2023-03-04
Tôn
Tử binh pháp: VI. Thiên hư thực
Tôn
Vũ
Dịch giả: Trúc Khê Ngô Văn Triện
~
· VI. Thiên hư thực (dịch giả: Trúc Khê
Ngô Văn Triện)
· Chapter VI. WEAK POINTS AND STRONG (in “Sun Tzŭ
on The Art of War”, translator: Lionel Giles) – nguồn:
https://www.gutenberg.org/
~
VI. Thiên hư thực
Lý
Thuyên rằng: người giỏi dùng binh, lấy hư làm thực, người giỏi phá địch, lấy thực
làm hư, cho nên thiên này ở dưới những thiên trên.
Đỗ-Mục
rằng: này việc binh tránh chỗ thực đánh chỗ hư, trước phải nên biết sự hư thực
của người và mình.
Vương
Tích rằng: phàm tự giữ thì lấy thực, đánh giặc thì lấy hư.
Trương
Dự rằng: Thiên Hình nói đánh giữ, thiên Thế nói kỳ chính. Người giỏi dùng binh
trước phải biết cái cách đánh giữ vững-vàng, sau sẽ biết kỳ chính; trước phải
biết cái thuật kỳ chính biến hóa, sau sẽ biết hư thực. Bởi kỳ chính tự việc
đánh giữ mà dùng, hư thực do chỗ kỳ chính mà thấy. Cho nên thiên này ở dưới
thiên Thế.
Tôn
Tử nói: Phàm ở trước tại chiến địa mà đợi quân địch thì nhàn rỗi.
Tào
Công, Lý Thuyên đều rằng: Như thế thì sức có thừa.
Trương
Dự rằng: Cái đất hình thế, mình giữ được trước, ngồi mà đợi quân địch kéo đến,
thì binh mã nhàn rỗi, sức lực có thừa.
Đến
sau ở chiến địa mà ứng chiến thì vất vả.
Họ
Mạnh rằng: Nếu bên địch đã ở cái chỗ tiện thế, mình mới đến sau, thì binh mã
khó nhọc, không có phần lợi.
Lý
Thuyên rằng: Như thế thì sức không đủ, sách Thái-nhất độn-giáp rằng: Họ đến
đánh ta thì ta là chủ, họ là khách, chủ dễ khách khó. Cho nên sách Thái-nhất độn-giáp
nói về cái nghĩa định kế. Vậy biết nhọc và nhàn việc chẳng giống nhau, trước và
sau thế khác.
Cho
nên kẻ thiện-chiến, làm cho người đến mà không đến với người.
Đỗ-Hựu
rằng: nói hai quân xa nhau, mạnh yếu bằng nhau, ta nên khiến họ vượt hiểm mà đến,
chứ ta không nên tự vượt hiểm mà đi, nên nhử cho họ đến với mình, chứ đừng phải
tìm theo họ.
Đỗ-Mục
rằng: nhử cho họ đến với mình, mình ngồi chừa sức lực để đợi. Không đến với họ,
vì sợ mình nhọc vậy.
Khiến
được kẻ địch tự đến, là lấy lợi mà nhử.
Lý
Thuyên rằng: lấy lợi mà nhử, kẻ địch sẽ từ xa tìm đến, tức như tướng Triệu là
Lý-Mục nhử Hung-nô đó.
Đỗ-Mục
rằng: Lý-Mục thả bừa những trâu, dê, binh sĩ đầy đồng, Hung-nô mới thử kéo một
đội nhỏ vào, Mục đã giả thua mà chạy, bỏ lại đến mấy nghìn người; chúa Hung-nô
cả mừng, bèn kéo ùa vào, Mục đánh cả phá được, giết được 10 vạn quân kỵ của
Hung-nô, chúa Hung-nô chạy, từ đấy hơn một năm không dám phạm vào biên-cảnh.
Khiến
được kẻ địch không đến, là lấy hại mà dọa.
Tào
Công rằng: ra cái chỗ họ phải săn, đánh cái chỗ họ phải cứu.
Đỗ-Hựu
rằng: ra cái chỗ họ phải săn, đánh cái chỗ họ phải cứu, chẹn giữ con đường hiểm
yếu, khiến họ không thể tự đến được. Cho nên Vương-tử nói: một mèo ngồi ở cửa
hang, muôn con chuột không dám thò ra, một hổ phục ở bên khe, muôn con hươu
không dám đi qua.
Đỗ-Mục
rằng: Tào-Công đánh Hà-bắc, quân đóng ở Đốn-khau, giặc Hắc-sơn là bọn Vũ Độc đến
đánh Vũ-dương, Tào-Công bèn dẫn quân vào núi đánh đồn gốc của Độc, Độc nghe tin
phải bỏ Vũ-dương mà về, Tào-Công đón đánh ở trong cả phá được.
Trần
Hạo rằng: tức như Tử Tư làm mỏi quân Sở, Tôn Tẫn đuổi tướng Ngụy đó.
Cho
nên kẻ địch họ nhàn có thể làm cho họ nhọc.
Tào-Công
rằng: cới việc ra để phiền quấy họ.
Lý
Thuyên rằng: đánh chỗ bất ý khiến họ mỏi nhọc vì chạy chọt.
Đỗ-Mục
rằng: Cao Cảnh nói cái kế bình định nước Trần với Tùy-tổ rằng: Xứ Giang-bắc lạnh,
lúa gặt muộn hơn, xứ Giang-nam nóng, lúa má chín sớm. Ta liệu khi họ gặt hái,
đem quân lên ngựa tuyên truyền lên là sẽ sang đánh úp, họ nghe tin tất phải họp
binh phòng ngữ, đủ phải bỏ cả việc đồng ruộng. Họ đã họp binh, ta lại giải
giáp, như thế là người Trần đủ phải khốn khổ.
Họ
Hà rằng: Đời Xuân-thu Ngô-vương Hạp Lư hỏi Ngũ Viên rằng: Nay ta muốn đánh Sở
nên như thế nào? Ngũ Viên thưa rằng: Nên chia ra ba toán quân để làm cho họ mệt.
Một toán đến họ tất đều ra, họ ra ta về, họ về ta ra, họ tất phải lử ở dọc đường.
Khi đã làm nhiều cách để họ nhọc mệt bấy giờ ta đem cả ba toán nối tiếp mà
đánh, tất là phải được lớn. Hạp Lư nghe theo, nước Sở nhân thế phải ốm dở, Ngô
bèn vào thành Dĩnh.
Họ
no, có thể làm cho họ đói.
Tào
Công rằng: Cắt đường lương để cho họ đói.
Lý
Thuyên rằng: Đốt cháy kho đạn, phá hủy lúa má, cắt đứt đường lương, đều có thể
làm cho bên địch phải đói. Ta là chủ, địch là khách, thì có thể cắt đứt đường
lương làm cho họ đói, nhưng nếu ta là khách, địch là chủ, thì ta phải làm thế
nào? Đáp rằng: Cái thuật làm đói bên địch, không phải chỉ có một cách cắt đường
lương, bất cứ cách gì làm cho họ phải đói là được. Cao Cảnh nhà Tùy bàn kế bình
Trần rằng: Giang-nam đất xấu, nhà cửa phần nhiều bằng gianh, họ có vật chứa đựng,
đều ở đấy cả. Nên mật sai người nhân gió phóng lửa, đợi khi họ dựng lại, ta lại
đốt nữa. Chỉ sau vài năm thì họ sẽ mất, hết cả của lẫn sức. Nhà Tùy làm theo kế
ấy, nhân thế mà nhà Trần ngày càng khốn đốn. Cuối đời nhà Tùy, Vũ-văn Hóa-Cập
đem quân đánh Lý Mật ở Lê-dương. Mật biết Hóa-Cập lương ít, bèn giả vờ giảng
hòa để quân Hóa-Cập phải tự hỏng. Hóa-Cập cả mừng, cho quân cứ ăn bừa, chắc sẽ
có Mật cung cấp cho. Về sau lương hết, tướng là bọn Vương Tri-Lược, Trương Đồng-Nhân
đem quân bản bộ về theo với Mật, trước sau nối tiếp, Hóa-Cập nhân thế phải bại.
Họ
yên có thể làm cho họ động.
Tào-Công
rằng: Đánh cái chỗ họ tất giữ, ra cái chỗ họ tất săn, sẽ khiến kẻ địch không thể
không đi cứu.
Họ
Hà rằng: đánh vào chỗ họ yêu tiếc, họ há có thể ngồi yên nhìn mà không nhúc
nhích được sao!
Ra
cái chỗ họ tất săn, săn cái chỗ họ bất ngờ.
Tào
Công rằng: khiến kẻ địch không thể không đi cứu được.
Đi
nghìn dặm mà không nhọc, ấy là đi trong chỗ không người.
Tào-Công
rằng: ra chỗ không, đánh chỗ hư, tránh chỗ giữ vững, đánh chỗ bất ý.
Trần
Hạo rằng: nói chỗ trống không, không cứ là chỗ quân địch không phòng bị, song
phòng bị mà không nghiêm trấn, giữ mà không vững, tướng yếu, binh loạn, lương
ít, thế cô, ta viện quân kéo đến họ theo chiều gió mà tự vỡ. Thế là ta không
khó nhọc, như đi vào chỗ không người vậy.
Họ
Hà rằng: Tào-Công tiến lên bắc đánh rợ Ô-Hoàn, mưu thần là Quách Gia nói: binh
quý thần tốc, nay nghìn dặm đi đánh úp người, đồ tri trọng nhiều, khó mà thu được
phần lợi; vả họ nghe tin, tất là phòng bị sẵn. Chẳng bằng để đồ tri trọng lại,
đem khinh binh đi gấp đường để đánh úp trong lúc bất ý. Công bèn mật đi ra cửa ải
Lư-long, thẳng chỉ đến triều đình nước rợ. Quân rợ chợt nghe Công đến hoảng sợ,
Công hợp đánh cả phá được, chém được Tháp-Đặc cùng những vị danh vương trở xuống.
Đánh
mà muốn lấy được, phải đánh vào chỗ họ không giữ.
Đỗ
Mục rằng: dọa đàng đông, đánh đàng tây, nhử đàng trước, úp đàng sau.
Trương
Dự rằng: người giỏi đánh như dậy động trên chín lần giời, khiến kẻ địch không
biết đâu mà phòng bị được, vậy chỗ nào ta đánh tức là chỗ kẻ địch không giữ.
Giữ
mà muốn vững được, phải giữ cả chỗ họ không đánh.
Đỗ
Mục rằng: chỗ không đánh còn giữ, huống hồ là chỗ đánh ư? Thái-úy nhà Hán là
Chu Á Phụ khi đánh bẩy nước ở Xương-ấp, giặc đổ xô đến đóng ở góc đông nam, Á
Phụ sai phòng bị ở góc tây bắc. Thoắt chốc giặc đem những tinh binh đánh góc
tây bắc nhưng không vào được, phải trốn đi, Á Phụ đuổi theo phá vỡ.
Mai
Nghiêu Thần rằng: giặc đánh vào phía tây của ta, ta cũng phải phòng bị phía
đông.
Trương
Dự rằng: người giỏi giữ như giấu ở dưới chín lần đất, khiến kẻ địch không thể
lường được, họ không thể lường được thì chỗ ta giữ tức là chỗ họ không đánh.
Chu Á-Phụ: giặc đánh đông nam mà phòng tây bắc cũng là một mối ở trong cái
phương thuật đó.
Cho
nên người giỏi đánh, quân địch không biết đâu mà giữ, người giỏi giữ, quân địch
không biết đâu mà đánh.
Đỗ
Mục rằng: nói cái tình hình đánh lấy, phòng giữ, không để tiết lậu ra ngoài.
Giả
Lâm rằng: giáo lệnh thi hành, nhân tâm quy phụ, phòng giữ kiên cố, kín đáo
không để lộ hình tích, khiến cho kẻ địch do dự, dù có trí năng cũng không thể
giở ra được.
Mờ
thay! mờ thay! đến không có hình. Thần thay! thần thay! đến không có tiếng, cho
nên có thể làm thần giữ mệnh của quân địch.
Họ
Hà rằng: Tôn Vũ bàn về phép hư thực, đến lẽ thần vi mà mới thấy cái chỗ cùng tột
của sự thành công. Cái thực của ta, khiến kẻ địch phải coi làm hư, cái hư của
ta, khiến kẻ địch phải coi làm thực. Cái thực của địch, ta có thể khiến cho
thành hư, cái hư của địch, ta có thể biết không phải thực. Thế tức là kẻ địch
không biết được hư thực của ta, mà ta thì có thể biết rõ hư thực của địch. Ta
muốn đánh kẻ địch ư? Biết chỗ họ giữ là thực mà chỗ họ không giữ là hư, ta sẽ
tránh chỗ bền mà đánh chỗ yếu, cướp chỗ chốt mà phá chỗ rỗng. Kẻ địch muốn đánh
ta ư? Ta biết chỗ họ đánh là không cần cấp, mà chỗ họ không đánh mới là khẩn yếu,
ta sẽ lừa kẻ địch chỗ hư để họ phải chọi với chỗ thực của ta, họ tỏ ra cái hình
ở đông, nhưng ta sẽ đặt quân phòng bị ở tây. Ấy cho nên ta đánh, họ không biết
chỗ nào là nên giữ; ta giữ họ không biết chỗ nào là nên đánh. Sự biến hóa của
cách đánh giữ là xuất ở cái phép hư thực. Có thể ví sự giữ của ta như giấu kín
dưới chín lần đất, sự đánh của ta như xịch động trên chín lần giời. Diệt tích
không ai có thể nhìn thấy, kín tiếng không ai có thể lắng nghe. Như từ dưới đất
lên, từ trên giời xuống. Chợt ra, thoắt vào, sao lòe quỷ hiện.
Đi
vào cõi vô gián, vòng quanh vực cửu toàn. Mờ đến rất mờ, thần đến rất thần. Đến
người sáng mắt trong thiên hạ cũng không thể nhìn thấy cái mờ của hình, người
sõi tai trong thiên hạ cũng không thể nghe thấy cái thần của tiếng. Có hình mà
đến thành không hình, có tiếng mà đến thành không tiếng. Không phải là không
hình, nhưng kẻ địch không thể nhìn được, không phải là không tiếng, nhưng kẻ địch
không thể nghe được, ấy là sự hư thực biến hóa đến cùng tột đó. Người giỏi dùng
binh thì suốt được cái biến của hư thực sẽ vào được chỗ sâu của thần ví (mờ).
Người không giỏi thì cứ ngay thẳng mà tìm cái mờ, xét cái thần nệ ở những dấu vết
của sự dùng binh, không thể bỏ qua được những hình những tiếng để mà đi đến được
chỗ nghe chỗ thấy. Đó là không biết chỗ diệu của thần ví là ở chỗ biến của hư
thực. Số người ba quân, số binh trăm vạn, làm thế nào mà không có hình với tiếng
được, chẳng qua kẻ địch không thể nhòm thấy, nom thấy được đấy thôi.
Tiến
mà họ không thể chống được, bởi ta xông vào chỗ không hư; lui mà họ không thể
đuổi được, bởi ta nhanh chóng họ không thể đuổi kịp.
Tào
Công rằng: chợt tiến đánh vào chỗ trống-trải trễ-nải, lúc rút lui thì lại
nhanh-chóng.
Lý-Thuyên
rằng: lúc tiến thì đánh úp vào chỗ trống-trải trễ-nải; lúc thoát thì đưa các xe
truy-trọng đi trước, đi xa, rồi đại-quân mới rút, như thế thì giặc sẽ không đuổi
kịp được. Vua nước Hậu Triệu là Thạch-Lặc đóng quân ở Cát-bi, khổ vì giời mưa tầm-tã,
muốn rút quân về Thành-nghiệp, nhưng sợ người Tấn đuổi theo sau, bèn dùng kế của
Trương-Tân cho các xe truy-trọng đi trước, khiến cách rõ xa, để quân địch không
đuổi kịp được. Vì thế Thuyên này cho chữ tốc là nhanh chóng trên đây, phải là
chữ viễn là xa mới đúng.
Đỗ-Mục
rằng: đã đánh vào chỗ trống-trải, quân địch tất thua, sau khi thua, còn đuổi
theo ta sao được, vì thế ta có thể được rút lui mau.
Trần-Hạo
rằng: lời Đỗ nói đây không phải. Tào-Công khi vây Trương Tú, thành chưa hạ, sức
chưa sút, mà đã rút đi, quân Tú đuổi theo đánh úp đằng sau. Giả-Hủ ngăn, nhưng
Tú không nghe, quả bị Tào-Công đánh bại. Tú bảo Hủ rằng: ông đã biết được sự bại,
tất cũng biết được sự thắng. Hủ nói: bây giờ lại đem quân đã bị bại mà đánh úp.
Tú nghe theo, quả lại đánh bại được Tào-Công, thế thì há phải sau khi bại trận,
thì không thể đuổi được đâu. Đây nói thừa hư mà tiến, quân địch không biết đâu
mà chống, được lợi mà lui, quân địch không biết đâu mà đuổi vậy.
Cho
nên ta muốn giao-chiến, quân địch tuy cao lũy sâu hào, cũng không thể mà không
cùng ta giao chiến, bởi ta đánh vào chỗ mà họ tất phải cứu vậy.
Tào-Công,
Lý-Thuyên rằng: cắt đứt nẻo lưng, giữ chẹn đường về, đánh ngôi quân chủ, ấy là
những chỗ họ không thể không cứu.
Đỗ-Mục
rằng: Ta là chủ, địch là khách, thì ta cắt lương thực, giữ đường về; nếu ta là
khách địch là chủ, thì ta đánh vào ngôi quân chủ, tức như Tư-mã Tuyên-vương
đánh Liêu-đông, mà thẳng chỉ đến Tương-bình đó.
Vương-Tích
rằng: Tào-Công bảo cắt lối lương, giữ đường về, đánh quân chủ, nhưng Tích bảo:
nếu quân địch cứ giữ bền, thì ta cứ đánh vào chỗ nào mà họ phải cứu, tự nhiên họ
phải cùng ta giao chiến, như Cảnh Cam muốn đánh Cự-lý, để làm cho Phi-Ấp phải đến,
cũng tức như vậy.
Ta
không muốn đánh thì vạch đất mà giữ.
Họ
Mạnh rằng: Lấy vật vạch đất mà giữ, ấy là nói ví, bởi ta có thể làm cho giặc e
sợ mà không dám đến.
Lý
Thuyên rằng: Đóng vững bờ cõi để tự giữ; nếu vào đất giặc thì dùng phép
chân-nhân bế-lục-mậu trong sách Thiên-nhất độn-giáp, lấy dao vạch đất mà cắm trại.
Kẻ
địch không được cùng ta giao chiến, là ta dùng cách làm ngáng trở sự đi của họ.
Lý
Thuyên rằng: Ta bầy ra những sự kỳ dị để khiến họ nghi ngờ, như thế họ sẽ không
thể đến để cùng ta giao chiến, tức như viên Thái-thú Thượng-cốc đời Hán là Lý
Quảng thả ngựa cổi yên để làm ngờ quân địch đó.
Đỗ
Mục rằng: Nói quân địch đến đánh ta, ta không cùng họ giao chiến, đặt ra những
cách quyền biến để làm cho phải ngờ, khiến họ nghi hoặc, ngãng hẳn cái lòng lúc
mới định đến, không dám cùng ta giao chiến nữa. Tào-Công khi tranh đất
Hán-trung, Thục Tiên-chúa chống cự. Bấy giờ viên tướng Triệu Vân giữ ở đồn
khác, đem mấy chục quân kỵ đi ra, chợt gặp đại quân của Tào, Vân vừa đánh vừa
lui. Quân Tào đuổi đến vây ngoài trại. Vân vào trại sai mở toang cửa, ngả cờ im
trống, Tào-Công ngờ là có quân phục phải dẫn quân đi. Gia-Cát Võ-hầu đóng ở
Dương-Bình, sai bọn Ngụy-Diên các tướng đem quân xuống đông, Võ-Hầu chỉ để một
vạn người giữ thành, rồi Tư-Mã Tuyên-Vương đến đánh. Lượng ở trong thành binh
đơn sức yếu, tướng sĩ đều lo sợ thất sắc. Song Lượng ý khí vẫn bình tĩnh như
thường, sai trong quân đều ngả cờ im trống hết, không ai được ra, mở toang bốn
cửa mà quét dọn. Tuyên-Vương ngờ có quân phục, phải rút binh kéo đến Bắc-Sơn.
Lượng bảo với viên Tham-tá rằng: Tư Mã-Ý cho là ta có quân phục đã phải men núi
mà chạy rồi. Tuyên-Vương sau mới biết rõ, lấy làm tức bực. Tào-Công cùng Lã-Bố
giữ nhau, quân Tào ra đồng gặt lúa, chợt Lã-Bố đem quân đến. Trong trại Tào chỉ
có nghìn người, Tào-Công cũng ra trận, để một nửa số quân ấy, ẩn ở dưới đê.
Lã-Bố dùng dằng không dám tiến mà nói: Tào-Công hay lừa dối lắm, ta chớ đi vào
đám quân phục; bèn kéo quân đi.
Giả-Lâm
rằng: Đặt nghi binh ở chỗ quân địch e ngại, đóng trại ở chỗ đất hình thắng thì
tuy chưa lập hào lũy, quân địch cũng không dám đến đánh ta.
Ta
chụm làm một, địch chia làm mười, thế là ta lấy mười để cùng đánh một.
Đỗ
Hựu rằng: Ta xét thấy cái hình của địch, hiểu rõ hư thực, cho nên phòng bị ít,
có thể chụm làm một đồn. Lấy sự chụm của ta để đánh sự tan của địch thì tức là
lấy mười của địch.
Mai
Nghiêu Thần rằng: Tách một làm mười tức là ta lấy mười đánh một.
Thế
thì ta đông mà địch vắng.
Đỗ-Hựu
rằng: Ta chụm một cho nên đông, địch chia làm mười cho nên vắng.
Trương-Dự
rằng: Thấy rõ chỗ hư chỗ thực của quân địch, không phải nhọc công phòng bị nhiều,
cho nên có thể chụm làm một đồn. Họ thì không thế, không trông thấy hình của
ta, cho nên phải chia ra làm mười. Thế là ta lấy mười phần của ta để đánh một
phần của địch. Cho nên ta đông mà địch tất phải vắng.
Có
thể lấy được số đông để đánh số vắng, thì toán quân ta phải cùng giao chiến với,
có ít ỏi.
Đỗ-Mục
rằng: Ta sâu hào cao lũy, giấu vết vùi hơi, ra vào không có hình, đánh giữ chẳng
ai biết, hoặc lấy quân nhanh ngựa khỏe xông vào chỗ không hư, hoặc lấy nỏ cứng
cung dài cướp lấy chỗ yếu hại, húc bên tả giẫm bên hữu, dọa đàng trước sấn đàng
sau, ban ngày thì nạt bằng ngọn cờ, ban đêm thì lừa bằng tiếng trống. Cho nên
quân địch sợ hãi, chia binh đề phòng. Ví như lên núi nhòm vào thành, buông rèm
nhìn ra cửa. Cái thế phân trương của địch, ta đều biết hết, cái phương công thủ
của ta, địch đều khôn hay. Cho nên ta có thể chuyên nhất, địch thì phải chia
lìa. Chuyên nhất thì sức toàn, chia lìa thì sức mọn. Lấy toàn mà đánh mọn cho
nên có thể tất thắng.
Cái
chỗ ta định giao chiến, không thể biết được.
Đỗ-Hựu
rằng: Nói cử động kín đáo, tình không tỏ ra, khiến họ biết ta đi ra mà không biết
đi về phía nào, biết đi về phía nào mà không biết họp ở chỗ nào.
Không
thể biết được thì kẻ địch phải phòng bị nhiều.
Mai
Nghiêu-Thần rằng: kẻ địch không biết thì chỗ nào cũng phải phòng bị.
Địch
phòng bị nhiều thì toán quân ta phải cùng giao chiến với, sẽ vắng thưa.
Tào-Công
rằng: hình giấu địch ngờ, họ sẽ phải chia rẽ số quân để phòng bị ta. Nói quân địch
vắng thưa dễ đánh.
Trương-Dự
rằng: họ không lường biết xe ta ra lối nào, ngựa ta ruổi ngả nào, bộ ta đi đường
nào cho nên phải phân chia ra để phòng bị khắp, thành ra quân tan mà yếu, thế
chia mà suy, bởi thế chỗ ta tiếp chiến, lấy đám quân nhớn mà đánh toán quân nhỏ.
Cho
nên phòng trước thì sau vắng, phòng sau thì trước vắng, phòng tả thì hữu vắng,
phòng hữu thì tả vắng, chẳng chỗ nào không phòng thì chẳng chỗ nào không vắng.
Đỗ-Hựu
rằng: nói bên địch phòng bị nhiều nơi thì lính tráng phải chia tan thành ra ít ỏi.
Vắng,
là bởi phải phòng bị người, đông là khiến người phải phòng bị mình.
Họ
Mạnh rằng: phòng người thì ta tan, phòng ta thì người chia.
Lý-Thuyên
rằng: cái chỗ dàn binh không nên để cho quân địch biết, họ ngờ thì cho là nhiều,
phải chia ra để phòng bị ta.
Đỗ-Mục
rằng: cái đất định đánh nhau không nên để cho quân địch biết. Hình của ta họ
không thể lường, tả hữu trước sau, xa gần hiểm dễ, họ đều không biết, cũng
không biết là ta sẽ tấn công vào đâu, sẽ hội chiến ở đâu, cho nên phải chia
binh để phòng bị khắp. Hình giấu thì đông, chia nhiều thì vắng cho nên đông thì
tất thắng, vắng thì tất thua.
Trương-Dự
rằng: tả hữu trước sau đâu cũng phòng bị thì không đâu là không vắng quân. Vắng
vì chia tải để đem quân đi phòng bị người, đông vì chuyên nhất mà khiến người
phải phòng bị mình.
Cho
nên biết được chỗ giao chiến, biết được ngày giao chiến thì có thể hội chiến, ở
chỗ cách xa nghìn dặm.
Họ
Mạnh rằng: lấy sự lường tính mà biết được không hư, biết trước cái hình chỗ chiến
địa, lại biết cái ngày tất phải giao chiến, thì có thể nghìn dặm hẹn hò rồi đến
trước để đợi, nếu quân địch đã đến trước thì mình có thể không đến để cho họ phải
vất vả uổng công.
Trần-Hạo
rằng: lời chua của Đỗ-Mục chỉ nói biết chỗ giao chiến, mà chưa kể biết ngày
giao chiến. Ta đánh kẻ địch, đến kỳ không cho được cùng ta giao chiến, kẻ địch
lấn ta, ta tất dự bị để chống lại. Hạng Võ bảo Tào-cữu rằng: Ta mươi lăm ngày tất
định xong đất Lương, sẽ lại cùng tướng-quân gặp gỡ. Ấy nếu không biết cái ngày
tất chiến, thì sao ước hẹn được như thế.
Trương
Dự rằng: Phàm cắt binh đánh giặc cái chỗ giao chiến tất phải biết trước cái
ngày quân đến, phải khiến cho người người đúng hẹn mà tới để cùng chiến đấu. Biết
chỗ chiến, ngày chiến thì phòng bị được chuyên mà giữ gìn được vững, tuy xa
nghìn dặm cũng có thể đến ứng chiến được. Như Kiển Thúc biết người Tấn chống với
quân mình tất ở đất Hào, ấy là biết chỗ chiến đó. Như Trần Thang liệu rằng quân
Ô-tôn vây quân mình 5 ngày tất cổi, ấy là biết ngày chiến đó. Lại như Tôn-Tẫn
đón Bàng-Quyên ở Mã-lăng, biết rằng lúc đến tất vào buổi tối đó.
Không
biết chỗ chiến, không biết ngày chiến, thì tả không thể cứu hữu, hữu không thể
cứu tả, trước không thể cứu sau, sau không thể cứu trước, huống chi là xa mấy
chục dặm, gần mấy dặm ư?
Đỗ-Hựu
rằng: Kẻ địch đã chiếm trước những chỗ hình thế rồi mình mới đến, muốn chiến
thì tả hữu trước sau nghi ngờ tiến thoái, không thể cứu lẫn nhau được, huống hồ
trong khoảng mấy chục dặm xa ư?
Trương
Dự rằng: Không biết bên địch hội binh ở chỗ nào, tiếp chiến ở ngày nào, thì
phòng bị không chuyên, giữ gìn không vững, chợt gặp cường địch, thì thảng thốt
cùng giao chiến, tả hữu tiền hậu còn không thể tiếp cứu được, huống đầu đuôi
cách nhau xa ư?
Cứ
tôi liệu xem, quân của người Việt tuy nhiều, cũng chẳng ích gì cho sự thua được
đâu.
Trần
Hạo rằng: Tôn Tử bàn việc binh với Ngô Vương Hạp Lư, Ngô vương là thù của nước
Việt, cho nên nói tới nước Việt.
Giả
Lâm rằng: Không biết chỗ chiến, không biết ngày chiến, quân lính tuy nhiều,
không thể khiến được sự thắng bại, thế thì nhiều cũng chẳng ích gì.
Mai
Nghiêu Thần rằng: Ngô Việt là hai nước địch, nói người Việt tuy nhiều, cũng bị
ta chia ra mà thành có ít.
Vương
Tích rằng: Đây Vũ xem thời mà liệu địch. Nói quân Việt tuy nhiều, nếu không biết
khéo cứu nhau, cũng chẳng ích gì cho sự thắng bại.
Cho
nên nói rằng thắng có thể làm được.
Họ
Mạnh rằng: Nếu quân địch không biết chỗ chiến, ngày chiến thì sự ta thắng trận
có thể thường có.
Trương
Dự rằng: Sự làm nên thắng là ở ta. Thiên Hình nói: Thắng có thể biết mà không
thể làm, nay nói thắng có thể làm là cớ làm sao? Bởi Thiên Hình là bàn về cái
thế đánh giữ, nói kẻ địch nếu có phòng bị thì ta không thể nhất định làm lấy thắng
được; nay thì lấy quân Việt mà nói, liệu người Việt tất không thể biết được chỗ
chiến ngày chiến, cho nên nói rằng có thể làm.
Quân
địch tuy nhiều, có thể khiến họ không đấu chiến.
Họ
Mạnh rằng: Địch tuy nhiều binh, nhưng ta biết đặt ra nhiều sự biến trá để chia
hình thế của họ, khiến không thể hợp sức lại được.
Đỗ
Mục rằng: Lấy bốn việc dưới đây mà suy lường, quân địch tuy nhiều, cũng khiến
không thể cùng ta tranh chọi được.
Trương
Dự rằng: Ta chia tan các thế của họ, khiến không được đều sức cùng tiến thì
tranh chọi với ta sao được.
Cho
nên liệu tính mà biết cái kế đắc thất.
Họ
Mạnh rằng: Liệu tính tình hình bên địch, xem sự thi vi của họ thì có thể biết
được cái cơ màu.
Động
tác để biết cái lý động tĩnh.
Đỗ
Hựu rằng: Mừng giận, động tác, xét cái cử chỉ thì có thể rõ được tình lý. Cho
nên biết những động tĩnh quyền biến thì có thể biết được sự thắng phụ.
Đỗ
Mục rằng: Tác nghĩa là khêu dậy. Nói khêu dậy là kẻ địch, khiến họ ứng lại, rồi
sẽ xem cái hình động tĩnh trị loạn của họ. Ngụy Võ-Hầu nói: hai quân chống
nhau, không biết rõ viên tướng bên địch thì làm thế nào? Ngô Khởi nói: sai kẻ mạnh
mà hèn mang đồ nhọn sắc sang đánh, vừa mới giao tiếp đã thua mà chạy, nhưng
thua chạy cũng đừng trách phạt, sẽ xem bên địch tới lui thế nào, một ngồi một dậy,
đủ thấy được tình hình của họ. Thua chạy không đuổi, thấy lợi không lấy, đó là
viên tướng ấy có mưu. Nếu đem hết quân ra đuổi theo, cờ phướn rối loạn, đi đứng
lộn xộn, chuộng lợi ham được, như thế là tướng lệnh không được thi hành, nên
đánh đi không còn phải ngờ gì nữa.
Hình
tượng để biết cái đất sống chết.
Lý-Thuyên
rằng: này phá thế trận, đặt kỳ binh hoặc ngả cờ trống, tỏ cái hình yếu, hoặc bầy
hão bếp lửa cờ phướn tỏ cái hình mạnh, ném vào chỗ chết, đưa vào chỗ sống, cho
nên chết sống là nhân đất mà nên. Hàn Tín xuống Tỉnh-hình, Lưu-Dụ qua Đại-nghiễn,
tức là nghĩa ấy.
Đỗ
Mục rằng: cái đất chết sống tức là chiến địa. Ném vào đất chết thì tất sống, để
vào đất sống thì tất chết. Nói ta làm nhiều cách dối lừa trêu ghẹo kẻ địch, để
xem cái hình họ ứng lại ra sao, để sau sẽ tùy liệu mà đối phó, thì cái đất chết
sống có thể biết được.
Trương
Dự rằng: phô cái hình yếu thì họ tất tiến, phô cái hình mạnh thì họ tất lui,
nhân cái khoảng tiến lui đó mà biết cái đất họ đóng là chết hay sống. Trên kia
có chỗ nói: khéo khêu động bên địch, phải tỏ ra ở cái hình, bên địch tất theo, ấy
là nghĩa đó. Đất chết là bảo cái đất sụp đổ, đất sống là bảo cái đất tiện lợi.
So
đọ mà biết cái chỗ có thừa và không đủ.
Đỗ
Hựu rằng: so đọ cái số quân mã của người và ta, thì hơn kém có thể biết.
Đỗ
Mục rằng: nói lấy cái có thừa của ta, so đọ với cái có thừa của quân địch, lấy
cái không đủ của ta, so đọ với cái không đủ của quân địch. Quản-Tử nói: người
giỏi đánh thì liệu quân để đánh quân, liệu lương để đánh lương, lương thực
không còn thì không đánh, phòng bị không còn thì không đánh. Tư-mã Tuyên-Vương
đi đánh Liêu-đông, Tư-mã Trần-Khuê nói: ngày trước đánh Thượng-dung tám bộ đều
tiến, ngày đêm không nghỉ, cho nên có thể trong nửa tuần hạ được thành bền,
chém được Mạnh-Đạt. Nay từ xa đến mà lại yên ổn, ngu này chợt lấy làm ngờ.
Vương nói: Mạnh-Đạt quân ít mà có lương ăn một năm, quân ta có gần gấp tư quân
của Đạt, mà lương không đủ ăn một tháng, lấy một tháng đồ một năm, sao nên
không đánh rõ mau chóng, lấy bốn đánh một, dù có thiệt mạng gấp đôi của họ thì
cũng nên làm. Vì thế mà không quản chết hại mà cạnh tranh với số lương. Nay thì
giặc nhiều ta ít, giặc đói ta no, giời lại mưa trầm-trệ thế này, lương giặc sắp
hết, ta nên tỏ sự không có tài năng gì, để họ yên vững. Rồi đó mưa tạnh, ngày
đêm đánh riết, bèn bình được xứ Liêu-đông.
Nhân
hình mà đặt sự thắng vào mọi người, mọi người không thể biết được.
Lý-Thuyên
rằng: Đặt cái thế hình hiểm, nhân cái sức mạnh của quân lính, để mà thủ thắng.
Việc quân còn kín, không phải mọi người có thể biết được.
Đỗ-Mục
rằng: nhòm cái hình để đặt sự thắng bại phi người trí giả thì không thể, vậy
không phải mọi người thường có thể biết được.
Trương-Dự
rằng: nhân cái hình biến động của kẻ địch mà mưu lấy thắng, không phải mọi người
thường có thể biết được.
Người
đều biết cái hình để ta thắng được mà không biết cái hình ta đã làm nên để thắng.
Lý-Thuyên
rằng: chiến thắng người ta đều biết, nhưng cách làm nên cuộc chiến thắng thì nó
mờ kín, người ta không biết.
Đỗ-Mục
rằng: Nói sau khi đã thắng, người ta chỉ biết vì bên địch có cái hình bại cho
nên ta thắng được, mà không biết chính ta đã làm cho kẻ địch có cái hình ấy, rồi
ta mới thắng được họ. Thiên trên kia nói: Gần mà tỏ ra xa, xa mà tỏ ra gần, đem
mối lợi mà câu nhử, nhân rối loạn mà đánh lấy, thấy chắc thì phải phòng, thấy mạnh
thì phải tránh, trêu cho họ tức, lún cho họ kiêu, họ nhàn rỗi thì làm cho nhọc,
họ thân cận thì làm cho lìa, đó đều là cái cách làm ra để thắng, người ta không
biết được.
Hình
binh tránh chỗ thực mà đánh chỗ hư.
Mai
Nghiêu-Thần rằng: Lợi như vậy.
Trương-Dự
rằng: Nước xuống chỗ thấp thì thuận, binh đánh chỗ hư thì lợi.
Nước
nhân đất mà đánh thành dòng.
Mai
Nghiêu-Thần rằng: Thuận thế cao thấp.
Trương-Dự
rằng: Vuông, tròn, vậy, thẳng, nhân đất mà thành hình.
Binh
nhân địch mà làm lấy thắng.
Đỗ-Hựu
rằng: Nói nước nhân đất nghiêng chếch mà đánh thành dòng, binh nhân địch thiếu
hở mà xoay lấy thắng.
Lý-Thuyên
rằng: Không nhân cái thế của bên địch thì xoay lấy thắng làm sao được. Này
khinh-binh [1] không thể kéo dài, mình cứ giữ vững không đánh tất họ
phải bại, trọng binh thì khiêu khích để cho họ ra, binh nóng giận thì mình làm
nhục, binh khỏe mạnh thì mình trì hoãn, tướng hợm thì mình nên khiêm nhún, tướng
tham thì mình nên nhử mồi tướng hay ngờ thì mình nên làm kế phản gián, cho nên
phải nhân bên địch mà làm lấy thắng.
Họ
Hà rằng: Nhân địch mạnh yếu mà thành công.
Trương-Dự
rằng: Hư thực mạnh yếu, tùy bên địch mà xoay lấy phần thắng.
Cho
nên binh không có thế thường [2].
Mai
Nghiêu-Thần rằng: Phải ứng với bên địch mà làm ra thế.
Trương-Dự rằng: Bên địch có biến động,
cho nên mình không thể có cái thế thường lúc nào cũng như lúc nào.
Chú
thích
[1]
Quân nhanh nhẹn kéo đi không mang theo nhiều đồ lương thực khí giới; trọng binh
thì trái lại.
[2]
Thường là nhất định, lúc nào cũng như lúc nào.
➖➖➖
Chapter VI. WEAK POINTS AND STRONG
Translator: Lionel Giles
~
[Chang
Yu attempts to explain the sequence of chapters as follows: "Chapter IV,
on Tactical Dispositions, treated of the offensive and the defensive; chapter
V, on Energy, dealt with direct and indirect methods. The good general
acquaints himself first with the theory of attack and defence, and then turns
his attention to direct and indirect methods. He studies the art of varying and
combining these two methods before proceeding to the subject of weak and strong
points. For the use of direct or indirect methods arises out of attack and
defence, and the perception of weak and strong points depends again on the
above methods. Hence the present chapter comes immediately after the chapter on
Energy."]
1.
Sun Tzŭ said: Whoever is first in the field and awaits the coming of the enemy,
will be fresh for the fight; whoever is second in the field and has to hasten
to battle, will arrive exhausted.
2.
Therefore the clever combatant imposes his will on the enemy, but does not
allow the enemy’s will to be imposed on him.
[One
mark of a great soldier is that he fight on his own terms or fights not at all.
[1] ]
3.
By holding out advantages to him, he can cause the enemy to approach of his own
accord; or, by inflicting damage, he can make it impossible for the enemy to
draw near.
[In
the first case, he will entice him with a bait; in the second, he will strike
at some important point which the enemy will have to defend.]
4.
If the enemy is taking his ease, he can harass him;
[This
passage may be cited as evidence against Mei Yao- Ch’en’s interpretation of I.
§ 23.]
if
well supplied with food, he can starve him out; if quietly encamped, he can
force him to move.
5.
Appear at points which the enemy must hasten to defend; march swiftly to places
where you are not expected.
6.
An army may march great distances without distress, if it marches through
country where the enemy is not.
[Ts’ao
Kung sums up very well: "Emerge from the void [q.d. like "a bolt from
the blue"], strike at vulnerable points, shun places that are defended,
attack in unexpected quarters."]
7.
You can be sure of succeeding in your attacks if you only attack places which
are undefended.
[Wang
Hsi explains "undefended places" as "weak points; that is to
say, where the general is lacking in capacity, or the soldiers in spirit; where
the walls are not strong enough, or the precautions not strict enough; where
relief comes too late, or provisions are too scanty, or the defenders are
variance amongst themselves."]
You
can ensure the safety of your defence if you only hold positions that cannot be
attacked.
[I.e.,
where there are none of the weak points mentioned above. There is rather a nice
point involved in the interpretation of this later clause. Tu Mu, Ch’en Hao,
and Mei Yao-ch’en assume the meaning to be: "In order to make your defence
quite safe, you must defend even those places that are not likely to be
attacked;" and Tu Mu adds: "How much more, then, those that will be
attacked." Taken thus, however, the clause balances less well with the
preceding—always a consideration in the highly antithetical style which is
natural to the Chinese. Chang Yu, therefore, seems to come nearer the mark in
saying: "He who is skilled in attack flashes forth from the topmost
heights of heaven [see IV. § 7], making it impossible for the enemy to guard
against him. This being so, the places that I shall attack are precisely those
that the enemy cannot defend…. He who is skilled in defence hides in the most
secret recesses of the earth, making it impossible for the enemy to estimate
his whereabouts. This being so, the places that I shall hold are precisely
those that the enemy cannot attack."]
8.
Hence that general is skilful in attack whose opponent does not know what to
defend; and he is skilful in defence whose opponent does not know what to
attack.
[An
aphorism which puts the whole art of war in a nutshell.]
9.
O divine art of subtlety and secrecy! Through you we learn to be invisible,
through you inaudible;
[Literally,
"without form or sound," but it is said of course with reference to
the enemy.]
and
hence we can hold the enemy’s fate in our hands.
10.
You may advance and be absolutely irresistible, if you make for the enemy’s
weak points; you may retire and be safe from pursuit if your movements are more
rapid than those of the enemy.
11.
If we wish to fight, the enemy can be forced to an engagement even though he be
sheltered behind a high rampart and a deep ditch. All we need do is attack some
other place that he will be obliged to relieve.
[Tu
Mu says: "If the enemy is the invading party, we can cut his line of
communications and occupy the roads by which he will have to return; if we are
the invaders, we may direct our attack against the sovereign himself." It
is clear that Sun Tzŭ, unlike certain generals in the late Boer war, was no
believer in frontal attacks.]
12.
If we do not wish to fight, we can prevent the enemy from engaging us even
though the lines of our encampment be merely traced out on the ground. All we
need do is to throw something odd and unaccountable in his way.
[This
extremely concise expression is intelligibly paraphrased by Chia Lin:
"even though we have constructed neither wall nor ditch." Li Ch’uan
says: "we puzzle him by strange and unusual dispositions;" and Tu Mu
finally clinches the meaning by three illustrative anecdotes—one of Chu-ko
Liang, who when occupying Yang-p’ing and about to be attacked by Ssu-ma I,
suddenly struck his colors, stopped the beating of the drums, and flung open
the city gates, showing only a few men engaged in sweeping and sprinkling the
ground. This unexpected proceeding had the intended effect; for Ssu-ma I,
suspecting an ambush, actually drew off his army and retreated. What Sun Tzŭ is
advocating here, therefore, is nothing more nor less than the timely use of
"bluff."]
13.
By discovering the enemy’s dispositions and remaining invisible ourselves, we
can keep our forces concentrated, while the enemy’s must be divided.
[The
conclusion is perhaps not very obvious, but Chang Yu (after Mei Yao-ch’en)
rightly explains it thus: "If the enemy’s dispositions are visible, we can
make for him in one body; whereas, our own dispositions being kept secret, the
enemy will be obliged to divide his forces in order to guard against attack
from every quarter."]
14.
We can form a single united body, while the enemy must split up into fractions.
Hence there will be a whole pitted against separate parts of a whole, which
means that we shall be many to the enemy’s few.
15.
And if we are able thus to attack an inferior force with a superior one, our
opponents will be in dire straits.
16.
The spot where we intend to fight must not be made known; for then the enemy
will have to prepare against a possible attack at several different points;
[Sheridan
once explained the reason of General Grant’s victories by saying that
"while his opponents were kept fully employed wondering what he was going
to do, he was thinking most of what he was going to do himself."]
and
his forces being thus distributed in many directions, the numbers we shall have
to face at any given point will be proportionately few.
17.
For should the enemy strengthen his van, he will weaken his rear; should he
strengthen his rear, he will weaken his van; should he strengthen his left, he
will weaken his right; should he strengthen his right, he will weaken his left.
If he sends reinforcements everywhere, he will everywhere be weak.
[In
Frederick the Great’s Instructions to his Generals we read: "A defensive
war is apt to betray us into too frequent detachment. Those generals who have
had but little experience attempt to protect every point, while those who are
better acquainted with their profession, having only the capital object in
view, guard against a decisive blow, and acquiesce in small misfortunes to
avoid greater."]
18.
Numerical weakness comes from having to prepare against possible attacks;
numerical strength, from compelling our adversary to make these preparations
against us.
[The
highest generalship, in Col. Henderson’s words, is "to compel the enemy to
disperse his army, and then to concentrate superior force against each fraction
in turn."]
19.
Knowing the place and the time of the coming battle, we may concentrate from
the greatest distances in order to fight.
[What
Sun Tzŭ evidently has in mind is that nice calculation of distances and that
masterly employment of strategy which enable a general to divide his army for
the purpose of a long and rapid march, and afterwards to effect a junction at
precisely the right spot and the right hour in order to confront the enemy in
overwhelming strength. Among many such successful junctions which military
history records, one of the most dramatic and decisive was the appearance of
Blucher just at the critical moment on the field of Waterloo.]
20.
But if neither time nor place be known, then the left wing will be impotent to
succour the right, the right equally impotent to succour the left, the van
unable to relieve the rear, or the rear to support the van. How much more so if
the furthest portions of the army are anything under a hundred li apart, and
even the nearest are separated by several li!
[The
Chinese of this last sentence is a little lacking in precision, but the mental
picture we are required to draw is probably that of an army advancing towards a
given rendezvous in separate columns, each of which has orders to be there on a
fixed date. If the general allows the various detachments to proceed at
haphazard, without precise instructions as to the time and place of meeting,
the enemy will be able to annihilate the army in detail. Chang Yu’s note may be
worth quoting here: "If we do not know the place where our opponents mean
to concentrate or the day on which they will join battle, our unity will be
forfeited through our preparations for defence, and the positions we hold will
be insecure. Suddenly happening upon a powerful foe, we shall be brought to
battle in a flurried condition, and no mutual support will be possible between
wings, vanguard or rear, especially if there is any great distance between the
foremost and hindmost divisions of the army."]
21.
Though according to my estimate the soldiers of Yüeh exceed our own in number,
that shall advantage them nothing in the matter of victory. I say then that
victory can be achieved.
[Alas
for these brave words! The long feud between the two states ended in 473 B.C.
with the total defeat of Wu by Kou Chien and its incorporation in Yüeh. This
was doubtless long after Sun Tzŭ’s death. With his present assertion compare
IV. § 4. Chang Yu is the only one to point out the seeming discrepancy, which
he thus goes on to explain: "In the chapter on Tactical Dispositions it is
said, ‘One may know how to conquer without being able to do it,’ whereas here
we have the statement that ‘victory’ can be achieved.’ The explanation is, that
in the former chapter, where the offensive and defensive are under discussion,
it is said that if the enemy is fully prepared, one cannot make certain of
beating him. But the present passage refers particularly to the soldiers of
Yüeh who, according to Sun Tzŭ’s calculations, will be kept in ignorance of the
time and place of the impending struggle. That is why he says here that victory
can be achieved."]
22.
Though the enemy be stronger in numbers, we may prevent him from fighting.
Scheme so as to discover his plans and the likelihood of their success.
[An
alternative reading offered by Chia Lin is: "Know beforehand all plans
conducive to our success and to the enemy’s failure."]
23.
Rouse him, and learn the principle of his activity or inactivity.
[Chang
Yu tells us that by noting the joy or anger shown by the enemy on being thus
disturbed, we shall be able to conclude whether his policy is to lie low or the
reverse. He instances the action of Cho-ku Liang, who sent the scornful present
of a woman’s head-dress to Ssu-ma I, in order to goad him out of his Fabian
tactics.]
Force
him to reveal himself, so as to find out his vulnerable spots.
24.
Carefully compare the opposing army with your own, so that you may know where
strength is superabundant and where it is deficient.
[Cf.
IV. § 6.]
25.
In making tactical dispositions, the highest pitch you can attain is to conceal
them;
[The
piquancy of the paradox evaporates in translation. Concealment is perhaps not
so much actual invisibility (see supra § 9) as "showing no sign" of
what you mean to do, of the plans that are formed in your brain.]
conceal
your dispositions, and you will be safe from the prying of the subtlest spies,
from the machinations of the wisest brains.
[Tu
Mu explains: "Though the enemy may have clever and capable officers, they
will not be able to lay any plans against us."]
26.
How victory may be produced for them out of the enemy’s own tactics—that is
what the multitude cannot comprehend.
27.
All men can see the tactics whereby I conquer, but what none can see is the
strategy out of which victory is evolved.
[I.e.,
everybody can see superficially how a battle is won; what they cannot see is
the long series of plans and combinations which has preceded the battle.]
28.
Do not repeat the tactics which have gained you one victory, but let your
methods be regulated by the infinite variety of circumstances.
[As
Wang Hsi sagely remarks: "There is but one root-principle underlying
victory, but the tactics which lead up to it are infinite in number." With
this compare Col. Henderson: "The rules of strategy are few and simple.
They may be learned in a week. They may be taught by familiar illustrations or
a dozen diagrams. But such knowledge will no more teach a man to lead an army
like Napoleon than a knowledge of grammar will teach him to write like
Gibbon."]
29.
Military tactics are like unto water; for water in its natural course runs away
from high places and hastens downwards.
30.
So in war, the way is to avoid what is strong and to strike at what is weak.
[Like
water, taking the line of least resistance.]
31.
Water shapes its course according to the nature of the ground over which it
flows; the soldier works out his victory in relation to the foe whom he is
facing.
32.
Therefore, just as water retains no constant shape, so in warfare there are no
constant conditions.
33.
He who can modify his tactics in relation to his opponent and thereby succeed
in winning, may be called a heaven-born captain.
34.
The five elements (water, fire, wood, metal, earth) are not always equally
predominant;
[That
is, as Wang Hsi says: "they predominate alternately."]
the
four seasons make way for each other in turn.
[Literally,
"have no invariable seat."]
There
are short days and long; the moon has its periods of waning and waxing.
[Cf.
V. § 6. The purport of the passage is simply to illustrate the want of fixity
in war by the changes constantly taking place in Nature. The comparison is not
very happy, however, because the regularity of the phenomena which Sun Tzŭ
mentions is by no means paralleled in war.]
[1]
See Col. Henderson’s biography of Stonewall Jackson, 1902 ed., vol. II, p. 490.
➖➖➖
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét