vật trâu bò reo ầm ĩ. Ở
trong rạp, có một đoàn dao thớt ký cốc băm thịt, băm xương. Và ở trước sân, mấy
chục chiếc chày huỳnh huỵch nện xuống đáy cối đá đại. Một đám vàng vàng đỏ đỏ
nghễu nghện từ nhà dưới bếp lên nhà trên. Đó là các thứ xôi gấc, xôi dành và
xôi lá diễn đóng trong những chiếc “mâm dàng” sơn son.
Góp
vào đó, mỗi mâm thêm một cái sỏ lợn, hoặc cái “lăm” lợn, một nậm rượu và một
đĩa trầu. Ông trưởng họ Trần xúng xính trong chiếc áo tế màu lam cụng kính đi
theo mấy mâm xôi thịt để thay mặt cố ông lễ yết các nơi đình, chùa, văn chỉ, và
các nhà thờ đại tôn, tiểu tôn. Vọng canh đầu cổng “tùng tùng” mấy tiếng trống
báo. Tiếp đến một tràng pháo nổ liên thanh. Hai mâm cau tươi đưa hai ông bạn
thân của cố ông đến mừng quan nghè. Bằng một dáng bộ ung dung, cố ông từ trên
ghế ngựa quang dầu khoan thai thò chân xuống đất. Ngài sẽ sàng xỏ chân vào giày
và trịnh trọng bước ra đầu thềm. Rồi vái một vái gần sát mặt đất, cố ông cung
kính mời quí khách lên thẳng nhà trên.
Trống
cái ngoài cổng lại điểm mấy tiếng giật giọng. Một lũ cai tổng, phó tổng, lý dịch
các xã trong tổng, lố nhố theo mấy bao chè sinh hậu và một hòm pháo bàn đào
khúm núm tiến vào trong rạp. Mấy ông quan họ còn đương vồn vã mời khách vào ghế,
và mấy ông khách hàng tổng còn đang đưa đẩy nhường nhau ngồi trên, thì ở ngoài
cổng lại có mấy tiếng trống cái báo hiệu.
Theo
hình thế của đám rồng rắn, một bọn chừng bốn mươi người kéo dài từ cổng vào sân
với chiếc khay vuông có để vài bức câu đối nhiễu đỏ. Giờ này mà đi, trống báo
luôn luôn không dứt, khách đến mỗi lúc mỗi nhiều. Bọn này ngồi chưa yên ghế, bọn
khác đã rầm rập kéo vào. Mấy ông quan họ chuyên việc tiếp khách, ai nấy nhễ nhại
mồ hôi. Những cậu học trò bé con cuống cẳng chạy không kịp nước để khách dấp giọng.
Trên
chiếc án trước thềm, chè, pháo, cau tươi chất đầy như quả non bộ. Liễn con
công, câu đối vóc nhiễu, treo khắp vách, khắp tường. Những cỗ giò, nem, ninh, mọc
kế tiếp nhau từ phía cỗ đệ lên. Khách khứa lục đục vào tiệc. Bọn nào đến trước
ăn trước, bọn nào đến sau ăn sau. Mâm này bưng ra, mâm kia bưng vào. Trong rạp
cũng như trong nhà, không lúc nào không có vài mâm ăn uống.
Trời
gần tối, khách đã hơi vãn. Hồi trống thu không của điếm canh vừa tan, những cây
bạch lạp, những quả đèn lồng, những đĩa dầu trong các quang tre lần lượt theo
nhau bắt lửa. Ngoài sân, trong rạp ánh sáng rực rỡ như ban ngày. Ông trưởng họ
Trần cởi tấm áo lam trao cho người nhà cất đi rồi gọi lý trưởng, phó lý đến hỏi:
-
Thế nào, những đồ hành ngơi ngày mai, các thầy sắp sửa đủ chưa?
Lý
trưởng nhanh nhẩu:
-
Trình cụ, chúng con sắm sửa đâu đấy cả rồi.
Phó
lý lễ phép nói thêm:
-
Trình cụ, còn thiếu hai cái cán cờ tứ linh, vì bị mọt gấy, chúng con đã tìm đôi
sào phơi dùng tạm.
-
Những ai đi rước? Cắt cử xong chưa?
-
Bẩm đã! Tất cả hơn một trăm suất, toàn là người làng, chúng con không dám cắt đến
ông nào trong quan họ.
Ông
trưởng họ Trần hơi cau lông mày:
-
Cái đó là lẽ tất nhiên. Việc khác, dân làng cũng không được phép cắt người quan
họ đi rước, huống chi việc này... Thế các thầy có dặn những người vào việc phải
ăn mặc cho tử tế không?
-
Bẩm có. Chúng con đã bắt dân làng đều mặc áo đỏ và thắt dải lưng màu xanh. Ai
không có sẵn thì phải đi mượn.
Ông
trưởng họ Trần ra bộ vừa ý:
-
Phải cho trang trọng một chút mới được... Còn có hàng tổng, hàng huyện trông
vào. Không nên cẩu thả để cho người ta chê cười làng mình.
Một
người tuần phu ở cổng đi vào, chắp tay đến đứng dưới thềm:
-
Trình cụ, phường chèo đã đến.
Ông
trưởng họ Trần ngẫm nghĩ giây lát:
-
Ra bảo chúng nó cứ ngồi ngoài ấy. Lúc nào có người ra gọi sẽ vào.
Rồi,
chỉ tay ra thẳng gian rạp chính giữa, ông ấy nhìn mặt lý trưởng, phó lý:
-
Bây giờ, công việc đã thư, các thày hãy sai đứa nào thu xếp chỗ này, để cho phường
chèo vào hát một lúc.
Lý
trưởng, phó lý sung sướng như lính lệ được chuyến sai, họ dạ một tiếng rất gọn
và cùng đem theo lệnh của ông trưởng quan họ xuống nẻo nhà dưới loan báo cho bọn
trai làng.
Qua
một hồi dọn dẹp, kê cúng, gian rạp chính giữa nghiễm nhiên thành một sân khấu
lâm thời. Trống chầu trên thềm thủng thẳng điểm bốn, năm tiếng. Chừng hơn mười
người phường chèo theo đôi hòm vuông lố nhố tiến vào. Trẻ con đua nhau hò reo.
Trong rạp ồn ào như đám vỡ chợ. Sau khi mấy bộ quần áo đã vắt lên sợi dây thừng
chăng suốt hai chiếc cột rạp, để ngăn cho nửa gian rạp thành một căn buồng, hộp
phấn, hộp son và những mũ bạc, mũ vàng, mũ lông công, mũ cánh chuồn, la liệt
bày ra nắp hòm mặt án.
Trống
rung. Mõ điểm nhát gừng. Phèng phèng, chũm chọe đồng thời nổi lên. Trò bắt đầu
diễn. Trước rạp, sau rạp và hai bên rạp, người đứng chật như nêm cối. Hết một hồi
trống dạo trò, cả đám đều im phăng phắc để nhìn bộ miệng người kép giáo đầu
đương mấp máy môi sau một chiếc quạt giấy. Đánh sạt một cái, cái quạt bị cụp hẳn
lại, người kép lấy hết gân mặt gân cổ, gân môi để ngân cho giọng thật dài:
-
Nhớ thuở xưa tích cũ, có một chàng trai tên gọi Lưu Bình...
Mọi
người xôn xao bảo nhau:
-
À họ làm trò “Tây Dương nghĩa phụ”.
Đêm
càng khuya, trò càng xô xát, khán giả càng nô nức. Người ta vỗ tay cười reo khi
nghe anh hề cắt nghĩa “đại phong” là lọ tương. Và người ta tỏ vẻ ái ngại thương
xót, khi thấy Lưu Bình lắc đầu nhăn mặt trước bát cơm thiu và quả cà mốc của
nhà Dương Lễ.
Nửa
đêm, trò vừa hết vở. Khán giả ồn ào giải tán sau một hồi trống tan trò. Ông trưởng
họ Trần oai vệ ra lệnh cho bọn lý trưởng, phó lý:
-
Bây giờ nửa giờ tý rồi, sang giờ sửu thì phải khởi hành. Các thầy giục họ bưng
mâm để chạ xơi rượu, không thì trễ quá.
➖➖➖
Chương
2
Lại
một lần nữa, ruột gan cô Thúy không kìm được sự hồi hộp. Và cái hồi hộp lần này
có lẽ còn mạnh hơn mấy lần trước nhiều lắm. Trí nhớ của cô còn in rành rành.
Cách đây vừa đúng một năm, bấy giờ cô mới có mười chín tuổi. Cái đêm sắp sửa thắng
quần thắng áo để đi làm người nội trợ cho cậu khóa Trần Đằng Long, tim cô đã bị
một phen rung động. Song lúc ấy cô chỉ tự thấy bẽn lẽn và cứ nghĩ quanh nghĩ quẩn
những cảnh tượng đầu tiên và những câu nói thứ nhất của mình trong khi bắt đầu
giáp mặt người bạn trăm năm. Thế mà thôi. Rồi đến hồi cuối tháng một năm ngoái,
khi được tin chồng cô đỗ cử nhân, bụng cô lại nôn nao lần nữa. Nhưng cái địa vị
của một cô cử vẫn không thay đổi hoàn cảnh của một cô khóa, cho nên lúc này ở
trong lòng cô chỉ có một sự sung sướng êm đềm, nó không bắt cô kích thích nhiều
quá. Lần này khác hẳn. Tuy quãng đường từ cô cử lên đến cô nghè, cũng không lạ
hơn quãng đường từ cô khóa lên đến cô cử, nhưng cái khó nghĩ cho cô là cuộc
vinh qui ngày mai.
Bởi
vì từ thuở tấm bé đến giờ, chưa từng thấy người con gái nào được cái vinh hạnh
như mình, và chưa được rõ cái quang cảnh ấy ra sao, cho nên óc cô cứ phải loanh
quanh suy tính: “Không biết chốc nữa mình sẽ phải ngồi thế nào, phải đứng thế
nào, và phải ăn nói thế nào cho đúng điệu bộ một bà tiến sĩ?” Hỏi mãi, cô vẫn
không tìm thấy câu trả lời. Trống canh ngoài điếm chợt điểm ba tiếng muốn báo để
cô biết cái giờ lên đường sắp đến nơi rồi. Khêu rõ ngọn đèn trên quang, cô vội
xổ đầu ra chải. Mái tóc mấy lần rẽ đi rẽ lại, mà khi ngó vào trong gương, đường
ngôi trên trán vẫn chưa được ngay. Cô đương băn khoăn, muốn sửa thêm cho nó thật
chỉnh, ngoài rạp vừa nổi hồi trống tan trò. Cố bà ở ngoài bước vào, giục cô
sang phòng bên kia cùng ăn cơm tạm.
Theo
lời mẹ chồng, cô vội bỏ gương, bỏ lược đi ra. Sau khi điểm tâm bằng một đĩa xôi
và hai bát chè, cô lại sang phòng bên này. Bổ cau, têm trầu, giở gói thuốc lá
quấn vài chục điếu, rồi cô xếp cả vào cái tráp tròn sơn son, và thêm vào đó ít
cánh hoa hồng, hoa huệ.
Nhà
dưới, làng xóm ăn uống đã xong. Ai nấy tấp nập đi lấy cán cờ, cán quạt và tìm
đòn võng. Trống ngực khi ấy lại càng đập mạnh, cô vội mở rương lấy hết mấy bộ
quần áo mới ra thay. Quần cũng như áo, các cái đều vừa như in, chỉ tiếc đôi giầy
vân hài khí chật, làm cho hai bàn chân cô đều thừa một ngón chân út.
Ngoài
rạp, chiêng, trống xen nhau thôi thúc hết một hồi thứ nhất, cố ông, cố bà đã
cho gọi cô ra đứng chờ sẵn trên thềm. Bốn chiếc võng đào, đòn cong, mui luyện
cũng đã chực ở dưới sân. Đợi cho dứt hồi chiêng trống thứ hai, thì ba chiếc
võng cũng hạ thấp xuống, cô và cố ông, cố bà mỗi người bước lên một võng.
Chiêng trống điểm thêm một hồi và ba tiếng nữa, tức thì bốn đôi đèn lồng dẫn đường
cho bốn chiếc võng từ từ tiến ra ngoài cổng.
Cái
võng bỏ không ra trước rồi đến võng cố ông, rồi đến võng cố bà, rồi đến võng của
cô nghè. Cuối cùng thì bọn trai làng khiêng vác cờ quạt tàn lọng.
Ra
khỏi cổng nhà, chiêng trống lại im, lọng vẫn cụp cờ vẫn cuốn, cả đám lần lần tiến
trong bóng cây âm thầm. Nếu không có tiếng nói chuyện rầm rầm và mấy ngọn đèn
le lói, có khi nhiều người sẽ ngờ là toán kỳ binh kéo đi đánh úp chỗ nào. Tới đầu
địa phận, xa trông trước mặt, thấy có bóng người lố nhố trong đám ánh lửa vàng
vàng. Ai nấy đều biết ngay rằng: đó là những người hàng tổng cũng đi dự vào cuộc
rước ấy.
Mấy
người đàn anh trong bọn dân phu hàng tổng cung kính vái chào hai cố và bà nghè.
Hai toán người này liền nhập vào làm một, rồi cùng thẳng đường trẩy đi. Lần này
là lần đầu tiên trai làng Văn Khoa được làm những kẻ đồng hương với quan nghè,
cho nên mỗi người đều nhận thấy mình vinh dự hơn hết những người các làng khác
trong tổng. Họ tự coi họ là chủ, còn những người kia là những kẻ phục dịch. Trời
gần sáng. Trên đường đi đã rõ bóng người. Trong bọn dân làng Văn Khoa, một ông
vác cờ ngoảnh lại nhìn lũ hàng tổng, rồi mỉm cười và nói với người bên cạnh:
-
Thảo nào người ta vẫn bảo: "Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng". Coi vậy!...,
đỗ đến ông nghè cũng có sướng thật. Cả tổng đều phải đi rước!
Đến
ông vác lọng nối lời:
-
Ấy là bây giờ đã giảm hơn xưa nhiều lắm... Hôm qua, tôi thấy các cụ nói rằng:
ngày xưa, trong đời nhà Lê nhà liếc gì đó, mỗi khi có một ông nghè mới đỗ, hàng
tổng, hàng huyện, đều phải đem cờ đem quạt đến tận kẻ chợ mà đón. Nhưng từ năm
Gia Long nguyên niên mà đi, kẻ chợ dời vào Thuận Hóa, người Bắc tới đó xa quá,
các quan sợ làm phiền dân, cho nên chỉ bắt rước từ tỉnh nhà trở về mà thôi.
Rồi
ông vác tàn nói xen:
-
Phải rồi. Tôi cũng nghe nói thuở xưa ông nghè oai lắm. Hễ mà đỗ lên một cái thì
là nội những ruộng đất trong tổng muốn cắm chỗ nào cũng được. Chẳng những cắm
đâu dân chịu đấy, mà lại còn được hàng huyện làm cổng, hàng tổng làm nhà cho nữa,
thế mới sướng chứ!
Và
ông cầm cờ vắt lại:
-
Có thế thật đấy. Tháng trước, khi được tin mừng ở kinh đô báo về, cô nghè có
cho gọi tôi vào dọn nhà cửa, sân vườn. Gần trưa, các cậu học trò về hết, cố ông
bảo tôi lên thềm nhà học hầu nước. Lúc ấy, tôi thấy cố nói với cụ trưởng họ thế
này: “Làng K.Q.Đ. ở cạnh đường xứ, chỗ gần sông đông, trước kia là đất làng
Vân. Về sau có ông họ Đinh - cố có nói tên nhưng tôi quên mất - có ông họ Đinh ở
K.Q.Đ. thi đỗ tiến sĩ, mới cắm khu đất ấy làm dinh. Rồi thì những kẻ tôi tớ
cũng theo đến mà ở. Dần dần thành ra một cái làng. Xem thế thì biết cái chuyện “hàng
huyện làm cổng, hàng tổng làm nhà” mà trong phương ngôn đã nói là chuyện có thật...
Cả
tụi chép miệng ra ý tiếc rẻ:
-
Hoài của! Nếu như lệ ấy còn đến ngày nay, có lẽ chúng mình cũng được đi theo
quan nghè để lập thêm làng Văn Khoa nữa.
Câu
chuyện đương còn tiếp tục bên đường chợt có dãy quán bán quà. Theo lời cố ông ở
trên đưa xuống, hàng tổng đều được dừng lại tạm nghỉ. Bước chân ra đi từ đầu
canh ba đến giờ, bọn phu hàng tổng chừng đã thấy đói. Họ kéo ồ vào khắp các
quán, kẻ có tiền ăn quà ăn bánh, kẻ không tiền thì giở cơm nắm ra chấm với muối
vừng.
Lúc
ấy mặt trời đã lên độ hai con sào, trên đường, ngoài khách đi chợ, loáng thoáng
có vài bọn đi xem. Bọn phu hàng tổng mỗi người vừa kịp uống một hớp nước, hút một
điếu thuốc thì đã được lệnh cử bộ. Chuyến này là lượt trở đi, chưa cần phải giữ
nghi vệ. Người đi vẫn quãng thưa quãng mau, cờ quạt tàn, lọng vẫn nghiêng ngả,
ngả nghiêng, cái chổng đầu lên, cái chúc đầu xuống. Vào khoảng nửa buổi thì tới
cửa tỉnh. Hàng phố lố nhố kéo nhau ra xem. Ngày trước những ông nghè mới, sau
khi ở kinh, lĩnh cờ biền về thẳng tỉnh nhà để vào lễ quan tổng đốc đều phải ra
luôn nhà trọ, rồi thì hàng tổng đến đó rước về.
Nhưng
quan tổng đốc bây giờ là bậc hiếu học, thấy ông tân khoa Trần Đằng Long trẻ tuổi,
linh lợi, ngài càng yêu mến, nên mới phá cách mà lưu ông ấy ở lại trong dinh và
đã phi trát về huyện, sức các dân xã phải vào trong dinh đốc bộ mà đón.
Theo
lệnh ấy, võng, lọng, cờ quạt, cứ việc nghênh ngang tiến vào cửa thành. Đến cổng
dinh quan tổng đốc, cố ông, cố bà và cô nghè xuống võng đi bộ. Giữa mấy tiếng
trống báo rất hùng dũng của bọn lính canh trên chòi, một người đội tuần lật đật
ở trong chạy ra. Cố ông, cố bà và cô nghè sửa lại khăn áo cho thật tề chỉnh để
theo hắn đi vào trong dinh.
Làng
tổng xúm lại từng tốp ngồi lê ngồi la ở các bãi cỏ ngoài dinh, kẻ ăn trầu, người
hút thuốc vặt. Cờ quạt võng lọng, dựa ở bên đường ngổn ngang. Nửa giờ sau, giữa
lúc dân phu đang vây quanh chĩnh nước chè tươi và chiếc điếu cày, thình lình mấy
ông bô lão đều quay vào phía cửa dinh, ai nấy cong lưng vái một vái cực kỳ trịnh
trọng.
Quan
nghè đã đi với cố ông từ trong dinh ra. Cả bọn hàng tổng răm rắp đứng lên, ai
vào công việc của người ấy. Bốn chiếc đòn võng ghếch đầu ven tường cũng như số
nhiều cờ quạt, tàn, lọng đều được nhấc ra một cách vội vàng. Các võng đều chế
theo kiểu bát cống, mỗi cái phải tám người khiêng. Với chiếc nón dấu đội đầu và
bõ áo xanh nẹp đỏ, phủ tấm ban kiên màu đỏ, tất cả ba mươi hai người phu cõng
nhất tề đỡ tay vào các đầu đòn để hạ cho mấy chiếc võng thấp gần mặt đất. Giống
những ông nghè bầng giấy mà hàng năm đến rằm tháng tám, người ta vẫn thấy ở cỗ
trông trăng quan nghè đi ủng đen, mang xiêm xanh, bận áo thụng lam và đội mũ
cánh chuồn lóng lánh những bông hoa bạc. Sau khi vị tân khoa ấy đã bệ vệ bước
chân lên võng và ngồi chống tay vào chiếc gối xếp đặt ở đầu võng, cố ông, cố
bà, lần lượt trèo vào võng mình.
Sau
rốt đến lượt cô nghè. Với hai gò má đỏ bừng như muốn biểu lộ một cái tâm trạng
nửa mừng nửa thẹn, cô này nhìn trộm bộ điệu lên võng của chồng và của cha chồng,
mẹ chồng. Rồi sè sẽ xếch cao hai ống quần lĩnh và rón rén cất cái gót của chiếc
vân hài, cô ghé ngồi vào chỗ mép võng để co hai chân lên võng. Mấy chục người
nhất tề nâng các đòn võng lên vai và đứng im lặng chờ nghe hiệu lệnh.
Đám
rước lúc ấy bắt đầu sắp thành hàng ngũ. Đầu quân là lá cờ đỏ có thêu bốn chữ “nhất
giáp tiến sĩ”. Rồi đến bốn chiếc lọng vàng nghiêng đầu vào nhau che cho mấy chữ
“ân tứ vinh qui” đề giữa tấm biển sơn son chung quanh có lớp riềm nhiễu đỏ. Rồi
đến một chiếc trống đánh đu dưới cây đòn gỗ bắc dọc trên vai hai người dân phu.
Kề đó, ông thủ hiệu trống luôn luôn tỏ vẻ oai vệ bằng bộ mũ tế, áo tế, cái dùi
trống chênh chếch gục đầu vào ngực và đôi hia đen xúng xính dưới hai ống quần
màu “dúm”. Tiếp đó, bốn cậu bé con đứng ra bốn góc để chiếm lấy một khu đất
vuông vắn như hình bàn cờ. Cả bốn, ai cũng như nấy, áo đỏ, dải lưng xanh, xà cạp
màu xanh, tay trái chống vào cạnh sườn, tay phải vác lá cờ phất khuôn khổ vừa bằng
vuông yếm. Rồi đến ông cầm trống khẩu. Rồi đến võng của quan nghè. Đi kèm ở hai
bên võng, hai người rước đôi lọng xanh chóp bạc, hững hờ giương ở cạnh mui
võng. Và thêm vào đó, bên này một người vác chiếc quạt lông, bên kia, một ông
lê mễ cắp cái tráp sơn đen và xách một chiếc điếu ống xe trúc.
Sau
võng, phấp phới năm lá cờ vuông, đủ cả năm sắc xanh, đỏ, vàng, trắng và tím. Đứng
đúng như năm cái chấm ở mặt “ngũ” của con thò lò, năm ông vác cờ đi giầy tầu, mặc
áo nhiễu điều, đội mũ đuôi én, và đều khum tròn hai tay để giữ lấy cây cán cờ cắm
trên chiếc cối gỗ đeo ở trước bụng. Rồi đến ông cầm kiểng đồng. Rồi đến võng của
bà nghè.
Bằng
tấm áo lụa màu hồng điều và vòng khăn nhiễu màu cánh chả vấn kiểu vành dây, hai
người con gái rón rén đi hầu cạnh võng để vác cây quạt lá vả và bưng cái quả
sơn son. Cũng như võng của quan nghè, võng của bà nghè cũng được hộ vệ bằng đôi
lọng xanh, chỉ kém có cái chóp bạc.
Rồi
đến võng của cố ông. Rồi đến võng của cố bà. Rồi đến mấy ông bô lão khúm núm
trong những tấm áo thụng màu lam. Rồi đến các thứ kèn trống đàn sáo. Rồi đến một
dãy chừng bốn, năm chục lá cờ sắp theo hàng một, cái nọ cách cái kia độ vài ba
thước. Cuối cùng thì là hai người khiêng chiêng. Ông thủ hiệu chiêng phục sức
và điệu bộ không khác ông chủ hiệu trống, cũng áo tế, cũng mũ tế, cũng đôi hia
đen, và chiếc dùi dựa luôn luôn múa ở cửa tay áo thụng.
Với
chiếc loa đồng vác vai, lý trưởng Văn Khoa và nhiều chức dịch hàng tổng tung
tăng chạy từ đầu nọ đến đầu kia, để làm cho hết phận sự những người dẹp đám.
Sau
ba hồi trống cái gióng nhau với những tiếng chiêng bu bu, tiếp đến một hồi trống
khẩu đi đôi với hôi kiểng đồng, đám rước lục tục theo con đường cũ đi ra, đàn
sáo kèn nhị nổi lên inh ỏi. Ra khỏi cổng thành độ vài chục bước, ông chủ hiệu
trống thình lình thúc ba tiếng trống díp nhau, để ra hiệu cho hết mọi người đều
phải dừng lại. Rồi thì một tay chống thẳng vào sườn, người giữ hiệu lệnh của
đám rước đó khoan thai lui xuống năm bước. Và dang hai chân theo hình chứ “bát”,
ông ấy múa chiếc dùi trống tiến lên năm bước để nện luôn vào mặt trống mấy tiếng
tùng tùng. Dứt hồi tùng tùng thứ nhất, bốn cậu bé con cầm bốn lá cờ phất đồng
thời quay mình đánh thót và cùng chầu mặt vào nhau. Sau hồi tùng tùng thứ hai,
cả bấy nhiêu cậu nhất tề múa tít lá cờ trong tay để chạy cho hết chiều ngang của
mặt đường cái, người ở bên tả xông sang phía hữu, người ở bên hữu xông sang
phía tả. Luôn hồi tùng tùng thứ ba, các cậu lại đều quay tròn ngọn cờ và răm rắp
lui về chỗ cũ. Đến hồi tùng tùng thứ tư, cờ lại múa bốn cậu lại cùng bước vào
giữa đường. Rồi ai nấy đều cúi đầu xuống để phất lá cờ qua mặt và hứ một tiếng
thật dài. Thế rồi, mỗi một tiếng tùng là một cái phất cờ, và mỗi cái phất cờ lại
một tiếng “hứ”. Vừa đúng bốn lượt “tùng hứ”, ông thủ hiệu trống dõng dạc điểm
thưa dùi trống để ra lệnh cho các cậu đó lùi lại chỗ đứng lúc nãy và quay mặt
nhìn lên tiên quân.
Chiêng
trống lại thủng thẳng đánh từng tiếng một, đám rước lại lần lần tiến lên. Đi hết
con đường trong tỉnh, mặt trời vừa lên đến thẳng đỉnh đầu. Cả một khu vực mông
mênh của bầu trời đều bị nhuộm thành màu vàng chói. Người đi trên đường luôn
luôn ngửi thấy mùi khét. Cờ vuông, cờ chéo, hết thảy rũ rượi như lũ ấp mồ. Dân
phu hàng tổng ai nấy sắc mặt đỏ gay, mồ hôi thấm ra ngoài áo. Chừng đã khó chịu
với sự nóng nực, mấy người đi đầu sè sẽ giục nhau bước rảo cho chóng đến nhà.
Nhưng ông thủ hiệu trống cố muốn kéo cho công việc của mình thêm dài, chốc chốc
lại tiến ngũ bộ, thoái ngũ bộ, dang cánh tay múa dùi, nháy trống, để diễn một
trận “tùng hứ”, làm cho cả đám đều phải dừng lại. Trời cứ nắng, chiêng trống cứ
tùng tùng, bu bu... đàn sáo kèn nhị cứ thi nhau xuống chìm lên bổng. Thiên hạ
đi xem đông như nước chảy. Nón sơn chen với nón lá, yếm áo lấp ló trong đám áo
the. Người ta dắt nhau. Người ta co nhau. Người ta du nhau, đẩy nhau. Người ta
lội bì bỏm dưới ruộng lúa chiêm và leo tót vót trên các cành đa, cành gạo. Thân
đường chật hẹp không đủ chỗ chứa. Đằng đầu cũng như đằng cuối, chen chúc những
người là người. Cờ quạt võng lọng đều phải ùn lại như một toán quân bị hãm. Lý
trưởng Văn Khoa hùng dũng kề loa vào miệng: “Bớ hai bên hàng xứ! Dẹp ra để quan
lớn tr...ẩy!”
Tiếng
“trẩy” như bị dính ở miệng loa. Nó đã xoắn lại như vành trôn ốc và kéo dài ra
như một sợi thừng. Đít loa “ngoáy” tròn độ năm sáu vòng, vẫn chưa tuôn cho đi hết
dư hưởng của nó. Những người đứng gần đều phải chối tai. Cả một góc trời như bị
xé toạc. Hàng xứ vẫn đâu đứng đấy, hình như không ai nhúc nhích. Ông lý của
làng quan nghè lại phải trợn mắt phùng mang để “bớ hàng xứ” lần nữa. Cũng vẫn
thế. Đường đi cứ bị ngăn cản như thường. Mấy ông tuần phu liền xắn tay áo chạy
suốt hai bên dọc đường, và sẵn roi mây trong tay, họ vụt túi bụi một lượt. Đám
đông tức thì dồn dập như một lớp sóng. Người nọ xô người kia, cố cướp lấy đường
mà chạy. Bà già, trẻ con ngã sấp ngã ngửa ở các bờ ruộng. Mặt trời chênh chếch
về tây. Đường về đã hết chừng hai phần ba. Vòm trời thỉnh thoảng điểm có bóng
râm. Ánh nắng dần dần êm dịu. Tiếp đó, một trận gió nồm từ dưới đồng chiêm nhẹ
nhàng đưa lên. Cả đám đều tỉnh người ra. Những con rồng phượng trong các cờ quạt
hết thảy lồng lộng múa nhảy như muốn theo tiếng đàn sáo cùng bay tít lên mây
xanh.
-
Ô kìa ông nghè!
-
Ô kìa bà nghè!
Tiếng
reo giật giọng thình lình bật lên giữa hồi chiếng trống vang lừng. Trăm nghìn
con mắt đổ dồn vào đám lọng xanh đi trước. Mấy bức mành mành cánh sáo đã quấn
lên sát mui võng lúc nào. Thiên hạ được dịp xem mặt cả nhà quan nghè. Ít kẻ nói
đến cố ông, cố bà. Người ta chăm chú nhìn vào cô nghè nhiều nhất.
Trước
sự chỉ trỏ của hàng xứ, cô nghè vẫn ra vẻ e lệ sượng sùng, tuy trong bụng cô đã
cảm thấy vinh dự cực điểm. Luôn luôn cô phải nhai trầu phúng phính, vì sợ để
cái mồm không dễ hóa ra người vô duyên. Và, luôn luôn cô phải cầm gương lên
soi, vì sợ cốt trầu chảy ra ngoài mép. Có lúc muốn tỏ ra bộ chín chắn, cô giả vờ
ngắm những cánh hồng con bướm trong chiếc quạt tầu. Rồi có lúc muốn. làm ra người
nhanh nhẩu, cô lại đưa mắt nhìn ngược nhìn xuôi, nhìn từ con cò bay trên lưng
trời, nhìn đến con trâu ăn cỏ ở dưới bờ lúa. Hai gối ngồi xếp tè he đã mỏi, nhiều
lúc đã thấy chuột bó. Nhưng cô không dám duỗi ra, e rằng duỗi dài hai chân,
không phải bộ điệu của người sang trọng.
Cái
bụng dưới nhịn đái lâu quá nó đã phát tức anh ách. Mấy lần cô toan bảo phu hạ
võng để mình đi đái nhưng rồi cô đều phải thôi. Bởi vì cô không biết rằng bà
nghè theo chồng vinh quy có thể xuống võng đi đái được không. Và cô lại còn sợ
rằng trong đám người xem đông nghịt thế này, thì đi vào đâu. Không lẽ việc ấy
cũng bắt hàng tổng dẹp chỗ...
Bóng
xế chiều. Nắng nhạt dần. Trên đường đã thấy hơi mát. Người đi xem lại càng đông
thêm. Đoàn võng lọng của hai vợ chồng ông nghè vừa qua một quãng ngã tư, thì ở
cạnh đường bỗng có tiếng kêu tru tréo:
-
Chị làm sao thế? Chị Ngọc! Chị làm sao thế. Chị Ngọc! Ối trời ơi! Ối các ông,
các bà ơi! Cứu chị tôi với! Chị tôi làm sao thế này!
Tiếng
kêu cấp bách phát ra một cách thình lình, làm cho chiêng trống đàn sáo tự nhiên
im bặt, cả người đi rước lẫn người đi xem tự nhiên đứng lại. Một người con gái
trạc hai mươi tuổi đương nằm sóng sượt trên bãi cỏ của con đường ngang, đầu tóc
rũ rượi, hai mắt nhắm nghiền, bọt mép đùn ra trắng xóa. Và một người nữa, cũng
con gái, tuổi chừng mười lăm, mười sáu trở về, đương ôm lấy đầu người này vừa
lay vừa kêu. Rồi ở cạnh đó, đôi thúng lô và đôi tay nải lổng chổng lăn xuống vệ
đường.
Những
người ở gần cuống quít xúm lại cấp cứu, kẻ rằng nâng cô ấy dậy, người bảo cứ để
cô ấy nằm yên. Mấy bà lão già vâm véo giục nhau đái ra lòng bàn tay lấy nước
xoa vào mặt và đổ vào miệng cô gái phải cảm. Cô gái phải cảm vẫn bất tỉnh nhân
sự. Tiếng gọi chị và tiếng kêu cứu của người em gái mỗi lúc một thêm luống cuống,
hình như đầu lưỡi đã bị líu lại. Lúc ấy cô nghè và cố ông, cố bà tuy có dừng
võng nhìn ra, nhưng ai nấy đều giữ bộ mặt thản nhiên.
Riêng
có quan nghè xem chừng cũng thấy cảm động, ngài gọi lý trưởng Văn Khoa đến cạnh
mà hỏi:
-
Có phải cô Ngọc vẫn bán giấy bút ở Chợ Kim Bảng không?
Lý
trưởng lễ phép:
-
Bẩm phải.
Quan
nghè chỉ tay ra nẻo cây đa cạnh đường mà bảo:
-
Thầy chạy đến bảo mấy mụ đàn bà làm phúc cùng vực cô ấy vào chỗ mát kia! Ai lại
để cho người ta nằm phơi dưới nắng như vậy? Tội nghiệp! Trống lại thúc. Chiêng
lại khua. Dàn sáo lại đua nhau réo rắt. Đám rước lần lần tiến về đường làng Văn
Khoa. Con đường đã được cả làng trau chuốt từ sáng hôm qua và đã nằm chờ quan
nghè một đêm và một ngày trời.
➖➖➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét